"Hướng dẫn viên?"Với lời giải thích của Elisa và sự đảm bảo của Jinwoo, Chúa Quỷ đã bình tĩnh lại. Ông ta ngồi xuống ngai vàng của mình.'Giấy phép và một hướng dẫn viên. Đó thực sự là tất cả những gì hắn muốn? 'Kể từ khi họbị mắc kẹt ở đây, một giọng nói liên tục phát ra trong đầu họ, bảo họ bảo vệ khu vực này. Không có sức mạnh nào buộc họ phải tuân theo. Thế nhưng, giống như bản năng mách bảo người ta tìm thức ăn khi đói hoặc ngủ khi mệt mỏi, tộc quỷ đã tuân theo mệnh lênh này. Như thể nó đă ăn sâu vào tâm trí họ.Vì vậy, khi họ nhận được thông tin về một kẻ thù vô danh cùng những những người hắc ám đang săn lùng quỷ, họ nghĩ rằng đã đến lúc để thực hiện mệnh lệnh đó. 'Sau khi cân nhắc, Chúa Quỷ đã ra lệnh loại bỏ những kẻ xâm lược này. Trong số các nhóm lính hắc ám, có hai nhóm dễ dàng bị tiêu diệt. Tuy nhiên, các trinh sát báo cáo rằng những đơn vị còn lại có sức mạnh hoàn toàn khác biệt so với những đơn vị đã bị đánh bại.Một đơn vị được dẫn dắt bởi một pháp sư khổng lồ thở ra lửa. Một đơn vị được dẫn dắt bởi một hiệp sĩ bọc thép hạng nặng, và một đơn vị khác, bởi một hiệp sĩ mặc giáp đỏ thẫm với bảo hiểm lông vũ.Đối mặt với những kẻ này, dù tộc Ladir có huy động toàn bộ sức mạnh, họ cũng không thể nắm chắc phần thắng. Vì thế, toàn bộ binh sĩ của tộc Ladir đã chuẩn bị cho trận chiến - cỏ thể là cuối cùng.Tuy nhiên, có một điều mà các trinh sát đã bỏ sót. Sự tồn tại của một nhân loại đang đứng trước mặt ông ta. Thậm chí có thể nói, sức mạnh tấn công chính của kẻ thù không nằm trong số những đơn vị kia, mà chính là chàng trai trẻ này. "Nếu mình biết con quái vật này là chủ nhân của những tên lính bóng tối kia, có lẽ mình còn chẳng buồn ra lệnh tấn công...' Chúa Quỷ không thể tin vào mắt mình. Vô số binh lính hắc ám đag tề tựu trong phòng, ẩn nấp trong bóng tối của người đàn ông đó.'Ngay lúc này, sát khí hung mãnh từ những chiến binh đó cũng khiến mình nổi da gà.Thỏa hiệp với con người là một điều nhục nhã, nhưng .. 'Trong số các vật phẩm họ phải bao vệ, chắc chắn có một thứ được gọi là "Giấy phép lên tầng". Nhưng họ sẽ phải trả cái giá quá đắt để bảo vệ mảnh giấy đó. ‘Không, quên chuyện bảo vệ đi. Dù mình có hy sinh toàn bộ lực lượng, cũng không đủ để đánh bại đội quân kia. Hơn nữa, người đàn ông này .. Hắn ta đang giấu kỹ năng của mình. 'Chúa Quỷ không chắc vì sao, nhưng ông ta tin rằng Jinwoo đang giấu thứ gì đó. Những gì ông cảm thấy chỉ giống như phần nổi của tảng băng trôi: sức mạnh của kẻ thù lớn đến mức ông không ước đoán được. Thật kinh hoàng khi phải đối mặt với một kẻ thù mạnh mẽ đến thế.Chúa quỷ nói với một nụ cười lo lắng."Có phải... đó thực sự là những gì ngươi cần không?" Nếu họ có thể bảo toàn được sự tồn tại của cả gia tộc, thì mất một cuộn giấy không phải là vấn đề quá lớn. Hơn nữa, điều đó không có nghĩa là họ đã làm trái mệnh lệnh trong đầu.Jinwoo gật đầu."Ngươi sẽ không làm hại con gái ta chứ?"Jinwoo cảm thấy hơi ngạc nhiên. Cậu có thể cảm thấy ánh mắt của Elisa đang ngước nhìn mìn.'Một quái vật đang lo lắng cho con gái của mình'Jinwoo vừa kinh ngạc vừa thích thú. Cậu gật đầu lần nữa. Chúa quỷ, sau vài phút lo lắng, giờ mỉm cười"Vậy thì làm thôi."Sau khi đưa ra quyết định, Chúa Quỷ cảm thấy nhẹ nhõm. Mảnh giấy kia có thể ngăn chặn được một thảm họa lớn. Đó không phảilà một phước lành sao?"Thành thật thì, chúng ta rất biết ơn khi ngươi quyết định như vậy"Jinwoo đáp lại bằng một nụ cười thoải mái. Cậu ngạc nhiên trước biểu cảm của Chúa quỷ.'Elisa có vẻ khá giống cha mình...'Đây là thứ được lập trình bởi Hệ thống, hay là lời nói thực sự của họ?.Jinwoo gạt bỏ sự tò mò và trả lời Chúa Quỷ: "Tôi giữ lời hứa.""Rất Tốt".Khi Chúa Quỷ búng ngón tay, một Hiệp sĩ mang đến một cuộn giấy lớn và đưa cho Jinwoo.Người Thợ săn mở cuộn giấy ra . 'Nó đúng là giấy phép lên tầng.'Một nụ xuất hiện trên môi Jinwoo, khi cậu xem lại thông tin về vật phẩm.[Mục: Giấy phép lên tầng]Độ hiếm: ??Loại: ??Đây là giấy phép để lên tầng 81. Chỉ sử dụng được tại vòng tròn ma pháp ở tầng 80.Jinwoo không chắc rằng cậu có thể lấy được giấy phép bằng cách nói chuyện với quái vật, nhưng thực sự phương pháp này đã thành cộng. Không giống như giấy thông hành của các tầng dưới, giấy thông hành của tầng này được trang trí bởi con dấu màu đỏ của tộc Ladir.'Vậy là, mình có thể xin giấy phép lên tầng từ các gia tộc?' Jinwoo khẽ mỉm cười hài lòng. Thay vì lang thang giết quái vật và chờ những vật phẩm rơi ra một cách ngẫu nhiên, phương pháp này nhanh chóng và tiện lợi hơn nhiều. Jinwoo cầm cuộn giấy phép và cất vào kho. Sau đó cậu ra hiệu cho Elisa"Thế, chúng ta có thể khởi hành ngay bây giờ phải không?Jinwoo tiến về phía cửa ra, nhưng bị các hiệp sĩ của tộc Ladir chặn đường. Với ánh mắt nghi ngờ, Jinwoo nhìn về phía Elisa, nhưng cô lại mỉm cười hạnh phúc. Trong khi Jinwoo đang cố gắng tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra, Chúa Quỷ tiến về phía cậu. "Gia tộc Ladir chưa bao giờ để khách quý rời đi như thế này."Chúa Quỷ nói với giọng khẩn khoản. Thông thường, cơ thể to lớn của một Trùm Hầm ngục sẽ tỏa ra một áp lực đáng sợ. Thế nhưng, nụ cười thân thiện trên khuôn mặt ông già này có vẻ chân thật. "Để ăn mừng cuộc đàm phán diễn ra tốt đẹp, sao chúng ta không cùng nhau thưởng thức một bữa ăn> Hơn nữa, con gái tôi cũng cần phải chuẩn bị cho một hành trình dài như vậy".Ánh mắt của Jinwoo hướng về phía Elisa. Cô đang nhìn cậu với ánh mắt nài nỉ. Jinwoo nghĩ thầm'Cô ấy đã giữ lời hứa, vậy mình cũng nên chấp nhận một điều gì đó'. Dù sao thì, cậu cũng cần nghỉ chân để ăn thứ gì đó. Hơn nữa, cậu cũng đã mệt mỏi sau nhiều ngài nhai bánh mì và thịt từ Cửa hàng của hệ thống."Được thôi". Thấy Jinwoo đồng ý, Chúa Quỷ vỡ òa trong niềm vui. Ông ta bật cười."Quý hóa quá!"Khuôn mặt của Elisa và các hiệp sĩ cũng sáng bừng lên. Ngay lập tức, Chúa Quỷ hét vào mặt những người hầu của mình."Các ngươi còn chờ gì nữa? Nhanh lên và chuẩn bị bữa tiệc cho vị khách của chúng ta nào"!*****Vì Jinwoo đã dành khá nhiều thời gian ở tầng 80, nên cậu không muốn lãng phí nhiều thời gian ở các tầng còn lại. Cậu và Elisa đang đứng trước vòng tròn ma thuật, chờ lên tầng tiếp theo.[Quý tộc Quỷ Elisa muốn tham gia nhóm của bạn.][Bạn có chấp nhận không?][Nếu được chấp nhận, thành viên trong nhóm có thể di chuyển bằng Thang Ma thuật và chia sẻ kinh nghiệm dựa trên đóng góp của họ.]'Chia sẻ kinh nghiệm? Dựa trên đóng góp của họ? 'Ban đầu, Jinwoo hơi khó chịu về chuyện chia sẻ điểm kinh nghiệm, nhưng khi Jinwoo nhìn kỹ, Hệ thống đã tuyên bố rõ ràng rằng nó dựa trên sự đóng góp của mỗi thành viên. Như vậy, miễn là Elisa không đụng tay chiến dấu, cậu sẽ không phải chia sẻ điểm kinh nghiệm quý giá của mình. Jinwoo nhìn chằm chằm vào Elisa."Nếu có một trận chiến, dù bất kỳ lí do gì, đừng can thiệp. Tôi sẽ xử lý mọi thứ"."…Vâng."Elisa trả lời một cách ngại ngùng.‘... Gì vậy? ' Sau khi Jinwoo chấp nhận Elisa là một thành viên trong nhóm, hai người lên tầng tiếp theo. Jinwoo không muốn lãng phí thời gian và quyết định tăng tốc.Elisa đang mang một túi hành lý lớn hơn cô tới vài lần. Vì vậy, cô hầu như không thể theo kịp tốc độ của Jinwoo. Kết quả là, thỉnh thoảng cậu phải dừng lại và chờ cô bắt kịp."Nhìn kìa"Sau khi xem xét bản đồ của tầng 81, Elisa chỉ về phía một lâu đài đang từ từ hiện ra ở đường chân trời. Jinwoo gật đầu đáp lại."Xin chờ một chút."Elisa đặt chiếc túi lớn của mình xuống và bắt đầu lục lọi. Sau đó, cô lấy ra một cái bình chứa đầy chất lỏng kỳ lại. Jinwoo ngạc nhiên hỏi:"Cái gì thế?""Đó là loại rượu mà Chúa Quỷ Garsh ưa thích. Với nó, việc đàm phán sẽ dễ-"Đàm phán?"Jinwoo cười toe toét và triệu hổi những người lính Bóng tối.'Đi ra nào, Bóng.'Theo mệnh lệnh của Jinwoo, những người lính đồng loạt xuất hiện .Shooo'Không thể tin được…'Có ba người mặc giáp đen với sức mạnh ngang ngửa các Quý tộc Quỷ.Trên tay Jinwoo cũng lăm lăm hai con dao găm xuất hiện từ hư không.Đứng cạnh đoàn quân này, Elisa cảm thấy làn da mình như bị như thể bị xé toạc bởi sát khí hung mãnh.Cô gái trẻ tự hỏi, quái vật đang đứng trước mặt cô có phải là người vừa nói chuyện ban nãy hay không."Anh... Anh không định đàm phán ư?"Jinwoo đáp lại bằng một câu hỏi khác "Các cô có thân với tộc Garsh này không?"Ồ, không. Ngay tại Quỷ giới, các gia tộc vẫn luôn chiến đấu với nhau để tranh giành địa vị. Nhưng mà, Chúa Quỷ Garsh là một kẻ biết lắng nghe..."Nghe điều này, Jinwoo cười nham hiểm."Thế đủ rồi".Một ngoại lệ là quá đủ. Bên cạnh việc xin giấy phép, Jinwoo còn phải tăng cấp cho bản thân và những người lính của anh ta."Cô chỉ cần đợi ở đây."Jinwoo nói ngắn gọn, rồi dẫn những người lính Bóng tối của mình về phía lâu đài."Không, chờ đã!"Đôi mắt của Elisa mở to trước hành động đột ngột của Jinwoo. Cô cố gắng chạy theo Jinwoo, nhưng vô hiệu."Hộc! Hộc!"Khi cô đến nơi, thành trì của Gia tộc Garsh đã bị đốt cháy.KUUOUOU -Một con quái vật đen khổng lồ đang phun lửa vào lâu đài, khiến cánh cổng và những bức tường tan chảy. Cú sốc từ cuộc tấn công bất ngờ này đã khiến các chiến binh của tộc Garsh hoảng loạn, họ bắt đầu bỏ chạy. Những binh sĩ bóng tối dễ dàng tàn sát tất cả. "Chúa ơi…"Elisa thốt lên, không rõ là vì sợ hãi hay khâm phục.Những tiếng hét vang lên, như được tập hợp bởi vô vàn tiếng rên và tiếng khóc."Aaaaaaaaaaaaaa"Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!Gia tộc Garsh, mạnh hơn nhiều lần so với Gia tộc Ladir. Thế nhưng, Lâu đài của họ đang sụp đổ như những viên đá cuội. Elisa cảm thấy sợ hãi vô cùng'Nếu cha không giao cho anh ta giấy phép thì 'Gia tộc Ladir sẽ phải chịu thảm cảnh giống như Gia tộc Garsh bây giờ. Chỉ cần tưởng tượng thôi, Elisa đã cảm thấy chóng mặt.Đồng thời, cô nghĩ mình thật may mắn khi tộc Ladir có thể thương lượng với Jinwoo.RẦMMột loạt tiếng nổ điếc tai vang lên, báo hiệu sự sụp đổ của một tòa tháp khác.'Làm sao chúng ta có thể chống lại thứ quái vật như vậy? 'Elisa lau mồ hôi và thở phào nhẹ nhõm. Cô nhận ra rằng gia tộc mình đã tránh được họa diệt môn.***Các quan chức của Hiệp hội thợ săn Nhật Bản và chính phủ Nhật Bản đã tập trung cho một cuộc họp quan trọng. Chủ tịch Hiệp hội bước vào. Ông phá tan không khí im lặng nặng nề trong phòng hội nghị "Hiên tại, Hàn Quốc đang hân hoan trước sự xuất hiện của Thợ săn hạng S thứ mười".Các quan chức bật cười, Tại Nhật Bản, số lượng thợ săn Hạng S đã vượt quá hai mươi, trong khi ở Hàn Quốc, người dân vẫn còn phấn khích khi tìm thấy kẻ thứ 10. À không, nếu trừ đi 1 người đã chết và 1 người đã rời bỏ đất nước, Hàn Quốc chỉ còn lại 8 người hạng S. Cũng nên thông cảm cho niềm vui của những đáng thương. Dù sao thì, cuộc họp hôm nay không nhằm vào việc chế giễu Hàn Quốc. Nếu thế, bầu không khí trong nghị trường đã không ảm đạm như vậy. Bộ trưởng quốc phòng nhíu mày và lên tiếng:"Thợ săn thứ 10 của Hàn Quốc có liên quan gì đến chủ đề hôm nay?Giọng ông đầy vẻ khó chịu.Hiện tại, đảo Jeju - hòn đảo ở phía nam của Hàn Quốc, đã bị quái vật chiếm đóng sau một vụ Hầm ngục Bùng nổ 4 năm trước. Hơn nữa, những con quái vật xuất hiện trên đó không tầm thường chút nào. Đến từ một hầm ngục hạng S, chúng là những con kiến ma thuật cấp cao, với ý thức tổ chức quy củ và tốc độ sinh sản cực nhanh.Nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, các quan chức Nhật Bản đã không phải đau đầu. Vấn đề chính là lũ kiến đã gây thiệt hại cho Nhật Bản. Mới hôm qua, một con kiến đến từ đảo Jeju đã xóa sổ một ngôi làng nhỏ.Mối đe dọa đã không thể bỏ qua. Điều quan trọng bây giờ là xoa dịu cơn giận của Thủ tướng Nhật Bản. Trong lúc nước sôi lửa bỏng này, Chủ tịch JHA lại nói về một câu chuyện không mấy liên quan. Vì vậy, Bộ trưởng Quốc phòng không thể không nhăn mặt.Nhưng chủ tịch hiệp hội của JHA vẫn tiếp tục."Khi phấnkhích, người ta dễ phạm sai lầm" Chủ tịch JHA đứng đó, với mái tóc bạc trắng và khuôn mặt đầy nếp nhăn. Đó là dấu hiệu của tuổi già nhưng cũng là dấu hiệu của một trí óc lão luyện. "Tôi nghĩ bây giờ là thời điểm thích hợp". Lời nói đó khiến toàn bộ nghị trường câm lặng. Mọi người đều nhìn về phía vị Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn. Bộ trưởng Quốc phòng lo lăng hỏi?"Ngài... Ngài có kế hoạch gì sao?" Trái với giọng điệu bực tức ban nãy, Bộ trưởng quốc phòng đã dịu dọng. "Thay vì một kế hoạch tốt, hãy gọi nó là kế hoạch phù hợp nhất ..."Sau khi ông ta lên tiếng, tất cả các quan chức Chính phủ và Hiệp Hội thợ săn đều dỏng tai lắng nghe.Như thể chờ đợi khoảnh khắc này, Chủ tịch hiệp hội tiếp tục:"Những tên ngốc bất lực đó tuyên bố chủ quyền với hòn đảo, dù không đủ sức để bảo vệ nó? Trên đời này có cái thứ lý lẽ hài hước như vậy sao?""..."Sự im lặng ngự trị trong nghị trường. Chủ tịch Hiệp hội đang ám chỉ điều gì? Với quan hệ hiện tại giữa hai nước, những lời của ông ta có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng.Không thể coi đó là lời nói nhảm của một ông già, nhất là khi người đàn ông đó đang lãnh đạo Hiệp hội thợ săn Nhật Bản."Vậy ý ngài là gì?" Một vị Thứ trưởng cẩn thận hỏi. Chủ tịch hiệp hội nhìn xung quanh với vẻ tự tin."Chúng ta sẽ tiêu diệt lũ ma thú trên đảo Jeju".Căn phòng trở nên ồn ào."Sau đó..."Căn phòng đang hỗn loạn nhanh chóng trở lại im lặng, khi vị Chủ tịch tiếp lời"Chúng ta sẽ tiếp quản hòn đảo đó"
Chương 104: Âm mưu thâm hiểm
