Việc nhắm đến các pháp sư có lý do của nó.
‘Nếu giả thuyết của mình là chính xác…’
Để xác định những suy nghĩ của Jinwoo trong Khu hình phạt.
Clack- clack- clack- clack- !
Các hiệp sĩ hung hăng lao về phía Jinwoo. Anh bình tĩnh sử dụng hiệp sĩ đầu tiên như một bước đệm và nhảy lên vai nó. Jinwoo lướt đi trên không.
‘Những pháp sư đang ở đâu?’
Tìm thấy một tên!
Ở một khoảng cách khá xa, Jinwoo thấy một pháp sư đơn độc.
‘Mình hiểu rồi…!’
Những gì Jinwoo đã nhìn thấy trước đó đều chính xác. Khi chấp nhận hình phạt, Jinwoo cứ nghĩ là mình nhầm, nhưng hoàn toàn ngược lại. Khoảng thời gian mà anh bị các hiệp sĩ tấn công và chèn ép, chỉ có đủ không gian để đưa cánh tay lên trời. Khoảnh khắc đó, anh chợt cảm thấy có một điều gì đó phi logic mà anh không lí giải được.
‘…’
Đó là một pháp sư liên tục niệm chú. Nghe có vẻ chẳng có gì bất thường. Pháp sư thì niệm thần chú, đó là hiển nhiên. Nhưng khi phép thuật hoàn thành, lại không có bất kì hiệu ứng nào tác động vào Jinwoo.Ngoại trừ cái mắt dò tìm gì đấy để phát hiện ‘Ẩn thân’ lúc đầu.
‘Vậy thì tại sao?’
Không có một câu thần chú nào nhắm thẳng vào Jinwoo?
Chỉ có cuộc tấn công đơn thuần của những hiệp sĩ. Và trong thời gian anh biến mất, bọn chúng như bị khựng lại. Lúc đó suy nghĩ của Jinwoo khá đơn giản, chỉ là do không tìm thấy mục tiêu. Nhưng khi săn những con rết trong vùng phạt, Jinwoo mới nhận ra một điều quan trọng.
Jinwoo đã không lên cấp!
Sau khi hạ gục con rết thứ 8, Jinwoo vui mừng vì thông báo thăng cấp xuất hiện. Kèm theo đó, là sự hồi phục hoàn toàn về sức khỏe cũng như mana. Trong khoảnh khắc vui sướng đó, một ý nghĩ xẹt qua đầu anh.
‘Chờ chút, mình lên cấp dễ ợt mà, sao mình không tăng thêm cấp nào ở đó?’
Hệ thống chỉ cảnh báo anh việc tăng cấp không hồi phục trạng thái, chứ không nói đến chuyện không nhận được kinh nghiệm hay không được tăng cấp cả. Trước đó, Jinwoo đã tăng 5 cấp trước khi vào phòng Boss. Nhưng trong nhiệm vụ sinh tồn này, anh lại không được tăng thêm một cấp nào. Dù cả trăm hiệp sĩ đã bị anh hạ gục trong 6 phút ở đó.
Các pháp sư đã không dùng phép thuật lên Jinwoo.
Những hiệp sĩ lại không cho bất kì điểm kinh nghiệm nào.
Anh đã suy nghĩ rất nhiều về hai điều này. Chúng có liên quan tới nhau không? Và cuối cùng, có một giả thuyết được đưa ra.
‘Chuyện gì sẽ xảy ra nếu những hiệp sĩ xuất hiện ở đó đều không có thật?’
Khi những hiệp sĩ dừng lại, không phải vì chúng không thấy Jinwoo, mà là do các pháp sư đã sử dụng ‘Mắt dò tìm’ thay vì phép thuật đó.
‘Nếu như mình đúng…’
Bây giờ là lúc để xác nhận. Jinwoo hoàn toàn phớt lờ những cánh tay đang vươn tới, anh tận dụng đầu và vai của chúng như con đường dẫn tới tên pháp sư.
‘…!’
Anh cảm thấy sự hoảng loạn của hắn. Tên pháp sư niệm chú nhanh hơn. Các hiệp sĩ đang tấn công Jinwoo chợt tạo thành một bức tường chắn bảo vệ pháp sư. Vậy là Jinwoo đã xác nhận được giả thuyết của mình.
Step!
Jinwoo đáp xuống ngay trước mặt hắn. Không chút do dự, mũi dao của anh ghim thẳng vào ngực tên pháp sư.
‘Trọng huyệt công!’
Stab!
Không một âm thanh nào xuất hiện, tên pháp sư biến mất trong làn khói đen.
Bạn đã đánh bại một pháp sư!
Và cùng lúc đó.
COLLLAAAAPSE!!!!
Cả trăm tên hiệp sĩ đang nhắm vào anh đột ngột ngã xuống, hệt như những con rối bị đứt dây. Tất cả chỉ là những bộ giáp rỗng hoàn toàn.
‘Chính là điều này!’
Jinwoo như muốn hét lên. Bị đặt giữa ranh giới của sự sống và cái chết không biết bao nhiêu lần, cuối cùng anh cũng có câu trả lời. Các hiệp sĩ thực ra chẳng là gì, mục tiêu chỉ có những pháp sư.
‘Ai mà ngờ được, mục tiêu đầu tiên của thanh Knight Killer [Sát Kị Sĩ] lại là… một pháp sư!’
Jinwoo nhìn chiếc áo choàng vô chủ trên mặt đất và nở một nụ cười. Bây giờ dễ thở hơn rồi. Tuy nhiên, không được phép chủ quan, nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.
Clack- clack- clack- clack- !
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Khi Jinwoo quay lại, bọn chúng đã bao vây anh. Hẳn là nhiều pháp sư mới có thể điều khiển được số lượng hiệp sĩ như thế này. Nhưng Jinwoo không phải là người đứng im chịu trận, cánh tay phải của anh biến thành một vệt mờ.
Slaaaash!
Làn sóng các hiệp sĩ trước mặt Jinwoo bị cắt phăng đi môt cách gọn ghẽ, theo đúng nghĩa đen. Jinwoo cũng hoàn toàn bị sốc trước điều này.
“Wowwwww!”
Khoản tiền 2.800.000 không chỉ là một con số, nó đáng giá đến từng xu. Lưỡi dao cắt xuyên qua giáp của các hiệp sĩ gọn gàng như cắt một miếng bơ. Một phần vì lưỡi dao có răng cưa. Một phần nữa là do hiệu ứng ‘Sát kị sĩ’ của nó.
‘Vũ khí từ Cửa hàng này có tốt không?’
Đó là câu hỏi mà Jinwoo luôn phân vân. Vì so với logic của những video game quen thuộc, vật phẩm trong cửa hàng thường không được người chơi mặn mà cho lắm. Nó chỉ là những vũ khí tạm thời, khi mà họ không thể tìm thấy những món đồ tốt hơn.
‘Nếu điều này là thật, mình không thể xem thường việc kiếm vàng!’
Ít ra, nó quá tốt so với một món vũ khí mà Thợ săn sử dụng ở thế giới thực. Hơn nữa, anh có thể kiếm bao nhiêu tiền nếu bán lại các trang bị trong Cửa hàng Hệ thống? Vì những món đồ ở đó không hề bị giới hạn hay kiểm soát.
‘Ôi chết cha… tập trung… mém xíu nữa thì quên!’
Đây không phải là lúc phân tâm. Các hiệp sĩ vẫn tiếp tục tràn đến ngày một nhiều hơn.
Slash! Slaaaaash!
Jinwoo vẫn tiếp tục hạ gục từng lớp hiệp sĩ nhào tới. Tuy nhiên…
‘Nếu cứ tiếp tục như vầy, mọi chuyện sẽ không bao giờ kết thúc!’
Thêm một số hiệp sĩ bị hạ gục, một binh đoàn khác lại lao đến.
Slash!
Đầu tên hiệp sĩ rơi xuống đất.
‘Phải nhanh chóng tìm những tên pháp sư khác…’
Với cái xác của tên hiệp sĩ không đầu, Jinwoo đạp vào vai hắn và nhảy lên không trung.
‘Ẩn thân!’
Shooo-
Cơ thể anh bắt đầu mờ dần. Tuy nhiên, không phải vì anh muốn trốn đi như lần trước, hay để tránh đòn tấn công vật lí, mà thứ Jinwoo thực sự cần là…
Một pháp sư đã sử sụng ‘Mắt dò tìm’!
Một pháp sư đã sử dụng ‘Mắt dò tìm’!
Một pháp sư đã sử dụng ‘Mắt dò tìm’!
Tiếng chuông của Hệ thống vang lên liên tục bên tai Jinwoo. Anh tiếp tục nhảy trên vai các hiệp sĩ và ghi nhớ vị trí của những biểu tượng hình con mắt.
‘Có năm tên pháp sư!’
Anh di chuyển đến tên gần nhất.
‘…!’
Khi Jinwoo xuất hiện trước mặt, hắn hoảng loạn tập hợp những tên hiệp sĩ lại. Nhưng đã quá muộn.
Woosh-!
Nanh độc Casaka từ tay trái Jinwoo bay thẳng vào trán tên pháp sư.
Bạn đã học được kỹ năng ‘Ném dao găm’ (Lv.1)
Bạn đã đánh bại một pháp sư!
COLLAAAAPSE!!!!
Một lần nữa, cả trăm hiệp sĩ rơi xuống đất vô hồn.
‘Còn bốn tên!’
Jinwoo tiếp tục lướt đi trên cơ thể những hiệp sĩ. Anh liếc nhìn Nanh độc của Casaka nằm dưới đất và quyết định sử dụng kỹ năng mới của mình.
‘Bàn tay của Kẻ thống trị!’
Jinwoo vươn tay về phía con dao găm nằm dưới mặt đất. Như thể có lực hút vô hình của nam châm, con dao bật lên và bay trên không trung về phía anh.
‘Quá ngon!’
Jinwoo nắm chặt con dao găm. Vậy là không còn tốn nhiều thời gian cho việc nhặt hay triệu hồi nó nữa. Đúng lúc đó, tên pháp sư tiếp theo đã xuất hiện trước mặt anh.
‘…!’
Trước khi kịp làm bất cứ điều gì, Jinwoo đã xẻ đôi cơ thể hắn.
Bạn đã đánh bại một pháp sư!
Thêm một loạt hiệp sĩ ngã xuống. Một nửa trong số chúng đã trở nên vô dụng. Giờ đây, Jinwoo đã có thể tự tin về một chiến thắng.
‘Ba đứa nữa…’
Như thể cảm nhận được sự nguy hiểm, ba tên pháp sư còn lại tập trung về một vị trí. Theo sau là đội quân hiệp sĩ kim loại. Khi tất cả tập trung lại một điểm, các pháp sư bắt đầu niệm chú. Giọng nói kì lạ vang khắp căn phòng, và khi phép thuật đã hoàn thành…
Crack- crack!
Hàng loạt hiệp sĩ ngã xuống và nén lại như bị đưa vào trong một cái máy ép thủy lực. Và từ cái ‘máy ép’ đó, một con Golem khổng lồ bằng kim loại xuất hiện, nhìm chằm chằm vào Jinwoo.
Woooo-
‘Chết tiệt, nó ngầu quá đi!’
Trước áp lực mạnh mẽ đó, Jinwoo khựng lại một chút vì sự tuyệt vời của thần chú. Nhưng không có gì phải lo lắng. Trải qua cảm giác thập tử nhất sinh bao nhiêu lần, giờ đây, anh tràn ngập hưng phấn hơn là sợ hãi.
Boom- boom- boom!
Bước chân con Golem là rung chuyển cả sàn nhà. Nó thực sự không phải là đối thủ dễ chơi.
WOOOSH-!
Jinwoo hạ thấp người tránh cú vung tay bất ngờ của nó.
CRASH-!
Nắm đấm vung nhẹ, nhưng cây cột phía sau Jinwoo đã bị thổi bay một nửa. Sức tàn phá không thể xem thường.
‘Chà, cũng khá là ghê.’
Jinwoo mỉm cười rộng rãi. Nếu không tìm ra được nguyên nhân cốt lõi, hẳn bây giờ anh cũng sẽ rất phiền phức để tìm cách hạ thứ này. Nhưng mọi chuyện đã khác.
GOOOOO-!
Con Golem chắp hai tay lại chuẩn bị đập xuống đất. Thay vì tránh xa ra, Jinwoo lại sử dụng ‘Tăng tốc’ và tiến về phía trước.
Sliiiiiide-!
Trong nháy măt, Jinwoo lướt qua giữa hai chân con Golem. Khi nó còn chưa kịp quay lại, anh đã xuất hiện trước mặt ba tên pháp sư.
‘…!’
‘…!’
Những tên pháp sư run lên vì ngạc nhiên.
‘Chiếu tướng nha mấy bồ!’
Chúng sẽ mạnh hơn khi đứng cùng nhau.
Nhưng không phải lúc này.
Hai lưỡi dao trong tay Jinwoo lóe lên.
Bạn đã đánh bại một pháp sư!
Bạn đã đánh bại một pháp sư!
Bạn đã đánh bại một pháp sư!
Ba tên pháp sư đồng loạt biến mất trong làn khói đen. Con Golem định quay lại tấn công Jinwoo cũng sụp đổ. Bộ giáp của các hiệp sĩ tạo nên nó nằm rải rác trên sàn nhà. Tuy nhiên, Jinwoo vẫn giữ được sự tập trung.
‘Kết thúc chưa? Hay còn thêm một cái gì xuất hiện nữa?’
Âm thanh điện tử của Hệ thống vang lên.
Ring~
Bạn đã đánh bại toàn bộ quái vật của phần khảo nghiệm
Nhiệm vụ chọn Class đã kết thúc
Class của bạn sẽ được quyết định
Tùy thuộc vào số điểm nhận được, bạn có thể nâng cấp Class của mình
Cuối cùng thì…
Phew-!
Jinwoo thở phào nhẹ nhõm.
Một cuộc chiến vô cùng khó khăn. Nếu lúc đó anh sử dụng Tâm thạch thì có lẽ, đến giờ anh vẫn không nhận ra bản chất của cuộc chiến.
‘Có lẽ mình chỉ tập trung đánh và đánh cho đến khi xong nhiệm vụ…’
Thông qua sự xui xẻo, hoặc có thể gọi là may mắn khi Jinwoo đánh rơi viên đá. Và khi đó, anh đã tập trung toàn lực vào cuộc chiến. Kết quả giành được hết sức ngọt ngào, và bây giờ là lúc nhận được phần thưởng. Jinwoo đánh mắt sang bộ đếm giờ.
04:29:16
Thời gian đã dừng. Gần bốn tiếng rưỡi đồng hồ. Không chỉ vậy, trong một nhiệm vụ chỉ yêu cầu chịu đựng và cố gắng sống sót, anh đã tự mình hạ gục toàn bộ và kết thúc luôn nhiệm vụ. Jinwoo không biết mình sẽ kiếm được bao nhiêu điểm, và mình sẽ làm được gì với những điểm số đó. Trái tim Jinwoo bắt đầu dồn dập.
Hành động của Người chơi sẽ được phân tích để chọn Class thích hợp!
‘Tốt rồi!’
Nếu Hệ thống lựa chọn hành động của Jinwoo để xác định Class, thì khả năng cao Class đó sẽ phù hợp với phong cách chiến đấu của anh. Thật không thể tuyệt vời hơn.
‘Người chơi’ là hiện thân của Tử Thần
Con đường bạn đã đi phủ đầy xác chết
Mùi máu thoảng trong sương mỗi khi thức dậy
Jinwoo thấy có vẻ hơi quá. Nhưng khi nghĩ lại thì thấy cũng đúng đúng.
‘Thì cũng chỉ để tăng cấp thôi mà…’
Bất cứ khi nào bước vào Hầm ngục, Jinwoo đều tàn sát những con quái vật đến khi nào không thể lên cấp được nữa. Trong mỗi cuộc đột kích, anh không bỏ qua bất kì con ma thú nào. Và không phải có chủ đích trước, nhưng anh cũng đã giết vài Thợ săn.
Tử thần, xác chết, mùi máu.
‘Mà dù có phân tích thế nào đi nữa…’
Jinwoo dự đoán, có lẽ anh sẽ thuộc Class Assassin.
Người chơi khao khát một sức mạnh to lớn, nhưng không dựa dẫm vào bất kì đồng đội nào. Tự vượt qua tất cả bằng chính khả năng của mình.
Phân tích chính xác đến nỗi Jinwoo cũng phải gật đầu. Hệ thống đã xem xét vô cùng kĩ lưỡng.
‘Ngay từ đầu, mình đã không muốn phụ thuộc vào ai.’
Có điều, Jinwoo hơi băn khoăn. Tại sao hệ thống lại đi sâu vào phân tích tính cách của anh, thay vì những gì nó cần làm là xác định cấp độ. Hệ thống vẫn tiếp tục.
Khao khát sức mạnh của Người chơi đủ to lớn để kêu gọi những kẻ lang thang ở thung lũng Tử Thần.
Đội quân của cái chết sẽ luôn luôn tuân lệnh, tạo ra một con đường mà ở đó, bạn không cần phải nhận sự trợ giúp của bất kì kẻ nào nữa.
‘Đội quân của người chết…?’
Jinwoo cảm thấy có gì đó sai sai ở đây.
‘Ê ê chờ chút…!’
Trước khi anh có thể kịp làm gì, Hệ thống đưa ra kết quả, bằng giọng nói bình tĩnh mà nó vẫn luôn sử dụng.
Class của bạn là Necromancer [Triệu Hồi Sư]
‘Ơ… cái quần què gì vậy?!…’
Chương 52: Sự ra đời của Hoàng đế Bóng tối
Hệ thống mô tả về Jinwoo như một ‘Assassin’, rồi ôm cua cực gắt sang ‘Necromancer’.
Jinwoo ngây người nhìn kết quả, với vẻ mặt không thể sững sờ hơn.
Anh dụi mắt liên tục, nhưng tin nhắn không thay đổi.
Class của bạn là Necromancer!
