Virtus's Reader
Solo Leveling

Chương 26: CHƯƠNG 26: THỎA THUẬN

Yoo Jinho sững sờ.“Đại ca, em thậm chí còn chưa nói hết...”“Tôi nghĩ không cần nghe tiếp để hiểu hết ý của cậu.”Jinwoo nói một cách chắc chắn. Không phải anh không thích Jinho. Cậu nhóc là một người năng động và chân thành. Jinho khác hoàn toàn với hình ảnh một người thừa kế mà Jinwoo thường thấy. Tuy nhiên, Jinwoo không có ý định thân quá với một Thợ săn rich boy, người có lẽ xem Hầm ngục như các sân chơi.“Vậy, nếu đó là tất cả những gì cậu muốn nói, thì tôi đi đây!”“Hyung... Đại ca...!”Jinho cố gắng níu kéo Jinwoo.“Đại ca! Chỉ cần 20 lần, à không, 19 lần nữa thôi...”“Ở đâu? Hầm ngục sao?”“Vâng, và em sẽ đưa cho anh khoản thù lao xứng đáng!”Jinho nói như cầu xin. Jinwoo nghiêng đầu. Có hai lý do khiến một người đi làm Thợ săn: tiền và trách nhiệm. Nhưng Jinho có vẻ như không phù hợp với nguyên tắc đó. Cậu ta là người thừa kế trẻ tuổi, tiền trong Hầm ngục không hề quan trọng. Còn nếu đó là nghĩa vụ, Jinho sẽ không đi van nài người khác giúp đỡ như vậy.Hay là cậu nhóc đang muốn thử cảm giác mạnh, sự sợ hãi trong các Hầm ngục? Cũng có thể như vậy. Một công tử sinh ra trong gia đình giàu sụ, được đáp ứng mọi nhu cầu và lúc nào cũng được chăm sóc, biết đâu lại chán ngán cảm giác an toàn vốn có thì sao.‘Mình nghĩ rằng có đủ kiểu người trên thế giới này...’Đó là ý kiến riêng của Jinwoo. Nhưng kì lạ thay, khi nhìn vào mắt Jinho, anh lại thấy một quyết tâm mạnh mẽ xuất hiện trong đó.‘Không lẽ cậu nhóc có mục đích khác sao?’Thay vì khoản phí bình thường, cậu nhóc đang muốn có hợp đồng riêng, và điều làm Jinwoo thích thú là con số 19 lần kia. Đột nhên, Jinwoo đưa ra sự tính toán của mình.‘Nếu cuộc đột kích vừa rồi là lần đầu tiên, thêm 19 cái nữa thì...’Một điều Jinwoo chưa từng nghĩ đến.Anh đưa ra kết luận, gọn gàng nhưng chính xác.“Cậu đang tính đến việc xin giấy phép chủ Hội sao?”“Vâng, thưa Đại ca!”Thật may mắn khi Jinwoo không gọi một tách cà phê. Nếu không, có lẽ anh đã phun lại một ngụm vào đó.“Cậu định trở thành chủ một Bang Hội sao? Cậu...”“Thật ra thì... khó nói lắm Đại ca...”Mặt Jinho lúc này chả khác gì một quả cà chua.“Hãy nghe em giải thích...Đại ca...”“...”Jinwoo ngồi xuống chậm rãi, anh muốn xem ý định của cậu nhóc là gì.“Được rồi. Tôi nghe đây!”Dù sao thì một giờ vẫn chưa trôi qua. Anh ngồi nghe thêm một chút cũng chẳng mất mát gì. Yoo Jinho ngồi xuống theo và đối mặt Jinwoo một lần nữa.“Đúng như anh nói, em muốn nhận được giấy phép làm Hội trưởng.”Không khó để một Thợ săn được cấp giấy phép chủ Hội. Chỉ cần Thợ săn đó có kinh nghiệm tham gia 20 cuộc đột kích. Sau đó, họ chỉ cần tham gia một bài thi viết đơn giản, cuối cùng là đợi cấp giấy phép.Tuy nhiên, một Bang Hội thành lập bởi một Thợ săn không tên tuổi sẽ chẳng có ai thèm vào. Và nếu không duy trì đủ số lượng thành viên tối thiểu, họ sẽ bị giải tán.Yoo Jinho tiếp tục.“Điều này chưa được tiết lộ, nhưng thực sự là cha em đang muốn thành lập một Bang Hội...”“Tập đoàn Yoojin muốn thành lập một Bang Hội sao?”Thấy Jinwoo có vẻ quan tâm, Jinho tiếp tục hào hứng.“Cha em muốn thành lập một Bang Hội lớn, và qua đó, cha muốn tiến hành các công việc kinh doanh liên quan đến Thợ săn.”Nếu một công ty muốn tiến hành kinh doanh liên quan đến Thợ săn, sự hợp tác của Bang Hội vô cùng quan trọng. Nó yêu cầu một nguồn cung cực kỳ lớn. Từ ma thạch, lõi ma thuật, xác ma thú và hằng hà sa số trang bị từ Cổng hạng B, thậm chí là A.“Nên ông ấy muốn cắt bỏ khâu trung gian?”“Đúng là như vậy Đại ca!”Với tiềm lực của Tập đoàn Yoojin, đó là điều nằm trong tầm tay.Vấn đề ở đây, ai sẽ là người quản lý Bang Hội đó?“Hiện tại, cha em muốn một Thợ săn hạng S làm hội trưởng, còn anh trai em làm Hội phó để điều hành mọi thứ. Như đó là chi nhánh của tập đoàn Yoojin vậy... Có điều...”Jinwoo lờ mờ đoán được dụng ý trong câu nói của Jinho. Kế hoạch của cha cậu có một lỗ hổng nho nhỏ. Hội trưởng nắm quyền tuyệt đối trong một Bang Hội. Nếu có xích mích xảy ra giữa họ và Thợ săn đó, mọi tính toán sẽ bị phá sản.Nếu muốn vậy, chỉ có thể đưa một người không bao giờ phản bội tập đoàn, trở thành chủ Hội.Như con trai chủ tịch chẳng hạn!Và Yoo Jinho là con trai của chủ tịch Yoo Myunghan.“... tầm ảnh hưởng và thành tích của em đều không bằng anh trai em, nên cha không cho em làm chủ Hội. Ý tưởng kinh doanh liên quan đến Thợ săn cũng là của anh ấy. Nhờ đó mà công ty mới có lợi nhuận khổng lồ như bây giờ.”Ở tuổi 31, anh của Jinho đã là một doanh nhân thành đạt. Trong khi đó, em trai anh ta chỉ là một sinh viên đại học 22 tuổi, dù cậu nhóc đã là một người đã thức tỉnh.Rõ ràng là, chủ tịch muốn để lại tập đoàn cho con trai lớn. Dù anh ta trở thành Hội trưởng trong tâm thế không phải là một Thợ săn, nhưng anh vẫn có thể đem lại lợi nhuận không tưởng cho công ty cũng như Bang Hội. Có điều, họ phải đánh cược về lòng trung thành của những Thợ săn được tuyển dụng.“Vậy là cậu định thuyết phục cha mình để làm chủ Hội?”“Vâng, đúng là như vậy, Đại ca!”Giờ thì Jinwoo đã hiểu, tại sao cậu nhóc bám víu vào anh với sự tuyệt vọng. Nếu cậu ta đi theo một Thợ săn cấp cao, đó chẳng khác gì việc mua giấy phép chủ Hội cả. Nhưng nếu Jinho đi với những Thợ săn hạng thấp hơn và hoàn thành 20 cuộc đột kích thì sao?Điều này có thể làm lay động trái tim cha cậu ấy.Jinho phải chứng tỏ mình có khả năng dẫn dắt mọi người. Đây nhưmột canh bạc của cậu nhóc. Sau khi thành chủ Hội, Jinho có thể để Thợ săn hạng S làm Hội phó, đồng thời chiệu mộ thêm thành viên. Miễn là người đứng đầu có tầm nhìn và kỹ năng đủ tốt, các Thợ săn sẽ dễ dàng chấp nhận.Muốn vậy, đầu tiên Jinho cần hoàn thành 19 cuộc đột kích nữa. Nhưng phải với Thợ săn hạng thấp.“Đại ca, làm ơn! Xin anh giúp em...”Jinho cúi đầu một lúc lâu. Nếu không có Jinwoo, cậu nhóc đã bỏ mạnh không dưới hai lần, ngay với cuộc đột kích đầu tiên. Một lần là con Boss, một lần là Hwang Dongseok. Cậu nhóc cần một người đáng tin cậy.‘Mình hy vọng có thể đặt trọn niềm tin vào Đại ca...’Đối với Jinho, Jinwoo là người đối xử công bằng với tất cả. Anh ấy có thể lạnh lùng giết sạch kẻ thù, nhưng lại dễ dàng bỏ qua cho những người không liên quan. Một người không bao giờ lấy những thứ không thuộc về mình.Thợ săn hạng E Sung Jinwoo là mảnh ghép hoàn hảo cho kế hoạch của cậu.Nhưng Jinwoo đâu cần Jinho. Anh nhanh chóng hỏi lại.“Vậy tôi sẽ nhận được gì?”Jinho ngẩng đầu lên, cậu nhanh chóng rút ra một phong bì, có vẻ như đã chuẩn bị từ trước. Bên trong đó là bản thiết kế một tòa nhà. Cậu đưa nó cho Jinwoo.“Đây là tòa nhà mà cha em định xây dựng văn phòng Bang Hội. Giá trị ước tính khoảng 30 tỉ won.”Dù Hiệp hội Thợ săn làm việc cật lực hàng ngày, khả năng Hầm ngục bùng nổ luôn hiển hiện trước mắt. Do đó, khu vực nào có trụ sở của những Bang Hội lớn, giá nhà đất đều tăng vọt. Mạng sống con người vẫn là thứ quý giá nhất. Một Hội nhỏ cũng đã đem lại niềm tin cho họ, nếu đó là một Bang Hội lớn thì còn đến mức nào nữa?“Nếu em được làm chủ Hội, em sẽ dành một năm để đưa Hội vào guồng. Sau đó, em sẽ chuyển quyền sở hữu cho Đại ca. Tất nhiên là em sẽ là một bản cam kết và công chứng.”Tòa nhà trị giá 30 tỉ won. Chỉ với 19 lần đột kích.Jinwoo bất giác mỉm cười.“Cậu nói đây là cái giá để trở thành chủ Hội sao?”“Đúng vậy, thưa Đại ca!”Vào cái ngày Jinho bước vào Hầm ngục hạng C, cậu đã hiểu bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra bên trong một cánh Cổng. Nếu đi với Thợ săn yếu, cậu có thể mất mạng trước khi hoàn thành cuộc đột kích. Còn nếu thuê một Thợ săn hạng cao, cha cậu hẳn sẽ không chấp nhận.Nhưng Jinwoo thì khác, Thợ săn hạng E lại hạ gục một con Boss hạng C. Thậm chí tiêu diệt luôn một tổ đội hạng C mà không có thương tích trầm trọng nào.‘Đại ca ít nhất phải hạng B, có thể còn hơn nữa...’Jinho đang cố đoán tâm trạng của Jinwoo lúc này.‘Mình phải làm gì đây?’Jinwoo đang rơi vào suy ngẫm.30 tỉ won.Một số tiền khổng lồ.Nếu trúng xổ số 1 tỉ rưỡi won, Jinwoo phải trúng 20 lần mới có được số tiền này. Hơn nữa, giá của căn nhà sẽ tăng lên nhiều lần khi Bang Hội hoạt động. Một Thợ săn bình thường chắc chắn không bao giờ bỏ qua cơ hội này.Nhưng Jinwoo thì khác.Anh là Thợ săn độc nhất có khả năng đó.Phát triển bản thân không giới hạn.Chỉ cần Jinwoo tiếp tục làm nhiệm vụ và lên cấp, anh có thể trở thành một Thợ săn hạng S. Thậm chí còn có thể cao hơn.‘Nếu mình là Thợ săn hạng S, 30 tỉ chẳng là gì cả...’Chi phí để chiêu mộ một Thợ săn hạng S lên đến vài chục tỉ. Không một ngôi sao thể thao hay diễn viên nào có thể so sánh được với họ. Đây là thế giới mà Thợ săn có tầm ảnh hưởng tới cả quốc gia. Sự đối xử với một Thợ săn hạng S vượt xa tưởng tượng của mọi người.Vì vậy, điều Jinwoo cần thiết bây giờ không phải là tiền, mà là tiếp tục thăng cấp. Và để làm điều đó, thì chỉ một mình là tốt nhất.‘Mình cần giảm tối thiểu những thứ không liên quan.’Đột kích cùng nhau sẽ làm giảm điểm kinh nghiêm anh nhận được, hơn nữa còn bị cái nhìn soi mói từ Thợ săn khác. Ngay cả trong Hầm ngục vừa rồi, Jinwoo cũng cần sự im lặng của Jinho để mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Đã vậy, để phù hợp với lịch trình của họ cũng là một chuyện khó khăn. Thành ra, trong chuyện này, có quá nhiều điểm bất cập.‘Mình có thể kiếm được nhiều hơn số tiền này.’Dù khá tiếc nuối nhưng Jinwoo quyết định sẽ từ chối.‘Mà khoan đã...’Trong đầu Jinwoo lóe lên một ý tưởng. Vừ có thể kiếm tiền, vừa đảm bảo việc lên cấp.‘Nếu mình có thể làm vậy thì...’Jinwoo ngẩng đầu lên, Jinho đang nhìn anh bằng đôi mắt lo lắng.Anh bắt đầu cất giọng, xóa tan bầu không khí này.“Tôi có một điều kiện!”Khuôn mặt Jinho nhanh chóng bừng lên rạng rỡ.“Bất cứ điều gì! Chỉ cần anh cho em biết Đại ca!”Jinwoo tự hỏi không biết cậu nhóc còn cười được sau khi nghe điều kiện của anh không. Jinwoo nghiêm mặt.“Tôi và cậu. Chỉ hai người chúng ta tham gia cuộc đột kích!”“Dạ?”Yoo Jinho ngơ ngác như vừa trên trời rơi xuống.“Hyung...Đại ca... xin lỗi nếu em nghe lộn. Anh nói là em với anh sẽ dọn dẹp một Hầm ngục hả?”“Cậu nghe đúng rồi đấy!”Gương mặt Jinho chưa khi nào giống Bạch Tuyết hơn lúc này. Trắng bệch.