"Tiếp quản đảo Jeju?!"Trước thông tin gây sốc này, các quan chức của Hiệp hội thợ săn Nhật Bản (JHA) vẫn bình tĩnh. Có lẽ họ đã được thông báo trước về quyết định này.Tuy nhiên, các quan chức chính phủ Nhật Bản thì không. Một làn sóng phản đối và phàn nàn tràn ngập khắp căn phòng."Ý định quái quỷ đó là sao?!""Mấy người định tuyên chiến với Hàn Quốc à?! Đảo Jeju vẫn nằm trong lãnh thổ của họ!"Nói rõ xem nào!" Những tiếng xì xào ngày càng lan rộng và ngày càng lớn hơn. Các quan chức như ngồi trên đống lửa."Tiếp quản đảo Jeju? Điều đó nghĩa là gì?"Nếu Chủ tịch của JHA - Shigeo Matsumoto - không sớm đưa ra câu trả lời rõ ràng, chắc chắn căn phòng sẽ sớm chìm trong những tiếng la ó. Thậm chí nếu không có các Thợ săn đứng đó bảo vệ, có lẽ vị chủ tịch này đã phải hứng chịu vô số lời chửi rủa.Cảnh tượng đó khiến ông ta cười thầm.Mọi thứ diễn ra đúng như mong đợi. Ông tặc lưỡi lên tiếng, cắt ngang những câu hỏi phẫn nộ."Không, chúng tôi không có ý tuyên chiến với Hàn Quốc. Chúng tôi không lên kế hoạch cho việc cưỡng đoạt hòn đảo" "Cái Gì?""Thế thì, kế hoạch của ông là cái quái gì?" - Một chức sắc tiếp tục, tích cực."Nói rõ ràng xem nào" Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Nhật Bản thở nhẹ, và trả lời với giọng điệu bình tĩnh."Chúng tôi sẽ khiến Hàn Quốc phải từ bỏ lãnh thổ của họ".Căn phòng trở nên im lặng. Bầu không khí sôi sục ban nãy lập tức hạ nhiệt.Họ đã nghe đúng chưa? Nhìn thái độ của Matsumoto, dường như lời nói của ông ta rất nghiêm túc. Tuy nhiên, nghiêm túc không có nghĩa là hợp lý. Phó thủ tướng, người nổi danh với sự điềm tĩnh và tỉnh táo, cũng là người đã giữ im lặng từ nãy đến giờ, đã quyết định phát biểu lần đầu tiên tại cuộc họp."Chủ tịch Matsumoto..." Mọi người trong phòng bắt đầu chú ý đến phó Thủ tướng. Ông là người phụ tá gần gũi nhất của Thủ tướng, và tiếng nói của ông có sức ảnh hưởng lớn trong nước."Những gì ngài vừa nói làm hầu hết những người ở đây phải ngạc nhiên. Ý tưởng này rất hay, và sẽ tránh mọi cuộc chiến không cần thiết với Triều Tiên. Nhưng chúng ta phải tiến hành như thế nào?"Matsumoto cảm thấy tự hào vì đã thu hút sự chú ý của một trong những nhân vật quyền lực nhất của Nhật Bản. Ông bắt đầu giải thích. "Hàn Quốc không có đủ nhân lực để xử lý các cổng Hạng S. Thực tế đó đã hiển hiện từ 4 năm trước, khi hạng S xuất hiện trên đảo Jeju, và vẫn chính xác đến tận bây giờ. Phó thủ tướng gật đầu.Jeju là một hòn đảo lớn, chiếm khoảng 2% tổng diện tích của Hàn Quốc. Khi cổng xuất hiện lần đầu tiên, toàn bộ khu vực đã phải sơ tán. Kể từ đó, Hàn Quốc đã cố gắng chiếm lại đảo ba lần, nhưng lần nào cũng thất bại. "Bây giờ, hãy nghĩ chuyện đó. Trong tình cảnh hiện tại, họ không thể từ chối bàn tay giúp đỡ của các Thợ săn hạng S đến từ Nhật Bản. Họ đã biết rằng những con kiến đang bắt đầu rời đảo, và họ cũng biết rằng sớm muộn, đất nước của họ cũng sẽ bị tấn công.Phó Thủ tướng ngẫm nghĩ một lúc. Thật vậy, mặc dù quan hệ giữa hai nước khá căng thẳng, song Hàn Quốc không thể từ chối sự giúp đỡ của Nhật Bản;…"Ngài thực sự nghĩ rằng Hàn Quốc sẽ từ bỏ đảo Jeju để đổi lấy sự giúp đỡ của chúng ta?"Như Phó Thủ tướng đã nói: có quá nhiều lỗ hổng trong luận điểm của vị Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Nhật Bản, và những điều đó đã khiến các quan chức cười thầm với nhau.Tuy nhiên, Phó Thủ tướng vẫn bình tĩnh tiếp tục mà không tỏ thái độ tức giận hay dè bỉu,"Như ngài vừa nói, chúng ta có thể xử lý những con kiến ở Jeju nếu chúng ta giúp đỡ Hàn Quốc. Nhưng chúng ta làm thế để đạt được cái gì?" Mặc dù một vài công dân Nhật Bản đã bị những con quái vật lang thang tấn công; song những con kiến ở đảo Jeju vẫn là vấn đề của Hàn Quốc. Họ không thể hy sinh thợ săn của đất nước mình để giúp đỡ Hàn Quốc vô điều kiện. 'Thật lố bịch.'Vị Phó Thủ tướng tự nhủ. Nguyên tắc cơ bản nhất trong chính trị là "có đi có lại". Để các Thợ săn của Nhật Bản ra tay, họ phải nhận được một lợi ích gì đó tương ứng.."Ít nhất, họ phải chuyển giao đảo Jeju cho chúng ta để bồi thường thiệt hại..."Nãy giờ Phó Thủ tướng lắng nghe câu chuyện của Chủ tịch Hiệp hội, chỉ vì ông quan tâm đến vấn đề đó. Nhưng kịch bản này quá phi thực tế, vì thế mối quan tâm của Phó Thủ tướng nhanh chóng mờ nhạt, thậm chí còn nhanh hơn những quan chức khác.Đáp lại, Chủ tịch Hiệp hội bật cười,"Ai nói là chúng ta sẽ giúp đỡ Hàn Quốc?"Phó thủ tướng nhíu mày. 'Anh ta đang đùa giỡn với mình sao?'Khi ông định khuyên Chủ tịch Hiệp hội ngừng lãng phí thời gian, -"Chờ đã…"Chủ tịch của JHA nói rằng họ sẽ ngỏ lời giúp đỡ Hàn Quốc. Ông ta không nói gì về chuyện các Thợ săn sẽ giúp đỡ Hàn Quốc. Đôi mắt Phó Thủ tướng giãn ra."Đừng nói là ông định..." Matsumoto mỉm cười."Vâng. Đó chính xác là những gì tôi muốn nói".Khuôn mặt của Phó Thủ tướng cực kỳ khó tả."Ông muốn... Ông đã lên kế hoạch để phản bội các Thợ săn giỏi nhất của Hàn Quốc?"Matsumoto vui mừng"Phó Thủ tướng thật sáng suốt. Tôi biết ông ta sẽ hiểu mà'. Ông hào hứng lên tiếng: "Vâng. Những thợ săn giỏi nhất của Hàn Quốc sẽ tin vào sự hỗ trợ của chúng ta và tiến vào hang ổ của Kiến Chúa. Ngay khi đó, chúng ta sẽ rút lui. Và đây sẽ là thất bại thứ tư của Hàn Quốc".Và sự phản bội của Nhật Bản sẽ ít bị chú ý, bởi đây không phải là lần thất bại đầu tiên.Mà kể cả có bị chú ý đi chăng nữa, thì cũng đã quá muộn. Hàn Quốc sẽ nhanh chóng bị lũ kiến hủy hoại.Phó thủ tướng nói với giọng run rẩy."Các Thợ săn giỏi nhất Hàn Quốc sẽ bị tiêu diệt. Đó mới là mục đích thật sự của ông, đúng không?" "Đó là định mệnh của họ. Cánh cổng đó đã mở ra trên đất nước của họ, và họ không xử lý được nó".Nếu các thợ săn giỏi nhất Hàn Quốc bị tiêu diệt, chuyện gì sẽ xảy ra? Các quan chức bắt đầu bàn tán.Khi các Thợ săn giỏi nhất chết hết, Hàn Quốc sẽ bất lực trước lũ kiến.Ban đầu có lẽ chỉ có vài con kiến bay vào đất liền, và họ có thể xoay sở được. Nhưng khi thời gian trôi qua, đàn kiến sẽ ùa vào. Và... "Họ buộc phải cầu xin sự giúp đỡ từ các quốc gia khác"."Nhưng Trung Quốc và Nga không thể giúp Hàn Quốc được. Lãnh thổ của họ quá lớn, bảo vệ phần lãnh thổ đó đã đủ mệt rồi.""Hoa Kỳ thì sao?""4 năm trước, họ đã từ chối giúp đỡ Hàn Quốc khi cổng hạng S mở ra. Tôi nghĩ lần này cũng vậy thôi" "Bắc Triều Tiên thì sao?""Hâm à? Như thế khác gì mời các thợ săn hạng S của Bắc Triều Tiên chiếm lấy Seoul""Vậy là chỉ còn lại Nhật Bản. Hàn Quốc sẽ phải dựa vào Nhật Bản để tránh bị tiêu diệt"."Và khi đó, Nhật Bản có thể đòi hòi bất cứ điều gì... Hàn Quốc sẽ phải bàn giao đảo Jeju cho chúng ta!"Điều đó chính xác như những gì Chủ tịch của JHA vừa nói.Phó Thủ tướng nổi da gà. 'Shigeo Matsumoto. Ông ta thực sự là một người đáng sợ'.Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Matsumoto tiếp tục."Đảo Jeju chỉ là sự khởi đầu. Mỗi khi Hàn Quốc cầu xinh sự giúp đỡ từ những Thợ săn hạng S của Nhật Bản, chúng ta lại bòn rút tài nguyên của họ. Họ sẽ phải phụ thuộc vào sức mạnh của Nhật Bản."Giờ thì các quan chức đã hiểu. Kế hoạch này có thể nuốt trọn Hàn Quốc, mà không cần tốn một viên đạn nào. Những người cho rằng Chủ tịch của JHA là kẻ điên rồ, giờ đã hoàn toàn thay đổi quan điểm. Họ tiếp tục lắng nghe, mồ hôi lạnh tuôn khắp người. Cuối cùng, tất cả đều suy nghĩ giống hệt nhau: Người đàn ông đó thật nguy hiểm.Nói xong, Matsumoto hỏi Phó Thủ tướng:"Vậy ngài sẽ làm gì, thưa Phó Thủ tướng?"Mọi con mắt đang nhìn Chủ tịch JHA, giờ đổ dồn về phía Phó Thủ tướng. Vì những lời của ông ta đại diện cho ý chí của Thủ tướng Chính phủ, ông ta phải thận trọng và suy nghĩ sâu sắc.Với một biểu cảm dữ dội, Phó Thủ tướng trả lời."Chính phủ có thể giúp gì cho ông?"*****Bạn đã giết một Hiệp sĩ Tà ácBạn đã kiếm được 3000 EXPBạn đã giết một Hiệp sĩ Tà ácBạn đã kiếm được 3000 EXP Bạn đã giết một Hiệp sĩ Tà ácBạn đã kiếm được 3000 EXP Bạn đã giết một Hiệp sĩ Tà ácBạn đã kiếm được 3000 EXP Bạn đã giết một Quý tộc quỷBạn đã kiếm được 4500 EXPMỗi lần những người lính bóng tối giết chết một con ma thú, các thông điệp của hệ thống lại tuôn ra và thông báo cho Jinwoo những gì anh nhận được. Cậu cố gắng lên cấp hết mức có thể, vì Jinwoo không biết điều gì sẽ chờ đợi mình ở tầng cuối cùng của lâu đài. Phần thưởng hấp dẫn đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải đối mặt với một kẻ thù mạnh mẽ; Vì lý do này, Jinwoo không thể bỏ bê việc tăngcấp.Bạn đã lên cấpJinwoo mở cửa sổ trạng thái của mình để kiểm tra cấp độ của mình.Cấp độ: 87'Tuyệt quá'.Lúc mới quay lại Lâu đài Quỷ, Jinwoo mới ở cấp 80. Và đến giờ, cậu đã tăng được 7 cấp. 'Mình đang tăng cấp với tốc độ tuyệt vời' - Jinwoo mỉm cười.Bạn đã giết một Quý tộc quỷBạn đã kiếm được 4500 EXPBạn đã giết một Quý tộc quỷBạn đã kiếm được 4500 EXP Những người lính của anh ta đang làm việc với hiệu suất đáng kinh ngạc. Tin nhắn từ hệ thống liên tục đổ về.Khi trận chiến kết thúc, như thường lệ, những người lính tập trung về chỗ Jinwoo. Và Iron luôn là người đầu tiên đến. Anh ta đứng ngạo nghễ trước mặt người thợ săn, ưỡn ngực ra như mong chờ một lời khen.Jinwoo cười toe toét với người Hiệp sĩ bóng tối đang đứng trước mặt mình. "Ngươi đã xong việc chưa?" Iron gật đầu."Chắc không?"Iron gật đầu với vẻ kiên quyết.Jinwoo nhếch mép, và tập trung các giác quan. Sau đó cậu lập tức quay lại và phóng con dao găm của Baruka.[Ném dao găm]Dường như phía đó chỉ là một bức tường trống không. À mà khoan...UGHH!Con dao găm đâm vào một con quỷ đang ẩn nấp. Nó đã đợi Jinwoo tiến đến để tung đòn tấn công chớp nhoáng.Con quỷ bị sốc. Con dao găm đã đâm vào ngực trái của nó. Nếu nó là con người, trái tim nó đãbị xuyên thủng."Sao... sao ngươi biết?" Thực tế thì, Jinwoo dễ dàng nhìn thấu ma thuật ẩn giấu của những con quỷ cấp cao. Cậu tiếp cận con quỷ và sử dụng kỹ năng tấn công cận chiến duy nhất của mình.[Nhát đâm chí mạng]Con quỷ, vốn đã bị thương nặng vì cú ném dao găm, đã mất mạng sau đòn tấn công ác liệt của Jinwoo.Bạn đã giết một Quý tộc quỷBạn đã kiếm được 4500 EXPJinwoo quay sang Iron."Ngươi đã THỰC SỰ xong việc chưa?"Iron gãi gãi đầu, cúi xuống tỏ vẻ xấu hổ. À thì, gãi trong mũ giáp ấy.Ngay sau đó, Ygritte, Hiệp sĩ Bóng tối đã mạo hiểm tiến vào sâu trong thành phố để tàn sát quỷ, đã quay trở lại.'Hmm?'Jinwoo có thể cảm nhận được một loại năng lượng khác thường phát ra từ Ygritte.Cậu nghiêng đầu và tự hỏi, 'Chuyện gì đang xảy ra vậy?Ygritte đến gần, quỳ xuống trước Jinwoo và cúi đầu. Vốn dĩ đây là chuyện bình thường sau mỗi trận chiến. Thế nhưng, điều bất thường là một âm thanh cơ học bất ngờ phát ra.ring~ Huh?Tin nhắn từ hệ thống?Jinwoo nuốt nước bọt.
Chương 105: Tôi thích cô
Hiệp sĩ Ygritte đang xin phép thăng hạng
Bạn có cho phép không?
'Thăng hạng?'
Ngạc nhiên trước loại tin nhắn mới từ Hệ thống, Jinwoo nhanh chóng kiểm tra thông tin của Ygritte.
Ygritte (Cấp độ: Tối đa)
Hạng: Hiệp sĩ
Vì đã đạt cấp độ tối đa, Ygritte có thể thăng hạng. Khi Hoàng đế cho phép, Hiệp sĩ sẽ thăng lên hạng tiếp theo.
'Ygritte đã đạt cấp độ tối đa?'
Cấp độ của Ygritte đã chạm mốc 30 và chuyển thành Tối đa.
Khi cấp độ đạt giới hạn, nó không thể tăng thêm nữa. Thay vào đó, Hệ thống sẽ gửi yêu cầu thăng lên hạng tiếp theo.
'Phải chăng cấp độ cần thiết nằm trong khoảng 30-40?'
Jinwoo nhớ lại những level tăng được sau mỗi trận đánh. Có vẻ hợp lý. Vì cấp độ trung bình của những người lính khác chỉ khoảng 20, nên đó là một điều kiện khá cao. Nhưng thật bất ngờ khi cấp độ của Ygritte đã đạt giới hạn.
'Ngoài ra, điều này còn cần sự cho phép của mình'.
Có vẻ như đôi mắt của Ygritte có chút khác thường khi nó tiếp cận Jinwoo. Một ánh mắt chứa đựng khát khao và háo hức.
‘...'
Ygritte vẫn im lặng quỳ gối. Jinwoo có thể cảm nhận được quyết tâm của Hiệp sĩ Bóng tối đang chờ đợi quyết định của mình. Cậu muốn vỗ vai nó như một lời khen ngợi.
'Cái tên này thật là...'
Cậu quay lại màn hình thông báo Hệ thống.
Bạn có cho phép không?
Tin nhắn nhấp nháy như thúc giục cậu trả lời.
Ygritte là một trong những người lính đầu tiên được trích xuất và đã dũng cảm chiến đấu bên cậu suốt thời gian qua. Chẳng có lý do nào để từ chối. Không chút do dự, Jinwoo trả lời
"Chấp thuận yêu cầu."
Vui lòng chọn câu lệnh
Huh
"Cần một câu lệnh cho điều này nữa sao?"
Jinwoo thoáng chốc nhăn mặt nhưng nhanh chóng đổi ý..
'Phải rồi'
Quân đội của cậu ngày càng đông đúc. Hiện tại chỉ có Ygritte, nhưng sau này, rất có thể những người lính khác cũng đề nghị thăng hạng cùng lúc. Trả lời từng người một sẽ mất rất nhiều thời gian, nhất là khi đang chiến dấu.
Một câu lệnh ngắn sẽ hiệu quả hơn. Sau khi suy nghĩ một lúc, Jinwoo nói
"Chấp thuận."
Càng đơn giản càng tốt.
Khi anh quyết định cụm từ lệnh, một sự thay đổi kỳ diệu đã xảy ra. Nó bắt đầu từ dưới chân Ygritte.
WUAAAAAH-
Với một tiếng hét vang lên từ đâu đó, vô số bàn tay xuất hiện từ cái bóng bên dưới Ygritte. Những bàn tay nắm lấy cơ thể của Ygritte.
’Chuyện gì sẽ xảy ra?'
Jinwoo hào hứng đứng xem quá trình biến đổi. Ban đầu, cậu cảm giác những bàn tay sẽ kéo Ygritte vào bóng tối, nhưng những gì xảy ra thì ngược lại. Những bàn tay đó biến thành khói đen và cuộn lại như một cơn lốc xoay quanh người hiệp sĩ, rồi thấm vào cơ thể Ygritte. Như thể Hiệp sĩ đang hấp thụ những làn khói đen.
Wooooosh
Khi toàn bộ làn khói được hấp thụ, một loại năng lượng khác thường tỏa ra từ cơ thể Ygritte.
ring ~
Hệ thống nhanh chóng thông báo kết quả của quá trình thăng hạng.
Chiến binh Ygritte đã được thăng từ hạng Hiệp sĩ lên hạng Hiệp sĩ Tinh Anh.
'Tuyệt vời!'
Jinwoo cố gắng kìm nén sự phấn khích và kiểm tra lại thông tin của Ygritte
Ygritte (Cấp 1)
Hạng: Hiệp sĩ Tinh Anh
Cấp đội bị reset về 1, nhưng hạng của Ygritte đã ngang với Tusk.
Tusk là kẻ mới nhất vừa gia nhập Binh đoàn Bóng tối. Ở kiếp trước, nó là Trùm của một Hầm ngục hạng A. Việc Ygritte được xếp ngang hàng với Tusk, cho thấy sức khiến đấu của Ygritte đã tăng lên rất nhiều.
THÌNH THỊCH
Trái tim Jinwoo đập dữ dội. Ngay từ lúc trở thành Hoàng đế Bóng tối, cậu đã dự đoán được những chuyện này.
'Mình không phải là người duy nhất trở nên mạnh mẽ hơn'.
Đôi mắt Jinwoo lướt qua từng người lính của mình.
'Tất cả đều đang phát triển cùng với mình'.
Cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong sức mạnh của Ygritte, cậu nhận ra rằng những người lính của mình đang liên tục phát triển. Mỗi binh lính đều đang cố gắng thăng hạng và trở nên mạnh mẽ vì cậu.
'Giờ thì mình đã có thêm một mục tiêu nữa'
Khi Jinwoo đang ngắm nhìn những người lính của mình với vẻ tự hào, cậu bất ngờ nhìn thấy Tank. Nó đang quay trở lại đội hình, với một cái xác quỷ trong miệng.
'Huh?'
