Khi Jin-Woo trở về nhà, anh mở cửa sổ trạng thái.
Cửa sổ trạng thái.
Anh muốn xem thông tin kỹ năng của mình.
Ánh mắt Jinwoo lướt qua phần cấp độ, nghề nghiệp, danh hiệu và dừng lại ở cửa sổ kỹ năng.
[Kỹ năng]
"Kỹ năng thụ động:
Chưa xác định 』Lv.MAX,
Tinh thần bất khuất 』Lv.1,
Cao thủ dao găm 』Lv.MAX"
"Kỹ năng Chủ động:
Tăng tốc』 Lv.MAX,
Khát máu 』Lv.2,
Tàng hình 』Lv.2,
Đâm liên tiếp 』Lv.MAX,
Cú đâm chí mạng』 Lv.MAX,
Bàn tay của kẻ thống trị Lv.MAX "
Phi đao Lv: MAX
Nhiều kỹ năng đã sắp đạt tới cấp độ tối đa. Một số khác đã ở mức tối đa và sẵn sàng phát triển, hoặc chuyển sang hình thức nâng cao.
Cấp độ tối đa của các kỹ năng là 3.
Khi đạt đến cấp 3, cấp độ được thay đổi thành 'MAX' và không thể lên cấp nữa.
Mặt khác, nếu các kỹ năng tiếp tục phát triển, chúng sẽ tiến tới dạng cao cấp hơn và sẽ hiệu quả hơn hẳn so với cấp độ trước đó.
Nước rút ==> Tăng tốc
Đâm ==> Đâm liên tiếp』 '.
Ném dao găm ==> Phi đao.
Ngay cả kỹ năng thụ động Thành thạo Dao găm - thứ giúp anh cải thiện khả năng kiểm soát dao găm, cũng thay đổi Cao thủ Dao găm.
Điều đó thật tuyệt.
JinWoo lấy cây Dao găm của Quỷ Vương từ kho đồ.
Con dao găm xoay quanh ngón trỏ, trèo qua lòng bàn tay và trượt nhẹ nhàng ra mu bàn tay anh.
Con dao chuyển động mềm mại và lả lướt.
Véo
Jinwoo phi con dao găm qua đầu và bắt lại dễ dàng.
Hơi tiếc là không có khán giả chứng kiến màn biểu diễn này.
Con dao găm giống như một phần bàn tay Jinwoo.
Tất cả là nhờ kỹ năng Cao thủ dao găm.
Jin-Woo tung hứng con dao vài lần, rồi nhìn sang cửa sổ kỹ năng.
Khát máu và Tàng hình vẫn có thể tăng cấp?
Thật không may, kỹ năng cấp 1 Tinh thần bất khuất dường như không thể phát triển hơn nữa.
[Kỹ năng: Tinh thần bất khuất 』Lv.1]
Kỹ năng bị động.
Không tiêu tốn mana.
Bạn có một cơ thể không biết mệt mỏi. Nếu HP của bạn giảm xuống dưới 30%, sát thương phải chịu sẽ giảm 50%.
Đó là một kỹ năng chỉ hoạt động khi HP của Jinwoo giảm xuống dưới 30%
'Tức là mình phải ở trong một tình huống nguy cấp thì mới có thể cải thiện kỹ năng này?'
Sau khi có được kỹ năng Tinh thần bất khuất, Jinwoo cũng nhiều lần lâm vào hiểm cảnh.
Tuy nhiên, hiếm khi HP của anh tụt xuống dưới 30%.
Nghĩa là rất khó để nâng cấp kỹ năng này.
Quá mạnh mẽ cũng thật phiền hà.
Hiện tại, kẻ thù nào có thể dồn Jin-Woo vào chân tường?
Anh rất muốn nâng cấp kỹ năng Tinh thần bất khuất.
Tuy nhiên, vì khó có thể làm điều đó, nên anh quyết định nâng cao trình độ kỹ năng Khát máu và Ẩn thân, hiện đang ở cấp độ 2.
Khát máu hơi khó sử dụng, nhưng Ẩn thân thì dùng ở đâu cũng được.
Nhân tiện.
Jin-Woo dán mắt vào bảng Kỹ năng
'Cái thứ quỷ quái này...'
Một kỹ năng có tên là Không xác định
Thứ đó xuất hiện ngay từ khi anh mới trở thành người chơi, nhưng không có bất kỳ thông tin nào về nó.
'Hy vọng trong tương lai, kỹ năng này sẽ lộ diện..;'
Có yêu cầu bí mật nào để kích hoạt kỹ năng này không?
Vì kỹ năng này đã đạt mức tối đa ngay từ đầu, nên Jinwoo kỳ vọng rằng nó sẽ là một kỹ năng hữu ích.
Dù anh đã là Người chơi suốt một thời gian dài, nhưng vẫn còn quá nhiều bí ẩn. Vì thế, sự tò mò của Jinwoo ngày càng tăng lên.
'... '
Sau khi nhìn chằm chằm vào kỹ năng đó một lúc, Jin-Woo lắc đầu.
Anh nhìn xuống những kỹ năng đặc thù.
Tất cả đều đã tăng một cấp.
[Kỹ năng đặc thù]
Kỹ năng chủ động:
Trích xuất bóng 』Lv 2,
Lưu trữ bóng 』Lv.2,
Lãnh thổ của Hoàng đế 』Lv.2,
Hoán đổi bóng 』Lv.2
'Có gì thay đổi nhỉ?'
Lúc lên cấp, Jinwoo đã bỏ qua tất cả thông tin của các kỹ năng khác, chỉ để tâm đến Hoán đổi bóng. Bây giờ anh mới có thời gian để kiểm tra lại.
[Kỹ năng: Trích xuất bóng Lv.2]
Kỹ năng đặc thù.
Không tiêu tốn mana.
Thu gom ma lực từ xác của đối tượng và biến nó thành một người lính bóng tối.
Xác suất thất bại tỷ lệ thuận với sức mạnh và thời gian tử vong của mục tiêu.
Số bóng có thể trích xuất: 590 / 1.300
Lên cấp 2, có vẻ cơ hội trích xuất bóng cũng tăng lên. Quan trọng hơn, số lượng bóng có nhiều hơn hẳn so với trước kia.
Hiện tại, số lượng bóng tối đa Jinwoo có thể tạo ra là 1300.
Nếu có đủ xác chết, Jinwoo có thể tăng quân số cho Binh đoàn Bóng tối lên gấp đôi!
Ngoài ra, việc trích xuất bóng cũng trở nên hiệu quả hơn. Điều đó thể hiện qua việc cấp độ của bóng tăng lên.
'Ra thế...'
Có lẽ vì vậy nên người lính bóng tối xuất hiện từ xác con Trùm Naga có cấp độ 13.
Đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
'Nếu mình trích xuất Ber vào lúc này thì...'
Nó sẽ trở thành một con quái vật mạnh mẽ đến mức nào nữa?
'Lòng tham của con quả là vô đáy...'
Jin-Woo bật cười và kiểm tra các kỹ năng đặc thù khác.
Hiệu suất của tất cả các kỹ năng đã được cải thiện rất nhiều, thậm chí còn bổ sung thêm hiệu ứng mới.
Càng đọc kỹ phần mô tả kỹ năng mới, khuôn mặt Jinwoo càng tươi tỉnh hơn.
'Tuyệt vời'
Jin-Woo đóng cửa sổ trạng thái với vẻ mặt hài lòng.
Sự tăng trưởng khá chậm chạp.
Tuy nhiên, thực tế là anh vẫn đang mạnh lên từng chút một và thậm chí còn có thể mạnh hơn nữa trong tương lai. Điều này khiến trái tim Jin-Woo đập nhanh hơn.
Anh muốn tiếp tục mạnh hơn nữa.
'Mình không biết giới hạn nằm ở đâu, nhưng ... '
Mỗi khi trở nên mạnh hơn, trái tim anh tràn ngập niềm vui.
Thình thịch
Jin-Woo thả con dao găm vào kho đồ và đưa tay phải lên ngực.
Thình thịch
Tim anh đập mạnh và phát ra một âm thanh dễ chịu.
Rồi bất ngờ.
'Anh ta nói ... sức mạnh của mình rất đáng sợ? '
Jinwoo đột nhiên nhớ lại câu chuyện mà Cha Hae-in vừa kể.
Lời cảnh báo của Min Byung-gu.
Thợ săn hạng S đã nói về một "Sức mạnh to lớn và đáng sợ".
'Phải chăng anh ấy nói về Hệ thống?'
Lúc đầu, Jin-Woo đã cảm thấy sợ hãi trước những thay đổi diễn ra với mình, và sợ cả hệ thống.
Nhưng nỗi sợ ấy không kéo dài.
Jin-Woo nhanh chóng thích nghi với Hệ thống, và chẳng mấy chốc, Hệ thống đã trở thành một công cụ tuyệt vời để anh gia tăng sức mạnh.
Nhưng có quá nhiều bí ẩn chưa được giải đáp.
'... '
Đôi mắt của Jin-Woo hướng về khoảng không vô định.
"Anh ấy muốn nói gì với mình?"
Không co câu trả lơi.
"Sao anh không nói rõ hơn một chút?"
Như thể chờ đợi câu trả lời, Jin nhìn chằm chằm vào khoảng không. Nhưng không có ai đáp lại.
"Kho đồ"
Jin-Woo mở kho đồ và rút ra một chiếc chìa khóa đen sáng bóng.
[Vật phẩm: Chìa khóa của Đền Cartenon]
[Độ hiếm: ...]
[... sẽ được sử dụng sau:]
[Thời gian còn lại: 249 giờ 25 phút 07 giây]
Đó là một lời mời từ Hệ thống.
Một tuần đã trôi qua, và thời gian còn lại đã giảm xuống còn 250 giờ.
'Điều gì đang chờ mình ở đó? '
Trong đầu anh, một nửa là phán đoán, một nửa là sự tò mò.
Trái tim anh vừa bình tĩnh lại một lúc, giờ tiếp tục sục sôi.
Jin-Woo đưa tay khỏi lồng ngực.
Anh không có lựa chọn nào khác, ngoài việc nỗ lực hết mình.
Jin-Woo nhấc điện thoại di động lên và nhanh chóng gọi một số quen thuộc.
"Chuyện gì vậy đại ca?"
Chủ nhân của giọng nói vui vẻ đó là Yoo Jin-ho.
Jin-Woo đi thẳng vào vấn đề.
"Jin-ho."
"Vâng?"
"Chú có thể xí chỗ một Hầm ngục kha khá cho ngày mai không?"
"Ý anh là, một hầm ngục hạng C trở lên hả??"
"Phải."
Dù đã lên giường đi ngủ, Yoo Jin-ho vẫn lập tức trả lời với một giọng nói hăng hái.
"Vâng thưa sếp!"
* * *
Thợ săn hạng S của Nga, Yuri Orlov, đã bước xuống sân bay Nhật Bản.
Yuri Orlov nhìn những người Nhật đang đổ về như những đàn kiến để thấy mặt mình, và nở một nụ cười khinh khỉnh.
Trong khi đó, các nhân viên Hiệp hội Thợ săn Nhật Bản đang hộ tống anh ta, bước đi với cái đầu cúi gằm, như những kẻ tội đồ.
Một quốc gia yếu hèn, không đủ khả năng ngăn chặn thảm họa, phải mượn sức mạnh của thợ săn ngoại quốc.
Đó là những lời mà Nhật Bản mỉa mai Hàn Quốc cách đây vài tuần.
Tuy nhiên, hiện tại họ cũng ở trong tình trạng tương tự.
Chủ tịch hiệp hội thợ săn Nhật Bản, ông Matsumoto và các thành viên khác của hiệp hội đã không
khỏi hối tiếc.
'Nếu mình không mất những Thợ săn trên đảo Jeju ... '
Matsumoto cay đắng cắn môi.
"Yuri Orlov!"
"Đó là Yuri!"
Các phóng viên từ khắp nơi trên thế giới đã tìm thấy Yuri Orlov và nhấn nút chụp.
CLICK CLICK !CLICK CLICK
CLICK CLICK
Yuri ngoác miệng cười, như muốn khoe hàm răng vàng của mình.
Thủ tục nhập cảnh kết thúc như chớp.
Yêu cầu đầu tiên của chính phủ Nhật Bản là trấn an công chúng.
Yuri Orlov sẵn sàng chấp nhận.
Biệt danh của anh ta là 'Vị cứu tinh.'
Yuri sở hữu biệt danh ấy, vì anh ta đã đóng một cánh cổng ngay trước khi Hầm ngục đó bùng bổ.
Và Yuri Orlov yêu thích biệt danh này. Nó mang đến cho anh ta tiền bạc và sự nổi tiếng.
"Ngài đã sẵn sàng chưa, ngài Yuri?"
"Dĩ nhiên rồi."
Tối hôm đó, anh ta đi tới khu vực nhà ga.
Lẽ dĩ nhiên, người dân khắp Nhật Bản dán mắt lênmàn hình TV.
MC chương trình quay sang hỏi Yuri.
"Ngài định dùng cách nào để đóng cổng?"
"Cách tôi vẫn làm."
Khuôn mặt của Yuri Orlov tràn ngập vẻ tự tin.
Anh ta dùng hai tay vẽ một vòng tròn lớn không trung.
"Tôi sẽ tạo một kết giới lớn. Như thế này, xung quanh cánh cổng."
Màn hình TV biến đổi trong giây lát, đầu tiên là cánh cổng khổng lồ, tiếp theo là hình ảnh 3D của kết giới.
"Sau đó, tôi đổ ma lực vào kết giới. Không gì có thể thoát ra khỏi cánh cổng đó."
Những gì Yuri nói không đủ để làm dịu sự lo lắng của người dân Nhật Bản.
Và MC lộ vẻ băn khoăn:
"Chà ... Chuyện đó... có thể làm như vậy sao?"
Yuri nhíu mày.
"Gì cơ?"
MC nhìn vào mắt Yuri và cẩn thận hỏi lại.
"Một thợ săn hạng S nói rằng mình có thể phong tỏa Cổng cấp S ... Ừm, ý tôi là điều đó hơi khó tin."
Nghe xong, Yuri cười phá lên.
Nhìn thấy thợ săn người Nga bật cười thay vì tức giận, MC trở nên thoải mái hơn một chút. Tuy nhiên, anh ta cũng e ngại, không biết mình có làm Thợ săn nọ mất hứng hay không.
Nhưng Yuri Orlov vẫn mỉm cười.
"Nếu tôi cố duy trì kết giới bằng sức mạnh của riêng mình, chắc chắn sẽ thất bạn. Dù cố gắng đến mấy, tôi cũng không thể tự mình duy trì nó".
Không thể thể duy trì kết giới?
Ý anh ta là sao?
MC bắt đầu hoang mangnuốt nước bọt.
Các thợ săn hạng S của Nhật Bản đã tuyên bố bỏ cuộc, nếu Yuri cũng bó tay thì nước Nhật hết hy vọng.
Yuri Orlov nhìn thẳng vào mắt MC và nói.
"Tuy nhiên, tôi có thể duy trì kết giới bằng cách hấp thụ sức mạnh ma thuật xung quanh."
"..."
Trong một khoảnh khắc, biểu hiện của MC đã thay đổi.
"Nhưng ban nãy anh nói rằng anh cần đổ sức mạnh vào để khởi động kết giới..."
"Đúng vậy. Nguyên tắc tương tự như lúc anh khởi động một chiếc xe. Sau khi được kích hoạt, kết giới sẽ tự hấp thụ năng lượng ma thuật xung quanh và trở nên vững chãi hơn."
Giọng nói của Yuri, dù rất bình thản, nhưng chứa đựng sự tự tin tuyệt đối.
Lời nói của anh ta như ánh sáng cuối đường hầm, rọi vào tâm trí u ám của MC và các nhân viên nhà ga.
Như thể anh ta vừa chuyển niềm tin của mình vào đám đông. Sự bất an của công chúng đã tan biến theo những lời nói của Thợ săn người Nga.
Theo lời giải thích của Yuri, môi trường xung quanh càng nhiều ma lực, kết giới càng mạnh mẽ hơn.
Khỏi phải bàn cãi, lượng mana tuôn ra từ cánh cổng cấp S kia nhiều như thác đổ.
Nếu kết giới hấp thụ lượng ma thuật đó thì sao?
Có lẽ nó sẽ trở nên vững chãi đến khó tưởng tượng. Thậm chí là vững chãi nhất từ trước đến nay.
Yuri chỉ vào camera.
Ngón tay anh ta hướng đến vô vàn người xem.
Thợ săn cấp S lên tiếng và xốc lại tinh thần cho đám đông:
"Tôi sẽ cứu các bạn! Hãy nhớ, vị cứu tinh của các bạn chính là tôi".
Ánh sáng vàng chóe lóe lên từ hai hàm răng của Yuri.
--
Bíp.
Chiếc TV vụt tắt.
Chủ tịch Hiệp hội thợ săn Hàn Quốc Go Gun-hee cau mày. Ông đặt điều khiển từ xa xuống bàn
Woo Jin-chul, đứng cạnh Chủ tịch, cất tiếng hỏi:
"Ngài nghĩ gì, thưa chủ tịch?"
"Tôi không biết."
Go Gun-hee dựa vào chiếc ghế sofa với vẻ lo lắng.
Ông không phải là kẻ xấu xa đến mức cười vào nỗi bất hạnh của quốc gia láng giềng, giống như "kẻ nào đó" ở Nhật Bản.
Tuy nhiên, ông cũng không nghĩ đến chuyện đưa người sang giúp Nhật Bản vào lúc này.
Go Gunhee suy nghĩ một lúc rồi lại mở miệng.
"Tôi không biết liệu Yuri Orlov có thể chặn Cổng cấp S hay không..."
Chủ tịch Go Gun-hee dừng một lúc rồi nói tiếp
"Nhưng tôi biết điều gì sẽ xảy ra nếu anh ấy thất bại."
"... May quá."
"...?"
Go Gun-hee ngước nhìn Woo Jin-chul.
Sau đó, Woo Jin-chul nhận ra rằng mình đã hiều nhầm gì đó và vội xua tay
"Tôi không định vui vẻ trước tình hình ở Nhật Bản ..."
Woo Jin-chul tiếp tục.
"Ý tôi là, thật may mắn vì chúng ta không giống như Nhật Bản. Thật may mắn vì chúng ta có được một Thợ săn mạnh mẽ."
"Phải".
Go Gun-Hee gật đầu.
Không cần nói nhiều, ông cũng biết Thợ săn đó là ai.
Sự hiện diện của một mình anh ấy cũng đủ làm người khác an tâm.
"À, Thợ săn Sung Jin-Woo... Dạo này anh ấy làm gì thế?"
Woo Jin-Chul lặng lẽ đưa ra một tập tài liệu.
Trên đó liệt kê vị trí của các cổng cao cấp xuất hiện gần đây ở khu vực Seoul và Kyunggi.
"Ý cậu là ...?"
"Ngài có thấy các vòng tròn đỏ ở đó không?"
"Ừm. Gần một nửa trong số các ngục tối..."
Woo Jin-Chul vừa nói vừa lau mồ hôi lạnh trên trán.
"Tất cả các cổng này đã được đăng ký bởi hội Ahjin."
Go Gun-Hee trợn mắt.
"Chỗ đó ... tất tần tật?"
"Vâng, tất tần tật!"
Chương 153: Trước giờ G
Woo Jin-chul là thợ săn hạng A mạnh nhất và là sức mạnh cốt lõi của bộ phận giám sát.