Tin nhắn vẫn lờ đờ trước mặt Jinwoo như chọc tức, anh cực kỳ phẫn nộ.
‘Tui thậm chí còn không chạm vào một điểm Trí tuệ nào mà? Tại sao?’
Trong tất cả Thợ săn lớp Pháp sư, Jinwoo chưa từng nghe nói về một Triệu hồi sư nào. Lần đầu tiên thức tỉnh với tư cách hạng E, Jinwoo là một Thợ săn lớp Chiến binh. Có một giai đoạn ngắn sử dụng kiếm, nhưng toàn bộ thời giansau đó anh đều dùng dao găm. Những kỹ năng của anh cũng nằm trong Class Sát thủ. Nên Jinwoo không thể tưởng tượng được điều này sẽ xảy ra.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được Class Pháp sư, chứ nói gì đến Triệu hồi sư.
Kiến thức của Jinwoo về Class, chỉ gói gọn trong các video game, nhưng anh biết Class Necromancer là gì. Một Pháp sư khó chịu, nắm trong tay một đội quân Undead. Dù cho nghĩ thế nào, nó cũng không phù hợp với anh. Jinwoo nhăn nhó lắc đầu.
‘Bình tĩnh, phải hết sức bình tĩnh…’
Lo lắng, hồi hộp, đau khổ, tức giận. Jinwoo thấy mình như một bệnh nhân bị chuẩn đoán mắc bệnh nan y giai đoạn cuối vậy.
‘Trời ơi, thiệt tình… nhưng mà, có thể thương lượng không nhỉ?’
Trong tình huống này, không có nhiều chọn lựa ngoài việc thỏa hiệp. Theo lời của Hệ thống, lợi ích của Class Necromancer là tạo ra đội quân riêng của mình.
‘Nhưng mà đội quân chỉ toàn xương và xác chết…’
Nếu điều đó tồn tại trong thế giới thực sẽ làm trái nguyên tắc xã hội. Thợ săn vốn đã bị mọi người sợ hãi và đố kỵ. Thử tưởng tượng một Thợ săn đem theo đội quân người chết xem, không ai dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nữa.
Ring~
Bạn có muốn chấp nhận Class?
Hệ thống yêu cầu xác nhận từ Jinwoo.
Thật may mắn.
‘Mình có thể lựa chọn…’
Jinwoo thở phào nhẹ nhõm. Anh không bị ép buộc nhận Class này và có thể lựa chọn khác. Và nếu có cơ hội khác, anh sẽ không do dự.
Jinwoo nhanh chóng từ chối.
‘Không!’
Một tin nhắn xuất hiện như để xác nhận lại.
Necromancer là một Class ẩn. Bạn vẫn muốn từ chối?
Về cơ bản, nó cùng ý nghĩa như câu hỏi trước, nhưng Jinwoo không thể lặp lại câu trả lời ngay lập tức. Anh ngập ngừng.
‘Class ẩn?’
Đó là một thứ có thể tìm thấy trong các trò chơi, nhưng trên thực tế, rất hiếm những ai có khả năng như thế. Một Thợ săn có khả năng tạo ra các tường chắn [barrier], hay một Thợ săn có khả năng tạo nên các buff dù không phải Healer.
‘Mình còn nghe nói Hội trưởng Hội Bạch Hổ – Baekho – thậm chí còn có khả năng biến thành quái thú.’
Những Thợ săn có năng lực đặc biệt đều nằm trong các Bang Hội lớn và giữ một tầm ảnh hưởng quan trọng.
‘Nếu đó là một Class ẩn, vậy nó có sức mạnh đặc biệt không?’
Trong trường hợp đó.
‘Một cơ hội không thể tốt hơn.’
Jinwoo hình dung ra điều Hệ thống muốn nói với anh.
“Tôi chọn cho bạn Class Necromancer vì tôi biết bạn muốn có một sức mạnh tuyệt đối!”
Nghĩa là, Necromancer là một Class mạnh thật sự. Vì thực tế, theo trí nhớ của Jinwoo, hầu hết những Thợ săn có năng lực đặc biệt đều thuộc lớp Hỗ trợ. Còn anh, sẽ là một Thợ săn lớp Chiến đấu có năng lực đặc biệt. Trái tim anh bắt đầu đập nhanh hơn.
‘Giá như mình có thể thử Class Necromancer, mình đã không do dự nhiều như vậy.’
Nhưng nó gần như là vô vọng. Anh chưa từng nghe ai có khả năng triệu tập và chỉ huy một đội quân. Ngoại trừ…
‘Chờ chút…’
Jinwoo nhìn đội quân hiệp sĩ nằm rải rác trên sàn.
‘Những tên pháp sư kia…!’
Theo một cách nào đó, những pháp sư mà Jinwoo đã chiến đấu trong nhiệm vụ lại có năng lực tương tự như một Necromancer. Binh đoàn hiệp sĩ chính là đội quân của chúng.
‘Hmm.’
Chiến đấu với những hiệp sĩ chỉ biết xông vào mà không màng tính mạng, thật sự là một điều khó chịu. Nếu Jinwoo không tìm ra được đáp án cho nhiệm vụ, hay năng lực những tên pháp sư kia không thấp như vậy thì…
‘Vị trí của những mảnh kim loại trên mặt đất kia chính là mình…’
Jinwoo ngẩng đầu lên. Giờ anh đã nhận ra.
‘Nhưng năng lực chiến đấu của mình không hề thấp chút nào.’
Jinwoo khác với những pháp sư này. Điều gì sẽ xảy ra nếu một người có khả năng tạo ra một đội quân hùng hậu, trong khi đó, sức mạnh của anh ta cũng vô cùng khủng khiếp?
Nó sẽ là cơn ác mộng cho kẻ nào đứng bên kia chiến tuyến.
‘Nếu mình có thể làm được như thế…’
Ý tưởng thoáng qua như giấc mơ của Jinwoo trong quá khứ. Anh có thể tự mình dọn dẹp một Hầm ngục hạng B trở lên. Nếu anh có thể tiếp tục nâng cao khả năng của mình sau khi trở thành Necromancer, quân đội của anh cũng sẽ mạnh hơn. Sức mạnh được tăng theo cấp số nhân đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Jinwoo nuốt nước bọt.
‘Không đơn giản là thăng cấp một mình nữa.’
Quân đội của Jinwoo sẽ thăng cấp cùng anh.
‘Điều đó có thể không…?’
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Jinwoo nhìn qua tin nhắn. Nó vẫn lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.
Necromancer là một Class ẩn. Bạn vẫn muốn từ chối?
Trái ngược với trước đây, nó không hề nhấn mạnh câu hỏi. Jinwoo tự hỏi bản thân.
‘Đây là những gì Hệ thống giành cho mình sao?’
Đương nhiên là Hệ thống im lặng.
Cuối cùng, Jinwoo đưa ra quyết định.
Nếu nó đã muốn anh mạnh hơn, anh sẽ chấp nhận.
Jinwoo không ngần ngại nữa.
Bạn có chấp nhận Class này?
“Chấp nhận!”
Như thể đã chờ đợi sẵn, Hệ thống lập tức gửi tin nhắn tiếp theo.
Bạn đã chấp nhận Class
Tùy thuộc vào số điểm nhận được, Class của bạn sẽ được nâng cấp
Điểm số sẽ được tính toán ngay bây giờ
Đang tính toán…
Trong khi Hệ thống đang tính toán, Jinwoo tháo dây quấn ra khỏi tay. Anh nắm chặt đến nỗi, lòng bàn tay còn in những vết hằn.
‘Phồng tay luôn…’
Jinwoo tặc lưỡi. Anh có thể dùng thuốc để hồi phục, nhưng không phải ở nơi này. Khi anh cất Knight Killer vào kho, Hệ thống vang lên âm thanh quen thuộc.
Ring~
Anh ngẩng đầu lên.
Bạn đã vượt quá thời gian dự kiến
Điểm sẽ được cộng thêm.
Điểm cộng. Quá ngon luôn.
‘Mình không biết thời gian dự kiến là bao nhiêu, nhưng mình đã ăn gian khá nhiều…’
Jinwoo cười thầm, đột nhiên, vô số tin nhắn xuất hiện trước mắt anh.
Bạn đã không sử dụng Tâm thạch!
Điểm sẽ được cộng thêm
HP còn lại trên 50%
Điểm sẽ được cộng thêm
Bạn đã tiêu diệt tất cả kẻ thù
Điểm sẽ được cộng thêm
Số điểm tổng hợp đã vượt quá giới hạn cần thiết
Một phần thưởng đặc biệt sẽ dành cho bạn
Ring~ ring~ ring~
Âm thanh liên tục lặp đi lặp lại, nhưng Jinwoo không một chút quan tâm. Thứ đang lấy hết sự chú ý của anh chính là cụm từ.
‘Phần thưởng đặc biệt?’
Một phần thưởng. Và nó đặc biệt?
Tay Jinwoo sắp sửa đặt Knight Killer vào kho bỗng cứng lại như bị đóng băng.Đôi mắt anh không thể rời khỏi màn hình. Tin nhắn lại tiếp tục.
Bạn đã nâng cấp Class từ Necromancer thành Monarch of Shadows
[Hoàng đế Bóng tối]
Bạn đã học được kỹ năng đặc thù của Class
Bạn nhận được 10 điểm chỉ số
Bạn nhận được danh hiệu ‘Người vượt qua nghịch cảnh’
‘Hoàng đế Bóng tối?’
Một cái tên không thể lạ lùng hơn, Jinwoo nhanh chóng mở màn hình trạng thái.
Sung Jinwoo
Cấp độ: 51
Class: Hoàng đế Bóng tối
Class của anh đã xuất hiện.
‘Không phải Necromancer.’
Hệ thống đã nói tùy vào số điểm cộng thêm mà Jinwoo có thể nâng cấp Class của mình. Rồi nó lại nói điểm cộng thêm của anh vượt quá số điểm cần thiết. Và giờ anh có kết quả là Class Monarch of Shadows.
“Vậy ra, đây là…”
Phần thưởng đặc biệt mà Hệ thống đã nói đến.
Nhưng những gì chứng kiến tiếp theo mới khiến Jinwoo không nói nên lời.
‘…?’
Một cái gì đó kì lạ đang xảy ra trước mắt anh. Làn khói đen bốc lên từ xác chết của các hiệp sĩ, tràn ngập khắp mọi nơi. Mới chỉ một phút trước thôi, nó còn là những mảnh giáp vô hồn.
Còn giờ đây.
Jinwoo nhìn xung quanh sau khi đóng cửa sổ trạng thái. Không chỉ một hay hai, tất cả các hiệp sĩ ngã xuống đều tỏa ra một làn khói đen.
Mục tiêu này có thể sử dụng Trích xuất bóng!
Mục tiêu này có thể sử dụng Trích xuất bóng!
Mục tiêu này có thể sử dụng Trích xuất bóng!
Mỗi lần anh nhìn vào một xác chết có khói đen bốc lên, xuất hiện một thông báo nói rằng có thể trích xuất.
‘Trích xuất bóng?’
Jinwoo không biết điều này nghĩa là gì. Cảm giác làn khói đen đang vặn vẹo trong đau đớn, như thể họ đang đưa tay ra cầu cứu anh. Chắc người ta sẽ bảo anh bị tâm thần khi anh nói rằng đang nghe thấy tiếng la hét từ chúng.
‘Nhưng…’
Jinwoo chắc chắn một điều. Anh có thể cứu họ khỏi sự đau khổ đó.
“Trích xuất bóng.”
Vui lòng chọn cụm từ ra lệnh cho kỹ năng ‘Trích xuất bóng’
‘Mình phải gán một cụm từ cho kỹ năng nữa à?’
Sau một giây suy nghĩ, Jinwoo thốt ra như bản năng.
“Trỗi dậy.”
Và gần như ngay lập tức…
Uwaaaaah-
Với những tiếng rên nặng nề phát ra, bóng của các hiệp sĩ bắt đầu run rẩy như thể đang tồn tại. Jinwoo nhìn xung quanh đội quân đã từng bại trận, tất cả bóng của họ đang di chuyển. Một bàn tay đen xuất hiện từ trong cái bóng, sau đó chống xuống mặt đất để kéo cơ thể mình ra khỏi bóng tối.
‘Chết tiệt!’
Đôi mắt Jinwoo mở to.
Là một con người.
Chính xác hơn, là những người lính có hình dáng con người.
Với bộ giáp đen tuyền bao phủ từ đầu đến chân, từng người lính bắt đầu xuất hiện từ trong bóng tối.
‘Đây là một kỹ năng sao…?’
Trước khi Jinwoo nhận ra, vài chục binh sĩ đã đứng dậy.
Trích xuất bóng thành công!
Hàng chục binh sĩ vây quanh Jinwoo.
‘Cái gì… thế này…’
Anh bước đến người lính gần nhất.
Cú chạm đầu tiên. Jinwoo đặt tay lên chúng. Vẫn là kim loại. Bộ giáp là có thật. Họ thực sự là những người lính mặc giáp đen và cầm vũ khí.
‘Họ giống như một con người.’
Nhưng, họ không phải là một con người.
Jinwoo không nhận thấy bất kì dấu hiệu sự sống nào đến từ họ. Không có hơi thở, và nhịp tim cũng không.
Ở phía trên.
“…”
Suýt chút nữa thì Jinwoo đã hét lên. Cảm giác sẽ bị nuốt chửng khi nhìn vào phía trong. Một bóng tối sâu thẳm. Jinwoo từ từ lùi lại.
‘Tất cả đều được sinh ra từ bóng tối sao?’
Jinwoo nhanh chóng mở cửa sổ trạng thái. Đúng như Hệ thống đã thông báo, xuất hiện những kỹ năng đặc thù của Class.
Kỹ năng đặc thù của Class
Trích xuất bóng(Lv.1)
Lưu trữ bóng(Lv.1)
Anh nhanh chóng kiểm tra kỹ năng đầu tiên.
Trích xuất bóng
Kỹ năng đặc thù của Class
Mana hao tốn: 0
Tạo một binh sĩ bóng tối từ xác chết
Tỉ lệ thành công phụ thuộc vào khả năng và thời gian mục tiêu tử vong
Số bóng tối đa: 30 / 30
Bạn trích xuất một cơ thể vô hồn và định hình nó bằng mana.
Lời giải thích quá rõ ràng về danh tính của những người lính mặc giáp đen.
‘Họ là những xác sống…’
Chiến sĩ bóng đêm.
Là con quái vật được tạo ra từ bóng của những cái xác.
Jinwoo nuốt nước bọt.
‘Nếu những kẻ này thực sự là binh lính của mình…’
Jinwoo vươn tay sang phải, những binh sĩ đồng loạt bước sang phải. Anh đưa tay về phía mình, những người lính theo đó bước lên phía trước. Jinwoo như là trung tâm ánh mắt của họ. Anh hạ tay xuống, nhưng nhịp tim anh vẫn đang dồn dập.
Clack!
Clack!
Tất cả những người lính quỳ trước mặt Jinwoo, như đang đợi một mệnh lệnh từ chủ nhân.
“Hah…”
Jinwoo không thể nào không kinh ngạc, khóe miệng anh nhếch lên.
‘Điều này quá tuyệt vời!’
Chương 53: Trích xuất Bóng
Đúng rồi.
Một ý tưởng lóe lên trong đầu Jinwoo.
‘Không thể lãng phí một giây nào...’
Anh đã thấy được sức mạnh của kỹ năng mới. Một con quái vật đã chết bị biến thành một người lính bất tử. Nếu như vậy, anh phải nhanh chóng biến con quái vật đó thành của mình.
Jinwoo leo lên đống giáp vốn là của con Golem trước kia. Anh nhìn xung quanh toàn bộ căn phòng.
‘...’
Và mục tiêu đã lọt vào tầm mắt của Jinwoo.
‘Tìm thấy rồi!’
Jinwoo lao về hướng đó.
Step- step- step- step-
Ngay cả khi không dùng ‘Tăng tốc’, anh vẫn có mặt ở đó trong chớp mắt.
Ực.
Jinwoo nuốt nước bọt. Anh nhìm chăm chăm vào mục tiêu. Xác của con quái vật mà anh đã từng vất vả lắm mới hạ gục được.
‘Xích huyết Ygritte...’
Nhìn vào cái xác không đầu chôn sâu vào tường, Jinwoo vẫn nhớ trận chiến đã từng khốc liệt như thế nào.
Anh bước đến một bước trước Ygritte.
Chỉ vài giờ trước, đó còn là một kẻ muốn lấy mạng anh. Nhưng giờ đây, nó là mục tiêu hàng đầu để Jinwoo sử dụng kỹ năng. Rất may, từ xác của Ygritte vẫn tỏa ra một làn khói đen như những hiệp sĩ kia.
Mục tiêu này có thể sử dụng Trích xuất bóng!
Gương mặt Jinwoo sáng bừng.
‘Tốt rồi...’
Anh nhớ lại cụm từ ra lệnh, sau khi hít một hơi thật sâu.
“Trỗi dậy!”
Đó là cụm từ mà Jinwoo đã chọn, nhưng kỹ năng lại không kích hoạt.
‘...?’
Jinwoo nghiêng đầu bối rối, nhưng khi anh định thử lại lần nữa thì Hệ thống đã vang lên.
Số lượng bóng đã đạt giới hạn tối đa
Để tiếp tục Trích xuất bóng, sử dụng Hủy bỏ trích xuất để gửi Chiến binh bóng tối về Thế giới hư vô.
Chiến binh bóng tối đưa về Thế giới hư vô sẽ không thể triệu hồi lại được nữa.
À. Giờ thì Jinwoo đã nhớ ra một phần của kỹ năng.
Số bóng tối đa: 30 / 30
Giới hạn của ‘Trích xuất bóng’ là 30. Có nghĩa số chiến binh bóng tối anh tạo ra là đúng 30. Jinwoo quay lại. Những người lính bóng tối đang bước theo anh như sẵn sàng đợi lệnh.
‘Chúng theo mình khi nào vậy?’