Chương 27: Hộp quà ngẫu nhiên

Nếu đó chỉ là con Trùm, Jinho tin rằng Jinwoo có thể tự solo được. Nhưng nghĩ đến việc đám côn trùng lúc nhúc ở lối vào làm Jinho rợn tóc gáy.

“...”

Thấy Jinho vẫn đang cứng họng, Jinwoo gật gù hiểu ý.

‘Nhưng đây là cách tốt nhất.’

Một mũi tên trúng hai con nhạn.

Rất khó để một Thợ săn hạng E tham gia một tổ đội đột kích. Đó là kinh nghiệm xương máu mà Jinwoo đã trải qua. Anh không thể giữ quyền đột kích một Hầm ngục hay tự tạo nhóm dưới thông tin của mình. Và giờ Jinho lại đề nghị thành lập tổ đội riêng cho anh.

Một cơ hội không thể tốt hơn.

“Nhưng... nhưng mà huyngnim. Để vào Cổng hạng C cần tối thiểu 10 người.”

“Nếu chúng ta nói cần những người đến điểm danh và nhận tiền, hẳn là sẽ có vô số Thợ săn xếp hàng để đăng kí đấy!”

Đó là cách mà Hwang Dongseok vẫn hay làm. Những Thợ săn cần tiền nhưng không muốn mạo hiểm mạng sống sẽ lao đầu vào không chút suy nghĩ.

Mặt Jinho như chảy dài ra.

“Ý anh là... em và anh tự xử lý hết bọn ma thú trong Hầm ngục?”

Chà, thực ra thì chỉ có mình Jinwoo solo chứ mấy.

“Ừ... đúng!”

Bằng cách này, Jinwoo có thể nhận trọn vẹn điểm kinh nghiệm cho mình. Với lại, có Jinho đi cùng, anh không cần lo lắng việc che giấu năng lực thực sự.

‘Mình sẽ dễ dàng tăng cấp khả năng của bản thân...’

Hơn nữa, khi xong việc, Jinwoo sẽ có được tòa nhà trị giá 30 tỉ.

Tất cả những gì còn lại chỉ là thuyết phục Jinho.

Đúng như dự đoán. Cậu nhóc vẫn chưa hết kinh hoàng.

“Nó... nó nguy hiểm lắm Đại ca...”

“Khục khục. Cậu chưa hiểu hết dụng ý của tôi mà.”

“Dạ? Là sao?”

Jinwoo ra hiệu cho Jinho lại gần hơn, và anh thì thầm.

“Nhìn ở một góc độ khác đi. Nếu chỉ có hai chúng ta vào Hầm ngục, sẽ càng ít người bị thương hơn đúng không?”

“Đ-đúng... ạ...”

“Hãy tưởng tượng cha cậu sẽ nghĩ gì, nếu một tổ đội do cậu tập hợp, không có một ai bị thương suốt 19 cuộc đột kích.”

Đôi mắt Jinho mở to, như đang nuốt lấy từng lời chỉ giáo của Jinwoo.

“Nếu điều đó xảy ra, việc thuyết phục cha cậu sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”

Một Thợ săn xếp hạng D đơn thuần, dẫn dắt được một nhóm trải qua 19 cuộc đột kích mà không hề có thương vong đáng kể. Vậy thì còn có ai xứng đáng cho chức Hội trưởng hơn nữa. Đây có thể xem như chiến công vĩ đại nhất từ trước đến giờ Jinho mang lại cho cha cậu.

Jinwoo vô cùng hài lòng khi thấy biểu cảm của Jinho.

‘Vậy là xong!’

Jinwoo hoàn toàn nằm ở thế chủ động. Ngay cả khi không thể thuyết phục Jinho, anh luôn có thể đảm bảo sự phát triển của bản thân thông qua những cuộc đột kích của Hiệp hội. Vấn đề chỉ là thời gian.

Trong khi đó, Jinho vẫn đang trầm tư.

Điều này có hơi đáng sợ một chút, nhưng nếu nó thành công như Jinwoo hyungnói, đó sẽ là một kì tích đối với cậu. Nghĩ về sức mạnh của Jinwoo trong trận chiến vừa rồi, Jinho điều đó là hoàn toàn có thể.

Cuối cùng, Jinho đã bị thuyết phục.

“Em đồng ý, Đại ca! Em sẽ lo các thành viên còn lại trong nhóm.”

“Tốt lắm!”

Jinwoo gật đầu. Cuối cùng hai người đã đi đến quyết định cuối cùng. Jinho đã có thể ngồi thẳng dậy và nở một nụ cười rạng rỡ.

‘Mình đã có được sự giúp đỡ của Đại ca.’

Các cuộc đột kích còn lại không đáng lo lắng nữa. Cậu đã có đồng minh đáng tin cậy nhất ở bên cạnh. Và theo Jinwoo, việc tập hợp những thành viên còn lại đột nhiên dễ dàng hơn rất nhiều. Không nhất thiết phải là những Thợ săn nữa. Thay vào đó là bất kì người nào có đủ điều kiện.

‘Điều này sẽ giúp mình tiến một bước gần hơn đến vị trí chủ Hội.’

Jinwoo cũng mỉm cười, nhưng với hàm ý khác.

‘Mình sẽ solo tất cả Hầm ngục hạng C, và nhanh chóng thăng cấp.’

Hai người rời quán cà phê với tâm trạng vô cùng hài lòng.

Sau khi tạm biệt Jinho, Jinwoo nhanh chóng về nhà. Anh không biết khi nào Hiệp hội sẽ liên lạc trở lại. Đã 10 ngày kể từ khi anh xuất viện, không có gì ngạc nhiên nếu Cổng xuất hiện trong khu vực lân cận.

Thông thường, Hiệp hội sẽ triệu tập Thợ săn tham gia các cuộc đột kích khoảng 2 đến 3 lần một tháng. Đó là lý do tại sao Jinwoo chỉ dành cho Jinho một giờ đồng hồ.

‘Ngay lúc này, nếu bỏ lỡ dù chỉ một Hầm ngục hạng E, đó sẽ là điều vô cùng đáng tiếc...’

Jinwoo muốn nhanh chóng tăng cấp thông qua việc săn ma thú. Rất may, điện thoại sẽ sửa xong sau vài ngày nữa, không thì sẽ vô cùng bất tiện.

Jinwoo mở cửa và bước vào.

“...”

Ngôi nhà hoàn toàn vắng lặng. Giờ này Jinah đang ở trường. Xác nhận điều đó, Jinwoo mở bảng nhiệm vụ hàng ngày lên để nhận phần thưởng của mình.

‘Giờ là phần thưởng của ngày hôm nay...’

Jinwoo đã hoàn thành nhiệm vụ trước khi gặp mặt Jinho, nhưng anh vẫn chưa nhận. Thật bất tiện nếu ánh sáng hồi phục trạng thái hay một hộp quà rơi ra khi anh đang đi trên đường.

Ring~

Thực hiện 100 lần chống đẩy

Hoàn thành (100/100)

Thực hiện 100 lần gập bụng

Hoàn thành (100/100)

Thực hiện 100 lần squats

Hoàn thành (100/100)

Chạy 10km

Hoàn thành (11/10)

Bạn đã hoàn thành Nhiệm vụ hàng ngày: Chuẩn bị để trở nên mạnh mẽ

Phần thưởng nhiệm vụ

Bạn có muốn nhận phần thưởng? (Có / Không)

“Có-... à xí điều, không, không!”

Jinwoo định xác nhận phần thưởng theo thói quen, nhưng có gì đó là anh khựng lại. Đôi mắt anh tập trung vào phần chạy của nhiệm vụ.

Chạy 10km

Hoàn thành (11/10)

Anh đã chạy quá 10km, và nó đã cộng thêm vào 1km nữa. Điều này làm Jiwoo suy tư.

‘Tại sao nó vẫn tính thêm dù mình đã hoàn thành nhiệm vụ?’

Đôi mắt anh nheo lại. Có gì trùng hợp ở đây không.

Jinwoo nằm úp xuống đất và chống đẩy. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình nhiệm vụ.

Ring~

Bạn đã chống đẩy thành công một lần!

Thực hiện 100 lần chống đẩy

Hoàn thành (111/100)

Ring~

Bạn đã chống đẩy thành công một lần!

Thực hiện 100 lần chống đẩy

Hoàn thành (112/100)

‘Đúng như mình nghĩ...’

Không phải duy nhất việc chạy mới được cộng thêm sau khi hoàn thành. Ngay cả chống đẩy cũng vậy.

Jinwoo đang vô cùng tò mò. Không biết con số sẽ tăng lên tới khi nào. Cánh tay anh gồng lên, lộ ra những đường gân mạnh mẽ. Nhờ thuộc tính ngày một tăng cao, Jinwoo gần như không cảm nhận được sức nặng của cơ thể nữa. Chẳng mấy chốc, con số đạt đến 200.

Ring~

Bạn đã chống đẩy thành công một lần!

Thực hiện 100 lần chống đẩy

Hoàn thành (200/100)

Ring~

Bạn đã chống đẩy thành công một lần!

Thực hiện 100 lần chống đẩy

Hoàn thành (200/100)

Con số dừng lại ở 200. Jinwoo tiếp tục thêm vài lần nữa nhưng nó vẫn không thay đổi. Ngay sau đó, anh cũng nhanh chóng hoàn thành nốt bài gập bụng và squats.

Thực hiện 100 lần chống đẩy

Hoàn thành (200/100)

Thực hiện 100 lần gập bụng

Hoàn thành (200/100)

Thực hiện 100 lần squats

Hoàn thành (200/100)

Chạy 10km

Hoàn thành (11/10)

Chính xác là 200. Con số không tăng lên vô hạn, nhưng không hề dừng lại ở 100. Có một điều gì đó Jinwoo không giải thích được. Sẽ ra sao nếu tất cả các mốc tăng lên đều được đáp ứng?

‘Thời gian là vàng...’

Jinwoo rời khỏi nhà như một quả tên lửa. Anh hoàn thành 9km chạy nhanh chưa từng thấy. Khi anh dừng lại trước cửa nhà, một tin nhắn xuất hiện.

Ring~

Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: Sự chuẩn bị để trở nên mạnh mẽ

Phần thưởng nhiệm vụ đã xuất hiện

Bạn có muốn xác minh? (Có / Không)

Tên của nhiệm vụ không thay đổi, nhưng nó lại trở thành nhiệm vụ ẩn. Trực giác của Jinwoo đã đúng. Anh nuốt nước bọt.

‘Kiểm tra...’

Bạn nhận được các phần thưởng dưới đây!

Phần thưởng 1: Phục hồi trạng thái

Phần thưởng 2: Tất cả các chỉ số +3

Phần thưởng 3: Chọn một trong hai

[Hộp quà ngẫu nhiên may mắn] (Chọn)

[Hộp quà ngẫu nhiên bị nguyền rủa] (Chọn)

Chấp nhận tất cả?

‘Tăng 3 điểm cho mọi chỉ số!’

Đôi mắt Jinwoo mở to đến mức không thể to hơn. Phần thưởng của nhiệm vụ ẩn quá tuyệt vời. Nó bằng với việc anh tăng 3 cấp độ. Không, thậm chí còn tốt hơn rất nhiều theo một cách nào đó. Những điểm này sẽ giúp việc lên cấp của anh dễ dàng hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, Jinwoo cũng cảm thấy có chút tiếc nuối. Giá như, giá như mà những nhiệm vụ hàng ngày trước kia cũng hoàn thành theo cách này. Nhưng biết đâu được, nhiệm vụ ẩn này chỉ có một lần.

Và nếu nó chỉ có một lần, Jinwoo cần lựa chọn thật kĩ phần thưởng số 3.

Phần thưởng 3: Chọn một trong hai

[Hộp quà ngẫu nhiên may mắn] (Chọn)

[Hộp quà ngẫu nhiên bị nguyền rủa] (Chọn)

Đây là lần đầu tiên Jinwoo phải lựa chọn phần thưởng. Chỉ có thể chọn một.

‘Mình sẽ không biết cái còn lại chứa gì nữa...’

Nhìn theo cái tên, có lẽ đã thấy đâu là sự lựa chọn. Nhưng đó cũng có thể là một cái bẫy.

‘Nhận phần thưởng 3.’

Bạn phải chọn giữa hai hộp ngẫu nhiên

Hộp quà ngẫu nhiên may mắn

Cung cấp những gì [Người chơi] muốn

Hộp quà ngẫu nhiên bị nguyền rủa

Cung cấp những gì [Người chơi] cần

Bạn sẽ chọn phần thưởng nào?

Cách giải thích khá đơn giản, nhưng lại làm cho mọi thứ còn khó khăn hơn. Nếu không có cái giải thích kia, Jinwoo đã chọn Hộp quà may mắn mà không mảy may suy nghĩ. Nhưng sau lời giải thích kia, nó khiến anh có cảm giác sẽ hối hận nếu như bỏ lỡ bất cứ hộp quà nào.

‘Một cái gì đó mà mình muốn, so với một cái gì đó mà mình cần...’

Thoạt nhìn, có vẻ như hai thứ không khác nhau lắm. Chúng đều tốt cho anh.

‘Nhưng có một cái bẫy ở đây!’

Thứ gì đó mà Jinwoo muốn sẽ là thứ cần thiết. Nhưng mà thứ anh cần, không nhất thiết sẽ là thứ anh muốn. Ví dụ nếu trong tình huống mà Jinwoo gặp nguy hiểm, và anh cần một vũ khí mạnh mẽ, một quả bom nguyên tử có thể xuất hiện để thổi bay kẻ thù. Đồng thời nó thổi bay anh luôn.

‘Hình như nó giống với cái từ nguyền rủa.’

Jinwoo quyết định lựa chọn ít rủi ro hơn. Chưa biết kết quả ra sao, tốt hơn hết là giảm thiểu điều hối tiếc có thể xảy ra. Anh đưa ra một quyết định lạnh lùng.