Trong hiệp hội, ngoài Go Gun-hee, anh là một người đàn ông mạnh mẽ, không có đối thủ.
Anh không hề ngạc nhiên về những hầm ngục Sung Jinwoo đang đột kích, vì anh biết khả năng của thợ săn hạng S này.
Thay vào đó, anh ngạc nhiên về số lượng hầm ngục đã bị Jinwoo dọn dẹp trong một thời gian ngắn - lên tới con số hàng trăm.
‘Nhưng sao anh ấy lại vội vàng như vậy? '’
‘Hmm’
Trán của Go Gun-hee nhăn lại.
Những thợ săn khác sẽ phải chuẩn bị nhiều thứ cho cuộc đột kích của họ, và dọn hầm ngục với tốc độ đó là bất khả thi, nhưng Jinwoo thì khác.
‘Có lẽ những hầm ngục hạng A hoặc B không thể gây ra được một vết xước trên người anh ta'
Ông nhớ lại câu nói của Woo Jin-chul: ‘Tôi cảm thấy thương tiếc cho lũ ma thú’
Go Gun-hee gật đầu, mỉm cười.
“Nếu không có vấn đề gì, cứ đểJinwoo làm những gì cậu ta muốn”
Thật tuyệt vời khi có một thợ săn chỉ chuyên tâm vào việc bảo vệ công dân và đánh bại những con ma thú
Jinwoo là một người đàn ông mạnh mẽ, vì vậy ông không lo lắng về việc anh bị tổn thương.
Tuy nhiên, Woo Jin Chul nói:
“Tôi nghĩ rằng có thể có một vấn đề khác.”
“Xâm lấn địa bàn của các bang hội khác, phải không?”
“Vâng, thưa chủ tịch”
Có ba bang hội lớn hiện đang hoạt động trong vùng Thủ đô.
Bạch hổ, Thợ săn, Tử thần
Ba bang hội này đang đối phó với các cổng cấp cao xuất hiện trong địa bàn của họ.
Nếu Ahjin, bang hội đang mở rộng thế lực, đột nhiên can thiệp vào đó, các bang hội khác sẽ không ngồi và cười như một lũ ngớ ngẩn.
‘Có khả năng sẽ gây ra xung đột’
Đây là ý kiến của Woo Jin-Chul và Go Gun-hee đã đồng ý với anh ta.
Đột nhiên, một nụ cười xuất hiện trên miệng ông
‘Ông ấy sẽ đứng về phía thợ săn Sung Jinwoo’
Woo Jin-chul hỏi với vẻ tò mò.
“...Ngài có ý gì hay không?”
“Không, không phải thế. Thật hài hước khi biết rằng bang hội này chỉ có 3 thành viên, và chỉ có một người trong số họ thực sự chiến đấu. Vậy mà bang hội mới này lại đang vượt mặt các bang hội lớn khác và chiếm lấy địa bàn của bọn họ”
“Ah…”
Woo Jin-chul đồng tình
“Tôi cũng nghĩ vậy”
Go Gun-hee hỏi với nụ cười vẫn còn trên khóe miệng
“Có bất cứ lời giải thích nào từ phía Ahjin không?”
“Anh ấy có việc cần, và anh ấy yêu cầu chúng ta nhường lại những cánh cổng gần đó trong một tuần”
“Một tuần…”
Trong cuộc đột kích đảo Jeju, cả ba hội trưởng của các bang hội đó đều nợ thợ săn Jinwoo một mạng.
Nếu chỉ là một tuần, có lẽ họ sẽ chấp nhận nhượng bộ Jinwoo.
‘Mình chỉ thắc mắc ….’
Ôngtự hỏi tại sao Sung Jin-Woo lại đưa ra một lịch trình dường bất hợp lý như vậy?
‘Tiền?…Không, mình đoán là không’
Nếu Jinwoo muốn tiền, anh có nhiều cách khác.
Chỉ cần thương lượng với Hoa kỳ hoặc Trung Quốc, anh sẽ nhận được một khoản tiền lớn
Tuy nhiên, Sung Jinwoo đã chọn ở lại Hàn Quốc, và cũng không ký hợp đồng với bang hội nào.
'Vậy thì ...'
Ánh mắt của Go Gun-Hee quay sang Woo Jin-Chul.
Ông hỏi
“Theo cậu tại sao thợ săn Sung Jinwoo lại muốn dọn nhiều hầm ngục như vậy”
Woo Jin-Chul suy nghĩ một lúc rồi mở miệng.
“Tôi đoán có một lí do”
Go Gun-hee, người đang mong đợi một câu trả lời hay ho, lắng nghe.
"Và đó có thể là gì?"
“Sung Jin-Woo dường như rất vui khi săn quái vật.”
“Ý cậu là cậu ta rất vui khi bắt được lũ ma thú?”
“Vâng”
Woo Jin-Chul đã cố nhớ lại một số điều từ quá khứ.
Ngay cả khi Jin-woo giúp Hội thợ săn chiến đấu với lũ High Orc, anh vẫn bộc lộ khuôn mặt hào hứng.
“Anh ấy đặc biệt vui mừng khi đánh bại con trùm.”
“Ừm. Chắc là niềm vui khi đánh bại một đối thủ mạnh …”
Gun-Hee nhớ lại những lời của Jin-Woo.
“Tôi muốn chiến đấu với lũ ma thú”
Và anh vẫn kiên định giữ lời kể từ lúc đó
‘Cậu ta là một người thú vị’
Hơn thế nữa, là một người bạn tuyệt vời.
Đúng lúc đó, điện thoại trong văn phòng chủ tịch reo lên.
“Chủ tịch hiệp hội”
Đó là thư ký của ông
“Có chuyện gì vậy?”
“Có một cuộc gọi đến từ Cục thợ săn của Hoa Kỳ”
“Hoa Kỳ?”
‘Và Cục thợ săn sao?’
Gun-Hee nghiêng đầu.
‘Tại sao Cục thợ săn lại liên lạc với mình, một chủ tịch hiệp hội?’
Chúng ta không hề yêu cầu hợp tác với Hoa Kỳ
'Chuyện gì vậy nhỉ?'
“Nối máy cho tôi”
Người thư ký nối máy tới cuộc gọi từ Cục thợ săn
Phải mất một hoặc hai giây để ông nhận được âm thanh từ đầu dây bên kia.
“Tôi là Adam White của Cục thợ săn"
“Tôi là Go Gun-Hee của Hiệp hội thợ săn Hàn Quốc.”
Đầu dây bên kia nói bằng tiếng Anh
Go Gun-hee cũng đáp lại bằng tiếng Anh một cách trôi chảy
Ông tự tin với trình độ tiếng Anh của mình hơn là trình độ tiếng Nhật đã học từ thời thơ ấu.
“Tôi có thể giúp gì cho cục thợ săn?”
Không do dự, Adam White đưa ra vấn đề
“Vào đầu tháng tới, chúng tôi dự định tổ chức một sự kiện và mời những thợ săn xếp hạng cao nhất thế giới tại Văn phòng Cục thợ săn của chúng tôi.”
“...và?”
“Tôi muốn mời Sung Jinwoo làm đại diện cho Hàn Quốc”
-----
Trước khi bắt đầu một cuộc đột kích toàn diện, trước hết Jin-Woo thường tìm kiếm một bang hội thích hợp.
Anh ta cần hợp tác với một bang hội để xử lý các chiến lợi phẩm thu được từ các hầm ngục cấp cao.
‘Nếu những cuộc đột kích này kéo dài liên tục trong vài ngày…’
Một mình hội phó không đủ để hỗ trợ lịch trình đột kích chặt chẽ này.
Từ quan điểm của một bang hội, hợp tác với bang hội khác có lợi hơn nhiều so với việc hợp tác với một công ty trung gian.
‘Vấn đề là chọn ai’
Hội thợ săn có hàng đống công ty sân sau, và cũng là bang hội của Cha Hea-in. Tuy nhiên sau khi xem xét, anh đã chọn Hiệp sĩ
Có một lý do cho điều này.
Họ đã làm việc cùng nhau một lần trước đây.
Hai bang hội được đặt ở Seoul và Busan, và hoạt động của cả hai hội cũng không giẫm chân lên nhau.
Jin-Woo đã liên lạc với Hội Hiệp sĩ vào một buổi tối.
Khi Thợ săn không tham gia đột kích, người đó cũng giống một tên NEET vô công rồi nghề.
Park Jong-soo, Hội trưởng hội Hiệp sĩ, đang nằm dài trên ghế sofa và xem TV.
brrr~brrr
Anh uể oải cầm lấy chiếc điện thoại đang rung bần bật.
‘Huh?’
Là Sung Jinwoo
Mắt anh mở to khi anh kiểm tra người gọi. Anh bật dậy và trả lời.
“Ngài thợ săn”
“Tôi là Sung Jinwoo từ hội Ahjin”
“Ah, vâng. Tôi là Park Jong-soo từ hội Hiệp sĩ”
Khuôn mặt của Park Jong-Soo dần sáng lên khi nghe Jin-Woo.
Park Jong-soo đã từ bỏ kế hoạch thiết lập mối quan hệ thân thiết với Jin-woo, khi thấy các quy định về số lượng người đột kích đã thay đổi. Anh ta hiểu rằng mọi chuyện đã nằm ngoài tầm tay của anh ấy.
Jung Yoon-tae,hội phó, cũng rất ngạc nhiên.
‘Nhưng chuyện gì đây?’
‘Đây không phải cuộc gọi mình vẫn chờ đợi sao?’
Một bang hội không có thợ săn hạng S, thì điều cố yếu là phải thiết lập mối quan hệ với những kẻ mạnh.
“Vâng, vâng. Không vấn đề gì”
Nụ cười liên tục nở trên môi của Park Jong Soo trong suốt cuộc gọi.
“Hãy để việc đó cho tôi”
Xử lý các chiến lợi phẩm của hầm ngục là một nhiệm vụ không mấy khó khăn đối với hội Hiệp sĩ. Họ đã có quá nhiều kinh nghiệm
‘Khi không có cuộc đột kích nào, tội gì không tận dụng luôn đội xử lý cho những công việc như thế này?’
Park nói với một nụ cười trên khuôn mặt.
“Vậy tôi sẽ gặp anh vào ngày mai”
----
Hộp cơm trưa mà mẹ Jinwoo chuẩn bị cho anh rất ngon
Ngay cả khi anh đang ăn trưa trong hầm ngục, giữa một đống quái vật
Yoo Jin-ho ngẩng đầu lên
“Việc này làm em nhớ tới lần đầu chúng ta đột kích hầm ngục hạng C, đại ca”
Jinwoo cười thay vì trả lời
“Ăn hết cơm đi đã rồi nói”
“Ô, em xin lỗi, đại ca”
Nhưng Jin-Woo hiểu cảm giác của Yoo Jin-ho.
Họ đã xí chỗ toàn bộ những cổng có thể đặt trước, và họ đang bận rộn với một lịch trình dày đặc
Sự khác biệt duy nhất so với trước đây là các mục tiêu của họ thay đổi từ hầm ngục hạng C trở xuống thành hạng B hoặc cao hơn
Cậu tự hỏi mấu chốt của sự khác là gì.
‘...’
Ygritte đứng đối mặt với Jin-Woo và, lịch sự cúi đầu.
‘Có phải ngươi luôn bảo vệ phía sau mỗi khi ta ăn cơm không?’
Mặc dù, anh không cần điều đó
Từ khi trở thành một thợ săn hạng S, Jin-Woo có thể đọc rõ chuyển động bên trong ngục tối mà không cần tập trung nhiều.
Anh có thể đối phó với lũ ma thú ngay cả khi đang nhắm mắt
Anh không muốn bị quấy rầy trong khi ăn, và thiết lập một người bảo vệ trong bữa ăn để giải tỏa sự lo lắng của Jin-ho.
Jin nhìn phía bên kia.
‘...’
Đôi mắt của Jin-Woo bắt gặp Iron, kẻ đang tự hào vỗ ngực.
bang, bang.
Những âm thanh rền vang khắp hang động.
Jin-Woo lắc đầu.
‘Tên này manh động quá, có ngày gây chuyện cho mà xem’
Yoo Jin-ho, người đang nhìn về hướng phát ra âm thanh, đột nhiên hỏi Jin-woo.
“Đại ca”
“Hmm?”
“Những triệu hồi của anh có thể tự di chuyển phải không?”
“Đúng vậy”
Min Byung-gu đã nói rằng, những người lính bóng tối có bản ngã và ý thức riêng của họ.
‘Không biết mình có nên tin anh ta không.’
Dù sao.
Yoo Jin-ho hỏi
“Vậy, khi chúng ta ở trong một tình huống mà chúng ta không thể đột kích như bây giờ, anh có thể đểcác triệu hồi tự xử lý không?”
“Không, không thể”
Khi khoảng cách tăng lên, điểm kinh nghiệm nhận được sẽ ít đi
Tuy nhiên, trước biểu cảm khó hiểu của Yoo Jin-ho, Jin-Woo đã làm bộ mặt nghiêm túc và cố gắng tạo ra một cái cớ.
“Mấy gã này, anh không biết chúng sẽ làm gì khi vắng mặt anh”
"Urgh!"
Cảm giác thèm ăn của Yoo Jin-ho tụt dốc không phanh
'Mình nên làm một trò đùa đểthay đổi bầu không khí'
‘Để xem nào’
Sau khi kết thúc bữa ăn, Jin-Woo cẩn thận đặt chiếc thìa xuống
[Kỹ năng: lưu trữ bóng. Cấp 2]
[Kỹ năng đặc thù chức nghiệp.]
Không tiêu tốn mana
Chiến binh bóng tối được hấp thụ vào bóng của người sử dụng và được lưu trữ
Những người lính được lưu trữ có thể được triệu tập hoặc tái hấp thụ cứ lúc nào.
Số lượng bóng được lưu trữ :840/840
Hiệu ứng cấp 2 'Chia sẻ ý thức': Bạn có thể chia sẻ các giác quan của mình bằng cách chỉ định một người lính bóng tối mà bạn đã lưu trữ.
Hiệu ứng đặc biệt Chia sẻ ý thức gắn liền với bóng được lưu trữ.
Đó là một khả năng độc nhất có thể chuyển giác quan của một người lính bóng tối sang người chơi.
Nó cũng khá hữu ích vì có thể chọn một người lính bóng tối ở xa để kiểm tra môi trường xung quanh.
Để ví dụ
Anh lặng lẽ nhắm mắt
[Chia sẻ ý thức]
Bên ngoài ngục tối, có những người lính bóng tối rải rác khắp Hàn Quốc.
‘Mình đã gửi khá nhiều’
Jin-Woo đã chọn một trong số họ mà không cần suy nghĩ.
Đó là người lính bóng tối tình cờ nấp trong bóng của Cha Hea-in
Và sau đó.
rào ~ rào
Có tiếng nước rơi xuống sàn
‘Trời không mưa mà, sao lại có tiếng nước rơi?’
Anh tự hỏi
Ngay khi tầm nhìn của anh được chia sẻ với người lính bóng tối, Jinwoo trợn mắt.
“Đại ca, anh vừa ngủ à?”
"...Không."
Jin-Woo nghiêm túc nghĩ rằng anh ta nên mời Cha Hae-in một bữa ăn như một lời xin lỗi.
“Ah, anh nghe tin gì chưa?”
“Tin gì thế?”
“Cổng hạng S ở Shinjuku dự kiến sẽ bùng nổvào ngày mai”
‘Đã hết thời gian rồi sao?’
Jinwoo gật đầu
‘Đã sáu ngày kể từ khi mình bắt đầu đột kích những hầm ngục cao cấp này’
Jinwoo không hề ở yên một chỗ trong 6 ngày qua
Kinh nghiệm tích lũy tuy chậm nhưng vẫn đang tăng lên
Kết quả là, cấp độ của anh đã tăng từ 101 lên 103.
Phần thưởng lớn nhất của anh ấy là lên cấp.
Jin-Woo duỗi lòng bàn tay ra, và một chiếc chìa khóa đen xuất hiện
[Vật phẩm: Chìa khóa của Đền Cartenon]
[Độ hiếm….]
[Sẽ được mở khóa sau]
[Thời gian còn lại: 26 giờ 51 phút 49 giây.]
‘Còn một ngày’
Jin-Woo lặng lẽ cầm chìa khóa trong tay. Mỗi lần nhìn thấy nó, trái tim anh lại run rẩy.
“Đừng di chuyển”
“Vâng”
Sau khi nghe những lời của Jin-Woo, Yoo Jin-ho, người liếc nhìn cả 『Iron』 và 『Ygritte, đã ngạc nhiên và nhún vai
“Anh không nói với cậu”
Những người lính bóng tối cố gắng di chuyển đã dừng lại ngay lập tức sau khi nghe lệnh của Jin-Woo.
"Crrrrrrrrrrrrrr."
“Crreuk”
Ở phía bên kia của hang động, những con ma thú bước ra, để lộ hàm răng giống lưỡi liềm
Jin-Woo từ từ đứng dậy, nhìn chằm chằm vào chúng
Còn một ngày nữa.
‘Vẫn còn nhiều thời gian trước khi đến hạn chót.’
Jin-Woo mỉm cười, gọi dao găm của Quỷ vương ra khỏi kho đồ.
***
Đêm trước khi hầm ngục bùng nổ
Một Vòng tròn ma thuật khổng lồ đã được vẽ ở Shinjuku, Tokyo theo chỉ đạo của Yuri Orlov.
Một kết giới lớn chưa từng thấy.
Các cư dân xung quanh đều đã được sơ tán, nhưng Yuri Orlov vẫn ở lại nơi này cho đến giây cuối cùng.
Các quan chức Nhật bản lo lắng quan sát anh ta
Tất cả những lời nói và hành động của anh ta đều đang là tâm điểm chú ý.
Yuri đưa tay chống cằm và mở miệng.
"...Thật kỳ lạ."
Người phiên dịch mở to mắt.
"Vâng? Có điều gì không đúng sao?"
“Không, không có gì"
Kết giới đã được thiết lập một cách hoàn hảo.
Đây sẽ là kiệt tác vĩ đại nhất của cuộc đời anh ta
Thế nhưng, đó không phải là điều Yuri quan tâm.
“Dường như có ai đó ở quanh đây. "
“Huh?”
‘Nếu không, làm gì có chuyện trái tim mình lại run rẩy như thế này...?’
Yuri trợn mắt nhìn xung quanh và hét lên:
“Ngươi là ai? Ngươi trốn ở đâu?”
Tuy nhiên không có câu trả lời.
Trên con đường vắng vẻ, chỉ có những tiếng vang của giọng anh vọng lại.
“...”
Một quan chức Nhật Bản lau mồ hôi trên trán và gượng cười.
“Chẳng ai đến đây vào buổi tối trước khi hầm ngục bùng nổ đâu”
Yuri khịt mũi
"Tôi không nói đó là một con người."
“Hả?”
Yuri, người nhìn chằm chằm vào quan chức nọ khiến khuôn mặt ông ta ngày càng tái nhợt. Cuối cùng, anh ta quay đầu đi và tự hỏi
“Mình đã nhầm sao…?”
---
Tuy nhiên,
Trên một tòa nhà ở tít đằng xa, có một sinh vật đang quan sát họ.
‘Gã này có giác quan tốt đấy’
Yuri đã cảm nhận được sức mạnh ma thuật của "sinh vật" này.
Hơn nữa
Ánh mắt của kẻ lạ mặt hướng về cánh cổng cấp S.
Một luồng mana dày đặc bao quanh cánh cổng.
