Virtus's Reader
Solo Leveling

Chương 17: CHƯƠNG 17: THÀNH VIÊN TẠM THỜI

Khi Jinah lắc đầu hoài nghi, Jinwoo đột nhiên quay lại và đưa cho cô cây dù.

"Hửm, chi vậy?"

Cô cầm lấy cây dù và nhìn lên trời. Bầu trời vẫn còn khá tối vì mới bình minh, nhưng rất trong lành.

"Em không nghĩ hôm nay sẽ mưa đâu…"

"Cứ cầm đi".

"Nhưng nó vướng lắm…"

"Cứ cầm theo, nhẹ hều, ngắn ngủn mà vướng cái gì, bớt càm ràm đi".

Cậu đóng cửa và quay vào trong.

"Haiz, lúc nào cũng bướng bỉnh".

Còn cô thì đứng ngoài lấy chân đá mấy cái vào cánh cửa trút giận, nhưng rồi cũng bỏ dù vào túi và đi.

"Mà khoan…"

Cô nhớ lại hình ảnh của anh trai mình, nó hơi kì kì. Anh trai cô cao hơn hẳn những gì cô nhớ.

'Con trai sau 20 vẫn cao lên được huh?'

Không thể nào….

Cô lắc đầu lần nữa và đi thẳng tới trường.

Cạch

Jinwoo chốt cửa và mở hòm đồ.

"Túi đồ".

Túi đồ, túi, hòm đồ…

Sau khi thử nghiệm, cậu thấy rằng yêu cầu bằng giọng nói không cần phải chính xác 100% từ đó.

Cậu lấy cây dù đã thu được từ Hộp ngẫu nhiêu và cho nó vào túi đồ.

Hôm nay lại đen nữa rồi…

Đã 4 ngày trôi qua kể từ khi cậu vào cái Dungeon rồi. Kể từ khi đó, cậu đã hy vọng sẽ mở được một cái chìa khóa khác từ Hộp ngẫu nhiên, nhưng may mắn không đến với cậu.

Đời không như là mơ, đời không như là thơ…

Cậu vào phòng và ngồi lên giường.

Có một thứ mà cậu phải quyết định trong hôm nay.

"Bảng chỉ số"ring~

Chỉ số

Sức mạnh: 48

Thể chất: 27

Nhanh nhẹn: 27

Trí tuệ: 27

Giác quan: 27

(Điểm còn lại: 12)

Cậu đã không bỏ lỡ một cái nhiệm vụ hằng ngày nào, và tất nhiên cậu cũng siêng năng thu thập mấy phần thưởng. Điểm chỉ số cộng dồn của 4 ngày cậu chưa sử dụng, mà bây giờ cậu cũng không biết nên sử dụng thế nào nữa…

' … Pha này căng à nha….'

Thực sự nó là một quyết định không hề dễ dàng.

Sức mạnh. Chỉ số tốt. Không hề hối tiếc khi dồn hết chỉ số vào nó từ trước tới giờ.

Nhanh nhẹn. Cũng là chỉ số tốt. Nó không quan trọng lắm khi đối đầu với quái vật level thấp, nhưng rất quan trọng khi đối đầu với quái vật level cao. Sau cùng thì, tốc độ là ưu thế.

Thể chất và giác quan. Gia tăng thêm lượng máu luôn luôn có lợi, và giác quan thì hữu ích một cách đáng ngạc nhiên.

Trí tuệ…

…Cái này mới thực sự là vấn đề. Đây là chỉ số duy nhất mà cậu không có bất cứ thông tin gì. Ngay cả khi chỉ số này tăng lên khi level của cậu tăng lên, cậu cũng chẳng thấy thông minh hơn. Khả năng ghi nhớ cũng chẳng cải thiện mấy, hay khả năng tính toán cũng chẳng nhanh hơn là bao.

'Mình khá chắc là nó có liên quan đến cột mana…'

Và có vẻ như cậu chẳng cần nó.

Vậy thì chỉ còn lại sức mạnh, nhanh nhẹn, thể chất và giác quan.

'…Dù vậy đi nữa thì vẫn khó'.

Ngay cả khi chỉ còn lại một sự lựa chọn, thì cậu vẫn không chắc chắn. Sự kết hợp giữa sức mạnh và sự linh hoạt đã khá rõ ràng; cho dù cậu có thể đánh mạnh đến đâu đi nữa, cũng chả có ích gì khi cậu không đánh trúng mục tiêu. Ngược lại, cho dù cậu có đánh trúng mục tiêu cả trăm lần đi nữa, nó cũng chả có ích gì khi mấy cú đánh đó không có sức mạnh. Sức mạnh và nhanh nhẹn là một set, một combo, một sự kết hợp hoàn hảo.

'Sức mạnh khá cao rồi, chắc mình nên nâng nhanh nhẹn lên tầm tầm đó nhỉ'.

Đồng thời, nếu cậu chọn tăng chỉ số nhanh nhẹn, thì cậu đành phải để nguyên chỉ số thể chất. Nhanh nhẹn và thể chất thì tụi nó chả có gì để kết hợp với nhau. Với chỉ số nhanh nhẹn cao, khả năng tránh né đòn tấn công của cậu cũng cao hơn; còn thể chất, thì chỉ có thể tỏa sáng khi cậu đứng đầu tàu hứng chịu sát thương.

'Tất nhiên, mình sẽ chừa lại một ít, để phòng trường hợp khẩn'

Tuy nhiên, nâng cả nhanh nhẹn và thể chất cùng lúc, thì có vẻ như đó không phải là cách phân phối tốt nhất vào thời điểm này.

Suy nghĩ hồi lâu, cậu đi đến một kết luận:

Đầu tiên, là nhanh nhẹn. Thứ hai, là giác quan. Thứ ba, là thể chất.

Cậu vốn đã tăng chỉ số sức mạnh lên khá cao rồi, nên bây giờ cậu có thể để nó ở yên đó. Cậu sẽ tập trung nâng điểm nhanh nhẹn; rồi tới giác quan, cuối cùng là thể chất.

Sau khi đã quyết định, Jinwoo tăng 2 điểm vào sức mạnh.

ring~

Sức mạnh: 50

(Điểm chỉ số còn lại: 10)

Cậu chỉ muốn điểm sức mạnh chẵn 50. Ai chơi game chẳng vậy?

Sau đó cậu đút 8 điểm vào chỉ số nhanh nhẹn với cùng lý do. Cậu muốn con số chẵn (kiểu 5, 10, 15, 20…)

(Điểm chỉ số còn lại: 2)

Mấy con số lúc nào cũng dễ nhìn hơn khi nó chẵn. Mình nghĩ vậy…

50 điểm sức mạnh và 35 điểm nhanh nhẹn. Điểm số chẵn làm cậu thỏa mãn, dù nó khá vô nghĩa.

'Còn dư 2 điểm…'

Cậu đút nó vào chỉ số giác quan. Và như vậy, cậu đã hoàn thành công việc phân phối điểm chỉ số.

Chỉ số

Sức mạnh: 50

Thể chất: 27

Nhanh nhẹn: 35

Trí tuệ: 27

Giác quan: 29

(Điểm chỉ số còn lại: 0)

Cậu khá buồn khi mà không thể nâng điểm giác quan lên con số 30.

'Haiz, chẳng thể làm gì hơn... hết điểm rồi'.

Ngoài việc đó, thì mấy cái khác trông ổn với cậu. Thể chất và trí tuệ sẽ tăng thông qua việc lên Level.

'Đủ xài chưa nhỉ?'

Tất nhiên, chẳng có gì có thể hài lòng 100% cả. Tuy nhiên, làm sau khi tính toán kỹ lưỡng khiến cậu cảm thấy hài lòng.

Reng~ Reng~

Cậu nghe thấy tiếng chuông điện thoại ở phòng khách.

Điện thoại từ Hiệp hội?

Trong quá khứ, cậu chần chừ càng lâu càng tốt, vì sợ bị gọi vào một cuộc Đột kích nào đó. Nhưng giờ, cậu đang thấy ngứa ngáy vì đống chỉ số đã được tăng mà chẳng có gì để động tay động chân, nên cậu nhanh chóng nhấc điện thoại.

"Sung Jinwoo nghe đây".

"Ah, cậu đây rồi".

Jinwoo cảm thấy hơi thất vọng khi đó không phải là cuộc gọi từ Hiệp hội.

"Cậu học sinh Jinwoo, tôi có gọi cho cậu mấy lần mà không được, có chuyện gì à?"

Một giọng nói quen thuộc. Đã 4 năm kể từ khi Jinwoo tốt nghiệp phổ thông. Nhưng chủ nhà, người đã quen cậu từ khi còn bé, vẫn gọi cậu là học sinh.

"Xin lỗi bác. Cháu bị tai nạn phải nằm viện một thời gian".

"Cái gì, thật á? Ờ… ừm… Cậu học sinh Jinwoo này, tôi vẫn chưa nhận được tiền nhà tháng này. À mà nếu cậu đang kẹt thì để tháng sau cũng được không sao…"

"À không không. Cháu ổn mà, cháu sẽ gửi bác ngay bây giờ".

"À vậy cũng được, nhưng đừng ép bản thân quá nghen con. Bác biết là con phải làm lụng cực khổ để lo cho mẹ và em gái. Tiền quan trọng, nhưng đừng bỏ mặc bản thân nghe".

"Dạ cháu hiểu mà. Cám ơn bác nhiều nha".

Cậu cúp máy rồi lấy ra cuốn sổ tiết kiệm trong ngăn kéo. Tài khoản cậu có 800 ngàn won.

"Haizzz…."

Tiếng thở dài não nề. Trả 500 ngàn won cho tiền nhà xong, phần còn lại sẽ là chi phí sinh hoạt chotháng này. Cậu thuê một ngôi nhà cũ kỹ ở rìa thành phố nên nó mới có giá 500 ngàn won, và ông chủ nhà tốt bụng thông cảm cho hoàn cảnh của cậu nên đã không tăng giá trong vài năm nay.

Sẽ khá là khó khăn khi tìm được chỗ ở giá 500 ngàn won ở thời điểm này. Và sẽ rất là khó khăn khi sống từ giờ tới cuối tháng với 300 ngàn Won.

Đầu tiên, phải đi kiếm tiền đã

Cậu đưa ra mục tiêu ưu tiên hàng đầu.

.

Cậu không còn là chàng Thợ săn yếu đuối ngày xưa, vật lộn cả tiếng đồng hồ mới giết được con quái vật hạng E nữa.

Thợ săn kiếm tiền bằng cách nào?

Cách tốt nhất là hạ gục những con quái vật.

Các Thợ săn đều kiếm được những vật phẩm ở trong các Dungeon, và họ bán những vật phẩm không cần thiết để lấy tiền sinh hoạt. Các Thợ săn hạng A và S, thì ngoài khoản đó ra, họ còn có tiền tài trợ, hợp đồng quảng cáo, hay tiền cát-xê khi được mời lên chương trình truyền hình.

Thu nhập của một Thợ săn phụ thuộc vào chất lượng và số lượng của Dungeon, và còn tùy thuộc vào khả năng của Thợ săn đó.

Thợ săn hạng cao, thì đi Dungeon cấp cao. Kinh nghiệm càng nhiều, thì càng tham gia được nhiều Dungeon.

Với tư cách là Thợ săn hạng E dưới trướng Hiệp hôi, Jinwoo chưa bao giờ được tham gia vào Dungeon nào cao hơn hạng D. Mà cậu cũng chẳng có cấp bậc cao cũng như kinh nghiệm để chứng tỏ giá trị của mình.

Jinwoo nhíu mày.

Dẹp mấy cái điều kiện đi, phải có một nhóm đột kích nào đó chẳng cần điều kiện gì chứ nhỉ >”<

Cậu đọc qua các thông báo trong mục tìm kiếm trên web của các Thợ săn, và đã thử liên hệ đến vài nhóm, nhưng thật sự không có gì tiến triển. Chẳng ai muốn một Thợ săn hạng E cả. Tất cả những nhóm đăng yêu cầu tuyển người đều là những nhóm tư nhân, do đó, họ đang tìm kiếm những người có thể tin cậy, có kinh nghiệm và một vài tiêu chí khác nữa.

Những người này là những người đứng khoảng giữa trong thế giới Thợ săn. Quá yếu để làm việc cho một Bang hội nào đó, nhưng lại quá mạnh để làm việc cho Hiệp hội.

Mấy ông này có khi tháng phải kiếm được chục triệu.

Rủi ro cao, thì lợi nhuận cũng cao. Đặt mạng sống lên một sợi chỉ, thì phần thưởng sau đó cũng tuyệt vời không kém. Đó là lý do tại sao Thợ săn là mục tiêu của sự đố kỵ. Còn đối với Jinwoo, điều đó khá là bực bội.

'Bà mẹ, hay là đi kiểm tra lại để nâng hạng nhỉ?'

Jinwoo lắc đầu. Cho dù cậu có nghĩ, hay tính toán nó trong bao lâu đi nữa, thì nó vẫn là một ý tưởng ngu ngốc. Không phải là về vấn đề thứ hạng cao hay thấp, hạng A, B hay thậm chí hạng C cũng được. Vấn đề là tin tức về một Thợ săn Tái thức tỉnh là một vấn đề nóng hổi, và sẽ có hàng trăm người bâu vào xâu xé cậu, rồi sẽ có hàng trăm người khác đồn đại thổi phồng lên. Nếu cậu đi test hạng lại bây giờ, thì bí mật đặc biệt của cậu không sớm thì muộn cũng bị phát hiện. Suy cho cùng, cậu vẫn chưa tìm ra cách nào để dừng sự phát triển của mình lại cả.

'Một Thợ săn có thể tự nâng cao khả năng sao?'

'Anh ta có thể trở nên mạnh hơn qua thời gian?'

'Thợ săn đó là ai?'

'Sao anh ta có thể làm điều đó?'

'Làm sao tôi có thể giống như anh ta?'

Chắc chắn, nó sẽ thu hút rất nhiều người qua tâm. Chưa từng có Thợ săn nào như cậu trong lịch sử. Giữa sự quan tâm đó, sẽ có những người cố gắng lợi dụng cậu, hoặc là trừ khử cậu.

'Và nếu như trong số đó có người mạnh hơn mình thì…'

Suy nghĩ đó khiến Jinwoo sợ hãi. Cậu vẫn còn yếu lắm. Cho đến khi cậu tự tin vào khả năng của mình, và có thể bảo vệ cho chính cậu và người thân, còn bây giờ cậu không muốn tiết lộ bản thân cậu ra với thế giới. Vì vậy, bài kiểm tra lại đã bị gạt ra khỏi đầu cậu ngay lập tức.

Dù vậy, mình vẫn phải tìm cách kiếm tiền… bằng cách nào đó…

Cậu không thể kiếm một công việc bình thường, mà cậu cũng chẳng biết khi nào Hiệp hội sẽ gọi. Nếu được gọi vào một cuộc Đột kích, cậu sẽ có thể kiếm được điểm exp và cả tiền.

Khi Jinwoo còn đang suy nghĩ vẩn vơ, thì một bài viết tuyển dụng mới đã được đăng lên danh sách.

Chúng tôi sẽ nhận bất kỳ ai, bất kỳ thứ hạng, ai đăng ký trước nhận trước!

Mắt cậu mở to, đó là một bài mới đăng. Nhanh chóng kiểm tra chi tiết, cậu nhận ra là địa điểm tập trung cũng không xa nhà cậu mấy. Jinwoo nhanh chóng nhấc điện thoại gọi cho họ. Chẳng để cậu chờ lâu, bên kia nhanh chóng nhấc máy.

“Hello?”

Jinwoo giới thiệu ngắn gọn và hỏi về bài đăng tuyển dụng.

"Ah, cậu thuộc hạng E hả?"

Phản ứng tốt hơn cậu mong đợi.

"Không sao. Cậu chỉ cần tới và giúp chúng tôi đủ người thôi. Nhưng đây là Cổng hạng C, chắc là cậu sẽ không giúp ích được nhiều trong việc đánh đấm, nên có lẽ chúng tôi sẽ không chia các chiến lợi phẩm cho cậu được. Thay vào đó, chúng tôi sẽ gửi cho cậu 2 triệu won, nghe ổn chứ? Cậu có muốn làm không?"

2 triệu won!

Đó là một khoản bồi thường đáng kinh ngạc cho việc chỉ cần điền tên để đủ thành viên tham gia. Các điều kiện không hẳn tệ, mặc dù cậu khá tiếc nuối vì không được chia chiến lợi phẩm, nhưng cậu cũng không vì thế mà quăng 2 triệu cho người khác được.

Bắt đầu như vầy đi đã....

Jinwoo chấp nhận đề nghị,

"15 phút nữa tôi sẽ đến đó".

Chương 18: Hwang Dongseok

Sau khi chuẩn bị xong, Jinwoo gọi taxi đến địa điểmhẹn.

Có 9 người đang chờ cậu. Một người đàn ông có vẻ như là đội trưởng đang vẫy tay gọi Jinwoo.

"Đây đây, ở đây!"

Người đàn ông to lớn và đầy lông chào đón Jinwoo bằng một nụ cười thật tươiiiiiiii.

"Cậu Sung Jinwoo?"

-"À vâng".

-"Tôi mừng vì cậu đã đến. Để chúng tôi giới thiệu cái nhỉ?"

Người đàn ông to lớn và đầy lông giới thiệu ngắn gọn về đồng đội của mình. Có 8 Hunter, đó là tính luôn người đàn ông to lớn và đầy lông đó, là một nhóm đã hoạt động với nhau từ khá lâu. Còn Hunter thứ 9, là Jinwoo, người được gọi tới để lấp đầy danh sách thành viên.

Khi cậu chào hỏi mọi người, Jinwoo sẵn tiện lướt qua mặt họ. Nhờ có chỉ số giác quan được nâng khá cao, cậu có thể nhận thấy rằng sức mạnh của các Hunter này tương đương nhau.

“Tầm khoảng 5 người có cấp độ ngang ngang với nhau. 4 người thấp hơn. Vậy là 5 hạng C và 4 hạng D nhỉ?”

Có một quy tắc để được phép Đột kích Cổng hạng C, đó là phải cần tối thiểu là 10 người tham gia, và một nửa trong số đó phải là Hunter hạng C trở lên. Khi đáp ứng được yêu cầu, Hiệp hội mới cho phép đột kích. Có vẻ như yêu cầu của họ là lấp đầy thành viên là hợp lý.

"Chúng ta kết thúc phần giới thiệu ở đây nhé, tôi sẽ giải thích một vài thứ".

Hwang Dongseok, một Hunter hạng C, với khuôn mặt khá thoải mái, anh bắt đầu giải thích vài quy tắc và không quên cảnh báo vài thứ trong cuộc Đột kích này. Trong khi đó, thì có ai đó tiếp cận Jinwoo.

"Có vẻ như chúng ta đến đây với cùng một mục đích nhỉ".