Đúng như tên gọi, những chiến binh bóng tối di chuyển mà không hề gây ra một âm thanh nào. Và, để triệu hồi Ygritte, anh phải hủy bỏ một trong số chúng.
‘Nhưng...’
Dù vừa gặp chúng trong thời gian ngắn, nhưng Jinwoo cảm thấy khá tiếc nuối khi phải hủy một trong số đó. Có phải, anh và chúng đã có sự liên kết? Với cái nhìn buồn bã, Jinwoo quét qua từng người lính bóng tối. Tên và cấp độ của họ xuất hiện.
Binh sĩ bóng tối (Lv.1)
Cấp bậc Thường
Binh sĩ bóng tối (Lv.1)
Cấp bậc Thường
Chúng đều có cùng tên và cấp độ.
‘Mình đoán tất cả bọn chúng sẽ như nhau.’
Tuy nhiên, Jinwoo phát hiện ra 3 cái bóng khác với số còn lại.
‘Những tên đó...’
Không giống những bộ binh đang mặc giáp, ba tên này đang mặc áo choàng.
Pháp sư bóng tối (Lv.1)
Cấp bậc Cao cấp
“Ah!”
Anh đã nhớ ra những tên này là ai. Chúng là những tên pháp sư đã triệu hồi con Golem bằng kim loại. Và giờ đây, bóng của chúng đang nằm dưới quyền chỉ huy của anh.
’27 binh sĩ và 3 pháp sư.’
Jinwoo nghĩ rằng số lượng pháp sư quá ít để hủy bỏ, nên anh đã chọn binh sĩ gần nhất.
‘Ta rất tiếc...’
“Hủy bỏ trích xuất.”
Vanish-
Người lính tan biến ngay trước mắt Jinwoo. Anh không thể nói gì hơn, giờ đây, mục tiêu của anh là Ygritte. Không thể chờ lâu hơn được nữa, Jinwoo sử dụng kỹ năng.
“Trỗi dậy!”
So với lần trước, lần này đã có sự thay đổi. Cái bóng của Ygritte bắt đầu run rẩy và di chuyển như vật thể sống. Giống hệt với lần Jinwoo trích xuất những binh sĩ kia.
‘Nó có tác dụng rồi!’
Jinwoo nắm chặt tay. Anh có linh cảm tốt về điều này.
Trích xuất bóng đang được kích hoạt
Trích xuất...
Ygritte sẽ trông như thế nào khi anh ta sống lại? Mồ hôi đọng lại trên tay Jinwoo.
Nhưng.
Crack!
Xuất hiện tiếng vỡ của kim loại, kèm theo một thông báo.
Trích xuất bóng thất bại!
“Gì chứ?”
Bạn còn 2 cơ hội nữa
Phew-
Jinwoo thở phào một chút khi biết vẫn còn 2 lần thử.
‘Bây giờ phải xem kỹ năng thế nào đã...’
Kỹ năng cho thấy, tỉ lệ thành công cũng phụ thuộc vào khả năng của mục tiêu. Thất bại này, cứ như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Jinwoo. Đã vậy, nó còn giới hạn số lần.
‘Còn lại hai lần nữa!’
Nếu anh thất bại trong hai lần kế tiếp, thì bóng của Ygritte sẽ biến mất vào hư vô như người lính kia sao? Jinwoo rùng mình trước tình huống xấu nhất, anh lắc đầu. Không thể để xảy ra chuyện đó.
‘Đừng bi quan vậy chứ!’
“Trỗi dậy!”
Nhưng hy vọng của anh nhanh chóng bị dập tắt.
Crack!
Trích xuất bóng thất bại!
Bạn còn một cơ hội nữa
‘...’
Ygritte là một tên chết tiệt khi còn sống. Và đến khi chết, sự khó chịu của hắn vẫn không buông tha Jinwoo. Anh nghĩ đến trường hợp xấu nhất. Sau hai lần thất bại, có lẽ hy vọng của Jinwoo đã không còn nhiều.
Whew-
Jinwoo hít một hơi thật sâu. Chỉ còn một cơ hội. Một cơ hội duy nhất và cuối cùng. Anh nhắm mắt lại và sắp xếp suy nghĩ của mình.
‘Tuy nó dựa trên xác suất, nhưng...’
Chỉ mong muốn của Jinwoo về cái bóng Ygritte là không đủ. Jinwoo từ từ mở mắt ra. Làn khói đen tỏa ra từ Ygritte như một bàn tay vươn về phía anh cầu cứu. Jinwoo tập trung. Tay phải anh đưa ra trong vô thức, như muốn đáp lại mong muốn của hiệp sĩ kia.
“Trỗi dậy!”
Một cái gì đó vừa diễn ra nằm ngoài dự tính của Jinwoo. Anh cũng không hề nhận ra rằng nó vừa xảy ra. Nhưng, những lời nói và hành động của anh, xuất phát từ chính tâm can mình.
Và làm theo mệnh lệnh của anh!
Không gian xung quanh im lặng.
Một tiếng thét vang lên từ sâu thẳm, và đâu đó một cơn gió lạnh theo sau.
‘Đây là...?’
Gương mặt Jinwoo giãn ra. Anh nhớ hiện tượng này, nó rất giống với lúc những người lính đó.
Aaaaaaah-
Đúng như dự đoán, khi tiếng thét kết thúc, một bàn tay vươn ra từ cái bóng của Ygritte.
Khoảnh khắc bàn tay chạm trên mặt đất, thông báo mà Jinwoo mong chờ nhất đã xuất hiện.
Bạn đã trích xuất bóng thành công!
Jinwoo hét lên trong sung sướng.
“Yeah! Ngon rồi...”
Anh nắm chặt tay. Vì đã thất bại những hai lần, nên kết quả này càng tô điểm cho cảm xúc của Jinwoo. Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
Giọng nói của Hoàng đế làm vực dậy tinh thần của kẻ đã ngã xuống
Bạn đã nâng cấp Bóng thành công
Cấp độ của Bóng sẽ là Lv.7
‘Nâng cấp bóng thành công sao?’
Có nghĩa là những cái bóng không bắt buộc phải là Lv.1? Đôi mắt Jinwoo mở to. Như Hệ thống thông báo, cái bóng có Lv.7.
‘Hmm.’
Hình dạng của Ygritte chính xác hoàn toàn trong trí nhớ của Jinwoo. Bộ lông trang trí mũ giáp. Cơ thể nhanh nhẹn bao phủ bởi bộ giáp. Thậm chí còn cả chiếc áo choàng sang trọng mà nó cởi bỏ lúc đầu trận đấu. Chỉ khác là, thay vì bộ giáp có màu đỏ như máu, thì nay được phủ bởi một màu đen tuyền.
Gần như nói Ygritte đã hiện diện trở lại.
Tuy nhiên, so với trước đây, không có chút ý niệm thù địch nào tỏa ra từ Ygritte.
‘...’
Nó đang đứng yên như chờ lệnh.
Thình thịch. Thình thịch.
Trống ngực Jinwoo vang lên dồn dập. Môi anh nở một nụ cười hài lòng. Nhưng một câu hỏi xuất hiện khi anh nhìn thứ đang hiện trên đầu Ygritte.
‘Tại sao nó không có tên?’
??? (Lv.7)
Cấp bậc Hiệp sĩ
Thật kì lạ là dấu hỏi xuất hiện ở chỗ tên Ygritte.
‘Cấp bậc cũng khác nhau.’
Jinwoo dự đoán cấp bậc nó sẽ cao hơn vì nó thật sự mạnh. Nhưng kì thực là có nhiều hơn một sự khác biệt so với các binh sĩ kia. Một thông báo hiện lên như để giải đáp thắc mắc của Jinwoo.
Bạn có thể đặt tên cho một chiến binh ở cấp bậc Hiệp sĩ trở lên
Đó sẽ là tên của chiến binh khi ra trận
Vui lòng đặt tên cho chiến binh
‘Tên sao?’
Ban đầu, Jinwoo còn hơi phân vân vì chiến bình này đã từng có tên. Sẽ không thành vấn đề nếu anh gọi nó bằng cái tên đó.
Vui lòng đặt tên cho chiến binh
Tin nhắn như đang thúc giục Jinwoo kiếm nhanh nhanh một cái tên. Anh quyết định.
“Xích Huyết Ygri-“
‘Chờ chút...’
Nếu Jinwoo chọn cái tên đó, anh sẽ phải liên tục gọi nó như vậy. Nghĩa là mỗi lần Ygritte xuất hiện, sẽ là máu – huyết – đỏ –tiết canh... Anh chợt rùng mình khi nghĩ đến mấy thứ đó.
‘Quá dài dòng...’
Vì vậy, Jinwoo quyết định rút ngắn.
“Ygritte!”
Bạn muốn đặt tên cho chiến binh là Ygritte?
“Đúng vậy.”
Khoảnh khắc Jinwoo xác nhận, những dấu chấm hỏi trên đầu Hiệp sĩ biến mất và thay bằng Ygritte.
Ygritte (Lv.7)
Cấp bậc Hiệp sĩ
Dù đó là tên vốn có của nó, nhưng nhìn cái tên đó xuất hiện, Jinwoo không khỏi tự hào. Như thể rằng con Boss của nhiệm vụ, giờ là một chiến binh dưới quyền chỉ huy của anh.
‘Chiến binh của mình...’
Jinwoo quay lại. Còn 29 chiến binh bóng tối đang chờ lệnh. Hiện giờ, đội quân của anh còn khá khiêm tốn.
‘Chỉ có 30 chiến binh.’
Có thể do kỹ năng ‘Trích xuất bóng tối’ còn thấp, hay cũng có thể điểm Trí tuệ của anh chưa đủ. Nhưng Jinwoo tin rằng, đội quân trong tương lai của mình không chỉ có như thế này.
‘Mình thực sự sẽ có một binh đoàn...’
Và tất cả đều trái ngược hoàn toàn với những gì Jinwoo lo sợ, một đội quân bóng tối chứ không hề làm từ xương và xác chết.
Chỉ một vấn đề còn lại. Làm sao anh có thể xuất hiện với những người lính bóng tối đi theo sau mình? Mỗi bước đi và một đội quân bóng tối cũng bước theo sau?
‘Cho dù đó là một bộ xương hay một cái bóng...’
Jinwoo chắc chắn sẽ bị chú ý. Điều này vượt xa sự tưởng tượng về một người tái thức tỉnh. Nếu bị giám sát, họ có thể bắt anh hủy bỏ mọi triệu hồi.
‘Đội trưởng Woo Jincheol của Hiệp hội Thợ săn.’
Những suy nghĩ về việc giấu đi đội quân của mình thực sự làm Jinwoo đau đầu. Nhưng thật may, anh có một kỹ năng khác.
‘Kỹ năng.’
Kỹ năng đặc thù của Class
[Kỹ năng chủ động]
Trích xuất bóng (Lv.1)
Lưu trữ bóng (Lv.1)
Kỹ năng mà Jinwoo vẫn chưa hề xem qua.
Lưu trữ bóng.
Có vẻ như là nó sẽ hữu dụng trong tình huống này.
Chương 54: Đội quân đầu tiên
Lưu trữ bóng (Lv.1)
Kỹ năng đặc thù của Class
Mana hao tốn: 0
Hấp thụ Chiến binh Bóng tối vào bóng để lưu trữ
Chiến binh được lưu trữ có thể được tự do triệu tập và tái sinh
Số bóng có thể lưu trữ: 0 / 20
‘Đúng như mình đoán.’
Jinwoo gật đầu. Trước khi xem kỹ năng anh đã mường tượng ra được qua cái tên, rằng nó sẽ giúp anh quản lý những chiến binh bóng tối kia bằng cách nào đó. Nhưng anh hoàn toàn không ngờ tới một điều.
‘Giới hạn sao?’
Giới hạn của lưu trữ ít hơn so với việc triệu hồi. Trong khi anh tạo ra được 30 binh sĩ, anh cũng chỉ có thể lưu lại được 20 người. Có nghĩa là anh phải hủy thêm 10 người nữa.
‘Đúng là, không thể tin được!’
Như việc anh phải cắt bỏ một ngón tay của mình vậy. Jinwoo đã từng tiếc nuối thế nào khi phải hủy bỏ một trích xuất. Và giờ, sự xót xa đó nhân lên thêm 10 lần.
‘Hmm!’
Jinwoo nhìn qua đội quân của mình với trái tim nặng trĩu. Tất nhiên, Ygritte và các pháp sư sẽ được giữ lại. Và những người bị hủy bỏ, là những bộ binh. Lần này anh chọn 10 binh sĩ đứng xa nhất.
‘Ta thật sự rất tiếc...’
Jinwoo nguyện cầu cho linh hồn của những chiến binh.
Shooo-
Những người lính được chọn tan biến vào hư không như những hạt bụi. So với lần đầu, sự tiếc nuối của Jinwoo đã vơi đi phần nào. Đúng là con người có thể quen dần với bất cứ điều gì.
Dù sao đi nữa...
Jinwoo nhìn sang những người lính còn lại và sử dụng ‘Lưu trữ bóng’.
Khi kỹ năng được kích hoạt, Ygritte và những chiến binh bóng tối như tan chảy xuống mặt đất. Sau đó, toàn bộ chúng chảy vào trong bóng của Jinwoo.
‘Vậy đây là hấp thụ mà kỹ năng đã nói đến.’
Nó hoàn toàn chính xác như mô tả, toàn bộ đội quân bị hút vào bóng của Jinwoo, chỉ trong chớp mắt. Tất cả các chiến binh giờ không còn một ai.
‘Dù đã thấy tận mắt, vẫn không thể tin được...’
Jinwoo nhìn bóng anh với sự kinh ngạc. Đồng thời, Hệ thống vang lên thông báo.
Ring~
Bạn đã sử sụng tất cả kỹ năng của Class
Nhiệm vụ chọn Class đã hoàn tất
Lối ra sẽ được tạo
‘Cuối cùng cũng xong rồi sao?’
Một chặng đường dài và khó khăn. Jinwoo nhìn Hầm ngục lần cuối. Giáp những hiệp sĩ nằm vương vãi khắp nơi.
Giáp vỡ. Tường nứt. Cây cột bị phá hủy.
Con quái vật đã phá hủy cây cột – Golem kim loại – giờ đã thành đống sắt vụn.
Và nhờ có nhiệm vụ, anh đã đạt được những kết quả to lớn.
Class và kỹ năng đặc thù.
Một đội quân hùng mạnh.
Một nụ cười thỏa mãn xuất hiện trên gương mặt Jinwoo. Cánh cổng đến thế giới thực đã chờ sẵn. Jinwoo nhẹ nhàng bước qua.
Jinwoo xuất hiện trở lại ở bãi đất trống trong khu rừng. Chính là nơi anh bắt đầu bước vào Hầm ngục của nhiệm vụ. Đã 5 giờ sáng. Mặt trời đang chuẩn bị ló dạng.
‘À đúng rồi...’
Jinwoo nhìn đồng hồ và tự muốn cốc vào đầu mình.
‘Nếu biết tốn nhiều thời gian như thế này, mình đã nói trước cho Jinah biết.’
May mắn là, anh cũng đã từng có vài lần như vậy vì những cuộc đột kích của Hiệp hội.
Jinwoo nhìn về sau, cánh Cổng đang dần biến mất vào không khí.
‘Huh..’
Cứ như là một giấc mơ.
Giấc mơ sao, chờ một chút.
Không thể nào.
Jinwoo nhìn xung quanh.
Những chiến binh đứng xung quanh anh ngay sau khi anh nghĩ về chúng trong đầu.
‘...’
Lúc đầu anh còn nghĩ chúng là quái vật.
Nhưng đó là những chiến binh bóng tối.
Chúng được tạo thành từ bóng của những con quái vật. Nếu đó là quái vật, vậy Jinwoo, người tạo ra và điều khiển chúng, được gọi là ‘thứ’ gì nữa? Anh mỉm cười.
‘Chà, không còn là vấn đề to tát nữa...’
Những chiến binh được đưa vào bóng một lần nữa. Đường về nhà hôm nay thật nhẹ nhàng.
Jinwoo đã ngủ một giấc dài. Anh không thể cưỡng lại được sự mệt mỏi, dù khi về đến nhà, trời đã gần sáng.
Ring~ ring~
Tiếng chuông điện thoại làm Jinwoo trở lại thế giới thực. Anh tìm nó một cách khó khăn và trả lời điện thoại trong khi đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
‘”Xin chào...”
Giọng nói mệt mỏi của anh như phát ra từ một nơi xa xăm nào đó.
“Oppa, đừng nói là anh còn đang ngủ nha? Anh biết mấy giờ rồi không?”
Jinah hỏi với một giọng điệu không thể ngạc nhiên hơn từ đầu bên kia. Jinwoo trả lời lại một cách máy móc.
“Mấy giờ rồi...”
“Hai giờ chiều rồi đó anh!”
“Cái gì....!!!!”
Jinwoo như muốn hét lên vào điện thoại và nhìn đồng hồ. Con bé không nói đùa.
“Oppa, anh có nhớ anh hứa gì với em không?”
Giọng con bé đầy lo lắng, Jinwoo nhanh chóng ngồi bật dậy.
“Anh cần có mặt ở đó lúc mấy giờ?”
“5 giờ!”
“Anh sẽ không trễ đâu, đừng lo!”
“Đúng là oppa của em, gọi cho em khi anh đến nơi nha.”
Jinah nhí nhảnh kết thúc cuộc gọi.
Jinwoo gãi đầu và bước ra khỏi giường. Anh có thể đến đó luôn bây giờ cũng được.
‘Nhưng mà, người mình sắp nói chuyện là giáo viên của Jinah...’
Hơn nữa, đây là một cuộc họp phụ huynh. Nó có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với học sinh, vì thế anh không thể xem thường được.
‘Mình không thể mặc như thế này đến đó được.’
Jinwoo mở tủ quần áo của mình. Một mùi hương mốc meo quyến rũ xộc vào mũi anh. Có vẻ không hợp lý cho lắm, trán Jinwo khẽ nhăn lại. Thứ gần như phù hợp nhất là bộ đồ anh mặc khi tốt nghiệp.