‘...’
Người đàn ông cởi mũ trùm đầu.
Đó là một người đàn ông châu Á, khoảng hơn ba mươi tuổi.
Nhìn qua bộ râu rậm rạp, có thể đoán ra "kẻ đó" là ai.
Sung Il-Hwan.
Ông ta nhìn chằm chằm vào cánh cổng khổng lồ với đôi mắt buồn bã và đội mũ lại
‘Cuối cùng ... Mọi thứ đã bắt đầu.’
Kế hoạch đã diễn ra, theo đúng lộ trình của nó.
Chương 154: Quay lại hầm ngục đôi
Các phóng viên từ khắp nơi trên thế giới đã đến Nhật Bản.
Nhiều người trong số họ là nhà báo chiến tranh.
Đó là chuyện hết sức bất thường.
Song, nó cũng là bằng chứng cho thấy chuyến tác nghiệp này nguy hiểm ra sao.
An ninh xung quanh cánh cổng được thiết lập rất chặt chẽ
Các phóng viên ôm chặt máy ảnh và máy quay. Trong khi đó, quân đội huy động lực lượng bao vây cánh cổng, thứ to khủng bố như một tòa nhà.
Căng thẳng ngập tràn xung quanh bọn họ, cảm tưởng như đang trên bờ vực của chiến tranh.
Trợ lý của Williams Bell, một phóng viên nổi tiếng của Anh, đã rất lo lắng đến nỗi nuốt nước bọt và hỏi:
“Tại sao quân đội lại ở đây khi mà vũ khí hiện đại không có tác dụng?”
Williams, trả lời với chiếc máy ảnh hướng vào khuôn mặt của mỗi người lính.
“Để câu giờ”
“Xin lỗi?”
“Bằng cách thu hút sự chú ý, các thợ săn ở tiền tuyến sẽ có thời gian chuẩn bị cho cuộc tấn công. Họ cũng làm mồi nhử trong khi người dân đang sơ tán”
Tách
Khuôn mặt tiếp theo trên máy ảnh của anh ta là Matsumoto, chủ tịch Hiệp hội thợ săn Nhật Bản đứng gần rào chắn.
Ông ta đang có một cuộc thảo luận nghiêm túc với các quan chức
‘Mình không thể cười trong tình huống này’
Tách
“Thật luôn…”
Người trợ lý, vốn không có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này, nói với đôi mắt căng thẳng.
“Ý anh là … họ là những đĩa thức ăn di động?”
“Này, cậu không cần nói về việc của người khác. "
“Vâng?”
“Nếu có điều gì đó sắp xảy ra với tôi, cậu phải ngăn tôi lại. "
“Ví dụ…”
Khi trợ lý trẻ quay lại, Williams chọc vào sườn anh ta bằng khuỷu tay.
“Nếu cậu bị cứng đơ, cậu sẽ không thể bỏ chạy và sẽ chết. Thế nên, hãy thư giãn”
Khi thấy anh ta đang nháy mắt, người trợ lý nhận ra đó chỉ là trò đùa và bình tĩnh lại
‘Bell... ngay cả trong tình huống này, anh vẫn đùa được sao?’
Khi sự căng thẳng giảm xuống, cuối cùng người trợ lý cũng có thể thư giãn một chút
Nhưng chàng trai trẻ cũng biết rõ một điều.
Williams Bell đang cố gắng cười để xua đi nỗi lo lắng.
Ánh mắt của người trợ lý quay về phía cánh cổng cao chọc trời
“Thứ gì sẽ chui ra khỏi đó đây?”
Anh dừng lại một lúc, rồi Williams cũng nhìn lên cùng một chỗ
Quá lớn.
Chỉ riêng kích thước của cánh cổng cũng đủ áp đảo tinh thần người khác.
Sau khi cánh cổng xuất hiện, nơi đây đã cũng nguy hiểm không kém gì chiến trường.
Anh ta ta từng tận mắt chứng kiến nhiều cánh cổng lớn. Thậm chí từng ghi lại cảnh ngục tối bùng nổ.
Thế nhưng
Cánh cổng trước mặt anh ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Chỉ nhìn thôi, mồ hôi lạnh đã bắt đầu tuôn ra
‘Ngay cả một người lính trinh sát cũng sẽ không được phái đến đây.’
Anh nhìn vào bên trong cánh cổng, không có thợ săn cấp cao hơn nào nữa. Anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
William nói to
“Tôi không biết thứ gì ở trong đó…”
Rồi anh cười cay đắng.
“Dù là gì đi nữa, tôi hy vọng rằng tấm khiên của Yuri Orlov đủ mạnh.”
Nơi cuối cùng mà máy ảnh của anh ta hướng vào là Yuri Orlov, người đang kiểm tra kết giới.
Yuri đang cười sảng khoái.
“Hoàn hảo. Tốt lắm”
Yuri Orlov tỏ ra rất tự tin.
Lúc này, sự tự tin của anh ta là niềm hy vọng của những người khác.
Matsumoto, chủ tịch hiệp hội Thợ săn Nhật Bản, lo ngại về sự phản đối của dân chúng. Họ đã quyên góp rất nhiều cho Hiệp hội thợ săn Nhật Bản. Nếu họ phát hiện ra anh ta đã không làm điều này một cách tử tế thì…
Nhiều phóng viên đã đến nơi nguy hiểm này để chụp ảnh bọn họ.
Tiền bạc và danh tiếng
Sau vụ này, tất cả những thứ Yuri Orlov muốn sẽ thuộc về anh ta, Một mũi tên giết hai con chim
Yuri nhấn mạnh một lần nữa.
“Hoàn hảo”
Hôm nay anh ta sẽ là người đầu tiền tự mình ngăn chặn một cánh cổng hạng S
‘Thật thích khi trở thành người có thể tự xử lý một cánh cổng hạng S…’
Thật không may, ấn tượng đầu tiên về anh ta không được tốt lắm. Một kẻ tham lam và ngạo nghễ.
‘Còn bọn họ thì sao?’
Người kia sẽ là hàng tấn công, người kia là trợ lý hậu cần
Yuri bắt đầu đặt biệt hiệu cho các nhân viên theo các vị trí tương ứng
Kang~Kang
Yuri rút vài chai rượu từ trong túi của mình ra và mở nắp.
Mùi vodka bốc lên.
“Thưa, ông Yuri! Rượu đó …”
Nhân viên hiệp hội hộ tống Yuri, đang tìm mọi cách để ngăn anh ta lại, nhưng Yuri Orlov không quan tâm.
“Tôi đang dùng bữa sáng, cái này là anh em với bánh mì mà. Thư giãn đi. Tôi sẽ cho cậu xem buổi biểu diễn đỉnh nhất”
(Trans: rượu làm từ gạo, uống rượu chính là ăn cơm - trích: bợm nhậu Việt Nam )
“Cái đó …. vẫn”
“Cậu muốn làm một ngụm không? Thư giãn đi”
Chủ tịch Matsumoto đứng từ xa và nhìn Yuri Orlov đang cố nhét rượu vào miệng nhân viên của mình. Ông ta cau mày.
‘Tương lai của đất nước chúng ta phụ thuộc vào gã đó.’
Ông tặc lưỡi rồi hỏi tiếp viên
“Có bao nhiêu thợ săn hạng S đang chờ sẵn?”
“Ba người thưa ngài”
“Ba người…”
Chỉ có ba trong số mười thợ săn hạng S đáp lại lời kêu gọi của hiệp hội.
Nếp nhăn của Matsumoto ngày càng sâu.
Uy tín của ông ta đã giảm mạnh sau khi cuộc đột kích đảo Jeju mang đến thảm họa cho hiệp hội thợ săn Nhật Bản.
Một số người nói rằng, Matsumoto bị mù quáng bởi lòng tham và đưa nhưng thợ săn hạng S vào chỗ chết
Phần lớn các thợ săn hạng S đã quay lưng lại với ông ta
Trước đây, ông có thể trừng phạt những người không tuân theo mệnh lệnh của hiệp hội, nhưng bây giờ …
‘Giá như Ryuji Goto ở đây …’
Ông siết chặt nắm tay, run rẩy
Cái chết của Goto là một mất mát đau đớn đối với Matsumoto, bởi đó chính là cánh tay phải của ông ta.
‘Đó là lỗi của mình’
Tuy nhiên, ông ta không còn thời gian để nghĩ về điều đó. Những gì xảy ra hôm nay quan trọng hơn
Nếu những nỗ lực của Hiệp hội thợ săn có thể an toàn khống chế được cánh cổng hạng S này, thì….
‘Go Gun-hee và Sung Jinwoo….’
Matsumoto sẽ có cơ hội trả lại sự ô nhục cho những kẻ đã hủy hoại kế hoạch của ông ta.
‘Hiển nhiên rồi…’
Chắc chắn là như thế.
Chủ tịch Matsumoto nhìn chằm chằm vào cổng với vẻ mặt căng thẳng.
Người phục vụ kiểm tra thời gian thì thầm với ông
“Hầm ngục sẽ bùng nổ trong ba phút nữa”
“Tôi biết”
Matsumoto gật đầu.
Ánh mắt ông nhìn về phía cánh cổng chứa đựng nhiều suy nghĩ.
2 phút, 1 phút, 59 giây, 58 giây …
Thời gian trôi qua thật hồi hộp.
Sau đó, tấm màn đen đang chặn cánh cổng bắt đầu mờ dần
Các nhà báo hét lên.
“Ôi , ôi”
“Cánh cổng đang mở ra”
“Chúng … bọn chúng đang chui ra”
---------
“Con trai”
Jin-Woo, người sắp đứng dậy, lại ngồi xuống.
“Vâng?”
Người mẹ của Jin-Woo đang xem TV, quay lại nhìn lại con trai mình.
Trong chương trình thời sự, tin tức nóng hổi về cánh cổng hạng S của Nhật Bản đang được phát trên màn hình
Chỉ còn vài phút trước khi hầm ngục bùng nổ.
“Con định đi đâu à?”
Các giác quan của mẹ anh đôi khi sắc bén hơn cả những thợ săn cao cấp.
Jinwoo ngây thơ trả lời
“Con có một cuộc hẹn”
“Một cuộc hẹn? Vào hôm nay?”
“Con đã hẹn từ trước. Và cánh cổng đó mở ở Nhật Bản, nó hầu như không ảnh hưởng đến kế hoạch của con, nên con không hủy hẹn”
Mẹ anh vẫn còn nghi ngờ.
Nhưng đó không phải lời nói dối
‘Đây là một cuộc hẹn với Hệ thống.’
Mẹ anh, người đang im lặng nhìn anh, nói.
“Con không cần phải lo lắng cho mẹ”
Jin-Woo tự tin trả lời.
“Vâng”
Đó là lý do tại sao anh cố gắng đạt được sức mạnh này.
Người mẹ đối diện với đôi mắt tự tin của Jin-Woo, rồi mỉm cười.
“Cẩn thận nhé”
Jin-Woo cũng cười toe toét.
“Con sẽ về sớm”
Jin-Woo đi ra khỏi nhà.
Nhà của Jin-Woo ở tầng 9.
Hôm nay, lần đầu tiên anh nhận ra thang máy đi xuống rất chậm
Jinwoo đang đoán xem chiếc chìa khóa sẽ mở ra loại hầm ngục nào, và anh cũng lo lắng
Ting.
Cánh cửa mở ra ở tầng một.
Một người đàn ông gần đó ngẩng đầu lên một cách vô thức và bắt gặp ánh mắt của anh
Anh ta không biết rằng một Thợ săn hạng S sống cùng tòa nhà với mình, nên khi nhận ra Jin-Woo, anh ta mở to mắt.
“Ơ”
Jin-Woo đi qua anh ta và kéo mũ trùm đầu che mặt
Jin-Woo bước ra đường và nhìn bốn phía. Cả con đường vắng tanh.
‘Có phải vì cánh cổng ở Nhật Bản không?’
Nhờ đó, anh có thể sử dụng chìa khóa đen mà không phải lo lắng về những người xung quanh.
[Vật phẩm: Chìa khóa của Đền Cartenon]
Độ hiếm: ???
Loại: Chìa khóa
"Yêu cầu của bạn đã được đáp ứng."
Đây là chìa khóa để vào đền thờ Cartenon. Có thể được sử dụng tại cổng chỉ định.
Vị trí cánh cổng được chỉ định sẽ xuất hiện sau một khoảng thời gian nhất định
Thời gian còn lại: 0 giờ 01 phút 02 giây
Thời gian còn lại là một phút.
‘...sắp rồi’
Trái tim anh, vốn yên lặng như mặt nước bắt đầu rung lên chậm chạp
Thình thịch, thình thịch
Jin-Woo lặng lẽ lắng nghe nhịp tim và chờ đợi phút còn lại.
Anh thậm chí không cần kiểm tra đồng hồ.
Đồng hồ sinh lý của cơ thể anh được đào tạo chính xác hơn bất kỳ đồng hồ nào trên thế giới.
‘... 3, 2, 1.’
Chính xác một phút sau, Jinwoo mở mắt.
Tic.
[Thời gian còn lại: 0 giờ 0 phút 0 giây]
[Vị trí của cánh cổng đã được tiết lộ.]
Đôi mắt của Jin-Woo ngày càng mở lớn.
‘Đây là…?’
Vị trí của cánh cổng xuất hiện trong thông báo hệ thống cách đây không xa.
Một nơi quen thuộc.
Jinwoo truy cập vào trang web của hiệp hồi bằng điện thoại và lấy thông tin của cánh cổng.
Đúng như dự đoán
Nơi đó, hiệp hội đã thông báo rằng có một cánh cổng mới được tạo ra.
Nhưng anh không nghĩ rằng đây là nơi để sử dụng chìa khóa.
Như thể bị đánh, gáy Jinwoo toát mồ hôi râm ran
‘Mình đã nhầm’
Chắc chắn chìa khóa không sai.
Hệ thống cho biết thông tin của cổng được tiết lộ vào thời điểm này, nhưng không nói rằng cánh cổng được tạo ravào thời điểm này,.
Anh vò đầu bứt tai.
Có một bang hội đang tấn công hầm ngục đó
Cánh cổng chỉ ở hạng C
‘Xếp hạng không cao, nhưng mà …’
Vấn đề là anh không biết những gì ẩn giấu bên trong.
‘May là nó không quá xa’
Nếu đi xe, Jinwoo sẽ mất 10 phút. Nhưng nếu anh chạy bộ, anh có thể đến nơi trong 1 phút.
Jin-Woo che dấu bản thân với Tàng hình và bắt đầu chạy nhanh nhất có thể.
Điểm đến là sân chơi trường cấp ba của Jinah
Sau sự cố Orc, trường học đã bị đóng cửa và vụ việc vẫn chưa được giải quyết.
‘Đội đột kích hầm ngục đó đang gặp nguy hiểm’
Jin-Woo nhớ lần đầu tiên anh đến thăm ngôi đền dưới lòng đất.
Khoảnh khắc kinh hoàng
Anh nhớ mình đã gặp nguy hiểm bao nhiêu lần.
Nhưng ký ức kinh khủng về ngôi đền đó vẫn ám ảnh tâm trí anh.
Đó là nơi đầu tiên anh đối mặt với cái chết.
Giờ đây, anh không phải một thợ săn hạng E bất tài, mà là một người thách thức chống lại điều không thể.
Sau khi chạy qua vài con hẻm, anh có thể nhìn thấy ngôi trường quen thuộc.
Chỉ mất một phút
Jinwoo bước vào trường và thấy một cánh cổng ở bên cạnh sân chơi.
Xung quanh cổng, một vài thành viên của các nhân viên hiệp hội và bang hộiđangđứng gác.
Một bầu không khí yên tĩnh bao trùm tất cả. Nhưng sự yên tĩnh đã bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của Jin-Woo.
Jinwoo ngưng ‘Tàng hình’ lại.
“Huh? Hả?”
Khi họ thấy Jin-Woo đang đến gần, các nhân viên bang hội xông ra chặn đường anh lại
“Anh không thể vào trong. "
Jinwoo cởi mũ trùm đầu ra và lộ mặt.
Sau đó có một tiếng thở hổn hển từ bên cạnh.
“Anh là...!”
Một nhân viên của hiệp hội nhận ra Jin-Woo và thốt lên kinh ngạc
Đó là nữ nhân viên đeo kính mà anh gặp phải khi xử lý cổng hạng B trên đường trước đó.
Jinwoo đoán rằng nhân viên này dễ nói chuyện hơn, nên anh phớt lờ những người khác và ngay lập tức nói với cô.
“Các người phải dừng cuộc đột kích này lại ngay”
“Hả…?”
Cô nói với sự bối rối
“Nhưng mà kết quả đo chỉ là hạng C…”
Jinwoo đáp lại
“Nếu cô không dừng lại ngay, tất cả mọi người sẽ chết”
Jin-Woo ngẩng đầu lên và nhìn vào cánh cổng.
‘Họ không cảm nhận được nó sao?’
Trên trong cánh cổng, một luồng ma lực đáng ngại đang tuôn ra ngoài.
Chương 155: Cái kết của "Vị cứu tinh"
“Họ ở trong đó bao lâu rồi?”
Jin-Woo vội hỏi.
Càng ở trong đó lâu, họ càng đi sâu vào trong hầm ngục. Nghĩa là, họ càng khó có thể trở về an toàn
Nữ nhân viên của hiệp hội trả lời lo lắng.
“Có lẽ là khoảng hai giờ”
Hai giờ
Không thể nói là quá trễ, nhưng cũng không còn sớm nữa.
Sau đó
“Anh là ai? Anh đến từ hội nào?”
Các nhân viên của bang hội nọ xôn xao. Một cô gái nắm lấy vai Jin-Woo và cố gắng xoay anh lại.
Có vẻ như cô không thích bị người khác ngó lơ
Lực nắm trên vai không mạnh, nhưng Jinwoo vẫn quay lại
Trong tình huống này, để người khác nhìn thấy mặt anh thì hiệu quảhơn là giải thích anh là ai
“Khinh nhau à? Sao không trả lời...”
Và những người đó im bặt ngay khi họ nhìn thấy khuôn mặt anh
‘Đợi một chút, mình đã nhìn thấy anh ta ở đâu đó’
‘Ở đâu nhỉ?’
Các nhân viên lắp bắp, không tin vào mắt mình.
“Khoan, đây là... thợ săn Sung Jinwoo?:”
Họ đang đối mặt với một Thợ săn hạng S trước cổng hạng C.
'Chết cha... Mình vừa làm gì thế này...'
Nữ nhân viên bang hội rụt tay và lùi lại vài bước
“Tôi xin lỗi”
“...”
Lúc này, thời gian vẫn tiếp tục trôi
Anh ta không thể lãng phí thời gian vì những chuyện nhỏ nhặt này. Jin-Woo quay lại, nhìn nữ nhân viên Hiệp hội.
“Tôi sẽ mang họ ra ngoài”
Nữ nhân viên bối rối
Ngay cả khi cánh cổng hạng B biến thành Xích môn, người đàn ông này vẫn cười
Nhưng bây giờ anh ta đang nói rằngnhững người trong Cổng hạng C bình thường đang gặp nguy hiểm.
“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy? Hãy giải thích cho tôi với”
“Không có thời gian cho chuyện đó”
Jin-Woo trả lời thẳng thừng.
Trên thực tế, anh ta có thể đã sử dụng Tàng hình và đi ngay vào.
Có nhiều cách để thoát khỏi tầm nhìn của họ và đi vào cổng.
Nhưng anh không làm như vậy, vì không muốn bị vướng vào các tranh chấp không cần thiết.