“Hộp quà may mắn!”

Một chiếc hộp nhỏ xuất hiện dưới chân anh.

Jinwoo nhặt nó lên.

‘Nó có thể là cái gì đây...?’

Chương 28: Lâu đài quỷ

Tim Jinwoo đang đập loạn nhịp. Chiếc hộp đã quá quen thuộc với anh

Jinwoo nhanh chóng mở hộp.

‘Đây là!’

Jinwoo tròn mắt. Một chiếc chìa khóa vàng bên trong hộp. Chiếc chìa khóa dẫn vào Hầm ngục mà cậu mong muốn từ lâu. Thông tin vật phẩm nhanh chóng hiện lên.

Ring~

Chìa khóa Lâu đài quỷ

Độ hiếm: S

Loại: Chìa khóa

Sử dụng để vào Hầm ngục ngay lập tức

Có thể sử dụng ở Tháp Daesung

“Hạng S?”

Jinwoo đột ngột thốt lên. Tất nhiên là, độ hiếm của chìa khóa không chứng minh Hầm ngục sẽ có độ khó tương đương vậy, nhưng cũng không ai phủ nhận điều đó. Rốt cuộc, chìa khóa Hạng E cũng từng đưa cậu vào một cánh Cổng hạng E đó thôi.

Điều gì sẽ xảy ra nếu đây là một Hầm ngục Hạng S? Một đội gồm toàn Thợ săn hạng S cũng khó lòng xóa được nó. Xác suất thành công không quá 50%.

Từ Hạng B trở lên, độ khó của một Hầm ngục tăng theo cấp số nhân. Đã 10 năm trôi qua kể từ khi cánh Cổng đầu tiên xuất hiện, và chỉ có vài Cổng hạng S mở ra trên toàn thế giới.

‘Và Đảo Jeju là một trong số đó...’

Sau khi Thợ săn của Hàn Quốc xử lý thất bại, Hầm ngục đã bùng nổ. Hòn đảo không còn ai sinh sống và hoàn toàn bị bỏ rơi.

Jinwoo nhìn vào chiếc chìa khóa trong tay.

‘Đây thực sự là điều mình muốn sao?’

Nhưng có một điều tốt hơn. So với chiếc chìa khóa đầu tiên, chìa khóa này nói cậu có thể ‘vào cửa’ một Hầm ngục. Jinwoo suy luận rằng, sự khác nhau trong cách diễn đạt chính là sự khác biệt to lớn. Cậu có thể ra vào Hầm ngục.

Trong trường hợp chiếc chìa khóa biến mất như lần trước, Jinwoo vẫn còn viên đá trong kho. Cậu sẽ không bị giam cầm bởi bức tường vô hình nữa.

‘Chà, mình không nên vứt bỏ một cơ hội hiếm có như thế này.’

Jinwoo quyết định xác nhận mọi thứ bằng chính đôi mắt của mình.

---

[Lâu đài quỷ]

Jinwoo đứng trước tháp Daesung. Một tòa nhà cả trăm tầng, vươn cao tới cả bầu trời. Thậm chí, đứng dưới mặt đất nhìn lên cũng cảm thấy chóng mặt.

Hiện tại, trời đã tối và không còn ai trong khu vực. Bầu không khí lại càng trở nên ảm đạm hơn.

‘Dù vậy, phải cẩn thận trong mọi trường hợp.’

Jinwoo nhìn xung quanh và trùm mũ khoác kín đầu. Nếu ai đó nhìn thấy cậu biến mất trong không khí mà không có cánh Cổng nào xung quanh, nó sẽ gây ra một sự hoảng loạn. Với lại, nhỡ may bị lọt vào camera nào đó, không để lộ danh tính vẫn tốt hơn.

Nhưng có một người đang quan sát Jinwoo.

‘Anh ta tính làm gì vậy?’

Nhân viên bảo vệ đang theo dõi một thanh niên mặc áo khoác trùm kín đầu đang lảng vảng trước cổng tòa nhà. Người bảo vệ đứng dậy để nhìn rõ hơn. Đột nhiên, ông ta sững người lại vì sốc.

“Cái... cái gì?”

Người thanh niên trùm đầu đáng nghi đột nhiên biến mất vào hư vô. Dù cho ông cố gắng nhìn vào đó bao lâu, không hề có dấu hiệu gì cho thấy người thanh niên kia sẽ xuất hiện trở lại.

“Er...mình đã nhìn thấy cái gì vậy...”

Người đàn ông quay lại, bước về vị trí. Nhưng một thứ gì đó làm nhân viên bảo vệ giật mình và ngã xuống đất.

“Ahhhh! Cái quái gì thế này...”

Một bàn tay lơ lửng trong không trung và lại nhanh chóng biến mất.

‘Nó được kết nối với bên ngoài.’

Không giống như lần trước, không hề có bức tường vô hình nào chặn lối ra. Chiếc chìa khóa cũng không hề biến mất. Vậy là, cậu hoàn toàn có thể thoát ra và quay lại bất cứ khi nào.

‘Ổn rồi, con đường rút lui đã được bảo đảm...’

Jinwoo không hề biết độ khó có tương ứng với độ hiếm của chìa khóa hay không. Cậu thận trọng hơn rất nhiều so với bình thường. Jinwoo cởi mũ trùm đầu và quay lại.

“...”

Một khung cảnh đem lại sự tuyệt vọng.

Chỉ vài giây trước nơi đây còn là một khung cảnh khác. Trong khoảnh khắc, Tháp Daesung lập tức thay đổi.

Nơi này thậm chí cũng được gọi là Hầm ngục sao?

Trước mặt Jinwoo là một thế giới hoàn toàn mới.

Một tòa tháp đồ sộ thế chỗ cho Tháp Daesung.

‘Không biết đây là tháp hay là lâu đài nữa.’

Tòa tháp trải dài về phía chân trời, bao quanh bởi một ngọn lửa đỏ thẫm. Thay vì bốc cháy, giống như nó đang giữ những ngọn lửa đó lại hơn.

‘Tòa tháp trên một biển lửa…’

Mô tả đó hợp hơn là cái tên Lâu đài quỷ kia.

Jinwoo bước chậm rãi về phía tòa tháp.

Phừng!

Khi cậu đến gần hơn, âm thanh ngọn lửa như gào thét.

‘Làm sao mà vào bên trong được…?’

Ngay cả khi có thể, vẫn còn kha khá vẫn đề khác. Hầm ngục Jinwoo vào lần trước sử dụng ga tàu điện ngầm làm khuôn mẫu cho các cấp độ của nó. Nếu tòa tháp Daesung này cũng tương tự, cậu phải dọn dẹp hàng trăm cấp độ quái vật khác nhau. Không biết bao nhiêu thời gian mới hoàn thành.

‘Hửm?’

Jinwoo dừng bước. Một sự hiện diện mạnh mẽ ngay cổng tháp. Đó là một con thú với bộ lông đen tuyền, kích thước xấp xỉ một con bò mộng, đang nằm ngủ trên mặt đất. Jinwoo nhanh chóng rút ra Nanh độc của Casaka.

Ring~

Nanh độc của Casaka

Độ hiếm: C

Loại: Dao găm

Tấn công: +25

Gây ra hiệu ứng [Tê liệt] và [Xuất huyết] khi tấn công

Tê liệt: Mục tiêu không thể cử động

Xuất huyết: Mục tiêu mất 1% máu mỗi giây

Một con dao làm từ răng nanh của Casaka, độc vẫn tiếp tục rỉ ra.

Bạn có thể giữ mặt hàng này trong kho.

Bạn có thể bán mặt hàng này trong cửa hàng.

Mặc dù sức tấn công không cao lắm, nhưng hiệu ứng tuyệt vời của nó là không thể phủ nhận.

‘Nếu có thể làm nó tê liệt rồi giết nó thì tốt quá.’

Jinwoo từ từ tiếp cận con thú. Cậu di chuyển nhẹ nhàng hết sức có thể. Nhưng khướu giác con quái vật quá nhạy cảm. Nó nhanh chóng ngẩng đầu lên và đánh hơi trong không khí.

‘Thấy mợ rồi…’

Jinwoo tặc lưỡi. Con quái vật đứng thẳng dậy, hướng ba cái đầu về phía anh.

‘Kẻ canh giữ Cổng địa ngục – Cerberus.’

Một con chó săn dữ tợn với 3 cái đầu. Chưa hết, nó còn được tô điểm bằng cái tên màu đỏ. Chứng tỏ con quái vật có cấp độ khá cao.

‘Màu đỏ à? Giống mấy con rết ở khu hình phạt sao?’

Cậu nhớ lại lần chạy trối chết của mình, chạy như chưa bao giờ được chạy. Mà cũng tại khi đó cậu mới chỉ cấp 1.

‘Nhưng giờ mình đã khác.’

Trong một thời gian ngắn. Jinwoo đã tăng trưởng một cách đáng kinh ngạc. Con quái vật trước mặt cậu rất mạnh. Nhưng nó cũng không mang lại quá nhiều áp lực. Điều này được nhận định bởi chỉ số Giác quan của Jinwoo.

Cậu không hề tăng các chỉ số một cách thiếu suy nghĩ. Các điểm được phân phối có mục đích, nó sẽ giúp Jinwoo biết nên tấn công hay rút lui một cách hợp lí.

Grừ!!!

Cerberus nhe răng nhìn vào mục tiêu. Cái đuôi của nó không thoát khỏi ánh mắt của Jinwoo. Một cái đuôi dài như roi, và có môt ngọn lửa ở cuối.

‘Răng và đuôi. Nó có hai cách tấn công khác nhau chỉ với một lần di chuyển.’

Jinwoo nuốt nước bọt. Cerberus từ từ thu hẹp khoảng cách và dừng lại trước mặt người Thợ săn. Nó nhìn chằm chằm vào Jinwoo.

‘Có phải nó đang tìm kiếm sơ hở của mình để tấn-…’

Cerberus bất ngờ nhảy về phía Jinwoo.

Vụt!

Cậu đã bị mất cảnh giác.

‘Nó quá nhanh!’

Jinwoo nhanh chóng hạ cơ thể và trượt xuống dưới người Cerberus để tránh vết cắn. Sau khi hạ cánh, Cerberus nhanh chóng quay người lại, cả ba đầu của nó đều nhe nanh vô cùng dữ tợn.

Grừ!!!

Hàm răng của nó như đang phát sáng.

Ring~

Hiệu ứng của danh hiệu [Thợ săn Sói] được kích hoạt

Thợ săn Sói

Tăng 40% chỉ số khi đối đầu với quái vật loại quái thú.

Danh hiệu được trao cho Thợ săn có kinh nghiệm giết sói.

Jinwoo cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ hơn.

‘Mình có thể cảm nhận được nó.’

Cerberus tiếp tục nhắm vào Jinwoo. Cậu nhanh chóng lùi lại, cố gắng tránh xa những cái quật đuôi và liên tục chặn vết cắn của nó bằng dao găm.

Vụt! Vụt! Vụt! Vụt!

Keng! Keng! Keng! Keng!

Tiếng va chạm giữa răng nanh và kim loại vang lên. Jinwo đang vung dao găm với tốc độ đáng kinh ngạc, tất cả chỉ để chặn đứng những cú táp của con thú.

‘Chời má, ngay cả khi có hiệu ứng từ danh hiệu mà vẫn bị như vậy!’

Sự linh hoạt của Cerberus vượt qua cả dự liệu của Jinwoo. Cậu cố gắng xoay chuyển cục diện bằng một kỹ năng.

[Khát máu] được kích hoạt

Chỉ số kháng của mục tiêu quá cao. Hiệu ứng bị hủy bỏ.

Jinwoo vô cùng sốc.

‘Nó không có tác dụng sao!’

Con quái vật quật đuôi vào Jinwoo.

Vù!

Cậu nhanh chóng cúi đầu xuống theo phản xạ, nhưng điều đó đồng thời cũng kìm chân Jinwoo lại. Cerberus không bỏ lỡ cơ hội, một cái đầu của nó nhắm vào vai phải Jinwoo.

“Uwaaaaak!”

Jinwoo ghim dao vào trán nó với tất cả sức mạnh.

Phập!

[Tê liệt] đã được kích hoạt!

Chỉ số kháng của mục tiêu quá cao. Hiệu ứng bị hủy bỏ.

[Xuất huyết] đã được kích hoạt!

Chỉ số kháng của mục tiêu quá cao. Hiệu ứng bị hủy bỏ.

Ẳng!

Con Cerberus la lên và lùi lại. Thật may là Jinwoo đã kịp xoay sở để tránh những cú cắn tiếp theo từ nó. Nhưng vai trái thì không may mắn như vậy.

Cánh tay như đang treo lủng lẳng. Khớp xương gồ lên. Hàm của con quái vật đúng là một vũ khí đáng sợ.

‘Nếu nó bị tê liệt hay xuất huyết thì đã tốt…’

Jinwoo nhìn Cerberus với sự thất vọng.

Đột nhiên, đôi mắt con thú chuyển sang màu đỏ rực.

‘Hả?’

Gràoooo!

Một áp lực đáng sợ lan tỏa trong không khí.

‘Gì chứ…?’

Kẻ canh giữ Cổng địa ngục – Cerberus đã sử dụng ‘Cuồng nộ’ [Rage]

Cerberus sẽ rơi vào trạng thái giận dữ trong 3 phút

Tất cả các thuộc tính của Cerberus được nhân đôi

Cerberus sẽ không cảm thấy bất kì đau đớn nào

Jinwoo như muốn bật khóc.

‘Vỡ mồm rồi!’

Một con quái vật biết sử dụng kỹ năng.

Cerberus giậm chân xuống đất và chuẩn bị tư thế.

‘Chó chết!’

Jinwoo không thể phản ứng kịp thời, con dao găm chỉ kịp vung lên trong vô vọng. Cả ba cái đầu đều nhắm vào Jinwoo.

Rắc!

“Aaaarg!”

Jinwoo nghiến răng. Con thú đã kẹp chặt cổ và hai chân anh. Nó tiếp tục lao đi và đập Jinwoo vào cổng lâu đài.

Ầm!

Sức khỏe của Jinwoo đang sụt giảm nghiêm trọng.