‘Hay là mặc cái này nhỉ?’
Tuy nhiên, bộ đồ bây giờ trở nên khá nhỏ so với cơ thể anh. Cảm giác như nó muốn xé toạc ra.
‘Oh man, mình còn không nhận ra sự phát triển của cơ thể mình nữa...’
Trong khi đang lưỡng lự về trang phục, ánh mắt của Jinwoo rơi vào cuốn sổ ngân hàng mà Jinho đã đưa cho anh. Nó là thu nhập từ việc bán ma thạch khi anh và cậu nhóc đột kích Hầm ngục.
‘Quần áo cũ và sổ ngân hàng sao?’
Một nụ cười hiện lên trên gương mặt Jinwoo.
‘Có lẽ đã đến lúc phải đi mua sắm rồi!’
Tuy nhiên, có cái gì đó nho nhỏ mà anh phải xem qua. Song có vẻ nó không nhỏ một chút nào. Jinwoo cởi áo ra đồng thời mở cửa sổ trạng thái.
‘Cửa sổ trạng thái.’
Một loạt màn hình hiện lên lấp đầy tầm nhìn của Jinwoo.
Sung Jinwoo
Danh hiệu:Thợ săn sói [Còn 1 danh hiệu khác]
Cấp độ: 51
Class: Hoàng đế Bóng tối
HP: 11.035
MP: 1.022
Mệt mỏi: 0
Chỉ số
Sức mạnh: 132 Thể chất: 91
Nhanh nhẹn:111 Trí tuệ: 70
Giác quan:93
Điểm chỉ số còn lại:10
Giảm sát thương vật lí: 46%
Kỹ năng
[Kỹ năng bị động]
Không xác định (Lv.max)
Tinh thần bền bỉ (Lv.1)
Bậc thầy dao găm (Lv.1)
[Kỹ năng chủ động]
Tăng tốc (Lv.2)
Khát máu (Lv.1)
Ẩn thân (Lv.1)
Trọng huyệt công (Lv.2)
Ném dao găm (Lv.1)
[Kỹ năng đặc thù của Class]
[Kỹ năng chủ động]
Trích xuất bóng (Lv.1)
Lưu trữ bóng (Lv.1)
Trang bị
Mũ giáp của Xích kị sĩ (S)
Vòng cổ của Kẻ canh giữ (A)
Áo giáp của Hiệp sĩ cấp cao (B)
Găng tay của Hiệp sĩ cấp cao (B)
Nhẫn Pháp sư cấp cao (B)
Giày Sát thủ trung cấp (C)
‘Huh...’
Jinwoo không khỏi ngạc nhiên.
‘Mới chỉ vài ngày trước đây, nó gần như còn trống rỗng.’
Vậy mà giờ đã bị lấp đầy bởi kỹ năng và trang bị. Và trên hết, anh đã có Class của riêng mình.
Class: Hoàng đế bóng tối
Mới hôm qua, ở vị trí này vẫn chưa có gì. Thành thật mà nói, nó đôi lúc vẫn làm anh bận tâm. Một Thợ săn không tham gia đột kích, về đơn giản chẳng khác gì kẻ thất nghiệp. Đó là cách xã hội nhìn nhận họ. Vì vậy, khi Jinwoo nhìn vào cửa sổ trạng thái, không có Class nào hiện lên làm anh cảm thấy như mình là một kẻ không nghề nghiệp.
Để bây giờ, anh không thể che giấu niềm vui sướng khi nhìn vào Class đã được xác nhận bằng màn hình trước mặt.
‘Như thế này có giống tự kỉ quá không?’
Tất nhiên, không có Class không có nghĩa là Jinwoo không thể kiếm được một việc làm bình thường. Có điều, nó gợi nhớ đến quá khứ mà anh không thể nào quên. Những Thợ săn khác tham gia đột kích, kiếm được rất nhiều tiền mặc kệ thế giới xung quanh. Còn anh thì sao? Không hề giống như vậy, thậm chí anh chỉ nằm ở hạng E, người hầu như còn không đảm bảo được mạng sống của chính mình.
“Xin chào, tôi là một Thợ săn hạng E!”
Khi những lời đó thoát ra khỏi miệng, bất cứ ai cũng sẽ mỉm cười khen ngợi anh làm việc chăm chỉ, nhưng đằng sau đó lại toàn là lời chế giễu. Đó là lý do tại dao Jinwoo lại bận tâm khi mình không có Class, dù điều đó khá phi logic.
Nhưng giờ, có thể tạm gọi là anh đã có chức nghiệp, hay là một cái gì đó đặc biệt hơn. Người ta vẫn gọi anh là một Thợ săn, nhưng theo Hệ thống phân cấp, anh đã là Hoàng đế bóng tối.
‘Dù nó không giống những gì mình dự đoán ban đầu cho lắm...’
Jinwoo không tiếc nuối lắm. Anh hài lòng nhiều hơn. Nếu không ở trong phòng, anh đã cho triệu hồi Ygritte và các Chiến binh bóng tối. Anh muốn kiểm tra năng lực thực sự của họ. Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng phát huy được 100% năng lực vốn có của mình?
‘Chắc không được đâu...’
Nhưng dù sao, những suy nghĩ cũng đã làm anh thấy phấn khích.
Thình thịch. Thình thịch.
Jinwoo đứng yên để cảm nhận nhịp tim của mình. Trong đầu anh đang tưởng tượng về cuộc đột kích tiếp theo. Không biết, tên nhóc Jinho sẽ phản ứng như thế nào?
Tưởng tượng cậu nhóc mắt chữ O mồm chữ A không nói nên lời, Jinwoo không kìm nổi tiếng cười.
‘Còn bây giờ, về những chiến binh...’
Nếu anh có thể triệu hồi một chiến binh từ một xác chết, thì mục tiêu đó có giới hạn là quái vật hay ma thú gì không?
‘Liệu mình có thể triệu hồi từ xác của một Thợ săn không?’
Đó là điều hoàn toàn có thể, nhưng Jinwoo không muốn biến ý tưởng này thành sự thật. Nếu chỉ huy một người lính bất tử từ cái xác của một Thợ săn, chỉ nghĩ đến thôi Jinwoo đã rùng mình.
Hơn nữa...
‘Khi cái bóng của một Thợ săng hạng A hoặc hạng S được nâng cấp lên thì sao?’
Sức mạnh của anh ta sẽ vượt quá sức tưởng tượng. Ngay cả khi cái bóng chỉ sử dụng 50% sức mạnh so với bản gốc, nó đủ sức giúp Jinwoo dọn sạch một Hầm ngục cấp cao. Trái tim của anh dường như đang loạn nhịp.
‘Biến một người thành xác sống, là một điều trái đạo đức...’
Đó không phải là điều nên làm. Dù cho nó cung cấp thêm cho Jinwoo bao nhiêu sức mạnh, anh cũng sẽ tránh làm điều đó. Trừ trường hợp bất khả kháng.
‘Với lại, không có nhiều cơ hội để đánh nhau sống còn với một Thợ săn khác.’
Vì ngay cả khi đối đầu, một Thợ săn, bản chất vốn là một con người, không phải là quái vật hay ma thú.
Được rồi.
Jinwoo hài lòng với đội quân hiện có.
‘Mình cũng có một cấp dưới từng là Boss.’
Chiến binh bóng tối Lv.7 và cấp bậc Hiệp sĩ. Rốt cuộc, anh ta mạnh đến mức nào?
Jinwoo nghĩ, có lẽ nên thử ở cuộc đột kích tiếp theo.
Chương 55: Giàu có
Trong khi nhìn màn hình một cách hạnh phúc. Jinwoo nhận thấy một điều hơi khác.
Danh hiệu: Thợ săn sói [còn 1 danh hiệu khác]
‘Còn...1 danh hiệu nữa?’
À. Jinwoo chợt nhớ về phần thưởng trong nhiệm vụ chọn Class. Anh đã được thêm một danh hiệu mới. Jinwoo nhanh chóng kiểm tra.
Người vượt qua nghịch cảnh
Cứ mỗi 1% HP bị mất, tất cả các chỉ số sẽ tăng thêm 1%
Danh hiệu dành cho người đã can đảm chịu đựng trước nghịch cảnh
‘Mình thích cái này!’
Một hiệu ứng tuyệt vời mỗi khi lượng HP của anh giảm xuống. ‘Thợ săn sói’ là một danh hiệu khá tốt, tăng 40% thuộc tính trước đối thủ là quái vật. Nhưng nếu kẻ thù không phải là quái thú thì sao? Cảm giác như anh không có một buff nào từ danh hiệu.
‘Không phải lúc nào cũng dùng được.’
Và giờ đây, Jinwoo đã nhận được một danh hiệu mà anh có thể sử dụng bất cứ khi nào. Thậm chí, khi nó kết hợp với Kỹ năng bị động [Tinh thần bền bỉ], nó sẽ là một hiệu ứng đáng sợ.
Không chút do dự, Jinwoo thay đổi danh hiệu của mình.
Danh hiệu: Người vượt qua nghịch cảnh [còn 1 danh hiệu khác]
Danh hiệu không sử dụng sẽ bị ẩn đi, nhưng có thể thay đổi bất kì lúc nào.
‘Tiếp theo nào, điểm chỉ số...’
Có 3 phần thưởng mà Jinwoo đã nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Đầu tiên là Class được nâng cấp.
Thứ hai là danh hiệu mới.
Và cuối cùng là thưởng 10 điểm chỉ số.
Chỉ số
Sức mạnh: 132 Thế chất: 91
Nhanh nhẹn: 111 Trí tuệ: 70
Giác quan: 93
Điểm chỉ số còn lại: 10
Giảm sát thương vật lí: 46%
Có 10 điểm chưa được sử dụng. Nếu là trước đây, có lẽ Jinwoo đã dốc hết vào Nhanh nhẹn hay Giác quan. Nhưng giờ đã khác. Jinwoo cộng tất cả vào Trí tuệ. Dù vậy, số điểm chỉ nằm ở mức 80.
Ring~
Chỉ số
Sức mạnh: 132 Thế chất: 91
Nhanh nhẹn: 111 Trí tuệ:80
Giác quan: 93
Điểm chỉ số còn lại:0
Giảm sát thương vật lí: 46%
So với Sức mạnh hay Nhanh nhẹn, nó thực sự thiếu quá nhiều. Thậm chí nó còn thấp hơn Thể chất, chỉ số mà anh không nâng thường xuyên. Biết bao nhiêu điểm Trí tuệ đã bị Jinwoo bỏ lại phía sau.
‘Mình có bao giờ nghĩ sẽ dùng phép thuật đâu chứ...’
Mục tiêu lúc này là đầu tư mọi điểm chỉ số vào Trí tuệ, nhưng anh vẫn sẽ giữ phong cách chiến đấu của riêng mình.
‘Ờ mà, ngay cả kỹ năng mới cũng có cảm giác của lớp Sát thủ nữa...’
Đó là kỹ năng Jinwoo mới lĩnh hội được trong trận chiến.
Ném dao găm.
Anh dường như không cần đọc giải thích để biết nó là gì.
Ném dao găm (Lv.1)
Kỹ năng chủ động
Mana hao tốn: 30
Kỹ năng đặc trưng của dao găm
Ném dao găm của bạn để gây sát thương.
Khi tăng cấp độ, tăng độ chính xác và sát thương
‘Đúng như mình nghĩ.’
Jinwoo đã chiến đấu như một lớp Chiến Binh cho tới giờ. Nhận Class mới và kỹ năng đặc thù mới, không hề làm thay đổi phong cách chiến đấu của anh. Hiện tại, anh vẫn sẽ sử dụng dao găm và xem những người lính bóng tối như là hỗ trợ của mình.
‘Ít ra sẽ là như vậy đến khi điểm Trí tuệ của mình đủ cao.’
Một kỹ năng cá nhân xuất sắc, một đội quân bóng tối hùng hậu. Có vẻ như mục tiêu trước khi nhận Class của Jinwwo vẫn không thay đổi.
‘Chỉ khác đi một chút...’
Những chiến binh bóng tối có nhiều lợi ích hơn anh tưởng. Jinwoo thậm chí còn không nghĩ mình hạ được con Boss của Hầm ngục.
‘Hơn nữa...’
Nếu anh chỉ dựa vào những kỹ năng mới, những kỹ năng dành riêng cho dao găm sẽ bị lãng phí. Chưa tính tới việc anh vừa dốc hết ruột gan ra mua Knight Killer.
‘Nếu mình biết mình thành một pháp sư, mình đã mua một cây trượng hay một cây gậy phép gì đó rồi!’
Tuy nhiên, nếu làm như vậy, rất có thể anh sẽ thất bại trong nhiệm vụ.
Jinwoo đóng màn hình trạng thái. Anh đã ‘hấp thụ’ được hết những thông tin cần biết. Jinwoo gãi đầu nhớ lại điều gì đó.
‘Ôi chết cha, thời gian...’
Anh ngốn hơn 20 phút để xem hết mọi thứ.
‘Nhưng mà không sao.’
Jinwoo nhếch mép. Sức mạnh của anh không chỉ tăng cường khi chiến đấu với ma thú. Thời gian dường như trôi chậm hơn sau khi Jinwoo sử dụng ‘Tăng tốc’. Anh mở cửa và đi ra khỏi phòng.
Vòi hoa sen. Máy sấy. Quần áo.
Anh có thể làm nhanh hơn nữa, nhưng anh sợ căn nhà sẽ không chịu được tốc độ tối đa.
‘Tóc mình vẫn còn ướt.’
Về cơ bản, anh đã tiết kiệm được khoảng 20 phút, vậy nên không việc gì phải vội.
Jinwoo cảm thấy mình quên gì đó khi chuẩn bị rờiđi.
Chìa khóa nhà.
Những chiếc chìa khóa nằm ngay trên bàn. Nếu như đây là ngày thường, sẽ khá phiền khi anh phải bước đến lấy, nhưng giờ thì khác. Jinwoo vươn tay ra.
‘Còn lúc nào thích hợp hơn lúc này nữa!’
[Bàn tay của Kẻ thống trị]
Chùm chìa khóa trượt đi trên bàn, rồi bay vào tay Jinwoo như bị hút bởi một nam châm cực mạnh. Jinwoo nắm chìa khóa trong tay và mỉm cười. Mọi việc được hoàn thành trong nháy mắt. Anh huýt sáo rời khỏi nhà
Nơi đầu tiên Jinwoo đặt chân đến sau khi ra khỏi nhà là ngân hàng. Anh đang tò mò về số tiền có được từ ma thạch.
‘Mình không có thời gian rảnh để kiểm tra nó.’
Việc quản lý lõi ma thuật Jinwoo hoàn toàn giao phó cho Jinho. Cậu nhóc nói số ma thạch sau mỗi lần đột kích đều đã được bán sạch, và số tiền kiếm được đều chuyển vào tài khoản của Jinwoo. Nhưng anh không hề thảo luận về con số cụ thể.
‘Jinho, thằng nhóc này. Luôn báo cáo về mọi thứ một cách rõ ràng. Có vẻ cậu ta không quan tâm lắm đến tiền.’
Có lẽ cũng do hoàn cảnh cuộc sống, nên hiếm khi thấy Jinho quan tâm đến vấn đề tài chính. Chủ đề của những lần nói chuyện chỉ xoay quanh việc đột kích, những người nổi tiếng, âm nhạc, hay phim ảnh. Có điều việc trò chuyện là do thằng nhóc bày ra chứ Jinwoo chỉ lẳng lặng gật đầu.
‘Hmm, mà cũng lạ...’
Nhớ lại những lần nghe ‘người kể chuyện’ Jinho tâm sự, cậu nhóc chưa bao giờ kể về gia đình.
Trước khi kịp suy nghĩ nhiều hơn, Jinwoo đã đứng trước ngân hàng.
‘Biết bao nhiêu ngày mà lại...’
Hôm nay, tất cả các máy ATM đang được bảo dưỡng.
Jinwoo không thể làm gì khác. Anh đành chọn một con số và ngồi đợi. Cuối cùng, sau một khoảng thời gian ‘ không lâu lắm’ anh cũng được lên quầy.
“Xin chào!”
Một nhân viêc với mái tóc ngắn và nụ cười rạng rỡ. Cô cúi đầu chào anh và hỏi lại.
“Em có thể giúp gì cho anh?”
“Phiền cô xem giúp tôi được không?”
“Tất nhiên ạ!”
Nhân viên đón lấy cuốn sổ từ tay Jinwoo với một nụ cười. Anh nhìn quanh ngân hàng trong khi chờ đợi. Dù là chiều cuối tuần, vẫn có khá đông người đến giao dịch. Trong khi đó, nhân viên ngân hàng vô cùng ngạc nhiên khi xem qua cuốn sổ của Jinwoo.
‘Ôi trời đất!’
[Số dư tài khoản: 1.482.920.000]
Cô cẩn thận đọc lại, đếm từng số không, vâng, chắc chắn là hơn một tỉ. Và cuốn sổ này không phải là cuốn sổ tiết kiệm. Theo lịch sử giao dịch, tất cả số tiền đều kiếm được trong tuần qua.
‘Anh ấy còn quá trẻ, làm sao có thể chứ?’
Lần đầu nhìn vào, nữ nhân viên cứ nghĩ Jinwoo là một sinh viên đang giúp mẹ xử lý sổ ngân hàng. Nhưng giờ đây, cô nhìn anh với cái nhìn hoàn toàn khác. Cô cẩn thận hỏi anh một câu, có lẽ theo sau nó là một động cơ thầm kín.
“Anh làm nghề gì vậy ạ?”
Nhận ra câu hỏi của mình có ngữ điệu khá kì quặc, nữ nhân viên bối rối quay đi với đôi má đỏ ửng.
“Tôi là một Thợ săn!”
“Ah...”
Cô nàng gật đầu. Vậy những tin đồn hoàn toàn là sự thật.
‘Mình nghe nói Thợ săn có thể kiếm được rất nhiều tiền.’