Chàng trai có khuôn mặt sáng sủa này là một Hunter khác được Hwang Dongseok tuyển dụng để lấp đầy danh sách. Tuy nhiên, không giống như Jinwoo, người không cần tham gia thực sự; chàng trai này là một Hunter hạng D sẽ tham gia trận chiến.

Tên anh ta là Yoo Jinho, 22 tuổi. Jinwoo chào anh ta bằng một cái gật đầu nhẹ, rồi hướng mặt về Hwang Dongseok. Yoo Jinho, người đã hy vọng sẽ có một cuộc trò chuyện cho đỡ nhàm chán, gãi đầu và im lặng.

"Lẹ rồi đi thôi ông nội ơi".

-"Cũng có mỗi tụi mình đánh từ đầu tới cuối thôi, giải thích chi dài dòng vậy ba?"

"Ờ, với lại chắc gì tụi nó đã nghe, mà tụi nó có nghe thì cũng chắc gì tụi nó sẽ nhớ."

Khi đồng đội của người đàn ông to lớn và đầy lông hối thúc, Hwang Dongseok cười và vỗ tay

“Được rồi, tôi sẽ ngưng phần giải thích ở đây. Chúng ta lên đường nào".

Mọi người tận dụng giây phút cuối cùng để chuẩn bị trước khi tiến vào Cổng.

“À quên nữa, hai cậu làm ơn ký vào đây nhé".

Hwang Dongseok đưa cho Jinwoo và Yoo Jinho tờ giấy. Đó là một bản hợp đồng khá đơn giản.

"Hai cậu ký ghi rõ họ tên dùm tôi nhé".

Bản hợp đồng của Jinwoo nêu rõ, cậu không cần phải tham gia chiến đấu, cậu cũng sẽ không được chia phần chiến lợi phẩm, nhưng cậu sẽ được bồi thường khoản tiền là 2 triệu won sau khi cuộc Đột kích kết thúc. Đúng như những gì đã nói với cậu qua điện thoại. Tuy nhiên, dòng cuối cùng mới thực sự đáng chú ý.

“Chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm cho bất kỳ chuyện gì xảy ra trong Dungeon…”

Nếu so sánh với một cuộc Raid chính thức của Hiệp hôi, thì một cuộc Raid tư nhân sẽ không có bất kỳ đền bù nào nếu có chuyện gì xảy ra. Thậm chí còn không có bảo hiểm cho các Hunter tham gia; thật sự là cuộc sống của một Hunter rất nguy hiểm.

Đọc xong những dòng này, nó chính thức nói với Jinwoo là cậu đã tham gia một cuộc Đột kích tư nhân đúng nghĩa.

Trước khi ký vào bản hợp đồng, Jinwoo quay sang hỏi Hwang Dongseok,

"Vậy anh muốn tôi làm gì?"

“Cũng không cần làm gì nhiều, đi theo chúng tôi và xách hành lý thôi"

“Hành lý… ?"

Hwang Dongseok chỉ đống hành lý mà đồng đội của anh ta đang chất xuống khỏi cái xe tải nhỏ.

"Trong đó là thức ăn, quần áo, trang thiết bị, hộp sơ cứu, vân vân và mây mây…"

Khoan, mang hộp sơ cứu vào Dungeon?

"Vậy chúng ta đi mà không có Trị liệu sư à?"

"À phải, cậu phải biết là rất khó để có thể tuyển dụng hay thuyết phục một Healer tham gia cuộc Đột kích cá nhân. Nhưng tính ra, như cậu thấy, chúng tôi vẫn ổn".

Hwang Donseok cười gượng.

Một nhóm Đột kích được hình thành vào phút cuối, và chỉ đủ lượng thành viên tối thiểu mà thôi.

Còn có cả một người đến và tưởng nhầm cuộc Đột kích là một sự kiện cộng đồng nữa chứ… Hwang Dongseok vừa giải thích xong cũng là lúc anh chàng ngáo ngơ này từ biệt như một nhẫn giả…

Và giờ mới biết là không có Healer trong nhóm, chỉ có Tanker và mấy Dealer* mà thôi.

Jinwoo buồn bã,

'Chẳng thể trông chờ gì vào lũ này cả…'

Tuy nhiên, lý do mà cậu ký vào bản hợp đồng không chỉ vì 2 triệu won, mà cậu tự tin vào khả năng tự bảo vệ mình.

"Của tôi đây".

“Còn đây là của tôi"

Hwang Dongseok kiểm tra hai chữ ký của Sung Jinwoo và Yoo Jinho, rồi lớn giọng,

“Xong rồi, lên đường thôi!"

Cả nhóm đi về phía Cánh cổng đã xuất hiện. Nơi họ đang tụ tập là một công trường xây dựng khu chu cư bị bỏ hoang. Việc xây dựng khu chung cư này đã bị dừng lại giữa chừng.

“Chậc… có vẻ như nền kinh tế nước nhà càng lúc càng chán nhỉ…"

Hwang Dongseok tặc lưỡi. Dấu vết của một tòa nhà đang xây sừng sững như một tấm bia mộ. Nó sẽ là một đài tưởng niệm tuyệt đẹp cho ngôi mộ của người khổng lồ.

“Anh biết gì không?"

Yoo Jinho bước đến bên Jinwoo, và cố gắng hạ thấp giọng xuống,

“Tôi nghe nói là mấy nhà đầu tư và nhân viên làm việc ở đây đã mất trắng và đang phải vật lộn để sống. Vì chủ tịch của công ty thầu dự án này đã ôm 900 tỷ won bỏ trốn sang nước ngoài rồi".

“...”

-Dù cho Jinwoo đã làm một số dấu hiệu thể hiện rằng cậu không muốn nói chuyện, nhưng Yoo Jinho dường như không để ý. Điều này cũng khó trách cậu ta, vì 8 Hunter kia dù gì cũng là bạn với nhau, còn Jinwoo và Jinho là 2 người xa lạ, nên 2 người khó hòa nhập với bọn họ.

"Ông anh à, bình thường anh cũng ít nói như vậy hả?"

Trước khi cậu kịp nhận ra, thì Jinho đã gọi cậu bằng anh. Dù cho việc ngó lơ cậu ta cũng khiến Jinho mắc mệt.

"Cậu không giỏi trong việc nhận ra biểu cảm của người khác nhỉ?"

“Từ bé tôi đã vậy rồi, haha".

Jinwoo không chắc cậu nhóc này là dạng lạc quan hay ngây ngô. Cậu gãi đầu nhìn khuôn mặt ngu ngơ của thằng nhóc.

'Hmm… mình đang khá là căng thẳng'.

Đúng hơn là cậu trở nên căng thẳng mỗi khi đứng trước Cánh cổng. Cuối cùng thì, cậu vẫn chưa vượt qua đươc. Với các Hunter khác, thì Dungeon có thể đơn giản chỉ là nơi kiếm thu nhập. Còn với Jinwoo, mỗi cuộc Đột kích đều là một trận chiến vì mạng sống. Tất cả những ký ức đau đớn trong quá khứ là nguyên nhân dẫn đến sự căng thẳng tột cùng của cậu.

“Đây rồi".

Hwang Dongseok dừng cả nhóm lại.

Oooh-

-

Các Hunter giật mình.

"Hwang, anh có chắc đây là Cánh cổng hạng C không vậy? Nhìn nó hơi to hơn cổng hạng C đó…"

"Xì, bộ cậu nghĩ Hiệp hội nói dối à? Tôi nghe nói là đội giám sát của họ đã kiểm tra đến 2 lần đó".

Cánh cổng nhìn như một cái hố đen đang treo lửng lơ trên không khí vậy.

Các sóng ma thuật sẽ phát ra khi mà Cánh cổng xuất hiện, và lượng sức mạnh ma thuật trong các sóng đó sẽ quyết định cấp độ của Dungeon. Sau khi được phát hiện, Hiệp hội sẽ gửi các đội đặc biệt tới đo sức mạnh ma thuật của Cánh cổng bằng một thiết bị. Thông tin kết quả đo sức mạnh ma thuật sẽ được công khai, cá nhân và Bang hội sẽ được quyền yêu cầu Đột kích từ Hiệp hội.

Hầu hết những Cổng hạng B và A sẽ được các Bang hội lớn giành giật. Những Cánh cổng đó quá nguy hiểm nếu để cho một nhóm cá nhân nào đó đi vào. Thay vào đó, các nhóm cá nhân nhỏ sẽ yêu cầu và đặt trước những Cổng hạng C trở xuống.

Hwang Doongseok dừng lại trước Cánh cổng rồi quay mặt lại với nhóm.

“Tôi sẽ vào trước, mọi người theo sau nhé".

Tanker nắm chặt tấm khiên của mình và bước vào, rồi từng người một, những người trong nhóm cứ lần lượt theo sau tiến vào.

'Để đề phòng thì…'

Jinwoo khởi động nhẹ trước khi tiến vào. Kế bên, Yoo Jinho đang lấy trang thiết bị từ túi của cậu ta. Nhưng thanh kiếm và tấm khiên đó sáng lên lấp lánh, đó là thứ vật phẩm kiểu “nhìn phát biết đắt”. Chỉ cần nhìn lướt qua, Jinwoo cũng có thể thấy đó là hàng chất lượng cao, và đó không phải là thứ mà một Hunter mới bắt đầu sẽ có.

'Hmm… Có vẻ như cậu ta đến từ một gia đình giàu có'.

Jinwoo nhìn cậu nhóc ngạc nhiên. Bắt gặp ánh mắt cậu, Jinho tiến về phía cậu với sự phấn khích hiện rõ trên mặt.

"Ông anh, anh hạng E đúng không? Vậy em sẽ bảo vệ cho anh. Anh hãy đứng gần em nhé".

Jinwoo nghe xong gãi đầu. Ai sẽ bảo vệ ai ấy nhỉ?

"À chắc chắn rồi, cám ơn cậu nhé".

"Vậy chúng ta đi thôi nào".

Bất kể là Jinwoo căng thẳng đến mức nào, nhưng cậu và Jinho vẫn an toàn bước qua cổng.

Bên trong Dungeon rất yên ắng.

“...”

- Một không gian yên tĩnh và tối tăm.

Hwang Dongseok đưa ra mệnh lệnh đầu tiên sau khi bước vào Dungeon.

-"Gyuhwan, lên đèn".

“Yes sir.”

-

Jo Gyuhwan, một Hunter class Mage*, tạo ra một ngọn lửa trôi nổi trên không trung. Không gian xung quanh trở nên sáng sủa hơn. Hwang Dongseok hạ khiên và nghiêng đầu.

"Kì vậy? Sao không thấy con quái vật nào vậy?"

"Cũng không có Phát quang thạch luôn".

Thông thường trong các Dungeon, các Phát quang thạch sẽ có ở hai bên đường đi xuyên suốt Dungeon. Nhưng mà cái Dungeon này thì không có cái nào.

Yoo Jinho nói nhỏ với Jinwoo,

"Hyung à, có cái Dungeon nào không có quái vật không anh?"

"Suỵtttttt…"

Jinwoo đưa tay lên miệng, cậu đang cố gắng nghe ngóng. Từ xa, cậu nghe thấy tiếng nhiều bước chân đang chạy lại.

Jinwoo nói,

"Không phải là không có. Mà là chưa tới".

Yoo Jinho nuốt nước bọt.

skitter-

Cả tổ đội sớm nghe được những tiếng bước chân mà Jinwoo đã nghe thấy. Hwang Dongseok cảm thấy có gì không ổn.

“Một cái Dungeon không có Phát quang thạch…?”

Có nghĩa là ở đây có thứ gì đó có thể sống trong bóng tối và sẽ bị thu hút bởi ánh sáng?

Đúng rồi!

Gương mặt của Hwang Dongseok và đồng đội của anh ta tối sầm lại.

"Bọ!"

"Là Bọ!"

- " Mẹ kiếp, sao bao nhiêu thứ không ra, lại cứ phải là bọ?! Khốn khổ khốn nạn thân tôi…."

Hwang Dongseok hét lớn,

“Tất cả vào vị trí! Chúng sắp tới rồi! Nhìn thẳng phía trước!"

Đâu đó phía trước, một đàn gì đó không rõ số lượng đang tiến tới.

“Đừng nói với tôi đây là tổ kiến nha…"

-"Bậy, bậy rồi, đừng nói gở vậy chớ, bạn tôi…"

Trong các loại quái vật, loài côn trùng là loài đặc biệt rắc rối. Chúng rất khó giết; và di chuyển theo đàn rất đông; trên hết, dù là một con đi nữa thì nó cũng có sức mạnh khá cao. Và trong cái loài đặc biệt rắc rối đó, tồi tệ nhất là gặp phải kiến. Nhiều nhóm Hunter đã từng vào nhầm tổ kiến, chắc họ đã gặp phải kết cục bi thảm lắm hay sao đó mà chả thấy ai trở về cả O.O

kitter skitter skitter-

Âm thanh của lũ bọ di chuyển vang vọng khắp nơi đang lớn hơn và lớn hơn, có nghĩa là chúng đã tới rất gần với nhóm Hunter rồi. Hwang Dongseok thậm chí đã nâng khiên chuẩn bị, nhưng chờ một lúc vẫn chưa thấy con nào. Các cấp dưới của anh ta bối rối,

-"Ủa? Bọn chúng đâu rồi?"

"Tao vẫn nghe thấy tiếng bọn chúng".

“Dongseok đại ca, huynh có thấy gì không vậy?"

Jinwoo hét lên ngắt lời họ,

“TRÊN ĐẦU!"

-'Hả? Cái gì?'

Hwang Dongseok theo phản xạ của tiếng hét ngước nhìn lên.

skitter skitter-

Mấy con bọ khổng lồ đang tới chỗ họ từ trên trần hang. Nếu Jinwoo mà cảnh báo muộn hơn một chút, thì lũ bọ đã tấn công bất ngờ rồi. Chiến đấu với lũ bọ, mà lỡ bạn có mất tập trung thì bạn nên tập đánh vần chữ “tử” là vừa.

“Nếu phát hiện chậm chút xíu thôi thì…”

Hwang Dongseok vặn vẹo những khớp xương của anh ta nghe rắc rắc. May mắn cho anh ta và cả nhóm, là không có bất kỳ con kiến nào trong một đàn bọ đang hùng hổ lao tới. Hwang Dongseok lập tức tập trung và ra lệnh:

"Bắn! Bắn chúng rớt xuống! Tôi sẽ giữ aggro* khi chúng rớt xuống đây!"

Những mũi tên và phép thuật bay tứ tung nhắm vào lũ bọ đang bám trên trần hang.

woosh- thwack!

bang!

screeeeech!

scree-

Có vài con bọ đã rơi xuống vì cuộc tấn công của các Hunter, có một vài con tự nhảy xuống vì muốn đánh nhau, cũng giống như những quái vật ở các Dungeon khác, mục đích của chúng là tiêu diệt những kẻ xâm nhập, và những kẻ xâm nhập ở đây chính là các Hunter. Và bây giờ vai trò của Tanker trong trận chiến sẽ được phát huy.

Hwang Donseok sử dụng kỹ năng khiêu khích đối phương, đúng như dự đoán về lũ bọ, tất cả chúng đều bị Hwang Dongseok khiêu khích, và giờ tất cả chúng đều đang hướng tới tấn công anh ta.

"Tới đây, cái lũ côn trùng hôi hám này!"

screeeech!

Hàng chục con bọ nhào tới Hwang Dongseok.

clang! clang!

Tấm khiên của anh ta chặn tất cả đòn tấn công của lũ bọ, ngay cả khi lũ bọ có móng vuốt và lợi thế sân nhà, nhưng chúng vẫn không thể xuyên qua được tấm khiên của Hwang Dongseok.

'Từ từ. Bình tĩnh…'

Anh ta đang chờ đợi thời cơ.

Giải thích nhẹ nhàng:

*Dam Dealer: Là một thuật ngữ của những game RPG cày level, những team bạn bè với nhau đi săn boss luôn chia các công việc ra cụ thể: phải có buff (hồi máu, buff bùa lợi chạy nhanh tăng sát thương các kiểu các thứ), tanker (người đứng đầu khiêu khích Boss hứng chịu sát thương của Boss), và Dealer (là người có sát thương cao, hoặc có những kỹ năng - Skill- dồn sát thương cao, để gây sát thương trực tiếp cho Boss). Vì ở đây mình không dịch ra tiếng việt vì dịch ra nghe rất chi là củ chuối, và để nguyên t.anh thì nghe ngầu hơn nhiềuuuuuu.

*Mage: có lẽ hầu hết mọi người đều hiểu, nhưng mình cũng sẽ giải thích phòng hờ có bạn chưa biết. Khi đăng nhập và tạo nhân vật cho một game RPG bất kỳ, nó cũng sẽ cho bạn lựa chọn các class để bắt đầu, vd như class warrior (chiến binh), class assassin (sát thủ), class archer (cung thủ). Và mage cũng vậy, class mage có nghĩa là Pháp sư.

*Aggro: Cũng là một thuật ngữ của những game RPG cày level.Khi đi săn boss hoặc đi train theo tổ đội, tanker phải giữ aggro. Nó có thể hiểu rằng con Boss, hoặc đám quái lúc nào cũng đuổi theo và cố gắng giết người mà Boss hoặc đám quái nghĩ rằng có nhiều mối đe dọa nhất. Ở đây, tanker Hwang Dongseok đã dùng kỹ năng độc quyền của tanker là Taunt (Khiêu khích), nên anh sẽ là người giữ aggro để đồng đội dồn sát thương.