Đôi mắt con ma thú có gì đó khang khác.
Cũng đôi mắt đó. Cũng cảm giác đó.
Jinwoo thốt lên trong sự hoài nghi
"Cả ngươi nữa hả?''
Tank dừng lại ngay trước mặt Jinwoo, nhổ cái xác của con Quỷ sang một bên. Sau đó, con gấu băng khổng lồ chụm hai chân trước lại với nhau, giống như cách người ta quỳ gối và cúi đầu.
"Gr....."
Một thông điệp tương tự như trước đây đã xuất hiện
ring ~
Chiến binh Tinh Anh, Ma thú Bóng tối, đang xin phép được thăng hạng.
Bạn có cho phép không?
Jinwoo ôm đầu. Kiểm tra thông tin của Tank, cậu nhận ra cấp độ của nó cũng đã đạt đến giới hạn.
Ma thú Bóng tối(Cấp đội Tối đa)
Hạng: Chiến binh tinh anh
Vì đã đạt cấp độ tối đa, Ma thú có thể thăng hạng. Khi Hoàng đế cho phép, Chiến binh sẽ thăng lên hạng tiếp theo.
'Chờ đã…'
Có gì đó sai sai. Ygritte đã chiến đấu bên cạnh Jinwoo từ lâu, khi nó mới cấp 7. Đáng lẽ Tank sẽ phải chờ rất lâu mới có thể thăng hạng. Vậy mà cả hai lại nhận được thông báo cùng một lúc?
Khoảng cách về cấp độ giữa hai đứa không thể bị rút ngắn chỉ trong 1 trận chiến như thế này được!
'Hay là... Mỗi Hạng có một cấp độ giới hạn khác nhau?'
Nghe có vẻ hợp lý. Tank là Chiến binh ưu tú, được thăng hạng nhanh vì cấp độ tối đa của nó thấp hơn. Hiệp sĩ Ygritte có cấp độ tối đa cao hơn, nên thăng hạng chậm. Việc hai đứa cùng thăng hạng chỉ là trùng hợp.
Khi Jinwoo chìm trong dòng suy nghĩ đó, một khả năng lóe lên trên đầu cậu
'Có khi nào mình cũng sẽ thăng hạng không nhỉ?'Phải chăng cậu chưa đạt cấp độ tối đa?
Chậc, không đời nào - Jinwoo lắc đầu và cười lớn.Đồng thời, cậu cũng cho phép Tank thăng hạng.
"Chấp nhận."
Khi mệnh lệnh của Jinwoo vang lên, Tank cũng trải qua quá trình biến đổi tương tự như Ygritte. Những bàn tay vươn lên từ cái bóng của con Ma thú, biến thành khói đen và bị con gấu hấp thụ.
Woooosh
Giống như Ygritte, Tank đã thăng lên hạng cao hơn.
Ma thú Bóng tối đã được thăng từ hạng Chiến binh Tinh Anh lên Hiệp sĩ.
Tuy nhiên, có một sự khác biệt nhỏ.
ring
ring
ring
Hàng loạt Thông báo Hệ thống liên tục xuất hiện.
Bạn có thể đặt tên cho binh lính hạng Hiệp sĩ trở lên. Tên bạn đặt sẽ được duy trì cho đến khi người lính được siêu thoát.
Vui lòng đặt tên cho Ma thú Bóng tối.
"Tank" chỉ là một cái tên tạm thời, được Jinwoo nói ra trong lúc cao hứng. Nó vẫn chưa có tên chính thức, vì chỉ có binh lính hạng Hiệp sĩ trở lên mới được đặt tên.
Hiện tại, nó chỉ đơn giản là một "Ma thú Bóng tối", và cách phân biệt du nhất là dựa vào thân hình khổng lồ, lớn gấp đôi những con gấu khác.
Nhưng bây giờ, cuối cùng Jinwoo cũng có thể đặt tên cho nó.
Jinwoo mỉm cười
"Tank"
Bạn muốn đặt tên "Tank" cho Ma thú Bóng tối?
"Phải."
Sau câu trả lời của Jinwoo, màn hình thông tin của Tank đã thay đổi.
Tank (Cấp 1)
Lớp: Hiệp sĩ
Quá trình thăng cấp kết thúc. Tank vươn mình đứng dậy. Khi con gấu nâng mình lên và đứng bằng hai chân sau, chiều cao của nó ngang vớimột tòa nhà hai tầng. Jinwoo nhìn nó và tươi cười:
"Cuối cùng ngươi đã có một cái tên rồi, Tank".
Con Ma thú ngẩng đầu và gầm lên mừng rỡ
"Làm tốt lăm, mọi người, nghỉ ngơi một chút rồi lên tầng tiếp theo".
Khi các chiến binh tan chảy trở lại hình dạng bóng tối và chìm vào bóng của Jinwoo , cậu thoáng thấy Iron. Nó là cựu chiến binh duy nhất không được thăng cấp. Đôi vai của hiệp sĩ khổng lồ rũ xuống như đang thất vọng.
Shoooo
Sau khi thu hồi toàn bộ đội quân, Jinwoo rời khỏi lâu đài.
* * *
Bên ngoài, Elisa chào đón cậu ta với vẻ mặt tái nhợt.
"Er... Ngài Jinwoo"
"Tôi đã nói với cô rồi, không cần thêm "ngài" làm gì".
"Vâng thưa ngài."
Giật mình nhận ra mình vừa nói sai, Elisa run rẩy thử lại
"Er... Ngài Jinwoo"
Jinwoo thở dài. Dường như tộc quỷ có ý thức cấp bậc rất cao.
"Được rồi, sao nào?"
"Ngài có biết bạn mình đã hủy diệt bao nhiêu gia tộc không?"
Họ hiện đang ở tầng 89. Ngoại trừ tộc Ladir của Elisa, các gia tộc khác đều bị tận diệt. Tính ra thì có 9 tộc quỷ nhỉ?
Mỗi khi một gia tộc biến mất, khuôn mặt Elisa càng tái hơn.
"Từ tầng 90 trở đi, sẽ là lãnh địa của quý tộc Quỷ thống lĩnh. Họ ở một đẳng cấp khác với các Quý tộc quỷ cấp cao.
Jinwoo không chút ngập ngừng và hỏi lại
"Thế thì sao?"
"Tôi nghĩ là, có lẽ chúng ta có thể bắt đầu thử đàm phán với họ? Nếu mọi việc suôn sẻ, có thể họ sẽ giao cho ngài giấy phép lên tầng, giống như gia tộc tôi..."
Jinwoo ngắt lời cô gái:
"Lúc đó, nếu tôi yếu hơn các chiến binh của tộc Ladir, liệu các cô có chịu thương lượng với tôi không?"
Eshil không thể trả lời.Chỉ là một con người, dám bước vào tòa tháp quỷ, lại còn đỏi hỏi nọ kia. Chẳng có lý do gì khiến họ tha cho kẻ đó.
"Tôi nghĩ vậy đấy!"
Jinwoo mỉm cười. Dù đó là ma thú hay quái vật, mối quan hệ giữa chúng và con người chỉ có một.
"Kẻ yếu sẽ bị giết"
Jinwoo đồng ý với tư tưởng đó. Trên hết, cậu ta không muốn lãng phí kho điểm kinh nghiệm quý giá trong quá trình thu thập giấy phép lên tầng.
‘..."
Jinwoo liếc nhìn Elisa. Nữ quỷ đang lặng lẽ nhìn cậu.
"Không phải những gia tộc khác biến mất thì tốt hơn cho các cô sao?"
"Hmm?"
"Cô nói với tôi là các gia tộc cạnh tranh vị thế rất khốc liệt".
"Ah... Phải rồi, nhưng mà..."
Họ sắp sửa xâm nhập lãnh thổ của các gia tộc Quỷ thống lĩnh. Nếu Jinwoo thất bại, cơn thịnh nộ của các quý tộc Quỷ thống lĩnh sẽ giáng xuống đầu Elisa và gia tộc cô. Đó là điều cô lo lắng.
Jinwoo không biết gì về chuyện đó, nên cậu hào hứng nói:
"Tôi sẽ biến gia tộc Ladis thành gia tộc số 1 của quỷ giới".
"... Gia tộc tôi tên là Ladir mà..."
Tất cả những gì Eshil có thể làm là phàn nàn trong tâm trí.
Chẳng mấy chốc, họ sẽ lên tầng trên. Một người duy nhất có thể tiêu diệt tất cả các gia tộc Quỷ thống lĩnh?
'Haizz.Sao cũng được'.
Công việc của cô là hướng dẫn người đàn ông này lấy giấy phép lên tầng. Cô quyết định ngừng tranh luận.
"Ah..."
Còn một câu hỏi nữa canh cánh trong lòng cô.
"Er... Ng... ài Jinwoo"
" Hmm?"
Jinwoo quay lại.
Sau những lần chứng kiến Jinwoo tàn sát các gia tộc quỷ, Elisa cảm thấy sợ hãi và không dám nhìn vào đôi mắt cậu ta. Cô gái trẻ cúi gằm mặt và hỏi
"Tại sao ngài lại tha cho gia tộc của chúng tôi?"
Chắc chắn, tộc Ladir không thể chống lại người đàn ông này. Biết được sức mạnh của các tộc khác và chứng kiến năng lực của Jinwoo, cô hiểu rõ chuyện này hơn bất kỳ ai khác.
Tuy nhiên, người đàn ông tàn nhẫn này đã tha cho tộc Ladir.
Tại sao lại thế? Cô vô cùng băn khoăn.
Jinwoo bước vào vòng tròn ma thuật và quay lại nhìn Elisa,
"Vì tôi thích cô"
Xét cho cùng, dù là một con quỷ, cô biết đầu hàng đúng cách. Không chỉ vậy, cô còn biết cách thương lượng và thậm chí còn cung cấp cho cậu nhiều thông tin hữu dụng.
"Huh? HUH?!"
Khuôn mặt Elisa đỏ bừng từ cổ đến tận đỉnh đầu. Cô đứng yên và chọc chọc hai ngón tay trỏ vào nhau. Thấy vậy, Jinwoo trở nên thiếu kiên nhẫn và cất tiếng
"Này, cô không định lên hả?"
Jinwoo liếc nhìn tin nhắn Hệ thống. Nó đang hỏi cậu muốn đi đâu.
"Nếu cô không đi theo tôi, tôi sẽ quay trở lại tầng 80 đấy".
"X... xin lỗi".
Với khuôn mặt đỏ bừngnhư quả cà chua, Eshil nhanh chóng bước vào vòng tròn ma thuật.
"..."
Thậm chí khi lên tầng tiếp theo, cô vẫn không dám ngẩng mặt lên.
* * *
SÂN BAY QUỐC TẾ INCHEON.
Các thành viên của Hiệp hội thợ săn Nhật Bản đã đến Hàn Quốc để thảo luận về vấn đề lũ kiến ở đảo Jeju. Họ đã sắp đặt nhiều cuộc hẹn với các nhân vật chủ chốt của Hàn Quốc.
Đi cùng Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Nhật Bản, ông Matsumoto Shigeo, là Thợ săn hạng S mạnh nhất của Nhật Bản, Goto Ryuji.
Trước bầu không khí ngột ngạt kỳ lạ của sân bay, Matsumoto nhìn quanh.
"Chuyện gì thế nhỉ?"
"... Có ai đó rất mạnh ở gần đây."
"Sao có thể mạnh hơn cậu, phải không?"
Goto cười lớn. Nhìn vào biểu cảm tự tin của anh ta, Matsumoto không cần phải hỏi thêm.
"Ở Hàn Quốc làm gì có ai như thế...".
Ngay sau đó, nhân viên Hiệp hội Thợ săn Hàn Quốc, người phụ trách công việc đón khác, đã chạy đến.
"Tôi xin lỗi, sân bay đang khá hỗn loạn nên tôi đến hơn muộn".
Người Nhân viên cúi đầu.
Che giấu sự khó chịu của mình, Matsumoto mỉm cười và trả lời
"Không sao.Nhưng, có chuyện gì xảy ra ở sân bay vậy?
"Ah, Không có gì nghiêm trọng đâu. Chỉ là một Thợ săn đến từ Hoa Kỳ".
"Thợ săn người Mỹ? Ở Hàn Quốc?"
"Anh ta đến vì chuyện cá nhân. Không có gì phải bận tâm đâu, thưa ngài".
Nhân viên cố gắng trấn an Chủ tịch Hiệp hội Nhật Bản, ông Matsumoto. Anh sợ rằng ông ta sẽ lo lắng về một Hầm ngục Bùng nổ ở đâu đó. Tuy nhiên, khuôn mặt của Matsumoto vẫn tối sầm lại.
"Một Thợ săn người Mỹ... Chắc là không liên quan đến những gì diễn ra ở đây, phải không nhỉ?"
Ánh mắt của Goto đã dõi theo hướng đó từ lâu. Có lẽ người Thợ săn đến từ Mỹ đang ở chỗ đó. Matsumoto xem đồng hồ. Nếu cứ chần chừ, họ sẽ trễ họp. Ông ta lên tiếng
"Đi thôi".
Chương 106: Cái Bẫy
Go Gunhee và Matsumoto Shigeo, Chủ tịch hiệp hội Thợ săn của hai quốc gia, đang ngồi đối diện nhau.
Ngồi cạnh hai vị Chủ tịch là các quan chức của Hiệp hội Thợ săn và quan chức Chính phủ của mỗi quốc gia. Cuộc đàm phán nhanh chóng được tiến hành vì vấn đề đang hết sức cấp bách.
"Ngài nghĩ sao về việc tạo ra một liên quân bao gồm những Thợ săn cao cấp nhất của hai nước chúng ta?"
Đề nghị gây sốc của Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Nhật Bản, ông Matsumoto, khiến các thành viên của Hàn Quốc vô cùng ngạc nhiên.
Ban đầu, họ đoán rằng phía Nhật Bản sẽ khiếu nại và yêu cầu bồi thường thiệt hại cho những gì lũ kiến đã gây ra ở Nhật. Nhưng thật khó tin là quốc gia láng giếng lại đề nghị hỗ trợ Hàn Quốc.
Chỉ trong khoảnh khắc, khuôn mặt của các quan chức Hàn Quốc bừng sáng.
Trừ một người.
Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Hàn Quốc - Go Gunhee nhìn chằm chằm vào Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Nhật Bản - Matsumoto với ánh mắt nghi ngờ.
"Anh đang cố gắng thành lập một liên minh để tấn công vào tổ của lũ kiến?"
"Phải."
"Tôi biết những thợ săn hạng S của Nhật Bản rất xuất sắc. Tuy nhiên, tấn công trực tiếp đảo Jeju vẫn là một hành động quá mạo hiểm."
Go Gunhee nói thêm rằng kể từ thất bại lần 2 của họ cách đây hai năm, số lượng kiến ma thú đã tiếp tục tăng lên.
Nghe vậy, Chủ tịch Matsumoto mỉm cười nham hiểm
"Tất nhiên, nếu chúng ta tiến vào đó mà không có kế hoạch gì thì sẽ rất nguy hiểm".
Một trong những quan chức chính phủ Hàn Quốc, người đã bị cuốn vào lời đề nghị hấp dẫn của Nhật Bản, đặt câu hỏi với khuôn mặt đầy hy vọng:
"Ngài đã có kế hoạch gì đó, phải không?"
"Vâng."
Câu trả lời của Chủ tịch Matsumoto đã thu hút sự chú ý của toàn bộ căn phòng. Ngưng một chút, vị Chủ tịch đến từ Nhật Bản tiếp lời.
"Tất nhiên là có".
Ông ta ra hiệu, và các trợ lý nhanh chóng đặt những tập tài liệu tới trước mặt mỗi quan chức Hàn Quốc.
"Đây là dữ liệu chúng tôi thu thập được từ việc quan sát lũ kiến trên đảo Jeju".
Trong khi các quan chức Hàn Quốc xem lại các tài liệu, Chủ tịch Hiệp hội Matsumoto bắt đầu giải thích
"Mỗi con kiến đểu đủ mạnh để so sánh với một thợ săn hạng cao. Tuy nhiên, chúng có một điểm yếu. Đó là tuổi thọ của chúng.
Được biết, vòng đời của những ma thú dạng kiến chỉ kéo dài 1 năm.
"Nói cách khác, nếu chúng ta tiêu diệt được kiến chúa, toàn bộ đàn kiến trên đảo Jeju sẽ tự động tuyệt diệt sau một năm".
Sau khi đọc những dữ liệu nghiên cứu được chuẩn bị kỹ lưỡng, các quan chức Hàn Quốc gật đầu tán thưởng. Tất cả những gì họ phải làm là giết kiến chúa. Nghe có vẻ thực tế hơn nhiều so với việc tiêu diệt hàng ngàn quái vật mạnh mẽ bước ra từ cổng hạng S.
Tuy nhiên, Chủ tịch Go Gunhee vẫn lạnh lùng
"Đừng chọc cười tôi như thế..."
Tất nhiên, ông đã nắm được phương án này từ lâu. Tuy nhiên, riêng việc giết kiến chúa cũng khó khăn y như đối phó với hàng ngàn con kiến.
"Ông không biết rằng lũ kiến sẽ liều mạng để bảo vệ nữ hoàng của chúng sao?"
Matsumoto đáp lại câu hỏi của Go Gunhee với mộtnụ cười
"Tất nhiên. Để đến được chỗ Kiến chúa, bạn sẽ phải vượt qua hàng ngàn con kiến.
Trước thái độ thư thái của vị Chủ tịch đến từ Nhật Bản, vị Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Hàn Quốc nheo mắt nghi ngờ
"Lão ta đang nghĩ gì vậy?"
Matsumoto mỉm cười nham hiểm:
"Biết đâu toàn bộ lũ kiến đều ra khỏi hang rồi thì sao?"
Tổ kiến được đặt trong một hang động trên đảo. Kiến Chúa sống ở trung tâm của chiếc tổ. Phía Hàn Quốc nghĩ nát óc cũng không không thể hiểu nổi vì sao toàn bộ lũ kiến lại bò ra khỏi hang.
Khi tất cả bọn họ tỏ vẻ nghi ngờ, Matsumoto mở miệng trả lời
"Trong quá khứ, chuyện đó đã từng xảy ra. Chính xác là ba lần".
"Ba lần?"
Chuyện đó đã xảy ra ba lần trong quá khứ?
Quan trọng hơn, làm thế nào phía Nhật Bản biết được chuyện đó?
Nghi vấn của họ nhanh chóng được giải đáp.
"Ba lần các Thợ săn Hàn Quốc đột kích đảo Jeju. Trong ba lần đó, lũ kiến đều rời tổ và toàn lực tấn công các Thợ săn.
Crack
Chủ tịch Go Gunhee siết chặt nắm đấm dưới mặt bàn. Có vẻ như Nhật Bản đã bí mật quan sát quá trình đột kích của phía Hàn Quốc. Không ai có thể trách cứ Nhật Bản vì đã không giúp đỡ Hàn Quốc. Nhưng thật quá quắt khi tận dụng sự bất hạnh của nước láng giềng để thực hiện nghiên cứu, và giờ tự hào khoe ra trên bàn nghị sự.
Ba lần đột kích đã dẫn đến cái chết của nhiều Thợ săn Hàn Quốc, trong số đó có cả một Thợ săn hạng S.
Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee đã tận mắt chứng kiến cái chết của họ, nhưng ông chỉ có thể bất lực nhìn cản tượng bi thảm đó. Nắm tay ông run lên.
"Hmm, sao?"
Nhìn thấy biểu cảm kỳ lạ trên khuôn mặt Go Gunhee, Goto Ryuji, Thợ săn mạnh nhất Nhật Bản, đã giải phóng sức mạnh ma thuật của mình. Đó là một lời cảnh báo như muốn nói: Nếu phía Hàn Quốc định thử điều gì đó, phe của họ cũng sẽ hành động.
