Một cánh cửa bên hông của phòng hội nghị được mở ra, một đám người mặc thần bào của từng thế lực giáo hội bước vào, trên cơ bản đều là cấp bậc Chủ giáo.
Hắc Dạ Thần Giáo, Thâm Uyên Thần Giáo, Nguyên Lý Thần Giáo, Lôi Thần Giáo, Phong Nữ Thần Giáo, Nguyệt Thần Giáo và một đám đại biểu của những giáo hội chính thống khác, nhao nhao xuất hiện.
Vị trí của bọn họ đã được sắp xếp xong xuôi từ sớm, gần với khu vực đàm phán trung tâm nhất.
Hiển nhiên, Luân Hồi Thần Giáo hi vọng dùng phương thức này để tăng thêm một ít vốn để đánh bạc ở trên bàn đàm phán này, rốt cuộc, dưới áp lực của giới Giáo Hội, Trật Tự Thần Giáo cũng không thể làm quá khó coi.
Karen thì phát hiện, vị nữ đại biểu của Nguyệt Thần Giáo thì thân mật mà lôi kéo Ophelia cùng nói chuyện, hai người trước đó có lẽ cũng quen biết nhau.
Có điều, Karen cũng rõ ràng, hai bên chỉ thân thiết ở bên ngoài, tình huống thật sự chắc chắn không phải như vậy.
Cùng với sự lớn mạnh không ngừng của Đảo Ám Nguyệt, Nguyệt Thần Giáo là giáo hội chính thống có ý đồ chiếm đoạt Đảo Ám Nguyệt đã rất rõ ràng, bọn họ hi vọng thông qua đàm phán để hoàn thành ý đồ của mình, sửa chữa nội dung của thần thoại tự thuật, tiến hành liên kết Ám Nguyệt và Nữ Thần Mặt Trăng, từ đó hình thành sự trói buộc trên pháp lý giữa hai bên.
Ví như, Nữ Thần Mặt Trăng thích vương miện Ám Nguyệt nhất.
Sau khi câu này được thêm vào thần thoại tự thuật, cũng có nghĩa là Ám Nguyệt trở thành thần chi nhánh bên dưới Nữ Thần Mặt Trăng.
Nhưng rất hiển nhiên, Đảo Ám Nguyệt cũng không tiếp nhận lời đề nghị này, nếu không thì cũng sẽ không có sự hợp tác giữa Trật Tự Thần Giáo và Đảo Ám Nguyệt.
Đối mặt với sự ức hiếp chiếm đoạt của một giáo hội chính thống, phương pháp để hóa giải cục diện duy nhất trong tình huống này đó là tìm kiếm một giáo hội chính thống khác hùng mạnh hơn để làm chỗ dựa.
Có sự che chở của Trật Tự, Nguyệt Thần Giáo hiển nhiên không còn dám tiến hành kế hoạch chiếm đoạt của mình
Nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng đến sự thân cận bên ngoài của hai bên, rốt cuộc thì thứ mà hai bên tín ngưỡng cũng gần giống nhau.
Đại biểu của Nguyên Lý Thần Giáo thì chủ động chào hỏi với các chủ giáo của Trật Tự Thần Giáo trên bàn đàm phán, mấy vị chủ giáo của Trật Tự Thần Giáo bên này thậm chỉ chủ động dời ghế chào đón bọn họ.
Quan hệ giữa Nguyên Lý Thần Giáo và Trật Tự Thần Giáo vẫn luôn rất tốt, trên thực tế, trong kỷ nguyên này, Nguyên Lý Thần Giáo vẫn không giỏi trong việc chiến đấu có thể tiếp tục phát triển lớn mạnh, trên một mức độ rất lớn là hưởng nhờ ánh sáng của Trật Tự, quan hệ giao lưu giữa hai Thần Giáo vẫn luôn rất thân thiết.