Đôi môi của nữ nhân viên Hiệp hội run rẩy.
Cô đang nhớ lại những quy tắc của Hiệp hội và lo lắng.
‘Có ổn không khi cho phép anh ta chen vào giữa cuộc đột kích của một bang hội khác? Anh ta lại không có giấy phép nữa...'
Thông thường chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra
Nhưng khi cô nhìn thấy đôi mắt của Jin-Woo, cô không thể ngăn anh lại.
“...đi đi”
“Gặp lại sau”
Jin-Woo gật đầu và nhanh chóng lao vào cổng.
[Bạn đã vào một hầm ngục]
Bên trong hầm ngục, có rất nhiều lỗ hổng, cho thấy nhiều ma thạch đã được khai thác
Không giống như các Hầm ngục cấp cao, nơi mà mấy cái xác của ma thú cũng có giá trị. Tại những hầm ngục cấp thấp, ma thạch là thứ duy nhất có thể bán được tiền.
Đó là một cảnh tượng quen thuộc.
Jin-Woo nhắm mắt lại và tập trung.
Anh không thể tìm thấy vị trí của đội đột kích.
‘Họ chết hết rồi à?’
Jin-Woo lắc đầu.
'Không phải vậy...'
Dù họ có chết, anh vẫn cảm nhận được mana tuôn ra từ những cái xác.
Nhưng lúc này, Jin-Woo không thể cảm nhận được mana của nhóm đột kích.
Anh cẩn thận nhìn vào sâu bên trong hầm ngục và cảm thấy một cảm giác bất ngờ
Một cảm giác quen thuộc
Đó là một hầm ngục mà anh đã thấy ở đâu đó trước đây
‘Ah’
Chính là hầm ngục đã xảy ra sự cố khi anh còn ở hạng E.
Hầm ngục kép
‘Nếu vậy...’
Jin-Woo đi đến nơi mà hồi đó anh tìm thấy lối vào hầm ngục kép
'Chính là chỗ này...'
Có một lối vào khác trong hầm ngục.
‘Ra là vậy’
Đây chính là lí do khiến Jinwoo không thể cảm nhận được sự hiện diện của các thợ săn kia.
‘Cái hầm ngục này...nó rộng một cách lố bịch’
Nó cũng giống với trường hợp hầm ngục kép
Khi Jin-woo còn ở hạng E, anh đã phải đi bộ gần một giờ để đến điểm cuối cùng.
Nếu hầm ngục này có cấu trúc tương tự, không có gì lạ khi nhóm đột kích đang ở rất xa anh.
Gần như không thể tìm thấy vị trí của những thợ săn hạng thấp, những người có sức mạnh ma thuật yếu.
Jin-Woo nhìn vào bên trong hang động.
Chỉ có một con đường.
Đó là một hành lang tối, giống như lúc trước.
Nhưng anh không lo lắng.
Các chỉ số giác quan của Jinwoo đã được tăng cường đến mức anh dễ dàng tìm thấy đường đi trong bóng tối
Mắt Jin-Woo lấp lánh như những con thú hoang trong đêm.
‘Thấy rồi’
Đôi mắt thích nghi với bóng tối đã nhìn thấy mọi thứ.
hoo-
Jinwoo nín thở, rồi lao về phía trước như một viên đạn
Khung cảnh xung quanh nhanh chóng bị đẩy lùi về sau
Đó là một khoảng cách dài.
Nhưng anh đã chạy rất nhanh, nên không mất nhiều thời gian để đến nơi.
‘Lần đó, mình phải mất đến một giờ…’
So sánh với lần trước, đây quả là một sự đột phá.
Ngay sau đó, anh cảm thấy sức mạnh ma thuật.
Họ là những thợ săn.
Mọi người đang đứng túm tụm một chỗ.
Lúc đầu, anh nghĩ rằng họ đang chiến đấu hoặc đã chết, nhưng không phải vậy.
Khi đến gần, anh nghe thấy một giọng nói.
“Vậy làm thế nào để vào trong đây?”
Cạch
Cạch
Khi dừng lại, anh có thể nghe thấy một vài từ mà ai đó đang nói
Jinwoo mừng rỡ.
Dường như họ chưa thể vào được bên trong.
Nếu vào trong đó, họ sẽ không có thời gian để trò chuyện như thế này.
Lần này là giọng của một người phụ nữ.
“Làm sao đây? Cánh cửa này không thể mở bằng phép thuật.”
“Không phải tốt hơn là ra ngoài và liên hệ với một bang hội lớn hoặc Hiệp hội sao?”
“Tôi cũng nghĩ đó là một ý tưởng hay.”
Họ đang cãi nhau, vì cánh cửa không thể mở được.
Cũng dễ hiểu
"Đã đi hàng giờ để đến chỗ này, vậy mà mọi người lại định trở về tay không sao?", Một thợ săn khác gắt gỏng.
Nhưng ở đây, có một nhân chứng sống.
Jin-Woo nói với sự tự tin.
“Đó là một cái bẫy”
Những người thợ săn đã không chú ý đến Jin-Woo cho đến khi anh tiến lại gần họ. Nghe giọng anh, họ giật nảy mình.
“Ah! Anh làm tôi hết hồn”
“Hả? Anh là ai?”
Jin-Woo chỉ vào cánh cổng sắt khổng lồ mà anh đã thấy một lần trước đó, nhận ra nó trong nháy mắt.
“Người sống sót từ hầm ngục kép”
‘Người sống sót từ hầm ngục kép?’
Các thợ săn khiếp đảm khi họ trao đổi ánh mắt với nhau
Vì trên trong rất tối, họ cần một chút thời gian để nhận ra khuôn mặt của Sung Jinwoo
“Hả?”
“Tại sao…?”
“Không phải anh ấy là Sung Jinwoo sao?”
“Cái gì?”
Mọi người đều hướng mắt về phía người nói điều đó.
Tất nhiên, không lâu sau họ đều nhận ra khuôn mặt của Jin-woo.
“...”
“Anh chắc không?”
“Khoan đã, một thợ săn hạng S đang làm gì ở đây?”
Jin-Woo đi về phía cửa.
Những người thợ săn quanh cửa tự nhiên lùi lại để nhường đường.
Jin-Woo nói, trong khi cẩn thận chạm vào cánh cửa:
“Tôi biết thứ gì ở phía sau”
Sau một thời gian rất dài, đây là lần thứ hai Jinwoo đứng trước cánh cửa này. Nhưng anh không có thời gian để cảm động
Đây là nơi hệ thống mời anh đến
Đối với các thợ săn, và đối với bản thân mình, anh không thể bỏ mặc những người không được mời
Quay trở lại, Jin-Woo nhìn các Thợ săn xung quanh và nói với giọng trầm.
“Nơi này vô cùng nguy hiểm. Tôi sẽ lo liệu từ đây, vui lòng quay lại”
Lẩm bẩm, lầm bầm
Có một sự xáo trộn xung quanh họ
Jin-Woo là một thợ săn hạng S rất nổi tiếng, và anh đang đứng ngay trước mặt bọn họ
Tuy nhiên, một trong số họ cảm thấy bực dọc
Người đàn ông không muốn quay về, chậm rãi bước lên.
“Này, ngài thợ săn”
Đó là chủ của bang hội đang thực hiện cuộc đột kích này
“Hầm ngục này là nơi bang hội chúng tôi được phép đột kích. Anh không có quyền yêu cầu chúng tôi rời đi”
“Đúng vậy! Hạng S thì sao chứ?”
Trong khi các thợ săn đang phản đối, Jinwoo im lặng.
‘...’
Anh đang cố cứu họ.
Tuy nhiên, anh không có ý định thuyết phục họ bằng cách giải thích từng tý một.
‘Mình không có nghĩa vụ phải làm vậy’
Anh đã làm đủ rồi.
Vì vậy, Jin-Woo quyết định cho tự lựa chọn.
Trước đây, anh muốn can ngăn họ vì biết kết cục của những thợ săn cố tình bước vào căn phòng này. Anh cũng từng nằm trong số đó.
Jin-Woo quay lưng về phía cửa và nắm lấy tay cầm.
Bump!
Anh vận sức, nhưng sức mạnh của anh cũng không thể làm cánh cửa nhúc nhích
‘Là do ma thuật sao?’
Không thể có cánh cửa nào cứng ngắc như đống sắt thế này.
Sau đó
Một âm thanh quen thuộc vang lên, và thông báo Hệ thống đã được hiển thị
[Cửa của Đền Cartenon hiện đang bị khóa.]
[Vui lòng tra khóa vào]
‘Đó là lí do tại sao mình cần chìa khóa’
Jin-Woo gọi chiếc chìa khóa đen từ kho đồ.
Ngay khi anh đặt chìa khóa vào lỗ khóa, cánh cửa tự động mở ra.
Cảnh tượng đó khiến không khí trở nên náo loạn.
Đội đột kích của hội Anh dũng tròn mắt. Trước đó, họ cũng làm đủ cách mà không mở được cửa.
‘Ugh!’
‘Hả? Làm sao nó mở ra được?’
Jin-Woo phớt lờ lời thì thầm của họ và lạnh lùng nói
“Tôi sẽ không cản các người. Nếu ai muốn vào trong đó, cứ việc vào”
Tất nhiên anh không quên lời cảnh báo.
"Nhưng nếu các người đi qua cánh cửa này, tôi không thể đảm bảo rằng các người có thể sống sót trở ra”
Lời nói của anh khiến các thợ săn lạnh người.
Đó là một lời khuyên của thợ săn hạng S.
‘Ai dám đem chuyện này ra làm trò đùa chứ?’
Tuy nhiên, Hội trưởng cho thấy lý do tại sao anh ta đặt tên cho bang hội là 'Anh dũng'.
“Tôi sẽ đi”
“...”
Jin-Woo không nói gì.
Sự lựa chọn là của họ.
Kết cục cũng là của họ
Hội trưởng đi về phía cổng và ngoái nhìn những đồng đội đột kích của mình, nhưng không ai đi cùng.
Anh ta đứng trước cổng và quay sang những người đồng đội với ánh mắt trách móc
Jin-Woo nhẹ nhàng mở cánh cửa để anh ta có thể dễ dàng bước vào.
Kuwoong!
Cánh cửa lớn di chuyển.
Bắt gặp ánh mắt của Jin-Woo, người chủ hội bối rối trong giây lát.
Anh ta ngập ngừng một lúc.
Nhưng với lòng can đảm, anh ta bước vào trong.
Sau đó.
Một tin nhắn xuất hiện trước mắt Jin-Woo.
ring~ring
[Một người không có chìa khóa đã vào đền.]
[Không được phép vào trong]
[Nếu bạn không làm theo hướng dẫn, người gác cổng sẽ tấn công.]
Đó là một thông điệp rất nguy hiểm và quan trọng, nhưng chỉ Người chơi mới có thể nhận được. Những thợ săn khác không thể nghe hay nhìn thấy nó.
Chỉ có Jin-Woo nghe thấy cảnh báo của hệ thống.
Chủ bang hội, người không biết gì, cuối cùng đã tiến thêm một bước.
VỤT!
Một cây búa giáng xuống đầu anh.
BANG!
Cây búa đập tan phần sàn nhà bên dưới cánh cửa.
"Lùi lại!"
Nếu Jin-Woo không nắm lấy lưng của anh chàng hội trưởng và kéo anh ta ra, chắc chắn đầu anh ta sẽ bị đập nátnhư một củ khoai tây nghiền.
“Uh, oh!"
Jin-Woo kéo hội trưởng ra ngoài và nhanh chóng đóng cửa lại
“Bên trong cũng nguy hiểm như thế này”
Jin-Woo quay sang các Thợ săn.
“Các người thực sự muốn vào chứ?”
Hội trưởng ngồi bệt trên sàn, lắc đầu như điên.
Các thành viên bang hội nhanh chóng kéo anh ta ra ngoài.
Sau khi xác nhận rằng các Thợ săn đã rời đi, Jin-Woo bước vào trong.
ring~ring
[Chủ nhân của chìa khóa đã đến.]
THUD.
Cánh cửa đóng lại.
Một căn phòng với kích thước khổng lồ, và những bức tượng lấp đầy các bức tường
Mọi thứ vẫn y hệt như trong ký ức của Jinwoo.
‘Mình … đã trở lại’
Trái tim anh đập điên cuồng.
Nhưng có một sự khác biệt rõ ràng.
Lần này, anh chỉ có một mình.
Jin-Woo bắt đầu hiểu sự thật giấu đằng sau những bức tượng xung quanh mình.
‘Những bức tượng đá này không phải quái vật hay bất kỳ dạng sống nào’
Chúng chỉ là những con rối được điều khiển bởi ai đó
Chỉ có một sự hiện diện trong căn phòng này có thể phát ra ma thuật.
Nó cũng cố hết sức che dấu luồng mana mình, vì vậy không thể trực tiếp phát hiện ra nó, chỉ có thể cảm nhận được luồng mana đáng ngại đó
Jin-Woo từ từ bước đến chỗ một bức tượng.
“Là ngươi”
Mặc kệ lời nói củaJin-Woo, bức tượng vẫn không trả lời.
“Ta tới đây"
Jinwoo ngẩng đầu lên
Với tốc độ kinh hoàng, Jin-Woo găm con dao găm vào ngực hắn
Nhưng
Crack
Crack!
Đòn tấn công đã bị chặn bởi bởi tấm khiên đá
Con dao găm bị mắc kẹt trong tấm khiên.
Và đó là tấm khiên của bức tượng thiên thần.
“Xong nhé”
Nó mỉm cười, xòe 6 cái cánh ra khỏi tấm khiên và nhìn Jin-Woo.
“Không ngờ ngươi có thể đi xa đến thế này”
----
Tokyo, Shinjuku.
Khi tấm màn đen mờ dần, những con ma thú bắt đầu bước ra khỏi cổng
Từng con, từng con một
THỊCH
THỊCH
“Ugh...”
“C-Cái gì thế kia?”
Chúng là những người khổng lồ
Những tên Trùm của hầm ngục hạng A cao cấp nhất.
Không chỉ một tên, mà hàng chục tên đang ào ạt bước ra
“Người khổng lồ!”
“Chúng là người khổng lồ!”
Tất cả những người theo dõi đều sợ hãi và chạy trôn, chỉ có Yuri vẫn bình tĩnh cầm chai rượu.
'Chuyện đó không thành vấn đề.'
Mặc dù nó trông giống như một vòng tròn ma thuật đơn giản, nhưng Yuri rất tự tin vào kết giới của mình.
“Đến đây!”
Quả nhiên, anh ta không hề nói chơi
bang
bang
Đám khổng lồ ra sức tấn công bức tường vô hình xung quanh cánh cổng, nhưng vòng tròn ma thuật không sứt mẻ gì
bang! bang!
Chúng thúc vai, húc đầu, quăng mình vào kết giới.
Vô ích
Vòng tròn ma thuật của Yuri thật hoàn hảo.
"Uh ha ha ha!"
Yuri cười nhạo đám khổng lồ
Khoảng nửa giờ sau.
Đám khổng lồ đã kiệt sức và bắt đầu quay vào trong cổng
Những người theo dõi cảnh tượng này không biết nói gì.
"Ôi chúa ơi!"
“Những con quái vật đang quay trở lại vào cổng?”
Bạn sẽ không tin điều đó, nếu bạn không trực tiếp nhìn thấy nó.
Các phóng viên liên tục bấm máy. Họ không muốn bỏ qua giây phút nào của cảnh tượng này
Khi người khổng lồ cuối cùng bước vào trong cổng, chủ tịch Matsumoto đứng dậy và vỗ tay.
Clap, Clap, Clap, Clap!
Chẳng mấy chốc, tiếng vỗ tay rộn lên, trở thành một tràng pháo tay, thậm chí có cả tiếng hò hét
waaaaa-
Yuri nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ các quan chức và công chúng. Anh ta chậm rãi quay sang các nhà báo.
“Đây là điều mà chỉ tôi mới có thể làm được. Chặn cổng cấp S.”
Mạch máu nổi lên trên cổ anh ta
"Tôi đã tống cổ những con quái vật đó vào trong cổng. Giờ thì mọi người đã hiểu tại sao tôi là Thợ săn giỏi nhất, phải không?"
Anh ta nhe hàm răng vàng của mình và cười với các phóng viên.
Những chiếc răng vàng lóe lên trong nắng.
Nhưng sau đó.
UỲNH
UỲNH
Mặt đất rung lên
UỲNH
UỲNH
--------------------
--------------------
Vòng tròn ma thuật của Yuri đang run rẩy.
‘...?’
Sau đó Yuri Orlov nhận ra rằng các phóng viên không còn nhìn anh ta nữa
Ánh mắt của họ tập trung vào cánh cổng.
Yuri cũng chậm rãi nhìn lại.
Và ... anh ta đánh rơi cái chai mình đang cầm
CHÁT
‘Ôi Chúa ơi…’
Đôi mắt của Yuri Orlov trợn lên.
Tên khổng lồ vừa chui ra khỏi cổng lớn khủng khiếp. So với hắn, đám khổng lồ trước đó trông như những người lùn
Tênkhổng lồ đứng dậy.
Yuri Orlov nhìn nó vài lần để chắc chắn rằng những gì anh ta đang thấy là sự thật.
‘Hắn... hắn lớn đến mức phải cúi xuống để đi qua cánh cổng khổng lồ đó?’
Mọi người đều hiểu mà không cần giải thích
Hắn chính là trùm của hầm ngục này.
Con ma thú khổng lồ, ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh và bắt đầu tấn công bức tường bằng cơ thể của mình.
Kuwoong -!
Những tiếng động nặng nề khác vang lên và mặt đất rung chuyển dữ dội
Kuwoong -!Kuwoong -!Kuwoong -!
Yuri Orlov đã nhìn thấy "nó".
Một vết nứt đang lan rộng như mạng nhện trong vòng tròn ma thuật.
Chỉ anh ta mới có thể nhìn thấy vết nứt đó.
'Không thể tin được...'
Chân anh ta bắt đầu run rẩy.
Con ma thú húc bức tường bằng vai của mình
Rồi toàn lực lao lên và ném mình vào vòng tròn ma thuật
Khoảnh khắc đó!
ẦMMMM
Với một tiếng nổ rền vang, ánh sáng bao quanh vòng tròn biến mất.
“Uh, aaaaaaaaaaaa”
Lúc này Yuri Orlov hét lên.
Ngay khi con ma thú phá vỡ rào chắn, hắn ta túm lấy Yuri và nhấc anh ta lên.
Yuri Orlov vùng vẫy trong bàn tay của người khổng lồ và khóc lóc trong đau đớn.
“Aaaaaah! Aaaaaaaaah!”
RỐP
Gã khổng lồ mở miệng, và không ai nghe thấy tiếng hét của anh ta nữa.
Và
Đằng sau con quái vật khổng lồ vừa nuốt chửng Yuri Orlov, những người khổng lồ trước đó bắt đầu tuôn ra.
Chương 156: Bài kiểm tra cuối cùng
Lạch cạch
Bức tượng đá di chuyển và phát ra những âm thanh kỳ quái từ các khớp của nó.
Jin-Woo chăm chú nhìn nó.
GIữa bức tượng đá này và những bức tượng khác có nhiều điểm khác biệt. Tuy nhiên, khác biệt lớn nhất là những chiếc cánh.
Tận 6 cánh trên lưng.
Một thiên thần?
Đó là bức tượng duy nhất trông giống một thiên thần.
Bức tượng thiên thần đứng dậy. Nó cao khoảng 3 mét.