HP: 441 / 3602

Ring~

HP giảm xuống dưới 30%. [Tinh thần bất khuất] được kích hoạt.

Tất cả sát thương phải nhận giảm 50%

Nhờ có [Tinh thần bất khuất] và Giảm sát thương vật lý, Jinwoo đã tránh khỏi cái chết bất thình lình.

“Khụ…khụ…”

Đôi mắt cậu mở to.

Chương 29: Phần thưởng từ Kẻ canh cổng

Thật khó để né tránh với cơ thể tả tơi như thế này. Dù cơ thể có đau đớn, Jinwoo vẫn phải tiếp tục di chuyển. Nếu cậu mất ý thức lúc này, mọi thứ sẽ chấm hết.

‘...178...179...180!’

Đã hết 3 phút kích hoạt kỹ năng của con thú. Jinwoo bắt đầu kích hoạt con át chủ bài của mình. Thứ mà cậu đã chuẩn bị trước khi chiến đấu.

‘Chấp nhận phần thưởng 1!’

Jinwoo đã cố tình giữ phần thưởng lại, để chờ đợi một dịp như thế này.

Phần thưởng 1: Phục hồi trạng thái được chấp nhận!

Vù!

Một luồng ánh sáng xanh bao phủ cơ thể Jinwoo. Toàn bộ cơ thể và Hp của cậu đã được hồi phục.

HP: 3602 / 3602

Vai và cánh tay bị thương cũng đã được chữa lành.

‘Đây là cơ hội của mình!’

Hai bên lại đối mặt nhau. Dù với sự nhanh nhẹn của mình, Cerberus cũng bắt đầu lúng túng trước những bước di chuyển của Jinwoo. Khi thể lực đã được phục hồi, Jinwoo khéo léo di chuyển quanh đầu của Cerberus. Cậu nhanh chóng khóa đầu nó bằng một cánh tay, sau đó tay phải xuất hiện Nanh độc của Casaka.

Con dao găm trong tay phải Jinwoo, nhắm vào cổ con thú một cách không khoan nhượng.

Phập! Phập! Phập! Phập!

Sau khi trạng thái Cuồng nộ hết thời gian, con thú đã bắt đầu cảm thấy đau đớn. Nó cố giãy dụa để Jinwoo rớt khỏi cổ của nó.

Ẳng! Ẳng!

Nhưng Jinwoo vẫn cứng đầu tiếp tục ghim dao. Mặc cho con quái vật vùng vẫy phá hủy mọi thứ xung quanh để Jinwoo rơi xuống.

Phập! Phập! Phập!

Cerberus cố gắng trong tuyệt vọng. Và sau cùng, trận chiến đã kết thúc.

Phập! Phập!

Nhanh độc của Casaka xuyên qua cổ họng, hướng về tim con quái vật.

Phập! Phập! Phập!

Sự chống cự của Cerberus giảm dần.

Ẳng!

Cuối cùng, đầu của nó lịm đi.

Ring~

Bạn đã hạ gục Kẻ canh giữ Cổng Địa ngục – Cerberus

Bạn đã lên cấp!

Bạn đã lên cấp!

Bạn đã lên cấp!

Bạn đã lên cấp!

Tăng 4 cấp độ. Đây quả thực là một trận chiến khó khăn. Jinwoo cần chắc chắn con quái vật đã chết trước khi buông cổ nó ra. Cơ thể nó ngã phịch xuống đất một cách vô hồn.

Thịch!

Jinwoo khuỵu người xuống, hai tay chống đầu gối.

“Hah...”

Cậu thở phào nhẹ nhõm. Jinwoo không nghĩ mình phải đối mặt với một con thú biết sử dụng kỹ năng. Nếu không có con át chủ bài thủ sẵn, giờ người nằm dưới đất chính là cậu. Thoáng chốc, Jinwoo rùng mình với ý nghĩ đó.

‘Ah, vật phẩm...’

Jinwoo đang nghĩ đến thứ mà cậu nhận được sau khi hạ gục Cerberus.

Cậu thở phào và đưa tay về phía xác con thú.

Ring~

Bạn đã tìm thấy Vòng cổ của Kẻ canh giữ

Bạn có muốn nhận nó?

Bạn đã tìm thấy Chìa khóa Cổng lâu đài

Bạn có muốn nhận nó?

Bạn đã tìm thấy Răng nanh của Cerberus x 3

Bạn có muốn nhận nó?

‘Chấp nhận tất cả!’

Vòng cổ của Kẻ canh giữ

Độ hiếm: A

Loại: Vòng cổ

Nhanh nhẹn + 20

Giác quan + 20

Răng nanh Cerberus

Độ hiếm: Không

Loại: Rác

Chìa khóa Cổng Lâu đài

Độ hiếm: A

Loại: Chìa khóa

Chìa khóa cổng của Lâu đài quỷ

Nhận được sau khi giết Kẻ canh giữ

“Woaaaa!”

Jinwoo không tin vào mắt mình.

‘Nhanh nhẹn và Giác quan được tăng thêm 20 điểm...’

Chỉ số của Vòng cổ thật đáng kinh ngạc. Không uổng công là một vật phẩm Hạng A. Đó là trang bị xịn nhất từ trước đến nay của Jinwoo.

‘Một trang bị thật ý nghĩa sau trận chiến.’

Nếu như nó là một món đồ lởm, hẳn là Jinwoo sẽ điên lên. Nhưng khi nhìn lại vào sợi dây chuyền, cậu có chút lưỡng lự. Một chiếc vòng hình tròn, có viền vàng và những chiếc gai nhô ra xung quanh. Rõ ràng là chiếc vòng đeo cổ của chó.

‘Hmmm...’

Jinwoo đành nhắm mắt nhắm mũi đưa chiếc vòng vào cổ mình. Một tin nhắn của Hệ thống xuất hiện.

Ring~

Bạn có muốn trang bị Vòng cổ của Kẻ canh giữ không?

Jinwooo lại lưỡng lự.

“... Chắc chắn...”

Chiếc vòng từ từ biến mất khỏi tay cậu.

Vòng cổ của Kẻ canh giữ đã được trang bị!

‘Hả?’

Jinwoo nhanh chóng mở màn hình trạng thái của mình.

Chỉ số

Sức mạnh: 60

Thể chất: 39

Nhanh nhẹn: 80

Trí tuệ: 37

Giác quan: 67

Giảm sát thương vật lý: 20%

Điểm chỉ số còn lại: 0

“Oh! Không thể tin được!”

Nhanh nhẹn và Giác quan của anh đã được cộng thêm 20 điểm. Chỉ số của chiếc vòng đã cộng dồn vào chỉ số của Jinwoo. Cậu sờ quanh cổ mình. Không cảm thấy gì ở đó. Có vẻ như việc trang bị vật phẩm của Hệ thống sẽ không được nhìn thấy.

Jinwoo thở phào nhẹ nhõm. Cậu cảm thấy may mắn vì không phải ra đường với chiếc vòng đeo cổ của chó.

‘Tiếp theo là răng nanh...’

Mỗi chiếc răng có giá tới 150.000 vàng. Với chỉ 3 chiếc răng, Jinwoo đã kiếm được 450.000 vàng.

Vàng hiện tại: 562.362

‘Loại răng gì mà đắt dữ thần vậy trời?’

Cuộc chạm trán đầu tiên đã đem lại dự cảm không lành cho Jinwoo về nơi này. Đây sẽ là một cuộc chiến vô cùng khó khăn. Lâu đài quỷ không phải là một khu vui chơi.

Tuy nhiên, cũng có điểm đáng mừng. Chỉ hạ một con quái đã đem về số vàng gấp 4 lần số vàng cậu kiếm được ở Hầm ngục trước kia. Nếu cứ tiếp tục như này, cậu hoàn toàn có thể mua được những vật phẩm đắt tiền trong Cửa hàng.

‘Miễn là mình có thể dọn sạch nơi này...’

Jinwoo nhìn lên tòa tháp rực lửa.

Phừng!

Đỉnh tháp bao phủ bởi một màn sương kì lạ. Cách duy nhất để giải đáp thắc mắc chính là tự mình trải nghiệm. Nhưng Jinwoo nhanh chóng lắc đầu.

‘Không! Còn quá sớm để leo lên đó!’

Cậu mới chỉ đủ khả năng để đánh bại con quái vật canh cổng. May mắn là cậu có danh hiệu đi kèm, cộng với mánh khóe hồi phục của nhiệm vụ hàng ngày. Jinwoo không thể biết được có gì ở bên trong. Thế nên, bây giờ cậu quyết định rút lui.

Tuy nhiên, có một điều Jinwoo chắc chắn. Đây chính là món quà mà cậu muốn.

Mô tả của chiếc Hộp không hề sai chút nào. Thăng cấp, vật phẩm và vàng. Tất cả đều là những thứ cậu muốn. Một khi cậu có đủ sức mạnh, cậu sẽ có tất cả mọi thứ.

Có điều giờ chưa phải là lúc.

Hơi thất vọng, nhưng Jinwoo đành cất chìa khóa vào kho.

‘Mình nhất định sẽ quay trở lại!’

Đó như là một lời hứa. Đầy kiên định.

Jinwoo quay đi với một nụ cười trên gương mặt.

---

Vài ngày trôi qua trong bình lặng. Còn Jinho lại liên tục gọi điện hàng ngày, như để kiểm tra tình hình của Jinwoo.

“Hyungnim! Là em đây, Yoo Jinho đây!”

“Rồi, nói ngắn gọn thôi.”

“Vâng, hyungnim!”

Jinho nói với Jinwoo rằng cậu nhóc đang nhanh chóng tập hợp một đội. Rằng cậu nhóc đang làm việc rất chăm chỉ. Tổ đội đột kích sắp xong xuôi, nên mong Jinwoo hãy chờ thêm một chút.

‘Cậu ta sợ mình rút lui thì phải...’

Nhưng ngoài việc chờ đợi Jinho, Jinwoo cũng không còn cách nào khác. Trong những ngày vừa qua, cậu đã liên tục xem qua trang web của Hiệp hội. Và cũng như mọi lần, không có cuộc đột kích nào dành cho Thợ săn hạng E cả.

Cuộc đột kích với tên Hwang Dongseok phải nói là khá may mắn. Ngay cả khi tên khốn đó có âm mưu thủ đoạn đến đâu, không thể phủ nhận nhờ có hắn cậu mới có thể tham gia một cuộc đột kích riêng.

‘Mình đã có tiền, lên cấp và còn có thêm một kỹ năng mới!’

‘Ủa chờ chút... mình đang cám ơn tên đó à?’

Jinwoo ôm đầu. Mặc kệ đi, dù có phải gặp thêm nhiều tên khốn như vậy, cậu vẫn muốn quay trở lại Hầm ngục hơn.

Ọc ọc!

Bụng Jinwoo đột ngột sôi lên.

‘Tới giờ ăn chưa nhỉ?’

Jinwoo bước ra khỏi bảng công việc và tiến tới nhà bếp.

Tủ lạnh không còn một thứ gì.

“...”

Gần đây cậu bị phân tâm bởi nhiều thứ và quên béng luôn việc mua thức ăn.

‘Có lẽ hôm nay phải đi chợ rồi...’

Jinwoo vừa ngáp vừa đóng cửa tủ lạnh lại.

Một trong những điểm cậu yêu quý của căn hộ cũ kĩ mà gia đình đang ở, đó là nó rất gần một cửa hàng tạp hóa.

Jinwoo thay tạm một bộ đồ thoải mái và đi ra ngoài. Mất khoảng 10 phút đi bộ để đến đó.

Hàng hóa của cửa hàng đập vào mắt cậu. Không có sự kiện giảm giá gì nên khách hàng khá thưa thớt. Jinwoo cầm lấy một chiếc giỏ và nhanh chóng bước vào khu thực phẩm. Kể từ khi mẹ ngã bệnh, cậu phải quán xuyến mọi việc trong gia đình. Vì vậy, việc đi chợ trở nên khá đơn giản. Đó như là trải nghiệm thường xuyên của Jinwoo.

‘Không có gì đáng mua cả...’

Cậu đang nhìn chằm chằm vào những món đồ và lên thực đơn cho bữa tối.

“Chàng trai trẻ, cậu vẫn khỏe chứ?”

Jinwoo quay lại nơi có giọng nói thân thiện.

‘Là ai?’

Do có chỉ số Giác quan cao, cậu đã biết trước có một Thợ săn ở đó. Nhưng cửa hàng tạp hóa là nơi đông người mua sắm, bao gồm cả những Thợ săn, nên Jinwoo đã không quan tâm. Không ngờ Thợ săn đó lại bắt chuyện với cậu. Thật may, đó là một người quen.

“Chú Song?”

Jinwoo niềm nở với người đàn ông đứng tuổi.

Song Chiyeol, là người mà Jinwoo thân mật gọi bằng chú Song, đang nhìn Jinwoo bằng ánh mắt pha trộn giữa bất ngờ và hạnh phúc.

“Tôi nghe nói cậu đã ổn, nhưng nhìn thấy cậu thế này, tôi thật sự không tin vào mắt mình!”

Song Chiyeol khá bất ngờ trước sự hồi phục của Jinwoo. Xấu hổ trước sự tò mò của ông chú, Jinwoo gãi gãi đầu. Song Chiyeol tiếp tục.

“Tôi đã định đi thăm cậu. Nhưng những tên khốn trong Hiệp hội, không biết moi đâu ra lệnh cấm cho vụ việc. Thế là tôi không thể gặp cậu được! Tôi tin rằng cô Juhee cũng sẽ mừng đến phát điên khi thấy cậu thế này...”

“Juhee sao...?”

“Ừ... Cô ấy bảo sẽ không làm Thợ săn nữa. Nhưng tuần trước vẫn đến một cuộc đột kích nào đó để có thể thấy cậu...”

“Tuần trước sao...?”

Lời giải thích của chú Song làm Jinwoo sực nhớ ra điều gì đó.

Tuần trước.

Thời gian cậu tham gia cuộc đột kích của Hwang Dongseok cũng là lúc Hiệp hội có một cuộc đột kích khác.

‘Đó là lý do tại sao Hiệp hội im lặng...’