Ví như bạn tốt của ông nội Dis là ông Hoven, quan hệ giữa hai người tốt đến nỗi có thể cùng nhau cử hành Nghi Thức Đón Thần siêu quy cách, sau khi chết đi còn được thức tỉnh để trợ giúp việc phong ấn Tà Thần.
Dựa theo truyền thống, mỗi một vị thần quan có danh tiếng, bản thân họ đều sẽ có một người bạn rất tốt thuộc Nguyên Lý Thần Giáo, đây gần như là một sự phối hợp cố định.
Mà lại, giữa hai Thần Giáo còn thường tổ chức hoạt động hữu nghị, không phải là quan hệ hữu nghị tình cảm yêu đương kia, mà là làm cộng tác.
Một bên cần tìm kẻ học giỏi, một bên cần tìm kẻ biết đánh nhau, theo như nhu cầu, vô cùng xứng đôi.
Có người biểu hiện sự thân mật với Đảo Ám Nguyệt, cũng có người thân cận với Trật Tự Thần Giáo, nhưng chưa từng thấy vị đại biểu nào đi chủ động thể hiện sự thân cận với Luân Hồi Thần Giáo, đây cũng không phải có nghĩa rằng quan hệ của Luân Hồi Thần Giáo trong giới Giáo hội rất tệ.
Mà là bởi vì từng vị sứ giả đến đầy đều là đại biểu cho giáo hội của mình đến tham gia dự thính, nếu có những hành động dư thừa sẽ rất dễ khiến người khác hiểu lầm rằng giáo hội của mình chọn phe, cho dù bây giờ có muốn chọn phe để đứng thì cũng sẽ không chủ động chọn phe thua cuộc để đứng, điều này cũng tương đương với việc đứng đánh võ đài với Trật Tự Thần Giáo.
Ngồi ở bên cạnh, mọi người cùng nhau cho Trật Tự một chút áp lực là được rồi, cũng không ai nguyện ý làm kẻ mở đầu kia.
Sau khi tất cả mọi người ngồi xuống, rốt cục hội nghị cũng bắt đầu.
Bên đầu tiên phát biểu chính là Luân Hồi Thần Giáo, vị thần quan lúc trước đứng lên phát biểu lời chào mừng lúc nãy lại đứng lên, mở miệng nói:
"Luân Hồi Thần Giáo chúng tôi đã giao văn thư ngừng chiến vào mười hai ngày trước cho các vị, đây là thành ý mong muốn hòa bình của Luân Hồi Thần Giáo chúng tôi, nhưng bây giờ, Kỵ Sĩ Đoàn của quý phương vẫn trú đóng ở trong nhiều thánh địa của chúng tôi như cũ.
Vì biểu đạt thành ý hòa bình và sự tôn trọng với lần đàm phán này, tôi đề nghị quý phương trước hết hãy rút quân vô điều kiện khỏi các thánh địa của chúng tôi."
Chủ giáo Waffron mở miệng nói: "Nếu không thì sao?"
Vị thần quan kia nhìn về phía Chủ giáo Waffron, đáp lời: "Nếu không, Luân Hồi Thần Giáo chúng tôi sẽ cho rằng quý phương không có thành ý với lần đàm phán này, Luân Hồi Thần Giáo chúng tôi sẽ dùng hết phương pháp để phản công."
Trong chốc lát, toàn hội trường bỗng yên tĩnh.
Cho đến khi,
"Ha ha..."
Hồng Y Giáo Chủ Creed ngồi ở giữa bàn đàm phán nhất phát ra tiếng cười.
"Ha ha ha..."
Các vị Chủ giáo đại biểu ở trên bàn đàm phán cũng không nhịn được mà phát ra tiếng cười.
Cuối cùng,
Tất cả nhóm thần quan của Trật Tự Thần Giáo ngồi phía sau bọn họ cũng cùng phát ra tiếng cười tập thể:
"Ha ha ha ha ha ha..."