Chương 19: Âm mưu của Hwang

Mặc dù lũ bọ liên tục cắn xé lớp phòng thủ của anh ta, nhưng Hwang Dongseok vẫn bình tĩnh chờ đợi cơ hội tới. Anh ta muốn chắc chắn rằng lũ bọ vẫn nhắm vào anh ta để các đồng đội có thể phản công.“Có lẽ họ chuẩn bị xong rồi!”Bây giờ mới bắt đầu một cuộc đi săn thực sự. Lũ bọ sẽ hiểu được danh hiệu Thợ săn không phải vô cớ mà có.Hwang Dongseok ra lệnh,“Đánh!”Nghe được hiệu lệnh của anh ta, toàn bộ hỏa lực của tổ đội rớt như mưa xuống đầu lũ bọ, nào là mũi tên, nào là phép thuật.screech-!screeeeeech-! Tiếng rên la của lũ bọ vang khắp hang động. Vì đã ký bản hợp đồng nên Jinwoo chỉ có thể đứng nhìn từ phía sau. Quan sát kỹ lưỡng, cậu tự tưởng tượng rằng nếu là mình thì mình sẽ đánh như thế nào.Nhìn bực thiệt chứ….Cậu phải vận dụng khối óc của mình để kìm hãm đôi chân đang muốn xôngtới.Lũ bọ để lộ rất nhiều sơ hở; nhưng thật không may, chả có ông Hunter nào nhìn ra được sơ hở đó. Jinwoo bị bản hợp đồng buộc phải đứng phía sau quan sát, không được làm gì. Điều đó khiến cậu rất bực bội.Nhưng tính ra, team của Hwang Dongseok cũng không phải nhận bất cứ hậu quả nào nặng nề cả. Có vẻ như khuôn mặt bình tĩnh và tự tin của Hwang Dongseok trước khi vào Dungeon là có lý do."Jinseok, hướng 11 giờ!""Hyung, còn bên phải kìa!""Joontae, Sukmin, Gyuhwan! Qua cánh phải!""Rõ!""Cheoljin, cổ tay cậu bị thương rồi. Ra đằng sau băng bó đi!""Tôi còn chịu được!""Cậu nghĩ rằng cái Dungeon này chỉ có nhiêu đây thôi sao? Chúng ta không biết được là còn bao nhiêu trận chiến ở phía trước nữa, đừng bung hết sức ngay từ đầu! Đây là lệnh!""Rõ, tôi hiểu rồi!"Trải qua nhiều trận chiến cùng nhau, ngay cả cách nói chuyện của họ cũng có thể thấy kinh nghiệm chất chồng trong đó. So sánh với mấy cái đội hình hỗn loạn của Hiệp hội Hunter, thì họ khác hoàn toàn.- “Kể cả thằng nhóc đó cũng đang làm tốt đấy chứ”Jinwoo nhìn sang Yoo Jinho. Cậu nhóc đưa khiên che chắn ngay khi có con bọ lao tới, sau đó vung kiếm. Thanh kiếm đắt tiền lướt ngang qua đầu con bọ, tách đầu và thân con bọ ra làm 2 mảnh riêng biệt. Tính ra, so với hạng D của cậu nhóc, thì nó đang làm rất tốt.- “Hừm, mấy trang bị tốt đúng là có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về kinh nghiệm lẫn sức mạnh nhỉ”Đó là lý do tại sao các Hunter phải luôn tìm những trang bị thật tốt.Bắt gặp ánh mắt của cậu, Yoo Jinho giơ ngón cái lên.“…”Không thể tránh được cái ánh mắt ngời sáng hy vọng của thằng nhóc, Jinwoo đành phải giơ ngón cái lại với nó. Và thằng nhóc Yoo Jinho phấn khích ra mặt.screeee-Tuy rằng, cuộc chiến đã gần kết thúc, và các thành viên trong tổ đội vẫn còn dọn dẹp mấy con bọ còn sót lại, nhưng Hwang Dongseok đã truyền lệnh,"Thu thập tất cả lõi ma thuật! Rồi bắt đầu chia cho 9 phần"."Rõ"."Đây là phần yêu thích nhất của tao"."Haha! Tao cũng vậy".Trong khi những đồng đội đang thu thập chiến lợi phẩm trong hạnh phúc, Hwang Dongseok tiến thẳng về phía Jinwoo."Uây cậu nhóc! Ta phải cám ơn cậu vì điều đó"."Hả O.O!?""Cậu là người đã hét lên cảnh báo đúng không? Mà làm sao cậu biết rằng lũ bọ ở trên đầu thế?""À… cảm giác, cảm giác thôi ấy mà".Jinwoo đưa ra lời giải thích gượng gạo. Mà cậu chẳng thể nào nói “tại tui nâng điểm giác quan lên khá cao rồi nên cảm nhận được tụi nó ở trên đầu”, chẳng lẽ nói thế…"Thật sao? Haha, cảm giác tốt đấy chứ, cậu có mang theo may mắn trong người hả. Nói chứ nếu chúng ta phát hiện trễ một chút thì có lẽ… phù- …"Đột nhiên, một trong các Hunter đang thu thập chiến lợi phẩm tiến về phía Hwang Dongseok."Đại ca, em nghĩ anh phải coi cái này".Đám đàn em của anh ta đang đứng xung quanh cái gì đó. Hwang Dongseok tiến thẳng về phía đó,"Chuyện gì?""Có cái gì đó lạ lắm đại ca à".Các Hunter nhường chỗ cho Hwang Dongseok. Anh ta ngồi xuống và nhìn vào chỗ đàn em mình đang chỉ. Chả có gì đặc biệt từ cái nhìn đầu tiên; chỉ là con bọ chết."Có gì lạ đâu?"Một trong số đàn em của anh ta chỉ vào mấy cái chân của con bọ. Mấy cái chân bị cái gì đó xé nát tùm lum."Vết thương đó, tụi em nghĩ là không phải tụi em gây ra".“…”Hwang Dongseok nghiêng đầu băn khoăn. Sau khi nhìn kỹ hơn, anh ta kết luận,"Có vẻ như… nó bị cắn bởi cái gì đó"."Anh cũng nghĩ vậy đúng không? Con này không phải là con duy nhất đâu. Anh nhìn kìa, con kia, con đó, con xa xa kia nữa, còn có con kia cái cánh nó bị xé toạc ra nữa. Em nghĩ chúng nó đã bị thế này trước khi đến đây tấn công chúng ta".Hwang Dongseok như chợt nhận ra điều gì đó. Mặc dù số lượng của lũ bọ rất đông, nhưng dường như trận chiến diễn ra nhanh hơn rất nhiều so với dự đoán."Có khi nào… chúng đánh nhau trước khi đến đây không?"Khoảnh khắc đó, cực kì ngắn, nhưng Jinwoo cảm thấy cả 8 Hunter đang dồn ánh mắt về phía cậu. Khi họ thấy cậu đang nhìn, cả 8 người nhanh chóng quay lại. Khi thấy điều đó, Jinwoo dường như chắc chắn hơn về những điều cậu đã dự tính.“Đúng như mình nghĩ…”Trực giác của cậu đã đúng. Họ làm việc nhóm rất tốt, đó là dấu hiệu cho thấy họ đã chiến đấu cùng nhau rất lâu. Nhưng cậu vẫn thắc mắc vì sao họ đã trải qua nhiều trận chiến như vậy mà không có Healer? Cho dù họ có giỏiđến đâu đi nữa, thì cũng chẳng có ai hoàn hảo để không mắc lỗi được. Ngay cả lúc nãy, nếu không nhờ Jinwoo cảnh báo, thì đội hình đã bị phá tan bởi cuộc tấn công bất ngờ của lũ bọ rồi.Từng mảnh ghép được ghép lại trong đầu Jinwoo, và cậu nở một nụ cười.“Mình có thể sử dụng chúng...”Miễn là chúng làm đúng như những gì mình mong đợi.Hwang Dongseok nhếch môi cười nhẹ rồi đứng dậy, nói lớn:"Rồi, rồi. Đi thôi nào. Có vẻ như chúng ta chẳng còn lý do gì để ở đây nữa".Có vẻ như người đàn ông to lớn và đầy lông này nói thật to không phải vì những đàn em của anh ta không nghe; vì tính ra, họ đang đứng kế bên anh ta mà.Trong lúc đó, Yoo Jinho đến gần Jinwoo với nụ cười rộng tới mang tai."Anh, anh thấy chứ? Anh thấy em phải không? Em chỉ vútttt, và bùmmmm một cái là mấy con quái vật…"Cậu nhóc vừa nói vừa vung kiếm diễn tả.Jinwoo hỏi:"Thanh kiếm và tấm khiên của cậu đắt lắm, đúng không?""Hả? À, vâng. Cha của em đã cố gắng chu cấp cho em những thứ xịn nhất vì đây là lần đầu tiên em tham gia một cuộc Đột kích"."Vậy thì hãy thật cẩn thận nhé".Jinwoo vỗ lưng Yoo Jinho, rồi sải bước theo những Hunter phía trước."Hả O.O!?"Với vẻ mặt đầy sự bối rối, Yoo Jinho cũng nhanh chóng đi theo.________________________________________Cả tổ đội đi sâu hơn vào Dungeon nhưng không gặp một con quái vật nào cả. Là một Dungeon khá kì lạ khi chỉ có một đường thẳng, nên sẽ không thể nào nói là đi lạc được."Có khi nào đi lạc không nhỉ?""Bậy, không thể nào"."Sao kì vậy ta…""Ít nhất phải có Boss chứ, đúng không?""Thế mày có thấy Cánh cổng nào mở ra mà không có Boss ở trong đó không?"Các Hunter nói những ý kiến khác nhau, khi họ vẫn đi trong một cái Dungeon rộng như hang Sơn Đòong như lại chẳng có gì cả."Dừng lại".Hwang Dongseok dừng tổ đội lại. Việc dừng lại đột ngột làm cho những người đi sau đập mặt vào người đi trước. Ông Hunter đi sau Hwang Dongseok vừa xoa cái mũi vừa hỏi:"Ay da, chuyện gì vậy anh?""Gyuhwan, thắp sáng chỗ này lên".Jo Gyuhwan đưa quả cầu lửa từ đằng sau đến chỗ mà Hwang Dongseok chỉ."Cái đ*t…""Tất cả đều là…"Tất cả các Hunter đều bàng hoàng.Cánh, chân, cơ thể, thậm chí là đầu của mấy con bọ vứt bừa bãi trên mặt đấp. Xác chết của những con bọ ở khắp mọi nơi, và càng nhiều hơn khi tiến vào sâu bên trong. Ở cuối đường hầm:"Phòng của con Boss".Có người thốt lên. Hwang Dongseok gật đầu đồng ý."Đúng vậy! Tất cả! Lên hàng".Họ rút vũ khí, chuẩn bị sẵn sàng, nhưng trên khuôn mặt vẫn đầy sự lo lắng. Cả tổ đội thận trọng tiến tới phòng Boss, với Hwang Dongseok đi tiên phong. Đột nhiên, Hunter vừa nãy đụng vào Hwang Dongseok kêu lên:"C… cái đ* má!"Tạo ra tiếng ồn là hành động cấm kỵ trong Dungeon; nó có thể thu hút sự chú ý của những con quái vật khó nhằn trong khi có thể né tránh đối đầu với chúng. Nhưng ở đây, chẳng có ai quở trách Hunter kia cả, vì…“Whoa-“"Trời-""Cả chỗ này…""Trúng mánh con mợ nó rồi!"Tất cả đều thốt lên với sự mừng rỡ."Bình tĩnh".Khi Jo Gyuhwan đưa quả cầu lửa lên cao, những gì mà các Hunter phát hiện trở nên rõ ràng hơn. Một lượng lớn những viên như ngọc dính ở trên tường."Là tinh thể mana!""Toàn bộ bức tường dính đầy tinh thể mana!"Mắt của các Hunter còn lấp lánh hơn mấy viên tinh thể kia nữa.Tinh thể mana!Đó là một trong những báu vật có thể tìm thấy trong các Dungeon. Mặc dù chúng chứa ít sức mạnh ma thuật hơn lõi ma thuật của các quái vật, có nghĩa là giá trị ít hơn lõi ma thuật, nhưng chúng thường được tìm thấy với số lượng lớn. Khai thác nó sẽ mang lại một nguồn thu nhập ấn tượng cho các Hunter. Và giờ đây, họ kiếm được một bức tường dính đầy tinh thể mana."Theo tính toán của tôi…"Một trong các Hunter nhanh chóng tính toán, bắt đầu đếm số lượng tinh thể."Nếu chúng ta có thể đưa hết ra ngoài, thì nó sẽ rơi vào khoảng 1 tỷ won. Rồi chia cho 9, thì mỗi người có thể mang về hơn 100 triệu won".Một nụ cười tươi như hoa hướng dương mùa hạ xuất hiện trên gương mặt của các Hunter. Đột nhiên, Yoo Jinho huých cùi chỏ vào người Jinwoo:"Anh, đưa em mượn bản hợp đồng của anh cái"."Bản hợp đồng? Chi vậy?""Cứ đưa cho em đi mà, em khá là giỏi trong mấy khoản thương lượng đó".Jinwoo nhún vai rồi đưa hợp đồng cho cậu nhóc.Yoo Jinho cầm và tiếng thẳng tới chỗ Hwang Dongseok."Xin lỗi đội trưởng, tôi có vài điều muốn nói".Cậu nhóc đưa hợp đồng cho mọi người đều có thể thấy."Đội trưởng, đây là bản hợp đồng của anh Jinwoo. Như anh cũng đã biết, không có bất kỳ điều gì ở đây nói là anh Jinwoo không được chia tinh thể mana, chỉ nhắc tới việc là những vật phẩm rơi từ quái vật như lõi ma thuật mà thôi".Mọi người đều hiểu điều mà Yoo Jinho muốn nói tới là gì. Đó là luật bất thành văn trong Dungeon về việc thu thập được những kho báu và cổ vật thì sẽ được chia đều cho tất cả các thành viên trong tổ đội Đột kích. Điều này khác hoàn toàn với lõi ma thuật chỉ dành cho những người tham gia trận chiến với quái vật. Như vậy, các tinh thể mana nên được chia thành 10 phần, chứ không phải 9.Khuôn mặt của các Hunter lập tức thay đổi, nhưng Hwang Dongseok tiến tới trước bọn họ với một nụ cười."Tất nhiên là sẽ chia đều cho tất cả mọi người rồi. Tôi biết điều này mà. Nhưng mà có thứ chúng ta nên quan tâm trước".Hwang Dongseok chỉ về phía trước. Yoo Jinho giật mình; cậu nhóc nghĩ anh ta đang chỉ vào mình. Nhưng quay lại, cậu nhóc thấy một con nhện khổng lồ đang nằm trên đống tơ từ phía xa.“Whoa…!”Yoo Jinho hoảng hốt đi lui lại sau khi phát hiện ra con nhện. May thay, con nhện không di chuyển, hình như là nó đang ngủ. Đống xác bọ chất đầy 2 bên nhắc nhở các Hunter rằng ở đây có thứ quan trọng hơn đống tinh thể mana kia."Đó là con Boss"."Nó là con đã ăn hết lũ bọ này sao?""Con điên này tổ chức tiệc hả."Hwang Dongseok tập trung tất cả Hunter, kể cả Jinwoo và Yoo Jinho."Như tất cả đều đã biết, nếu con Boss chết thì Cánh cổng sẽ bắt đầu đóng lại. Nên là bây giờ chúng ta sẽ đào đống tinh thể này ra và chuyển ra ngoài, trước khi đấm cho con nhện này không trượt phát lào, được chứ?"Tất cả đều gật đầu tán thành.Hwang Dongseok quay sang hỏi ông Hunter có quả đầu hói thời thượng:"Cheoljin, cậu chuẩn bị dụng cụ nhé?"Lee Cheoljin lắc đầu."Có dụng cụ đâu mà chuẩn bị, đại ca. Ai mà biết được chúng ta sẽ tìm được tinh thể mana ở Dungeon hạng C đâu cơ chứ. Em để hết dụng cụ ngoài xe rồi"."Cái lụ đạn thằng ngu này. Không phải tao đã nói mày luôn luôn phải chuẩn bị mọi thứ sao?""Em xin lỗi, em xin lỗi…"Lee Cheoljin cúi đầu với một nụ cười đểu cáng.Hwang Dongseok gãi đầu rồi nói:“Haiz, thiệt tình thằng ngu này. 2 cậu có thể ở đây một lúc để chúng tôi đi lấy dụng cụ được không?”