Không phải họ không gọi cho cậu, mà thực ra cậu đã bỏ lỡ họ. Một bí ẩn nho nhỏ đã được giải đáp.

Song Chiyeol tiếp tục nhìn kĩ Jinwoo. Ánh mắt của ông không tránh khỏi sự kinh ngạc.

“Cậu Sung vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn nhỉ? Chân của cậu vẫn...”

Ánh mắt Song Chiyeol rơi xuống nửa dưới người Jinwoo. Sự kinh ngạc trên gương mặt ông nhanh chóng chuyển thành sự kinh hoàng.

“Cậu...cậu Sung...chân của cậu...”

Chương 30: Gặp lại người quen

Jinwoo không biết trả lời sao cho thỏa đáng. Cậu quyết định nói thật:

“Khi cháu mở mắt dậy, cháu cũng không biết chuyện gì đã xảy ra nữa...”

Song Chiyeol gật đầu. Đã 10 năm kể từ ngày cánh Cổng đầu tiên xuất hiện trên thế giới, những điều không thể tin được cứ lần lượt xảy ra. Hiện tượng thức tỉnh. Các Thợ săn xuất hiện.

Trong số đó có một Triệu hồi sư Hạng S, người có thể phục hồi bất kì bộ phận nào trên cơ thể, miễn là nạn nhân còn sống. Thật khá điên rồ khi nghĩ rằng, Thợ săn đó đã hồi phục cho Jinwoo.

“Thật không đúng khi để một người còn trẻ bị tật nguyền. Tôi rất biết ơn vì điều đó...”

Song Chiyeol thở phào nhẹ nhõm. Jinwoo đưa ánh nhìn xuống tay trái của ông chú, tay áo phất phơ. Rõ ràng nó trống rỗng. Song Chiyeol cười và xoa xoa vai trái.

“Đừng băn khoăn về chuyện này, một Thợ săn luống tuổi như tôi gặp tai nạn trong cuộc đột kích là chuyện bình thường. Tôi phải cảm ơn là mình chỉ bị như thế này thôi.”

Song Chiyeol nói những lời này, để Jinwoo không cảm thấy phải áy náy. Nhưng, những người khác thì không hề thấy như vậy.

“Ôi trời, xem ông ta kìa...”

“Thật khủng khiếp, chắc là do một con ma thú gây ra...”

Mọi người đi qua và thì thầm về cánh tay của Song Chiyeol. Thậm chí, một số người còn đứng lại nhìn chằm chằm và chỉ trỏ.

Jinwoo lên tiếng nhằm thoát khỏi tình cảnh này.

“Mình đi nơi nào yên tĩnh chút được không chú?”

Có quá nhiều khách hàng và Song Chiyeol cũng cảm thấy phiền toái vì điều đó. Ông nhanh chóng gật đầu vì còn vài chuyện muốn hỏi Jinwoo.

“Được chứ, như vậy cũng tốt!”

Hai người đang tìm một nơi để nói chuyện. Trong lúc đi bộ, Song Chiyeol cảm thấy điều gì đó.

‘Bước chân của cậu Sung?’

Bước chân của Jinwoo thực sự rất nhẹ, gần như không phát ra tiếng động. Ngay cả khi đi bên cạnh, thật khó cho ông có thể cảm nhận ra sự hiện diện của Jinwoo. Chuyện này sao có thể được? Người Thợ săn lớn tuổi cảm thấy, nếu có một cuộc tỉ thí giữa hai người lúc này, ông cũng không thể chạm vào Jinwoo. Dù cho ông là Thợ săn hạng C, còn Jinwoo, chỉ là hạng E...

‘Mình đang nghĩ gì thế này...’

Song Chiyeol lắc đầu. Những thứ đó không quan trọng nữa. Ông có điều cần nói với Jinwoo. Đó là điều phải nói.

Khi tìm thấy nơi thích hợp để trò chuyện, Song Chiyeol nhanh chóng quay lại, đối mặt với người Thợ săn trẻ tuổi. Ông nhanh chóng cúi đầu trước khi Jinwoo có thể kịp ngăn lại.

“Cậu Sung Jinwoo, thực sự cảm ơn cậu!”

Để người đáng tuổi cha mình phải cúi đầu, Jinwoo thực lòng cảm thấy áy náy. Cậu cố gắng để chú Song đứng dậy nhưng ông vẫn không đứng thẳng lên.

“Chú à, đứng thẳng dậy đi mà...”

Nghe những lời van nài của Jinwoo, ông ngẩng đầu lên. Đột nhiên, có một cuộc điện thoại gọi tới. Song Chiyeol xin lỗi và đi nghe máy.

“Hiểu rồi, tôi sẽ tới đó ngay!”

Kết thúc cuộc gọi, khuôn mặt ông hơi đanh lại. Song Chiyeol quay sang Jinwoo.

“Xin lỗi, tôi phải đi có việc...”

Tuy nhiên, Jinwoo đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của ông chú. Nhờ có chỉ số Giác quan cao, khả năng nghe của cậu vốn đã khác thường, nay lại còn được cải thiện.

Cuộc gọi đó là của Hiệp hội, họ thông báo vì có một cánh Cổng vừa mới xuất hiện. Song Chiyeol lo lắng về việc Jinwoo vừa xuất viện nên đã giấu cậu. Nhưng đó, lại là điều Jinwoo đang mong chờ.

“Hiệp hội Thợ săn gọi cho chú hả?”

“Cậu... cậu nghe hết rồi à?”

HIệp hội sẽ gọi tất cả Thợ săn trong khu vực để giải quyết một cánh Cổng. Nếu chú Song có điện thoại, ắt hẳn, Jinwoo cũng sẽ được triệu tập. Có điều, điện thoại của cậu vẫn đang ở một phương trời, xa lắm.

“Cháu cũng sẽ đi!”

“Cậu Sung à...”

Đôi mắt Song Chiyeol định ngăn Jinwoo lại, nhưng nhìn mặt Jinwoo, ông biết điều đó là vô ích.

Hai người có mặt ở địa điểm chỉ định. Vì Cổng xuất hiện trong khu dân cư, cảnh sát đã sớm có mặt để phong tỏa. Và cũng vì không ai có nhu cầu đến nơi nguy hiểm này, cảnh sát cũng giảm được phần nào công việc.

Thường thì một cánh Cổng tới tay Hiệp hội, đó là lúc nó sắp Bùng nổ. Với lại, có mặt để làm gì khi cũng chẳng thấy được cách Thợ săn chiến đấu. Tóm lại, lâu lâu chỉ có vài đứa trẻ hiếu kì lảng vảng, và cũng nhanh chóng bị đuổi đi.

Jinwoo và Song Chiyeol xuống taxi và bị cảnh sát chặn lại.

“Hai người có thể cho tôi biết danh tính được không?”

Song Chiyeol lấy giấy phép Thợ săn từ ví của mình.

“Thợ săn hạng C, Song Chiyeol. Đây là đồng nghiệp của tôi, Sung Jinwoo.”

Người cảnh sát gật đầu hài lòng.

“Cảm ơn vì sự giúp đỡ của các anh!”

“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức có thể! Cám ơn ngài cảnh sát!”

Sao khi trao đổi vài lời chào xã giao, hai Thợ săn tiến về phía cánh Cổng. Jinwoo đi phía sau ông chú.

Một người của Hiệp hội đã đợi sẵn ở đó. Đó là một người phụ nữ còn khá trẻ. Cô đi về phía hai người.

“Chào Thợ săn Song Chiyeol! Hả! Sao Thợ săn Sung Jinwoo cũng có mặt ở đây? Hiệp hội không liên lạc với anh được?”

Song Chiyeol trả lời thay Jinwoo.

“Tôi nhận được cuộc gọi khi đang gặp Thợ săn Sung. Vì thế nên cậu ấy đi cùng với tôi luôn.”

“Oh, vậy mà tôi cứ tưởng Thợ săn Sung Jinwoo đang tránh thêm một cuộc gọi nữa của Hiệp hội...”

Nhân viên mỉm cười trước câu nói đùa của chính mình. Nếu là trước đây, đó có thể là điều hợp lý. Bị một vết thương không phải chí mạng, nhưng vẫn rất nặng, Jinwoo đã tắt điện thoại trong sợ hãi.

Giờ thì cậu có thể thở phào nhẹ nhõm. Khi từ chối 3 lần triệu tập của Hiệp hội, một Thợ săn có thể bị trục xuất. May mắn thay, giờ Jinwoo đã ở đây.

“Ah, các Thợ săn khác cũng đã có mặt rồi. Tôi nghĩ mọi người nên đi chào họ một chút...”

Cô gái ra hiệu cho những Thợ săn khác. Chỉ có hai người. Sau sự kiện Hầm ngục kép, số lượng Thợ săn trong khu vực chẳng còn lại bao nhiêu. Theo lời chú Song, thậm chí hai trong số những người còn sống sót đã giải nghệ.

‘Và Juhee là một trong số đó...’

Jinwoo nhìn xung quanh. Đúng là không có Juhee thật.

Khi hai người đến gần, có vẻ như hai Thợ săn kia đang cố tránh mặt Jinwoo. Cậu nheo mắt lại.

‘Có phải là...’

Chính là hai trong số những người đã bỏ rơi Jinwoo. Kim Sangsik và một người đã bỏ chạy ra ngoài lúc đang đỡ Jinwoo.

“Ơ... cậu Sung...”

Kim Sangsik cố thu hết can đảm để đưa ra một câu nói. Nhưng lời chào muộn màng nhanh chóng bị ánh mắt lạnh lùng của Jinwoo cự tuyệt.

“...”

Người đàn ông nhanh chóng lùi ra xa và im lặng.

‘Đó... đó có phải là Jinwoo mà tôi biết hay không... mắt cậu ta như một con ma thú vậy...’

Cơ thể Kim Sangsik run rẩy. Tóc gáy dựng ngược hết lên. Đó không phải là lỗi của ông ta. Rõ ràng là Jinwoo đã đưa ra một sát ý thấy rõ. Cậu mong muốn ông Kim tránh xa ra ngay lúc này, và tương lai cũng vậy.

“Cậu Sung!”

Song Chiyeol, người đang đứng cạnh Jinwoo, đột nhiên mỉm cười.

“Cô ấy đến rồi kìa...”

Jinwoo quay sang hướng tay chỉ của chú Song. Nhưng trước khi cậu kịp quay lại hoàn toàn thì...

“Jinwoo...”

Một cơ thể mềm mại đã ôm chặt lấy cậu.

“Juhee...”

Trong khi Jinwoo còn đang ngạc nhiên, Juhee đang kiểm tra toàn bộ cơ thể của Jinwoo trong nước mắt.

“Cậu có ổn không? Cậu còn bị thương chỗ nào không? Còn chân cậu? Chân cậu có bị làm sao...”

Juhee nhìn qua mặt Jinwoo, sau đó nhìn xuống chân. Dù phản ứng có hơi chậm hơn, nhưng không khác gì so với Song Chiyeol trước đó.

“Ah, nó...”

Lời giải thích của Jinwoo đã bị nhấn chìm bởi một giọng nói lớn.

“Hoho... tình yêu tuổi trẻ, thật là nồng nhiệt!”

Một người trong trang phục tù nhân vừa bước xuống xe đã huýt sáo và lớn tiếng la hét về phía họ.

‘Họ đang quay phim ở đâu à?’

Khi Jinwoo còn đang lưỡng lự nhìn về phía người mặc áo tù nhân. Một người đàn ông mặc com lê bước xuống xe và nhanh chóng cảnh báo hắn.

“Câm miệng ngay!”

Tên tù nhân nhanh chóng ngó lơ đi, nhưng khi người kia quay lại xe, hắn lại nháy mắt với Juhee. Trán Jinwoo nhăn lại. Người đàn ông mặc co lê dẫn thêm hai tù nhân đang bị còng tay trong xe đến chỗ nữ nhân viên và chào cô.

“Cuối cùng anh cũng tới rồi nhỉ?”

“Cô thông cảm. Tôi bị kẹt xe trên đường đến đây...”

Nhân viên Hiệp hội nhanh chóng đưa một số giấy tờ để ký cho người đàn ông. Cùng lúc đó, cô cho gọi tất cả các Thợ săn.

“Những tù nhân này đang trong giai đoạn lao động công ích. Họ sẽ cùng đột kích với các Thợ săn.”

Gương mặt của những Thợ săn tối sầm lại nhanh chóng. Kim Sangsik là người đầu tiên bước lên.

“Tù nhân lao động công ích? Ý cô là chúng tôi sẽ vào Hầm ngục với những tên tội phạm sao?”

Những Thợ săn từng phạm tôi sẽ có hai lựa chọn. Một là sẽ chấp hành bản án đến khi hết thời hạn. Hai là sẽ hợp tác với Hiệp hội Thợ săn để được giảm án. Và hầu như, tên nào cũng chọn cái sau cả.

Đó là lý do những tên tội phạm phải lao động công ích đã xuất hiện ở đây. Nữ nhân viên cúi đầu xin lỗi.

“Tôi thực sự xin lỗi. Thợ săn còn hoạt động trong khu vực của chúng ta đã giảm đi quá nhiều. Hiệp hội không còn lựa chọn nào khác trong thời điểm này. Nhưng rất may là, một Thợ săn của Cục giám sát sẽ đồng hành cùng mọi người.”

Kim Sangsik nghi ngờ hỏi lại.

“Một Thợ săn của Hiệp hội sẽ đi cùng chúng tôi?”

Chương 31: Thợ săn của Cục Giám sát

“Vâng! Tất cả tù nhân đều hạng C, còn Thợ săn của Cục giám sát là hạng B. Vậy nên mọi người không cần lo gì cả.”

Kim Sangsik đành miễn cưỡng gật đầu. Theo lý thuyết cơ bản, cần tối thiểu 10 Thợ săn hạng C để đánh bại một Thợ săn hạng B. Nếu một người xếp hạng B như vậy không chỉ theo giám sát, mà còn hỗ trợ cuộc đột kích, thì không có gì để phàn nàn nữa.

‘Một người hạng B và ba người hạng C sao?’

Jinwoo nhìn chằm chằm vào Thợ săn của Cục giám sát và các tù nhân với khuôn mặt bối rối.

