Cả Tòa B trở nên im lặng như một con chuột chết'Không thể đo được ư ...''Vậy anh ta là một Thợ săn hạng S?''Tôi chỉ nghe nói về chuyện đó. Không ngờ lần này lại có cơ hội gặp tận mắt một người hạng S"ựcCác nhân viên đến từ những bang hội nhỏ liên tục nuốt nước bọt thèm thuồng khi thấy Jinwoo chuẩn bị ra về.Nhưng không ai cố gắng nói chuyện với cậu."...""..."Đó là chuyện bình thườngNếu là một Thợ săn hạng C, các nhân viên này sẽ tranh nhau lôi kéo người đó về bang hội của mình.Nếu đó là một thợ săn hạng B? Thợ săn đó sẽ được đảm bảo vị trí cao trong bang hội, thậm chí được tặng cổ phiếu của Hội. Đôi khi, những người thuộc lớp B muốn làm đầu rắn hơn là đuôi rồng, nên không ít người đã bị thuyết phục.Lúc đó, các nhân viên này sẽ giành giật nhau một cách căng thằng, không khác gì một trận chiến thực sự. Bởi thợ săn hạng B đã là "của hiếm", nên nếu tuyển dụng thành công, các nhân viên này sẽ được thưởng lớn và thăng hạng trong Hội của họ. Tuy nhiên, với hạng A, đó là câu chuyện hoàn toàn khác.Các thợ săn hạng A sẽ lập tức khước từ lời mờ của những bang hội nhỏ và vừa. Ngay cả trong những bang hội lớn, họ cũng nhận được sự đối xử đặc biệt.Tham gia bang hội lớn, tiến vào hầm ngục cấp cao cùng những đồng đội ưu tú, nhận phần thưởng lớn. Đó là cuộc sống của những thợ săn hạng A.Chưa hết.Nếu một thợ săn hạng A không tìm được bang hội phù hợp, anh ta có thể tự lập Hội và trở thành Chủ Hội. Dù đó chỉ là một bang hội nhỏ, còn gì tuyệt hơn độc lập và tự do?Thợ săn hạng A là như thế đó.Ấy vậy mà, anh chàng vừa được đo được, lại là hạng S.Hạng S!Khắp đất nước Hàn Quốc, số người hạng S chỉ đếm trên đầu ngón tay.'Nếu tính cả anh ấy, giờ Hàn Quốc sẽ có 10 người hạng S, phải không?''Thợ săn hạng S thứ 10...'Thật dễ hiểu cảm giác thèm thuồng của các nhân viên "săn người".Họ nuốt nước bọt ừng ực. Nó thực sự là một chiếc bánh từ thiên đường rơi xuống. Nhưng một thợ săn ở cấp độ đó, không phải là hạng người họ có thể với tới.Nhưng sau đó.'Chờ đã ...''Đây không phải là một cơ hội sao?'Một số nhân viên "săn người" đã nảy ra ý tưởng tuyệt vời.Họ hoàn toàn có thể làm trung gian kết nối giữa thợ săn hạng S kia với một bang hội lớn.Hợp đồng với thợ săn hạng S có giá trị lên tới hàng chục tỷ đô la.Chỉ cần hưởng 1% hoa hồng cũng đủ để họ trở thành tỷ phú ngay lập tức.Thậm chí nếu ai đó may mắn được chọn làm quản lý của Thợ săn này, thì cuộc sống của người đó sẽ thực sự nở hoa.Nghe nói, quản lý của một Thợ săn hạng S đã nhận được một chiếc Porsche làm quà sinh nhật.Các nhân viên tuyển dụng đang chảy nước miếng trước viễn cảnh tươi đẹp.'... Tôi có nên thử không?''Nếu là mình, có lẽ sẽ ổn...''Cố lên nào. Chỉ cần nhắm mắt làm liều...'Trong một khoảng thời gian ngắn, rất nhiều suy nghĩ xuất hiện trong đầu họ.Nếu thất bại, họ chỉ bị chê cười trong vài phút ngắn ngủi. Nhưng nếu thành công, họ sẽ nhận được thành quả ngọt ngào đến suốt đời.Sau khi nghĩ ngợi, các nhân viên tuyển dụng nhìn nhau và bước về phía trước.--Bất ngờ, một trong số họ há hốc mồm."Cái gì? Đằng kia ...?"Mọi người quay đầu theo hướng anh ta đang nhìn. Và họ trợn tròn mắt khi thấy một người bảnh bao đang tiến vào sảnh tháp B."Oh!""Khỉ thật"Bất kỳ ai trong ngọn tháp này đều biết tên của người đàn ông đó."Choi ... Jong-in?""Tại sao ông chủ của Hội Thợ săn lại ở đây?"Bỏ qua ánh mắt của những người khác, anh ta chỉnh trang lại quần áo và đi về phía Jinwoo.'Sao anh ta có thể đến nhanh như vậy? Quá sớm..."'Vậy là, người đàn ông đó đã dựđịnh tham gia hội Thợ săn?''Chúng ta không thể cạnh tranh với anh ta... Hội Thợ săn là bang hội số 1 ở Hàn Quốc. 