Chương 20: Mặt tối của giới Thợ săn

Khi các Thợ săn chuẩn bị rời đi, Yoo Jinho lên tiếng hỏi với giọng đầy lo lắng:“Các anh muốn tôi và anh Jinwoo ở lại đây sao? Đây là phòng Boss đó…”Với sự hân hoan trong ánh mắt, Hwang Dongseok trả lời:“Xời, nãy giờ ồn vậy mà nó còn chưa dậy, không sao đâu, các cậu sẽ ổn thôi. Chúng tôi phải ra ngoài lấy dụng cụ, tôi cũng tranh thủ hút điều thuốc luôn. Không sao đâu, chúng tôi sẽ quay lại ngay ấy mà”Jinwoo lắng nghe lời giải thích nửa vời của Hwang Dongseok và cười thầm.‘Hahah! Chờ từ đầu giờ mới lộ chân tướng, lâu vãi. Cơ mà có vẻ như bọn chúng đang quá khinh thường mình nhỉ?’Lý do chỉ có thể là do Jinwoo và Jinho có cấp bậc thấp. Nhưng đúng như dự đoán, Hwang Dongseok và đồng bọn sẽ đi khỏi đây, ngay cả khi nó có một chút khác biệt so với những gì cậu đã tính toán.Đã 4 năm rồi kể từ khi Jinwoo bước chân vào giới Thợ săn này; trong thời gian đó, cậu đã gặp rất nhiều “loại” Thợ săn khác nhau. Trong đó có ông Oh, là một freelancer* thỉnh thoảng giúp đỡ các công việc của Hiệp hội.“Phải cẩn thận với “thằn lằn”.Đó là điều mà ông Oh nhắc hoài, giống như một lời cảnh báo mối nguy hiểm ở trong Dungeon vậy. Nếu gặp mấy trường hợp quá nguy hiểm, sẽ có những Thợ săn hy sinhđồng đội của mình để trốn thoát. Họ sẽ bỏ bất kỳ ai phía sau để trốn thoát, kể cả là người quen, người lạ, kể cả là bạn thân đi nữa. Giống như là con thằn lằn tự cắt đứt đuôi của nó để trốn thoát khỏi sự nguy hiểm. “Cắt đi cái đuôi hả…”Theo định nghĩa của ông Oh thì đám Thợ săn này là “con thằn lằn”, và chúng đang “tự cắt đứt đuôi”.Số lượng tối thiểu mà Cổng hạng C yêu cầu là 10 người, nhưng Hwang Dongseok đã có sẵn 8 người rồi.“Cậu phải biết là rất khó để có thể tuyển dụng hay thuyết phục một Healer tham gia cuộc Đột kích cá nhân. Nên chúng tôi vẫn luôn như thế và vẫn ổn”.Jinwoo nhớ lại những điều mà Hwang Dongseok đã nói. Nếu bọn chúng “vẫn luôn như thế” thì có nghĩa là chúng đã vào Cổng hạng C nhiều lần trước đây rồi.‘“Tất nhiên là họ luôn tuyển thêm người vào cho đủ số lượng tối thiểu’.Nếu vậy thì chúng bắt buộc phải “cắt đuôi”. Đó là lý do vì sao chúng không quan tâm đến cấp hạng, dù cho có là hạng A hay hạng E đi chăng nữa thì cũng vậy.Và giờ, Hwang Dongseok lên kế hoạch bỏ “cái đuôi” là Sung Jinwoo và Yoo Jinho, vì chỉ có 2 người họ là không ở trong nhóm của Hwang Dongseok.“Mà thật sự ra thì như vậy lại càng hay cho mình.”Biết kế hoạch của Hwang Dongseok, nhưng Jinwoo thấy khá là bình thường. Thật ra, đó là những gì mà cậu đã muốn. Tuy nhiên, Yoo Jinho, thằng nhóc lần đầu tiên tham gia một cuộc Đột kích, thì không tự tin cho lắm, nó hỏi với giọng đầy lo lắng:“Ưm, nhưng… Anh không nghĩ là chúng ta nên đi cùng nhau sao?”Jinwoo nhận thấy một tên trong bọn chúng lập tức đưa tay chuẩn bị rút vũ khí. Cậu liền đi tới và đặttay lên vai Yoo Jinho.“Không sao đâu. Chúng tôi sẽ ở lại và chờ mọi người”.Tên Thợ săn kia lập tức dừng tay.“Anh…?”Yoo Jinho nhìn cậu với ánh mắt van nài, nhưng cậu không trả lời, thay vào đó là cái lắc đầu nhẹ. Yoo Jinho tỏ ra khó chịu, cậu nhóc không muốn chết nhảm như thế này. Dù không có lợi lộc gì cho bản thân, nhưng cậu nhóc đã muốn bảo vệ cho Jinwoo, vậy mà giờ Jinwoo lại…Hwang Dongseok mỉm cười, nói:“Không sao đâu mà, chúng tôi chỉ quay lại xe chút xíu thôi. Vậy nha, chúng tôi sẽ quay lại liền”.Sau đó, bọn chúng lập tức quay lưng bỏ đi, tiếng bước chân của chúng xa dần rồi biến mất. Yoo Jinho quay sang hỏi Jinwoo:“Anh, sao anh có thể nói như vậy được chứ? Sẽ làm sao nếu cái “thứ kia” tỉnh dậy chứ”Cậu nhóc sợ nhện. “Có vẻ như cậu nhóc chả biết gì về tình hình hiện tại hết”Jinwoo tặc lưỡi. Sẽ rất phiền phức nếu giải thích cặn kẽ cho thằng nhóc này hiểu. Thay vào đó, cậu bắt đầu làm nóng cơ thể.________________________________________Đó là lúc mà Hwang Dongseok quay mặt lại phòng Boss, những Thợ săn đi sau anh ta cũng dừng lại. Họ không thực sự ở quá xa phòng Boss, chỉ đủ xa để không thể nghe được gì thôi.Mỉm cười, Hwang Dongseok hất mặt về phía Jo Gyuhwan.“Gyuhwan, chặn lối vào phòng Boss đi”.“Cho nó nổ luôn nha?”“Ờ cũng được. Nhưng mà đừng làm căng quá, lát còn phải quay vào nữa”.Lee Cheoljin ngắt lời họ:“Đại ca Hwang, sao làm chi cho phiền phức vậy? Sao chúng ta không giết quách chúng ở trong đó luôn đi?”Hwang Dongseok hướng ánh mắt giận dữ về phía Cheoljin.“E… em xin lỗi”.Hwang Dongseok tặc lưỡi:“Chậc… vậy nếu như con nhện tỉnh dậy lúc chúng ta đang đánh nhau thì sao? Vậy sao lấy được tinh thể mana?”“Em xin lỗi”.Jo Gyuhwan tham gia:“Đại ca Hwang, anh nhắc mới nhớ, vậy lỡ con nhện dậy lúc chúng ta đang thu thập tinh thể mana thì sao? Việc khai thác không thể làm trong yên lặng được”.Cái thứ đó đã dùng những con quái vật bọ làm thức ăn. Nếu chúng mất cảnh giác trong khi khai thác, nó sẽ dẫn đến một thảm họa cho chính chúng.“Và đó chính là lý do,”Hwang Dongseok nở nụ cười.“…chúng ta bỏ hai thằng ngu kia lại đó”.“Ah.”Jo Gyuhwan gật đầu hiểu ý. Hiện tại, họ chẳng biết được khi nào con nhện sẽ thức dậy, có thể là 10 tiếng hay chỉ 1 phút nữa nó sẽ dậy ngay. Vì vậy, lựa chọn tốt nhất là đánh thức nó dậy ngay bây giờ, và cho nó ăn, để làm mới chu kỳ ngủ của nó. Âm thanh từ việc lấp cổng vào phòng Boss chắc chắn sẽ làm nó thức dậy.Hwang Dongseok tiếp tục:“Rồi sau đó chúng ta có thể vào khai thác tinh thể mana khi mà con nhện quay lại giấc ngủ của nó”.Hiệp hội đã cho họ thời gian 5 ngày để thực hiện cuộc Đột kích, vậy có nghĩa là họ còn 4 ngày nữa để hoàn thành. Họ sẽ chờ xem con nhện có ngủ không. Nếu không, họ sẽ hạ con nhện và cố gắng khai thác nhiều tinh thể nhất có thể trước khi Cánh cổng đóng lại. Có thể sẽ không khai thác được nhiều trong vòng 1 tiếng, nhưng không phải chia cho 2 người, họ vẫn có thể ra về với thu nhập cao. Điều đó tốt hơn là cứ làm trong sợ hãi. Cuối cùng, thì điều quan trọng nhất là sự an toàn của chính họ.Và tất nhiên, đó chỉ là tình huống xấu nhất thôi…Nếu họ may mắn, họ sẽ có thể lấy tất cả tinh thể mana, hạ con nhện, rồi còn lấy được trang bị của Yoo Jinho nữa.‘“Thanh kiếm và tấm khiên đó… ít nhất thì cũng đáng giá hàng trăm triệu won cho mỗi thứ.”Sẽ rất ít khả năng kế hoạch này bị thất bại. Khóe miêng của Hwang Dongseok khẽ nhếch lên.“Được rồi, chặn lối vào đi rồi ra ngoài làm điều thuốc nào”.“Vâng, đại ca”.Khi anh ta vừa trả lời, một ánh sáng chói lòa tập trung trên tay của Jo Gyuhwan.________________________________________“…”Đôi mắt của Yoo Jinho dán chặt vào con nhện, cố hết sức để thở chậm lại. Cậu nhóc hỏi với vẻ mặt vẫn còn sợ hãi:“Con nhện đó… anh không nghĩ là nó sẽ thức dậy đâu đúng không?”“Hmm…”Jinwoo không trả lời. Cậu đang tính toán về những gì sắp xảy ra, nhưng cậu cảm thấy đầu thằng nhóc sẽ nổ tung khi nghe cậu giải thích mất.“Tính xem nào…”Từ lúc Yoo Jinho hỏi tới giờ đã là 5 phút trong sự im lặng rồi, và dường như sự sợ hãi của cậu nhóc tăng lên theo thời gian.Ngay lúc đó thì,BANG! BÙM!Với một âm thanh tai hại, lối vào phòng Boss bị lấp lại.“Huh? Hả? Chuyện gì vậy?!!!”Yoo Jinho chạy tới chỗ lối vào trong sự hoảng loạn, nhưng mấy cục đá đã rơi xuống bít lối ra rồi. Cậu nhóc cố gắng hết sức để đẩy, nhưng không xê dịch được tí nào cả. Jinwoo tiến tới.“Anh… anh giúp em một tay!”Cậu nhóc vẫn dùng hết sức cố gắng đẩy đống đá.‘Tên của thằng Mage đó là Jo Gyuhwan thì phải?’Jinwoo thấy vài tia sáng trước khi lối vào bị bịt kín. Sức mạnh của một Mage có thể tạo ra một vụ nổ bịt kín lối vào thế này, phải là Mage hạng C trở lên. Mà Mage hạng C thì chỉ có thể là hắn thôi.Jinwoo đặt tay lên một cục đá.‘“Mình có thể thoát ra dễ dàng”Cậu có thể cảm nhận được sức nặng của cục đá khi sờ tay vào. Nó nhẹ hơn dự đoán rất nhiều. Dùng một ít sức vào đã thấy những cục đá có sự di chuyển nhẹ rồi, nhưng cậu không có ý định thoát ra.“Ah! Em hiểu rồi!”Yoo Jinho đột ngột dừng đẩy, và nói như kiểu đã được thông não. Cậu nhóc quay về phía Jinwoo với khuôn mặt đỏ bừng vì gắng sức và tiếp tục:“Lũ chó đó định giết chúng ta! Chúng không muốn chia số tinh thể cho chúng ta, nên chúng nhốt chúng ta ở đây để con nhện sẽ giết chúng ta thay chúng”.‘Trời lụ đạn, cậu nhận ra rồi sao. Tốt lắm’.Jinwoo cố gắng để không thở dài.“Đúng vậy đó, và giờ có thể nói chúng ta đang gặp một ít rắc rối”.“Argh! Lũ chó!”Khuôn mặt đang đỏ bừng bừng vì tức giận nhanh chóng trở nên tái nhợt, Jinwoo cũng không cần phải hỏi tại sao. Cậu có thể cảm nhận được, mà bóng của con nhện cũng đang phản chiếu trong mắt của Yoo Jinho. Cậu quay lại.grrrrrVì tiếng động vừa nãy mà con nhện đã thức dậy, chậm chạp di chuyển cái thân hình khổng lồ của nó.Kích cỡ bằng ngôi nhà 1 trệt 2 lầu 3 phòng ngủ 4 toa lét.Thêm mấy chục con mắt.Còn thêm cái hàm đáng sợ.Mấy cái chân dài và khẳng khiu, còn chân giữa thì chưa biết.Thứ đó chuyển động nhìn không dễ thương bằng lúc ngủ nhỉ.“Thôi rồi…”Yoo Jinho bắt đầu chu kỳ hoảng loạn, cả cơ thể của cậu nhóc như đóng băng, đứng hình hơn 5 giây. Trong khi đó, Jinwoo tập trung vào con nhện và bình tĩnh gọi con dao độc Casaka trong túi đồ.‘“Em là của anh đừng là của ai” – cậu nghĩ.Cuối cùng cũng đã được động tay động chân, cậu cũng đang muốn thử đống chỉ số mới tăng nhờ “Nhiệm vụ hằng ngày”. Nắm chặt con dao độc Casaka trong tay, cậu nhíu mày tập trung.Hãy bắt đầu cuộc đi săn nào. Bây giờ là lúc thể hiện tại sao Thợ săn lại có được danh hiệu Thợ săn!“Kh-khoan đã, anh!”Yoo Jinho điên cuồng chặn Jinwoo, người đang thong thả tiến lại con nhện.“A-Anh đang làm cái quái gì vậy?”Hai bàn tay đang nắm lấy Jinwoo run lẩy bẩy. Jinwoo chỉ vào con nhện bằng tay trái:“Thì giết nó nè”.Đó là lý do tại sao Jinwoo lại theo dõi mọi hành động của Hwang Dongseok tới bây giờ. Nếu hắn “tự cắt đứt đuôi” theo dự đoán của Jinwoo, thì cậu sẽ hốt trọn tất cả, đó là cơ hội cực tốt để hốt đống exp và lõi ma thuật. “Bà mẹ… nếu không phải tại con Boss điên này ăn hết mấy con quái vật thì…”Cậu đã có thể kiếm được nhiều hơn nữa. Thật đáng tiếc.Trong khi đó, Yoo Jinho, người chả biết gì về Jinwoo, đang nhìn cậu một cách bối rối.“Thằng cha này mới nói gì chứ O.O!?”Cậu nhóc Jinho đã từng nghe nói rằng con người có thể sẽ phát điên sau một cú sốc lớn. Và giờ thằng cha hạng E này mới kêu là thằng chả sẽ solo với con Boss hạng C. Nếu cái này không phải điên, thì là gì nhỉ!?“Anh sẽ giết cái thứ đó?!”Jinwoo gãi đầu:“Ủa cậu có muốn giết nó không? Tôi nhường…”Jinwoo quay lại đối diện với con Boss mà không cần nghe câu trả lời của cậu nhóc. Vì cậu thấy chẳng cần phải đợi câu trả lời trong khi cậu nhóc đứng còn không vững. Với lại, cậu cũng không mong đợi gì từ cậu nhóc này ngay từ đầu.‘“Nó sẽ ngáng đường mình mất.”Jinwoo tiến tới con nhện một cách chậm rãi. Phát hiện ra cậu, con nhện cũng chậm rãi tiến tới Jinwoo với 8 cái chân dài tới nách.Như thể thích thú với loại thức ăn mới, con nhện không hề vội vã. Nó bước từng bước nhỏ với 8 cái chân dài tới nách, và từ từ thu hẹp khoảng cách với Jinwoo. “Hít thở…”Tiến tới gần với con nhện khổng lồ, Jinwoo nhận ra hơi thở cậu đang rất gấp, tim cậu cũng đập liên hồi.Thình thịch - thình thịch -Cậu cố gắng điều hòa nhịp thở, và kiềm chế sự hưng phấn của mình xuống. Phải bình tĩnh. Hình ảnh đứng trước lối xuống level 3 trong ga tàu đang tái hiện lại trong đầu cậu.Sau khi trải qua kha khá các trận chiến, cậu đã tự tin vào khả năng của mình hơn. Cậu đã không còn áp lực như lúc đứng ở ga tàu nữa.grrrrrl-Con nhện và cậu đã ở khoảng cách đủ gần để cậu có thể nhìn thấy hình ảnh của mình phản chiếu qua mắt của con nhện.Jinwoo nhíu mày tập trung.