Quản lý HSD, Thợ săn Woo Jincheol cũng tham gia cuộc họp với tư cách là vệ sĩ của Go Gunhee. Nhận thấy tình hình, anh ta cũngnhanh chóng di chuyển đến bên Chủ tịch hiệp hội
"Chủ tịch?"
"...Tôi ổn."
Go Gunhee phẩy tay, và Woo Jincheol lặng lẽ lùi lại. Bất kể hành vi của Nhật Bản khó chịu đến mức nào, nhưng nếu nghiên cứu của họ là chính xác, đây sẽ là cơ hội hoàn hảo để quét sạch lũ kiến.
"Mình không thể vứt bỏ cơ hội đó vì một vài cảm xúc cá nhân"
Go Gunhee kìm nén cơn giận của mình. Khi sự căng thẳng trong phòng tan biến, cuối cùng, Matsumoto cũng trình bày điểm mấu chốt của cuộc đàm phán.
"Những Thợ săn Nhật Bản sẽ đảm nhận vai trò đánh lạc hướng".
Phía Nhật Bản sẽ chia các Thợ săn hạng S của họ thành nhiều đơn vị và tấn công từ mọi hướng trên đảo Jeju. Những con kiến buộc phải tràn ra khỏi hang để phòng thủ. khi đó chỉ còn lại một mình Kiến chúa trong tổ.
"Các Thợ săn hạng S của Hàn Quốc sẽ nhận trách nhiệm giết chết Kiến chúa".
Các thợ săn hạng S của Hàn Quốc sẽ xâm nhập vào đảo bằng trực thăng, tiêu diệt Nữ hoàng kiến. sau khi xong việc, họ sẽ rời đảo bằng chính chiếc trực thăng đó.
Xì xào
xì xào.
Các quan chức bên phía Hàn Quốc bắt đầu trở nên phấn khích khi nghe kế hoạch khá cụ thể và khả thi của Nhật Bản.
"Nếu làm theo kế hoạch của Nhật Bản, chúng ta có thể lấy lại đảo Jeju".
"Những tên khốn Nhật Bản. Đến khi gặp họa chúng mới chịu hành động".
"Dù sao thì, đây là cơ hội của chúng ta".
"Hãy lợi dụng các Thợ săn Nhật Bản để chiếm lại lãnh thổ của chúng ta".
Go Gunhee không tham gia vào cuộc thảo luận của các quan chức đồng hương. Thay vào đó, ông lặng lẽ xem xét kế hoạch của Matsumoto trong đầu.
"Điều đó có vẻ khả thi..."
Nhật Bản có tới 21 Thợ săn hạng S.
Trong khi đó, Hàn Quốc chỉ có tám. Nếu loại trừ bản thân Chủ tịch - người đã quá già để chiến đấu; và một thợ săn đã nghỉ hưu, Hàn Quốc thực sự chỉ có sáu Thợ săn hạng S có thể tham chiến.
"Chúng ta không thể đánh lạc hướng ngàn con kiến chỉ với sáu Thợ săn".
Dù Nhật Bản chia thành bốn đơn vị, mỗi đơn vị cũng có tới năm Thợ săn cấp S.
Bốn đơn vị sẽ là quá đủ để câu giờ cho họ giết Nữ hoàng kiến.
Vấn đề là,liệu các Thợ săn hạng S của Hàn Quốc có thể giết chết nữ hoàng kiến không? Đó là trùm của một hầm ngục cấp S.
'Chúng ta có làm nồi không?'
Trong khoảnh khắc đó, một cái tên duy nhất xuất hiện trong tâm trí Go Gunhee. Là Sung Jinwoo.
Chàng trai đó đã một mình xử lý Hầm ngục hạng A. Điều gì sẽ xảy ra nếu anh ta chịu hợp tác với các Thợ săn cấp S khác?
Thình thịch
Thình thịch
Trái tim Gunhee bắt đầu đập mạnh.
'Không thể trì hoãn việc này lâu hơn nữa".
Ngay lúc này, những con kiến đang trải qua quá trình tiến hóa với tốc độ đáng kinh ngạc. Một lúc nào đó, toàn bộ đội quân kiến sẽ có khả năng bay. Có thể là mười năm, năm năm hoặc thậm chí là một năm nữa. Trước khi thảm họa thực sự xảy ra, họ phải loại bỏ lũ kiến, dù phải mượn sức mạnh của một quốc gia khác.
Tuy nhiên, có một điểm mấu chốt mà họ cần biết
"Nếu chúng ta hợp tác như thế, Phía Nhật Bản muốn nhận lại điều gì?"
Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee đã không bỏ quên vấn đề quan trọng này. Đáp lại, ông Matsumoto cố gắng nở nụ cười thân thiện nhất
"Khi tất cả những con kiến chết sạch vào năm sau,xin vui lòng giao cho chúng tôi một nửa số ma thạch của chúng".
Chỉ vậy thôi sao? Go Gunhee nghiêng đầu
"Đó là tất cả những gì các vị muốn ư?"
Câu hỏi của ông khiến các quan chức chính phủ Hàn Quốc nhăn mặt
"Ông già lẩm cẩm này, họ đã tử tế như thế thì mau cảm ơn và ký kết hợp tác đi!"
"Lỡphía Nhật Bản thay đổi quyết định thì sao"
"Chủ tịch Go Gunhee, ông vẫn giữ thói quen nghi hoặc từ hồi làm kinh doanh nhỉ?"
Những ánh mắt hình viên đạn đổ dồn về phía Go Gunhee. Ông lão không có lựa chọn nào khác, đành ngậm miệng lại.
Phía Hàn Quốc thảo luận trong chốc lát, nhưng không ai trong số họ phản đối đề nghị của Nhật Bản. Ngay sau đó, đề xuất của phía Nhật Bản được mọi người nhất trí thông qua.
Khi cuộc họp kết thúc, Chủ tịch Matsumoto đến gặp Chủ tịch Go Gunhee và đưa tay ra.
"Kế hoạch này ảnh hưởng đến tương lai của cả hai quốc gia. Chúng ta hãy dốc sức hợp tác với nhau".
* * *
Trở lại khách sạn, Chủ tịch Matsumoto Shigeo khẽ đưa điếu thuốc lên miệng. Đứng cạnh ông, Goto Ryuji cũng đang phì phèo trong làn khói.
"Hôm nay ngài làm tốt lắm, Chủ tịch"
"Cậu mới là người làm tốt, Goto".
"Ngài quá khen rồi, có gì đâu".
"Có đấy, có đấy. Cậu không thấy khuôn mặt của Go Gunhee lúc đó sao"?
Matsumoto cười khẩy. Biểu cảm lóe lên trên khuôn mặt của Go Gunhee lúc đó, chắc chắn là sự phẫn nộ.
Thế nhưng, Chủ tịch hiệp hội Thợ săn Nhật Bản có thể vẫn vô tư trước sự tức giận của Thợ săn mạnh nhất Hàn Quốc. Đó là vì ông ta có một đồng minh mạnh mẽ sau lưng.
Goto Ryuji. Thợ săn Nhật Bản mạnh nhất.
Chiến binh này là cánh tay phải đáng tin cậy của Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Nhật Bản. Ông ta nhớ lại biểu hiện của Go Gunhee và cười khẩy thêm lần nữa.
"Buộc phải mượn tay người khác. Mà là từ chúng ta cơ đấy. Thật tội nghiệp, nhưng đó là hoàn cảnh của kẻ yếu".
Goto cũng cười khẩy. Đúng như dự đoán, kế hoạch của Matsumoto đã diễn ra suôn sẻ. Hàn Quốc không có lựa chọn nào khác ngoài việc bắt tay với Nhật Bản.
"Hàn Quốc chỉ là sự khởi đầu". - Matsumoto tiếp tục
"Thợ săn là một sức mạnh mới, một thế lực mới. Với sức mạnh mà Nhật Bản đang có, tôi sẽ xây dựng lại đế chế của chúng ta".
Ánh mắt ông ta hướng về Goto
"Và cậu sẽ là hoàng đế tiếp theo".
Nếu Matsumoto là người xây dựng đế chế mới bằng mưu lược, Goto sẽ là người kế thừa đế chế đó bằng sức mạnh. Đây là lý do tại sao Goto trợ giúp và phục vụ Matsumoto.
"Nhân tiện,"
Nhớ ra điều gì đó, Matsumoto bỏ điếu thuốc ra và hỏi
"Cậu vẫn chưa có thông tin gì về thợ săn hạng S thứ 10 của Hàn Quốc sao?".
"Có vẻ như bản thân Hàn Quốc cũng không biết nhiều về hắn ta"
"...Là vậy sao?"
Đúng như dự đoán, Nhật Bản đã có thông tin kỹ lưỡng về từng Thợ săp cấp cao nhất của Hàn Quốc.
Ngoại trừ một người.
Thợ săn hạng S mới đăng ký gần đây. Họ không có thông tin gì về người đàn ông đó. Anh ta có thể là một trở ngại bất ngờ cho kế hoạch của Nhật Bản.
Một người tham vọng và mưu lược như Matsumoto không thể dễ dàng bỏ qua một nhân tố bí ẩn như vậy.
"Dù sao thì, một tên thì làm được gì. Trừ khi..."
Có năm tồn tại duy nhất trên toàn thế giới. Những Thợ săn mạnh nhất mà những người xếp hạng S khác cũng không thể với tới. Bởi vì mỗi người trong số họ đều sở hữu sức mạnh đủ khả năng hủy diệt cả một quốc gia, nên họ được gọi là những "Thợ săn cấp quốc gia".
Điểm chung của họ là, mỗi người đều từng dọn sạch Cổng cấp S. Chắc chắn, một Hunter tầm cỡ đó sẽ là rào cản cho kế hoạch của họ.
"Chắc không có chuyện đó đâu".
Nếu xét toàn bộ dân số trên thế giới, xác xuất đó thấp hơn 1 phần tỷ.
Quan trọng là, nếu Hàn Quốc sẵn có một Thợ săn cấp quốc gia, họ đã không phải khốn đốn như thế. Nhìn vào tâm trạng của các quan chức Hàn Quốc trong phòng họp, có vẻ như không cần phải lo lắng.
"Bỏ đi. Không cần lãng phí thời gian cho những chuyện hão huyền như vậy".
Matsumoto nhấc điện thoại lên. Ông ta gọi cho Hiệp hội Thợ săn Nhật Bản, những người đang háo hức chờ đợi đợi, và ra lệnh
"Hàn Quốc đã bám lấy tay chúng ta. Theo kế hoạch, hãy tập hợp tất cả những Thợ săn hạng S".
* * *
Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Hàn Quốc Go Gunhee cũng đã liên lạc với tất cả những người xếp hạng S Hàn Quốc. Ít nhất, ông sẽ phải giải thích tình hình cho họ và nhấn mạnh tầm quan trọng của chiến dịch này. Và khi ông sắp xếp các cuộc họp...
"Gì cơ?"
Một thông báo đáng sợ đã đến tai ông
"Không thể liên lạc với Sung Jinwoo?"
Chàng trai trẻ này là Thợ săn hạng S duy nhất không thể liên lạc được.
"Điện thoại của anh ấy đã tắt từ vài ngày trước. Thậm chí chúng tôi không thể biết được anh ấy đang ở đâu".
"..."
Sau vài phút câm lặng, Go Gunhee đã nói với giọng đau khổ:
"Ít nhất, hãy tập hợp tất cả những người xếp hạng S còn lại, càng nhanh càng tốt".
"Vâng".
Người nhân viên cúi đầu và nhanh chóng rời đi.
Go Gunhee suy ngẫm với vẻ mặt tối sầm
"Cậu ta có thể ở đâu?"
Tin tức này khiến Go Gunhee vô cùng bứt rứt.
Chương 107: Lời cảm ơn (Phần 1)
Đúng như Elisa đã thông báo, độ khó của những trận chiến tăng lên đáng kể sau Tầng 90.
Cấp độ và số lượng quái vật bảo vệ lâu đài của các gia tộc Thống lĩnh quỷ lớn hơn nhiều so với các tầng trước. Mặc dù Jinwoo đã đổ rất nhiều điểm vào chỉ số Trí tuệ, song mana của cậu ta vẫn giảm mạnh sau mỗi trận chiến. Đó là một minh chứng cho thấy các chiến binh bóng tối đã phải tái sinh nhiều lầu.
Tuy nhiên-
Jinwoo đã không đến được Tầng 90 chỉ nhờ may mắn. Từ tầng 1 đến đây, Jinwoo đã không ngừng thu thập điểm kinh nghiệm cho bản thân. Level của cậu cũng đạt đến hơn 90, như là kết quả của những nỗ lực đó.
Bất chấp sự chống cự quyết liệt của các quý tộc Quỷ thống lĩnh, Jinwoo và đội quân Bóng tối đã phá vỡ hàng phòng thủ của chúng một cách hung bạo.
Bạn đã lên cấp!
Khi Jinwoo bước ra khỏi tòa lâu đài với giấy phép lên tầng 97, cơ thể cậu đã bốc hơi dữ dội. Sức nóng từ những chuyển động vượt qua giới hạn của loài người, kết hợp với mồ hôi của Jinwoo đang tạo ra một màn sương mù. Trận chiến vừa rồi thật khốc liệt. Gương mặt Jinwoo tràn đầy kiêu hãnh sau chiến thắng đó.
Nấp một góc chờ đợi, Elisa phát hiện ra Jinwoo và chạy về phía cậu ta. Đằng sau Jinwoo là một tòa lâu đài đang cháy. Trong tay cậu là giấy phép lên tầng.
[Lúc trước là gia tộc Ricardo xếp hạng 5... và bây giờ là gia tộc Faetoss xếp hạng 4]
Đã từ lâu, Elisa không còn sức để ngạc nhiên nữa. Nếu mọi kẻ xâm nhập đều giống như người đàn ông này, thì quên việc bảo vệ lãnh thổ đi, có lẽ họ không có chỗ mà chạy nữa.
"Có phải tất cả con người đều mạnh như anh không?"
Eshil lo lắng hỏi. Jinwoo lục lạiký ức rồi trả lời
"Có lẽ còn hai người khác..."
Go Gunhee và Cha Haein. Hai người đó chắc chắn mạnh hơn hẳn những người hạng S khác mà Jinwoo từng gặp. Ngoài hai người đó, các Thợ săn hạng S còn lại như Baek Yoonho, Choi Jongin và Lim Taegyu không còn thu hút sự chú ý của Jinwoo.
Đặc biệt là Choi Jongin. Có vẻ như danh hiệu "Thợ săn mạnh nhất" chỉ là cường điệu, do anh ta là Chủ của Bang Hội số 1 quốc gia mà thôi.
"Nếu xét trên năng lực cá nhân, Cha Haein mạnh hơn Choi Jongin tới vài bậc".
Thật vậy, sự khác biệt giữa những người xếp hạng S là rất lớn. Bởi thứ hạng này được trao cho những người "không thể đo được", nên sự khác biệt giữa các Thợ săn hạng S là rất lớn.
Jinwoo mỉm cười
"Khi mình ra khỏi đây, không biết họ sẽ cảm thấy thế nào khi khi so sánh với mình nhỉ?".
Giống như trường hợp của Baek Yoonho. Thái độ của anh ta đã hoàn toàn thay đổi, chỉ sau mấy lần gặp gỡ. Liệu Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee có nhìn Jinwoo bằng một cặp mắt khác? Nghĩ về sự phát triển của mình một lần nữa, tim Jinwoo tiếp tục đập mạnh.
"Trước đó…"
Cậu phải tập trung quét sạch Lâu đài Quỷ. Chỉ còn bốn tầng nữa.
Trận chiến cuối cùng đang ở trước mắt.
Cậu hướng mắt về phía nữ quỷ
"Được rồi, cô có thể quay lại..."
Elisa vốn đang suy sụp khi biết rằng còn có hai người mạnh mẽ như Jinwoo. Nghe tiếng cậu, cô gái trẻ ngạc nhiên ngẩng đầu lên:
"Thưa ngài?"
"Từ đoạn này, tôi cóthể tự tìm đường rồi"
Nhờ có hướng dẫn của Elisa, Jinwoo có thể nhanh chóng tìm thấy lâu đài của các quý tộc Thống lĩnh quỷ trong các tầng trước. Tuy nhiên, lúc này cậu không cần sự giúp đỡ của cô nữa.
"Chỉ số Giác quan của mình đã tăng cao lắm rồi. Hơn nữa..."
Ở những tầng này, khí lực của các Thống lĩnh quỷ tỏa ra mạnh đến mức Jinwoo có thể dễ dàng xác định vị trí căn cứ của chúng. Vì không cần người hướng dẫn nữa, Jinwoo nghĩ đã đến lúc cho cô ấy quay về. Khi cậu giải thích như thế...
"Bây giờ tôi thành kẻ vô dụng rồi sao?"
Khuôn mặt Elisa đã tái nhợt.
"Cô ấy đúng là thú vị đến phút cuối cùng".
Jinwoo thường phải nén cười trước những phản ứng ngộ nghĩnh của Elisa. Cậu tiến lại gần cô gái quỷ.
"Ôi không!"
Đôi mắt Elía mở to khi Jinwoo tiến lại gần
"Có... Có phải anh ta định giết mình cho rảnh nợ không?"
THÌNH THỊCH
THÌNH THỊCH
Trái tim cô đập thình thịch như sấm sét. Cô run rẩy nhìn bàn tay Jinwoo. Trong nỗi kinh hoàng, Elisa nhắm mắt lại.
Tuy nhiên-
"'Huh?"
Bàn tay người đàn ông nhẹ nhàng đặt lên vai cô. Sự ấm áp của bàn tay khiến Elisa chậm rãi mở mắt ra một chút. Khuôn mặt Jinwoo ở ngay trước mặt cô.
Như thể chờ đợi cô mở mắt ra, Jinwoo nở một nụ cười ấm áp.
"Cô đã làm rất tốt. Cảm ơn nhiều"
Thế này chắc là đủ nhỉ. Nở nụ cười hài lòng, Jinwoo nhanh chóng bước đến vòng tròn thang ma thuật.
ring~
Tầng 1 đến 96 đã được mở.
Bạn muốn đi đến tầng nào?
Quay lại, Jinwoo thấy khuôn mặt Elisa đầy biểu cảm.
Sợ hãi, lo lắng, bất ngờ, thất vọng
Con quái vật với trí thông minh đã cho cậu ta thấy nhiều cảm xúc. Họ thật sự là những người từ thế giới khác như Elisa đã nói? Hay tất cả chỉ là thứ được tạo ra bởi Hệ thống?
"Giờ thì mình chưa biết, nhưng..."
Thu thập tất cả các manh mối và bằng chứng từng chút một, có lẽ một ngày nào đó cậu sẽ hiểu được bản chất thực sự của Hệ thống.
Sau một hồi do dự, Elisa gọi Jinwoo
"Thưa ngài-"
Đúng lúc đó, Jinwoo đã trả lời Hệ thống
"Tầng 97"
* * *
97, 98, 99.
Jinwoo cuối cùng cũng lấy được chìa khóa vào sào huyệt của Hoàng đế quỷ.
Giấy phép lên tầng
Độ hiếm: ???
Loại: ???
Giấy phép lên Tầng 100. Có thể sử dụng trong thang ma thuật ở tầng 99.
Cậu đã bỏ bao nhiêu công sứccho thứ này? Trước khi lên tầng 100 nơi vua quỷ đang chờ đợi, Jinwoo kiểm tra lại trạng thái của mình
Cấp độ: 93
Trước khi Jinwoo kịp nhận ra,cột mốc tiếp theo cho cấp độ của cậu đã nâng lên thành. Cậu cảm thấy các chỉ số tăng lên với toàn bộ giác quan trong cơ thể mình. Sức mạnh tuôn ra từ khắp mọi nơi, và các giác quan của anh được cải thiện rất nhiều.
Tình trạng của cậu hiện tại rất hoàn hảo.