‘Có một cái gì đó rất lạ...’

Một luồng sát khí mạnh mẽ tràn ra trong bọn họ. Đây là phản ứng của chỉ số cảm giác, hay là do cậu quá lo lắng? Dù đó là gì đi chăng nữa, Jinwoo vẫn cảm thấy cực kì khó chịu.

Cậu thì thầm với Juhee.

“Juhee, đừng tham gia cuộc đột kích này...”

Juhee nhìn quanh rồi trả lời.

“Thế còn cậu?”

“Nếu tớ đi thì sao?”

Jinwoo trả lời bằng một câu hỏi. Và Juhee, cũng đáp lại một cách dứt khoát.

“Thì tớ cũng đi!”

‘Trời à, mình biết là cậu đang lo cho mình nhưng mà...’

Nhưng trong quá khứ mà Jinwoo biết, Juhee vốn là một cô nàng cực kì bướng bỉnh. Cậu đành chấp nhận.

‘Nếu có mình chắc mọi thứ sẽ ổn thôi nhỉ...’

Rốt cuộc thì, một mình cậu đã hạ gục nhóm của Hwang Dongseok. Và trong đó có tới 5 Thợ săn hạng C

Jinwoo gật đầu.

“Được rồi, được rồi mà.”

Thợ săn của Cục giám sát đã giải quyết xong phần thủ tục giấy tờ với nữ nhân viên. Anh ta bước đến trước mặt các Thợ săn.

“Tôi là Kang Taeshik của Cục giám sát Thợ săn. Tôi nghĩ rằng mọi người đã nghe sơ qua tình hình. Nhưng đừng lo lắng, tôi sẽ theo sát những tên khốn đó.”

Anh ta ra hiệu cho các tù nhân bước đến. Từng tên một được Kang Taeshik tháo còng.

“Aw aw, này cậu trai, điều này thực sự không thoải mái đâu...”

“Đừng kéo tao như thế này. Tụi tao đâu phải nô lệ của mày...”

Những tên tù nhân xoa tay và cằn nhằn sau khi được tháo còng. Phớt lờ chúng, Kang Taeshik quay về phía các Thợ săn.

“Ai sẽ là người dẫn đầu cuộc đột kích này?”

Theo thói quen, Song Chiyeol ngập ngừng đưa tay lên.

Kang Taeshik gật đầu.

“Được!”

Theo bước Song Chiyeol, các Thợ săn lần lượt tiến vào Cổng.

“Đi thôi mào!”

Jinwoo và Juhee cũng đang đứng trước Cổng. Đây là chuyến đi chung cuối cùng của họ vào Hầm ngục. Junhee nắm lấy tay áo Jinwoo và bước vào.

---

Hầm ngục này chứa đầy bọn yêu tinh. Đối mặt với những con ma thú cấp thấp này, cuộc đột kích diễn ra dễ dàng hơn nhiều so với dự kiến.

Screeech!

Screee-!

Ngay cả trước khi vận dụng toàn bộ sức mạnh, Jinwoo vẫn dễ dàng tiếp cận và hạ gục từng con một. Trước khả năng chiến đấu của cậu, Song Chiyeol và Juhee vô cùng ngạc nhiên. Họ nhớ rõ ràng Jinwoo không có kiểu chiến đấu như thế này bao giờ.

“Whoa~...”

Jinwoo đang sử dụng sức mạnh tối thiểu để tránh bị chú ý. Nhưng thật sự, nó vẫn quá khác biệt so với con người cũ của cậu.

Juhee bước đến gần cậu và hỏi.

“Cậu học những thứ này ở đâu thế?”

“Tớ chạy bộ mỗi ngày!”

“Chạy bộ thôi sao?”

Juhee bối rối, nhưng đó cũng không hẳn là lời nói dối.

‘Nhưng mình không nhận được điểm kinh nghiệm nào...’

Cấp độ của kẻ thù quá thấp!

Bạn không nhận được điểm kinh nghiệm nào!

Cấp độ của kẻ thù quá thấp!

Bạn không nhận được điểm kinh nghiệm nào!

Jinwoo khá thất vọng. Dù đã giết khá nhiều yêu tinh, nhưng những gì cậu nhận lại chỉ là thông báo này.

‘Với tốc độ này thì...’

Thậm chí tệ hơn, lõi ma thuật nhận được tù những yêu tinh là loại hạ cấp. Jinwoo nhìn xung quanh. Nhưng tên tội phạm được tự do di chuyển sau một thời gian bị giam giữ. Chúng đang bước lên xác những con yêu tinh.

Screeech!

Screeee-!

Thật khó để nói ai là người và ai mới là ma thú.

‘Có lẽ mình cũng không cần ra tay nhiều.’

Nhưng Jinwoo lại không nhận được kinh nghiệm và cũng không có tiền nữa. Jinwoo cân nhắc.

‘Nếu lúc nào cũng như thế này, mình có nên rút khỏi Hiệp hội không?’

Hiệp hội chỉ đột kích những Hầm ngục hạng D hoặc E. Và nếu Jinwoo không nhận được bất kỳ điểm kinh nghiệm nào, cậu chẳng có lý do gì để ở lại cả.

‘Với lại giờ mình cũng có thể tự trả tiền hóa đơn cho mẹ.’

Cậu có thể tự do rời khỏi Hiệp hội nếu muốn. Đây là lý do tại sao có tiền vẫn tốt hơn. Jinwoo có thể có nhiều sự lựa chọn hơn trên con đường của mình.

Trong khi cậu đang băn khoăn với những suy nghĩ, cả nhóm đã tiến sâu hơn vào Hầm ngục.

“Huh?”

“Hmm?”

Có ba ngã rẽ xuất hiện. Kang Taeshik đề nghị với Song Chiyeol.

“Hầm ngục này có độ khó khá thấp. Chúng ta chia nhau ra được chứ?”

“Được thôi!”

Song Chiyeol đồng ý. Jinwoo bắt đầu tập trung những giác quan của mình.

‘Để xem, con đường nào dẫn đến phòng con Boss.’

Jinwoo hy vọng con Boss sẽ cho cậu một vài điểm kinh nghiệm. Chẳng mấy chốc, năng lượng của các sinh vật sống trong Hầm ngục đã được Jinwoo nắm bắt. Mở mắt, Jinwoo quay sang Song Chiyeol.

“Chọn đường bên trái đi chú...”

“Thật chứ?”

Jinwoo, Juhee và Song Chiyeol đã chọn đường bên trái. Kang Taeshik và những tù nhân đi con đường bên phải. Ở giữa, là hai người còn lại.

Nhịp tim của Jinwoo bắt đầu dồn dập.

‘Con Boss ở cuối con đường này.’

Nó không thể gọi là mạnh, nhưng chắc hẳn sẽ gây được nhiều khó khăn hơn là lũ yêu tinh. Nhưng chỉ sau khi tiến thêm vài bước, một đám yêu tinh đã xuất hiện và chặn đường họ.

Kikik!

Kiriririk!

Kiiki!

Có khoảng 10 tên trong số chúng. Gậy gỗ, kiếm gỗ và giáo gỗ là vũ khí. Nhưng chúng thật sự chẳng có chút nguy hiểm đối với Jinwoo.

‘Tụi nó không cảm thấy mệt mỏi hả trời?’

Jinwoo nhăn mặt khó chịu. Những thứ không có chút giá trị cứ liên tiếp xuất hiện. Không điểm kinh nghiệm hay tiền bạc, chúng chẳng khác gì những cái gai trong mắt cậu.

“Có mười con...”

“Chúng ta làm gì đây, có nên quay lại và tập trung mọi người không?”

“Hay là tha cho chúng đi?”

“Hmm...”

Nhưng hai người kia nghiêm túc hơn Jinwoo rất nhiều.

Tay Song Chiyeol xuất hiện một quả cầu lửa, và Juhee đang chuẩn bị sẵn phép thuật chữa lành. Jinwoo gãi đầu.

‘Nhớ lại hồi trước, chưa bao giờ mình có thời gian rảnh trong một Hầm ngục...’

Có phải do cậu mạnh mẽ hơn hay không? Cũng một hoàn cảnh, nhưng cảm giác đem lại đã khác trước. Nó biểu hiện rõ ràng sự thay đổi của Jinwoo.

Câu nói của Song Chiyeol cắt ngang dòng suy nghĩ của Jinwoo.

“Cậu Sung, sẵn sàng chưa?”

“À vâng!”

Jinwoo tiến lên phù hợp với tốc độ di chuyển của nhóm và từ từ bước về những con yêu tinh. Đột nhiên, một tiếng hét vang lên từ đâu đó.

“Ahhhhhhh!”

Khuôn mặt của Song Chiyeol cứng lại.

“Chúng ta đi thôi nào!”

Ba Thợ săn nhanh chóng chạy về hướng có tiếng hét. Jinwoo hoàn toàn có thể vượt lên nhưng cuối cũng anh quyết định chạy cùng để đảm bảo an toàn cho hai người họ. Cuối cũng, họ đã đến nơi phát ra tiếng thét.

“Đằng kia! Có ai đó...”

Thợ săn của Cục giám sát Kang Taeshik đang quỳ trên nền đất đầy máu. Anh ta hét lên khi ba người định đến gần.

“Cẩn thận... những tên khốn vẫn còn ở đâu đó...”

Như những lời nói đó đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng, Kang Taeshik đổ sập người xuống mặt đất.

Không thể làm ngơ, Juhee nhanh chóng chạy về phía anh ta.

Sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra, bản thân Juhee vẫn tự nhủ mình là một Trị liệu sư hạng B. Ngay cả khi có kẻ thù xung quanh, nhiệm vụ của cô vẫn là chữa lành cho mọi người. Cô quyết định chữa cho Kang Taeshik trước khi những tên kia xuất hiện trở lại.

“Đợi tôi một chút...”

Cô đưa hai tay ra trước mặt Kang Taeshik. Một luồng ánh sáng nhanh chóng bao phủ lấy đôi tay.

Ngay trong khoảnh khắc đó, Kang Taeshik bật người dậy. Bàn tay chứa đầy ma lực của hắn nhắm vào cổ Juhee.

Vụt!

Nhưng trước khi bàn tay đó kịp chạm đến cổ Juhee, một bàn tay khác đã nhanh chóng chụp lấy cổ tay của Kang Taeshik.

Vụt!

“Ah...!”

Juhee lùi về sau trong sự hoảng sợ và ngã xuống đất.

Kang Taeshik vô cùng ngạc nhiên.

‘Kẻ nào có thể chặn ta lại ở khoảng cách này...’

Một Thợ săn hạng cao sẽ dễ dàng hạ gục một người ở hạng thấp hơn. Đó là lý do hắn nhắm vào Juhee trước, một Thợ săn hạng B. Và may mắn thay, cô ấy lại không thuộc lớp Thợ săn biết chiến đấu, nên Kang Taeshik nghĩ sẽ dễ dàng hạ gục cô chỉ bằng một đòn bất ngờ.

Nhưng đòn tấn công đã bị chặn lại trong nháy mắt.

Những diễn xuất của hắn đã bị phơi bày.

Kang Taeshik nhìn thấy bàn tay đang giữ cổ tay hắn là của Jinwoo. Đôi mắt Jinwoo cũng chứa đầy sát khí. Kang Taeshik cau mày.

“Chỉ là một tên nhãi nhép!”

Vù!

Nắm đấm của Kang Taeshik nhắm vào mặt Jinwoo. Nhưng gần như ngay lập tức, Jinwoo đã tránh được đòn tấn công đó.

‘Cái gì?’

Kang Taeshik hất Jinwoo sang một bên bằng chính sức mạnh của mình.

“Gì chứ?”

Jinwoo cũng vô cũng ngac nhiên. Đó là sức mạnh của một Thợ săn cao cấp.

Không bị giữ bởi bàn tay của Jinwoo, Kang Teashik liên tục tung ra những cú đấm. Nhưng Jinwoo cũng không phải dạng vừa. Anh nhanh chóng tránh toàn bộ và phản công lại.

Binh! Bốp! Vù! Vụt! Bang! Bụp!

Hai người liên tục ra đòn và tránh né những cú đánh của nhau. Không ai có dấu hiệu sẽ lùi lại.

Trong khi họ đang chiến đấu, Song Chiyeol đã lao đến và kéo Juhee ra khỏi khu vực nguy hiểm.

“Chú... chú xem kìa...”

Juhee sững sờ và không thể nói nên lời. Song Chiyeol thậm chí còn đang sốc hơn cả cô ấy.

‘Sao... Sao có thể như thế được...’

Những đòn tấn công và phòng thủ của hai người tung ra với một tốc độ không thể tin được. Nó quá nhanh để có thể thấy được bằng mắt thường. Chuyển động của tay Thợ săn kia còn có thể hiểu được. Nhưng còn Jinwoo, đó không phải là Jinwoo mà ông vẫn biết. Chàng trai trẻ có thể theo kịp tốc độ của một Thợ săn hạng B sao?

‘Tốc độ quá nhanh thậm chí đối với một người hạng C như mình...’

Song Chiyeol đã hiểu cảm giác của mình lúc vừa gặp Jinwoo. Đây không phải là Thợ săn hạng E yếu ớt mà ông từng biết.

Tung hàng chục đòn thế trong phút chốc. Hai Thợ săn lùi lại để lấy nhịp thở và tiếp tục thăm dò nhau.

Jinwoo nheo mắt nhìn Kang Taeshik nghi ngờ.

“Máu trên quần áo, không phải của ngươi! Đúng không?”

Kang Taeshik xoay cổ tay và không ngần ngại trả lời.

“Đúng rồi đấy! Là máu của những tên khốn. Dẹp chuyện đó sang một bên đi, ta không nghĩ sẽ gặp một tên như ngươi ở đây đâu!”

Kang Taeshik khá kinh ngạc. Hắn không biết một Thợ săn hạng khá cao đang làm việc cho Hiệp hội.

‘Điều này không tốt chút nào...’

Hắn đã nghĩ, hôm nay là thời cơ tốt để hành động. Nhưng sự xuất hiện của Jinwoo không hề nằm trong kế hoạch đó.

Kang Taeshik hỏi lại. Hắn không giấu nổi sự tò mò.