Kịch
Jin-Woo nhanh chóng lùi lại, rút dao găm ra và khom người thủ thế.
Toàn bộ giác quan của anh căng như dây đàn và những cơ bắp toàn rung lên để chuẩn bị cho trận chiến.
‘...'
Cảm nhận được chiến ý của Jinwoo, bức tượng thiên thần vẫn nhe răng cười.
Đó là một nụ cười méo mó và ghê rợn.
Bức tượng thiên thần nhìn xuống tấm khiên đá, nơi con dao găm bị mắc kẹt. Nó thản nhiên ném tấm khiên đá về phía sau.
Crack!
Tấm đá rơi xuống sàn và vỡ tan thành nhiều mảnh.
Bức thiên thần nhìn những mảnh đá, cười lớn.
"Hahahaha-! "
Jin-Woo nheo mắt.
'Ngay từ đầu...'
Khi bước vào căn phòng, anh đã biết rằng những gì anh khám phá được trong lần đột kích trước, không còn ý nghĩa gì nữa.
Những giới luật được viết trên phiến đá vừa bị đập vỡ
'Nghĩa là, mình không cần tuân theo giới luật của hắn nữa'.
'Vậy nơi này để làm gì? Và hắn ấy muốn gì?'
‘Và cả những vấn đề khác nữa...'
Nhiệm vụ, lên cấp, chìa khóa, hầm ngục đặc biệt và nhiều thứ khác.
'Sau khi mình rời khỏi đây, đã có vô số chuyện xảy ra. Ý nghĩa và mục đích của những thứ đó là gì?'
Đây chính là cơ hội để tìm ra đáp án cho tất cả những câu hỏi này.
Khoảnh khắc Jinwoo nghĩ đến đó.
THỊCH
THỊCH
THỊCH
Trái tim bình tĩnh của anh, giờ đang đập dữ dội hơn bất kỳ loại động cơ nào.
Anh cần phải biết mọi bí ẩn sau chuyện này.
Jin-Woo hỏi bằng giọng chậm rãi, nhẹ nhàng như hơi thở
"Ngươi đã gọi ta, phải không?"
Anh không biết hệ thống muốn làm gì với mình.
"Phải."
Bức tượng thiên thần bẻ các khớp ngón tay và nói.
"Và ngươi đã đến đây."
Tiếp theo là cổ nó.
Bức tượng vặn cổ từ bên này sang bên kia.
Rắc rắc.
Bức tượng đang khởi động!
Nhìn qua cũng biết, nó khởi động để làm gì.
Thông thường trong trường hợp này, Jin-Woo sẽ không bỏ lỡ cơ hội tấn công.
Nhưng lần này là một ngoại lệ.
Anh muốn hỏi thiên thần quá nhiều thứ, trong khi hắn lại muốn chiến luôn.
Jin-woo cố hỏi thêm.
"Ngươi có phải là một con ma thú không? "
Làn sóng ma thuật chảy ra từ bức tượng thiên thần khác hẳn những con ma thú khác.
Tuy nhiên, cụm từ "ma thú" chỉ đơn giản là cụm từ được nhân loại dùng để gọi chung những quái vật trong cổng.
Jin-woo chỉ muốn biết, liệu hắn có phải là một quái vật từ Hầm ngục hay không.
Nếu nó là quái vật, thì thực sự là một điều khủng khiếp.
Đột nhiên, bức tượng cất lời.
"Trên đời này có loại ma thú như ta sao?"
Rắc
Rắc
Bức tượng Thiên thần vặn mình, rồi từ từ đứng thẳng dậy.
"Ngươi hỏi sai rồi."
" ... "
"Thay vì hỏi ta là ai, hãy hỏi ngươi là ai".
"...."
Bức tượng nói xong, Jinwoo khựng lại một lúc. Nhưng chuyện này không kéo dài lâu.
Chát
Chát
Tiếng vỗ tay của bức tượng thiên thần làm gián đoạn suy nghĩ của anh.
"Ok, đây là bài kiểm tra cuối cùng".
Bức tượng đã khởi động xong. Nụ cười đã biến mất khỏi khuôn mặt nó".
"Nếu ngươi sống sót qua bài kiểm tra, ta sẽ kể cho ngươi mọi thứ. Vậy đó."
Bức tượng bắt chéo tay và tròng mắt nó chuyển sang màu đỏ ma mị.
"Đó là phần thưởng của bài kiểm tra."
Ngay lúc này.
Tất cả các bức tượng đá trong phòng lập tức quay sang Jin-Woo.
THỊCH
THỊCH
THỊCH
Tất cả các bức tượng đã bước xuống bệ.
.
Tất cả các bức tượng đã nâng vũ khí lên.
Jin-Woo nhìn quanh những bức tượng đá của ngôi đền.
Chúng chỉ là những con rối, nhưng chúng rất mạnh mẽ. Anh vẫn không quên những ký ức kinh hoàng của lần trước.
Jin-Woo bình tĩnh triệu tập đội quân Bóng tối của mình.
"Ra nào, bóng..."
Không có chuyện gì xảy ra.
ring ~!
[Không thể sử dụng kỹ năng đặc thù của chức nghiệp cho bài kiểm tra cuối cùng.]
[Việc sử dụng bình máu và cửa hàng cũng bị cấm]
[Không thể phục hồi trạng thái bằng cách sử dụng phần thưởng tăng cấp và hoàn thành nhiệm vụ.]
[Bạn không thể rời đi cho đến khi bài kiểm tra cuối cùng kết thúc.]
'Gì cơ?'
Ring
ring~
Những âm thanh của Hệ thống dồn dập vang lên bên tai anh.
Các bức tượng bắt đầu xông vào Jin-woo.
Tuy nhiên, Jinwoo vẫn bình tĩnh và nhạy bén.
Cảm giác này hoàn toàn khác với lần trước. Khi đó, anh đã vô cùng sợ hãi khi hàng trăm bức tượng bủa vậy mình.
"Là vậy sao?"
Mọi vật phẩm, phần thưởng nhiệm vụ và các kế hoạch anh ta chuẩn bị đều trở nên dư thừa.
Sau những ngày tháng qua, Hệ thống đã biết rõ những toan tính của Jin-Woo.
"Nếu vậy, ta sẽ đánh bại ngươi bằng sức mạnh của mình!"
Jin-Woo nắm lấy con dao găm với vẻ kiên quyết.
Cách dễ nhất để thoát khỏi cuộc bao vây này, là loại bỏ kẻ đang điều khiển các bức tượng.
Chính là bức tượng Thiên thần.
Nhưng nếu anh ta giết hắn, anh sẽ không khai thác được những thông tin mà anh muốn.
"Để hắn lại phút cuối vậy..."
Hooh!
Hơi thở nóng bỏng của Jin-Woo tuôn ra qua mũi và miệng.
Anh cũng đã khởi động xong.
Lúc mới bước vào đây, có những thứ anh không thể nhìn thấy, nhưng giờ anh bắt đầu nhìn ra.
Bây giờ, anh đã có thể theo dõi chuyển động của các bức tượng một cách dễ dàng.
'Bên trái.'
Keenggg
Jinwoo vung con dao găm,chặn đứng ngọn giáo của một bức tượng đá đánh lén từ bên trái.
'Lại một lần nữa'
Một bức tượng cầm rìu nhảy lên vai bức tượng cầm giáo và bổ cây rìu xuống.
Trước đòn tấn công nặng ngàn cân, Jinwoo hiểu rằng thật khó để chặn nó bằng dao găm. Vì vậy anh đã gạt cây rìu để nó sượt qua cơ thể.
bang
Nền đá bị cây rìu nghiền nát.
Chát!
Jinwoo trả đòn bằng một cú đá. Cái đầu của bức tượng cầm rìu vỡ tan.
Mọi chuyện chưa dừng lại
Phewww!
Jin-Woo uốn cong phần thân trên của mình. Một mũi tên sượt qua ngực anh, găm vào bức tường đối diện.
Những cuộc tấn dồn dập, khiến anh không kịp cảm thấy hài lòng sau mỗi lần đánh bại kẻ thù.
Vụt -!
'Bên phải.'
Lần này, là một thanh cự kiếm.
Anh dùng dao gạt thanh kiếm và dùng sức chặn bức tượng lại, đồng thời, ném con dao găm đang cầm trong tay trái.
Xoẹt
Cánh tay bằng đá rơi xuống. Bức tượng đá lăn lộn trên mặt đất, như thể nó cảm thấy đau đớn.
Trái,
Phải,
Phải,
Trái,
Trước,
Trước,
Phải,
Trái.
'Mình có thể làm được'
Jinwoo càng tập trung vào cuộc chiến, các chuyển động của anh ta càng trở nên nhanh hơn, và ngược lại, anh thấy chuyển động của các bức tượng đá ngày càng chậm, .
Anh cảm thấy một luồng sát khí ập xuống lưng.
Phía sau!
Jin-Woo nhảy qua đầu bức tượng đá đang đánh lén, và chém phăng cái đầu của nó.
Xoẹt
Những điểm mù được kiểm soát bằng cảm giác, dựa vào của chỉ số "giác quan" cao ngất ngưởng.
Hộc
hộc
Cơ thể anh bắt đầu thích nghi, từng tế bào của cơ thể đang nắm bắt sự chuyển động của các bức tượng.
Đôi mắt của Jin-Woo lấp lánh ..
Anh liên tuch chặn và đánh trả những cuộc tấn công của các bức tượng đá. Số tượng đá nhanh chóng giảm xuống.
Ngay lúc thời điểm này
Dao găm của Quỷ vương cắt xuyên qua thân thể bằng đá của kẻ thù, gọn gàng như cắt một miếng patê.
Cơ thể, tâm trí và con dao găm của anh hòa làm một, và Jin-Woo di chuyển theo bản năng.
Cẩn thận quan sát chuyển động của Jin-Woo, bức tượng thiên thần run rẩy.
'Không ngờ một cơ thể con người có thể đạt tới mức này... '
Nụ cười đã biến mất khỏi khuôn mặt của thiên thần.
Tuy nhiên, không lâu sau, khóe miệng hắn lại nhếch lên.
'Ta đã chọn đúng'
Nhưng.
Vẫn còn một thời gian dài trước khi kết thúc bài kiểm tra
Thiên thần nhìn quanh phòng.
Sau đó, một ánh sáng đỏ xuất hiện trong mắt bức tượng thần ngồi trên ngai vàng.
Bức tượng thần chậm rãi bám lấy tay vịn ngai vàng, rồi từ từnâng cơ thể khổng lồ của mình lên.
UỲNH
UỲNH
Một cảnh tượng hoành tráng.
THỊCH
Khibức Tượng thần di chuyển bước đầu tiên, cả căn phòng rộng rung chuyển.
UỲNH
UỲNH
Bức tượng lớn đến mức đầu chạm đến đỉnh của căn phòng và nó tiếp cận Jin-Woo chỉ sau vài bước.
Xung quanh Jin-Woo, những bức tượng bị đập nát nằm chỏng chơ, chất thành đống như một ngọn núi nhỏ.
Bức tượng nâng cánh tay phải của nó lên.
Đó cũng là lúc Jin-Woo cảm nhận được tình hình.
Đang chiến đấu với những bức tượng đá, anh đột nhiên nhìn thấy môi trường xung quanh tối sầm, và vội ngẩng đầu lên.
‘...?'
Một bàn tay to lớn đang che khuất tầm nhìn của anh.
Bức Tượng thần đập tay xuống sàn, như thể nó không quan tâm đến các bức tượng đang vây quanh Jin-Woo.
CHÁT
UỲNH
Trong nháy mắt, bàn tay khổng lồ đập xuống. Nhiều bức tượng đá bị thổi bay, vỡ thành từng mảnh lăn lóc trên sàn nhà.
Jinwoo đã né được đòn tấn công, nhưng nhìn vào cảnh tượng này, khuôn mặt anh cứng lại.
‘Đúng rồi ha. Còn tên này nữa...'
Một kẻ thù to như ngọn núi..
Ánh mắt của Jin-Woo quét quanh phòng.
Những bức tượng chưa bị phá hủy, đang tăng tốc lao về phía anh.
Các bức tượng đã nhanh chóng áp sát.
Anh lách người tránh đòn tấn công với tốc độ khủng khiếp và nắm lấy chuôi dao găm, xoay con dao
phía trước và cắt cổ các bức tượng.
Rầm
Bị cắt đứt đầu, thân hình bằng đá của các bức tượng sụp đổ.
Nhưng điều thực sự nguy hiểm không phải là những bức tượng đá.
Jin-Woo cảm thấy một luồng sát khí hung mãnh tới mức toàn bộ tóc gáy anh dựng đứng lên.
Jin-Woo ngẩng đầu lên, và...
‘...!'
Đúng như anh đoán.
Một ánh sáng đỏ ma quái đang tụ về cả hai mắt của bức tượng.
'Phải tránh... liệu có quá muộn không?'
Jin Woo nhìn các bức tượng đá. Trong thoáng chốc, anh nhận ra mình đã bị bao vây.
Không còn đường thoát.
'Nếu vậy.'
Jin-Woo bỏ con dao găm ra khỏi tay trái và đưa bàn tay trái về phía những bức tượng đá đang cản đường anh.
Bàn tay của kẻ thống trị
Năm bức tượng đá bị túm chặt bởi kỹ năng Bàn tay của kẻ thống trị và quăng lên không trung.
ring ~!
ring ~!
[Kỹ năng Bàn tay của kẻ thống trị đã thăng cấp thành Sức mạnh kẻ thống trị!].
‘Tốt!'
Nhưng Jinwoo không đủ thời gian để tận hưởng niềm vui.
Jin-Woo quăng chiếc khiên làm bằng những bức tượng đá về phíaánh mắt của bức Tượng thần.
XOẸT
CHÍU
Đúng như dự đoán, một chùm tia đỏ tuôn ra từ cả hai mắt của bức tượng.
ZzzzZZZ-!
Chỉ mất một giây,tấm khiên làm từ các bức tượng đá đã tan chảy, nhưng Jin-Woo có thể thoát khỏi chùm tia một cách an toàn.
Khi anh ngưng kỹ năng Bàn tay của kẻ thống trị, những bức tượng chỉ còn là những viên đá, lả tả rơi xuống sàn nhà.
'Nó phải chết'
Jinwoo nhận ra rằng bức tượng thần quá mạnh. Chỉ trong phút chốc, nó có thể làm bốc hơi các bức tượng đá mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Sức mạnh đó có thể làm thay đổi cục diện trận chiến.
Anh quyết định thay đổi chiến lược.
'Đánh bại bức Tượng thần'
Mục tiêu đã được đặt ra.
Ngay trước khi Tia sáng tuôn ra từ đôi mắt của bức tượng thần, đôi chân của Jin-Woo đã cắm xuống sàn nhà.
Tăng tốc
Doo Doo Doo Doo!
Với kỹ năng này, tốc độ của Jin-woo tăng lên đến mức vượt quá phạm vi nhận biết của bức tượng.
Jin-Woo nhanh chóng chạm tới chân bức tượng đá và dồn sức lực vào đôi chân của mình.
Chỉ có một cơ hội duy nhất.
Jinwoo tung người lên cao.
Trong không trung, anh không thể di chuyển tự do, và cũng khó tránh khỏi những tia sáng đỏ hủy diệt kia.
Thế nhưng, nếu bạn không chấp nhận rủi ro, bạn không thể nắm bắt được cơ hội.
Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con?!
'Vì thế...'
Jin-woo nghiến răng
Anh lao lên như một quả tên lửa.
'Chết này!'
Chương 157: Ta là người thiết kế hệ thống
Trong nháy mắt, Jin-Woo đã nhảy lên ngang tầm mắt của bức tượng thần khổng lồ.
Trong khoảnh khắc đó, Jin-Woo cảm thấy như thể mọi thứ xung quanh anh đã dừng lại.
Thậm chí anh có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi nhễ nhại bị văng ra.
Với tốc độ đó, anh thấy những giọt mồ hôi như đay bay trong một thước phim quay chậm.
Trạng thái siêu tập trung.
Chỉ một sơ xuất nhỏ cũng có thể khiến Jinwoo mất mạng. Vì vậy, anh đã ép bản thân vận dụng tối đa tất cả các chỉ số của mình.
'Hóa ra đây là uy lực thực sự của chỉ số nhanh nhẹn ...'
Những gì đang diễn ra khiến anh vô cùng phấn khích. Nhờ nỗ lực cày cấp, anh đã đạt tới trình độ này.
Nhưng.
Không có thời gian để tận hưởng những thành tựu trong quá khứ.
Ánh mắt của bức tượng di chuyển chậm chạp, nhưng rõ ràng là nó đang nhắm vào anh.
Ánh sáng đỏ lóe lên trong mắt nó.
Jinwoo đang rất gần chùm tia sáng đỏ, điều đó khiến anh nổi da gà.
Chỉ một cái chớp mắt, và mọi chuyện sẽ kết thúc.
Jinwoo không khỏi chóng mặt khi nghĩ đến viễn cảnh đó.
'Bình tĩnh nào... '
Anh vươn tay trái ra. Cánh tay đó không cầm con dao găm nào.
Sức mạnh của kẻ thống trị!
Bàn tay của kẻ thống trị đã được nâng cấp thành Sức mạnh của kẻ thống trị!
Nhờ vậy, anh có thể kéo lệch vai bức tượng thần khổng lồ.
Tất nhiên, bức tượng có trọng lượng khổng lồ như thế không dễ dàng mất thăng bằng. Tuy vậy, khi nó chống lại lực kéo, nó cũng vô tình kéo Jinwoo lại gần.
"Hah'
Dù sao thì, phần trên của bức tượng cũng bị nghiêng ngả và hơi đổ về phía trước.
‘...!'
Kích cỡ của bức tượng thần quá lớn, và bây giờ trọng lực chính là kẻ thù của nó.
Khi nâng cấp thành Sức mạnh của kẻ thống trị, có vẻ như uy lực của kỹ năng này cũng tăng lên.
Nhờ đó, Jin-Woo đã an toàn ngồi vắt vẻo trên vai bức tượng.
Vừa kịp lúc luồng sáng đỏ bắn ra, thiêu đốt chỗ Jinwoo vừa bay qua.
Xoẹt
'Tốt rồi.'
Bây giờ là khoảng giữa hai đợt tấn công, và Jinwoo có vài giây an toàn.
Không gặp khó khăn gì, Jin-Woo chạy qua vai bức tượng và xuống tới cổ.
Tay phải của anh nắm chặt tay chuôi Dao găm của Quỷ vương.
Xoẹt
Những tia sáng bạc lóe lên sau mỗi cú chém.
XOẸT XOẸT
XOẸT XOẸT
XOẸT XOẸT
Hàng chục cú chém vào cổ.Nhưng không có tác dụng.
Không cú đâm nào đủ sức tạo ra vết thương chí mạng. Chỉ đơn thuần là những vết xước trên bề mặt da.
'Dao găm không có tác dụng à?'
Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên anh cảm thấy nghi ngờ độ bén của Dao găm Quỷ vương - thứ được làm bằng lớp vỏ rắn hơn cả thép của con Trùm lớp Naga.
Ngay sau đó.
Jin-Woo thấy một bàn tay khổng lồ đang vồ lấy mình.
Trước khi bị bàn tay tóm gọn,anh ta chạy qua phía sau gáy bức tượng vàbăng qua vai đối diện.
Jinwoo hơi liếc nhìn xuống phía dưới một lúc, và nhận ra mình đang ở độ cao đáng kinh ngạc.