Nhưng cô không ngờ là nó nhiều đến như vậy. Cô chợt cảm thấy xấu hổ bởi công việc bàn giấy tầm thường của mình. Vài phút trước thôi, Jinwoo còn là một khách hàng bình như bất kì ai. Vậy mà giờ đây, cô cảm thấy như anh và cô đang thuộc về hai thế giới khác nhau.
‘Anh ấy thực sự là một Thợ săn cao cấp.’
Chỉ có những người đó mới kiếm được nhiều tiền như vậy. Đây là Thợ săn cấp cao đầu tiên mà cô được gặp tận mắt. Những điều đó khiến trái tim cô như rung động. Nếu Jinwoo chỉ là một người bình thường, 1 tỉ đã khiến anh trở thành VIP của ngân hàng này. Còn đối với một Thợ săn, thì đó sẽ là Super VIP. Cô không muốn bỏ qua cơ hội này.
“Ngân hàng có một số sản phẩm mới dành cho khách hàng VIP...”
Cô sử dụng một nụ cười chân thật nhất có thể. Mắt cô dán vào Jinwoo.
‘Ôi trời, nhìn anh ấy...’
Anh ta trông như rời khỏi nhà một cách vội vàng. Quần áo vô tư, đầu còn chưa chải và mái tóc lại còn hơi ướt. Có lẽ, anh khá bận rộn và đang dành chút thời gian quý giá để đến đây. Nhìn vào một người đàn ông như vậy, khiến tim cô khẽ rung lên một nhịp.
“Rất nhiều khách hàng đánh giá tích cực về phần mềm này, anh có muốn thử không ạ?”
Nhưng Jinwoo xua tay từ chối.
“À thôi, không cần đâu.”
“Dạ vâng!”
Cô không giấu được sự thất vọng trong lời nói. Cảm thấy như cuộc nói chuyện có thể kéo dài, Jinwoo nhanh chóng đứng dậy.
“Cám ơn về sự giúp đỡ của cô!”
Trong khi lờ đi ánh nhìn của nữ nhân viên, Jinwoo rời khỏi ngân hàng. Khoảnh khắc bước ra ngoài, anh thở phào nhẹ nhõm.
Whew-
Jinwoo cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của cô, sau khi biết anh là một Thợ săn. Sự quan tâm đó đối với những Thợ săn khác có vẻ khá bình thường, nhưng Jinwoo lại không thích như vậy.
‘Chắc mình phải tập quen với điều này.’
Một khi Jinwoo kiểm tra lại và đạt thứ hạng cao hơn, sự chú ý về anh sẽ nặng nề hơn như vầy rất nhiều. Anh nghe nói Thợ săn còn có người hâm mộ và tay săn ảnh riêng cho mình nữa.
Jinwoo nhìn lên đỉnh của một tòa nhà, người mẫu của biển quảng cáo là một Thợ săn nổi tiếng. Trước đây, ở đó sẽ là một ca sĩ hay vận động viên. Còn giờ, Thợ săn đã chiếm gần hết tình yêu của công chúng. Những người duy nhất không thích Thợ săn chỉ có thể là các công ty bảo hiểm.
‘Dù sao đi nữa...’
Sau khi rời ngân hàng, cuối cùng Jinwoo cũng đã biết chính xác thu nhập của mình. Anh không khỏi bất ngờ.
‘1.482.920.000...!!!’
Gần 1,5 tỉ won nhận được từ 9 cuộc đột kích. Mỗi Hầm ngục hạng C sẽ thu được khoảng 160 triệu. Còn Hầm ngục với Hwang Dongseok được trả 180 triệu. Vậy bình quân mỗi Hầm ngục hạng C sẽ thu được 150 – 200 triệu.
‘Bất kì ai cũng sẽ ngạc nhiên khi biết điều này.’
Chương 56: Buổi họp Phụ huynh
Sau cùng, Jinwoo đã hoàn tất việc kiểm tra tài khoản. Anh đã làm mới quần áo của mình và thay đổi luôn cả kiểu tóc.
‘Hmm.’
Trông Jinwoo khác hoàn toàn so với lúc vừa bước ra khỏi nhà.
‘Có tiền vẫn tốt hơn nhiều…’
Jinwoo dừng lại trước một cửa hàng khi thấy hình ảnh mới của mình phản chiếu qua gương. Trông khá tuyệt.
‘Ít ra nó sẽ không để lại ấn tượng xấu.’
Anh kiểm tra đồng hồ, đã 4 giờ 20 phút.
‘Jinah dặn mình có mặt lúc 5 giờ…’
Vẫn còn thừa thời gian mà.
‘Tắc xi!’
Không việc gì phải vội vã, Jinwoo gọi một chiếc taxi và thong thả đến trường. Jinah đang đợi anh trước cổng.
“Jinah này!”
Cô bé không hề nhận ra Jinwoo đang bước đến gần.
“Oppa?”
Jinah nhìn anh chằm chằm với vẻ mặt ngơ ngác.
“Xin lỗi, ông anh Sung Jinwoo của tôi đâu rồi?”
“Đừng nói là nhóc không nhận ra anh của mình luôn nhá?”
Jinah nhìn lại anh một lần nữa từ trên xuống dưới và thốt lên với vẻ ngạc nhiên không hề giấu giếm.
“Em thấy anh khác hoàn toàn luôn í!”
“Thế em nghĩ anh mặc áo thun mang dép lào để đi gặp cô giáo chủ nhiệm chắc?”
“Wow…”
Jinah quá bất ngờ trước ông anh giản dị thường ngày của mình.
“Khép miệng lại đi nhóc, anh đi trước đây!”
Có vẻ cô bé không ngờ đến tình huống này, cô lóng ngóng chạy theo Jinwoo. Anh từng học ở đây 5 năm trước, nên mọi thứ đã quá quen thuộc. Jinwoo thừa biết cuộc gặp mặt sẽ diễn ra ở phòng họp chứ không phải phòng giáo viên chủ nhiệm. Anh rảo bước về hướng đó. Tốc độ càng lúc càng tăng lên.
“Oppa, chờ em với!!!”
Jinah cũng vội vàng chạy theo anh trai mình.
“Chào thầy ạ!”
“Ồ, xin chào!”
Trên đường đi, JInwoo cúi đầu chào hỏi từng giáo viên. Nhưng mọi người lại khá ngạc nhiên khi chào lại anh.
‘Ai vậy nhỉ?’
‘Cậu đó là cựu sinh viên sao? Tôi không nhớ là có một học sinh như vậy ở trường.’
‘Anh ta là giáo viên mới à?’
Và không chỉ các giáo viên là người duy nhất ngoái đầu lại.
“Whoa… đẹp trai quá!!!”
“Anh ấy là ai vậy?”
“Sao Jinah lại đi bên cạnh ảnh?”
“Đừng nói là anh trai cậu ấy nha? Ngầu quá đi mất!!!”
‘…’
Những lời xì xào bàn tán vang lên. Jinah cảm thấy cực kỳ phấn khích. Cô bé lắng nghe tất cả với vẻ mặt tự hào, sau đó huých cùi chỏ vào hông Jinwoo.
“Oppa à, xem mọi người ngưỡng mộ anh kìa!!!”
Nhưng có vẻ Jinwoo không bận tâm lắm.
“Oppa à, anh chưa có bạn gái mà, đúng không?”
Lần thứ hai, Jinwoo vẫn phớt lờ những lời trêu đùa của Jinah.
“Em giới thiệu ai đó cho anh nha!”
Lần này Jinwoo không để yên cho cô nhóc nữa, anh véo má cô.
“Im dùm anh, không được lộn xộn!!!”
“Ah, em xin lỗi…”
Jinwoo thả cô ra. Jinah xoa đôi má đỏ ửng.
“Em biết anh cũng thích mấy thứ này mà…”
Trong khi vừa đi vừa tị nạnh nhau, họ đã đến nơi. Jinah xoay một vòng trước khi chỉ tay vào phòng.
“Chính là ở đây, oppa…”
Khi chuẩn bị bước vào, đột nhiên Jinwoo quay sang em gái.
“Còn em?”
“Chỉ có người giám hộ và giáo viên nói chuyện với nhau thôi! Nhiệm vụ của em tới đây là hết, tạm biệt oppa.”
‘Đúng nhỉ!’
Jinwoo nhớ lại. Lúc đó, chính bản thân anh còn đang học cấp 3. Thời điểm đó, anh chỉ có một mình.
‘Lúc đó, mẹ đã bắt đầu đi lại khó khăn.’
Sau đó, mẹ ngã bệnh và nhập viện. Jinwoo đã không nói với giáo viên chủ nhiệm về diều đó. Anh đã tự mình chịu đựng sự dè bỉu trong một thời gian dài.
Nhớ lại trải nghiệm không mấy vui vẻ đó, Jinwoo hiểu tại sao Jinah lại khá lo lắng khi nói việc giáo viên muốn gặp người giám hộ. Anh hoàn toàn cảm thông cho em gái mình. Jinwoo mỉm cười xoa đầu Jinah.
“Hôm nay em cũng về trễ à?”
“Dạ oppa, lát anh có thể về trước.”
“Rồi rồi!”
Anh vò tóc Jinah trước khi cô nhóc kịp phản ứng, tóc cô nhóc trở nên rối bù.
“Học cho tốt vào đấy!”
“Arg, anh làm trò gì đó, bỏ tay khỏi đầu em!!!”
“Hẹn gặp em ở nhà.”
Jinwoo cười gian xảo bước vào phòng họp. Jinah bĩu môi vuốt lại mái tóc mình.
“Anh định coi em là con nít tới bao giờ chứ...”
Không hẳn là Jinah ghét điều này, chỉ là cô ngại ai đó bắt gặp. Nhìn trước nhìn sau không có ai, cô nhanh chóng quay về lớp học của mình.
---
Nếu như ai đó hỏi Jinwoo rằng, anh nhận xét thế nào về giáo viên chủ nhiệm của Jinah, thì đó là một người đức hạnh.
‘Hmm.’
Đó là cảm giác lần đầu tiên Jinwoo gặp cô ấy. Một nữ giáo viên trung niên, có vẻ ngoài thông thái, một nụ cười rạng rỡ và ánh nhìn trìu mến luôn làm người đối diện thấy thoải mái. Sau khi biết được hoàn cảnh gia đình, cô không hề có thái độ gì khi gặp Jinwoo ở buổi họp người giám hộ.
“Rất hân hạnh được gặp em, cô là giáo viên chủ nhiệm của Jinah. Cô không ngờ là con bé có một người anh trai bảnh bao đến vậy!!”
Trước lời chào hỏi bông đùa nhưng đầy dễ chịu của cô, Jinwoo mỉm cười cúi đầu.
‘Mình không nhớ là đã gặp cô trước đây.’
Hẳn là cô mới vào trường sau khi Jinwoo tốt nghiệp. Mọi người thường nói ấn tượng ban đầu rất quan trọng. Và nhờ những lời xã giao của cô mà anh cảm thấy rất dễ chịu.
‘Cô thật biết cách để người khác tôn trọng mình!’
Có vẻ Jinah thật may mắn khi coa một giáo viên cuối cấp như thế này.
“Em ngồi đi!”
Cô ra hiệu về phía cái ghế gần đó. Jinwoo ngồi đối diện giáo viên ở một cái bàn lớn.
“Cô nghĩ em không cần lo lắng nhiều về Jinah.”
Những vấn đề của hai người hết sức bình thường của một cuộc họp phụ huynh. Và Jinah, vốn là một học sinh gương mẫu, nên hầu như là những lời khen của cô giáo về con bé.
“Em có biết Jinah định thi vào trường Y không?”
“Vâng, em có nghe con bé nói.”
Cô giáo đọc lướt qua hồ sơ của Jinah
“Điểm kiểm tra và tổng kết của Jinah đều rất tuyệt vời.Vậy nên con bé sẽ dễ dàng đạt được mục tiêu thôi, em đừng tạo áp lực lớn quá cho Jinah nhé!”
Jinwoo trịnh trọng gật đầu. Khuôn mặt của cô giáo tràn đầy sự hy vọng vào Jinah. Thật ra, nhiều giáo viên tạo cho học sinh phổ thông một áp lực vô hình về điểm số. Thành ra, những năm cuối cùng của đời học sinh đã quyết định lộ trình cuộc sống của chúng.
‘Như mình biết, hầu hết giáo viên đều tránh dạy cuối cấp...’
Anh nghe nói nhiều giáo viên bị ép buộc vào vị trí đó hơn là tự nguyện. Nhưng có vẻ người trước mặt Jinwoo là một nhà giáo tận tụy với nghề. Là anh trai của Jinah, Jinwoo thực sự biết ơn sâu sắc.
Và cuộc nói chuyện đã kết thúc sau 15 phút.
“À xin lỗi...”
Khi Jinwoo chuẩn bị đứng dậy. Cô giáo đã hỏi một câu.
“Cô nghe nói anh trai của Jinah là một Thợ săn, đúng không nhỉ?”
Đôi mắt của cô trở nên nghiêm túc, Jinwoo quay trở lại vị trí.
“Vâng thưa cô!”
“Nếu như Jinah trải qua giai đoạn thức tỉnh, em có muốn cô bé làm một Thợ săn không?”
“Chắc chắn là không, thưa cô!”
Không bao giờ.
Jinwoo trả lời một cách dứt khoát, và chắc chắn không cần suy nghĩ. Như thể anh đã biết trước câu hỏi và chuẩn bị sẵn câu trả lời. Khuôn mặt của cô hơi chùn xuống.
“Đúng như cô dự đoán...”
Jinwoo nhìn cô giáo với đôi mắt nghi ngờ, trong khi cô tiếp tục do dự.
“Nếu không phiền, cô có thể nhờ em giúp một chuyện không?”
Jinwoo gật đầu.
“Nếu chuyện đó trong khả năng của em!”
Tối thiểu, Jinwoo sẽ nghe thử là gì. Anh không từ chối lập tức. Thứ nhất vì chưa biết đó là chuyện gì, thứ hai, là anh cảm thấy cô là một người rất nhiệt thành.
Cô giáo nhanh chóng nói như sợ Jinwoo đổi ý.
“Một học sinh nữ ở đây vừa trải qua giai đoạn thức tỉnh. Và con bé định bỏ học để làm một Thợ săn. Một thời gian rồi con bé vẫn chưa chịu đến lớp...”
‘À...’
Đó là một điều khá phổ biến. Một số người sau khi thức tỉnh và nhận được năng lực, liền nhanh chóng ném mình vào nghề Thợ săn. Dù không biết công việc đó cần gì hay giúp đạt được những gì, họ vẫn tự hào mình đã trở nên khác với người bình thường. Việc đạt được danh hiệu Thợ săn và dễ dàng kiếm tiền đã làm mờ mắt nhiều người.
“Nếu chuyện này cứ tiếp tục, nhà trường không còn cách nào khác là phải làm mạnh tay. Cô không hề muốn điều đó xảy ra. Ngay cả khi em là một Thợ săn, cô nghĩ có thêm bằng tốt nghiệp trung học vẫn tốt hơn chứ?”
Jinwoo gật đầu đồng ý. Trước phản ứng tích cực, gương mặt của cô sáng hơn một chút.
“Em có thể giúp cô, cố thuyết phục con bé, ít nhất là lấy được bằng tốt nghiệp có được không?”
Cô giáo mỉm cười, nhưng giống như đang cầu xin một sự giúp đỡ của Jinwoo.
“Vậy, thứ hạng của con bé sau khi thức tỉnh là gì, thưa cô?”
“Hmm... theo những gì cô được nghe qua, hình như là hạng thấp nhất!”
Hạng E.
‘Con bé sẽ không thể sống sót trong Hầm ngục...’
Jinwoo tặc lưỡi. Bước vào Hầm ngục luôn phải có sự thận trọng. Mười người bước vào Hầm ngục với sự kiêu ngạo, chín người trong đósẽ bị tàn tật hoặc chết. Một cô bé bằng tuổi Jinah sắp bị như vậy. Viễn cảnh không mấy tốt đẹp đang đè nặng lên vai Jinwoo. Nhưng đó là quyết định của con bé, không ai ép buộc được nó. Và Jinwoo, là một người không muốn giành thời gian quý báu để xen vào chuyện người khác.
‘Mình còn chưa chắc là con bé có chịu nghe mình nói hay không...’
Những người như thế không muốn bị ai chỉ bảo. Jinwoo quyết định từ chối và chuẩn bị đứng dậy. Nhưng giáo viên vẫn tiếp tục.
“Con bé tên là Han Songi, và là bạn của Jinah.”
Khi nghe tên giáo viên, Jinwoo không thể đứng dậy. Anh hỏi lại một lần nữa như để xác nhận.
“Thưa cô, cô nói lại tên con bé một lần nữa được không?”
“Han Songi! Em có biết em ấy không?”
“...”
Thế giới này thật nhỏ bé.
‘Huh...’
Jinwoo không nói nên lời.
---
Vào lúc đó.
Tại tư gia của Chủ tịch tập đoàn Yoojin Yoo Myunghan.
Từ sáng sớm, đã xuất hiện những chiếc xe sang trọng.
Tất cả bọn họ đến đều cùng một lý do.
Lễ tưởng niệm cố Chủ tịch tập đoàn Yoojin, Yoo Byungcheol. Ông là cha của chủ tịch đương nhiệm Yoo Myunghan, doanh nhân số một Hàn Quốc. Vào thời gian này, Yoo Myunghan hủy toàn bộ lịch trình, bất kể bận rộn thế nào để đảm bảo buổi lễ được diễn ra trọn vẹn. Như để minh chứng cho sự thái độ tôn nghiêm, toàn bộ gia tộc đã tề tựu đông đủ vào ngày này.
Chủ tịch của một công ty đầu tư nào đó. Một chủ tịch của công ty dược phẩm. Chủ sở hữu của một trung tâm mua sắm. Vân vân và mây mây. Các thành viên trong gia tộc không thiếu những người đang đứng đầu ở các tập đoàn hay công ty. Ngay cả con cái của họ cũng là tinh hoa trong những tinh hoa, những đứa trẻ vừa sinh ra phải chạy lùi lại khá xa để chạm được vạch đích.
Ngoại trừ một người.
