Peder. Simerson có chút bất đắc dĩ mà nhìn Karen, sau đó lấy ra một xấp phiếu điểm nhỏ từ trong túi tiền của mình, không có ném qua, mà là xoay người, để xuống mặt đất, còn giải thích nói:
"Không phải là Phiếu Luân Hồi, là Phiếu Trật Tự, đây xem như là thể hiện sự áy náy cho việc đùa giỡn lúc trước."
Cô gái kia rúc vào trong ngực của Peder, cười nói: "Chúng ta chỉ vì không gặp nhau quá lâu, khó kiềm chế lại cảm xúc, xin thứ lỗi."
Karen chỉ vào cô gái một lần nữa, nói: "Trả cơ thể lại cho cô ta."
"Ồ?" Peder nhíu nhíu mày, "Ta cảm thấy mình đã rất nể mặt của anh bạn rồi đấy, anh bạn cũng không nên quá đáng."
Karen trả lời: "Ta cảm thấy yêu cầu của ta rất bình thường."
Peder nói: "Ta nghĩ anh bạn cũng không có quyền can thiệp vào cuộc sống riêng tư của ta."