"Ổn rồi"
Jinwoo gọi cửa hàng lên. Dùng thuốc hồi phục, cậu nạp lại toàn bộ máu và mana. Ngoài ra cậu cũng mua một ít băng gạc. Giống như trong nhiệm vụ chuyển nghề, Jinwoo dùng băng gạc quấn chặt con dao găm vào tay. Đã lâu lắm rồi cậu mới cảm thấy căng thẳng như thế này. Hoàn thành sự chuẩn bị của mình, Jinwoo từ từ di chuyển cơ thể.
Vụt
Xoẹt
'Không tệ'
Jinwoo bắt đầu tăng tốc độ từng chút một. Đúng như dự đoán, cơ thể cậu di chuyển hoàn hảo theo tâm trí.
Nhanh hơn, nhanh hơn nữa!
Sau khi tạo ra các dư ảnh xung quanh, cuối cùng bóng mờ của người Thợ săn dừng lại.
Hơi nước lại bốc lên từ cơ thể cậu.
Quá trình khởi động đã hoàn tất.
"Whew"
Hít một hơi thật sâu, Jinwoo bước vào giữa vòng tròn ma thuật.
Một lần nữa, Hệ thống hỏi xem cậu ta muốn đi đâu.
Thợ săn trả lời bình tĩnh
Tầng 100
Trong nháy mắt, khung cảnh thay đổi trước mắt Jinwoo.
* * *
Jinwoo nhìn xung quanh.
"Không có lửa ư?"
Ngọn lửa kinh hoàng bao trùm các thành phố bên dưới đã biến mất. Tất cả những gì còn lại là dấu vết hoang tàn của thế giới. Ngẩng đầu lên, Jinwoo nhận ra tuyết đang rơi
'Tuyết ư?'
Chờ đã, không phải tuyết. Nhận ra màu sắc có chút khác biệt, người Thợ săn đưa tay ra.
Một thứ gì đó rơi vào tay cậu mà không tan chảy. Nhìn kĩ hơn, Jinwoo nhận ra đó là tro.
Tro từ trên trời rơi xuống như tuyết.
Đột nhiên, một âm thanh điện tử quen thuộc chạy ra. Ánh mắt sắc bén của Jinwoo nhìn về phía xa trên bầu trời.
'Từ phía trên…'
Ngay sau đó, tin nhắn Hệ thống cảnh báo cho Jinwoo về sự xuất hiện của kẻ thù
Quỷ vương, Baran đã phát hiện thấy một kẻ xâm nhập!
Một chấm đen tiếp cận cậu ta từ trên không. Thấp hơn, thấp hơn nữa, chấm đen hạ xuống cách Jinwoo một khoảng. Đó là một con vật giống như một con thằn lằn có cánh. Sau khi hạ cánh, con thằn lằn vỗ cánh lớn và rít lên.
QUECKKKKK
Trên đỉnh đầu thằn lằn, có một con quỷ với ánh sáng xanh bao quanh mặt. Mặc một bộ áo giáp trang nhã của hoàng tộc, cưỡi một con thằn lằn khổng lồ, dòng chữ trên đầu con quỷ lọt vào mắt Jinwoo một cách rành mạch.
HOÀNG ĐẾ QUỶ, QUỶ VƯƠNG BARAN
Thứ đó tỏa ra hào quang mạnh mẽ. Lông mày Jinwoo lấm tấm mồ hôi. Đó là một sự hiện diện nguy hiểm xứng đáng được gọi là ông chủ của toàn bộ Hầm ngục này. Một thứ khác lọt vào mắt Jinwoo
'Hmm?
Ngay cả con thằn lằn mà hắn đang cưỡi cũng có tên là
WYVERN, KAICELLIN
Một wyvern?
Nhìn vào cái tên và vẻ ngoài của nó, nó không giống một con quái vật kiểu quỷ.
"Chờ đã... Nếu nó không phải là một con quỷ, liệu mình có thể..."
Cho dù Jinwoo ta hạ gục bao nhiêu con quỷ, cậu cũng không thể trích xuất bóng. Thậm chí cậu đã từ bỏ ý tưởng tìm kiếm một cái bóng hữu ích ở nơi này. Nhưng con quái vật biết bay này thì khác.
'...Mình muốn có nó.'
Nếu có thể trích xuất bóng, chắc chắn là vậy. Đã lâu rồi Jinwoo mới tìm thấy một cái bóng khiến cậu khao khát như thế.
Người thợ săn nuốt nước bọt vì háo hức.
Trong khoảnh khắc đó, Baran giơ tay lên trời.
ring ~
Quỷ vương Baran đã sử dụng Đội Quân Địa ngục.
"Đội Quân Địa ngục?"
ring ~
ring ~
ring ~
Các âm thanh cảnh báo lần lượt vang lên.
BINH ĐOÀN QUỶ ĐÃ ĐƯỢC TRIỆU HỒI
BINH ĐOÀN QUỶ ĐÃ ĐƯỢC TRIỆU HỒI
BINH ĐOÀN QUỶ ĐÃ ĐƯỢC TRIỆU HỒI
BINH ĐOÀN QUỶ ĐÃ ĐƯỢC TRIỆU HỒI
Với những thông điệp được lặp đi lặp lại, xung quanh quỷ vương tràn ngập một đội quân quỷ. Chỉ trong nháy mắt, số lượng đã lên đến khoảng một ngàn.
"Chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?"
Jinwoo cũng giải phóng sức mạnh ma thuật của mình.
Trong khi đó, Baranđưa tay lên trời chỉ về hướng Jinwoo, và đội quân quỷ bắt đầu tấn công.
UỲNH UỲNH UỲNH
Mặt đất rung chuyển vì bước chân của đội quân địa ngục. Nhìn cảnh tượng đó, Jinwoo nhếch mép cười
"Nếu là lính, ta đây cũng không thiếu..."
Thợ săn mở miệng hô lớn
"Bóng tối"
Đồng thời, cái bóng dưới chân Jinwoo bắt đầu lan rộng ra.
"Lãnh thổ của Hoàng đế"
Ngay khi bóng của Jiwnoo chạm tới đội quân của quỷ vương
"Tập hợp."
Những Chiến binh Bóng tối lần lượt trỗi dậy
[‘...!]
Tất nhiên, kẻ thù của cậu hoàn toàn bị bất ngờ.
ROOOOOAR!
WAAAAAAH!
Không bỏ lỡ một nhịp nào, Iron và Tank đã xông lên tiền tuyến. Hai Hiệp sĩ Bóng tối khổng lồ đã đụng độ với quân đội của kẻ thù.
ẦM
Chương 107: Lời cảm ơn (Phần 2)
GAOOOOOOOOOOOOO
KEUKKEKEKE
Dưới sức mạnh khủng bố của hai Hiệp sĩ, hàng chục con quỷ đã chết với tiếng hét thảm thiết. Đằng sau đội tiên phong, hàng trăm người lính Bóng tối ào lên như một làn sóng.
Như mong đợi, dẫn đầu là Ygritte!
Hiệp sĩ tinh anh nhảy qua đầu Iron và bắt đầu tàn sát lũ quỷ bằng song kiếm trong tay.
HYAAAA
Năng lực chiến đấu của Ygitte đã thực sự được cải thiện rất nhiều, phù hợp với hạng Hiệp sĩ Tinh Anh.
‘Nhưng Ygritte không phải là Hiệp sĩ Tinh Anh duy nhất của mình'.
Jinwoo nhìn về phía sau.
Hoàn tất quá trình khổng lồ hóa, Tusk bước về phía trước như thể đến lượt của mình. Những bước chân khổng lồ của Phù thủy High Orc làm rung chuyển mặt đất. Jinwoo nhìn chằm chằm vào Tusk với niềm tự hào.
HÍT VÀO.
Tusk hít vào một hơi thật sâu. Ngực con Orc nở rộng. Để dành chỗ cho nó tự do tấn công, Jinwoo dùng suy nghĩ để di chuyển các chiến binh bóng tối đang đứng cạnh Tusk.
Các chiến binh tan chảy thành bóng tối và được cậu di chuyển đến một địa điểm khác
Và sau đó-
SPEWWWWWWW
Một cột lửa khổng lồ phun ra từ miệng Tusk, làm lũ quỷ trước mặt bốc hơi. Cuộc tấn công không dừng lại ở đó.
WOOOOOOSH
Tusk quay đầu và dòng lửa tiếp tục xóa sổ lũ quỷ. Những con quỷ bị ngọn lửa nuốt chửng còn không kịp hét lên.
Trong khi đó, những người lính bóng tối khác đã lao vào giáp chiến cùng binh đoàn địa ngục.Dù phải đối đầu với kẻ địch đông hơn, nhưng miễn là Jinwoo muốn, chúng luôn có thể thể tái sinh.
'Tốt lắm'
Jinwoo nắm chặt tay. Đội quân của cậu chỉ có hơn 100 lính, nhưng nó đang chiến đấu ngang sức với một đội quân đông gấp 10 lần. Thậm chí, binh đoàn địa ngục của quỷ vương còn đang bị đẩy lùi.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó.
Sau khoảnh khắc im lặng chứng kiến trận chiến, Baran bắt đầu hành động.Vua quỷ há to miệng và vô số tia lửa xanh lóe lên.
ROOOOAR!
[LÔI HỐNG]
Cùng lúc đó, một tia sáng màu xanh chói lòa giáng xuống những Chiến binh Bóng tối.
'Sấm sét?'
Mắt Jinwoo mở to. Những người lính bị cuốn vào cơn bão màu xanh đã bị tiêu diệt ngay lập tức. Những chiến binh tránh được cái chết bất thình lình, thì bị bất động.
’Nó không phải là một tia sét thông thường'.
Với sức tàn phá khủng khiếp và hiệu ứng làm choáng, tia sét dữ dội giáng xuống toàn bộ khu vực. Tất nhiên, cơn bão đó thậm chí đã lan đến chỗ Jinwoo.
ROẸT
Tuy nhiên, không giống như các Chiến binh Bóng tối, Jinwoo không bị tổn thương gì. Sát thương từ sức nóng đã bị hấp thụ hoàn toàn bởi Áo choàng gió. Còn về hiệu ứng choáng thì...
Phát hiện Hiệu ứng bất thường.
Tác dụng "Kháng hiệu ứng bất thường" đã được kích hoạt.
* * *
Jinwoo lao về phía Baran. Nếu không ngăn chặn đòn tấn công của quỷ vương, có khả năng trận chiến sẽ đảo chiều. Baran cũng chú ý tới Jinwoo.
ROARRRR
Hoàng đế của Tộc Quỷ gầm lên, phun ra nhiều tia sét màu xanh xung quanh Jinwoo.
ROẸT ROẸT
Thấy Jinwoo không hề hấn gì, Baran nao núng.
[‘...!]
Jinwoo cảm thấy kích động. Sử dụng skill "Tăng tốc" ở cấp độ tối đa , cậu ta thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt và nhảy lên khỏi mặt đất. Baran cũng tháo kiếm ra khỏi vỏ.
Tanto của Baruka và Trường kiếm của Quỷ vương đã đụng độ dữ dội.
KENGGG!
Với một âm thanh chấn động, Baran bật ngã khỏi con wyvern. Bản thân Jinwoo cũng bị phản lực thổi bay.
Hoàng đế Quỷ và Hoàng đế Bóng tối.
Hai vị vua lăn tròn trên mặt đất vàđứng lên cùng một lúc. Ánh mắt của họ chạm nhau trong khoảnh khắc.
ROOOOOAR
[LÔI HỐNG]
Sấm sét tiếp tục phun ra từ miệng Baran.
Những vệt sét màu xanh lam tiến về phía Jinwoo. Đặt niềm tin vào chiếc áo choàng, song Jinwoo bất ngờ cảm thấy có gì đó không ổn.
'...Hình như có gì đó nóng nóng?'
Nhìn lại, vạt áo choàng đã bốc cháy. Jinwoo nhanh chóng cởi chiếc áo choàng ra và ném nó sang một bên.
'Vậy là, nó đã tới giới hạn rồi..'
Cuối cùng, nó chỉ là một tạo tác được làm ra bởi bàn tay con người. Nghĩ lại thì, nó trụ được lâu như thế đã là một kỳ công. Từ giờ trở đi, Jinwoo phải dựa vào kỹ năng của chính mình.
Người thợ săn nuốt nước bọt.
ROOOOOAR
Cảm thấy rằng cơ hội đã tới, Quỷ Vương tấn công mãnh liệt hơn.
Jinwoo nâng các giác quan của mình đến giới hạn tuyệt đối.
'Mình có thể làm được.'
Không, cậu phải làm được!
Khi thế giới xung quanh như chậm lại, Jinwoo tung người tránh những tia sét màu xanh đang lao đến.
ROẸT
Khi Jinwoo dần dần thu hẹp khoảng cách với Baran, Jinwoo bắt đầu nhớ lại mọi thứ đã xảy ra trong lâu đài quỷ.
Tại sao lại như vậy?
Cậu tránh được một tia sét nữa
ROẸT
THÌNH THỊCH
Jinwoo né được tia sét của Baran trong gang tấc.
"Ah..."
Jinwoo nhận ra tại sao những ký ức trong Lâu đài Quỷ lại lóe lên trong tâm trí mình. Đó là sự biết ơn.
'Cảm ơn'
Sự hy sinh của những con quỷ đã trở thành sức mạnh của Jinwoo, cho cậu sức mạnh để chiến đấu với tồn tại mạnh mẽ này. Mỗi tầng cậu leo lên đều chất đầy xác quỷ. Để củng cố sức mạnh của cậu ta.
Tất cả là vì khoảnh khắc này.
Những điều tưởng chừng bất khả thi trong quá khứ, giờ đang diễn ra.
Jinwoo không thể không biết ơn chúng.
Thanh kiếm của Baran đâm chéo tới. Jinwoo kịp thời chặn nó bằng Tanto của Bakura, sau đó dùng Knight Killer đâm vào vai Quỷ vương bằng tay trái.
CRACK!
Con dao găm chuyên dùng để phá giáp đã đâm xuyên qua y phục của Baran và đâm sâu vào vai Quỷ vương.
[‘...!]
Cảm giác như một tiếng thét trong im lặng vừa phát ra từ vua quỷ.
Jinwoo rút Knight Killer khỏi vai Baran. Đôi mắt Vua quỷ lóe lên giận dữ. Nó thở dốc.
Baran tiếp tục tấn công.
Con dao găm của Jinwoo và Trường kiếm của Quỷ vương đã chạm nhau vô số lần. Cả hai đều phải gánh chịu những vết thương.
KENG
KENG
KENG
KENG
Mỗi khi hai thanh kim loại gặp nhau, sóng ma lực của hai vị Hoàng đế lại phá nát mặt đất xung quanh.
Jinwoo nhíu mày.
"Bị thương như thế mà vẫn mạnh đến vậy..."
Xứng đáng với danh hiệu Quỷ Vương, Baran rất mạnh. Jinwoo bắt đầu cảm thấy đau ở cổ tay. Cậu nhận ra rằng nếu tình hình này tiếp diễn, cậu sẽ thua.
"Mình phải phá vỡ sự cân bằng này".
Cả hai chiến binh đều có chỉ hai tay.
Tuy nhiên, Jinwoo có một cánh tay ẩn khác.
"Bàn tay của kẻ Thống trị"
Khi áp lực bất ngờ đè xuống, Baran khuỵu xuống và bị sốc.
Phịch
"‘...?"
Trước khi Quỷ Vương kịp suy nghĩ, nắm đấm của Jinwoo đã ập vào mặt hắn.
RẦM
Baran không thể gượng lại và văng đi vài chục mét. Tuy nhiên, hắn không thể đứng dậy.
Jinwoo đã leo lên người Quỷ Vương.
RO
Thậm chí hắnkhông có cơ hội triệu hồi sét. Jinwoo đã thọc tay trái vào miệng quỷ vương và ngăn chặn câu thần chú của nó.
"...!"
Đôi mắt Baran giật giật. Thay vì sử dụng con dao găm quấn chặt vào tay, Jinwoo liên tục đánh bằng nắm đấm của mình.
ẦM
ẦM
ẦM-CRACK!
Chỉ số Sức mạnh của Jinwoo đã vượt qua mốc 200, và nó đang phô diễn uy lực. Máu của Quỷ vương tụt xuống nhanh chóng.
Và cuối cùng-
Jinwoo giơ tay phải lên một lần nữa và tập trung từng gam sức mạnh của mình vào đó.
Crack
Ngay lập tức, vai và cánh tay Jinwoo phình ra, cơ bắp cuộn lại và bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề lạ thường. Sức mạnh ma thuật tập trung trong cánh tay phải của cậu.
Không gian trở nên lặng lẽ
‘...'
Trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi đó, Jinwoo nói với kẻ thù đang khuất phục bên dưới
"Cảm ơn."
Không có phản hồi nào.
Vua quỷ chỉ trừng mắt nhìn cậu với đôi mắt đầy thù hận.
"Ta biết ngươi sẽ không bao giờ hiểu ý nghĩa của những từ đó..."
Nhưng Jinwoo phải nói lời biết ơn sâu sắc đang lấp đầy toàn bộ trái tim mình.
Với lời tạm biệt đó
Nắm đấm của cậu giáng xuống đầu Quỷ vương lần cuối.
CRACK
ring ~
Bạn đã đánh bại Quỷ vương, Baran.
Bạn đã nhận được linh hồn Baran.
Bạn đã hoàn thành "Nhiệm vụ thông thường" Thu thập linh hồn quỷ! Phần 2
Bạn đã lên cấp!
Bạn đã lên cấp!
Bạn đã lên cấp!
Bạn đã lên cấp!
Chương 108: Phần Thưởng Thực sự
Phew-
Jinwoo thở phào nhẹ nhõm. Từ tầng 1 đến tầng 100, cuối cùng anh cũng đã đi đến đoạn cuối của cuộc hành trình trong Lâu đài quỷ. Để tự trấn tĩnh lại, người đàn ông nhắm mắt trong chốc lát. Hình ảnh người mẹ thấp thoáng trong tâm trí Jinwoo.
‘...
Khi Jinwoo mở mắt ra, rất nhiều tin nhắn Hệ thống vẫn đang đợi cậu xác nhận.
Đầu tiên và quan trọng nhất, đã có bốn thông báo tăng cấp.
'Bốn cấp độ một lúc sao?'
Khuôn mặt người Thợ săn bừng sáng. Từ level 90, việc tăng cấp diễn ra rất chậm chạp, vì vậy đây có thể coi là một kỳ tích.Jinwoo nhanh chóng kiểm tra tình trạng của mình
Cấp độ: 97
Thật vậy, cấp độ của cậu đã tăng thêm bốn.
'Tốt lắm!'
Jinwoo nắm chặt tay. Quả là niềm vui nhân đôi sau khi dọn sạch ngục tối. Tuy nhiên, Jinwoo gác lại cảm giác hạnh phúc và bình tĩnh lại. Có một cái gì đó quan trọng hơn ngay bây giờ.
Dòng máu tinh khiết của Quỷ vương.
Mảnh cuối cùng trong công thức tạo ra Nước thánh của sự sống. Gỡ bỏ vải bọc trên tay, Jinwoo vươn tay về phía xác chết của Quỷ vương Baran.
Bạn đã tìm thấy Nhẫn của Quỷ Vương
Bạn có muốn nhận không?
Bạn đã tìm thấy Trường Kiếm của Quỷ Vương
Bạn có muốn nhận không?
Bạn đã tìm thấy Dao găm của Quỷ Vương
Bạn có muốn nhận không?
Bạn đã tìm thấy 2 sừng của Quỷ Vương
Bạn có muốn nhận không?
Bạn đã tìm thấy một nguyên liệu chế tạo, Dòng máu tinh khiết của Quỷ vương
Bạn có muốn nhận không?
Nhìn vào các thông báo vật phẩm lần lượt hiện lên, Jinwoo vẫn hồi hộp thay vì phấn khích. Đó là vì món đồ cậu cần đã xuất hiện ở phút cuối.