Một người, đáng lẽ không nên làm thế, lặng lẽ ngồi một góc như thể anh không tồ tại.
Là Yoo Jinho.
‘Chán quá đi mất...’
Chàng trai trẻ ước gì buổi lễ sẽ sớm kết thúc. Được lon ton cùng với hyungnim trong Hầm ngục còn vui hơn gấp trăm, à không, gấp ngàn lần so với thế này.
‘Không biết giờ hyungnim đang làm gì nhỉ?’
Jinho đang suy nghĩ về nó. Anh không biết một ngày nghỉ Jinwoo-hyung sẽ dành nó để làm gì.
“Ồ!”
Ai có thể làm được điều này? Trong một khoảnh khắc, giọng nói phát ra đủ để người nghe cảm thấy đó là một người cực kỳ tài năng. Tỏa ra hào quang của một tinh hoa, đôi kính sang trọng cùng chiều cao đáng ngưỡng mộ.
Là Yoo Jinsung, anh trai của Yoo Jinho. Con trai cả của Yoo Myunghan, người sẽ thừa kế tập đoàn Yoojin vào một ngày không xa.
Người đàn ông đứng ngay cạnh em trai mình và chằm chằm nhìn xuống.
“Nên chào hỏi người thân một tiếng đi chứ! Định hành động như một đứa con nít miết vậy à?”
“Mày có biết là những việc làm của mày chỉ làm xấu đi cái tên của cha không?”
Những lời nói của Jinsung, không đi kèm một chút tình cảm anh em nào trong đó. Chỉ có một sự khinh thường của bề trên với người thấp kém. Jinho vốn là người coi trọng anh trai mình, nên không bao giờ lên tiếng.
“...”
Jinsung vốn là một phiên bản hoàn hảo của cha từ khi còn bé. Anh ta là thiên tài trong số các thiên tài. Đứng đầu lớp trong mọi môn học, và điểm số mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Sau khi tốt nghiệp, Jinsung bắt đầu làm việc dưới quyền của cha mình, Yoo Myunghan, ở mọi lĩnh vực khác nhau. Và kết quả là trên cả tuyệt vời.
So với anh trai, Jinho không có gì để thể hiện cho chính mình. Ngay cả khi vào đại học cậu cũng cần có sự giúp đỡ từ gia đình. Bất cứ khi nào đứng gần anh trai, Jinho đều cảm thấy mình không hề tồn tại.
“...”
“Thảm hại.”
Jinsung nhìn Jinho cúi đầu. Anh ta quay lại rồi bỏ đi.
“Cháu chào chú!”
“Oh, Jinsung à, vẫn khỏe hả cháu?”
Jinho cuối cùng có thể ngẩng đầu lên. Đây là lý do cậu ghét trở về nhà. Giá như đây không phải là lễ tưởng niệm của ông nội. Trong khi Jinho thở dài, một giọng nói phát ra từ sau lưng làm cậu giật mình.
“Hmm, tên phách lối khó ưa.”
Jinho quay lại, là chị họ của cậu. Yoo Soohyun, cô nàng hơn cậu một tuổi.
Chương 57: Gia tộc Yoo Myunghan
“Em có nghe những gì hắn vừa nói không?”
Yoo Soohyun bước đến gần Jinho và vỗ vai. Cô nhíu mày.
“Nhìn này, thật thảm hại, thảm hại! Blè blè blè...”
Jinho bật cười khi chị họ mình đang bắt chước biểu cảm của anh trai.
“Giờ không phải lúc đùa đâu nhá!”
“Thảm hại, thảmmmmm...”
“Dừng lại giùm em, hahaha!”
Tuổi tác không chênh lệch mấy, nên hai người họchẳng khác gì người bạn thân lâu ngày không gặp.
Soohyun đi xung quanh và dừng lại trước mặt Jinho.
“Sao em lại để anh ta nói như vậy?”
“Em có thể làm gì khác?”
“Em vừa trải qua thức tỉnh kia mà. Đừng nói là em không thể thắng một người bình thường như anh ta chứ!”
“Vậy thì được gì chứ? Không lẽ chị muốn em tặng cho anh trai mình vài cú đấm sao?”
“Chà...”
Soohyun rụt rè mím môi lại. Cô không dám tưởng tượng hình phạt cha sẽ dành cho Jinho khi dám đánh anh trai mình. Một điều thật kinh hoàng. Tất nhiên, cô hiểu cảm giác của Jinho hiện giờ, không thể làm gì ngoài việc chịu đựng Yoo Jinsung. Cô trừng mắt khi hắn ta đang bước tới.
‘Thật may mắn khi hắn ta vẫn chưa bị ăn đấm...’
Thậm chí, Jinsung bị Soohyun ghét còn nhiều hơn là Jinho. Cô biết được khuôn mặt giả tạo giấu sau bề ngoài hoàn hảo của một kẻ được gọi là người thừa kế. Còn Yoo Jinho, cậu không hề xúc phạm anh trai mình. Không phải vì cả nể hay tình anh em, mà là cậu muốn đánh bại anh mình một cách quang minh chính đại. Thấy Jinho quá im lặng, Soohyun chợt lên tiếng.
“Kế hoạch đó, em vẫn đang tiến hành chứ?”
“Hmm?”
“Thì kế hoạch để trở thành Hội trưởng đó?”
Nếu nói theo một cách khách quan, có lẽ Jinho sẽ dành chiến thắng. Nhìn ánh mắt quyết tâm của Jinho, Soohyun chống hông và nói giọng chắc nịch.
“Dù có chết chị cũng không bao giờ làm việc cho tên đó đâu. Chị cũng không muốn xích mích với chú, nên em phải chiến thắng đấy!”
“Cám ơn chị...!”
Đây là cách Soohyun cổ vũ em họ mình. Yoo Soohyun nổi tiếng từ khi còn nhỏ với vai trò là một diễn viên nhí. Giờ đây, cô đang là một người mẫu ảnh. Nhưng cô vẫn có gì đó khác biệt so với phần còn lại của gia tộc. Điểm khác biệt đó, vô tình trùng với Yoo Jinho.
Soohyun là một Thợ săn hạng A.
Ngay cả khi là người mẫu, hàng loạt Bang hội vẫn gạt điều đó sang một bên và muốn tuyển dụng Soohyun. Cô đã từ chối tất cả chỉ vì không hứng thú, đơn giản cô muốn tiếp tục sự nghiệp của mình. Nhưng có một lời đề nghị, khiến cô không thể nào nói không.
Cô được yêu cầu trở thành một trong những thành viên sáng lập Hội Yoojin. Đó là lời đề nghị, không, đúng hơn là mệnh lệnh từ chủ tịch Yoo Myunghan. Cô không thể phớt lờ lờ nói của người đứng đầu gia tộc, nhưng cô ghét ý tưởng về việc làm việc dưới quyền Yoo Jinsung. Nên rắc rối của Soohyun cũng chả kém Jinho. Dù cậu em mình không đáng tin lắm, nhưng nó là hy vọng cuối cùng của cô.
Ring- ring- ring-
Yoo Soohyun nghe tiếng điện thoại của Jinho, trong khi cậu nhóc vẫn đang tỉnh bơ.
“Này, em không định nghe à?”
“Dạ? À... hả?”
Jinho đang suy nghĩ mông lung mà không hề biết có người đang gọi mình.
[Đại ca]
Khuôn mặt Jinho lập tức sáng bừng lên. Tất cả như xua đi nỗi buồn của buỗi lễ mà cậu đang chịu đựng.
“Em nghe nè, hyungnim!”
Jinho trả lời với nụ cười ngoác lên tận mang tai.
“Được chứ anh. Không, em làm được mà. Em sẽ tới đó ngay, hyungnim.”
Yoo Jinho kết thúc cuộc gọi. Soohyun đang vô cùng bất ngờ khi bộ mặt cậu em thay đổi 180 độ.
“Nè nè... ai đó!”
Tuy nhiên, Jinho không có thời gian để giải thích. Cuộc gọi của hyung như một lối thoát cho cậu ở tình huống này. Jinho không muốn bỏ phí dù chỉ một giây.
“Em sẽ kể với chị sau!”
Soohyun nghiêng đầu nhìn cậu nhóc đang chạy đi, tò mò như dâng lên đỉnh điểm.
“Sao trông thằng nhóc hạnh phúc vậy cà?”
Những buổi họp mặt gia đình là thời gian Jinho buồn bã nhất, nhưng cuộc gọi đã thay đổi mọi thứ.
“Vậy cũng tốt...”
Cô sẽ lên kế hoạch chất vấn sau.
Trong khi đó, Jinho đang dáo dác tìm cha. Sắp đến giờ ăn tối. Khoảng thời gian hiếm hoi mà cả gia tộc có thể họp mặt, không ai được phép rời đi khi chưa có sự cho phép của cha.Nhìn quanh quất một hồi, Jinho đã thấy ông đang trò chuyện với một số người ở xa.
Một khuôn mặt nghiêm nghị không cảm xúc. Một người không hề có khái niệm đùa giỡn.
‘Haizz, mình thậm chí còn không dám nói chuyện với cha...’
Jinho lo lắng. Nhưng cậu đã lấy hết can đảm.
‘Mình đã hứa với hyungnim rồi.’
Cậu bình tĩnh lấy lại nhịp thở rồi bước đến gần cha. Mỗi một bước là một lần Jinho muốn quay lại. Nhưng cuối cùng, cậu đã bước đến bên Yoo Myunghan.
“Thưa cha...”
Jinho dừng lại ở một khoảng cách khá xa để nói chuyện. Yoo Myunghan nhìn sang con trai mình.
“Có chuyện gì?”
“Thưa cha, con có thể xin phép ra ngoài một lát được không?”
Giọng nói cậu như không còn chút sức lực.
“Con sẽ quay về trước bữa tối...”
“...”
Yoo Myunghan không hành động gì, cũng không mắng chửi. Ông chỉ thở dài một tiếng.
“Được rồi, đi đi!”
Khuôn mặt Jinho rạng rỡ với một nụ cười. Anh cúi đầu chào.
“Con cám ơn cha!”
Cậu nhóc nhanh chóng biến mất khỏi phòng. Yoo Myunghan nhìn con trai với vẻ mặt cứng rắn. Vợ ông tiến lại gần.
“Anh à, có thông tin của Vienna này...”
Đó là tin tức mà ông vẫn chờ đợi. Yoo Myunghan quay sang với sự háo hức.
“Kết quả thế nào?”
“Con bé thắng rồi. Anh nghĩ con gái chúng ta là ai chứ?”
“Uhm, vậy khi nào con bé về Hàn Quốc?”
Một nụ cười chuẩn bị xuất hiện trên gương mặt Yoo Myunghan nhanh chóng biến mất.
“Con bé còn bận rộn với việc trường lớp nữa, khi nào nghỉ nó sẽ về mà anh!”
Yoo Myunghan nhíu mày.
“Dù cho bận rộn thế nào cũng không được quên buổi lễ này chứ...?”
“Anh à, giới trẻ ngày nay không quan tâm lắm mấy chuyện này đâu...”
Yoo Myunghan tặc lưỡi. Vợ ông giúp ông sửa lại cà vạt và âu yếm.
“Em nghĩ anh nên quan tâm cho Jinho hơn chứ?”
“Em đừng nói lại chuyện này nữa được không... Một con hổ chỉ nuôi một con hổ, chứ không phải một con mèo con!”
“Hổ với mèo gì chứ, nó là đứa con mà em mang nặng đẻ đau! Con trai của anh đấy!”
“Hmm...”
“Anh biết không, kể từ khi tốt nghiệp trung học đến giờ, đây là lần đầu tiên thằng bé mỉm cười trước mặt anh đấy!”
Vợ ông nói thật sao? Yoo Myunghan quay sang nhìn nơi Jinho vừa rời đi. Nhưng sự quan tâm của ông nhanh chóng biến mất. Những vấn đề không quan trọng không kéo dài sự tập trung của ông.
“Có lẽ thằng bé đã có bạn gái. Chúng ta đi thôi, mọi người đang chờ!”
---
Trụ sở Hiệp Hội Thợ săn.
Nhân viên thực hiện kiểm tra định kỳ trên các máy đo. Anh ta nhìn vào một thiết bị ma lực kế cầm tay.
“Có chuyện gì với cái máy này vậy?”
Bộ đếm lẽ ra cố định ở mốc 0 lại đang dao động không ngừng. Có vẻ như nó đã bị hỏng. Nhưng cũng không đáng lo lắm. Vốn là máy móc, các thiết bị hỗ trợ ma thuật này cũng sẽ hư hỏng theo thời gian.
“Này Kim!”
“Vâng thưa anh!”
Cấp dưới của anh ta nhanh chóng chạy đến.
“Bao nhiêu Cổng đã được đo bằng ma lực kế này?”
“Số sê-ri là gì?”
“N-1744B.”
Cấp dưới của anh thực hiện tìm kiếm ngay.
“7 cánh Cổng đã được đo trong vài ngày qua.”
“Vài ngày qua sao? Đưa đây nào.”
Đó là sự thật. 7 cánh Cổng đã được đo. Và 4 trong số đó đã bị các Thợ săn dọn dẹp.
“Có vấn đề gì với các cánh Cổng không?”
“Không có gì bất thường được báo cáo.”
“Được rồi!”
Nhân viên cấp cao gãi cằm. Thực chất, khi một thiết bị đo được báo lỗi, những cánh Cổng mà nó đo sẽ bị hủy ngay quyền đột kích.
Lý do rất đơn giản. Những Thợ săn bước vào một cánh Cổng hạng C, nhưng nó lại nằm ở hạng B hay hạng A, đó sẽ là một cuộc tàn sát. Hầm ngục cấp cao là một nỗi kinh hoàng. Sự khác biệt giữa Thợ săn hạng thấp và hạng cao, cứ như đêm và ngày vậy. Khi hạng của Hầm ngục tăng lên, độ khó của nó sẽ tăng theo cấp số nhân. Đó là lý do chỉ có những Bang hội lớn mới dám bảo lưu những Hầm ngục này.
‘Có nên gửi thông báo lại không?’
Thật dễ dàng để thông báo cho các nhóm đột kích hủy bỏ các cánh Cổng, nhưng sẽ có kha khá vấn đề đi kèm. Những Thợ săn bị hủy đột kích sẽ phàn nàn, Hầm ngục trải qua một thời gian sẽ xảy ra hiện tượng Hầm ngục bùng nổ, thảm họa là không thể đong đếm. Tệ hơn nữa, anh ta có thể bị sa thải.
‘Rất khó để được làm việc trong Hiệp Hội...’
Hiệp Hội Thợ săn là một tổ chức tôn kính. Để có được việc làm ở đây thật không dễ dàng. Sự lo sợ bị đuổi việc đã che mờ suy nghĩ của nhân viên.
‘Không được, không thể được...’
Anh ta lắc đầu. Có vẻ như cấp dưới cũng hiểu được phần nào ý định của anh ta.
“Vậy chúng ta nên làm gì đây anh?”
“Hmm!”
Đã hai ngày trôi qua. Nếu có vấn đề gì, nó đã xuất hiện rồi.
“Cứ để yên như vậy đi...”
“Ah...anh chắc chứ...”
“Đã hai ngày rồi, đâu có chuyện gì xảy ra đâu nào?”
“Ơ... vâng...”
Cấp dưới gật đầu.
“Ghi vào báo cáo là N-1744B đã hoạt động tốt cho đến ngày hôm nay.”
“Em hiểu rồi.”
---
Đội trưởng Ban quản lý thứ hai Hội Bạch Hổ đang nấu bữa tối tại nhà. Ahn Sangmin ngưng thái những lá hành và ưỡn lưng.
Rắc- rắc-
“Ui cha, đã quá đi...”
Thực đơn tối nay là món súp miso [đậu nành]. Tám năm sống độc thân đã giúp anh thành thạo hầu hết các món ăn. Ahn Sangmin đã tự làm việc này 5 năm trước. Khoảng thời gian chỉ ăn thức ăn nhanh đã làm sức khỏe anh bị suy giảm nghiêm trọng. Nhận thấy không thể kéo dài việc này, anh đã tự nấu ăn. Bây giờ, kỹ năng của anh thành thạo đến nỗi, chỉ cần nhìn một món ăn trên tivi, anh có thể bắt chước lạiy hệt.
Tuy nhiên, khi kỹ năng nấu ăn càng cao, anh lại càng muốn nấu đơn giản. Món miso hôm nay là ví dụ điển hình.
“Wao, ngon tuyệt vời...”
Anh nếm xong và tự xem món súp của mình. Nhưng nghĩ đến việc chỉ có một người được ăn nó, anh hơi thất vọng một chút.
‘Hay là mời ai đến ăn cùng nhỉ?’
Khuôn mặt của [cánh tay phải] lóe lên trong đầu Ahn Sangmin, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Anh độc thân đã 8 năm rồi, giờ mà mời một nhân viên nam đến ăn tối, không biết người ta sẽ nghĩ gì.
‘Chẳng biết cậu ta có làm tốt công việc mình giao không?’
Dù Hyun Gicheol là một cấp dưới nhiệt tình và tốt tính, nhưng cậu ta vẫn còn khá non kinh nghiệm. Cậu ta còn phải học hỏi nhiều.
‘À mà quên, không nên nghĩ về công việc khi ở nhà...’
Tới giờ ăn. Ahn Sangmin chuẩn bị bàn ăn ở phòng khách và ngân nga hát. Chẳng mấy chốc, thức ăn đã chuẩn bị xong. Anh bật tivi.
[Đây là bản cập nhật tin tức mới nhất ngày hôm nay]
Một trong những lợi ích tuyệt vời nhất khi ở một mình là không phải giành kênh tivi. Bất cứ khi nào bật tivi, đó là kênh anh muốn xem. Ahn Sangmin vừa gắp đồ vừa liếc bảng tin.
[Một vụ nổ vừa xảy ra tại Cục Thợ săn Liên Bang Hoa Kỳ (FBH) đã làm đất nước rơi vào hỗn loạn. Theo nguồn tin không chính thức, đó là cuộc đụng độ giữa hai Thợ săn hạng S]
“Chậc... không thể tin được...”
