Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 890: CHƯƠNG 890: MỘT MẶT KHÁC CỦA BERNARD (3)

Karen dừng bước, Ophelia thì nhìn về vị trí của vầng trăng máu ở trên đầu, nói: "Chúng ta không ở trên Đảo Ám Nguyệt, trận pháp dịch chuyển chúng ta ra khỏi Đảo Ám Nguyệt!"

"Bây giờ chúng ta đang ở đâu?"

"Ở phía Tây Nam của Đảo Ám Nguyệt, nơi này hẳn là vị trí của quần đảo, bây giờ chúng ta chắc là đang ở trên một cái đảo hoang."

Karen nhớ kỹ mình đã từng nói với đội trưởng, sẽ không phải lại là một cái trận pháp dịch chuyển khác chứ? Đội trưởng trả lời mình chính là, không thể nào, không có khả năng dịch chuyển từ Đảo Ám Nguyệt đến Đảo Ám Nguyệt được.

Giờ thì hay rồi, bây giờ là dịch chuyển ra đảo hoang ở trên biển.

Đội trưởng chạy đi đâu rồi?

Lúc này, Karen phát hiện được có một năng lượng xa lạ đang chuyển động ở trong lớp đất cát phía dưới chân mình.

"Cẩn thận!"

Sau khi nhắc nhở Ophelia đang đứng bên cạnh, hai tay Karen ngưng tụ ra Lưỡi Đao Ám Nguyệt, trực tiếp đâm xuống phía dưới.

Nhưng Lưỡi Đao Ám Nguyệt vào lúc này vỡ nát, đất cát bốn phía bắt đầu lõm xuống, một con mãng xà dù trong bóng tối vẫn tỏa ra ánh sáng màu xanh lục để lộ cơ thể của mình ra, trên đầu của nó có một cái mào, thoạt nhìn như có một cái dù nhỏ bên trên, từ trong mắt rằn lộ ra một vẻ uy nghiêm.

Nó há miệng rồi phun ra dung dịch axit kinh khủng.

"Ám Nguyệt Che Chở!"

Ophelia chống ra một tấm chắn màu đỏ sậm, chắn ở trước mặt mình và Karen, dung dịch axit rơi vào phía trên tấm chắn, phát ra tiếng vang chói tai.

Lúc trước Karen đã từng thử, Lưỡi Đao Ám Nguyệt gần như hoàn toàn không có khả năng đâm xuyên qua vảy rắn trên người nó, đây tuyệt đối không phải là một con mãng xà bình thường, cho dù xem trong quần thể yêu thú, cũng tuyệt đối là một loại tương đối mạnh mẽ.

Karen giang hai cánh tay ra, bắt đầu ngâm tụng, hai cái trường thương dài màu đen đầy vẻ cổ kính xuất hiện ở trên đầu của Karen.

Lập tức, Karen trừng mắt nhìn về phía con mãng xà kia, hai Ngọn Thương Trừng Phạt bay thẳng về phía của con mãng xà kia.

"Oanh! Oanh!"

Hai âm thanh vang vọng truyền đến.

Đã không có cách nào dùng sự sắc bén của vũ khí để đâm xuyên qua lớp vảy bên ngoài, vậy thì cứ dùng sức mà đập lên người nó, việc này giống như khi đối mặt với kẻ thù đang mặc trọng giáp, dùng một thanh chùy to thì thích hợp hơn việc dùng đao kiếm để tấn công.

Mãng xà phát ra một tiếng kêu rên đau đớn, nó không có bị đập chết, nhưng tất nhiên cũng đã bị hai Ngọn Thương Trừng Phạt của Karen dọa sợ, không tiếp tục thử tấn công nữa, trái lại bắt đầu lùi về sau chạy trốn.

Ophelia thu lại tấm chắn, nhìn về vầng trăng Ám Nguyệt xa xa ở trên bầu trời một lần nữa.

Karen thì không khỏi cảm khái nói: "Nơi này, là Đảo Rắn sao?"

"Tôi cũng không biết ở hướng này của Đảo Ám Nguyệt, sẽ có một cái Đảo Rắn, với lại tính ra nơi này cũng không quá xa Đảo Ám Nguyệt, nhưng những con rắn này trên cơ bản cũng sẽ không tồn tại, số lượng của bọn chúng nhiều như vậy, khoảng cách với Đảo Ám Nguyệt cũng không xa, chắc chắn đã sớm bị phát hiện rồi săn bắt hết, cho dù là sử dụng quân đội và hạm đội."