'Các nhân viên tuyển dụng cúi đầu bỏ cuộc. Thậm chí họ còn vui mừng vì đã không bắt chuyện với Song Jinwoo. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ trở thành đối thủ cạnh tranh với Choi Jong-in? Chắc chắn, họ sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.''Khi Choi Jong-in xuất hiện, cuộc chơi đã an bài.''Ngầu vãi'Chủ hội Thợ săn đích thân ra mặt. Đẳng cấp của hạng S có khác!'Dù hơi thất vọng với lý do riêng, song các nhân vien tuyển dụng cũng hào hứng khi được chứng kiến cuộc hội ngộ giữa thủ lĩnh bang hội số 1 Hàn Quốc và thợ săn cấp S mới tái thức tỉnh.Trong lúc đó,Choi Jong-in đứng chặn trước mặt Jinwoo.'Cảm ơn Chúa'Jinwoo đang đau đầu và bối rối vì bị chú ý quá mức cần thiết. May mắn thay, Choi Jing-in xuất hiện và thu hút mọi ánh nhìn. Jinwoothầm cảm ơn người đàn ông đó và cố gắng bước qua Choi Jong-in.Choi Jing-in đã bị ngó lơ.'Ể? Nè, không phải chứ...'Choi Jong-in gọi Jinwoo lần nữa."Chờ chút đã"Jinwoo dừng bước và quay lại."...?"Choi Jong-in nhìn Jinwoo với đôi mắt lóe sáng.'Cậu ta là người thứ mười ...'Đôi mắt của Choi Jong-in sáng ngời khi anh ta nhìn vào khuôn mặt của Jinwoo.Khi thấy những âm thanh bất thường, anh đã nói với vị Giám đốc rằng anh sẽ xuống kiểm tra. Tuy nhiên, thực ra anh đã mường tượng được chuyện gì đang xảy ra.'Đó là âm thanh của thông báo 'vượt giới hạn đo lường'. Nó kêu lớn như vậy, làm sao mình bỏ qua được chứ'."Vượt giới hạn đo lường"Tín hiệu thông báo sự xuất hiện của một thợ săn hạng S!Choi Jing-in không ngờ rằng mình lại may mắn như vậy. Người đứng trước mặt anh ta, chính xác là hạng S!Nếu thu nạp được người đàn ông này, Hội Thợ săn sẽ có tới ba người Hạng S! Quên Hàn Quốc đi, chiến lực cỡ đó đủ để cạnh tranh với các bang hội tốt nhất trên thế giới!Tưởng tượng ra viễn cảnh đó, người Chủ Hội vô cùng hào hứng.'Thậm chí không cần thiết bị đo.'Cũng không cần chờ đến ba ngày.Choi Jing-in có thể cảm nhận được sức mạnh của đối phương. Anh tin rằng mình đang đứng trước mộtthợ săn hàng đầu. Choi Jong-in nở nụ cười sảng khoái và cất tiếng."Tôi là Choi Jong-in, chủ nhân của Hội Thợ săn."Jinwoo biết người đó rất rõ.Tin tức trên TV thường xuyên nói về anh ta.Jinwoo tự hỏi tại sao một người nổi tiếng như vậy lại đến hiệp hội và nói chuyện với cậu. Nhưng thời gian không còn nhiều. Jinwoo nhìn đồng hồ treo tường'5:50 rồi.'Tính cả thời gian di chuyển trên đường, Jinwoo sợ rằng cậu sẽ muộn giờ. Nhìn thấy biểu hiện của Jinwoo, Choi Jing-in hơi bối rối. Anh ta nói tiếp:"À, Tôi nghe nói cậu vừa được tái thức tỉnh?""Vâng.""Cậu đã nghĩ tới chuyện gia nhập Bang hội nào chưa?""Chưa."Khi nghe câu trả lời đó, một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt của Choi Jong-in.'Ngon lành cành đào'Ngay lúc này, anh ta đã tưởng tượng ra tương lai tươi sáng. Hội Thợ săn sẽ trở thành một trong ba bang hội vĩ đại nhất thế giới.Viễn cảnh này mới ngọt ngào làm sao?'Cậu sẽ thuộc về tôi.'Với trái tim đập mạnh trong lồng ngực, Choi tạo dáng và đưa ra lời mời. Một lời mời mà Choi nghĩ rằng, sẽ được ghi vào lịch sử của Hội Thợ săn."Tôi muốn nói chuyện với cậu về việc đó. Cậu có thể dành chút thời gian không?""Không. Xin lỗi nhé."Jinwoo từ chối ngắn gọn và đi thẳng ra cửa."..."Mọi thứ diễn ra quá nhanh đến nỗi Choi Jong-in thậm chí còn chưa kịp nhận ra tình hình.Nhân viên hiệp hội và các nhân viên "săn người" bị sốc khi thấy cảnh tượng đó.