Chương 21: Săn Boss

“Lớp da ngoài của con nhện nhìn khá cứng… Con dao găm này liệu có gây sát thương nổi không nhỉ”Con dao găm ngắn hơn thanh kiếm mà cậu đã sử dụng rất nhiều. Để gây được sát thương lớn với nó, cậu cần phải sử dụng rất nhiều sức mạnh. Cậu nắm con dao găm, quay cái lưỡi về dọc theo cánh tay. Cậu cảm thấy cầm ngược con dao như vậy sẽ dễ dàng gây sát thương hơn.grrl...Con nhện dừng lại trước mặt Jinwoo. Nó giơ 2 chân trước lên, vươn mấy cái chân ngang ra. Hình dáng y hệt ngôi sao (*) khổng lồ vậy.“Nó đang làm cái méo gì-”Đùng!Nếu phản xạ của cậu không đủ nhanh để tránh đòn vừa rồi, thì vùng ngực của cậu đã bị xuyên thủng bởi cái chân đầy lông của con nhện rồi. Con nhện nhanh chóng rút chân về và trở lại tư thế lúc nãy.Jinwoo liếc nhanh qua chỗ lúc nãy cái chân đầy lông của con nhện đánh xuống. Mặt đất thủng một lỗ chà bá lửa.“Nếu hồi nãy mà né không kịp, thì chắc mình thiết kế cục năng lượng giống Iron man trên ngực mất”Đôi mắt cậu bắt đầu nhíu lại, đẩy sự tập trung lên cao nhất.“Tới rồi!”Vútttt-!Cậu đã có thể thấy được cái chân con nhện lao đi nhanh như đạn bắn.Bên trái.Cậu cúi đầu, khuỵu một chân để cả người nghiêng về phía ngược lại.Bên phải.Dùng chân đang khuỵu xuống tạo thành lực đà đẩy người về phía bên trái, xoay người một vòng trên không sẽ đẹp và ngầu hơn. Cậu tranh thủ tiến thêm một bước.Bên phải nữa.Cái chân nhắm thẳng vào đầu cậu nên dễ dàng né tránh bằng cách nghiêng đầu sang một bên. Jinwoo tranh thủ tiến thêm hai bước.Trái. Phải. Phải. Trái. Phải. Phải.Phải.Trái. Trái.Đùng! Đùng! Đùng!Đùng! Đùng! Đùng!Đùng! Đùng! Đùng!Tiếng mặt đất như nổ tung sau mỗi đòn tất công của con nhện làm cậu bị đau tai; đất đá bị vỡ và văng ra bay tứ tung. Vừa né “Cơn mưa của những đôi chân”, cậu vừa thu hẹp khoảng cách với con nhện.________________________________________Yoo Jinho như không tin vào mắt mình.“Thằng cha này là ai vậy?”Cậu nhóc đứng cách một khoảng khá xa so với trận chiến, nhưng mỗi lần con nhện giơ chân lên là mỗi lần tóc gáy của cậu nhóc dựng thẳng đứng lên. Và thằng cha quái gở này đang tránh né được hết mấy đòn tấn công đó, còn thu hẹp được khoảng cách với con nhện nữa. Jinwoo không hề có động tác thừa nào cả.“Đó là Thợ săn hạng E?”Không, không thể nào là như vậy được..Nếu cậu nhóc đứng vào vị trí của Jinwoo, thì giờ chắc cậu nhóc đã được con nhện tha thu cho cả trăm cái lỗ trên người rồi. Cậu nhóc không tự tin để né dù chỉ là một đòn tấn công của con nhện, nhưng Jinwoo lại đang làm điều đó mà không có bất cứ sai sót nào. Nếu nói Jiwoo hạng E, thì cậu nhóc sẽ là hạng gì? Hạng F à?Chỉ có một cách giải thích cho chuyện này mà thôi. “Một kẻ mạo cấp”Mặt Yoo Jinho tối sầm lại. Trong số những Thợ săn tài giỏi, có những người có thể điều khiển được sức mạnh của mình. Nếu họ muốn, họ có thể kìm nén sức mạnh của mình xuống khi làm bài kiểm tra đo hạng, và họ sẽ nhận được thứ hạng thấp hơn thứ hạng thật sự của họ rất nhiều.Những người đó được gọi là “kẻ mạo cấp”. Hầu hết những “kẻ mạo cấp” được biết tới đều không phải là những người tốt lắm…‘“Mình nghe nói bọn chúng là là những kẻ giết người hàng loạt, lấy việc giết người yếu hơn trong những Dungeon cấp thấp làm thú vui…”Vì chỉ những người tham gia vào cuộc Đột kích mới biết có chuyện gì xảy ra trong Dungeon, thế nên, đó là một nơi hoàn hảo để phạm tội.Yoo Jinho nuốt nước bọt. Đột nhiên, cậu nhóc thấy Jinwoo còn đáng sợ hơn con nhện nữa.“Zời ơi… tại sao mình lại đến đây cơ chứ… huhuh”Cậu nhóc như muốn bật khóc.________________________________________woosh! woosh! woosh!Con nhện tiếp tục tấn công không ngừng nghỉ. Jinwoo tiếp tục những bước né đầy tự tin. Cậu đã từng bước, từng bước thu hẹp khoảng cách, và cuối cùng đầu con nhện đã ở trong phạm vi của cậu. Do cách tấn công của con nhện khá đơn điệu, cậu đã không gặp phải quá nhiều khó khăn để né và thu hẹp khoảng cách.“Đầu tiên là mấy con mắt.”Khi chiến đấu, ai tìm ra điểm yếu của đối phương trước thì người đó thắng. Cậu chọn mắt của con nhện là điểm tấn công đầu tiên, vì so với tất cả những bộ phận còn lại, mắt có vẻ như là chỗ dễ gây sát thương nhất.“Thử xiên vài nhát lên mấy con mắt dễ thương này cái nhỉ.”Hình như các đòn tấn công của con nhện đang chậm đi thì phải.Vút! Vút!Hay là vì cậu đã quen với kiểu tấn công này rồi?Đùng! Đùng!Không. Không phải vậy.Thị giác có thể bị đánh lừa, nhưng thính giác thì không. Tiếng đùng đùng của con nhện tạo nên mỗi khi chân nó cắm xuống đất chậm hơn một nhịp so với trước. Ngay cả trước khi có được sức mạnh này, Jinwoo đã rất tự tin vào thính giác của mình. Và có một cảm giác khó chịu đang len lỏi trong cậu.Nhìn kỹ hơn, Jinwoo thấy miệng của con nhện giật giật.“Sao miệng nó lại giật giật nhỉ?”Jinwoo, người đang chuẩn bị nhảy lên trên đầu con nhện, cảm thấy có gì đó sai sai. Tin vào trực giác của mình, cậu nhảy sang một bên thay vì nhảy lên trên.shaaaaaa-!Phụttttttt-!Con nhện phun ra một thứ chất lỏng trắng đục từ cái miệng không dễ thương chút nào. Jinwoo lăn một vòng trên mặt đất sau khi nhảy sang một bên, ứng lên và nhìn vào chỗ cậu vừa đứng lúc nãy.Khu vực mà cậu vừa đứng bây giờ đang bốc khói và hóa thành màu đen.Xìììì-xèooooo-Cục đá gần đó bị thứ chất lỏng đó văng trúng đang chảy ra.Jinwoo nuốt nước bọt:“Hồi nãy mà nhảy lên trên thì…”Thì cục đá sẽ không phải là thứ duy nhất tan chảy, mà còn có cậu trong đó nữa.Nhận thấy cậu đang sững sờ, con nhện nhanh chóng quay sang và tiến tới Jinwoo.skitter skitter skitterCon nhện đã ở trước mặt cậu khi cậu vừa quay sang.Vút!Jinwoo nhảy né cái chân của con nhện.Đùng!Các đòn tất công của con nhện lại bắt đầu.“Mẹ kiếp!”Cậu thực hiện lại những hành động vừa nãy, vừa né vừa thu hẹp khoảng cách, nhưng tiến tới một khoảng cách đủ gần thì con nhện sẽ lại tạo khoảng cách với cậu bằng cách phun acid. Thêm một kiểu tấn công của con nhện, tình hình trở nên khó khăn hơn.Cậu tới gần thì có acid.Cậu ở xa thì xài chân.“Má nó!”Không tiếp cận được, Jinwoo bèn tấn công thử vào mấy cái chân. Nhưng con dao găm của cậu thậm chí còn không gây ra nổi vết trầy xước lên mấy cái chân dài tới nách đó.Jinwoo cắn chặt môi.“Không ổn.”Khi mà con nhện chỉ dùng 2 chân để tấn công, thì cậu phải dùng cả người để tránh né. Và sự thật rõ ràng đến học sinh lớp 1 cũng sẽ thấy được là cậu sẽ là người kiệt sức đầu tiên.“Mệt mỏi.”Mệt mỏi: 57Đúng như dự đoán, điểm mệt mỏi của cậu tăng theo cấp số nhân. Nếu nó đạt mốc 70, tốc độ của cậu sẽ chậm dần. Nếu trên 90, hơi thở của cậu sẽ nặng nề hơn và sẽ khó khăn để di chuyển. Jinwoo sắp hết thời gian.“Nếu mà mình nhanh hơn…”Tốc độ.Tốc độ chính là vấn đề.Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! “Khoan, tốc độ?”Khi cậu tránh được đòn tấn công trong đường tơ kẽ tóc, thì cậu nhớ ra. “Đúng rồi! Còn có nó”Kỹ năng chủ động duy nhất của cậu. Cậu đã quên bẵng nó đi vì không có dịp sử dụng. “Tăng tốc”Tăng tốc được kích hoạt.Tốc độ di chuyển của bạn sẽ tăng 30%Tốn 1 mana/giây để duy trì.Kèm theo bảng tin nhắn, là cơ thể của Jinwoo trở nên nhanh hơn như được tăng cường. Cậu đã dễ dàng tránh né các đòn tấn công của con nhện hơn lúc trước.Vút! Vút! Vút!Đùng! Đùng! Đùng!Tránh né những đòn tấn công nhanh như chớp của con nhện, Jinwoo nhanh chóng áp sát con nhện một lần nữa. Thấy vậy, con nhện vội vàng phun acid.shaaaaaa-!Phụttttttt-!Nhưng bây giờ Jinwoo đã được tăng tốc, cậu nhảy lên đầu con nhện nhanh hơn tốc độ con nhện phun acid.Xoẹt!Con dao găm cứa ngang mấy con mắt của con nhện.Hiệu ứng tê liệt được kích hoạt.Sự kháng cự của mục tiêu quá cao. Hiệu ứng bị hủy.Hiệu ứng chảy máu được kích hoạt.Mục tiêu sẽ mất 1% máu mỗi giây.“Tốt!”Hiệu ứng đặc biệt của “Nanh độc Casaka” đã kích hoạt thành côngscreeeech!Con nhện rú lên và lắc cơ thể nó để Jinwoo rơi xuống. Cậu bị hất xuống dưới nhưng khi vừa tiếp đất, cậu lợi dụng lực để búng lên đầu con nhện một lần nữa. Con nhện cố gắng dùng chân để tấn công kẻ thù đang trên đầu mình, nhưng những đòn tấn công của nó không mang lại hiệu quả. Nó đã bị giảm bớt tầm nhìn vì có mấy con mắt đã bị thương bởi Jinwoo.Đùng! Đùng! Đùng!Chỉ tội nghiệp cho mặt đất giờ toàn là lỗ như mặt của chị Hằng vậy.Trên đầu con nhện, Jinwoo đang cố gắng tấn công mấy con mắt còn lại.stab! stab! stab!screeeech!stab! stab!screeeeeeeeech!Con nhện cố gắng lắc cái cơ thể to khủng bố của nó nhằm hất Jinwoo xuống, nhưng cậu vẫn bám chặt và tiếp tục gây sát thương vào vùng đầu của con nhện. Nó bắt đầu bối rối, các sát thương ngày một lớn. Còn bàn tay của Jinwoo ngày một nhanh hơn.Cuối cùng, cái cơ thể khổng lồ cũng đổ sầm xuống đất.Bùm!stab! stab! stab!krrrrl-Cậu biết nó chết khi tiếng rên thảm thiết của nó tắt lịm, và bảng thông báo hiện lên.Bạn đã hạ gục con Boss của Dungeon.Bạn đã lên level!Bạn đã lên level!Bạn đã lên level!“Được rồi!”Mặc kệ máu của con nhện đang dính tùm lum trên người, Jinwoo giơ cánh tay đang nắm chặt con dao găm lên trời, dấu hiệu của sự chiến thắng. Đánh bại con Boss đã cho cậu lên hẳn 3 level.Cậu nhảy một phát từ level 18 tới level 21. Và không chỉ có thế, thêm một bảng thông báo hiện ra sau bảng thông báo lên level.ring~Bạn đã vượt qua level 20. Chức năng “Mua” trong cửa hàng đã được mở khóa.“Cuối cùng cũng xài vàng được rồi”Đó là một tin tốt lành. Nhưng hiện tại cậu không có thời gian để thử chức năng đó.shake-Hang động bắt đầu rung lắc.Vì Boss của Dungeon đã bị đánh bại, nên Cánh cổng sẽ đóng lại sau 1 giờ.Thời gian còn lại: 59 phút 58 giây.Cậu phải thoát ra trước khi “Cánh cổng” đóng lại hoàn toàn. Sẽ có nhiều thời gian để cậu khám phá cửa hàng khi thoát ra ngoài. Nhưng khi chuẩn bị rời đi, thì cậu chợt để ý thấy chỗ đầu của con nhện đang lấp lánh.‘“Vật phẩm?”Nhưng để so sánh với lúc bình thường, thì nãy giờ chẳng có bảng thông báo nào hiện lên rằng vật phẩm gì đã rơi ra.- “Vậy thì là cái gì nhỉ?”Lăn tăn suy nghĩ, thì Jinwoo sực nhận ra:“À đúng rồi, lõi ma thuật.”Dù có vội vã đến mấy, cậu cũng không thể quên những thứ này. Cậu đi đến đầu con nhện và lôi cái lõi ma thuật ra. Lõi ma thuật từ con Boss của Dungeon hạng C phải trị giá khoảng 10 triệu won. Và đó không phải là phần thưởng tồi sau một cuộc chiến căng thẳng.Jinwoo nhảy xuống khỏi đầu con nhện. Sau cú tiếp đất nhẹ nhàng, cậu tự nhiên liếc về phía sau và nhận thấy bụng con nhện cũng lấp lánh. Và lần này là rất nhiều.Jinwoo trở nên nghi ngờ. Cậu đã nghe về việc có những con quái vật có nhiều lõi ma thuật, nhưng đây là quá nhiều.“Đó là cái gì được nhỉ?”Mổ bụng con nhện, cậu tìm thấy câu trả lời. Mấy con bọ mới tiêu hóa được một nửa rớt ra từ chỗ cậu rạch trên bụng con nhện. Ánh sáng lấp lánh từ mấy con bọ mà ra. “Có thể nào…”Hết con này tới con khác, mỗi con cậu đều tìm thấy lõi ma thuật. Một số cái nhỏ hơn do bị tiêu hóa, nhưng hầu hết vẫn ở trong tình trạng hoàn hảo. Tổng cộng, cậu thu được thêm 10 lõi ma thuật.“Ngon lành cành đào!”Cậu đến đây để kiếm tiền. Và cậu sẽ rời khỏi đây với một đống tiền.“Anh”Quay người lại, cậu thấy Yoo Jinho.“Để em vác chúng hộ anh.”Yoo Jinho cẩn thận cầm từng lõi ma thuật bỏ vào túi. Rồi, cậu lấy ra bình giữ nhiệt và đổ nước vào cái nắp.“ Anh khát nước rồi phải không? Em rót cho anh ít nước nè”.Một cốc nước đủ lạnh để cậu giải tỏa cơn khát ngay lúc này. “Có cục đá bay trúng đầu thằng cu này hả??”

Chương 22: Nhiệm vụ đột xuất

Thật đúng lúc. Jinwoo đang khát khô cổ sau trận chiến.Dù bối rối, Jinwoo vẫn đưa tay cầm lấy chiếc cốc.'Ực'Dòng nước lạnh chảy xuống cổ họng cậu."Ổn không, đại ca?"Nghĩ lại thì, tên nhóc này ban nãy gọi cậu là "ông anh", giờ đã chuyển cách xưng hô thành "Đại ca"."Mm Mm, đã quá".Cậu trả lại chiếc cốc cho Jinho."Về những gì cậu vừa thấy ở đây thì-"Trước khi Jinwoo kịp nói hết câu, Jinho vội ngắt lời:"Tất nhiên! Em sẽ mang những bí mật này xuống mồ".Với gương mặt quả quyết, Jinho tỏ ra cực kì nghiêm túc."Er... Cậu không cần phải làm thế đâu"."Sao lại thế được! Đó lời hứa của em với đại ca!"."... Ok, tùy cậu thôi. Nếu cậu muốn thế...""Đừng ngại, đại ca!"Ai mà tin được rằng một Thợ săn hạng E lại tự mình hạ gục một con trùm của cổng hạng C. Dù vậy, Jinwoo vẫn cảm kích vì Jinho đã chủ động hứa rằng không tiết lộ chuyện này cho ai.'Chắc cậu ta không nói dối đâu nhỉ. Nhìn thằng bé có vẻ tử tế thật thà...'"Sao thế, đại ca?""...Không có gì."Chàng trai này thật kỳ lạ. Jinwoo nghĩ vậy và đưa mắt nhìn Jinho từ đầu đến chân."Chắc là do mình đã cứu mạng cậu ấy".Cũng có lý. Thường thì người ta sẽ cảm kích trước ân nhân cứu mạng. Jinwoo đoán vậy, và không nghĩ ngợi gì nữa.Tất nhiên, sự thật hơi khác một chút.UỲNHẦMDungeon khẽ rung lên lần nữa, rồi dừng lại. Sự rung chuyển là tín hiệu cho thấy cánh cổng sẽ sớm đóng lại.Càng lúc, rung động sẽ càng mạnh, và khi cánh cổng hoàn toàn đóng lại, nó sẽ rung lên như một trận động đất."Đi nào.""Vâng, đại ca".Jinwoo bắt đầu đi về phía đống đá. Đột nhiên, những tảng đá sụp đổ và một tia sáng lóe lên.ẦMHwang Dongseok và đồng bọn bước vào phòng Trùm. Nhìn thấy con nhện gục xuống đằng sau Jinwoo, chúng tỏ ra vô cùng kinh ngạc."Oắt dờ heo""Nó chết rồi sao?""Hai tên này đã giết nó?""Hóa ra con trùm này chỉ được cái to xác thôi à?""Chà, nếu hai tên nhãi này hạ được con trùm thì... Đại ca, chúng ta phải làm gì bây giờ?Hwang Dongseok nhìn Jinwoo và Yoo Jinho và gãi cằm. Khi con nhện chết, Cánh cổng sẽ sớm đóng lại. Không còn đủ thời gian để khai thác các tinh thể mana nữa. Dù họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng thời gian còn lại chưa đầy một giờ.Hắn hiểu rằng cần phải thay đổi kế hoạch.Hwang gân cổ lên và hét về phía Yoo Jinho,"Yoo Jinho!"Yoo Jinho giật mình và lùi lại một bước, khuôn mặt đầy lo lắng.Hwang Dongseok nhếch mép,"Trang bị của chúng mày xịn vãi... Thế nên bọn anh đã đã điều tra một chút. Ai mà ngờ được, cha chú mày lại là lão già Yoo Myunghan!"Yoo Myunghan. Chủ tịch của Tập đoàn xây dựng Yoojin. Ông trùm tài chính Hàn Quốc."Thì... Thì sao?!" - Jinho run rầy."Hmm... Bọn anh cho chú mày một cơ hội. Thực ra bọn anh định giao kèo với ông già nhà chú cơ, nhưng nếu những gì xảy ra ở đây bị tiết lộ, thì phiền lắm. Nên là, chú mày chịu khó trở thành đồng lõa với bọn anh nhé"."Đồng lõa?"Hwang Dongseok hất cằm về phía Jinwoo. Ánh mắt đê tiện của hắn khiến Jinwoo nhăn mặt."Giết thằng tép riu này đi"."Gì cơ?"Yoo Jinho hốt hoảng, nhưng Hwang Dongseok vẫn đứng đó, nhìn vào mặt cậu và cười nham nhở.Kế hoạch ban đầu của Hwang là giết Jinho để lấy trang bị. Nhưng chúng đã phát hiện ra rằng cha của Yoo Jinho, là chủ tịch của một trong những công ty xây dựng hàng đầu của đất nước.Vì thế, Hwang nghĩ ra một "cơ hội kiếm tiền". Kiểu như là, quay phim cảnh Yoo Jinho giết Sung Jinwoo chẳng hạn.Ông trùm tài chính Hàn Quốc sẽ chi bao nhiêu tiền để mua lại video đó?‘Tài sản của Yoo Myunghan được định giá khoảng 10 nghìn tỷ won'.Nếu trót lọt, Hwang có thể kiếm được gấp nhiều lần so với số tiền bán tinh thể mana."Đó là điều kiện để chú mày sống sót. Miễn là chú mày tự tay giết thằng Sung Jinwoo kia. Nếu không, bọn anh sẽ cho chú mày đi theo nó xuống mồ".Đôi mắt của Hwang Dongseok tỏa ra sát khí mãnh liệt."Còn chờ gì nữa? Hạng D mà lại sợ hạng E à?""Đừng lo, không ai biết chuyện gì đã xảy ra trong hầm ngục đâu."Yoo Jinho quay đầu nhìn Jinwoo, nhưng cậu chỉ nhún vai đáp lại."Hãy làm những gì cậu muốn" - Thông điệp của Jinwoo rất đơn giản.Yoo Jinho gật đầu và rút thanh kiếm ra với khuôn mặt kiên quyết.'Quyết định nhanh đấy'.Hwang Dongseok gật đầu và mỉm cười.Nhưng kết quả không như hắn mong đợi.Yoo Jinho cầm thanh kiếm của mình lên và đứng về phía Jinwoo.