“Ngươi là ai? Thứ hạng của ngươi là gì?”

Jinwoo triệu hồi Nanh độc của Casaka trong tay và trả lời.

“Sung Jinwoo. Thợ săn hạng E!”

Chương 32: Ẩn thân

Kang Taeshik là một Thợ săn hạng B.

Hắn cảm thấy như bị tát vào mặt. Ngay cả khi đối đầu với những Thợ săn hạng B, chưa chắc có ai theo được tốc độ của hắn. Và bây giờ, có một kẻ solo tốc độ với hắn, tự xưng là Thợ săn hạng E.

‘Mày đang giỡn mặt tao à?’

Kang Taeshik nghiến răng.

‘Mà chờ chút...’

Điều gì đó làm Kang Taeshik phân vân.

‘Nếu tên đó là Thợ săn cấp cao, hắn sẽ không bao giờ có mặt ở đây!’

Thợ săn làm việc cho Hiệp hội thường chỉ là người cấp thấp. Những cánh Cổng mà Hiệp hội phải dọn có cấp độ quá thấp, đến nỗi mà các Bang Hội hay công ty tư nhân đều bỏ qua. So với những Thợ săn khác, Thợ săn làm việc cho Hiệp hội luôn bị coi thường.

Vậy nên, tên này cũng có thể là hạng E. Và chắc là hắn có kỹ năng ẩn nào đó.

‘Nhưng một kẻ mạo cấp như thế không thể được Hiệp hội chấp nhận...’

Cuối cùng, Kang Taeshik đi đến một kết luận.

‘Tái thức tỉnh!’

Giờ hắn mới chợt nhớ ra, thời gian gần đây ban lãnh đạo Hiệp hội đang xôn xao về một trường hợp tái thức tỉnh. Ngay trong khu vực này.

‘Họ nói đó là một Thợ săn của Hiệp hội...’

Kang Taeshik tự nguyền rủa mình. Lẽ ra hắn nên nhớ tên của Thợ săn đó. Nếu tên kia chưa kiểm tra lại năng lực, trên giấy tờ hắn vẫn chỉ là một Thợ săn hạng E không hơn không kém. Rõ ràng Kang Taeshik đã xem xét kĩ danh sách Thợ săn ngày hôm nay, nhưng lại bỏ quên mất trường hợp tái thức tỉnh.

‘Đen như chó mực vậy!’

Kang Taeshik không thể không chửi thầm về chuyện này.

‘Nếu biết trước chuyện này, mình nên đòi gã đó nhiều tiền hơn...’

Hắn nhớ lại câu chuyện vài ngày trước và liếm môi.

---

Vài ngày trước đó.

Tại một quán cà phê gần trụ sở của Hiệp hội Thợ săn.

Kang Taeshik cất tiếng hỏi khi vừa ngồi xuống.

“Tại sao lại gọi cho tôi?”

Người đàn ông trung niên đang ngồi đối diện, với khuôn mặt vô cùng hốc hác.

‘Ông ta nói ông ta là chủ tịch của mấy doanh nghiệp sao?’

Hắn chưa bao giờ gặp người đàn ông đó. Nhưng sau quá nhiều cuộc gọi, Kang Taeshik đã nhượng bộ và có một cuộc hẹn cho ông ta.

Người đàn ông nhỏ giọng, như đang tự nói với chính mình.

“Tôi nghe nói là, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra trong Hầm ngục...”

Giọng nói ông ta quá nhỏ, đến nỗi Kang Taeshik phải hỏi lại.

“Ý ông là sao?”

“Đây là tất cả số tiền mà tôi dành dụm được...”

Người đàn ông đẩy cuốn sổ tiết kiệm về hướng Thợ săn. Kang Taeshik nhìn qua lại giữa gương mặt ông ta và cuốn sổ, sau cùng, hắn cầm nó lên. Hai tỉ won.

Chính xác số tiền trong ngân hàng là hai tỉ won.

“Tại sao ông đưa tôi cái này?”

Người đàn ông trả lời, sau khi thấy gương mặt nghi ngờ của Kang Taeshik.

“Một tên tù do anh giám sát, đã từng xâm hại con gái tôi. Con bé đã treo cổ vì trầm cảm. Vợ tôi quá suy sụp nên cũng đã nhập viện sau đó...”

Ông tiếp tục với nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt.

“Và họ lại nói rằng, tên đó chỉ phải chịu vài năm tù. Làm sao tôi có thể ngủ được mỗi đêm, sau khi nghe tin đó...”

Người đàn ông ngước mặt lên. Khuôn mặt xen lần giữa đau khổ, buồn bã và tức giận.

“Tôi biết anh hiểu ý của tôi là gì!”

Ông ta cúi đầu.

“Làm ơn, ngài Thợ săn! Tôi xin anh!”

Một khoảng lặng rơi xuống, trước mặt hai người đàn ông.

Kang Taeshik dựa lưng vào ghế. Hắn trầm tư suy nghĩ.

Sau một thời gian, Kang Taeshik đã mở miệng.

“Ông biết tại sao tôi lại vào Cục giám sát Thợ săn của Hiệp hội không?”

“Ý ngài là?”

“Là một Thợ săn hạng B, tôi vốn được xem là một Thợ săn cấp cao. Cũng không ít lời đề nghị từ những Bang Hội. Nhưng ông biết tại sao tôi lại chọn công việc này dù mức lương không cao?”

“Tôi... không biết!”

Khóe miệng của Kang Taeshik nhếch lên. Trở thành một biểu cảm không thể gian xảo hơn.

“So với việc chiến đấu với quái vật, giết con người làm tôi phấn khích hơn!”

Với mục đích đó, trở thành Thợ săn của Hiệp hội là một chức vụ không thể tốt hơn. Hắn có thể tấn công những tên Thợ săn khác một cách hợp pháp. Và khi chúng chống cự, Kang Taeshik hoàn toàn có thể xuống tay hạ sát.

Kang Taeshik cố nuốt tiếng cười sắp sửa phát ra.

“Những điều ông nói, tôi thực sự không quan tâm lắm. Vấn đề ở đây là, còn những Thợ săn khác cũng vào trong Hầm ngục. Vậy tôi phải làm gì để có thể xử lý hết toàn bộ đây?”

Nghe những lời đó từ Kang Taeshik, người đàn ông cau mày thất vọng. Tất cả những gì ông muốn, chỉ là trả thù cho con gái mình. Như thể đang chế nhạo, Kang Taeshik lại bật cười.

“Đưa tôi thêm một tỉ won. Tôi sẽ chăm sóc luôn những tên Thợ săn kia. Được chứ?”

---

Trở lại với hiện tại.

Ba tỉ won.

Đối mặt với một tên Thợ săn đã tái thức tỉnh, cái giá ba tỉ won chẳng đáng gì. Tên đó có thể dồn hắn đến mức này. Một tên Thợ săn hạng E lại có thể gây ra sức ép cực kì khủng khiếp. Jinwoo sẵn sàng chống đỡ và đánh trả lại bất cứ đòn tấn công nào.

Kang Taeshik nuốt nước bọt.

‘Hắn không phải thứ dễ xơi...’

Kang Taeshik luôn tự tin trong mỗi trận đấu. Ngay cả trước khi thức tỉnh, hắn chưa bao giờ thua cuộc trong một trận đấu tay đôi. Dù không phải một chiến thắng dễ dàng, nhưng có lẽ hắn sẽ lên kế hoạch một chút.

Đột nhiên, Thợ săn hạng E lên tiếng.

“Sao ngươi lại giết những tù nhân đó?”

“Một trong số chúng đã cưỡng hiếp một cô gái. Cha cô gái đó đã đến gặp ta. Hắn ta thực sự không bằng một con thú. Ta chỉ làm việc phải làm!”

Jinwoo im lặng. Đó là sự thật sao?

Kang Taeshik bắt đầu đề nghị.

“Sau tất cả mọi chuyện, ta không hề muốn giết ngươi. Sao các ngươi không quên chuyện này đi. Nếu các ngươi biết giữ im lặng, ta sẽ không đụng đến các ngươi nữa!”

Tất nhiên, Kang Taeshik không hề muốn ai sống sót rời khỏi nơi này. Nhưng một cuộc đối đầu trực tiếp có thể khiến hắn bị thương. Hắn không hề muốn chút nào. Vì thế, ‘tỉa’ từng tên một sẽ dễ dàng hơn.

Nhưng Jinwoo nhanh chóng cười vào ý định của hắn.

“Lẽ ra ngươi nên nói điều đó trước khi tấn công chứ? Sau khi phục kích thất bại, ngươi nói những thứ này để làm gì?”

Chà, khá khôn ngoan. Kang Taeshik cũng mỉm cười.

‘Vậy thì, phải dùng đến cách cuối cùng này...’

Hắn quyết định dồn toàn lực tấn công. Đôi mắt hắn như chuyển sang màu đỏ. Nó nhanh chóng hướng đến Thợ săn hạng E.

‘Tên đó lấy con dao găm ở đâu ra?’

Trước khi Kang Taeshik kịp nhận ra, tay Jinwoo đã xuất hiện một con dao găm.

‘Mặc kệ hắn!’

Không quan trọng tên đó lấy ở đâu ra, chỉ cần nhìn qua, Kang Taeshik đã hoàn thành xong việc phân tích. Đối thủ có thân pháp nhanh nhẹn, biết sử dụng dao găm. Class chắc hẳn là một Sát thủ. Thật trùng hợp với Class của hắn ta.

Nhưng có môt điều, Jinwoo là một người vừa tái thức tỉnh. Chắc chắn sẽ không có kinh nghiệm nhiều như Kang Taeshik. Tên hạng E sẽ không có cơ hội để phô diễn kỹ năng đâu.

“Tao sẽ dạy cho mày vài chiêu...”

Kang Taeshik lấy một con dao từ thắt lưng và mỉm cười chế nhạo.

“Mày có thể làm gì đó giống như này không?”

Kang Taeshik sử dụng Ẩn thân. Cơ thể hắn ta nhanh chóng trở nên trong suốt. Khi hắn biến mất, Jinwoo giật mình nhìn xung quanh.

‘Đương nhiên rồi...’

Ẩn thân không đơn giản chỉ là tàng hình.

Ngoại hình, âm thanh và mùi.

Tất cả những thứ có thể phát hiện bằng các giác quan của con người, đều sẽ bị xóa đi. Đó chính là năng lực thật sự của Ẩn thân. Ngay cả trong hầu hết những Thợ săn Class Sát thủ, chỉ một số ít người có thể Ẩn thân. Bất kể cấp bậc như thế nào, chỉ có những kẻ may mắn thực sự mới có thể nhận được nó lúc thức tỉnh.

‘Ngạc nhiên chưa, thằng chó...’

Kang Taeshik nhanh chóng di chuyển ra sau lưng Jinwoo. Một nơi không hề được phòng bị.

‘End game nhé...’

Hắn đã mong đợi một cuộc chiến khó khăn hơn, nhưng nó lại vô cùng nhàm chán. Nếu đối thủ biết trước về Ẩn thân, có lẽ tên đó sẽ cầm cự lâu hơn một chút. Rốt cuộc, cách biệt về kinh nghiệm không thể san lấp được.

‘Chết đi!’

Dao găm của Kang Taeshik nhắm thẳng vào mạn sườn của Jinwoo.

Keng!

Âm thanh inh tai vang lên. Hai con dao găm va chạm vào nhau tóe lửa.

“Sao có thể?”

Con dao găm của Thợ săn hạng E kia đã chặn mũi dao của hắn lại.

Kang Taeshik nhìn lên gương mặt Jinwoo trong sự ngạc nhiên không thốt nên lời.

Jinwoo mở miệng, với giọng nói và khuôn mặt vô cảm.

“Cuối cùng cũng chịu xuất hiện!”

Sau tất cả những chuyện đã xảy ra.

Không thể hiểu được những gì Jinwoo đang nói, nhưng Kang Taeshik lờ mờ nhận ra, có điều gì đó đáng sợ sắp sửa ập tới.

Ring~

Nhiệm vụ khẩn cấp: Đối phó kẻ thù

Những kẻ có ý định giết [Người chơi] đã xuất hiện. Đảm bảo an toàn của bạn bằng cách đối phó với kẻ thù.

Kẻ thù cần đối phó: 1

Kẻ thù đã kết kiễu: 0

Không tuân thủ nhiệm vụ sẽ bị phạt

Jinwoo xác nhận nội dung của nhiệm vụ và thở phào nhẹ nhõm.

‘Đây chưa phải là tất cả!’

Cậu hy vọng Kang Taeshik sẽ làm điều gì đó để xuất hiện một nhiệm vụ khẩn cấp, giống như lần với nhóm Hwang Dongseok. Kết quả đúng như mong đợi. Khoảnh khắc Kang Taeshik ra tay với một ý định giết chóc, tin nhắn đã hiện ra.

‘Không ngờ hắn có thể sử dụng Ẩn thân...’

Khi Kang Taeshik biến mất ngay trước mắt, Jinwoo có một chút bất ngờ. Ẩn thân vốn là một kĩ năng khá hiếm. Nhưng khi tập trung tất cả giác quan của mình, cậu hoàn toàn có thể cảm nhận được hắn dù phải nhắm mắt. Đây là thành quả của việc tăng chỉ số.

Ban đầu Jinwoo khá lưỡng lự khi tăng chỉ số. Không biết nên tăng điểm để chiến đấu hay chạy trốn kẻ thù, nhưng giờ đây, Jinwoo đã có lý do để sử dụng.

‘Thật may mắn...’

Và nhờ điều đó, Kang Taeshik hoảng sợ, không khác gì nhìn thấy một con ma.

“Làm sao... làm sao ngươi có thể...?”

Tất cả những gì còn lại là xử lý hắn để hoàn thành nhiệm vụ.

‘Nếu mình chiến đấu, mình cũng có phần thưởng.’

Đến lượt Jinwoo.

Bắt đầu tấn công.

Hai Thợ săn dồn sức vào dao găm, cố đẩy về phía người kia.

Sức mạnh hai người ngang ngửa nhau.

‘Mình có nên thử cái gì đó khác không?’

Jinwoo giẫm xuống chân Kang Taeshik.