Khi dòng chữ Dòng máu tinh khiết của Quỷ vương xuất hiện cuối cùng, cậu hét lên trong niềm vui.
'Yeah'
Jinwoo nhận và đặt các item khác sang một bên. Sau đó, Jinwoo nhặt lấy thứ được gọi là Dòng máu tinh khiết của Quỷ vương.
Dòng máu tinh khiết của Quỷ vương
Độ hiếm: ??
Loại: Thành phần
Một chất lỏng được tinh chế từ máu của Hoàng đến Quỷ, Baran. Mặc dù toát ra một sức mạnh ma thuật mạnh mẽ, nó vẫn độc dù đã được thanh tẩy. Để vô hiệu hóa các tác động có hại, cần phải có mảnh vỡ của cây thế giới và nước suối từ rừng tiếng vang.
Chất lỏng màu đỏ xoáy tròn trong một chai thủy tinh trong suốt.
'Đây là máu của quỷ vương'
Jinwoo đã có được hai thành phần khác. Có lý do gì để do dự cơ chứ?
Jinwoo nhanh chóng gọi lên kỹ năng chế tạo của mình.
Kỹ năng chế tạo
- Tiêu hao: Nước thánh của sự sống (3/3)
Không giống như trong quá khứ, dòng chữ Nước thánh của sự sống hiện đang nhấp nháy. Mở ra thông tin về kỹ năng, dòng chữ "có thể chế tạo" đã xuất hiện trong phần mô tả.
Nước thánh của sự sống
Có thể chế tạo
Thành phần:
1. Dòng máu tinh khiết của Quỷ vương (1/1)
2. Mảnh vỡ của cây thế giới (1/1)
3. Nước suối từ rừng Tiếng Vang (1/1)
Bạn có muốn chế tạo Nước thánh của sự sống?
Muốn thấy kết quả nhanh chóng, Jinwoo trả lời mà không ngần ngại
"Chế tạo"
Nước thánh của sự sống đang được chế tạo.
10, 9, 8 ...
Với một hơi thở tĩnh lặng, Jinwoo chờ đợi kết quả.
7, 6, 5 ...
Tùy thuộc vào chỉ số thông minh của người chế tạo, tỷ lệ thành công và số lượng tạo tác sẽ
thay đổi.
Jinwoo trợn mắt.
Tỷ lệ thành công và số lượng tạo tác phụ thuộc vào chỉ số Thông minh của cậu?
Điều đó có nghĩa là, nếu chỉ số trí tuệ của cậu quá thấp, việc chế tạo có thể thất bại?
... Đó là logic hợp lý. Jinwoo gật gì tán thành. Trong khi đó, hệ thống vẫn đang đếm ngược.
4, 3, 2 ...
Tại sao Jinwooa lại nôn nao với dòng chữ "tỷ lệ thành công" như thế? Một lần nữa, Jinwoo biết ơn vì cậu đã đầu tư một số lượng lớn điểm vào chỉ số Trí tuệ
1, 0.
Việc chế tạo đã hoàn tất!
Bạn đã thành công trong việc chế tạo!
Bạn đã nhận được 6 bình Nước thánh của sự sống!
"Yeah!"
Chờ đợi vớitrái tim đập thình thịch, Jinwoo sung sướng reo lên khi nhìn thấy thông điệp thành công.
'Huh?'
Và Jinwoo phát hiện ra một điều kỳ lạ. Trong tay phải của cậu ta, cái chai chứa máu quỷ vương vẫn còn đầy.
'Lượng máu có vơi đi một chút, nhưng về cơ bản'
Với cái đầu nghiêng, Jinwoo triệu hồi Mảnh vỡ của Cây thế giới và Nước suối từ Khu rừng Tiếng Vang từ kho đồ của mình. Mảnh gỗ khổng lồ xuất hiện, chỉ có một phần nhỏ của nó bị cạo đi. Tuy nhiên, nước suối đã biến mất hoàn toàn.
'Có nghĩa là…?'
Jinwookiểm tra kỹ năng chế tạo của mình. Đúng như cậu đoán
Nguyên liệu:
1. Máu tinh khiết của Quỷ vương (1/1)
2. Mảnh vỡ của cây thế giới (1/1)
3. Nước suối từ rừng Tiếng Vang (0/1)
Trong số các thành phần, chỉ có Nước suối từ Rừng Tiếng Vang đã biến thành 0.
‘... Các nguyên liệu không bị sử dụng hết. Chỉ cần vừa đủ dùng là được.'
Như vậy, quá trình chế tạo đã bị ngừng lại vì hết nước suối. Dòng máu của Quỷ vương chỉ vơi đi một chút, còn mảnh gỗ thì chỉ mất vài lát. Nghĩa là nước suối- chỉ với một chai nhỏ - là nguyên liệu đầu tiên bị dùng cạn.
Jinwoo mỉm cười
'Đây không phải là tin xấu'.
Nếu cậu ta có thể lấy được Nước suối từ Rừng Tiếng vang ở một nơi nào khác, Jinwoo có thể tạo ra thêm Nước Thánh của sự sống. Trên thực tế, ý tưởng về lần thứ hai thậm chí không cần thiết. Ban đầu cậu chỉ mong đợi một chai duy nhất, và giờ Jinwoo nhìn vào sáu chai gỗ dưới chân. Jinwoo phải cố gắng lắm mới làm dịu được trái tim đang đập thình thịch của mình.
Nước thánh của sự sống
Độ hiếm: S
Loại: Tiêu hao
Chữa lành mọi bệnh tật.
Chỉ tác dụng sau khi sử dụng một chai đầy đủ.
Một lọ thuốc thần thánh chứa đầy ma thuật mạnh mẽ để chữa trị mọi bệnh tật.
Món đồ này có thể chữa lành vết thương cho mẹ của cậu ấy không?
‘... Mình sẽ biết ngay trong hôm nay thôi'.
Tim Jinwoo tiếp tục đập mạnh. Jinwoo cẩn thận đặt sáu chai Nước thánh của sự sống vào kho của mình, cùng với các thành phần khác. Tuy nhiên, Jinwoo còn nhận được một số vật phẩm khác nữa.
Một chiếc nhẫn, một thanh trường kiếm, hai con dao găm và thậm chí là hai vật phẩm linh tinh.
Đúng như mong đợi từ trùm của một Hầm ngục cấp S, Baran đã đem lại cho Jinwoo khá nhiều.Những món đồ trông thanh lịch thu hút ánh mắt tò mò của cậu, nhưng cậu không có thời gian để lướt qua chúng ngay bây giờ. Ưu tiên số một của Jinwoo là ra khỏi đây và về với mẹ. Jinwoo vội nhét những món đồ còn lại vào kho của mình. Vỗ tay, cậu nhìn quanh khu vực.
'Hm... Không thể vì bận mà quên đi những điều quan trọng'.
Người ta nói rằng, càng vội vàng càng hỏng việc. Quay lại, Jinwoo thấy Quân đội Bóng tối đã chiến thắng kẻ thù đông gấp mười lần. Đằng sau họ, xác chết của quỷ bao phủ khắp nơi.
'Con wyvern đâu?'
Jinwoo tìm kiếm thú cưỡi của Quỷ vương Tuy nhiên, dù nhìn vào đâu, tất cả những gì cậu ta thấy cũng chỉ là đống xác chết chất cao như núi.
'Nó bỏ chạy rồi sao?'
Những lo lắng của Jinwoo chỉ kéo dài trong giây lát.
Iron bước tới và kéo theo một cái xác lớn.
Đó là wyvern, Kaicellin.
"Iron?! Sao hôm nay ngươi chu đáo thế?"
Được Jinwoo khen ngợi sau một thời gian dài, Iron gãi gãi đầu. Vâng, tất nhiên là gãi cái mũ giáp của nó.
Jinwoo vỗ vai Iron Iron một cách tự hào và bước đến xác chết của con wyvern.
'Như mong đợi.'
Đúng như Jinwoo dự đoán bằng cách nhìn vào tên và hình dạng quái vật, làn khói đen quen thuộc đang bốc lên từ xác con wyvern. Jinwoo biết điều này có nghĩa là gì. Người thợ săn duỗi tay.
"Nảy sinh."
Với cấp độ hiện tại của Jinwoo, lần trích xuất bóng này không thể thất bại.
SCREEEEEECH
Khác với những tiếng hét thông thường, lần này một tiếng gầm man rợ của quái thú vang lên từ đâu đó, và một con quái thú bị che khuất trong làn khói đen bốc lên từ cái bóng wyvern. Shadow Soldier mới ngay lập tức nhận ra chủ nhân của nó. Nó đến chỗ Jinwoo và cúi đầu xuống.
Vui lòng chọn một tên cho người lính Bóng tối.
'Oh?'
Jinwoo tỏ ra thích thú. Cậu không nhìn thấy nó thể hiện trong trận chiến, nên Jinwoo chỉ dự định sử dụng nó như một thú cưỡi. Trái với dự đoán, dường như wyvern mạnh hơn cậu nghĩ. Đó là một người lính hạng Hiệp sĩ.
Thực tế, cách đây ít lâu thì quân át chủ bài của Quân đội Bóng tối - Ygritte - cũng chỉ là một Hiệp sĩ. Vì vậy, đây thực sự là một điều tuyệt vời.
'Tốt lắm'.
Dễ hiểu thôi. Đường đường là Hoàng để của tộc quỷ, sao có thể cưỡi trên một con quái vật yếu đuối.
Hài lòng với người lính mới, Jinwoo trả lời
"Kaicellin - Không!"
Bốn âm tiết thì quá dài.
"Kaicell".
Nhận được cái tên mới, cái bóng wyvern ngẩng đầu lên không trung và kêu lên một tiếng dài.
Shriiiiiek
"Làm tốt lắm, mọi người."
Jinwoo kêu gọi tất cả những người lính, kể cả Kaicell, trở lại với cái bóng của cậu ta. Đã đến lúc rời khỏi Lâu đài Quỷ. Chỉ còn một việc cuối cùng phải làm.
Bạn đã hoàn thành Nhiệm vụ thông thường: Thu thập linh hồn quỷ! (Phần 2)
Phần thưởng cho việc hoàn thành nhiệm vụ đã đến. Bạn có muốn xác nhận? (Y / N)
'Có.'
Với câu trả lời đó, màn hình phần thưởng xuất hiện.
ring~
Bạn đã nhận được phần thưởng dưới đây.
Phần thưởng 1. Runstone cao cấp nhất
Phần thưởng 2. Điểm chỉ số +30
Phần thưởng 3. Phần thưởng không xác định
Chấp nhận tất cả?
'Hoán đổi bóng, nhỉ?'
Kỹ năng này là gì? Tò mò từ khi nhận được nhiệm vụ, Jinwoo đã chọn nhận Runstone cao cấp trước tiên.
Đầu tiên, hãy cho ta phần thưởng số một.
ring ~
Bạn đã nhận được Runstone cao cấp nhất: Hoán đổi bóng tối.
Với tin nhắn đó, cậu cảm thấy một hòn đá nhỏ xuất hiện trong tay mình. Khi Jinwoo mở tay ra, Runstone nằm trên lòng bàn tay cậu. Không giống như một Runstone thông thường, cái này có màu đen. Tuy nhiên, đó là một màu đen không thể so sánh với những sắc đen bình thường.
Crack.
Trước khi cậu kịp phá vỡ hòn đá, Runstone đã tự vỡ ra khi. Một vầng hào quang màu đen được Runstone giải phóng, bao quanh toàn bộ cơ thể Jinwoo, sau đó được cậu hấp thụ. Jinwoo ngay lập tức kiểm tra màn hình kỹ năng của mình
Kỹ năng: Hoán đổi bóng tối (Cấp 1)
Kỹ năng đặc thù
Mana tiêu tốn: 0
Thời gian hồi chiêu: 3 giờ
Bạn có thể trao đổi vị trí thực tế của bạn với một Chiến binh được chọn
Thời gian hồi chiêu phụ thuộc vào cấp độ kỹ năng.
‘Whoa!
Đọc xuống phần mô tả kỹ năng, Jinwoo tròn mắt. Có một nhược điểm nhỏ là thời gian hồi chiêu. Không, kỹ năng này quá tuyệt vời, nếu nó không mất thời gian hồi chiêu, nó sẽ là một thứ quá sức phi lý.
'Điều này có nghĩa là mình có thể trao đổi vị trí với một Chiến binh Bóng tối bất kể nó đang ở đâu?'
Tùy thuộc vào cách Jinwoo sử dụng, nó không khác gì một kỹ năng dịch chuyển tức thời. Cậu chuẩn bị triệu tập một người lính để kiểm tra kỹ năng sau đó đổi ý.
'Nếu là thử nghiệm, tốt nhất là thử với thứ nào cách xa một chút'.
Trên thực tế, có một vài người lính mà cậu để bên ngoài Lâu đài Quỷ. Ba chiến binh High Orc bảo vệ Jinah, và năm người tuần tra khu phố.
‘Hmm.... làm thế thì hơi ngu'
Không biết các hiệu ứng của kỹ năng này ra sao, Jinwoo không thể dịch chuyển tức thời đến chỗ em gái mình. Cậu không muốn làm cô bé sợ hãi. Do đó, Jinwoo đã chọn một trong những Người lính Bóng tối đang tuần tra khu phố. Cậu kết nối tinh thần với người lính.
Hoán đổi bóng tối.
Khi Jinwoo nói những lời
Uh Uh, huh?
Như thể bị kéo bởi một lực hấp dẫn mạnh mẽ, Jinwoo rơi vào bóng tối của chính mình.
Chương 109: Sự chuẩn bị
Trước khi bị cái bóng của chính mình nuốt chửng, Jinwoo nghe thấy giọng nói của Hệ thống
Vì Trùm đã bị đánh bại, Hầm ngục sẽ trở lại bình thường
Cảm giác rơi xuống chỉ kéo dài trong giây lát. Jinwoo cảm thấy trọng lực đột ngột bị đảo ngược và mình đang trồi lên.
Bóng tối bao phủ trước mắt Jinwoo nhanh chóng biến mất, và tầm nhìn của cậu trở lại bình thường.
'Nơi này là...'
Jinwoo nhìn xung quanh.
Nhấp nháy nhấp nháy.
Một ánh đèn đường chớp tắt như thể nó sắp hỏng. Một chiếc ô tô đỗ gần một bức tường. Một bốt điện thoại chằng chịt những tấm áp phích. Con hẻm quen thuộc mà Jinwoo thường xuyên đi qua trên đường về nhà.
‘Đây là khu phố nhà mình’
Thật trùng hợp, đó cũng chính là cậu giao nhiệm vụ đầu tiên cho năm Chiến binh Bóng tối đi tuần tra khu phố.
‘Mình thực sự đã đổi chỗ với một Chiến binh bóng tối’
Trong lúc kìm nén sự ngạc nhiên của mình, Jinwoo bình tĩnh kiểm tra dưới chân. Giống như khi các binh sĩ bóng đêm được triệu tập, cậu đã trỗi dậy từ bóng tối. Jinwoocẩn thận giẫm lên bóng mình.
‘...’
Khi kỹ năng được kích hoạt, cậu rơi qua cái bóng của mình như xuyên qua mặt nước. Bây giờ, nó đã trở thành cái bóng bình thường. Jinwoo hào hứng kiểm tra thông tin kĩ năng. Dưới phần mô tả, một bộ đếm thời gian đang đếm ngược.
Hoán đổi bóng tối (Lv. 1)
…
Thời gian hồi chiêu: 3 giờ (còn lại 2:59:57)
‘Tuyệt vời’
Sau khi xác nhận kĩ năng bằng chính mắt mình, trái tim Jinwoo đập thình thịch..
‘Hóa ra là vậy... ngay lập tức …’
Khoảnh khắc Jinwoo bắt đầu rơi vào bóng tối của mình, cậu đã duy trì trạng thái tập trung, làm chậm thế giới xung quanh mình. Trong thế giới chậm chạp đó, cậu có thể xác định được “ngay lập tức” của kỹ năng đó thực sự là thế nào. Người thợ săn nuốt nước bọt trong sự phấn khích.
Hoán đổi bóng tối
Tùy thuộc vào cách Jinwoo sử dụng nó, đây là một kỹ năng có tiềm năng vô hạn.
‘Đợi đã, bây giờ không phải là lúc nghĩ đến mấy chuyện này.’
Jinwoo ngừng phấn khích và rút lại sức mạnh ma thuật. Cuối cùng cậu đã có được phương thuốc cho mẹ mình, cậu không nên lãng phí thời gian ở đây. Với một chút nôn nóng, Jinwoo kiểm tra thời gian qua điện thoại.
‘Khá trễ rồi …’
Lông mày Jinwoo nhíu lại. Bây giờ đã là 10 giờ tối. Mặc dù đã qua giờ thăm bệnh Jinwoo không ngần ngại và gọi Wyvern Bóng tối.
‘Kaicell.’
Screeech
Nhận được mệnh lệnh từ chủ của mình, Kaicell hú lên hạnh phúc và thò đầu ra khỏi cái bóng Jinwoo. Chẳng mấy chốc, một con thằn lằn có kích thước ngang với một chiếc xe tải đã xuất hiện. Hơn thế nữa, nó là một con wyvern, với đôi cánh khổng lồ thay cho hai chân trước.
Khi Kaicell giang rộng đôi cánh của nó, con hẻm bỗng trở nên chật chội. Rất may, không có ai xung quanh.
Khi Jinwoo đến gần, Kaicell cúi đầu xuống để chủ nhân của nó có thể dễ dàng trèo lên. Mặc dù đây là lần đầu tiên chàng trai cưỡi một con thú bay, nhưng vì lý do nào đó, cậu cảm thấy vô cùng quen thuộc. Như thể cậu đã cưỡi một con thú như vậy trong một thời gian dài. Jinwoo nhận ra rằng Kaicell hoàn toàn hạnh phúc khi được sử dụng làm thú cưỡi.
‘Dù có ai ngăn cản, mình cũng không quan tâm'
Cho dù đó là nhân viên bệnh viện hay cảnh sát hay đám quân đội chết tiệt, người thợ săn hạng S sẽ không dừng lại. Trên hết, cậu không muốn bị cản trở bởi bất kỳ ai.
'Đi nào.'
Khi Jinwoo đưa ra mệnh lệnh thông qua liên kết tinh thần với khuôn mặt kiên quyết, Kaicell vỗ cánh và bay lên không trung.
Screeech–
Ngay sau đó, Kaicell và Jinwoo bay về hướng bệnh viện.
***
Dù đã rất trễ, các nhân viên của Hiệp hội thợ săn Hàn Quốc vẫn tiếp tục công việc của họ. Cuộc đội kích liên minh giữa hai quốc gia sắp diễn ra.
Để đảm bảo cho chuyến đội kích thứ tư được suôn sẻ, Hiệp hội đã đổ cả trái tim và tâm hồn của họ vào quá trình lập kế hoạch.
“Đây là thông tin từ phía Nhật Bản.”
Một nhân viên nhấn nút trên điều khiển. Trên màn hình lớn, một đoạn phim được ghi lại bởi camera ma thuật gắn trên vệ tinh Nhật Bản đang phát. Nó ghi lại cuộc đột kích lần thứ nhất, thứ hai, và thứ ba của Hàn Quốc. Mắt Go Gunhee nheo lại.
‘Ngoại trừ kiến chúa và vệ sĩ của nó, tất cả các con kiến đều rời tổ’
Thật vậy. Những con kiến đang di chuyển đúng như lời đại diện của Nhật Bản phát biểu. Mặc dù thật đáng lo ngại khi có những con kiến vệ sĩ còn lại phía sau, nhưng đây là chuyện bình thường. Trùm nào cũng có vệ sĩ riêng.
Tuy nhiên, có một vấn đề khiến Go Gunheee không khỏi băn khoăn.