"Cho nên, ý của cô là, cái hòn đảo này đã bị ẩn giấu?"

"Đúng vậy, xung quanh bốn phía của hòn đảo này có thứ gì đang che chắn nó." Ophelia nhìn về phía Karen, rất nghiêm túc nói, "Chúng ta nhất định phải dùng trận pháp để dịch chuyển về, nếu không ở chỗ này cũng sẽ không bao giờ chờ được đến khi có thuyền đến."

"Vậy cũng chỉ có thể quay trở lại nơi dịch chuyển ban đầu của chúng ta để thử lại một lần nữa, cái bia đá kia, chắc là thứ để khởi động trận pháp."

Karen và Ophelia chỉ có thể quay trở về đường cũ, kết quả tốt nhất có thể chờ đợi lúc này đó là có thể khởi động lại trận pháp thành công, nếu không ngày mai... Không, không cần chờ đến ngày mai, trái lại đối với Karen cũng không quan trọng, nhưng mà tin tức Ophelia bị mất tích, bây giờ rất có thể sẽ gây ra chấn động.

Con mãng xà chúa kia chắc cũng đã bị đánh cho sợ rồi, trên đường trở về cũng không thấy bầy rắn tiếp tục xuất hiện, sau khi đến được chỗ bia đá lúc nãy, phát hiện những con mãng xà bị cắt đứt nằm trên mặt đất lúc nãy cũng không thấy, trên mặt đất cũng chỉ còn lại vết màu, xác của những con mãng xà kia chắc cũng đã bị những con mãng xà khác lôi đi ăn rồi.

Ophelia ngồi xổm xuống trước bia đá, tiến hành việc nghiên cứu nó.

Nhìn tư thế này của cô, cũng hẳn có kiến thức khá sâu về trận pháp, Karen cũng không có bước lại gần để xem xét, bởi vì anh cũng biết kiến thức về trận pháp của mình đến đâu.

Sức chú ý của Karen cũng rất nhanh mà bị cái khu đầm lầy lúc nãy rơi xuống hấp dẫn, bởi vì khu vực đầm lầy này có sự khác nhau rõ ràng so với thảm thực vật xung quanh.

Ngồi xổm người xuống, Karen thử dùng tay sờ xuống, cảm giác hơi lạnh, không phải là cỏ, càng giống như là … Lông tóc.

Nhưng trên mặt đất làm sao lại có một bãi lông rậm rạp đến như vậy?

Vậy bên dưới, rốt cuộc là thứ gì?

Vào lúc này, Ophelia chắc đã tác động lên cấm chế nào đó trên bia đá, bia đá bắt đầu run nhẹ.

Ngay sau đó, cái "Đầm lầy" này bắt đầu nhanh chóng co vào, từng thứ màu đen kia nhanh chóng thu vào trong bia đá.

Ophelia cũng có chút mơ hồ mà lùi lại bên cạnh người của Karen, nhìn xem cái đầm lầy lúc nãy diện tích vẫn còn rất lớn đang nhanh chóng thu nhỏ lại. Mà cảnh tượng vốn bị che khuất bên dưới đầm lầy, vào lúc này dần dần để lộ ra, bên trong bất ngờ có từng hàng thi thể nằm lít nha lít nhít, có chút thi thể quần áo trên người đã bị phân hủy, cũng có chút thi thể trên người vẫn còn có áo choàng màu trăng, quần áo có thể tồn tại trong hoàn cảnh ẩm ướt trên hòn đảo này lâu như vậy thì... Rất có thể là thần bào.

Đợi đến khi toàn bộ những thứ lông màu đen kia rút về trong bia đá, một cái hố xác hoàn chỉnh hiện ra triệt để trước mặt Karen và Ophelia, bên trong có khoảng chừng hơn một nghìn bộ thi thể!

Nhiệt độ, trong vô thức mà hạ thấp xuống, ở bên tai, cũng truyền tới một loại âm thanh như tiếng nỉ non của gió.

Khi Karen nhìn về phía tấm bia đá kia một lần nữa, phát hiện tấm bia đá vốn không có chữ nào nhưng vào lúc này lại hiện lên một hàng chữ:

【 Chân thành cảm tạ các người đã cống hiến cho Đảo Ám Nguyệt, các người đã mệt mỏi, cũng đã vất vả rồi, ta mời các người an nghỉ vĩnh viễn ở nơi này.- --- Bernard 】

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!