"Oh? Lập nhóm để chống lại bọn anh à?"Hwang Dongseok bật cười.'Có lẽ thằng nhãi này bị cuồng dâm sinh hoang tướng sau khi may mắn hạ gục một con trùm hạng C'.Jo Gyuhwan thì thầm với hắn ta từ sau"Đại ca, làm sao đây?"Hwang Dongseok thì thầm đáp lại,"Tạm thời cứ xử thằng hạng E kia đi. Tên công tử bột kia để dau, túi tiền đấy. Chúng ta đã mất quá nhiều trong hôm nay rồi"."Hiểu rồi."Một ánh sáng rực rỡ xuất hiện trong tay Jo Gyuhwan. Mắt Jinwoo nheo lại."Hóa ra chúng luôn làm như vậy từ trước đến nay...'Đây sẽ là lần đầu tiên cậu chiến đấu với một Thợ săn.Tuy nhiên, cậu ta không có ý định thương xót những kẻ đã đe dọa mạng sống của mình.Đột ngột!ting ~Một âm thanh điện tử vang lên trong đầu cậu.Nhiệm vụ khẩn cấp!'Huh? Nhiệm vụ khẩn cấp?'- Jinwoo ngẩng đầu lên. Cậu không đưa hề mở nó, mà nó tự bật ra.Đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra.Nhiệm vụ khẩn cấp: Đối phó với kẻ thù!Phát hiện một số kẻ muốn giết ‘Người chơi'.Tiêu diệt chúng để đảm bảo an toàn.Số kẻ thù cần đối phó với: 8Sô kẻ thù đã bị xử lý: 0Không thực hiện nhiệm vụ sẽ bị phạt.Jinwoo tròn mắt.'Một nhiệm vụ yêu cầu mình phải giết cả nhóm Hwang Dongseok?'Một cái gì đó lóe lên đằng sau màn hình. Đó là mũi tên ánh sáng được phóng ra từ bàn tay của Jo Gyuhwan.Bang!Mũi tên bắn vào cơ thể Jinwoo, tạo ra một vụ nổ lớn khiến cậu văng mạnh vào tường.UỲNHBức tường vỡ vụn và những mảnh vụn rơi xuống Jinwoo."Đại ca~!"Yoo Jinho hoảng hốt, cố gắng chạy đến Jinwoo, nhưng Hwang Dongseok đã ngăn cậu ta lại,"Nào nào, cậu bé!"Yoo Jinho nao núng và dừng lại."Tốt hơn là quên cái xác ấy đi, và lại đây với anh."Hwang Dongseok ra hiệu cho Jinho.Yoo Jinho quay lại và nhìn xem Jinwoo đang ở đâu. Đúng như Hwang Dongseok đã nói, Jinwoo bị chôn vùi trong đất đá và dường như không di chuyển.''Các ngươi... các ngươi là quân giết người!"Những giọt nước mắt tụ lại ở khóe mắt Yoo Jinho.Hwang Dongseok và nhóm của hắn cười phá lên.Sau tất cả, đó là sự thật. Bọn chúng đã giết rất nhiều người trong hầm ngục.Trong lúc chúng cười vào mặt Yoo Jinho, Jinwoo lặng lẽ quan sát tất cả bên dưới đống đổ nát. Trước mắt cậu, nội dung nhiệm vụ đã thay đổi.Nhiệm vụ khẩn cấp: Đối phó với kẻ thù!Phát hiện một số kẻ muốn giết % * @ ##. Tiêu diệt chúng để đảm bảo an toàn.Số kẻ thù cần đối phó: 8Số kẻ thù đã bị xử lý: 0Không thực hiện nhiệm vụ sẽ # $% ^% @ $ # $% # ^! ^ & # $% ^ $.Một số các chữ cái đã bị phá vỡ và xếp lại thành các từ mới.Nhiệm vụ khẩn cấp: Đối phó với kẻ thù!Phát hiện một số kẻ muốn giết bạn. Tiêu diệt chúng để đảm bảo an toàn.Số kẻ thù cần đối phó: 8Số kẻ thù đã bị xử lý: 0Không thực hiện nhiệm vụ, tim bạn sẽ ngừng đập.Đó là một mối đe dọa rất rõ ràng từ hệt thống.GIẾT CHÚNG, HOẶC TA SẼ GIẾT NGƯƠI.‘Giết hoặc bị giết?'Đó là một tin nhắn gây sốc, nhưng Jinwoo không bối rối quá lâu.Sự bối rối nhanh chóng chuyển thành sự thoải mái.Dù rất khó tin, nhưng những gì diễn ra là sự thật. Từ ngày các nhiệm vụ và màn hình trang thái xuất hiện, một ý nghĩ duy nhất đã làm khổ tâm Jinwoo.Chuyện gì xảy ra nếu sự việc kỳ lạ này kết thúc?"Nếu tất cả điều này xảy ra do sự trùng hợp, liệu nó có kết thúc đột ngột như lúc nó xảy ra không?"Những suy nghĩ như vậy luôn đeo bám trong tâm trí cậu.Nhưng bây giờ, với sự xuất hiện của nhiệm vụ này, cậu đã chắc chắn một điều.Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, cũng không phải là sự tử tế.Nếu Hệ thống xuất hiện vì sự tử tế của ai đó, nó sẽ cho phép cậu chạy trốn. Một lựa chọn để tránh né nguy hiểm. Nó sẽ không đưa ra một hình phạt để ép cậu phải giết ai đó.Hệ thống có một mục tiêu rõ ràng.Không phải nó giúp Sung Jinwoo trở nên mạnh mẽ, mà nó cần làm cho Sung Jinwoo trở nên mạnh mẽ.'Tùy theo tình hình, nó sẵn sàng yêu cầu mình giết cả thợ săn...'Đó là những gì anh ta thu thập được từ sự xuất hiện của nhiệm vụ.Tuy nhiên, Jinwoocảm thấy thoải mái.'Cảm ơn Chúa'.Bởi vì đó không phải là sự trùng hợp.Có một mục đích rõ ràng.Mỗi lần đối mặt với nguy hiểm, cậu đều muốn trở nên mạnh mẽ hơn. Cậu muốn có cơ hội vượt lên chính mình, vượt qua cảm giác cheo leo trên vách đá. Và vào ngày đó, vào thời khắc nguy hiểm nhất của cuộc đời, cơ hội đã đến với Jinwoo.Các mục tiêu của Hệ thống hoàn toàn phù hợp với mong muốn của Jinwoo.'Hệ thống sử dụng mình và mình sẽ sử dụng Hệ thống.'Đó là tất cả những gì cậu phải làm. Chỉ cần có một mục tiêu rõ ràng, cậu có thể nỗ lực hết mình.Jinwoo đứng dậy từ đống đổ nát.Sức khỏe: 1360/2600Đó là hậu quả sau cuộc tấn công của một Pháp sư hạng C. Một cú đánh đã lấy đi một nửa sinh lực của cậu.Không có chỗ để nhân từ. Một sự lạnh lùng len lỏi vào đôi mắt Jinwoo. Cậu bắt đầu đi về phía Hwang Dongseok."Gì cơ?"Đang bao vây Yoo Jinho tội nghiệp, nhóm người Hwang Dongseok chợt chú ý đến Jinwoo."Cáo méo gì vậy, thằng hạng E kia còn sống?""Gyuhwan, chú mày bắn trượt rồi à"."Không giết nổi một thằng hạng E, tệ quá".Hwang Dongseok gãi cằm,"Guyhwan, làm cho tử tế xem nào".Jo Gyuhwan mặt đỏ bừng vì ngượng,"Tôi hiểu"Gyuhwan bối rối. Hắn đã sử dụng phép thuật mạnh mẽ nhất. Đó là một cuộc tấn công sử dụng hết một phần ba mana của Gyuhwan, làm sao một thợ săn hạng E có thể đứng dậy được?Đòn tấn công đó có trượt không? Không thể nào - nếu trượt thì không thể tạo ra một âm thanh lớn như vậy.Có rất nhiều câu hỏi vang lên trong đầu Gyuhwan. Nhưng hắn không có cơ hội để hỏi.Bởi vì Jinwoo đã lên tiếng."Chúng mày chơi đùa với sinh mạng con người".Cả nhóm Hwang Dongseok trợn mắt nhìn Jinwoo.Jinwoo đã dừng lại. Yoo Jinho rất ngạc nhiên, nhưng các Thợ săn khác còn ngạc nhiên hơn. Vài tên thậm chí còn đang chế giễu.Jinwoo tiếp tục nói với giọng lạnh lùng,"Chúng mày sẵn sàng trả giá chứ?"Nghe câu đó, Hwang Dongseok khịt mũi."Thằng điên này nói cái quái gì vậy?""Đại ca, để tôi".Một tên mắt hí đi va và khoác tay lên cổ Jinwoo."Có vẻ như anh bạn không thực sự hiểu tình hình ở đây..."Hắn cố dồn sức để bẻ cổ Jinwoo, nhưng...'...Gì thế này? Tại sao lại...'Hắn ta dùng hết sức lực, nhưng Jinwoo vẫn thản nhiên đứng đó."Tên khốn này hạng E thật sao?"Bàn tay gã mắt hí ướt đẫm mồ hôi lạnh."Cái.... cái éo gì thế này..."XoẹtĐầu tên mắt hí rơi xuống đất.THỊCH"J-Joontae!"Đôi mắt Hwang Dongseok giật giật."Chờ đã, cái quái gì?"Tên khốn đó lấy dao găm khi nào vậy? Và nó từ đâu đến?!"Nhóm của Hwang Dongseoknhanh chóng rút vũ khí và lùi lại một bước. Trong tay Jinwoo là cây "Nanh độc của Casaka", được rút ra từ kho đồ.Con dao găm vẫn đang dính máu.ring ~Số kẻ thù cần đối phó: 7Sô kẻ thù đã bị xử lý: 1"'Còn lại 7 tên".

Chương 23: Kết liễu

Với đôi mắt của loài thú săn mồi, Jinwoo chuyển ánh nhìn sang Thợ săn tiếp theo.

Hwang Dongseok nuốt nước bọt.

Một con dao găm xuất hiện trong tay Jinwoo từ hư không. Nhưng điều đáng sợ hơn chính là cái chết của Park Joontae.

‘Làm sao mà một tên hạng E giết được Thợ săn hạng D chỉ trong 1 đòn?’

Bất kể cậu sử dụng mánh khóe gì, chúng cũng không dám đánh giá thấp cậu nữa. Hwang Dongseok đang cực kì tập trung. Hắn liếc sang bên cạnh.

‘Cho nó một đòn nữa đi...’

Jo Gyuwan gật đầu. Quyết tâm không phạm sai lầm lần nữa, ánh sáng bắt đầu lóe lên trong tay hắn ta.

Nhưng trước khi mũi tên ánh sáng được bắn ra, Jinwoo đã xuất hiện trước mặt Jo Gyuwan.

‘Huh?’

Miệng Jo Gyuwan mở to cực độ, đôi mắt Jinwoo đang tràn ngập sự giận dữ.

‘Đầu tiên là Thợ săn lớp Pháp sư, hỏa lực mạnh nhưng thể chất yếu.’

Cậu đã tính toán trước.

Con dao găm nhắm vào cổ Jo Gyuwan.

Phập!

Hự!

Jo Gyuwan ôm cổ ngã vật xuống.

Thịch.

“Giết nó!!!”

“Ahhhh!!!”

Cái chết của tên Pháp sư như hồi chuông báo hiệu cho cuộc chiến, tất cả lao vào Jinwoo. Jinwoo tập trung từng chuyển động của bọn chúng.

Âm thanh biến mất, thời gian như trôi chậm lại.

Lợi ích của việc tăng chỉ số Nhanh nhẹn lên 38, bắt đầu phát huy tác dụng.

Jinwoo dễ dàng tránh những đường kiếm, mũi tên, giáo tấn công vào người.

Đôi mắt cậu mở to.

‘Làm thế quái nào một tên hạng E có thể di chuyển thế này???’

‘Hắn nhanh quá!!!’

‘Tôi không thể chạm vào hắn...’

Khuôn mặt nhóm Thợ săn tái đi như trúng gió.

Tốc độ cũng chỉ mang tính tương đối. Nhưng đối với bọn chúng, Jinwoo quá nhanh.

Cậu len giữa nhóm Thợ săn và ghim dao từng tên một.

Hiệu ứng: Tê liệt đã được kích hoạt!

Hiệu ứng: Chảy máu đã được kích hoạt!

Hiệu ứng: Tê liệt đã được kích hoạt!

Nanh độc của Casaka gây ra hiệu ứng liên tục, ném những tên Thợ săn vào trạng thái hỗn loạn.

“Arg!!! Tao không thể di chuyển được!”

“Chó chết!! Đó có phải là ma thuật không...”

“Uwak!!!”

“Thằng khốn kiếp...”

Hiệu ứng: Chảy máu đã được kích hoạt!

Hiệu ứng: Tê liệt đã được kích hoạt!

Hiệu ứng: Tê liệt đã được kích hoạt!

“Ahhhhh!”

“Ngươi là cái quái gì vậy?”

“Uwaaaak!”

Xung quanh căn phòng tràn ngập tiếng la hét. Thêm năm tên trong số đó đã gục xuống.

Thịch.

Thịch.

Ring~

Kẻ địch cần tiêu diệt: 1

Kẻ địch đã kết liễu: 7

Jinwoo đối mặt với tên cuối cùng trong nhóm.

Một người đàn ông tóc rậm, có râu quai nón và thân hình to lớn.

Với khuôn mặt hoảng sợ, hắn ta ném khiêng sang một bên và gồng mình.

“Waaaaaaah!!!”

Đôi chân dẫm xuống mặt đất và tích tụ năng lượng.

Boom- boom- boom- boom-

Trong khi lao đi, Hwang Dongseok không bao giờ nghĩ mình sẽ thua cuộc. Một Tanker hàng top ở hạng C, cộng với chuyển động hiện giờ, không có cách nào có thể xuyên thủng được cơ thể hắn. Đó là kỹ năng ‘Cường hóa sức mạnh’.

‘Mày định hạ tao chỉ bằng con dao găm ghẻ đó sao?’

Người bị đè bẹp sẽ là Sung Jinwoo. Bằng một cú húc vai...

‘Cường hóa sức mạnh!’

Căn phòng trở nên quay cuồng và đôi mắt hắn ta hướng lên trần Hầm ngục.

Ầm!

Đầu đau như búa bổ. Cổ và lưng cũng hứng chịu cảm giác tương tự. Hwang Dongseok cố gắng gượng dậy nhưng bất lực, cơ thể hắn ta không chịu nghe lời.

“Khụ!”

Máu đã chảy ra từ miệng của Tanker hạng C.

‘Mình... bị ném đi sao?’

Hắn, Hwang Dongseok, vừa bại trận. Trong một cuộc tỉ thí về sức mạnh.

“Mày... thằng chó rác rưởi hạng E...”

Hắn đã nhận ra sai lầm của mình. 5 hạng C và 4 hạng D bị hạ gục trong nháy mắt. Jinwoo không thể nào là một Thợ săn hạng E được.

Jinwoo đứng cạnh Hwang Dongseok, hắn giờ còn không thể lết đi. Kết quả đã quá rõ ràng. Nếu đây là trò chơi để sinh tồn, giờ đã đến lúc kết thúc.

Nhưng nó chưa kết thúc ở đây.

“Chờ... chờ đã...”

Hwang Dóngeok giơ tay yếu ớt.

“Đừng giết tôi. Nếu cậu muốn tiền, tôi sẽ đưa cậu, rất nhiều tiền. Xin cậu đừng giết tôi...”

“Ba lần.”

Jinwoo trả lời, với một giọng nói vô cảm.

“Ngươi đang cầu xin tha mạng một kẻ mà ngươi đã cố sát 3 lần sao?”

Một. Lấp cửa hang.

Hai. Thỏa thuận với Jinho.

Ba. Đòn đánh của Jo Gyuwan.

Hwang Dongseok ba lần muốn hạ sát Jinwoo, và giờ đây, hắn ta lại lên tiếng cầu xin.

Cho và nhận.

Sau khi trở về từ ngôi đền dưới lòng đất, Jinwoo hoàn toàn làm theo những tín ngưỡng đó.

Gây ra những gì, sẽ nhận lại bấy nhiêu tương ứng.

Dù đó là tốt hay xấu.

Sẽ không bao giờ thỏa hiệp.

Nhận ra mình không thể cầu xin sự thương xót, Hwang Dongseok sẵng giọng.

“Mày nghĩ mày có thoát được chuyện này không? Mày có biết tao là anh trai của ai không...”

Phụp!

Hwang Dongseok không thể tiếp tục với cổ họng đã bị cắt đứt. Đôi mắt trắng dã mở to.

Ring~

Kẻ địch cần tiêu diệt: 0

Kẻ địch đã kết liễu: 8

Nhiệm vụ cuối cùng đã kết thúc.

Phew~

Tiếng thở dài của Jinwoo có nhiều ý nghĩa trong đó. Cậu bỏ tay ra khỏi cổ Hwang Dongseok. Dù đó là trận chiến một chiều, tay cậu vẫn run rẩy vì vừa lấy đi 8 mạng người.

‘Điều này có ổn không?’

Jinwoo đưa tay lên trái tim đang đập.

Thình thịch. Thình thịch.

‘Mình tự hỏi...’

Từ ngày trở về, có lẽ Hệ thống không phải là sự thay đổi duy nhất. Nhưng những lo lắng nhanh chóng biến mất. Âm thanh điện tử quen thuộc vang lên.

Ring~

Bạn đã hoàn thành Nhiệm vụ khẩn cấp: Đối phó kẻ thù!

Phần thưởng nhiệm vụ

Bạn có muốn nhận phần thưởng không? (Có / Không)

Jinwoo đang mong chờ điều này. Cậu xác nhận mà không ngần ngại.

“Chấp nhận!”

Ring~

Bạn đã nhận được các phần thưởng sau đây

Phần thưởng 1: Phục hồi trạng thái

Phần thưởng 2: Điểm chỉ số +10

Phần thưởng 3: Kỹ năng [Khát máu]

Chấp nhận tất cả? (Có / Không)

‘Thêm 10 chỉ số và một kỹ năng mới?’

Jinwoo ngạc nhiên trước phần thưởng được nhận. Bỏ qua điểm thuộc tính một bên, kỹ năng mới là điều cậu quan tâm lúc này.

‘Nếu mà lúc solo với con nhện, mình không có ‘Tăng tốc’ thì...’

Lý do Jinwoo có thể hạ gục con Boss, chính là nhờ kỹ năng này. Hiệu quả của nó trong những trận chiến là không thể xem thường. Vậy nên, những Runestone thường có giá trên trời.

Jinwoo lập tức kiểm tra kỹ năng ‘Khát máu’.

‘Kiểm tra phần thưởng 3!’

Ring~

Khát máu (Lv.1)

[Kỹ năng chủ động]

Mana hao tốn: 100

Gây ra ‘Sợ hãi’ lên mục tiêu trong 1 phút

Tác động lên nhiều mục tiêu

Hiệu ứng Sợ hãi: Tất cả chỉ số – 50%

“Bạn tỏa ra sát khí”

Dù chỉ là tạm thời, nhưng hiệu ứng của kỹ năng không thể xem thường. Jinwoo đoán rằng nó sẽ không ảnh hưởng đến những đối tượng có chỉ số quá cao. Nhưng với những tên tép riu, đó quả là miếng mồi ngon. Hơn nữa, nó tác động lên nhiều mục tiêu cùng lúc.

‘Không thể tin được...’

Hình phạt thì đáng sợ, nhưng phần thưởng quá tuyệt vời.

‘Quá xá đã luôn...’

Jinwoo thực sự lên hương. Mà chờ một chút...

Cậu nhìn xung quanh hiện trường vụ ‘tàn sát’. Jinwoo đã chứng kiến cái chết của nhiều Thợ săn trước đó, nhưng cậu vẫn không quen được việc thấy xác chết của họ. Đây là nhiệm vụ mà Hệ thống bắt cậu phải hoàn thành để bảo vệ mạng sống. Và phần thưởng cũng không hề nhỏ. Nhưng nếu nhiệm vụ không xuất hiện, chắc cậu cũng không tránh khỏi những điều này.

‘Lòng tham của con người là vô đáy.’

Cậu lắc đầu.

Trần Hầm ngục bắt đầu rung chuyển.

Ầm ầm!

Tiếng rung mạnh hơn rất nhiều so với trước đây. Không nên nấn ná thêm nữa.

Nhưng còn một chút chuyện phải giải quyết trước khi rời đi.

Yoo Jinho.

Jinwoo hướng ánh mắt về cậu nhóc. Bộ dạng vô cùng đáng thương, như một con gà đang đông cứng lại vì sợ hãi. Cậu nhóc đang đưa mắt nhìn Jinwoo.

‘Phải làm gì với cậu ta đây...’

Tất nhiên không phải là việc giết cậu ấy. Không có lý do gì để làm chuyện đó.

Nhưng nếu chuyện ở đây bị lộ ra, thật không dễ chịu chút nào.

‘Mình cần làm gì đó để cậu ta giữ im lặng!’

Như thể đọc được suy nghĩ của Jinwoo, Jinho nhanh chóng chạy tới trước mặt cậu và quỳ xuống.

“Hyungnim! Xin hãy để tôi sống...”

Jinwoo thề rằng cậuh nghe thấy nhịp tim của Jinho đang loạn xạ hơn bao giờ hết.

‘Có phải nó đang đập không?’

“Tiền... tiền... nếu... nếu anh cần, tôi sẽ đưa...”

“Cậu giỡn mặt tôi đó à?”

Jinwoo bùng lên một sự giận dữ thật sự. Cậu sống cả đời trong khốn khó, nhưng thật sự, cậu chưa từng nghĩ sẽ đe dọa ai đó để kiếm tiền cả. Nếu cậu làm vậy, thì có khác gì Hwang Dongseok.