Cái đầu khổng lồ quay sang bên anh lần nữa.
Đây không phải là lần đầu tiên Jinwoo đối phó với những đối thủ miễn nhiễm với đao kiếm.
'Nếu không thể chém nó, thì đập nát nó vậy'.
Gần đây anh không đầu tư nhiều điểm vào chỉ số sức mạnh.
Tuy nhiên
Đôi mắt Jin-Woo sáng lên.
'Dứt điểm nào'.
Jin-Woo nhảy lên và nhắm vào đầu của bức tượng.
Crack
Uỳnh
Cả bàn tay anh lún sâu vào đá.
Jin-Woo nắm chặt tay trái lại.
Giống như một chuyên gia leo núi, Jinwoo treo mình trên cánh tay trái và áp sát người vào khuôn mặt của bức tượng.
Quá trình chuẩn bị đã xong.
Tiếp theo là những đòn tấn công thật sự.
Lưng, vai, cánh tay phải của Jin-Woo giang rộng.
Sức mạnh ma thuật khủng khiếp của Jinwoo dồn vào tay phải, như một cơn lốc ma thuật.
Đầu tiên là
...
UỲNH
Khung cảnh hiện tại khiến bức tượng thiên thần kinh ngạc.
Toàn bộ ngôi đền đang rung chuyển bởi cơn sóng ma thuật mạnh mẽ lan tỏa từ cánh tay của Jinwoo. Bức tượng thiên thần cũng không giấu nổi sự phấn khích.
Nó không thể tin vào những gì đang diễn ra.
Jinwoo đang hoàn thành bài kiểm tra, với một màn trình diễn đáng kinh ngạc.
Đôi mắt thiên thần lóe lên tia hy vọng.
UỲNH
Cú đấm của Jin-Woo lại giáng xuống mặt bức tượng thần.
UỲNH
Bức tượng hơi mất thăng bằng, nhưng cuộc tấn công của Jinwoo vẫn chưa phải đòn chí mạng.
Bức tượng vẫn cố trụ lại và....
Chát
Nó dùng bàn tay to lớnđánh vào mặt mình, như người ta đánh con muỗi trên mặt.
Thịch
Jinwoo bật cười. Anh nhảy xuống vai để tránh cú đánh của bàn tay khổng lồ.
Sau đó, bức tượng rút tay ra, và Jinwoo lại leo lên.
CHÁT
CHÁT
CHÁT
Những tiếng động khủng khiếp vang lên khắp ngôi đền
RẮC
Những vết nứt trên bức tượng thần dần dần lan ra mọi hướng, như một mạng nhện khổng lồ.
Jinwoo loạng choạng cố gắng giữ thăng bằng.
Trong lúc đó, bức tượng quyết định chạy về phía bức tường đối diện
UỲNH|
UỲNH
Bức tượng loạng choạng bước trên mặt đất. Nó đang lao vào tường và cố gắng đè bẹp Jin-Woo.
Nhưng trước khi nó kịp tiếp cận bức tường
Jinwoo quyết định kết liễu bức tượng thần.
Anh dồn lực và tung ra hàng loạt cú đấm.
Nắm đấm của anh rơi như mưa lên mặt bức tượng.
Nhanh chóng hơn, mạnh mẽ hơn và bạo liệt hơn.
CHÁT
CHÁT
CHÁT
UỲNH|
UỲNH
Bức tượng vẫn nỗ lực tăng tốc, và khoảng cách giữa nó với bức tường nhanh chóng giảm xuống.
Thấy vậy, Jin-Woo tập trung toàn bộ sức lực của cơ thể lên cánh tay phải của anh ấy, để ra đòn cuối cùng.
Từng đường gân, từng thớ thịt căng phồng vì sức mạnh ma thuật.
'Nào...'
Sức mạnh của cấp 103.
Jin-Woo dồn tất cả sức mạnh đó vào nắm tay.
Ngay trước khi bức tượng đập vào tường...
BANG
Một tiếng vỡ chát chúa vang lên. Và nửa cái đầu bức tượng rơi xuống.
UỲNH.
Cả ngôi đền rung chuyển.
Cơ thể khổng lồ của bức tượng rơi tự do xuống sàn nhà.
UỲNH.
Hàng tấn bụi bốc lên thành một màn sương dày đặc,
Jin-Woo hiên ngang đi qua màn sương.
Jin-Woo hít một hơi.
'Huh'
Tuy nhiên, tiếng tim đập nhanh chóng dội vào màng nhĩ.
THÌNH THỊCH
Anh nhìn bức tượng thần. Khuôn mặt ghê tởm của nó đang ở ngay trước mặt anh.
Chính anh đã tiêu diệt nó, chứ không ai khác.
Là nỗ lực của riêng anh.
'Mình đã làm được.'
Trong thoáng chốc,Jinwoo nhớ tới khuôn mặt của những thợ săn mất mạng ở đây.
Tuy nhiên, những bức tượng còn lại nhanh chóng xô tới. Chúng không tử tế đến mức cho anh thời gian nghỉ ngơi.
Jin-Woo bị bao vây bởi một đội quân tượng đá hung hãn.
Nhìn xuống hai tay, Jin-Woo ngẩng đầu lên.
Sức mạnh của kẻ thống trị.
THỊCH
Dưới áp lực của bàn tay vô hình từ kỹ năng Sức mạnh của kẻ thống trị, tất cả các bức tượng đá lập tức dừng lại.
Jin-Woo nhìn xuống tay mình.
Hôm nay...
Trận chiến này đã khiến mình mạnh mẽ hơn.
Anh nắm tay lại, cảm nhận sức mạnh ma thuật đang cuồn cuộn chảy trong từng đường gân thớ thịt.
Lồng ngực Jinwoo run rẩy không ngừng.
Anh cảm thấy như có gì đó trong anh đang bừng tỉnh sau trận chiến sống còn này.
Đúng lúc đó.
Clap
clap
Clap
clap
Tiếng vỗ tay chậm chạp vang lên.
Jin-Woo ngẩng đầu về phía âm thanh.
Bức tượng thiên thần đã dành cho anh một tràng pháo tay, kèm nụ cười nhẹ nhàng.
"Rất tuyệt."
Tuy nhiên, trái với vẻ dịu dàng và tửu tế nơi khóe miệng, ánh mắt nó lóe lên từng tia sát khí.
Sau đó, Jin-Woo nói.
"Điều đầu tiên, ngươi đã hứa với ta....
Hắn nói rằng hắn sẽ trả lời các câu hỏi của Jinwoo, nếu anh có thể vượt qua được bài kiểm tra cuối cùng hay gì đó.
Jin-Woo đang chờ để nghe câu trả lời.
Tuy nhiên, bức tượng thiên thần phá lên cười.
Rõ ràng nó không có ý định tiết lộ sự thật một cách dễ dàng như vậy.
Hahaha.
Sau đó, nó bước lên một bước.
"Bài kiểm tra chưa kết thúc..."
Và một bước nữa.
"Vẫn còn..."
Một bước nữa.
Bức tượng thiên thần, đã thu hẹp khoảng cách và đứng trước mặt Jin-Woo.
"Ta ở đây."
Vút
Vút
Vút
Đôi cánh thon dài trên lưng của thiên thần xoắn vlại, và tất cả biến thành nhữngcánh tay.
Hai cánh tay vươn ra khỏi vai và sáu cánh tay mở rộng từ phía sau.
Cả tám bàn tay siết lại thành nắm đấm.
"Ta mới là bài kiểm tra cuối cùng".
Jin-Woo cau mày.
Nhưng trước khi anh kịp mở miệng, bức tượng Thiên thần đã ngắt lời anh.
"Không phải lo lắng gì cả. Tấn công tùy ý. Giết ta nếu có thể".
Jinwoo tròn mắt ngạc nhiên.
Bức tượng biết chính xác những gì anh sẽ nói.
Jinwoo sợ rằng nếu anh giết nó, anh sẽ không nhận được câu trả lời và chuyến đi này trở nên vô ích.
Sau đó, bức tượng Thiên thần chậm rãi đưa một bàn tay lên và chỉ vào đầu mình.
"Tất cả mọi thứ về ngươi đều nằm ở đây".
"Mọi thứ?"
Trán Jin-Woo đổ mồ hôi lạnh.
Thiên thần lại cười như một cái máy.
HAHAHAHA
Rồi nó nói tiếp.
"Nếu ngươi kìm nén sức mạnh để cố gắng không giết ta, thì còn lâu mới phát huy được hết kỹ năng của ngươi".
Ngay lúc đó, đôi môi cuả thiên thần di chuyển nhanh chóng.
Nhưng giọng nói không phát ra từ miệng nó.
ring~
['Nhiệm vụ khẩn cấp'.]
[Nếu bạn không thể hạ gục kẻ thù trong khoảng thời gian quy định, trái tim bạn sẽ ngừng đập.]
Thời gian còn lại: 10 phút 00 giây]
Ngay khi anh đọc tin nhắn của Hệ thống, một giây đã biến mất.
[Thời gian còn lại: 9 phút 59 giây]
Jin-Woo tròn mắt nhìn bức tượng thiên thần run rẩy.
"Ok."
[Ok.]
Mỗi khi thiên thần lên tiếng, giọng nói của hệ thống lại vang lên.
Trái tim Jinwoo vừa bình tĩnh lại trong giây lát, giờ tiếp tục đập như điên. Hơi thở của anh tăng tốc, và những ngón tay anh run lên.
Theo dõi phản ứng của Jin-Woo, bức tượng thiên thần đã trả lời câu hỏi đầu tiên của anh.
"Lúc đầu ngươi hỏi ta là ai phải không?"
[Lúc đầu ngươi hỏi ta là ai phải không?]
"Ta là người thiết kế hệ thống".
[Ta là người thiết kế hệ thống.]
* * *
"Bây giờ Nhật Bản đã trở thành một hầm ngục, sao anh không đến đó?"
Woo Jin-chul cau mày.
Đáp lại, Kim vừa ngáp vừa gãi ria mép.
"Có nhiều phóng viên rồi, tôi đến đó nữa làm gì? Tốt hơn là ở đây và chờ một tin sốt dẻo".
" ..."
Woo Jin-chul lắc đầu ngán ngẩm, cố nén một tiếng thở dài.
Để hoàn thành công việc của mình, các thành viên trong bộ phận giám sát cần thu thập và xây dựng một mạng lưới thông tin. Và các phóng viên có thể giúp họ nhiều việc.
'Ở đời, thêm bạn bớt thù thì tốt hơn'.
Vì vậy, Woo Jin-chul đã đã hợp tác với phóng viên Kim Geon-ja
Kim nói xong, ngáp dài và hỏi.
"Cả thế giới đang nhốn nháo, mà anh vẫn ngồi đây sao?"
Woo Jin-chul không trả lời. Anh chỉ lặng lẽ thở dài trước đống tài liệu trước mặt.
"Ai làm việc nấy"
Kim tròn mắt. Anh ta rút bút và cuốn sổ tay ra.
"Nghe có vẻ thú vị đấy. Tôi muốn viết một chút về anh... Ừ, tôi biết anh không thích, nhưng mà..."
"Phóng viên Kim. Cậu thực sự ... "
Ngay lúc đó, điện thoại di động của Woo Jin-chul đã đổ chuông.
"Vâng, tôi đây?'
Đó là cuộc gọi từ trung tâm báo cáo.
Khi trung tâm gọi thẳng cho Woo Jin-chul chứ không phải gọi tới bộ phận giám sát, nghĩa là có điều gì đó không bình thường.
Woo Jin Chul vội vàng nhận cuộc gọi.
"Giám sát viên Woo Jin-chul đây".
"Thưa ngài, chúng tôi có một báo cáo lạ ở đây. Có lẽ ngài nên xem qua..."
Woo Jin-chul nhíu mày.
"Chuyện gì đã xảy ra?"
"Ngài có nhớ cái trường mà lũ Orc xuất hiện hôm trước không?"
"Lại chuyện gì nữa à ...?"
"À thì... một cổng mới xuất hiện trong sân trường, và người ta đã tim thấy một hầm ngục đôi..."
"Hầm ngục đôi?"
Đôi mắt của Woo Jin-Chul ngày càng mở lớn.
"Nhân tiện..."
Các nhân viên tiếp tân ngập ngừng
Sốt ruột, Woo Jin-Chul thúc giục.
"Sao cơ?"
"Thợ săn Sung Sung Jin-woo đã bước vào đó".
Chương 158: Ta là ai?
Gần như ngay lập tức
Bức tượng thiên thần bắt đầu tấn công.
Nhanh như chớp, nắm đấm hung mãnh của nó bay thẳng tới Jinwoo.
Cú đấm quá nhanh và quá gần. Không thể né tránh - kinh nghiệm của Jinwoo mách bảo như vậy.
Thay vì né tránh, Jinwoo vội đưa tay lên đỡ đờ.
Phương án này không tệ, nhưng cũng không hề khả quan.
BANG
Ngay khi cú đấm khủng khiếp chạm tới da thịt Jinwoo, anh bay thẳng vào tường như một con diều bị đứt dây.
UỲNH.
Bức tường vỡ thành từng mảnh, rơi lả tả xuống.
'Khụ! Khụ!'
Jin-Woo nuốt nước bọt, khẽ rên rỉ.
Anh bị sốc bởi cú đấm khủng khiếp đó. Sức mạnh vượt xa những gì anh tưởng tượng.
Tuy nhiên, bức tượng thiên thần không có ý định chờ anh hồi phục. Nó nhanh chóng tiếp cận Jinwoo. Nắm đấm thứ hai nhắm thẳng vào mũi anh.
CHÁT
Jinwoo chỉ kịp nghiêng đầu sang một bên để tránh đòn. Nắm đấm của bức tượng thiên thần tạo thành một lỗ hổng sâu hoắm trên vách đá.
Không hề dưng lại, bức tượng thiên thần áp sát Jinwoo và dùng cả tám cánh tay tấn công anh không thương tiếc.
Những cú đấm đầy uy lực. Chỉ một đòn cũng đủ sức kết liễu một thợ săn cao cấp.
UỲNH
CHÁT
CHÁT
UỲNH
Tuy nhiên, thời gian trôi đi, đôi mắt nhìn thiên thần ngày càng lớn.
"Hắn đang chặn những đòn tấn công của mình???!"
Bức tượng tấn công Jinwoo bằng cả tám cánh tay. Thế nhưng, những cú đánh đó đang dần dần bị chặn lại bởi hai cánh tay của Jinwoo.
Chuyển động quá nhanh đến nỗi cả hai chỉ kịp nhìn thấy dư ảnh.
Thiên thần bắt đầu cảm thấy ngưỡng mộ Jinwoo.
Ngay từ đầu, kết cục của cuộc chiến này đã được nó định trước.
Những gì đang diễn ra chỉ là một màn mua vui cho nó.
Một bài kiểm tra dành cho Jinwoo, bất kể anh có muốn hay không.
Thế nhưng
Bài kiểm tra này đã khiến nó hào hứng.
'Thật hấp dẫn'
Bức tượng đang bị cuốn hút vào trận chiến với Jinwoo.
Suốt bao năm tồn tại, nó chưa bao giờ nghĩ rằng một con người có thể chiến đấu với nó lâu như thế.
Khoảnh khắc nó nghĩ vậy, một ánh sáng lóe lên.
Không, không phải là ánh sáng.
Là một cú đấm.
Của con người nhỏ bé kia.
UỲNH
Lần đầu tiên, bức tượng thiên thần bị đấm đến nỗi lăn lộn trên sàn.
Nó nhanh chóng đứng dậy. Một vết nứt nhỏ đã xuất hiện trên mặt nó.
[Haha.]
Thật là một niềm vui hiếm hoi.
Bức tượng thiên thần phấn khích đến nỗi nó không quan tâm đến những gì đang xảy ra với mình.
"Huh"
Trong khi đó, Jinwoo không thể vui nổi. Anh hít một hơi thật sâu.
'Rất mạnh.'
Hắn mạnh hơn bất kỳ kẻ thù nào anh từng gặp.
"Người thiết kế hệ thống" - Hắn tự gọi mình như vậy.
'Tại sao hắn lại thiết kế ra hệ thống? Tại sao hắn lại chọn mình làm người chơi? Và những gì đang xảy ra với thế giới này?'.
Những điều Jinwoo thắc mắc chất chồng như một ngọn núi.
'Muốn giải đáp những điều này...'
Việc đầu tiên là phải đánh gục thứ đó.
Jin-Woo nắm chặt taylại.
Nhưng sau đó.
Anh cảm thấy một cái gì đó dính dính và ấm trên mặt mình.
Tong! tong!
Từng giọt máu đang chảy xuống trán.
'Mình không tránh được những cú đấm đó sao?'
Jinwoo tưởng rằng anh đã hoàn toàn tránh được những đòn tấn công mãnh liệt của bức tượng, nhưng anh đã nhầm.
Hiện tại, máu đang rỉ xuống mắt và cản trở tầm nhìn của anh.
Trái lại, kẻ địch chỉ bị vài vết xước nhỏ.
Jinwoo đã đi đến một kết luận rõ ràng
"Cận chiến với con quái vật này quả là bất lợi".
Kẻ thù lớn hơn anh nhiều lần, và hắn nhiều hơn anh sáu cánh tay.
Thực tế là anh không thể tránh hoặc ngăn chặn tất cả các cuộc tấn công chớp nhoáng của nó.
Vết rách trên trán là minh chứng cho điều này.
'Nếu vậy.'
'Hãy thay đổi phong cách chiến đấu một chút'
Khoảnh khắc Jin-Woo nghĩ vậy, bức tượng thiên thần bay lên và tung ra- hàng loạt cú đấm
-UỲNH
Một cú đấm trúng vào tường của ngôi đền, khiến nó đổ sụp xuống.
Thiên thần nghiêng đầu.
Jinwoo đã rút lui trước khi bức tượng thiên thần chạm tới anh.
Tốc độ của nó không hề chậm lại. Vậy thứ gì đã giúp Jinwoo tránh được tất cả những đòn đó?
Bức tượng lắc lắc cái đầu. Thì ra Jinwoo đã sử dụng Sức mạnh của kẻ thống trị để ấn đầu bức tượng thiên thần xuống.
Đây chính là cách anh đã dùng để đánh bại Vua kiến Ber.
Thế nhưng...
‘...?'
Jinwoo không tin vào mắt mình.
Anh nghĩ rằng mình có thể đẩy bức tượng xuống đất, nhưng không. Kỹ năng của anh chỉ đủ sức làm cho cái cổ của bức tượng thiên thần vặn vẹo, hơi phình ra một chút.
Không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng dường như hắn đã vô hiệu hóa kỹ năng của Jinwoo bằng một thứ gì đó không thể nhìn thấy.
'Cái quái gì...'
Jinwoo không kịp kết thúc câu hỏi.
[Hahaha, vui quá.]
Giọng nói trầm thấp của bức tượng thiên thần trộn lẫn với giọng nói nữ tính của hệ thống. Sự kết hợp quái dị đó khiến Jinwoo đau cả tai.
[Chơi với ngươi rất vui.]
Khi hắn ta duỗi tám cánh tay của mình ra mọi hướng, những vũ khí của các bức tượng đang nằm trên mặt đất bắt đầu rung chuyển.
'Hắn đang...?'
Đôi mắt của Jin-Woo ngày càng mở lớn.
Chẳng mấy chốc, vũ khí của những bức tượng đá đã bay tới tay bức tượng thiên thần.
Thiên thần nắm lấy tám vũ khí cùng một lúc, mỗi tay một cái.