"Cả Choi Jong-in cũng bị từ chối sao?""Cái Gì?""Anh ta bỏ đi luôn kìa!."Đám đông ồn ào bắt đầu bàn tán.Cả hội trường xôn xao.Choi Jong-in nhìn xung quanh và cố giữ bình tĩnh."Ông Park.""Vâng?"Vị Giám đốc trả lời với khuôn mặt khó xử."Tôi có quên giới thiệu gì không nhỉ?""Chà, tôi không biết"Tất nhiên, vị Giám đốc Hiệp hội đã nghe thấy mọi thứ từ đầu đến cuối.Nhưng bây giờ không phải là lúc để nói thẳng. Cứ ậm ừ là hơn.Khi thấy ông ta bối rối lắc đầu, Choi đưa tay gãi cằm'Mình đã quá thô lỗ chăng?' Tuy nhiên, không cần phải thất vọng. Anh đã có thông tin quý giá này sớm hơn tất cả các bang hội khác.'Mình là người duy nhất biết chuyện này. 'Ba ngày sau mới có thông báo chính thức.Vẫn còn thời gian.'Phải lên kế hoạch hẹn gặp anh ta trước thời điểm đó...'Có phương án nào hiệu quả không nhỉ?Đang đau đầu suy nghĩ, Choi chợt nhìn thấy ai đó đang chạy về phía tòa nhà hiệp hội.'Ồ, đó là...'Một khuôn mặt quen thuộcKhi người đàn ông đẩy cửa kính bước vào, Choi Jong-in mấp máy môi."Chủ Hội Baek, anh...?"Baek Yoon-ho cũng trợn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy Choi Jong-in."Chủ Hội Choi?"Choi Jong-in nhanh chóng đọc biểu cảm trên mặt Baek.'Đó là vẻ mặt khi bạn bắt được thứ gì quý giá...'... 'Giống như mình'Anh ta nhận được thông tin tình báo ư? Không thể nào. Thời gian có vẻ sai sai.'Khoảng cách từ Bạch Hổ đến Hiệp hội thợ săn quá xa...'Nghĩa là, Baek biết điều đó ngay từ đầu.'Anh ta biết rằng tay Thợ săn đó sẽ đến?'Không, nếu Baek quen biết người Thợ săn đó, chắc chắn Baek sẽ không để anh ta tự đến đây kiểm tra lại năng lực.'Nếu là mình, mình sẽ ký hợp đồng trước....'Vào thời điểm đó, những mảnh vỡ nằm rải rác trong đầu Choi Jong-in bắt đầu ráp lại.'... Lẽ nào?!'Hội Bạch Hổ. Tai nạn trong quá trình huấn luyện, Xích Môn, Vị cứu tinh bí ẩn và anh chàng cấp S mới.'Có vẻ như, Bạch Hổ đã nhận được sự giúp đỡ từ một người bí ẩn'.'Một tân binh chưa kiểm tra năng lực? Hoặc một tên tội phạm không thể tiết lộ danh tính của mình?'Mọi thứ hợp lý đến hoàn hảo.'Mình hiểu rồi...''Chính là anh ta'Baek Yoon Ho đang thở hổn hển.Nhìn anh ta, Choi mỉm cười.'Anh bỏ lỡ cơ hội rồi, Baek. Còn tôi thì không''Cảm ơn anh đã trao cho tôi cơ hội đó.'Không nói một lời với Baek Yoon-ho, Choi lẳng lặng bước ra ngoài.Baek Yoon-ho bối rối nhìn xung quanh.Không thấy Sung Jinwoo.'Mình đến muộn sao? 'Baek Yoon-ho thở dài khi nhìn bóng lưng Choi Jong-in."Chết tiệt"'Tại sao anh ta lại đến đây vào đúng ngày hôm nay chứ' -Baek Yun-ho gãi đầu và lẩm bẩm."Đau đầu rồi đây..."