Ahn Sangmin tặc lưỡi với vẻ mặt lo lắng và tiếp tục ăn. Liếc nhìn một lúc trên bàn ăn, anh cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
‘Kim chi!’
[Đây là đoạn phim mà camera an ninh bên ngoài tòa nhà ghi lại. Mọi người có thể thấy những vết nứt chạy dọc trên tường. Và sau đó-...]
Ahn Sangmin đứng dậy là lấy một ít kim chi từ tủ lạnh. Anh chuẩn bị cắn miếng đầu tiên thì điện thoại reo lên.
‘Chết tiệt! Gì nữa đây!’
Anh khó chịu rút điện thoại ra, nhưng thái độ nhanh chóng thay đổi khi thấy tên người gọi.
“Vâng, tôi Ahn Sangmin nghe đây!”
Là Jinwoo, Ahn Sangmin trả lời với vẻ mặt hớn hở.
Tuy nhiên... với những điều Jinwoo yêu cầu, anh ta nhanh chóng trở nên bối rối.
“Thợ săn Sung nói sao? Anh muốn tham gia vào khóa đào tạo tân binh mới của chúng tôi sao?”
Chương 58: Sự xuất hiện của Xích Môn
Jinwoo kết thúc cuộc gọi. Ban đầu, Ahn Sangmin còn khá do dự nhưng khi nghe lý do của Jinwoo, anh đã đồng ý ngay. Jinwoo sẽ biết được Hội Bạch Hổ huấn luyện tân binh như thế nào.
‘Em đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe cho anh rồi, hyung.’
Dù bận rộn, nhưng Yoo Jinho vẫn không từ chối lời nhờ vả của Jinwoo. Tuy nhiên, cậu nhóc nói rằng mình chỉ có thể gặp Jinwoo một chút xíu. Rõ ràng lời nói và hành động của cậu nhóc đã trưởng thành hơn từng ngày.
Giờ thì, Jinwoo đang ở trước nhà nữ sinh trung học mà cô giáo cần anh gặp mặt. Một con bé rắc rối mà anh phải thuyết phục cho bằng được.
‘Những người như thế sẽ mất mạng đầu tiên trong Hầm ngục...’
Chính bản thân Jinwoo đã trải nghiệm điều đó nên anh hiểu rất rõ. Ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết mà một Thợ săn hạng E luôn gặp. Nếu không vì căn bệnh nan y của mẹ, anh sẽ không bao giờ bước chân vào con đường này. Đối với Thợ săn hạng E, Hầm ngục là nơi quá nguy hiểm. Nếu anh không làm gì lúc này, con bé chắc chắn sẽ hối hận. Và khi đó, đã là quá muộn để quay lại.
‘Đó không phải là chuyện hiếm gặp.’
Mỗi ngày, trên thế giới có hàng chục Thợ săn phải bỏ mạng. Jinwoo không quan tâm và cũng không có quyền quan tâm cuộc sống của họ. Đơn giản, đó là những quyết định của họ.
‘Tuy nhiên...’
Người lần này không hề xa lạ. Nếu giáo viên không đưa tên con bé ra, dù nó là bạn học của Jinah, anh vẫn sẽ từ chối. Nhưng, con bé là người Jinwoo đã từng gặp, không thể có chuyện trùng tên được.
Anh cảm nhận có một sự hiện diện đang tiến lại gần. Một học sinh nữ, dáng người đó, khuôn mặt đó. Bingo! Jinwoo đã đoán đúng.
“Gì chứ?”
Nữ học sinh nhìn Jinwoo và nghiêng đầu.
“Ông chú, sao ông chú lại ở đây?”
Đúng như dự đoán, cô bé nhận ra anh.
‘Thế giới, đúng thật là nhỏ bé...’
Jinwoo gãi đầu.
Một nữ sinh trung học muốn trở thành Thợ săn. Thành viên nữ duy nhất của tổ đội đột kích Yoo Jinho. Rốt cuộc, mối quan hệ của anh với cô bé đã được thiết lập trước khi giáo viên đề xướng.
‘Han Songyi!’
Nghe cái tên được nói ra từ cô giáo chủ nhiệm, Jinwoo đã biết đó là ai mà không cần xem hồ sơ. Ngày con bé rời trường học chính là ngày anh bắt đầu đột kích với Jinho. Khi nhận ra điều này, dù biết là không phải nhưng Jinwoo vẫn nghĩ đó là một phần lỗi của chính mình. Bởi đó là những cuộc đột kích cực kì phi lí, không thể lấy nó làm thước đo cho thu nhập của một Thợ săn được. Chỉ trong một tuần, một Thợ săn – học sinh trung học đã kiếm được 30 triệu, phải gọi là không tưởng.
‘Nhưng có một điều chắc chắn.’
Trong tương lai, nếu anh nghe con bé bị chết trong Hầm ngục, nó sẽ làm lương tâm anh cắn rứt. Một vết dằm trong tim không thể xóa bỏ. Chính vì vậy, hôm nay, Jinwoo quyết định thuyết phục Songyi, không để mọi thứ đi xa hơn nữa.
“Vậy sao nhóc lại ở đây?”
Han Songyi nhìn chằm chằm Jinwoo với đôi mắt mở to. Cô bé thoáng chút do dự.
“Vậy Thợ săn mà cô giáo muốn giới thiệu cho em là ông chú sao?”
Jinwoo khá bực mình vì bị gọi là ‘ông chú’, nhưng anh cố gắng nặn một nụ cười.
“Em không biết cô giáo đã nói gì với chú, nhưng em sẽ không đến trường nữa. Em không bỏ ý định làm Thợ săn đâu!”
Con bé kiên quyết cắt đứt mọi thứ trước khi Jinwoo kịp nói gì cũng như làm gì. Khi đột kích, cô bé khá trầm tính, nhưng khi nói về tương lai, đó lại là một con người quyết đoán. Đúng là con nít ngày nay lớn nhanh thật.
‘Giống y như một con bé nào đó đang sống ở nhà với mình...’
Jinwoo mỉm cười rộng rãi. Đang cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, nhưng Songyi lại khá bất ngờ trước thái độ của Jinwoo. Anh bình tĩnh nói.
“Anh cũng không có ý định bắt nhóc từ bỏ việc làm Thợ săn...”
Songyi mở to mắt như thể không tin vào tai mình.
“Có thật không?”
Jinwoo biết rất rõ, bảo một đứa trẻ không làm một điều chính là cách tốt nhất khiến chúng làm điều đó. Ngay từ đầu, anh đã không có kế hoạch thuyết phục qua lời nói. Thực tế sẽ tốt gấp ngàn lần khua môi múa mép.
‘Mình cũng đã từng như vậy...’
Jinwoo nhận ra sự thật đó trong lần đầu tiên đột kích. Nó tàn khốc hơn mọi suy nghĩ và tưởng tượng của anh. Songyi cố gắng tỏ vẻ nghiêm trang và hỏi.
“Thế thì, sao chú lại ở đây?”
Jiwoo bước tới. Cô bé ngạc nhiên lùi lại nhưng vẫn không chút rụt rè. Nhìn vào Songyi, Jinwoo nở một nụ cười. Anh không hề có ý đồ gì, nhưng đó là một nụ cười khá ‘gian manh’, mang bản chất xấu xa thầm kín.
“Anh muốn huấn luyện nhóc thành một Thợ săn hàng đầu!”
Không cần thêm bất kì sự thuyết phục nào. Viễn cảnh Jinwoo vẽ ra về khóa huấn luyện tân binh của Hội Bạch Hổ làm cô bé không kìm lòng được nữa. Cô hào hứng đi theo Jinwoo mà không chút nghi ngờ.
Trên đường đi, Songyi thắc mắc làm sao anh biết được cô giáo chủ nhiệm. Jinwoo cho cô bé xem một bức ảnh có mặt anh và Jinah.
“Ah, vậy ra ông chú là anh của Jinah sao?”
“...”
Một câu chửi thực sự muốn phát ra từ miệng Jinwoo. Nhưng vì kế hoạch, anh phải cố gắng kìm nén nó.
“Đi thôi!”
“Cám ơn chú.”
Jinwoo chở Han Songyi đến nơi Hội Bạch Hổ tổ chức luyện tập. Đó là một cuộc đột kích. Ahn Sangmin báo rằng sẽ bắt đầu lúc 9 giờ tối, nên Jinwoo còn khá nhiều thời gian.
Vèo-
Chiếc xe lướt đi như bay. Có phải do chỉ số nhanh nhẹn và giác quan của Jinwoo quá cao không? Mỗi khi anh tập trung, những chiếc xe xung quanh dường như chậm lại. Kể từ khi nhận bằng lái đến giờ, anh chưa hề chạm lại vào vô lăng một lần nào.
‘Những chỉ số này, thực sự lợi hại!’
Phía bên kia, Songyi bắt đầu lên tiếng.
“Chú này, có thật là Jinah học cả ngày ở nhà không? Em còn nghe nói là cậu ấy sử dụng bách khoa toàn thư làm hình nền điện thoại nữa?”
Có thật là em gái anh nổi tiếng đến vậy không? Ở nhà nó chỉ là một con bé ham ngủ và mê gà rán.
“Con bé cũng giống mọi người thôi. Khi về nhà là chơi, ăn và ngủ.”
Chà, mà chủ yếu là ngủ.
“Eh, không thể nào... thế thì làm sao mà điểm số cậu ấy có thể cao đến như vậy được chứ?”
“Anh cũng không biết. Hồi cấp hai, nó chỉ là một con bé ham chơi suốt ngày đi theo anh.”
Trong khi hai người trò chuyện, chiếc xe đã đến Cổng. Jinwoo dừng xe.
Kít.
Đây là khu vực mà những cánh Cổng xuất hiện liên tục không rõ nguyên nhân. Hầu hết dân cư đã chuyển đi nên không khó cho Jinwoo tìm được chỗ đỗ xe. Anh nghe nói, có 8 tòa nhà đã bỏ hoang, và chính phủ cũng đã lên kế hoạch giải tỏa địa điểm này.
Jinwoo và Songyi ra khỏi xe. Một cả giác khá kì lạ đang len lỏi trong không khí.
Waaaaah-
Jinwoo cảm giác rằng những chiếc bóng của mình đang reo hò. Anh lan tỏa chúng vào không khí. Điều này làm Songyi khá sợ hãi nhưng cô bé nhanh chóng lấy lại tinh thần khi thấy những Thợ săn khác. Đó là đôi mắt ngưỡng mộ của fan đối với người nổi tiếng.
‘Woa... những Thợ săn của Hội Bạch Hổ...’
Jinwoo biết rằng, một học sinh muốn trở thành Thợ săn, nó không khác gì việc làm một người nổi tiếng. Anh biết rõ điều đó khi thấy hình ảnh của Thợ săn trên các phương tiện truyền thông.
“Oh, vậy là anh đã đến!”
Hyun Gicheol đã nhìn thấy Jinwoo và bước đến.
“Anh vẫn nhớ tôi chứ?”
Jinwoo khẽ gật đầu và mỉm cười. Khi Gicheol bước đến với một nụ cười không vụ lợi, anh đã đáp lại điều đó. Dù mới chỉ gặp vài lần nhưng anh thực sự thích tính cách của cậu ta.
“Tôi đã nghe Đội trưởng nói, vậy đây là học sinh mà anh nhắc đến?”
“Xin chào ạ!”
Songyi cúi đầu lịch sự. Khi mọi người vẫn đang chào hỏi, một Thợ săn to lớn bước đến và lên tiếng.
“Chúng ta vào được chưa? Đây không phải là chỗ dã ngoại, gần 9 giờ rồi!”
Không đợi câu trả lời từ họ, người đàn ông bước về phía Cổng. Jinwoo biết hắn không phải là một Thợ săn bình thường, anh quay sang Gicheol.
“Ai vậy?”
“Một tân binh Hạng A vừa mới gia nhập Hội chúng tôi. Khi chúng tôi thông báo anh và một học sinh nữa cùng tham gia, anh ta đã khá bực mình. Anh ta nói Hầm ngục không phải là chỗ vui chơi.”
“Hạng A sao?”
Gicheol gật đầu. Một thợ săn hạng A. Jinwoo hỏi một điều khác.
“Vậy các cấp độ của nhóm đột kích là gì?”
“Một hạng A, bảy hạng B, bốn hạng C. Có tất cả 12 thành viên.”
“Các anh để hạng A và hạng B tham gia một cổng hạng C luôn sao?”
“À thì, dù hạng cao nhưng họ vẫn là tân binh. Chúng tôi muốn họ biết thử cảm giác đột kích Hầm ngục là như thế nào!”
Huyn Gicheol không giấu được vẻ tự hào. Cậu ta cho biết sau khi hoàn thành cuộc đột kích hôm nay, họ sẽ được đưa vào những Hầm ngục lớn hơn trong tương lai.
‘Nhưng một hạng A và bảy hạng B là quá nhiều...’
Đôi mắt Jinwoo thay đổi. Có vẻ đây là lý do Ahn Sangmin cho anh nhập cuộc dễ dàng như vậy. Người quản lý muốn anh thấy những thành viên hàng đầu của Hội Bạch Hổ. Tuy nhiên, trái với mong đợi của Ahn Sangmin và Hyun Gicheol, Jinwoo thực sự thất vọng.
Cổng hạng C, quá thấp. Trong khi nhóm đột kích lại quá mạnh.
‘Nếu cuộc đột kích quá đơn giản, kế hoạch của mình sẽ không hiệu quả.’
Jinwoo khá lo lắng, nhưng anh tự trấn an.
‘Có thể khi bước vào, con bé sẽ hiểu ra sự chênh lệch giữa nó và họ.’
Một Thợ săn hạng E bất lực như thế nào trong Hầm ngục. Vậy là đủ.
“Khi nào chúng ta vào trong đó?”
Không nhận ra ý định của Jinwoo, Songyi sốt ruột hỏi khi nào bắt đầu. Jinwoo nhìn thấy gương mặt cô nhóc khá hào hứng vào phấn khích.
‘Để xem nhóc tự tin được bao lâu...’
Anh cười thầm và qua sang Gicheol.
“Được rồi, chúng tôi sẽ vào cùng.”
“Ah... vâng.”
Hyun Gicheol nhìn xung quanh và thì thầm với Jinwoo.
“Nếu Thợ săn Sung ra tay, mọi chuyện sẽ kết thúc trong nháy mắt. Nên tôi hy vọng anh chỉ đứng xem thôi được không?”
Chà. Thì ra đó là ý định của cậu ấy.
“Được thôi.”
Jinwoo sẽ tiếp tục đột kích với Jinho vào ngày mai, nên anh không hề có ý định tham gia vào cuộc đột kích của Hội Bạch Hổ. Nhưng ngày mai là cơ hội để đội quân bóng tối của Jinwoo thể hiện, nên hôm nay anh mới quyết định đưa Songyi đến đây.
‘Mình không muốn con bé thấy binh đoàn bóng tối chút nào.’
Nếu Songyi thấy anh dễ dàng hạ gục những con ma thú chỉ bằng bóng, con bé sẽ càng ảo tưởng sức mạnh hơn nữa. Hai người bước đến trước cổng. Không như tên Thợ săn hạng A, mọi người đón chào họ bằng những nụ cười.
“Xin chào.”
“Hân hạnh được gặp mọi người.”
Vì mục đích của cuộc đột kích không phải là tiền, nên có nhiều người sẽ tốt hơn. Mọi người thay phiên nhau giới thiệu, đến Thợ săn hạng A.
“Tôi ổn.”
Anh ta quay lại và bước vào Cổng.
“Chúng ta cũng vào thôi nào.”
Các tân binh của Bạch Hổ từng người nối gót vào Cổng. Han Songyi dừng lại trước Cổng và quay sang hỏi Jinwoo.
“Ông chú không vào sao?”
Jinwoo khoanh tay trả lời.
“Nhóc vào trước đi, anh sẽ theo sau.”
Songyi bước vào với khuôn mặt đầy lo lắng.
‘Hmm...’
Jinwoo khẽ thở dài. Từ phía xa, Gicheol đang vẫy vẫy tay và cổ vũ.
‘...’
Jinwoo quay lại Cổng.
Hình như có gì đó không đúng.
‘...?’
Cánh Cổng gợn sóng và rung lên không ngừng.
‘Trừ khi có người nào đó vào hay ra, không thì nó vẫn như một tấm màn đen chứ?’
Nhưng lúc này, dù không có ai chạm vào Cổng, nó vẫn gợn sóng liên hồi như ai ném đá vào mặt hồ. Nó quá khác thường. Jinwoo đặt tay lên bề mặt cánh Cổng. Nó bám vào tay anh như một chất dính và hút dần cánh tay anh vào.
‘Chờ chút, cái này là...!’
Jinwoo quay lại và bắt gặp ánh mắt bối rối của Gicheol, rõ ràng cậu ta cũng nhận thấy có điều gì đó không ổn. Jinwoo hét lớn vào cậu ta.
“GỌI NGAY CHO HIỆP HỘI THỢ SĂN! NHANH...”
Trước khi Jinwoo kịp kết thúc, anh đã bị hút vào cánh Cổng.
“Chuyện... chuyện gì vừa xảy ra...?”
“Đội phó Hyun!”
Hyun Gicheol bàng hoàng chạy đến Cổng. Ba thành viên Hội Bạch Hổ cũng chạy lên theo. Gicheol đứng trước Cổng, với vẻ mặt kinh hoàng.
“Không... không thể nào...”
Những Thợ săn không phải là tân binh duy nhất. Các nhân viên vừa chạy đến cũng là người mới. Họ cũng đang bối rối trước những gì xảy ra. Nhất là khi họ nhìn thấy biểu cảm của Hyun Gicheol bây giờ.
Tút
Tút
“Chuyện gì vậy Gicheol?”
“Đội trưởng! Đó là Xích Môn! Các thành viên của chúng ta vừa bước vào một Xích Môn!”
“Cái gì???”
Giọng nói của Ahn Sangmin trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
“Cái quái gì thế? Làm sao mà một Cổng hạng C lại trở thành Xích Môn được???”