“Xin... xin lỗi...”

Nếu Jinho đang không run rẩy trong sợ hãi, hẳn Jinwoo đã đấm cho cậu nhóc một cái. Nhưng nếu Jinwoo làm vậy, cậu sợ tim cậu nhóc sẽ ngừng đập mất.

Jinwoo giữ tay cậu nhóc.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Jinwoo, Jinho nuốt nước bọt.

‘Giờ mình mới nhớ lại, thực sự hyung đã từ chối lời đề nghị tiền bạc của Hwang Dongseok. Không lẽ anh ấy không định kiếm tiền sao?’

Hình ảnh Jinwoo trở nên thật lạ lùng trong mắt cậu nhóc. Nhưng còn quá sớm để kết luận điều đó.

‘Nhưng anh ấy đang lấy lõi ma thuật kia mà?’

Quả thực, Jinwoo đang mổ bụng con nhện để thu thập lõi ma thuật. Đó là nguyên liệu cần thiết để chế tác các vật phẩm ma thuật. Đối với một Thợ săn, đó chẳng khác gì nguồn thu nhập chính.

Đầu óc Jinho đang quay tròn với mớ suy nghĩ hỗn độn.

‘Chắc là thế!’

'Đó là cái giá của việc đổ máu. Anh ấy sống chết lao vào nhóm Thợ săn kia đơn giản chỉ để thu thập ma thạch từ xác con Boss. Anh ấy sẽ không bỏ qua kẻ nào dám cản đường, và tất nhiên sẽ không hại ai không liên quan đến'.

‘Vậy mà mình định mua sự thương hại của anh ấy bằng tiền. Anh ấy không giận mình mới là lạ...’

Thành ra, thứ Jinho cần bây giờ không phải là ‘tiền của cha cậu’, mà là ‘sự xứng đáng’ để sống sót. Cậu liếc nhìn gương mặt của Jinwoo, nhưng cậu ấy vẫn đang điên cuồng thu thập.

“Hyungnim, nếu anh tha cho em, em sẽ đưa mọi thứ trong Hầm ngục cho anh!”

“Hmm?”

Đúng như cậu nhóc dự đoán, Jinwoo đã quan tâm.

“Anh nghĩ kĩ lại đi đại ca, nếu cả 9 trên 10 người đều bị giết, còn duy nhất mình anh đem về toàn bộ mọi thứ, anh chắc chắn sẽ bị nghi ngờ!”

Jinho chắc chắn Jinwoo là một Thợ săn mạo cấp. 'Một kẻ như thế rất thích giết chóc. Anh ấy sẽ không vô cớ tha mạng cho mình.'

“Thì sao?”

“Nếu hyungnim và em ra khỏi đây cùng nhau, theo hợp đồng, lõi ma thuật đều thuộc về em. Anh sẽ không bị nghi ngờ gì vì anh chẳng được chút lợi ích nào.”

Tất nhiên, không ai có thể nghi ngờ Yoo Jinho, con trai chủ tịch tập đoàn quyền lực nhất Hàn Quốc. Lõi ma thuật chẳng đáng giá bao nhiêu đối với cậu ta.

“Và sau đó, em sẽ chuyển toàn bộ cho anh, hyungnim. Đó là để trả ơn việc anh giết hội Hwang Dongseok và cứu mạng em.”

Chương 24: Chiến lợi phẩm

Yoo Jinho nhấn mạnh vào các từ, ‘trả ơn’ và ‘cứu mạng’.‘Cậu ta nói không sai...’Gợi ý của Jinho sẽ là cách tốt nhất để Jinwoo có được toàn bộ lõi ma thuật nhưng vẫn an toàn. Hiện tại, quyền sở hữu ma thạch đã rõ. Cho dù tham lam đến thế nào, Hwang Dongseok cũng không thể chiếm toàn bộ nơi này, nên hắn đã làm hợp đồng để chia tinh thể mana cho các đồng đội. Nhưng giờ nhóm của hắn đã theo nhau sang thế giới bên kia, Jinho có quyền hợp pháp sở hữu chúng. Bây giờ, cậu ta lại đưa mọi thứ cho Jinwoo, trong khi anh chẳng hề dùng vũ lực.‘Mình chẳng dại gì từ bỏ vận may thế này...’Rốt cuộc, nếu không có Jinwoo, hẳn Jinho đã bỏ mạng hoặc bị bắt làm con tin. Với điều đó, việc anh có được tất cả ma thạch cũng xứng đáng.Nhìn gương mặt của Jinwoo dịu lại, Jinho nghĩ mình đã thương lượng đúng.‘Anh ấy đã phải đổ máu để có được ma thạch khi nhập đội với của Hwang Dongseok, nên anh ấy không việc gì phải từ bỏ cả. ’Suy nghĩ của hai người về việc thương lượng hoàn toàn khác nhau. Nhưng thật hài hước là họ lại đồng ý với quyết định của nhau.“Được rồi!”Câu trả lời của Jinwoo làm mặt cậu nhóc bừng sáng. Jinho hơi có chút kinh ngạc trước câu trả lời chắc nịch Jinwoo. Nhưng gương mặt Jinwoo nhanh chóng trở nên lạnh lùng.“Làm sao tôi tin tưởng cậu được?”Jinwoo nhớ lại mục tiêu ban đầu của cuộc nói chuyện này. Anh không sợ việc Jinho quịt nợ, anh chỉ muốn mọi chuyện trong Hầm ngục hôm nay không ảnh hưởng tới mọi việc trong tương lai.“Anh đã cứu mạng em hết lần này tới lần khác, sao em có thể phản bội anh được hyung?”“Cậu có thể thất hứa rồi đi rêu rao mọi thứ mà?”Điều này cũng không ảnh hưởng lắm. Việc giết chết đội của Hwang Dongseok chỉ là để tự vệ không hơn không kém. Tám người có vũ trang cố ý tấn công một mình Jinwoo. Với luật pháp hiện nay nghiêng về phía Thợ săn, Jinwoo cũng khó bị kết tội trong trường hợp này. Nhưng anh muốn tránh những phiền toái không cần thiết. Và lúc này, Jinwoo cần sự hợp tác của Jinho.“Đúng chứ?”Jinwoo nhấn mạnh câu hỏi của mình và đưa mắt nhìn Jinho. Jinho cũng đáp lại bằng ánh mắt cực kỳ kiên quyết.“Em sẽ không bao giờ làm chuyện hèn hạ đó. Nhất là với vị cứu tinh của em!”‘Hmm...’Jinwoo nhận thấy sự quyết tâm trong ánh mắt đó. Đôi mắt đã đứng lên thách thức trước yêu cầu của Hwang Dongseok.‘Cậu nhóc này... cậu ta nói thật đúng không?’Cho và nhận.Jinho đã lựa chọn đứng cùng chiến tuyến với Jinwoo, chiến đấu chống lại tám Thợ săn kia. Và có lẽ, Jinwoo cũng nên đáp lại niềm tin đó.Jinwoo bước đến và nhặt chiếc khiên của Hwang Dongseok.“Cậu biết đấy, tôi vẫn còn bực mình vì sự phản bội của Hwang Dongseok!”Anh xoay người, ném chiếc khiên vào tường.Crack!Chiếc khiên gắm một nửa vào vách. Jinho nuốt nước bọt, trán cậu bắt đầu vã mồ hôi.“Cậu sẽ không phản bội tôi chứ, cậu nhóc?”“Tất nhiên là không, đại ca!”Hầm ngục lại bắt đầu rung lắc dữ dội, còn mạnh hơn trước.Shaaaaake!Ổn rồi. Jinwoo quyết định không trêu chọc cậu nhóc nữa. Ngay từ đầu anh cũng không có ý định làm hại Jinho. Jinwoo nghĩ mình nên dừng lại và đưa ra quyết định cuối cùng.“Được rồi, đi lấy ma thạch và rời khỏi đây, nhanh lên!”“Cám ơn anh rất nhiều, đại ca!”Jinho cúi gập người 90 độ một cách chân thành. Nụ cười trở lại trên khuôn mặt cậu.Trong khi Jinho nhặt nhạnh những thứ của tổ đội Hwang Dongseok, Jinwoo lại đi thẳng đến chỗ Hwang.‘Mình cần lấy phần của mình...’Số tiền theo hợp đồng hôm nay của Jinwoo là 2 triệu. Anh không thể để Hwang Dongseok xù tiền khi sang thế giới bên kia. Có hơn 2 triệu won trong ví của hắn. Có lẽ, việc hắn nói sẽ trả cho Jinwoo ngay sau khi cuộc đột kích kết thúc không hẳn là nói suông. Vì dù gì, không phải lần nào cũng cắt đuôi được. Nếu không có gì bất ngờ thì nhóm của hắn đã hoàn thành cuộc đột kích suôn sẻ.“Cám ơn ngươi vì tiền công hôm nay!”Jinwoo cất lời, sau đó đứng dậy và bước đi. Yoo Jinho, sau khi trở lại không thấy Jinwoo đâu, cậu nhóc vô cùng hoảng loạn nhìn dáo dác.“Đại ca???”Chỉ có những xác chết nằm rải rác khắp nơi.“Ahhhhhhhhh!!!”

Mặt Jinho tái nhợt, cậu nhanh chóng tìm đường đuổi theo Jinwoo.“Đai caaaa, chờ em!!!”---Tại hiện trường vụ việc, các điều tra viên và nhân viên của Hiệp hội đã có mặt. Việc xử lý trường hợp tử vong khi tham gia đột kích cũng khá đơn giản, các thành viên cần tham gia một cuộc điều tra nhỏ. Lần này, điều tra viên là một người phụ nữ còn khá trẻ.“Tên anh là gì?”“Sung Jinwoo!”“Tôi là Yoo Jinho!”Cái chết của Thợ săn trong Hầm ngục không phải là chuyện hiếm gặp. Những cuộc điều tra như vậy vẫn thường xảy ra. Mục đích cuối cùng cũng chỉ là tạo hồ sơ lưu trữ phòng cho những trường hợp cần thiết. Mọi chuyện đa phần đều suôn sẻ nếu điều tra viên cảm thấy không có gì đáng nghi ngại.“Hmm??? Ý các anh là, những Thợ săn hạng C đã chết hết, chỉ còn hai anh, hạng D và hạng E thoát được ra ngoài???”Điều tra viên dùng ngón tay đẩy gọng kính lên và nheo mắt lại. Có vẻ hơi khó tin một chút.‘Trong một cuộc đột kích, những người yếu sẽ chết đầu tiên...’Khi cô đưa mắt qua những người sống sót, đột nhiên, ánh nhìn của cô ta nhanh chóng dừng lại.“Ôi trời!!!”Cô tiếp cận Jinho với đôi mắt ngưỡng mộ.“Chẳng phải đây là một trong những sản phẩm mới của Công ty Maya sao?? Trường kiếm, Kallion? Và, trời ơi tin được không? Đây là sản phẩm của nghệ nhân bậc thầy Gredo, Royal Series Shields!!!”Jinho ưỡn ngực tự hào. Có vẻ mũi cậu đang phồng lên một chút.“Cô biết chúng sao!!!”“Hohoho, sao lại không chứ, tôi hay xem danh mục những sản phẩm mới ra mắt mà.”Giá của thanh trường kiếm là 700 triệu, khiên là 500 triệu. Chúng được chế tác từ lõi ma thuật và hàng tá nguyên vật liệu đắt tiền khác. Những trang bị này có thể nâng tầm một Thợ săn cấp D lên C dễ dàng.Một viễn cảnh diễn ra trong Hầm ngục đang xuất hiện trong đầu cô.‘Nếu một người được trang bị như thế này...’Một người hạng D có thể hạ gục con Boss trong khi những Thợ săn hạng C đã chết.‘Còn anh chàng hạng E, có lẽ anh ta đã may mắn trốn vào một góc nào đó...’Tất nhiên là sự thật hoàn toàn ngược lại. Nhưng cô đã có kết luận riêng của mình. Một người giàu sụ, có thể mua những trang bị đắt tiền không thể nào đi phản bội đồng đội để kiếm vài viên ma thạch tí ti. Người xếp hạng E kia lại càng không thể giết những người hạng C.Như vậy thì Hwang Dongseok và cộng sự đã gặp phải một tai nạn đáng tiếc.“Mình chắc rằng mọi chuyện là như vậy!”Với vẻ mặt hài lòng, nữ điều tra viên đã hoàn thành xong việc thẩm vấn.“Cuộc điều tra đã xong. Hai anh có thể rời đi. Tôi biết hôm nay là một ngày khó khăn. Cám ơn vì đã hợp tác với Hiệp hội.”“Cám ơn cô.”Jinwoo trả lời thay mặt cho cả Jinho.Điều tra viên nhanh chóng rời đi, nhanh như lúc mà cô xuất hiện.“Em cũng cảm ơn anh rất nhiều, huyngnim!”Jinho lại cúi người một góc 90 độ. Ngay cả khi đã ra khỏi cánh Cổng, thái độ của cậu nhóc vẫn như vậy. Có lẽ, Jinho đã trải qua sự sợ hãi tột cùng khi còn trong đó.“Cậu cũng đã làm rất tốt.”“Em có làm gì đâu chứ, tất cả là nhờ có anh. À, đây là lõi ma thuật của anh, hyungnim!”Jinho lễ phép đưa chiếc túi cho Jinwoo bằng hai tay. Nó chứa đầy ma thạch bên trong. Giá cao nhất cho lõi ma thuật ở Cổng hạng C là 10 triệu, tệ lắm cũng được vài triệu. Jinwoo không kìm nén được niềm vui, anh đã cố gắng để có thể thu thập ma thạch càng nhiều càng tốt. Anh như muốn hét lên.‘Chỗ này chắc chắn là một món hời...’Đột nhiên.Lách tách.Lách tách.Jinwoo ngước nhìn lên bầu trời. Mây đen kéo đến. Trời đã bắt đầu mưa.‘Chà, may mà mình đã đưa cho con bé một cái ô!’Jinwoo mỉm cười khi nghĩ đến em gái mình.Trời tối đen.Anh đã về đến nhà.Jinwoo nhanh chóng mở màn hình trạng thái.“Bảng trạng thái”Ring~Chỉ sốSức mạnh: 53Thể chất: 30Nhanh nhẹn: 38Trí tuệ: 30Giác quan: 32Điểm chỉ số còn lại: 10Vẫn còn 10 điểm chỉ số nhận từ nhiệm vụ khẩn cấp. Jinwoo vẫn chưa sử dụng. Nó gần như bằng với 3 nhiệm vụ hàng ngày, hay lên hai cấp độ. Hơn nữa, Jinwoo có thể phân phối điểm tự do.‘Quan trọng nhất bây giờ là Nhanh nhẹn, rồi đến Giác quan...’Jinwoo cộng 7 điểm vào nhanh nhẹn, 3 điểm còn lại vào giác quan.Chỉ sốSức mạnh: 53Thể chất: 30Nhanh nhẹn: 45Trí tuệ: 30Giác quan: 35Điểm chỉ số còn lại: 0“Ngon rồi!”Chỉ số của anh đã tăng lên khá nhiều. Nhanh nhẹn đã gần bằng với Sức mạnh. Và trong thời gian ngắn, Giác quan đã tăng lên 35 điểm. Khi nhanh nhẹn và sức mạnh gần như cân bằng, Jinwoo dự định sẽ tăng Thể chất, còn Trí tuệ sẽ tính sau. Anh vẫn chưa biết rõ lắm công dụng của chỉ số này.Jinwoo cố gắng tăng chỉ số của mình một cách đồng đều.“Kiểm tra toàn bộ một chút nào...”Sung JinwooDanh hiệu: Thợ săn sóiCấp độ: 21Chức nghiệp: KhôngHP: 2600MP: 390Mệt mỏi: 0Chỉ sốSức mạnh: 53Thể chất: 30Nhanh nhẹn: 45Trí tuệ: 30Giác quan: 35Điểm chỉ số còn lại: 0Kỹ năng[Kỹ năng bị động]Chưa xác định (Lv. max)Tinh thần bền bỉ (Lv. 1)[Kỹ năng chủ động]Tăng tốc (Lv. 1)Khát máu (Lv. 1)Điều làm Jinwoo hạnh phúc nhất: Tăng 3 cấp độ. Và ngoài ra, kỹ năng mới [Khát máu]. Nhờ có thêm 10 điểm chỉ số, mọi thứ trông còn tuyệt vời hơn. Một ngày phải nói là quá tuyệt vời, nhưng đó chưa phải là tất cả.‘2 triệu tiền công và một túi ma thạch...’Jinwoo bắt đầu mở túi ra và đếm. 11 lõi ma thạch từ con nhện, 38 từ nhóm của Hwang Dongseok. Tổng cộng là 49 cái.Mức giá hiện nay khoảng 5 triệu 1 viên, Jinwoo đã có hơn 200 triệu won.“200 triệu 1 ngày...”Một sự may mắn không thể tưởng tượng được, con số kinh khủng. Đó là số tiền cả mười, à không, chín người kia đã ‘nhường’ cho anh.‘Việc còn lại chỉ là bán thứ này...’Ma thạch không khó bán. Ngược lại thì đúng hơn. Nó là một món hàng rất hot. Có thể bốc hơi ngay sau khi được chào hàng. Vấn đề là anh sẽ bán chúng cho ai.Một cá nhân, một Bang hội, hay một doang nghiệp đều sẵn lòng mua nó. Có điều, với số tiền nhận được, Jinwoo nghĩ sẽ bán nó thông qua một trung tâm môi giới.‘Giá mà mấy thứ này bán được trong Cửa hàng thì tốt.’Sẽ khá thuận tiện nếu Cửa hàng chịu mua mấy thứ lặt vặt này. Như nhớ lại điều gì đó, anh nhanh chóng cất túi đi. Có một điều nữa vừa nhận được mà Jinwoo quên chưa thử.“Mua.”Ring~Giai điệu điện tử quen thuộc vang lên. Danh sách các mặt hàng có thể mua được như kéo dài vô tận trước mắt anh. Từ những bình thuốc rẻ tiền, phụ kiện linh tinh đến những chiếc áo giáp đắt tiền hay vũ khí mạnh mẽ. Tất cả đều được bán bằng vàng.Đồ càng xịn thì giá càng cao, rõ ràng là vậy. Có những món còn có giá 10 tỉ vàng.“Woa... 10 tỉ...”Jinwoo hiện có 112 nghìn. Quá ít để có thể mua thứ gì đó hữu dụng. Nhưng không việc gì phải vội, anh còn khá nhiều thời gian trước mắt.‘Miễn là mình kiếm thêm được vàng, mình có thể mua mọi thứ ở đây...’Jinwoo tiếp tục lướt qua các mặt hàng còn lại. Đã có thêm lý do cho anh dọn dẹp những Hầm ngục.Anh đang dự đoán đến phần thưởng ngày mai từ Hộp quà ngẫu nhiên.