Rắc!

“Uwaaak!”

Chương 33: Vật phẩm vô giá

Quá tập trung vào con dao găm, Kang Taeshik giật mình khi cơn đau xuất hiện từ bàn chân. Hắn bất ngờ lùi lại.

Jinwoo không cho Kang Taeshik thời gian để lấy lại nhịp thở.

‘Tăng tốc!’

[Tăng tốc] đã được kích hoạt!

Tốc độ di chuyển tăng 30%

Hao tốn 1MP mỗi phút

Jinwoo nhanh chóng lao đến. Kang Taeshik đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

‘Tên đó, nhanh hơn sao...’

Cho đến lúc này, hắn luôn cảm thấy tốc độ của cả hai tương đương nhau. Nhưng hắn lại nhỉnh hơn về kinh nghiệm. Vậy mà giờ đây, tốc độ Jinwoo lại tăng lên một cấp độ mới. Trong khoảnh khắc, Jinwoo thu hẹp khoảng cách và đâm con dao găm vào đùi Kang Taeshik.

Phập!

Một cú đâm nằm ngoài vị trí phòng thủ của hắn. Bởi Kang Taeshik, đang che chắn phần trên cơ thể.

“Arg!!!”

[Tê liệt] đã được kích hoạt!

Chỉ số kháng của mục tiêu quá cao. Hiệu ứng bị hủy bỏ.

[Xuất huyết] đã được kích hoạt!

Mục tiêu sẽ mất 1% HP mỗi giây.

‘Tốt rồi!’

Một trong những hiệu ứng của Casaka đã được kích hoạt. Dù không phải là [Tê liệt], nhưng [Xuất huyết] cũng là quá đủ. Nó sẽ giúp cuộc chiến dễ dàng hơn rất nhiều.

Nhưng Kang Taeshik vẫn giữ vững cách chiến đấu của mình, như một Thợ săn cao cấp.

Chỉ số kháng của hắn ta không hề thấp. Kang Taeshik vòng ra sau lưng Jinwoo với dao găm trên tay.

Vụt! Vụt!

Jinwoo né con dao trong khoảnh khắc, với khoảng cách chỉ như một sợi tóc và nhanh chóng phản công lại. Ngay cả khi mang một vết thương ở đùi, hắn vẫn có thể khéo léo chặn đòn tấn công của Jinwoo.

Keng! Keng!

Gương mặt hai Thợ săn ướt đẫm mồ hôi.

‘Tốc độ nhanh quá...’

‘Tốc độ không thua kém gì mình...’

Hai Thợ săn thầm khen ngợi đối phương và tiếp tục lao vào cuộc chiến của mình. Một tích tắc sai lầm có thể dẫn đến thất bại. Cả hai không ngừng tung ra những đòn đánh có thể nhanh chóng triệt hạ đối phương.

Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt – vụt!

Một cuộc chiến khiến người xem không thể rời mắt. Đó là cuộc chiến một mất một còn.

‘Phải phá vỡ sự cân bằng này!’

Jinwoo tập trung sức mạnh vào ánh mắt.

[Khát máu] được kích hoạt!

Kang Taeshik nhìn vào mắt Jinwoo và nao núng.

‘Gì thế này’

Sợ hãi đã được gây ra!

Chỉ số của mục tiêu bị giảm 50% trong 1 phút.

‘Nó đã hoạt động!’

Jinwoo đang bước gần đến chiến thắng. Trong khi đó, Kang Taeshik bắt đầu run rẩy.

‘Điều gì đang xảy ra...’

Sau khi bắt gặp ánh mắt của Jinwoo. Kang Taeshik như đang chìm vào nước sâu. Cơ thể hắn nặng nề như phải vùng vẫy trong nước để chiến đấu. Tốc độ hắn luôn tự hào, giờ đây đã không còn nữa.

Vụt! Xẹt!

Thế cân bằng đã bị phá vỡ. Từng vết thương bắt đầu xuất hiện trên người Kang Taeshik, sau những cuộc tấn công của Jinwoo.

‘Điều này, không thể nào...’

Thợ săn hạng B bắt đầu hoảng loạn. Đây chắc hẳn là hiệu ứng nguyền chú. Hắn chưa bao giờ nghe một Thợ săn lớp Sát thủ có ma thuật yểm bùa.

‘Thằng khốn... không phải thuộc lớp Sát thủ sao?’

Nhưng nếu không phải, làm sao tên đó có thể đạt được tốc độ như vậy?

Kang Taeshik không thể ngừng suy nghĩ. Sự hoảng loạn nhanh chóng biến thành nỗi kinh hoàng.Jinwoo đang lao thẳng đến từ phía trước. Kang Taeshik lia dao găm vào mắt Jinwoo bằng tất cả tốc độ, như một phương án cuối cùng.

Xoẹt!

Jinwoo nhanh chóng nghiêng đầu, nhưng lưỡi dao vẫn để lại vết thương trên má.

Tuy nhiên, điều này đã nằm trong dự tính ban đầu. Jinwoo lao người đến tung đòn quyết định, trước cú phản công vô vọng của đối thủ.

Thời gian như trôi chậm lại. Trong khoảnh khắc gần như vô tận, Kang Taeshik cau mày nhận ra sự thật phũ phàng.

‘Chết tiệt!’

Phập!

Nanh độc Casaka ghim sâu vào lồng ngực của hắn.

“Khụ!”

Kang Taeshik mở to mắt đau đớn. Máu rỉ ra từ khóe miệng hắn. Thắng thua đã ngã ngũ, và người chiến thắng đã được quyết định.

Hắn mỉm cười. Trong cái ngày tệ hại này, hắn đã gặp một Thợ săn tái thức tỉnh, chỉ ngay trong một Hầm ngục hạng D.

‘Thật xúi quẩy...’

Con dao găm rơi khỏi tay Kang Taeshik. Trước khi gục xuống, hắn thì thầm điều gì đó vào tai Jinwoo.

“...”

Cơ thể Kang Taeshik nhanh chóng ngã xuống, như một con rối bị đứt dây.

Thịch!

Ring~

Bạn đã nhận được phần thưởng!

Phần thưởng: Điểm chỉ số +5

‘Đùa nhau à?’

Jinwoo nhìn chằm chằm vào phần thưởng bằng ánh mắt nghi ngờ. Phần thưởng nhỏ hơn nhiều so với khi đối đầu nhóm Hwang Dongseok.

‘Lần này quánh khó khăn hơn nhiều kia mà...’

Có phải số lượng kẻ thù mới là điều quan trọng. Hay là có cái gì đó khác?

Jinwoo không thể thoát khỏi băn khoăn. Ngay lúc đó, có điều gì đó xuất hiện ở xác của Kang Taeshik. Một thứ lấp lánh, cỡ bằng đồng xu. Đôi mắt cậu nhanh chóng mở to.

‘Nó là...?’

Jinwoo không thể tin vào đôi mắt của mình. Nó giống thứ ánh sáng phát ra từ xác chết của quái vật và ma thú. Và giờ đây, điều đó xảy ra tương tự với xác của Kang Taeshik.

‘Là gì đây?’

Jinwoo đưa tay về phía phát ra ánh sáng.

Ring~

Cậu đã không lầm.

Bạn đã tìm thấy một Runstone: [Ẩn thân]

Bạn có muốn nhận nó?

‘Runstone à? Mà chờ chút, Runstone sao?’

Tim Jinwoo bắt đầu loạn nhịp. Kỹ năng mà Kang Taeshik từng sử dụng, giờ lại xuất hiện như một Ruinstone. [Ẩn thân] là một kỹ năng hiếm có trong giới Thợ săn. Vậy mà giờ đây, Jinwoo đang đứng trước cơ hội này.

‘Chấp nhận!’

Một hòn đá nhỏ xuất hiện trên bàn tay của cậu.

Runstone: [Ẩn thân]

Phá vỡ Runstone để nhận được kỹ năng.

Jinwoo phải phá vỡ đá để học kỹ năng. Đây quả thực là một Runstone. Phá vỡ nó cậu sẽ nhận được [Ẩn thân]. Jinwoo chưa hề nghe về Runstone Ẩn thân bao giờ. Nếu có, nó sẽ là một vật phẩm vô giá.

Giọng nói hai người phía sau vang lên.

“Cậu Sung, cậu ổn chứ?”

“Jinwoo...”

Jinwoo nhanh chóng giấu Runstone vào túi và quay lại. Song Chiyeol và Lee Juhee đang nhìn cậu với ánh mắt hoài nghi. Một Thợ săn hạng E, từng phải khiếp sợ trong một Hầm ngục hạng D, giờ lại đánh bại Thợ săn hạng B Kang Taeshik.

Lee Juhee, người không thuộc lớp chiến đấu có thể không hiểu rõ. Nhưng với Song Chiyeol, ông hiểu điều này khó tin đến mức nào.

Jinwoo nhìn lướt qua cơ thể mình.

“À, cháu ổn...”

Trong chớp mắt, mọi thứ dường như vẫn ổn. Không có tổn thương gì quan trọng. Nhưng khi cậu quay đầu lại, máu từ cằm cậu chảy xuống đất.

Jinwoo sờ lên gò má, vết cắt cậu nhận từ đợt tấn công cuối cùng đang rỉ máu.

“Ah!”

“Để mình trị thương cho cậu!”

Một luồng ánh sáng xanh dương xuất hiện trên bàn tay Juhee. Vết thương nhanh chóng biến mất. Một Thợ săn hạng E đã đánh bại một Thợ săn hạng B mà không chút tổn hại nào. Điều này còn hư cấu hơn cả việc một Thợ săn hạng B muốn giết hết tất cả mọi người.

“Cậu Sung, cậu đã làm thế nào...”

Song Chiyeol không thể kết thúc câu nói của mình. Jinwoo biết rõ ông chú muốn hỏi gì, nên cậu tiếp tục câu nói đang bỏ dở.

“Cháu xin lỗi. Cháu sẽ kể cho chú nghe toàn bộ vào một ngày nào đó. Nhưng ngay bây giờ, đừng bắt cháu kể bất kì điều gì!”

Jinwoo đáp lại, bằng một giọng nói nghiêm túc và chân thành.

Juhee gật đầu. Song Chiyeol ngập ngừng, nhưng cũng nhanh chóng gật đầu.

“Nếu cậu nói vậy, tôi nghĩ cậu có lý do của riêng mình!”

Sau đó, Jinwoo quay trở lại phòng Boss. Họ có một chút gút mắc, nhưng giờ cậu sẽ tiếp tục mục tiêu ban đầu của mình. Nhưng cậu không muốn hai người kia thấy cậu tự mình hạ gục con Boss. Có nhiều thứ cậu chưa tiện nói ra.

Jinwoo quay sang Song Chiyeol.

“Cháu nghĩ sẽ rất khó khăn để hai người tiếp tục đột kích. Sao hai người không ra khỏi và liên lạc với Hiệp hội? Cháu sẽ xem thử còn ai sống sót trong kia hay không.”

Trực giác Song Chiyeol mách bảo những ý định mà Jinwoo định thực hiện.

‘Cậu ta định tự mình đóng cánh Cổng!’

“Điều đó có vẻ tốt. Sao chúng ta không ra ngoài nhỉ Juhee?”

Juhee do dự, sau đó chạy đến bên Jinwoo.

“Cậu không quên lời hẹn ăn tối của chúng ta chứ?”

Jinwoo mỉm cười.

“Tất nhiên rồi! Làm sao mình quên được chứ?”

“Được rồi, mình sẽ đợi cậu ở bên ngoài!”

Jinwoo gật đầu. Juhee rời đi với nụ cười trên môi. Trước khi rời khỏi Hầm ngục, cô vẫn cố ngoái đầu lại.

Xác nhận cả hai người đã rời đi, Jinwoo thở phào.

Haizzz!

Cậu đã hy vọng có thể giấu mọi thứ lâu thêm chút nữa. Nhưng giờ đây, lại có thêm hai nhân chứng bất đắc dĩ, anh không thể trì hoãn lâu hơn.

‘Mình không thể đe dọa chú Song hay Juhee được...’

Giết Thợ săn hạng B có thể được xem như hành động tự vệ. Có hai nhân chứng sẽ sẵn sàng bảo vệ Jinwoo. Có điều, Thợ săn hạng E đã đánh bại Thợ săn hạng B bằng cách nào?

‘Cách giải thích tốt nhất là mình đã trải qua việc tái thức tỉnh...’

Vì vậy, Jinwoo quyết định gải thích theo cách đó. Một Thợ săn đã trải qua sự kiện tái thức tỉnh. Không ai có thể tin anh về việc Hệ thống và thăng cấp, anh cũng không muốn tiết lộ điều đó chút nào.

Xác định rằng mình phải thực hiện một cuộc kiểm tra lại, Jinwoo cảm thấy hơi thất vọng.

‘Mình định tiết lộ khi mình mạnh hơn một chút.’

Nhưng đôi khi, mọi thứ thường không được theo kế hoạch. Anh đành phải tuân theo.

‘Không biết thứ hạng mới của mình là gì đây?’

Jinwoo cảm thấy mình ngang ngửa với Kang Taeshik, có vẻ là hơn hạng B một chút.

Jinwoo đã hy vọng mình có thể mạnh hơn nữa, nhưng việc gia tăng sức mạnh từ hạng B lên hạng S là một điều quá xa vời.

‘Chuyện đó thôi tính sau vậy!’

Ngay bây giờ, anh phải tập trung vào con Boss. Cho đến lúc này, Hầm ngục hạng D chỉ toàn xuất hiện quái thú hạng E. Có nghĩa là nguồn sức mạnh được đo từ phòng con Boss. Nếu vậy, Jinwoo có thể kiếm thêm được một chút kinh nghiệm.

‘Trước đó...’

Có một thứ anh phải kiểm tra. Jinwoo nhanh chóng mở rộng giác quan của mình.

“Tìm thấy rồi!”

Jinwoo bắt đầu bước đi. Trên đường đi, là xác của Kim Sangsik và một Thợ săn khác. Đây là sức mạnh của một Thợ săn cấp cao. Nếu không, họ đã có thể trốn thoát được.

Jinwoo bước qua xác các đồng đội cũ, với gương mặt cứng rắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!