[Bàn tay của kẻ thống trị].
Hắn cũng sử dụng kỹ năng [Bàn tay của kẻ thống trị].
Nhìn thấy điều này, Jinwoo đã hiểu hắn chặn đòn tấn công của mình như thế nào.
Đây không phải là một đối thủ thông thường.
Liếc
Đột nhiên, ánh mắt của Jin-Woo ngước lên lên.
[Thời gian còn lại: 6 phút 19 giây]
Chỉ còn lại khoảng 6 phút.
"Mình phải tăng tốc lên"
Anh hiểu rằng các cuộc tấn công tầm xa không có tác dụng.
Jin-Woo đã thay đổi chiến thuật và gọi cây Dao găm của Quỷ vương từ hòm đồ.
Hai dao găm chống lại tám vũ khí.
THỊCH
THỊCH
Trận chiến càng trôi qua, trái tim anh càng đập mạnh.
Bức tượng thiên thần nhảy lên trần nhà và đứng trước mặt Jin-Woo.
Crack!
Cú giậm mạnh đến mức các phiến đá ở phía dưới sụp đổ và vỡ vụn.
Jin-Woo cảm thấy những mảnh đá bắn vào mắt cá chân mình. Anh đẩy con dao găm về phía trước.
'Mình làm được.'
Jinwoo tự động viên bản thân. Anh đối mặt với ánh mắt của thiên thần và cố điều hòa hơi thở.
Một cơn ớn lạnh chạy qua xương sống.
Đúng như dự đoán
Tám món vũ khí, bao gồm kiếm, giáo, đao, rìu và búa, đã lao về phía anh như thể chúng có sự sống.
sau-
Jinwoo thở dốc. Anh vung dao lên.
Dưới ánh sáng nhập nhoạng của ngôi đền, con dao găm của Jinwoo vẽ thành một đường cong sắc lẹm.
Kwa
Kwak
Kwak Kwa
Kwak Kwak
Kwa Kwak!
Âm thanh chát chúa vang lên, như thể bạn chặn những viên đạn đang bay bằng cách bắn hạ chúng.
Những tiếng ầm ầm kéo dài vô tận, Jinwoo và bức tượng đã tung ra hàng ngàn cú đánh.
Mọi thứ xung quanh như bất động, chỉ có một thợ săn và một bức tượng vật lộn như thể họ chống lại quy luật của dòng chảy thời gian.
-Nhưng...
'Mình đã cảm thấy nó.'
Vai của Jin-Woo khẽ di chuyển.
Thanh kiếm của thiên thần chỉ cách Jinwoo chưa đầy một sợi tóc. Khoảng cách mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Anh không quan tâm đến con mắt bị mờ bởi dòng máu chảy xuống.
Jinwoo đang đọc quỹ đạo của những đòn tấn công bằng tất cả các giác quan của minh.
Những giác quan của anh đã vượt quá giới hạn thông thường và bước sang một đẳng cấp mới.
Anh đã có thể vừa tránh né vừa đáp trả những đòn tấn công của bức tượng thiên thần.
Các vết thương trên cơ thể thiên thần ngày càng tăng.
Trong khi tốc độ của thiên thần vẫn như cũ, tốc độ của Jin-Woo ngày càng nhanh hơn.
Thiên thần thực sự kinh ngạc.
'...!'
Hắn đã không tính đến chuyện này khi thiết lập bài kiểm tra.
Con người này đang mạnh lên ngay trong trận chiến.
Tăng sức mạnh theo đúng nghĩa đen.
'Hắn luôn mạnh lên bằng cách vượt qua giới hạn như thế này sao?'
Thiên thần nhìn Jinwo với ánh mắt nghi ngờ.
Và hắn đã biết lý do.
SỰ HÒA TRỘN.
'Ra thế... Tôi xin lỗi'
Thiên thần lắc vai.
Thật tuyệt khi có thể làm chủ sức mạnh này một cách tự do.
Nhưng đó cũng là điều hắn muốn.
Khi bức tượng thiên thàn còn đang say trong niềm vui, một thứ bất ngờ bay lên không trung.
Một cánh tay bị cắt gọn gàng
Thiên thần ngước đầu lên.
Cánh tay bị cắt là ... tay phải của nó.
[Ciaaaaaq!]
Cơn đau truyền đi khắp cơ thể bằng đá.
Thiên thần loạng choạng.
[Một con người nhỏ bé!]
Đôi mắt thiên thần đỏ ngầu.
Sự phẫn nộ khiến nó quên mất vẻ bình tĩnh thường thấy.
[ngươi dám...]
Khi hắn ta hét lên, những bức tượng đã sụp đổ bất ngờ đứng dậy và di chuyển. Jinwoo cảm thấy điều đó, nhưng anh không hoảng sợ mà vẫn tiếp tục tấn công thiên thần.
Hự
Thiên thần đang phải dùng bốn bàn tay để chặn một con dao găm.
Tuy nhiên, đôi chân hắn đang bị đẩy lùi.
Nhanh nhẹn, ý thức, sức mạnh, sức sống.
Tất cả các số liệu thống kê của Jinwoo đã vượt quá dự đoán của thiên thần.
[Tuyệt quá!]
Khi thiên thần hét lên, tất cả những bức tượng trong đền lao vào tấn công Jinwoo.
[3 phút 02 giây]
Thời gian sắp hết.
Con dao găm của Jin-Woo lại cắt đứt một cánh tay của thiên thần. Đó là một trong những cánh tay được tạo ra từ sáu cái cánh.
[Aaaah!]
Nhưng những bức tượng đá xung quanh không giúp được gì nhiều.
Số lượng tượng đá xung quanh Jin-Woo rất nhiều, nhưng anh vẫn tập trung vào việc tấn công bức tượng thiên thần. Jinwoo chỉ tránh những đòn tấn công chí mạng và chấp nhận chịu đựng những đòn còn lại.
Thể lực anh đã giảm mạnh.
CHÁT
Một bức tượng đá bất ngờ đập tấm khiên xuống vai anh.
CHÁT
Jinwoo lừ mắt nhìn nó.
Bức tượng đá đang cầm tấm khiên và chuẩn bị giáng xuống một lần nữa.
Khuôn mặt của Jin-Woo nhăn nhó.
'Mấy thằng khác thì mặc kệ... Nhưng ta không thể tha thứ cho ngươi'.
Đang chiến đấu với thiên thần, Jinwoo thúc khuỷu tay trái vào đầu hắn.
Crack!
Đầu bức tượng vỡ vụn.
Những bức tượng khác lao vào Jinwoo. Tuy nhiên, anh đã đẩy chúng ra bằng kỹ năng [Sức mạnh của kẻ thống trị]
BANG
Các bức tượng bị bắn ra, như thể chúng vừa ở trong trung tâm của một vụ nổ.
'Ha, ha...'
Nhưng trước khi Jinwoo kịp thở phào, bức tượng đã vung tay đập xuống đầu anh.
Jin-Woo khẽ lắc người sang một bên để tránh đòn tấn công.
Nắm đấm khổng lồ đã quét sạch trôi hàng chục bức tượng đá gần Jin-Woo.
Jin-Woo chạy theo vòng tròn để thoát khỏi sự đeo bám của những bức tượng chiến binh, và tiếp cận bức tượng thiên thần.
Thiên thần chào đón Jin-Woo với khuôn mặt nhăn nhó.
Nó đang vô cùng tức giận.
Một lần nữa, Jin-Woo và Thiên thần cuốn vào nhau.
Mồ hôi và máu của Jin-Woo văng ra theo mọi hướng.
Nhưng điều đó không kéo dài.
Chẳng mấy chốc, mồ hôi và máu đã bốc hơi bởi sức nóng tỏa ra từ những chuyển động của Jinwoo.
Mồ hôi và máu bốc lên thành một làn hơi nước màu đỏ quấn quanh vai anh.
Các bức tượng đã bị đẩy lùi, và cánh tay của thiên thần sượt khỏi đầu anh.
Jin-Woo chỉ chờ khoảnh khăc đó, và...
[Aaaah!]
Một cánh tay khác văng ra.
Con dao găm của Jin-Woo cuối cùng cũng chạm vào cổ thiên thần.
Thiên thần đang dùng đôi tay to lớn của nó để đỡ đòn. Trong khi đó, Jin-Woo cũng bình tĩnh dồn sức đẩy con dao vào cổ thiên thần.
Ngay lúc đó, Thiên thần tuyên bố đầu hàng.
[Ta thua rồi.]
Đồng thời, các bức tượng cũng ngừng chuyển động.
[Bài kiểm tra đã kết thúc.]
Tick
Khi thiên thần dứt lời, đồng hồ bấm giờ đã dừng lại, như muốn chứng minh lời nó vừa nói.
[Thời gian còn lại: 2 phút 11 giây]
Toàn bộ cơ thể của Jin-Woo chìm trong làn hơi nước.
Xác nhận đồng hồ bấm giờ đã ngừng lại, Jin-Woo gục đầu xuống. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bức tượng thiên thần.
"Ta muốn hỏi ngươi.... "
[Bất cứ điều gì. Ta sẽ trả lời bất cứ điều gì ta biết.]
Khuôn mặt của thiên thần trở nên vô cảm. Nó bất ngờ chấp nhận yêu cầu của Jinwoo.
‘...'
Jin-Woo lặng lẽ nghĩ lại.
Ban đầu, khi anh hỏi thiên thần rằng, 'Ngươi là ai?', Thiên thần đã phá lên cười. Hắn bảo Jinwoo đã hỏi sai vấn đề.
Và khi trận chiến tiếp tục diễn ra, nhiều câu hỏi khác phát sinh hơn.
Vì vậy, Jin-Woo quyết định hỏi một câu khác.
''Ta là ai?"
Chương 159: Hoàng đế Bóng tối
Các thành viên Cục giám sát thợ săn đã đến hiện trường.
Họ gồm bảy thợ săn cao cấp.
"Mình đã tập hợp tất cả những thành viên ưu tú nhất của Hiệp hội lúc này, nhưng mà..."
Woo Jin-chul biết rằng, lực lượng này không đủ để giúp đỡ Thợ săn Sung Jin-woo.
"Nhưng trong trường hợp xấu nhất ..."
Đội giám sát có thể câu giờ một chút để Sung Jinwoo có thể thoát khỏi Hầm ngục đôi.
Vì vậy, anh quyết định đi đến hiện trường.
"Có phải ở đó không? Sếp? "
"Tôi nghĩ vậy."
Woo JinChul và các thợ săn xuống khỏi xe, nhanh chóng vào sân trường.
Sau khi nhận được báo cáo, các Thợ săn của hội Anh dũng đang chờ đợi tin tức. Thấy các thành viên Cục Giám sát xuất hiện, khuôn mặt họ sáng bừng lên.
"Đây rồi, họ đã tới!"
Chủ hội vội chạy đến gặp đội giám sát.
Nhưng ánh mắt của Woo Jin-chul không chú ý tới anh ta, mà vẫn chăm chú nhìn về phía cánh cổng.
Hào quang ma lực tỏa ra dày đặc đến khó tin.
Woo Jin-chul gọi nhân viên của mình và ra lệnh.
"Nhanh lên nào."
"Vâng."
Đội giám sát thợ săn bước lên. Họ băng qua sân chơi và nhanh chóng đến gần cánh cổng.
Tuy nhiên...
Bước chân của Woo Jin-chul đã dừng lại.
"Sếp?"
"Tiền bối?"
Những người đang đi theo Woo Jin-chul cũng dừng lại.
Woo Jin-chul cẩn thận tháo kính râm ra để nhìn cho rõ. Trong khi đó, các thành viên khác đang rùng mình và lắc đầu.
"Đó là ... Cái quái gì ...?"
Một cơn bão ma na khủng khiếp đang gào thét.
Dường như không gian xung quanh cánh cổng đang bị bóp méo bởi cơn sóng ma thuật khủng khiếp này.
Đột nhiên anh lảo đảo và lùi lại trong vô thức.
Là ảo ảnh quang học, hay là một điềm báo?
Thoạt nhìn, người ta thấy một tấm màn tối bao phủ cánh cổng.
Nhưng khi nhìn lại, anh thấy nó như hình bóng của cái chết.
Quản lý Cục giám sát Thợ săn dừng lại.
Bản năng của Woo Jin-chul mách bảo anh rằng, bất kể chuyện gì đang diễn ra bên trong, thì đây cũng không phải là chỗ để họ đặt chân vào.
Các nhân viên ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt xám xịt của Woo Jin-chul,
"Sếp, anh có sao không? "
"..."
Thay vào đó, Woo Jin-chul đặt câu hỏi.
"Có một bang hội lớn nào đang chờ đột kích không? "
Một cấp dưới của anh nhanh chóng tìm kiếm và trả lời.
"Có ạ. Hội thợ săn đang chờ đợi một cuộc đột kích. "
"Thế còn hai thợ săn hạng S? "
"Cả chủ hội Choi Jong-in và phó hội Cha Hae-in, đều đang chờ để tham gia cuộc đột kích kia. "
Choi Jong-in và Cha Hae-in
'Mình không biết liệu họ có thể đối đầu với thứ đó không...'.
Woo Jin-chul lại quay đầu về phía cổng. Một cơn run rẩy bắt đầu ở từ ngón tay và dần dần lan khắp cơ thể anh.
Là hình bóng của cái chết đang uy hiếp anh.
Thay vì giọng nói uy nghiêm thường thấy, Woo Jin-chul nhai giọng run rẩy nói với cấp dười:
"Gửi... gửi yêu cầu hợp tác khẩn cấp tới Hội thợ săn ... "
* * *
Jinwoo đã đặt cậu hỏi đầu tiên.
Thay vì hỏi bức tượng là ai, anh đã hỏi "Ta là ai".
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó.
Jin-Woo, hít thở một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Anh bị ngộp thở sau trận chiến dữ dội vừa qua
Đôi vai anh cũng không còn co giật mà đã bình tĩnh lại.
[...]
Câu trả lời của thiên thần dường như bị trì hoãn.
Jin-woo ấn con dao găm vào cổ nó. Lưỡi dao đã cứa vào lớp đá.
Nếu thiên thần là một con người và có da thịt, nó đã bị chảy máu.
Vì nó chỉ là một bức tượng đá, nên máu không chảy ra. Nhưng cứ thế này, cái cổ sẽ bị cắt đứt.
Bức tượng thiên thần có biết điều đó không?
Jinwoo liếm môi.
[Giờ thì]
Khi nghe ở cự ly gần, giọng nói của bức tượng càng kỳ quái hơn
[Ngươi chọn đúng câu hỏi rồi đó.]
Rồi hắn mỉm cười.
Mặc dù vài cánh tay bị cắt đứt và lưỡi dao đang kề cổ, thiên thần không hề tỏ ra sợ hãi.
'Phải chăng cơ thể thực sự của nó đang ở chỗ khác?'
Tuy nhiên, Jin-Woo không đủ thời gian và kiên nhẫn để tìm kiếm xung quanh.
'Nếu nó thực sự có một cơ thể thật ở nơi khác, không biết cơ thể đó còn mạnh đến mức nào...'
Vẫn duy trì nụ cười trên khuôn mặt, thiên thần nói.
[Câu trả lời nằm ở bên trong ngươi.]'Trong ta?'
Đôi mắt của Jinwoo nheo lại, trở nên sắc bén hơn.
Anh đang tập trung cao độ để cảnh giác trước bất kỳ tình huống bất ngờ nào.
Trong nhiều năm lăn lộn ở hạng E, Jin-Woo đã phải đối mặt với nhiều kẻ thù vượt trội - những kẻ đủ sức giết chết anh ta bất cứ lúc nào.
Một thợ săn hạng E thật khó tồn tại trong Hầm ngục. Và Jinwoo, từng là hạng E của hạng E, đã phải nỗ lực để sinh tồn trong suốt 4 năm.
Những ngày tháng chênh vênh giữa ranh giới của sự sống và cái chết đã giúp anh có một khả năng đặc biệt: Lựa chọn đúng đắn trong những tình thế hiểm nghèo.
Và bây giờ, Jinwoo cảm thấy nổi da gà.
Một cái gì đó bất thường sắp diễn ra.
đúng như mong đợi
ring~
Jinwoo nghe thấy giọng nói quen thuộc của hệ thống đột ngột vang lên. Là giọng nói của một người phụ nữ nào đó, không giống như giọng nói của thiên thần.
[Tải dữ liệu được lưu trữ trong bộ nhớ.]
[Chấp nhận?] (Y / N)
Không chỉ giọng nói, mà cả màn hình tin nhắn cũng xuất hiện.
Có hay không.
Chữ Y (có) và N (không) bắt đầu nhấp nháy chậm chạp trước mắt như thể anh đang chờ câu trả lời.
'Đây là ... '
'Ngươi muốn làm gì?
Ánh mắt của Jin-Woo rời khỏi màn hình tin nhắn và hướng về thiên thần.
Thế nhưng, nụ cười đã biến mất khỏi khuôn mặt thiên thần. Nó đột nhiên nói với khuôn mặt vô cảm.
"Ta sẽ để ngươi lựa chọn. "
Không giống như ban nãy, giọng nói của thiên thần đã tách khỏi giọng nói của hệ thống. Đó là một giọng nam cứng như máy lọt vào tai anh.
Jin-Woo cắn môi.
"Dữ liệu được lưu trữ trong bộ nhớ ..."
'Vậy, khi nó nói câu trả lời nằm ở bên trong mình, nghĩa là mình đang giữ một tệp dữ liệu đã lưu sẵn, giống như các file save game trong trò chơi?'
'Và mình có thể kiểm tra tệp dữ liệu đó ngay bây giờ ?'
‘...'
Trong một khoảng thời gian ngắn, vô số suy nghĩ xuất hiện trong đầu anh.
Nhưng câu trả lời đã được quyết định.
'Có lẽ đây là lần đầu tiên và lần cuối cùng để mình xác minh mọi chuyện. Làm sao mình có thể bỏ qua được chứ?'
Nếu hệ thống muốn bẫy anh, nó không cần phải bày trò rườm rà như thế này.
Hệ thống thậm chí có quyền bắt trái tim của Jin-Woo ngừng đập.
'Như thiên thần đã nói, nếu tất cả quá trình này là một bài kiểm tra... thì nghĩa là, sau trận chiến vừa rồi, mình đã đủ điều kiện để truy cập dữ liệu.'
Jinwoo nhớ lại những lời nói của bức tượng thiên thần trước khi cuộc chiến bắt đầu. .
'Nếu ngươi vượt qua bài kiểm tra, ta sẽ trả lời tất cả các câu hỏi của ngươi. Đó là phần thưởng dành cho ngươi.
Hóa ra phần thưởng chính là quyền truy cập dữ liệu.
Jinwoo đã đi đến kết luận cuối cùng.
Sau đó, miệng Jin-Woo mấp máy.
"...Có."
Rồi bóng tối chợt ập đến.
Một tiếng chuông vang lên.
ring~
Sau khi âm thanh máy móc quen thuộc đập vào tai anh, giọng nói của hệ thống vang lên.
[Dữ liệu đã được nhập thành công.]
* * *
Đó là con đường vượt qua một đường hầm dài tưởng chừng như vô tận.
Sau khi vượt qua không gian tràn ngập bóng tối, anh thấy ánh sáng rò rỉ từ phía xa.
Sau vài giây chói mắt, Jinwoo đã nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng trước mắt mình.
Anh nuốt nước bọt và phát ra một tiếng rên rỉ.
'Ôi chúa ơi...'