Chương 25: Phép thuật của Đại pháp sư Kandiaru

Đã ba ngày trôi qua khi Jinwoo trở từ Cổng hạng C.

Hôm nay là thứ 7, Jinah trở về nhà khá sớm. Cô bé nhanh chóng ngửi thấy mùi gì đó khi đang tháo giày.

“Gì vậy? Oppa à, anh đặt gà sao?”

“Oh, em về đúng giờ lắm!”

“Yay!”

Jinwoo ra hiệu cho cô nhóc ngồi xuống. Jinah nhìn xung quanh và liếc sang Jinwoo với ánh mắt ngạc nhiên.

“Nhân dịp gì đây? Sao ông anh tiết kiệm của em hôm nay mua nhiều vậy?”

“Này này, ngay bây giờ. Bỏ cái túi của em xuống trước đã!”

“Hehe! Không sao, cái túi nhẹ xìu à oppa.”

Jinwoo tặc lưỡi, nhưng vẫn không giấu được niềm vui trên gương mặt mình.

‘Hẳn là có chuyện gì đó rất vui...’

Tất nhiên rồi, số tiền trong tài khoản của cậu từ 800 nghìn đã lên tới 180 triệu 300 nghìn won. Chỉ phải trả 500 nghìn won tiền thuê nhà, Jinwoo lại thu về 180 triệu từ việc bán lõi ma thuật.

Là 180 triệu won đấy!

Đây là số tiền đáng kinh ngạc Jinwoo có được chỉ sau một cuộc đột kích. Trong quá khứ, cậu vẫn là một Thợ săn chăm chỉ, nhưng số tiền cậu kiếm được chả bỏ bẽn gì. Lần đầu tiên Jinwoo cảm thấygiàu có thực sự khi làm một Thợ săn. Gương mặt của những nhân viên trao đổi ma thạch như vẫn đang hiện hữu trước mắt cậu.

“Anh, anh đã tự mình thu thập toàn bộ thứ này sao?”

“Vâng, bằng một cách tình cờ nào đó.”

“Làm thế nào... thật điên rồ...”

49 ma thạch cấp C. Ước tính ban đầu gần 300 triệu won, nhưng khoản thuế đi kèm cũng không hề nhỏ.

“Những 40%???”

“Vâng thưa ngài. Thuế của một cá nhân là 40%, và của một Bang hội là 10%!”

“Sao một Bang hội lại có được ưu đãi lớn như vậy chứ?”

“Tại vì không như những Thợ săn riêng lẻ, một Bang hội không thể từ chối lệnh triệu tập của Hiệp hội.”

Giờ Jinwoo mới nghĩ về điều đó. Ngay cả một Bang hội hùng mạnh như Bạch Hổ vẫn nhận được sự hỗ trợ từ Hiệp hội. Và trong tình huống ngược lại, để đi kèm với những lợi ích đó, Bạch Hổ phải có mặt bất cứ khi nào Hiệp hội yêu cầu.

Điều này làm Jinwoo khựng lại một giây.

‘Hay là mình vào đại một Bang hội rồi mới bán đống ma thạch này nhỉ?’

Nhưng Jinwoo nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Nếu cậu vào một Bang hội lớn, các cổng cậu tham gia sẽ là hạng B hoặc A, chứ không phải Cổng C lèo tèo này. Số tiền kiếm được từ đó sẽ vượt ngoài sức tưởng tượng. Lúc đó, Jinwoo sẽ không còn lăn tăn về những đồng lẻ này nữa.

‘Mình không thể vào một Bang hội vớ vẩn nào đó chỉ để tiết kiệm mấy đồng thuế như này được...’

“Được rồi, tôi đồng ý giao dịch!”

Và 180 triệu won đã chảy vào tài khoản của Jinwoo như vậy. Còn về phần Jinah, cô nhóc cứ nghĩ gà và bia để ăn mừng cơn mưa lớn đầu mùa.

“Cám ơn vì đồ ăn~”

Jinwoo búng nhẹ vào trán cô bé, khi cô đang cố với tới lon bia.

Tách.

“Ui da...!”

“Phần của em là cái này!”

Anh đặt lon coca trước mặt Jinah.

“Auww... em đùa thôi mà...”

Jinah xoa xoa vết đỏ trên trán, Jinwoo nhấp một ngụm bia mát lạnh. Đột nhiên, âm thanh điện tử quen thuộc vang lên.

Ring~

Jinwoo cau mày khi nghe âm thanh đó.

‘Thông báo gì từ Hệ thống sao?’

Một chất độc đã được phát hiện

Buff [Giải độc] sẽ được kích hoạt

Hoàn thành giải độc sau 3...2...1...

‘Chất độc có hại được phát hiện sao? Nó đang nói lon bia của mình à?’

Jinwoo uống xong và mở một lon khác.

Ực!

Một chất độc đã được phát hiện

Buff [Giải độc] sẽ được kích hoạt

Hoàn thành giải độc sau 3...2...1...

Đúng như dự đoán, tin nhắn tiếp theo xuất hiện. Sau khi nốc cả hai lon bia, Jinwoo vẫn tỉnh như sáo. Hiệu quả của buff [Giải độc] đúng là không thể xem thường.

‘Nhưng mà mình nhận cái buff này khi nào chứ?’

Jinwoo nghiêng đầu. cậu chưa bao giờ gặp một Thợ săn có khả năng Buff hiệu ứng lên người khác. Những Thợ săn như thế chỉ đầu quân cho các Bang Hội lớn. Chẳng mấy ai chịu chui vào Hiệp hội cả.

‘Với lại, ngay cả khi ai đó buff vào mình, thì Hệ thống phải thông báo cho mình chứ?’

Có hai khả năng có thể xảy ra. Một là cậu nhận được buff khi đang bất tỉnh. Hai là, buff này xuất hiện trước khi có cả Hệ thống. Jinwoo đang nghiêng về trường hợp sau hơn.

“Gì vậy oppa? Khó tiêu hả? Anh ăn chậm lại chút đi...”

Nhìn gương mặt đăm chiêu suy nghĩ của Jinwoo, Jinah lo lắng hỏi.

“Không, anh đang suy nghĩ chút! Em ăn tiếp đi.”

Jinwoo đóng cửa phòng mình lại. Từng dòng kí ức chạy qua, cậu cố gắng không bỏ lỡ bất cứ điều gì.

‘À...’

Một cái gì đó vừa lóe lên trong tâm trí Jinwoo.

Tất cả những nhiệm vụ từ trước đến giờ cậu đều đã nhận thưởng, kể cả nhiệm vụ phạt. Chỉ duy nhất một nhiệm vụ, cậu vẫn chưa xem phần thưởng của nó là gì.

Jinwoo nhanh chóng mở hộp tin nhắn. Lúc đó, cậu vẫn chưa hiểu mọi thứ là gì nên đã gạt nó sang một bên. Tuy nhiên, hẳn là tin nhắn kia sẽ đề cập đến thứ đó.

Nhịp tim cậu trở nên dồn dập.

Jinwoo cuộn đến tin nhắn cuối cùng trong danh sách.

Chào mừng bạn trở thành [Người chơi] (Đọc)

Jinwoo nói với giọng run run.

“Mở tin nhắn!”

Ring~

Hệ thống này sẽ giúp cho sự phát triển của [Người chơi]

Không tuân thủ theo hướng dẫn của Hệ thống sẽ bị phạt

Bạn đã nhận được phần thưởng

Đúng như Jinwoo nghĩ, cậu đã nhận được một phần thưởng. Lần đầu tiên cậu nghe thấy giọng nói này, chính là lúc hấp hối ở ngôi đền dưới lòng đất.

[Bạn đã hoàn thành tất cả điều kiện của nhiệm vụ bí mật: Sự can đảm của kẻ yếu]

Nhiệm vụ bí mật. Là một nhiệm vụ như bất kì nhiệm vụ nào khác, nhưng Jinwoo chưa hề xem phần thưởng của nó. Tất cả trong tâm trí cậu lúc đó, chỉ là cái chết đang chuẩn bị ập tới.

Jinwoo tiếp tục cuộn xuống.

...Không tuân thủ theo hướng dẫn của Hệ thống sẽ bị phạt

Bạn đã nhận được phần thưởng

Bạn có muốn xác nhận? (Có / Không)

‘Có.’

Ring~

Phần thưởng [Nhiệm vụ bí mật: Sự can đảm của kẻ yếu]

Phước lành của Pháp sư vĩ đại Kandiaru

Hiệu ứng chỉ sử dụng một lần: Tái sinh

Hiệu ứng vĩnh viễn: Trường thọ

Tái sinh: Tất cả các bộ phận bị tổn thương của cơ thể sẽ được phục hồi

Trường thọ: Miễn nhiễm với mọi bệnh tật, chất độc và nguyền chú

Ngủ sẽ làm tăng khả năng phục hồi.

Ngạc nhiên trước lòng dũng cảm tuyệt vời của bạn, Pháp sư vĩ đại Kandiaru đã ban phước lành như một món quà đặc biệt. Nhờ có nó, bạn sẽ có một cuộc sống lâu dài và khỏe mạnh.

“Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi kẻ thách thức”

Mọi thứ vốn đã như vậy.

‘Đó là lý do tại sao chân mình được phục hồi...’

Cái chân bị cắt đứt xuất hiện trở lại là nhờ phần thưởng. Nhưng thực tế là, cậu không thể uống bia được nữa.

‘Chờ chút, miễn nhiễm với mọi chất độc sao?’

Jinwoo đột nhiên cảnh giác. Biết đâu cái đó cũng có tác dụng...?

Jinwoo lấy một món đồ từ trong kho.

Độc của Casaka

Độ hiếm: A

Loại: Tiên dược

Buff [Vảy giáp của Casaka]

Debuff [Suy cơ bắp]

[Vảy giáp của Casaka]: Giảm sát thương vật lý + 20%

[Suy cơ bắp]: Sức mạnh– 35

Nọc độc tinh chế của Casaka. Đem lại lớp bảo vệ vĩnh viễn, đồng thời cũng làm giảm cơ bắp của bạn.

‘Nếu debuff do nọc độc, buff của mình sẽ vô hiệu hóa nó...’

Chỉ có một cách để xác nhận, Jinwoo nhắm mắt và từ từ đổ túi vào miệng.

Ực!

‘Blehhh... thuốc đắng dã tật là đây sao...’

Khi túi độc trống rỗng, một thông báo xuất hiện.

Một chất độc có hại đã được phát hiện

Buff [Giải độc] sẽ được kích hoạt

Hoàn thành giải độc sau 3...2...1...

Debuff [Suy cơ bắp] đã bị giải trừ

“Yeah! Nó có hiệu quả!”

Jinwoo giơ cao nắm tay như biểu tượng chiến thắng. cậu nhanh chóng kiểm tra màn hình trạng thái của mình.

'Chỉ số.'

Chỉ số

Sức mạnh: 53

Thể chất: 30

Nhanh nhẹn: 53

Trí tuệ: 30

Giác quan: 36

Giảm sát thương vật lý: +20%

Điểm chỉ số còn lại: 0

Như mong đợi, điểm sức mạnh không bị giảm. Thêm một thuộc tính mới về giảm sát thương vật lý đã xuất hiện. Những 20%. Thật không thể tin nổi.

"Tuyệt vời!"

Trong khi Jinwoo còn đang hân hoan, có tiếng gọi của Jinah từ phòng khách.

"Oppa, anh có biết ai tên là Yoo Jinwoo không? Một người tên là Yoo Jinwoo đang tìm anh nè!"

"Này, anh không nghĩ người đó tên Yoo Jinwoo đâu đấy..."

Anh nhanh chóng bước ra phòng khách và nhận lấy điện thoại từ tay Jinah.

"Tôi Sung Jinwoo nghe đây."

"Hyungnim, là em đây, Yoo Jinho."

Không sai vào đâu được.

"Sao cậu biết số này?"

"Em quen một vài người trong Hiệp hội. Tại anh không nghe di động nên em gọi qua số điện thoại bàn luôn..."

"Nói ngắn gọn lại nào!"

"Ah ah! Em xin lỗi hyungnim. Thật sự là em có chuyện muốn bàn bạc với anh nhưng nói qua điện thoại không tiện. Chúng ta có thể gặp ở đâu đó không?"

Jinwoo nghiêng đầu.

'Sau tất cả những chuyện đó, cậu ta vẫn muốn gặp mình sao?'

"Chuyện này thực sự quan trọng luôn á, huyngnim!"

Cậu nhóc này đúng là một người kì lạ.

Jinwoo cho Jinho một tiếng đồng hồ trong quỹ thời gian rảnh của mình. Địa điểm là một quán cà phê kiểu Pháp gần nhà Jinwoo. Dù không phải buổi chiều cuối tuần, quán cà phê vẫn chật kín người.

"Hyungnim, em ở đây!"

Yoo Jinho chào đón cậu bằng vẻ mặt tươi roi rói. Jinwoo mở rộng giác quan, nhưng có vẻ, không có bất kì Thợ săn nào khác ở đây. Có vẻ không phải là một cuộc phục kích để trả thù. Mà chắc Jinho cũng không có lý do gì để trả thù.

Jinwoo ngồi xuống đối diện Jinho. Trước mặt cậu ta là bát kem đã bị vơi đi phân nửa.

"Tôi còn không nghĩ sẽ gặp lại cậu..."

Đột nhiên, Jinho đứng dậy và hỏi.

"Anh gọi gì chưa? Để em kêu một ly cà phê cho anh?"

"Được rồi! Không cần đâu."

Với vẻ mặt tiu nghỉu, Jinho từ từ ngồi xuống.

Jinwoo bắt đầu cho cuộc trò chuyện.

"Vậy thì, những điều cậu định nói là-..."

Nhưng những lời nói đó đã bị chen ngang bởi một nhóm học sinh.

"Để tao nói cho mày nghe, mày coi thử đi! Nó thực sự điên rồ!"

Ba cậu nhóc, mặc đồng phục thể thao đang ba hoa gì đó với ba cô gái.

Jinwoo cố trở lại với câu hỏi của mình.

"Vậy thì, những điều cậu định-..."

"Mày xem thằng khỉ gió này này! Đi chơi với gái mà xem nó trang điểm kìa."

"...-nói là-..."

"Tao nói mày đó! Thằng cờ hó, mày muốn coi hình không? Tao mở cho mày coi liền!"

Giọng nói của những tên nam sinh khá to. Nhưng giọng cười của các nữ sinh còn to hơn.

"..."

Không thể nào tiếp tục với âm thanh như vậy. Jinwoo đứng dậy và bước sang bàn bên cạnh. Gương mặt của ba tên học sinh quay sang nhìn Jinwoo.

"Các cậu có thể nhỏ tiếng một chút được không? Ở đây còn những người khác nữa!"

Một tên trong số đó cúi đầu lên tiếng.

"Yes sir, yes sir! Chúng tôi sẽ giữ yên lặng."

Những cô gái bật cười trước trước lời xin lỗi đó.

"..."

Jinwoo chỉ nhìn lướt qua rồi quay lại. Đột nhiên, thứ gì đó mềm mềm bay thẳng tới đập vào gáy cậu. Một chiếc khăn ăn rơi xuống sàn nhà.

"Hahahahaha!"

"Hehehehehehe!"

"Dừng lại đi! Hahaha, dừng lại đi mà!"

Những tên nam sinh cười lớn. Còn những cô gái giả vờ ngăn lại nhưng cũng đang cười theo.

Yoo Jinho đã nhìn thấy hết tất cả. Khuôn mặt cậu như muốn đóng băng tại chỗ.

"Hyung...hyungnim..."

Jinwoo lấy chiếc thìa từ bát kem của Jinho và bước đến quầy.

"Nhìn này, đoán xem anh ấy sẽ nói gì với chúng ta nào..."

"Mẹ ơi...có một số người đang ồn ào. Hahaha!"

Ngay cả khi Jinwoo bước đi, bọn chúng vẫn không ngừng chế giễu.

Jinwoo hỏi nhân viên cửa hàng, người đang nhìn cậu với khuôn mặt lo lắng.

"Chiếc thìa này, giá bao nhiêu?"

"Xin lỗi quý khách, nhưng chúng tôi không bán nó..."

"Tôi trả nó mười nghìn, được chứ?"

"Thưa quý khách... chuyện đó...nó thì..."

Jinwoo đặt tờ mười ngàn lên quầy và quay lại.

"Quý khách...chờ một chút..."

Jinwoo phớt lờ sự lúng túng của cô gái và đi về phía bàn của đám học sinh. Thấy cậu bước đến với vẻ mặt nghiêm túc, đám nam sinh liền đứng phắt dậy.

"Sao, muốn đi đâu đây?"

Ánh mắt của mọi người trong quán đều đổ dồn về phía Jinwoo.

Jinwoo đưa chiếc thìa ra trước mặt những tên nam sinh.

"...?"

"...?"

Trong khi bọn chúng còn đang bối rối về hành động của Jinwoo, cậu nắm chiếc thìa lại trong lòng bàn tay.

Chiếc thìa kim loại biến thành một mớ hỗn độn không thể nhận ra hình dạng được.

Khuôn mặt những tên nam sinh tái xanh như đít nhái.

Viu.

Lộc cộc. Lộc cộc.

Thứ lăn trên bàn không thể gọi là một cái thìa nữa. Nó như một viên kim loại nhăn nhúm hơn.

"!"

Từng tên bắt đầu nuốt nước bọt.

'Đó không phải sức mạnh của một người bình thường.'

'Chắc chắn là một Thợ săn...'

Khi liếc nhìn lẫn nhau, tên ném khăn giấy là người đầu tiên quỳ xuống.

"Tôi... tôi xin lỗi..."

Hai tên kia nhanh chóng làm theo.

"Chúng tôi thực sự xin lỗi... chúng tôi sai rồi"

Sau khi liên tục cúi đầu, những tên đó nhanh chóng chạy ra khỏi quán. Những cô nàng cũng luống cuống chạy theo.

Whoa-

Các khách hàng cũng gửi một lời biết ơn thầm lặng đến Jinwoo. Họ đã không thể làm gì. Jinwoo trở về chỗ ngồi của mình. Jinho nhìn cậu với ánh mắt lấp lánh.

"Ước gì em ngầu được một phần như anh, hyungnim!"

"Thôi đủ rồi!"

Jinwoo cố gắng quay trở lại chủ đề ban đầu.

"Vậy thì - chuyện - cần nói - ở đây- là gì?"

"À thực ra... hyungnim. Em đã suy nghĩ rất nhiều. Để nói ra hết thực sự rất khó khăn. Nên là, em có vài điều muốn hỏi anh."

Jinwoo nghiêng đầu.

"Và?"

"Hyungnim... thật sự là..."

Gương mặt Jinho đỏ lên vì xấu hổ. Cậu nhóc cố thu hết can đảm để kết thúc câu nói của mình.

"...em muốn lập riêng một tổ đội để đột kích..."

Jinwoo trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.

"Tôi từ chối."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!