“Có khi nào bọn kiến sẽ quay lại tổ nhanh hơn dự định không? Nhất là khi chúng nhận ra rằng Nữ hoàng đang gặp nguy hiểm?”
Nhật Bản đã có một câu trả lời cho điều đó.
“Họ nói rằng họ sẽ sử dụng sóng gây nhiễu.”
“Sóng gây nhiễu?”
“Theo họ, không giống như những con kiến thông thường, những con ma thú này giao tiếp với nhau thông qua một bước sóng độc nhất”
Có lí. Để di chuyển hàng ngàn con kiến một lúc, một cái gì đó như thế sẽ cần thiết. Go Gunhee gật đầu
“Và họ có thể loại bỏ điều đó với sóng gây nhiễu?”
“Đó là những gì họ nói, thưa Chủ tịch.”
“Vì vậy, điều tất cả chúng ta phải làm là tập trung tiêu diệt kiến chúa và đám cận vệ”
Kế hoạch rất đơn giản. Và mặc dù đơn giản, có thể thấy khả năng thành công cao hơn những nỗ lực trước đó. Vậy tại sao vị Chủ tịch vẫn cảm thấy bứt rứt?
Go Gunhee đưa tay lên cằm
‘Tại sao tôi khó chịu ư?…’
Trong khoảnh khắc đó
Go Gunhee giật mình, quay đầu về phía cửa sổ. Đôi mắt của ông lão mở to.
Hành động đột ngột của Chủ tịch hiệp hội khiến tất cả các nhân viên trong phòng họp giật mình. Quản lý Woo Jincheol, vệ sĩ riêng của Chủ tịch hiệp hội nhanh chóng chạy đến bên ông.
“Thưa ngài, chuyện gì vậy”
“Vừa nãy …”
Go Gunhee nhìn chằm chằm vào Woo Jincheol. Biểu hiện của Quản lý HSD hoàn toàn bình thường.
“ Cậu không cảm thấy sao?”
“Thưa ngài? Tôi không chắc ý ngài là gì …”
“...”
Vừa nãy, Go Gunhee cảm thấy một làn sóng sức mạnh ma thuật đáng kinh ngạc từ đâu đó. Nguồn sức mạnh đó nhanh chóng ẩn đi sau một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng Go Gunhee chắc chắn đã cảm thấy nó.
‘...’
Thấy ông lão chăm chú nhìn ra cửa sổ, các nhân viên đang giám sát cuộc họp cẩn thận hỏi
“Chủ tịch Hiệp hội ...?”
Cuối cùng, Go Gunhee chỉ nghiêng đầu và nhìn đi chỗ khác. Ông lo lắng về làn sóng ma lực mạnh mẽ đó, nhưng bây giờ, ông phải tập trung vào cuộc họp.
Sau khi suy nghĩ về điều gì đó trong một thời gian dài, Go Gunhee đã hỏi một nhân viên
“Chúng ta vẫn không thể liên lạc với thợ săn Sung Jinwoo sao?”
***
Baek Yoonho đang nhìn phía sau. Không hề quay lại, anh hỏi
“Chú có cảm thấy nó không?”
Min Byunggu gật đầu và trả lời
“Em nghỉ hưu, không có nghĩa là em đã lụi nghề đâu.”
Hai người hạng S đang nhấm nháp chút đồ uống tại một quán bar ngoài trời, sau nhiều ngày không gặp.Baek Yoonho cuối cùng cũng quay đầu lại.
“Vừa nãy là gì vậy?”
“Có lẽ Choi Jongin và Cha Haein đã đánh nhau vì chuyện gì đó. Xung đột nội bộ của Hội Thợ săn chăng?”
Nhắc ly rượu trên tay, Min Byunggu cười khúc khích và uống cạn. Baek Yoonho nhìn anh ta trong sự hoài nghi
“Chuyện này đáng để đùa sao?"
“Nó không vui sao, huynh?”
“Không”
Tỉnh cả khiếu hài hước của Min Byunggu, cậu ta thực sự là một người kỳ lạ.
‘Cậu ấy có lẽ là Thợ săn hạng S đầu tiên trên thế giới nghỉ hưu, dù chẳng bị sao cả'
Có lẽ là người đầu tiên trên thế giới. Và là người duy nhất.
Một Thợ săn hạng S có thể kiếm được hàng tấn tiền. Bao nhiêu người dám vứt bỏ sự nghiệp như cậu ta đã làm? Cảm thấy ánh mắt của Baek Yoonho, Min Byunggu hỏi
“Huynh à, anh thực sự sẽ đi sao?”
“ Ừ ”
“ Huynhnhớ cách Eunsuk hi sinh chứ?“
“ Đó là lí do tại sao tôi phải đi “
Min Byunggu nhìn anh bối rối. Baek Yoonho uống cạn ly của mình và trả lời
“Nếu chúng ta để mặc lũ kiến, người dân cả nước này sẽ chết như Eunsuk.”
“Từ khi nào mà anh yêu nước như vậy…?”
“ À thì, đó là một lý do tuyệt vời để biện minh cho một công việc bắt buộc".
Công việc bắt buộc.
Thật vậy, các Bang hội không thể từ chối một lệnh tổng động viên động từ Hiệp hội. Dù Hiệp hội cho phép các Bang hội được tự do hoạt động, nhưng các Bang hội phải đáp lại yêu cầu của Hiệp hội. Nếu họ không muốn, họ có thể lựa chọn rời khỏi đất nước.
Tuy nhiên, không có quốc gia nào sẵn sàng chấp nhận một Bang hội chạy trốn khỏi cuộc Tổng động viên để bảo vệ quốc gia. Một lần làm kẻ hèn, mãi mãi là kẻ hèn, họ tin như vậy.
‘Dù sao thì, tôi không muốn trốn chạy chút nào'
Baek Yoonho mỉm cười rạng rỡ. Min Byunggu tuyên bố nghiêm túc
“Em không đi đâu. Không bao giờ. Nếu anh cố ép em, anh tiếp cận sai người rồi “
“Tôi không đến đây vì điều đó.”
Baek Yoonho thanh toán hóa đơn và đứng dậy. Họ vừa uống hết chai cuối cùng.
“Tôi muốn gặp cậu để đề phòng thôi. Ai biết chúng ta có gặp lại nhau nữa hay không? “
“ Anh … “
Min Byunggu nhìn chằm chằm vào Baek Yoonho biến mất vào khoảng không và từ bỏ việc cố gắng thuyết phục đàn anh của mình. Baek Yoonho có đủ nhận thức về việc hoạt động này nguy hiểm đến mức nào.
‘Vậy mà anh ấy vẫn đi‘
Tuy nhiên, trông Baek Yoonho không giống như anh ta bị ép buộc. Thay vào đó, khuôn mặt Hội trưởng Hội Bạch Hổ tràn đầy quyết tâm. Một quyết tâm đủ để nghiền nát mọi con kiến trên đường của mình. Theo một cách nào đó, người đàn ông gần như trông phấn khích. Với một chút hoài nghi, Min Byunggu đã "chén" nốt bữa ăn nhẹ trước mặt
‘Chậc, nghĩ lại thì... Không có lý do gì khiến các thợ săn không thích chiến đấu với ma thú’
À thì, có một vài người trong số các Trị Liệu Sư. Những Trị Liệu Sư này thích chữa trị cho người khác. Min Byunggu nhìn chằm chằm vào đĩa của mình và xoa thái dương.
‘Có phải thích chiến đấu là điều kiện tiên quyết để trở thành một kẻ thức tỉnh?’
Ha ha ha, chắc vậy. Min Byunggu tự cười nhạo bản thân và kết thúc bữa ăn.
***
Jinwoo nhanh chóng đến bệnh viện.
‘Phòng 305’
Ngay từ đầu, cậu không có ý định đi qua của trước. Jinwoo đã dừng Kaicell lại và tìm cửa sổ vào căn phòng mẹ cậu đang điều trị.
‘Đôi tay của kẻ Thống trị.’
Bức màn phía sau cửa sổ từ từ di chuyển ra khỏi đường. Mẹ Jinwoo yên lặng ngủ trên giường bệnh viện. Giống như những gì anh nhớ lần cuối cậu ở đây. Sử dụng Kỹ năng một lần nữa, Jinwoo mở cửa sổ và lặng lẽ vào phòng bệnh viện. Kaicell đã biến mất vào trong bóng người thợ săn.
Jinwoo đứng trước giường. Sau bao nỗ lực, đứng trước giờ phút quyết định, người đàn ông không thể làm dịu đi tiếng sấm trong tim.
‘Nếu có sự cố xảy ra, sẽ không còn đường lui’
Mẹ cậu đã bất tỉnh từ lâu. Bà có thể không nuốt được nước thánh của sự sống, và ngay cả khi bà có thể, không có gì đảm bảo rằng nó sẽ hoạt động.
‘ Nhưng … ‘
Cho đến thời điểm này, Jinwoo đã chứng kiến nhiều phép lạ từ Hệ thống.
Những điều mà người khác thậm chí sẽ không tin nếu họ nghe thấy nó. Và nếu cần bằng chứng cho sức mạnh của Hệ thống, thì Jinwoo là bằng chứng rõ ràng nhất.
‘Một người hạng E có thể đi xa đến mức này‘
Tất cả là nhờ Hệ thống.
Sau khi nhìn chằm chằm vào tay mình trong im lặng, Jinwoo ngẩng đầu lên. Ngay cả bây giờ, mẹ cậu trông như có thể tỉnh dậy ngay.Jinwoo triệu hồi Nước thánh của sự sống từ kho đồ.
Shoo–
Một cái chai bằng gỗ xuất hiện trong tay Jinwoo.
Để chắc chắn rằng mình không bỏ lỡ bất cứ điều gì, Jinwoo đọc đi đọc lại mục mô tả. Khi cậu ta hoàn thành việc kiểm tra thông tin một cách kỹ lưỡng, đến mức có thể ghi nhớ toàn bộ mô tả, Jinwoo cuối cùng cũng đủ can đảm để tháo nắp chai.
POP
Cậu ta có thể giữ bình tĩnh ngay cả trong trận chiến với quỷ vương. Vậy mà lúc này, đôi tay Jinwoo run rẩy. Cậu hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.
‘Nếu mình sai sót gì, mẹ sẽ gặp nguy hiểm‘
Khi Jinwoo quyết tâm không phạm sai lầm, tâm trí cậu tĩnh lặng trở lại. Ánh sáng trở lại trong mắt cậu, và đôi tay cũng ngừng run.
'...Mình đã sẵn sàng.'
Jinwoo nhẹ nhàng đặt một tay ra sau đầu mẹ và đặt chai lên môi.
Qua cái miệng hé mở của cô, Nước thánh của sự sống tuôn chảy. Không vội vàng, Jinwoo nhìn kỹ cái chai đang cạn dần.
‘Những vết sẹo này ...’
Ở bên cổ bà, có nhiều vết sẹo do bỏng. Những vết sẹo kéo dài khắp cổ bà. Từ phía này thì rất khó nhận ra, nhưng toàn bộ phía sau đầu và cổ của mẹ Jinwoo bị bao phủ bởi những vết sẹo. Jinwoo biết điều này rõ hơn bất kì ai.
‘ … là do mình‘
***
NHIỀU NĂM VỀ TRƯỚC.
Tất cả những gì Jinwoo muốn làm là gội đầu cho mẹ của mình, như mẹ cậuđã làm cho Jinah. Tuy nhiên, cậu bé không hiểu nước ở nhà tắm công cộng nóng đến mức nào.
Pour.
Cậu bé đổ nước gần như sôi vào một cái thau. Thận trọng, không làm đổ một giọt, cậu bé tiến lại gần mẹ của mình.
Và
Splash.
Cậu đã đổ nước sôi lên đầu mẹ của mình.
Mẹ Jinwoo đau đớn nhăn mặt. Thay vì nhảy lên, cô ôm chặt lấy Jinah trước mặt,
đảm bảo rằng con gái cô không bị tổn hại. Người phụ nữ đứng yên cho đến khi da thịt cô đỏ ngầu.
Không có một âm thanh nào
Tiếng hét phát ra từ những người phụ nữ khác trong phòng.
“ ÔI KHÔNG! “
“ BÀ SUNG! “
Và với điều đó, cậu bé Jinwoo nhận ra mình đã làm sai điều gì đó. Tất cả những gì cậu ấy muốn làm là giúp mẹ anh. Jinwoo đánh rơi cái thau và sắp khóc, nhưng bà nhanh chóng nắm lấy vai cậu.
Khoảnh khắc đó, tâm trí trẻ con của cậu lo sợ rằng mình sẽ bị mắng. Nhưng Jinwoo sẽ không bao giờ quên ký ức của ngày hôm đó và những từ mà mẹ nói với cậu:
“ Jinwoo con có sao không? Có bị đau ở đâu không? “
***
‘Mình đã cố gắng sống mà không nợ nần bất kì ai. ‘
Cậu không nợ ai cũng như không để ai nợ mình. Cứ thế, chàng trai trẻ đã mong muốn sống cả đời mà không mắc nợ.
Tuy nhiên, sau khi cha của họ biến mất, người phụ nữ này đã một mình nuôi hai đứa con, Jinwoo và Jinah. Và với người mẹ đó, Jinwoo đã nợ một khoản mà suốt đời này cậu không bao giờ trả hết được.
Drop.
Giọt cuối cùng rơi vào miệng mẹ Jinwoo.
Tap
Jinwoo đặt cái chai sang một bên và đặt mẹ xuống.
Cậu lặng lẽ chờ đợi kết quả với một lời cầu nguyện trong lòng.
THÌNH THỊCH THÌNH THỊCH
Trái tim Jinwoo cảm thấy như sắp nổ tung. Cậu nuốt nước bọt.
‘...’
Chưa có gì xảy ra
Người thợ săn siết chặt nắm tay đến nỗi những ngón tay của cậu bấm vào da thịt, và máusắp tuôn ra. Đúng lúc đó ...
“GAAAAASP—!”
Giống như một người vừa suýt chết đuối, mẹ Jinwoo hít vào một hơi thở khó khăn với đôi mắt nhắm nghiền.
‘...!’
Mắt Jinwoo mở to. Khuôn mặt tái nhợt của bà đã tươi tắn trở lại.Như thể một bộ phim đen trắng đang được khôi phục lại, sắc mặt bà đang trở lại như lúc còn khỏe mạnh.
Một giây cảm giác như cả một giờ.
Quá trình này đã xảy ra bao lâu?
Mẹ cậu từ từ mở mắt. Nhìn thoáng qua xung quanh, ánh mắt bà dừng lại trên con trai.
“ Jin … woo ? “
Jinwoo gật đầu khi trái tim mình ngừng đập một nhịp.
Tất nhiên bà khó có thể nhận ra cậu.
Đã bốn năm kể từ khi bà rơi vào giấc ngủ. Trên hết, cơ thể cậu thay đổi nhiều trong vài tháng qua. Jinwoo không hối thúc bà mà kiên nhẫn chờ đợi.
Giống như một dòng nước đổ đầy một cái bát rỗng, những ký ức đã bỏ qua bốn năm đã tràn về với mẹ Jinwoo, Park GyungHae. Bà không mất nhiều thời gian để nhận ra tại sao bà ở trong bệnh viện.
“ Mẹ ở đây bao lâu rồi “
“ Khoảng bốn năm rồi ạ“
Cậu biết thời gian chính xác nhưng không cảm thấy cần phải nói. Để mẹ mình thoải mái nhất có thể, chàng trai đã cố hết sức để giữ bình tĩnh trong lời nói và cách diễn đạt của mình.
Nghe tin mình đã ngủ được bốn năm, mẹ Jinwoo đã hỏi với vẻ ngạc nhiên
"Thế còn Jinah? Jinah có ổn không? "
Jinwoo đấu tranh để kiềm chế cảm xúc của mình. Quả nhiên, điều đầu tiên bà hỏi sẽ là về những đứa con. Nếu Jinwoo không cắn chặt môi mình xuống, chắc chắn cậu không thể cầm được nước mắt.
‘Mẹ không cần phải lo lắng về Jinah...'
Đó là những gì cậu muốn nói. Tuy nhiên, Jinwoo kìm nén cảm xúc hết mức có thể và mỉm cười
“ Mm. Con bé ổn “
Với vẻ mặt thật sự nhẹ nhõm, mẹ cậu thở phào.
‘Tốt rồi. Vậy là mọi thứ sẽ trở lại bình thường’
Thực tế là căn bệnh của mẹ cậu đã được chữa khỏi. Trái tim Jinwoo rung động khi nghĩ về tương lai.
Đột nhiên, cậu nhận ra mẹ đang nắm tay mình.
“ Mẹ ? “
“ Cảm ơn con, con trai. Con đã giữ lời hứa của mình”
Lời hứa?
Phải rồi, cậu đã quên mất. Đó là một điều hiển nhiên đến nỗi nó thậm chí không thể được gọi là hứa. Giấc ngủ sẽ tệ hơn theo định kỳ cho đến khi bệnh nhân không bao giờ thức dậy, Giấc ngủ vĩnh hằng. Khi tình trạng của bà ngày càng tồi tệ, một ngày nọ, mẹ Jinwoo kéo cậu sang một bên và hỏi
“Khi mẹ rơi vào giấc ngủ lần cuối, con sẽ chăm sóc em gái của con, phải không?”
Bà đã nói điều đó với một thái độ bình thường, như thể yêu cầu một việc vặt.
Nhưng đây là cách Jinwoo đã chịu đựng nó cho đến bây giờ, không bao giờ than thở về tình huống của mình. Tất cả những gì cậu làm là nhận lấy gánh nặng từ mẹ.
Tuy nhiên, bà siết chặt tay cậu.
“ Con trai ... nó đã rất khó khăn, phải không? “
Jinwoo muốn trấn an mẹ mình một lần nữa bằng một nụ cười.
Cậu muốn như vậy
Nhưng cậu không thể
Những giọt nước mắt tuôn rơi trên mặt thợ săn hạng S.
“ Vâng “
Chương 110: Cuộc đoàn tụ cảm động
Tại Bệnh viện.
"Cái gì!?!?"
Lee Seung-Chul, giám đốc bệnh viện Seoul, nhìn chằm chằm vào bác sĩ Choi với vẻ bị sốc.
“ Anh có chắc đây là sự thật không? “
“ Đúng vậy, thưa sếp, tôi đã chứng kiến điều đó. Chính mắt tôi nhìn thấy bệnh nhân tỉnh dậy. “
Lee Sung-Chul ngồi im lặng, sững sờ. Bằng một phép màu nào đó, một trong những bệnh nhân rơi vào trạng thái hôn mê đáng sợ của “ Giấc ngủ vĩnh cửu“ đã tỉnh lại.
“ Điều này chưa từng có tiền lệ phải không? “
"Vâng thưa sếp."
Bác sĩ gật đầu, và một nụ cười rộng mở trên khuôn mặt Lee Sung-Chul. Dù điều này xảy ra trong bất kỳ bệnh viện nào, nó cũng sẽ thu hút sự chú ý của cả cộng đồng y tế. May mắn thay, nó đã xảy ra trong bệnh viện của ông!
“ Không ngờ tôi lại may mắn như vậy! Làm tốt lắm, bác sĩ Choi! ”
“ Err, cảm ơn ngài? Thực ra tôi chẳng làm gì cả...”
“ Ah, cái tên này cứ khiêm tốn“
Lee Sung-Chul quay đầu lại và cười một cách chân thành, trước khi nói lại với bác sĩ Choi.
“Bất kể quá trình là gì, kết quả mới quan trọng phải không? Một bác sĩ chắc chắn nên được khen ngợi nếu bệnh nhân hồi phục hoàn toàn! Thậm chí, ngay cả bệnh viện nơi bác sĩ làm việc cũng nên được khen ngợi, đúng chứ? ‘
“ À vâng … err … cảm ơn, sếp “
Bác sĩ Choi miễn cưỡng cúi đầu trước Lee Sung-Chul.