Vô vàn binh đoàn ma thú đang đứng đó. Chúng đông đến nỗi không thể đếm được, trải dài tới tận chân trời.
Hằng hà sa số ma thú đang xếp hàng.
Đó là một cảnh tượng khủng khiếp.
Nếu những con quái vật này tràn ra khỏi cổng cùng một lúc, nhân loại sẽ bị diệt vong
Nghĩ đến thế, Jinwoo chợt giật mình
'Đợi đã... Đây là nơi nào?'
Không phải là trái đất.
Một quang cảnh kỳ lạ mà anh chưa từng nhìn thấy.
Một bình nguyên màu nâu đỏ khô cằn, với những tảng đá dài và mỏng có vẻ ngoài kỳ dik đang vươn mình lên trời cao.
Thứ duy nhất đập vào mắt anh là mặt đất màu nâu đỏ, những tảng đá và đội quân ma thú.
JinWoo từ từ nhìn sang những con ma thú.
HighOrc từ ngục tối thấp và người khổng lồ trong những ngục tối cấp cao hơn.
Tất cả những con ma thú này đang đang nhìn lên bầu trời, như chờ đợi một cái gì đó.
'Chúng đang nhìn vào đâu vậy?'
Ánh mắt của Jin-Woo cũng hướng lên trời.
Và anh đã tìm thấy "thứ đó"
'...'
Một hồ nước đen trôi nổi trên bầu trời.
Không, đó không phải là một cái hồ.
Là một cánh cổng khổng lồ, bao phủ bầu trời màu tím.
'Bầu trời tím ...'
Thêm một bằng chứng cho thấy nơi này không phải là Trái đất. Chẳng có nơi nào trên Trái đất có thể nhìn thấy bầu trời màu tím.
Một cái gì đó đã xảy ra giữa quái vật và cánh cổng, không phải trên trái đất.
Jinwoo nuốt nước bọt.
Tâm trí anh căng như dây đàn.
Thứ gì sẽ ra khỏi cánh cổng đó?
'Phải chăng một đội quân nhân loại sẽ bước ra khỏi cổng?'
Nhưng....
'Ôi chúa ơi!'
Cánh cổng nứt ra, và hàng vạn người lính mặc giáp bạc với đôi cánh đen bay ra.
Họ lao xuống như một đàn ong giận dữ.
Đội quân ma thú bao phủ mặt đất. Và giờ là đội quân giáp bạc bao phù bầu trời.
Một chiến trường hùng tráng với hàng triệu chiến binh.
Jin-Woo đã rất ấn tượng trước khung cảnh này.
Trong khi đó, đội quân ma thú bắt đầu trở nên phấn khích và hung hăng khi nhìn thấy đội quân giáp bạc
Không còn nghi ngờ gì nữa. Đó là một cuộc chiến với quy mô vĩ đại.
Những người lính lao xuống như viên đạn bạc.
Một số người lính đã bước vào trận chiến
GAOOOOHHHH
Tiếng gầm của những con ma thú làm rung chuyển mặt đất.
BU BOOOOOO
Những người lính giáp bạc cũng thổi tù và, phát ra những âm thanh vang vọng
Vũ khí chạm nhau nảy lửa, và những mảnh giáp rơi xuống.
Những tiếng hét nhanh chóng trở thành tiếng kêu gào và rên rỉ.
Mặt đất cũng bắt đầu nhuộm màu máu đỏ.
Những người lính bạc rất mạnh, và họ nhanh chóng chiếm ưu thế.
Mỗi người trong số họ có thể xé xác những thợ săn cấp cao nhất mà không gặp khó khăn gì.
Cuộc chiến dường như không cân sức. Trong lúc đó, đội quân giáp bạc tiếp tục được bổ sung thêm quân số. Tầng tầng lớp lớp chiến binh vẫn tuôn ra từ cánh cổng.
Họ như một cơn sóng thần, ầm ầm cuốn trôi những con ma thú trên bình nguyên đất đỏ.
Waksks
Kie eek!
Không còn là một cuộc chiến nữa, đây là một cuộc tàn sát.
Những người lính chém giết đối phương bằng những đòn tấn công kien quyết và bạo liệt, như cách Jinwoo thường xử lý ma thú. Vì vậy, số lượng ma thú nhanh chóng giảm xuống.
Khi nhìn những con ma thú bị tàn sát,Jin-Woo cảm thấy một cảm giác khó tả đang dâng trào.
'Mình không thương tiếc những con ma thú này... Nhưng mà, cảnh tượng này không thú vị chút nào'.
Một cuộc diệt chủng đúng nghĩa.
Nhưng ngay sau đó
Khi những con ma thú sắp diệt vong.
Những người lính giáp bạc bất ngờ ngừng di chuyển.
Từng người, từng người một cứng đờ ra.
'Tại sao vậy?'
Họ đang thương cảm cho lũ ma thú?
Không, không phải.
Nếu như thế, họ sẽ không cố cầm vũ khí của mình.
Jinwoo thấy rõ những bàn tay đang run rẩy.
Hơn nữa, những cảm xúc khuôn mặt của họ không phải là sự nhân từ.
Đó rõ ràng là nét mặt kinh hoàng.
Ánh mắt của họ hướng về một nơi.
Trực giác của Jin-Woo mách bảo rằng, một thứ gì đó rất đáng sợ sắp xuất hiện sau lưng mình.
Nhưng ánh mắt của Jin-Woo không hướng về phía sau, mà hướng xuống mặt đất.
Bóng tối đang lan rộng trên nền đất đỏ.
Những cái bóng lan nhanh qua dòng máu đỏ và những cái xác chất chồng trên mặt đất. Mỗi khi bóng
tối trôi qua một cái xác, một tiếng hét lại vang lên.
Những tiếng hét từ hư không.
Jinwoo cũng có một kỹ năng giống hệt thứ này.
[Lãnh thổ của Hoàng đế]
Lưng anh bỗng nổi da gà.
Jinwoo chậm rãi quay đầu, nhìn về phía sau.
Tại đó.
Có một hiệp sĩ mặc áo giáp đen từ đầu đến chân.
Hào quang màu đen cuồn cuộn tỏa ra từ thân hình của hiệp sĩ này.
'Đây là...?'
Chỉ có một từ nảy ra trong đầu Jinwo khi anh nhìn thấy Hiệp sĩ đó.
... Hoàng đế bóng tối.
Jinwoo cảm thấy áp lực nặng nề đến khó thở khi đứng trước mặt Hiệp sĩ.
Cùng lúc đó, những người lính giáp bạc trên bầu trời và cả những con ma thú trên mặt đất, đều nín thở.
Mọi con mắt của chiến trường tập trung vào Hoàng đế Bóng tối.
[...]
Vị Hoàng đế nhìn chằm chằm vào những người lính trên bầu trời, bước về phía trước dường như đang nắm bắt một cái gì đó.
Thật bất ngờ.
Những người lính trên bầu trời lùi lại và rút lui.
Một sự im lặng tuyệt đối bao phủ tất cả sinh linh dưới bầu trời.
Và sau đó.
Giọng nói uy nghiêm của Hoàng đế bóng tối phá vỡ sự tĩnh lặng đó.
[Trỗi dậy]
Chương 160: Những kẻ phản bội
THÌNH THỊCH
THÌNH THỊCH
Trái tim Jinwoo đập mạnh.
[Trỗi dậy.]
Những đợt sóng mana khổng lồ bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặtg và khiến bóng tối trỗi dậy.
Một làn sóng đen đang lan ra khắp chiến trường đẫm máu.
Aaaaargh!
Những người lính bóng tối chui lên khỏi mặt đất, sau đó hướng đôi mắt đen của họ vè phía kẻ thù
Trong mắt những chiến binh bóng tối, không còn nỗi sợ hãi hay e dè như khi chúng còn sống.
Một cảnh tượng kinh hoàng bao trùm lên đội quân giáp bạc. Ngay bây giờ, họ sẽ phải đối đầu với đội quân kinh khủng này.
Nhưng quyền lực của Hoàng đế không dừng lại ở đó.
[Cường hóa]
Hoàng đế gầm lên một tiếng rung chuyển cả bầu trời, mặt đất và toàn thể sinh linh.
Không mất nhiều thời gian, Jinwoo đã hiểu ý nghĩa của tiếng hét.
Những chiến binh bóng tối, sau khi nghe tiếng gầm của Hoàng đế, bắt đầu hét lên theo
Uh, uh, uh, uh, uh, uh, uh, uh!
Sau tiếng hét, những cái bóng biến thành một sự tồn tại hoàn toàn khác.
Từ đây đến tận chân trời.
Những con ma thú bóng tối biến thành những chiến binh cao cấp.
Jin-Woo, sau khi theo dõi quá trình này, cảm thấy phấn khích khi nghe tiếng gầm của binh đoàn bóng tối.
THÌNH THỊCH
Trái tim anh lại đập mạnh.
'Nếu đây là sức mạnh tối thượng của Hoàng đế bóng tối, thì đây chính là mục tiêu tương lại của mình...'
Trong lúc đó.
Những người lính giáp bạc trên bầu trời, sau giây phút hoảng loạn, bắt đầu bình tĩnh lại.Đội quân giáp bạc tập trung lại với nhau như bầy ong và lao về phía những người lính giáp đen.
Tuy nhiên, những người lính giáp đen mới sinh ra từ bóng tối không còn dễ xơi như trước.
Vũ khí của hai bên đụng độ.
Đội quân giáp bạc và đội quân giáp đen đen xoáy vào nhau, cuộn lấy nhau.
Tiếng gầm vang lên và mặt đất rung chuyển.
Trận chiến đáng lẽ phải kết thúc bằng một cuộc thảm sát ma thú, đang dần dần trở lại thế cân bằng
Sự xuất hiện của một người duy nhấtđã thay đổi mọi thứ.
Đó là sức mạnh khủng khiếp này.
Jinwoo không thể hiểu tại sao cảnh này lại được chiếu trước mặt mình, nhưng anh không thể rời mắt dù chỉ một giây.
UỲNH
UYNH.
Trận chiến thứ hai còn khốc liệt hơn cả trận chiến đầu tiên.
Khi được tái sinh, những chiến binh bóng tối vẫn không phải là đối thủ của những chiến binh giáp bạc từ thiên đường.
Những người lính giáp bạc đã chiến đấu với sức mạnh vượt trội và sự phối hợp ăn ý. Ngay cả sự can đảm của những người lính giáp đen cũng không thể vượt qua khoảng cách về sức mạnh.
Tuy nhiên
Sự đáng sợ của những người lính bóng tối không phải là sức mạnh của họ, càng không phải là tinh thần của họ.
Dù những chiến binh từ thiên đường liên tục tàn sát các chiến binh bóng tối, nhưng những chiến binh bóng tối đều nhanh chóng lấy lại được hình dạng ban đầu ngay sau khi bị phá hủy.
Arggggggggg
Một người lính giáp đen gục xuống sau cú đâm chí mạng của một người lính giáp bạc.
Người lính giáp bạc nghĩ rằng mình đã chiến thắng, bèn rút thanh kiếm ở thắt lưng ra và chém bay đầu người lính bóng tối.
Xoẹt
Nhưng ngay sau khi đầu bay đi.
‘...!'
Cả đầu và thân của người lính giáp đen đều biến thành khói, và sau đó chúng tụ lại nguyên vẹn như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trong khi người lính giáp bạc đang nao núng, người lính giáp đen đã tước thanh kiếm của kẻ thù và đâm thẳng đâm vào ngực người lính giáp bạc.
Crack!
Thanh kiếm đâm xuyên áo giáp và cắm sâu vào thân thể.
Người lính giáp bạc rơi xuống đất như một hòn đá.
THỊCH
Ngay lúc đó một giọng nói hùng tráng của ai đó vang lên trong tai anh,
[Trỗi dậy.]
Và
Từ xác người lính giáp bạc, một bàn tay đen vươn ra khỏi cái bóng.
Rồi một thân hình đen sì đứng dậy.
Điều đến với người lính giáp bạc không phải là cái chết, mà là một khởi đầu mới.
Đôi mắt đen hướng nhìn khắp chiến trường, tìm kiếm đồng minh mới, kẻ thù mới.
Sau giây phút ngạc nhiên, chiến binh nọ nhanh chóng trở lại trận chiến.
Jin-Woo vẫn đứng đó quan sát tình hình.
Cuộc chiến giữa những chiến binh thiên đường bay ra từ cánh cổng, và những chiến binh bóng tối sinh ra dưới sự chỉ huy Hoàng đế bóng tối, thật đáng kinh ngạc.
Những người lính giáp bạc đổ ra từ cánh cổng đông bao nhiêu, số người lính giáp đen trỗi dậy từ bóng tối đông bấy nhiêu.
'Cuộc chiến này là thứ quái quỷ gì vậy?!'
Một trận chiến khủng khiếp, bạo liệt và kịch tính nằm ngoài sức tưởng tượng của con người.
Và rồi, thế trận giằng co giữa hai bên bất ngờ sụp đổ.
Hoàng đế bóng tối, vốn chỉ đứng đó chỉ huy đoàn quân của mình, bỗng bước thẳng vào chiến trường.
Bầu không khí nhanh chóng thay đổi.
Cưỡi trên lưng con ngựa màu đen, Hoàng đế vung thanh kiếm vào kẻ thù. Mỗi lần như thế, hàng ngàn người lính giáp bạc gục ngã trong tiếng la hét thảm thương, và rồi hàng ngàn người lính giáp đen trỗi dậy.
Một số kẻ thù hoảng hốt bay lên trời và bỏ chạy. Thế nhưng, Hoàng đế vẫy tay và chúng rơi xuống như những con chim gãy cánh.
'Là Sức mạnh của kẻ thống trị' - Jinwoo lẩm bẩm.
Hoàng đế như một cơn bão quét qua chiến trường hỗn loạn. Ông ta đi đến đâu, đội quân giáp bạc bị quét sạch đến đó.
Lần đầu tiên, những người lính giáp bạc bị đẩy lùi. Hàng vạn, hàng triệu người lính giáp bạc như đàn ong bị ấn vào trong cổng.
Cảnh tượng hùng tráng này khiến Jinwoo vô cùng phấn khích. Cậu nghĩ rằng cuộc chiến đến đây là kết thúc.
Thế nhưng...
Khi những chiến binh bóng tối bắt đầu thắng thế.
Jinwoo chợt cảm thấy lạnh xương sống.
Cả Hoàng đế bóng tối cũng bỏ qua kẻ thù trước mặt và quay đầu nhìn lại.
Có hai cái cổng lớn phía sau lưng ông ta. Kích thước của hai cánh cổng này tương đương với cánh cổng đang trôi nổi trên bầu trời.
Có thể thấy sự kinh ngạc ánh lên trong mắt Hoàng đế, khi ông chứng kiến cảnh tượng này.
Hai nhóm quái thú ma thuật đổ ra từ hai cổng.
Một bên là binh đoàn dã thú, dẫn đầu bởi một con sói khổng lồ. Nó lớn tới mức có thể dễ dàng di chuyển một ngọn núi.
Và phía bên kia là các Hiệp sĩ và binh lính, với vô số lá cờ tung bay trong gió.
Đôi mắt của Jin-Woo ngày càng mở lớn.
'Huh ...?'
Những lá cờ này rất quen thuộc.
Đó là cờ của gia tộc Ricardo, Phytos, Locan, Ingresas và Ladis.
‘... Elisha'
Đó là những gia tộc quỷ mà Jinwoo đã gặp trong quá trình leo lên đỉnh Lâu đài quỷ.
'Tại sao các gia tộc quỷ lại xuất hiện ở đây?' - Jinwoo băn khoăn.
Dã thú và ác quỷ cùng nhau tấn công những chiến binh bóng tối, như thể chúng đã thỏa thuận từ trước.
Đội quân bóng tối bị xé toạc từ phía sau, bởigọng kìm của hai quân đoàn ma thú.
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Những người lính giáp bạc bắt đầu quay lại tấn công.
Ba đội quân mạnh mẽ đã bao vây những chiến binh bóng tối. Cục diện trận chiến lại thay đổi một lần nữa.
THỊCH.
Jin-Woo đưa tay ôm ngực.
Lần này trái tim anh đau nhói.
Ánh mắt của Jin-Woo từ từ di chuyển đến vị Hoàng đế.
'Tại sao lại thế này?'
Jinwoo có thể cảm nhận được nỗi lòng của ông ta, giống như cách anh cảm nhận được cảm xúc của những người lính bóng tối.
Những cảm xúc mãnh liệt sôi sục từ sâu thẳm trái tim.
Là sự tức giận?
Không, còn hơn thế nữa. Đó là một cơn thịnh nộ.
Những người lính bóng tối bị bao vây bởi kẻ thù. Họ liên tục bị tiêu diệt, rồi lại tái sinh.
Thoạt nhìn, có vẻ đội quân bóng tối đang tái sinh vô hạn. Nhưng Jin-Woo, người có thể sử dụng kỹ năng tương tự, biết điểm yếu của năng lực này.
'Vấn đề nằm ở lượng mana...'
Khi mana cạn kiệt, những người lính không tái sinh được nữa.
Jinwoo cảm thấy rằng nguồn mana khổng lồ của Hoàng đế đang từ từ hao mòn.
Hoàng đế bóng tối đang truy đuổi đội quân giáp bạc, quyết định quay đầu lại.
Con ngựa của ông ta bay qua triến chường khốc liệt.
Xác chết đã chất thành những ngọn núi và máu đã chảy thành những dòng sông.
Ngọn lửa chiến tranh được tạo ra từ hàng triệu binh lính đang nuốt chửng tất cả sự sống đang đứng trên mặt đất.
Và sau đó.
Cuộc chiến khủng khiếp đang dần đi đến hồi kết.
Chỉ còn vài kẻ đứng trên chiến trường.
Con ngựa của hoàng đế bóng tối đã bị tiêu diệt. Vị Hoàng đế được bảo vệ bởi hai hiệp sĩ, đang dựa vào một tảng đá dài và thở hổn hển.
Trước mặt ông ta là một con quỷ.
Khuôn mặt hắn được che bằng một chiếc mũ giáp, nhưng dường như Hoàng đế biết rất rõ kẻ đó.
Đây là thời khắc cuối cùng trong cuộc chiến của họ
"..."
"Tại sao ngươi lại phản bội ta?"
Con quỷ gục đầu mệt mỏi và chậm rãi lắng nghe. Cơ thể nó đã bị thương nghiêm trọng và dường như không thể phục hồi được nữa.
Một âm thanh ngắt quãngphát ra từ chiếc mũ giáp.
"Vô cùng xin lỗi. Nhưng hôm nay ta phải kết liễu ngươi"
Hoàng đế tiếp tục nói với giọng nói lạnh lùng.
[Ta hỏi tại sao.]
Haha
Con quỷ cười lớn, nó ngẩng đầu lên.
Và con quỷ trả lời.
# $% # ^ #% #% @ $.
Jinwoo không thể nghe thấy những gì nó vừa nói.
Có phải anh đã vô tình bỏ lỡ câu trả lời?
Không.
@ $ ^ $ ## #
Anh không thể hiểu bất cứ điều gì, dù con quỷ vẫn đang tiếp tục nói gì đó một lần nữa.
Nhưng ngay khi nghe thấy câu trả lời, vị Hoàng đế đã vô cùng giận dữ. Ông cau mày, đưa tay ravà nắm lấy cổ con quỷ.
Với cái cổ họ bị bép nghẹt, con quỷ gào lên thảm thiết. Nhưng nó vẫn cố nói gì đó.
% ^ & # $ @% ^ &