Hyun Gicheol nhìn lên cánh Cổng đã chuyển sang màu đỏ hoàn toàn. Sự gợn sóng đã chấm dứt. Anh nuốt nước bọt.
“Em không biết, nhưng chắc chắn đây là Xích Môn!”
“Không thể nào!!!”
Chương 59: Kim Cheol
“Một Xích Môn? Chuyện này làm sao xảy ra được?”
Hội trưởng Baek Yoonho nhanh chóng đến nơi sau khi nhận tin. Hyun Gicheol, người đảm nhận việc đào tạo, đang vô cùng hoang mang.
“Hội trưởng, hướng đó...”
“Để tôi!”
Baek Yoonho bước ngang qua các nhân viên về hướng cánh Cổng. Những thành viên khoác lên bộ một mặt chẳng khác nào đi đưa đám.
‘Thật sự là một Xích Môn!’
Khuôn mặt Baek Yoonho như đông cứng lại. Thật khó để nhìn thấy cảm xúc của anh ta ngay lúc này.
Xích Môn. Một hiện tượng đáng sợ thường xuất hiện ở các Hầm ngục cấp cao. Thay vì đưa bạn đến một địa hình nhỏ bé chật hẹp, nó sẽ đưa bạn đến một môi trường hoàn toàn khác, một vùng đất mới. Khi cánh Cổng cứng lại và chuyển sang màu đỏ hoàn toàn, không ai có thể vào hoặc ra khỏi đó. Trừ khi Boss hoàn toàn bị đánh bại hoặc bỏ mạng và đợi đến lúc Hầm ngục bùng nổ. Giờ đây, nó đã hoàn toàn khóa cứng từ bên ngoài.
Baek Yoonho đặt tay lên Cổng. Nó đã thực sự bị chặn.
‘Không ổn chút nào...’
Họ không thể làm gì được. Không như những cuộc đột kích khác, giờ đây Bang Hội không thể giúp đỡ cho những người trong Hầm ngục. Baek Yoonho quay sang Gicheol.
“Đây có phải là một Cổng hạng C không?”
“Chính nó thưa Hội trưởng!”
“Cậu thông báo lại với Hiệp Hội chưa?”
“Em đã nói lại rồi, nhưng họ cứ kiên quyết rằng đây chỉ là một Cổng hạng C...”
“Mấy tên khốn kiếp này....”
Baek Yoonho như muốn chửi thề. Xích Môn thường chỉ giới hạn ở Cổng cấp cao. Nó sẽ đưa người ta đến một nơi hoàn toàn khác, và những tên đó nói rằng ma lực phát ra chỉ ở Cổng hạng C? Còn gì nhảm nhí hơn không? Định lòe con nít à?
Cánh Cổng Baek Yoonho đang đứng trước mặt, ít nhất phải là hạng B. Nếu xui xẻo hơn nữa, thì đó là hạng A. Còn nếu thực sự xui xẻo, là một cái gì đó không ai dám nghĩ...
Trong khi đó, Hiệp hội lại từ chối nhận sai lầm về phía mình.
“Chúng ta có cần đo lại bằng thiết bị của mình không Hội trưởng?”
Baek Yoonho lắc đầu trước câu hỏi của Gicheol.
“Không được, sau khi hóa cứng, Xích Môn ngừng rò rỉ ma lực, việc đo đạc lúc này cũng chỉ là vô ích!”
Và đây là lý do Hiệp hội rũ bỏ mọi thứ. Không thể đo đạc được chính xác Xích Môn, nên không ai biết phép đo ban đầu của họ là chính xác hay không. Nhưng giờ, điều quan trọng không còn là Cổng hạng gì nữa.
“Có bao nhiêu người Hội ta đã vào đó?”
“Mười hai thưa Hội trưởng!”
“Mấy người được xếp hạng cao?”
“Thợ săn hạng A – Kim Cheol – là người dẫn đầu, còn lại 7 Thợ săn khác hạng B dưới quyền anh ta.”
Một hạng A và bảy hạng B.
“Hội trưởng... ngài nghĩ là bọn họ sẽ ổn không?”
Baek Yoonho lắc đầu.
“Chúng ta có thể coi như họ đã chết. Nếu may mắn lắm, thì Kim Cheol và một vài Thợ săn hạng B sẽ sống sót!”
Nếu họ may mắn sao...
Thành phần nhóm đột kích không đủ mạnh để dọn một Hầm ngục hạng B trở lên. Không thể khác được. Không có cơ hội nào cho họ. Khả năng trở lại gần như bị dập tắt. Mặt Baek Yoonho tối sầm lại. Nhìn thấy điều đó, Hyun Gicheol thận trọng cất lời.
“Có một vài người nữa tham gia cùng nhóm tân binh của chúng ta, thưa Hội trưởng...”
Baek Yoonho ngẩng đầu lên. Có phải là một Thợ săn hạng cao, người sẽ đem lại hy vọng cho cả nhóm không? Biết đâu sẽ có phép màu! Giọng Baek Yoonho trở nên tò mò.
“Đó là ai?”
“Một Thợ săn đang nằm trong tầm ngắm của tôi, thưa Hội trưởng...”
Câu trả lời đến từ phía Ahn Sangmin. Cả Hyun Gicheol và Baek Yoonho đều quay người lại. Đội trưởng ướt đẫm mồ hôi và thở hổn hển, có lẽ anh đã cố gắng đến đây nhanh nhất có thể.
“Xin lỗi Hội trưởng, kẹt xe dữ quá!!!”
Nhà của Ahn Sangmin khá xa hiện trường, nên anh không thể đến sớm hơn được. Anh bước đến nhìn cánh Cổng. Nó như một bức tường sắt, dày, nặng, và lạnh lẽo. Cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên kia. Chỉ cần nhìn vào nó cũng đủ làm một người bình thường khó thở.
‘Nhưng nếu là cậu Sung Jinwoo thì khác...’
Một người có thể tạo nên kỳ tích. Cậu ấy có thể đáp lại kỳ vọng của những người đứng ở đây. Baek Yoonho nhanh chóng bước lại gần Ahn Sangmin.
“Cậu ta là Thợ săn mà Đội trưởng Ahn đang để mắt đến sao?”
“Vâng thưa ngài.”
À. Giờ thì Baek Yoonho mới để ý đến những lời thì thầm xung quanh văn phòng.
‘Giờ mình mới nhận ra...’
Gần đây, mọi người đang xì xầm việc Ahn Sangmin rời văn phòng một cách vội vội vàng vàng. Đúng như mong đợi, tất cả chỉ để chiêu mộ một Thợ săn mới. Đôi mắt của Đội trưởng Ahn quả không sai.
‘Người đó có thể là...’
Ngọn lửa hy vọng bùng lên trong Baek Yoonho.
“Thứ hạng của Thợ săn đó là gì? Hạng A sao? Ít nhất cũng hạng B chứ?”
Không thể hạng S được. Chỉ có 10 Thợ săn hạng S ở Hàn Quốc. Và tất cả bọn họ đều quen biết nhau kia mà. Nhưng Ahn Sangmin nhanh chóng lắc đầu.
‘Chúa ơi!’
Khuôn mặt tập trung của Baek Yoonho dãn ra.
“Đừng nói với tôi một người hạng S đã bước vào đó chứ?”
Ahn Sangmin trả lời, hết sức bình tĩnh và chậm rãi.
“Cậu ấy chỉ hạng E thôi, thưa Hội trưởng.”
Mặt Baek Yoonho lúc này chẳng khác nào vừa cắn phải một con bọ xít.
---
Jinwoo rất ngạc nhiên.
‘Vậy đây là thế giới khác mà mọi người nói tới sao?’
Dù đã được biết về Xích Môn thông qua internet trong quá khứ, nhưng đây là lần đầu tiên Jinwoo được trải nghiệm. Tất cả mọi người mô tả rằng mình bị ‘hút vào’. Jinwoo đồng ý điều này. Khi anh chạm cánh Cổng, cảm giác như nó muốn kéo anh vào, trong khoảnh khắc Jinwoo chìm sâu vào bóng tối và trượt xuống một đường hầm.
‘Chúa ơi!’
Khi Jinwoo mở mắt ra, anh đang đứng giữa một khu rừng phủ đầy tuyết.
“Chúng ta đang ở đâu đây?”
“Không giống Hầm ngục chút nào?”
“Cánh Cổng biến mất rồi kìa!”
Các Thợ săn nhìn xung quanh và không tránh khỏi sự hoảng loạn. Trong khi đó, Jinwoo nheo mắt lại bình tĩnh dò xét xung quanh.
‘Mình không cảm thấy gì kì đáng nghi...’
Nhờ Hệ thống, nên ít nhất trong tình huống này, Jinwoo vẫn giữ được sự tập trung vốn có. Điều đầu tiên anh phân tích chính là những cái cây. Cây thông xanh khổng lồ, vốn không có ở Hàn Quốc, đang vươn lên như muốn chạm đến bầu trời, bao lấy cảnh quan. Ngọn cây được xếp chồng lên nhau với một lớp tuyết dày.
Jinwoo nhìn xuống và bắt gặp ánh mắt của Thợ săn hạng A. Anh ta cũng đang dè chừng và quan sát xung quanh.
‘...’
‘...’
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau, sau đó đồng loạt quay đi hướng khác. Han Songyi vội vã đến gần và kéo áo Jinwoo.
“Xin lỗi, nhưng có gì đó không đúng, phải không?”
Ánh mắt cô bé tràn ngập sự sợ hãi. Vẻ ngoài tự tin trước khi bước vào đã hoàn toàn biến mất. Đột nhiên, Jinwoo vung tay trước mặt Songyi.
‘...’
Đôi mắt cô bé mở to.
Vụt!
Mũi tên bị tóm vẫn còn lắc lư trong tay của Jinwoo. Có vẻ như nó vẫn đang tức giận vì vụt mất mục tiêu. Chính là giữa trán Songyi.
“Ah... ah...”
Như giờ mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra, mặt Songyi trở nên trắng bệch. Nhưng cô bé không thể thốt nên lời. Tiếng la hét phát ra từ đám Thợ săn còn lại.
“Kiyaaaaaah!”
“U-uwaak!”
Thịch!
Máu rỉ ra từ miệng Thợ săn xấu số. Anh ta ngã xuống đất với mũi tên nhắm thẳng ngay trán. Dòng máu đỏ thẫm lan đều trên tuyết trắng. Những Thợ săn còn lại rên rỉ trong sự sợ hãi. Hai mũi tên bay về phía họ cũng lúc. Và như nạn nhân kia, họ đã không thấy mũi tên Jinwoo bắt được.
“Đằng kia!”
“Là bọn chúng!”
Một Thợ săn hạng B chỉ về một điểm mờ trên ngọn cây ở khá xa. Nhưng rất lâu trước đó, đôi mắt của Jinwoo và Kim Cheol đã hướng đến. Có hai người đang đứng trên ngọn cây.
‘Đúng hơn thì, bọn chúng không phải là người!’
Tóc trắng. Làn da nhợt nhạt như tuyết. Đôi mắt ánh bạc. Cùng với đó là thương hiệu không thể nhầm lẫn của giống loài bọn chúng – đôi tai dài.
‘Yêu tinh băng.’[Ice Elf / Tiên Băng]
Hay còn được gọi là White Walkers.
Những người chưa bao giờ gặp chúng có thể gọi chúng là Yêu tinh băng. Nhưng những người đã đối đầu trực tiếp với chúng, luôn gọi chúng là White Walkers. Vì cái tên mỹ miều như Elf [Yêu tinh] hoàn toàn không xứng đáng để gọi bọn chúng.
Jinwoo nghiến răng. Anh đã hiểu tại sao những tiền bối lại có quyết định ‘cực kỳ sáng suốt’ như vậy.
‘Thằng chó đó đang cười đểu mình...’
Hai yêu tinh hạ cung và nở nụ cười ghê tởm. Như là chúng đang quyết định sẽ ăn món gì trước trong bữa tiệc buffet.
‘Và hai mũi tên vừa rồi là quyết định của tụi mày sao?’
Jinwoo trừng mắt. Một mũi tên bên trái, một mũi tên bên phải bữa tiệc. Những mục tiêu không ngẫu nhiên chút nào. Thợ săn xấu số là một người vừa thức tỉnh, xếp hạng C. Và người còn lại, không ai khác...
‘Là Han Songyi!’
Lũ yêu tinh nhắm vào hai thành viên yếu nhất trong đội. Nếu đây là một tháng trước, hẳn Jinwoo đã nằm trong danh sách lên bảng đếm số.
‘Không nhờ có Hệ thống thì giờ mình mới là người ăn mũi tên đó...’
Rõ ràng bọn White Walker có tính toán. Để đáp lại lời thách thức, Jinwoo đưa mũi tên băng lên và bóp nát trong lòng bàn tay.
Rắc!
Chấp nhận lời khiêu chiến đó, một tên White Walker đưa ngón tay quẹt ngang cổ họng, với nụ cười nhếch mép. Dù là người hay ma thú, đó là một hành động có mục đích rõ ràng.
Miệng Jinwoo nở một nụ cười, nhưng không vui vẻ chút nào.
‘Mày... Chính tay tao sẽ giết mày!’
Trước sự chế nhạo của một con ma thú, đôi mắt Jinwoo tràn ngập sự giận dữ. Hai tên White Walkers nhanh chóng biến mất sau lùm cây.
“Tôi không nghĩ chúng đến để kết bạn...”
Kim Cheol cuối cùng cũng mở miệng. Anh ta là người hạng A duy nhất ở đây, nên mọi sự chú ý đều hướng về. Dù gì, Kim Cheol cũng là thủ lĩnh của cuộc đột kích này.
“Tôi nghĩ một vài người ở đây đã biết. Chúng ta đang ở trong Xích Môn.”
Kim Cheol hạ giọng, nhưng không một ai dám cất lời.
“Điều đó có nghĩa là cho đến khi chúng ta chết hết, hoặc Hầm ngục bùng nổ, thì sẽ không có ai đến với chúng ta cả.”
Những Thợ săn bắt đầu rên rỉ. Một số người không biết đã hy vọng được giải cứu, nhưng lời nói của Kim Cheol đã dập tắt tinh thần của họ. Kim Cheol tiếp tục.
“Nếu chúng ta ở lại đây, một là bị đóng băng đến chết, hai là sẽ bị những tên khốn đó phục kích. Tôi sẽ đi để dọn Hầm ngục này! Ai muốn đi với tôi không?”
“Tôi sẽ đi!”
“Tôi cũng vậy, làm ơn!”
“Hãy để tôi đi theo.”
“Tôi cũng sẽ giúp anh!”
Tuy nhiên, Kim Cheol xô ngã một người bước đến gần.
“Ow!”
Đó là sức mạnh của một Thợ săn hạng A. Thợ săn kia vẫn đứng dậy được, nhưng ôm ngực trông khá đau đớn.
“Không phải ngươi!”
“Huh?”
“Và ngươi, ngươi, ngươi và ngươi nữa!”
Ngoài người đàn ông vừa rồi, Kim Cheol còn chỉ một số người nữa, trong đó có Jinwoo và Songyi. Mắt Jinwoo co giật. Anh nhận ra ý đồ của Kim Cheol. Gã cơ bắp đã chỉ thẳng năm người. Năm Thợ săn hạng C trở xuống.
“Thật không may, ta không thể đưa các ngươi đi cùng.”
“Gì chứ?”
“Ngươi biết gì về Xích Môn?”
Thợ săn kia lắc đầu.
“Một ngày trong đây chỉ bằng một giờ bên ngoài. Trường hợp tệ nhất là mất vài tháng cho đến khi ta hạ được con Boss hoặc Hầm ngục bùng nổ. Ta không thể là người trông trẻ được.”
“Anh nói vậy là có ý gì?”
Những Thợ săn bị Kim Cheol loại ra cố gắng phản đối. Nhưng cái liếc mắt của Kim Cheol đã làm im lặng tất cả. Với lòng tốt giả tạo, hắn ta tiếp tục.
“Không có gì quá tồi tệ. Các ngươi chỉ cần sống sót cho đến khi ta hạ được Boss của nơi này.”
“Nhưng mà...”
Những Thợ săn đang nhìn về đội của Kim Cheol với ánh mắt nài nỉ, nhưng vô vọng. Tất cả bọn họ đều lờ đi, ngoại trừ một người.
“Xin lỗi!”
Một nữ Thợ săn hạng B trong đội của Kim Cheol giơ tay.
‘...?’
Khi Kim Cheol quay lại, cô ta ra hiệu về phía Jinwoo.
“Tôi có thể qua đội bên đó không?”
“Nếu cô muốn!”
Không do dự, cô nàng tiến thẳng về phía Jinwoo. Kim Cheol khá bất ngờ về tình huống này. Hắn nhìn qua hướng nữ Thợ săn và Jinwoo, nhưng nhanh chóng khịt mũi và nói to.
“Chà chà, có vẻ như vẫn còn trống một vị trí, ta sẽ tuyển thêm một thành viên...”
“Tôi... là tôi...”
Người đàn ông bị xô ngã lúc trước, anh ta vội vã chạy đến. Có vẻ mọi thứ đã được an bài sẵn. Jinwoo tặc lưỡi.
‘Người phụ nữ này, cô ta lạ thật...’
Jinwoo nhìn chằm chằm vào cô ta với ánh mắt nghi ngờ. Bắt gặp ánh mắt của Jinwoo, cô nàng nói nhỏ với âm lượng chỉ hai người nghe thấy.
“Kim Cheol, anh ta không hề nhìn thấy mũi tên bay đến!”
Bạn là một Thợ săn có thứ hạng cao, không có nghĩa là mọi chỉ số của bạn sẽ được phân bố đều đặn. Có thể chỉ số nhanh nhẹn của Kim Cheol không được cao. Jinwoo là người hiểu rõ nhất điểm mạnh của việc nâng đều các chỉ số.
“Thì sao?”
Cô nàng mỉm cười.
“Anh không phải Thợ săn hạng E, đúng không?”