Mặc dù phản ứng của bác sĩ Choi có vẻ hơi lúng túng một cách kỳ lạ, nhưng với phép màu vừa xảy ra, Lee Sung-Chul vẫn đang rạng rỡ trước "phép màu" bất ngờ này.
‘Nếu chúng ta tiết lộ rằng bệnh viện của chúng ta là những người đầu tiên chữa được “Giấc ngủ vĩnh cửu”, chúng ta sẽ có được sự chú ý của cả thế giới! Chà, dù chúng ta không khao khát sự chú ý và nổi tiếng, nhưng mà, không có hại gì khi được nói về những việc tốt phải không? Ngay khi có thông tin, các nhà báo từ khắp nơi trên thế giới sẽ đổ xô đến đây để tìm kiếm những tin sốt dẻo. Thế là chúng ta được quảng cáo miễn phí!
Chà, giới truyền thông có lẽ sẽ muốn biết làm thế nào chúng ta chữa khỏi bệnh nhân này ... à, nhưng điều đó cũng đơn giản thôi nhỉ.Chúng ta chỉ cần giữ bệnh nhân lại và điều tra xem đã cho người đó uống gì, ăn gì, chăm sóc ra sao. Không có gì sai khi giữ họ trong bệnh viện bây giờ cả...‘
Suy nghĩ của anh bị gián đoạn bởi bác sĩ Choi, người đang nói với giọng điệu bối rối:
“Tôi rất tiếc, nhưng ... anh thấy đấy, người thân của bệnh nhân đang yêu cầu cho bệnh nhân xuất viện ngay lập tức.”
“Cái gì ?!“
'Không, không, không. Không thể được …!'
Lee Sung-Chul nhíu mày và thầm nguyền rủa trong tâm trí. Hiện tại, dù điều kỳ diệu đã xảy ra trong bệnh viện của ông, nhưng các nhà báo sẽ quan tâm nhiều hơn đến bệnh nhân. Nếu bệnh nhân rời bệnh viện thì họ và bất cứ nơi nào họ đến sẽ trở thành trung tâm của sự chú ý.
Không, vì lợi ích của bệnh viện Seoul, anh phải giữ bệnh nhân ở lại.
“ Tình trạng hiện tại của bệnh nhân như thế nào “
“ À thì, không có vấn đề gì thưa sếp. Bà ấy hoàn toàn ổn. “
“ Là sao? Ý anh là, bà ấy ở trong trạng thái thực vật trong bốn năm qua và giờ bà ấy hoàn toàn ổn? Không teo cơ? Không có thiệt hại cho não hoặc hệ thần kinh? “
“Không, sức khỏe của bà ấy hoàn toàn tốt. Có thể là do máy hỗ trợ sự sống quá xịn?”
Lee Sung-Chul chửi thầm một lần nữa. Trước đây ông rất tự hào khi Bệnh viện Seoul đã nhận được những máy hỗ trợ sự sống tối tân này, được thiết kế đặc biệt để điều trị cho những bệnh nhân rơi vào tình trạng đáng sợ của “ Giấc ngủ vĩnh cửu”. Nhưng giờ đây, Lee Sung-Chul đang nguyền rủa hiệu quả của chúng.
“Nói với người giám hộ của bà ấy rằng chúng ta cần xem xét quá trình phục hồi bệnh nhân, rằng chính sách của chúng ta không cho phép xuất viện mà không có đánh giá cuối cùng, tất cả những điều đó - bất cứ điều gì cần thiết để trì hoãn họ càng lâu càng tốt.“
“Tôi cũng đã cố nói với anh ấy điều đó, nhưng nó vô dụng. Anh ta khăng khăng rằng bệnh nhân phải được xuất viện ngay lập tức. “
“ Chết tiệt! “ Một lời nguyền rủa thoát ra khỏi miệng Lee Sung-Chul.
‘Nghĩa là, mình không thể buộc anh ta ở lại mà không có một lý do chính đáng sao? Đã vậy, mình chỉ còn một lựa chọn duy nhất … ‘
“Được rồi, vậy hãy trì hoãn anh ta trong vài phút, và tôi sẽ thông báo cho giới truyền thông ngay lập tức.“
Bác sĩ Choi tái mặt trước lời Lee Sung-Chul, và anh ta lắc đầu mạnh mẽ.
“Sếp, tôi không nghĩ rằng việc đó là khôn ngoan.”
"Tại sao?"
“Chúng ta... chúng ta không thể làm lộ danh tính của bệnh nhân, thưa sếp, và tôi nghĩ chúng ta sẽ gặp nhiều rắc rối nếu chúng ta... “
Lee Sung-Chul chớp mắt, ngạc nhiên trước lời nói của bác sĩ Choi. Ông quay sang đối mặt với bác sĩ Choi, và nuốt nước bọt khi nhìn thấy những giọt mồ hôi đang lấm tấm hiện lên trên trán anh ta Có vẻ như bác sĩ Choi đang lo lắng về một điều gì đó đáng kể.
Lập tức, Lee Sung-Chul trở nên thận trọng hơn.
“Tôi hiểu … vậy bệnh nhân là người rất quan trọng? “
“Không, xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi không giải thích một cách cẩn thận. Không phải là bệnh nhân nộp đơn xin bảo vệ danh tính, mà là người giám hộ của bà ấy. “
‘Người giám hộ của bệnh nhân?’
Khuôn mặt Lee Sung Chul tối sầm lại, pha lẫn cảm giác hoang mang. Người bác sĩ Choi lo lắng, không phải bệnh nhân, mà là người giám hộ của bà ấy. Rõ ràng, bác sĩ Choi sợ rằng việc tiết lộ danh tính của bệnh nhân sẽ dẫn tới những hậu quả nghiêm trọng từ người giám hộ đó, đến mức anh ta hoàn toàn tuân thủ mong muốn của người này.
“ Vậy người giám hộ của bà ấy là tên quái nào? “
“ Anh có biết Sung Jinwoo không? “
“Sung Jinwoo? Hmm...”
Có phải là một chính trị gia? Hay là một ông trùm kinh doanh nào đó?
Lee Sung-Chul cố gắng động não để hình dung ra một khuôn mặt cho cái tên. Ông nhớ rất rõ rằng mình đã nghe cái tên này - thực tế là cách đây không lâu, tức là người đàn ông này khá nổi tiếng. Thế nhưng ông không thể nhớ rằng mình đã nghe thấy nó ở đâu.
Thở dài, Lee Sung-Chul lắc đầu.
Như thể đã dự đoán trước phản ứng của Giám đốc Lee Sung-Chul, bác sĩ Choi nhanh chóng lên tiếng.
“ Anh ta là một thợ săn. Anh ấy là người gần đây đã được công bố là thợ săn hạng S thứ 10 của Hàn Quốc. “
“ Hạng S ?!”
Không có gì ngạc nhiên khi bác sĩ Choi đã rất thận trọng và đáp ứng toàn bộ nguyện vọng của người đàn ông kia.
‘Cảm ơn trời, mình đã không hành động quá vội vàng. Một sai lầm ở đây có thể sẽ giết chết chính mình...'
Người bảo hộ của bệnh nhân là một thợ săn hạng S, Sung Jinwoo. Không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông này đã tạo ra ảnh hưởng xã hội to lớn với tư cách của một thợ săn hạng S. Hơn thế nữa, nếu ban nãy Lee Sung-Chul cho phép các nhà báo đổ xô tới đây, nghĩa là ông đã đối đầu trực tiếp những mong muốn của Sung Jinwoo. Nếu người đàn ông này mất bình tĩnh … kết quả có thể là thảm họa.
Lee Sung-Chul nuốt nước bọt, đột nhiên nhận ra cổ họng mình đã khô từ lúc nào nào. Không ai muốn đắc tội với một thợ săn hạng S.
Ông lắc đầu và quay sang bác sĩ Choi.
“Lập tức cho bệnh nhân xuất viện đi.“
Bác sĩ Choi nhìn lại với vẻ mặt ngạc nhiên và nhẹ nhõm.
“ Ngài muốn thế thật sao?? “
"Tất nhiên. Nếu bệnh nhân khỏe mạnh, họ ở trong bệnh viện làm gì? “
'Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta bắt một thợ săn hạng S phải đối mặt với truyền thông? Có lẽ anh ấy sẽ cho bạn nếm mùi địa ngục...'
Nghĩ rằng mình đã tránh được thảm họa trong gang tấc, Lee Sung-Chul cười khúc khích.
“Đi đi, cho bà ấy xuất viện ngay lập tức“
“Vâng thưa sếp “
Lúc đó, bác sĩ Choi cúi đầu, và vội vã rời khỏi phòng. Khi bác sĩ ra ngoài, Lee Sung-Chul đóng cánh cửa lại và ngồi xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm.
“ Phù……..”
***
Ngay khi Jin-ah nghe thấy tin tức bất ngờ, cô lập tức chạy ra khỏi lớp học trước sự bối rối lớn của các bạn cùng lớp, và vội vã đến bệnh viện.
Jinwoo cảm nhận được Jin-ah đang đến gần, cậu đứng dậy khỏi chiếc ghế bên cạnh mẹ mình. Ngay lúc đó, cánh cửa mở tung và-
“ Mẹ ơi? “
Giọng Jin-ah vỡ òa, và nước mắt đã chảy tràn trề trên khuôn mặt xinh xắn.
“ Ôi con gái tôi, con đã trở thành một cô gái lớn thế này rồi! “
Cảm xúc buồn vui tràn ngập Park Kyung-Hye khi bà thấy cô con gái bước vào phòng. Bà cảm thấy một sự lạ lẫm đau đớn, xuất phát từ thực tế là người phụ nữ trẻ trước mặt khác hẳn với cô gái nhỏ trong ký ức. Dù rất buồn, bà không thể làm gì ngoài mỉm cười khi thấy con gái mình lớn lên. Chỉ có thể kiềm chế nước mắt, bà mở rộng vòng tay ôm lấy Jin-ah.
“ Mẹ ơi! ”
Jin-ah lao thẳng vào vòng tay rộng mở của mẹ cô, nước mắt rơi trên khuôn mặt cô sau mỗi bước chân.
Trong một khoảnh khắc, Jinwoo đã cân nhắc việc tiếp cận để giữ em gái mình khỏi làm mẹ bị thương - sau tất cả, bà đã tỉnh dậy sau cơn hôn mê kéo dài bốn năm. Một cái ôm quá mạnh có thể gây ra một số chấn thương nhỏ. Nhưng khi nhìn thấy em gái mình khóc trong vòng tay mẹ của họ, anh không thể làm thế.
“ Mẹ ơi! ”
Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ ngực Jinwoo. Trong bốn năm, Jin-ah đã phải sống già trước tuổi, nhưng sâu thẳm, Jinwoo biết rằng Jin-ah muốn được làm nũng với họ. Hình ảnh Jin-ah mạnh mẽ thường ngày khác hẳn với hình ảnh cô bé yếu đuối hiện tại, và mũi anh bắt đầu cay cay.
“ Được rồi … “
Jinwoo lại gần đến để kéo em gái mình khỏi mẹ, nhưng Park Kyung-hye mỉm cười ấm áp với Jinwoo, ngăn anh lại. Bà đưa ngón trỏ lên môi và khẽ lắc đầu, trong khi tay kia tiếp tục vỗ nhẹ vào lưng con gái.
Jinwoo thở ra một hơi nhỏ và lùi lại, mỉm cười trước khung cảnh đoàn tụ của mẹ và em gái.
‘Rốt cuộc, những nỗ lực của mình không hề vô ích.’
Anh cảm thấy một cảm giác ấm áp lấp đầy ngực mình, như thể có thứ gì đó đang tan chảy và thấm vào tận tâm can.
‘Cứ để hai người như vậy thêm chút nữa, cho đến khi Jin-ah bớt kích động hơn.’
Rốt cuộc, cô bé là một cô gái thông minh, và sẽ sớm hiểu rằng cô ấy không nên đặt một gánh nặng lớn như vậy lên mẹ. Sẽ chỉ mất một chút thời gian thôi.
Jinwoo mỉm cười trước cảnh tượng ấm áp và nhìn ra ngoài cửa sổ. Đó là một buổi sáng đầy nắng và ánh sáng rực rỡ chiếu xuống các tòa nhà chọc trời, chiếu rọi mọi thứ trong ánh vàng lấp lánh, như thể thời tiết đang vui mừng cho cuộc hội ngộ của gia đình anh.
Lơ đãng, anh lấy điện thoại ra để xem thông báo. Lông mày anh khẽ nhướn lên vì ngạc nhiên. Rõ ràng, anh đã rời xa điện thoại của mình hơi bị lâu, và một loạt tin nhắn vô tận hiện ra chào đón anh. Ban đầu anh định trả lời các tin nhắn, nhưng sau đó Jinwoo cảm thấy nản chỉ.
‘Nếu nó thật sự khẩn cấp, họ sẽ liên lạc lại với mình thôi.’
Mặc dù Jinwoo cảm thấy lời biện minh hơi hời hợt, nhưng anh đã xóa hết thông báo của mình và mở trình duyệt lên.
CHÁT!
Jinwoo tự vỗ vào trán mình khi đọc qua các tiêu đề tin tức.
[Một sinh vật ma thuật chưa xác định đang bay trên trung tâm thành phố Seoul?]
[Đích đến của nó là gì? Sức mạnh của nó là bao nhiêu? Mối đe dọa của nó lớn đến mức nào? Đọc thêm...]
[Tại sao Hiệp hội thợ săn không phản ứng với con thú ma thuật này? Có phải Hiệp hội thợ săn chỉ đơn giản là lãng phí tiền của người nộp thuế? Các chuyên gia của chúng tôi tranh luận: bấm vào đây.]
Những bức ảnh mờ tương tự được đăng khắp các trang web và diễn đàn: một con quái vật có cánh màu đen, bay vút qua bầu trời đêm, suốt quãng đường từ gần nơi Jinwoo sống đến Bệnh viện Seoul.
Không nghi ngờ gì nữa, chính là Kaisel
Mặt Jinwoo đỏ bừng vì xấu hổ
‘Nó bay rất nhanh, lại còn bay trong đêm khuya nữa. Mình cứ nghĩ rằng không ai chú ý... Nhưng trời ạ, họ đã chụp rất nhiều ảnh chỉ trong phút chốc. Chà, ít nhất thì cũng không ai chụp được hình ảnh mình cưỡi Kaisel‘
Jinwoo dừng lại, cau mày trầm ngâm.
Khi mình gọi Kaisel để đưa mình đến bệnh viện, mình không thực sự quan tâm đến chuyện bị ai nhìn thấy... Mình chỉ cần đến thật nhanh. Nhưng mà, giờ nó đã trở thành tiêu điểm của báo chí. Tệ thật. Mà cũng phải thôi, bất cứ ai nhìn thấy một con quỷ như thế bay qua bầu trời có lẽ sẽ rất kinh hoàng. Nó mà là một con ma thú thật thì sao?'
Như để xác nhận sự nghi ngờ của mình, Jinwoo đọc qua một vài bài báo. Tất cả đều tràn ngập sự lo lắng và hoảng loạn.
“ Yeaaaa, có lẽ mình nên cẩn thận hơn một chút trong tương lai. Mình đâu có ý định đi khắp nơi để dọa mọi người chứ. Chỉ mỗi Kaisel đã khiến thiên hạ xôn xao rồi, nếu họ nhìn thấy Tusk khổng lồ thì sẽ điên đảo đến mức nào???.
Jinwoo nhăn mặt. Ban đầu cậu không khoái chức nghiệp này cũng vì như thế. Nhận thức của công chúng về anh ấy có thể sẽ... hơi ghê một chút.
Bzzzzz~! Bzzzz!
Suy nghĩ của anh bị gián đoạn bởi một tiếng chuông bất ngờ, khi một số lạ xuất hiện trên màn hình. Bối rối, Jinwoo bước ra hành lang trước khi bắt máy.
"Xin chào."
“Thợ săn Sung Jinwoo.”
Giọng nói của một ông lão, với âm sắc nhẹ, trầm, nhưng không đục.
Jinwoo nhận ra giọng nói ngay lập tức.
"Ngài Chủ tịch?"
“Phải, tôi là Go Gun-hee từ Hiệp hội Thợ săn đây/“
‘Chủ tịch đang gọi cho mình? Ông ấy gọi cho mình vì lý do gì nhỉ?‘ (Trans: để nhắc chú không nên coi thường người khác :)) )
Jinwoo thậm chí còn hoang mang hơn trước. Anh nhìn quanh, và lặng lẽ phóng vào một căn phòng trống, tránh xa đám đông qua lại hành lang bệnh viện.
“Có chuyện gì vậy?“
“ Cậu có thấy những tin tức gần đây không? “
‘Tin tức? Đừng nói với mình là ông ấy đã biết ... Không, điều đó thậm chí không thể xảy ra.’
"Tin tức gì?"
“Cậu không xem tin tức sao?“
‘Wow, tin tức được lan truyền nhanh thật.’
Jinwoo quyết định nhận lỗi cho xong.
“Tôi rất tiếc về điều đó và tôi sẽ cẩn thận hơn trong tương lai.“
“Hả? Cậu đang nói về cái gì vậy?“
Jinwoo chớp mắt bối rối. Với giọng điệu ngơ ngác của Go Gun-hee, rõ ràng Jinwoo đã hiểu nhầm. Rốt cuộc ông lão đang đề cập đến tin tức gì.
‘Vậy, ông ấy không nói về Kaisel?’
Jinwoo nhanh chóng nhớ lại những gì khác đã xuất hiện trên trang nhất gần đây. Hầm ngục đôi? Xích môn? Đơn độc xử lý Hầm ngục hạng A? Đá cẩm thạch của Avarice? À khoan, thậm chí cậu còn thôi không bán viên đá đó mà?!
Không, có quá nhiều điều mà Go Gun-hee có thể nói đến.
“ … vậy … chuyện gì đang xảy ra? “
“... có vẻ như cậu thực sự chưa từng nghe bất cứ điều gì sau đó.”
“ Tôi đã ở một nơi không có 4G và sóng rất tệ trong vài ngày qua “
Về lý thuyết, Jinwoo đã nói sự thật.
"Jinwoo."
Giọng của Go Gun-hee, thật đáng ngạc nhiên, thấp hơn bình thường một chút.
“ Ta có thể gặp cậu không?”
Lúc này, sự tò mò của Jinwoo đã tăng lên rất nhiều.
‘Gọi điện thoại cũng không đủ? Có chuyện gì quan trọng đến nỗi ông ấy cần gặp mình? ‘
Đôi mắt Jinwoo nhanh chóng liếc về phía phòng mẹ mình.
‘Mình không muốn Chủ tịch đếnđây; mình sẽ phải giải thích nhiều về tình trạng của mẹ.‘
“Không cần dâu, tôi sẽ đến Hiệp hội.”
"Cậu có chắc không? Ta đến thăm cậu cũng được mà".
“Cảm ơn ngài đã quan tâm, nhưng chuyện đó không thành vấn đề. Nếu tôi đến Hiệp hội, sẽ tiện cho cả hai chúng ta".
Jinwoo ngắt cuộc gọi và quay trở lại phòng mẹ của mình, nơi Jin-ah đã chiếm chỗ của anh trên chiếc ghế bên cạnh giường mẹ.
“Con phải đi một lúc, nhưng con hứa sẽ quay lại sớm.”
Jinwoo trốn khỏi phòng trước khi em gái hoặc mẹ anh kịp nói gì
Mắt anh cay xè khi bước vào ánh nắng mặt trời lần đầu tiên trong vài ngày, và anh buộc phải giơ tay che mắt cho đỡ chói.
‘Hay là gọi Kaisel và bay tới đó … ‘
Jinwoo cười thầm, nhớ lại tin tức và bao nhiêu hoảng loạn anh vừa gây ra. Anh bắt một chiếc taxi và nhảy vào.