***Thời gian thăm bệnh nhân tại Bệnh viện Ilshin kéo dài đến 8 giờ tối."Bạn là người thân của bệnh nhân Park Kyung-hye, phải không?""Vâng.""Anh vào được rồi. Anh biết thời gian thăm bệnh, phải không?""Vâng tôi biết."Jinwoo chạy đến phòng của mẹ mình.Cậu đã đến kịp lúc. Thật tệ nếu hết giờ thăm bệnh.Jinwoo mở cửa và lặng lẽ ngồi cạnh mẹ cậu. Bà nằm trên giường bệnh như đang ngủ.'Cảm tưởng như mẹ có thể dậy bất kỳ lúc nào'Giấc ngủ ma mị.Đó là một căn bệnh đã xuất hiện cùng lúc với các Hầm ngục."Bệnh viện này có hàng chục bệnh nhân cùng triệu chứng."Jinwoo nhẹ nhàng nắm tay mẹ mình."Mẹ ..."May mắn thay, các thiết bị hỗ trợ sự sống bằng ma thạch đã giúp cơ thể bà không bị thoái hóa sau giấc ngủ dài.Tuy nhiên, ma thạch rất đắt tiền. Chi phí lên tới năm triệu won mỗi tháng. Khoản tiền đó vượt quá khả năng chi trả của một thanh niên như Jinwoo.Nếu Jinwoo không nhận được hỗ trợ từ Hiệp hội, cậu không thể lo cho mẹ.Nhưng bây giờ thì khác.Không chỉ đảm bảo sự sống cho mẹ, hiện tại cậu đang nắm trong tay cơ hội chữa khỏi bệnh cho bà.Nước Thánh của Sự sốngMột thần dược xuất hiện từ hệ thống.Dù nó hiệu quả hay không, cậu cũng không có thời gian để trì hoãn. Phải bắt tay vào làm trước đã."Con sẽ cứu mẹ..."Sau khi cha cậu mất tích, người mẹ yếu ớt của cậu đã phải gồng đôi vai gầy để chăm sóc gia đình. Giờ đây, cậu có thể giúp bà tỉnh lại. 'Hãy chờ thêm chút nữa.'Sau một lúc lâu, Jinwoo đứng dậy.Jinwoo lặng lẽ bước ra khỏi phòng bệnh và đóng cửa lại.Khi nhìn quanh, cậu thấy một khuôn mặt quen thuộc."Vào ngày đó ... Có phải chính cậu đã xử lý Hầm ngục kép không?"Một giọng nói nhỏ, nhưng đầy sức mạnh.Một cái nhìn sắc bén.Đó là Woo Jin-chul, quản lý của Cục Giám sát Thợ săn.Jinwoo không trả lời. Không có lý do gì để làm vậy,Thay vào đó, cậu hỏi lại."Sao anh biết tôi ở đây?""Đoán thôi. Chỉ có vài chỗ phù hợp. Tôi đã gọi cho bệnh viện và họ nói rằng cậu đã ở đây."Hiệp hội đã chi trả toàn bộ viện phí.Có lẽ bệnh viện là nơi đầu tiên hiệp hội kiểm tra.Jinwoo bật cười và hỏi"Anh cố gắng đến thế, chỉ để hỏi về ngày hôm đó sao?""Không...""Thế thì vì cái gì?""Có người muốn gặp cậu. Cậu sẽ đi cùng tôi một lúc chứ?"Cục giám sát Thợ săn của Hiệp hộiNhiệm vụ chính của bộ phận giám sát là giám sát các Thợ săn và Trừng phạt những kẻ phạm luật.Một cái tên không mấy thân thiện với các Thợ săn.Ngay cả Jinwoo cũng cảm thấy không thoải mái."Đó là một mệnh lệnh?""Không."Woo Jin-chul cởi kính râm ra.Và anh nói một cách lịch sự, rồi quay lưng về phía bên phải."Đó là vì lợi ích của bạn.""..."Jinwoo chưa bao giờ nghĩ rằng Woo Jin-chul, một người đàn ông trông rất nghiêm khắc, lại hạ mình như vậy.Cậu quyết định tìm hiểu xem ai muốn gặp mình. Jinwoo cất lời:"Ai muốn gặp tôi cơ?"Chỉ sau đó, Woo Jin-cheol mới ngẩng đầu lên."Ngài Goh Kun-hee, chủ tịch Hiệp hội Thợ sănHàn Quốc."Lòng bàn tay của Woo Jin-chul hướng về một góc phía sau anh ta."Đây là Chủ tịch của Hiệp hội."
Chương 78 (Chưa edit)
Vài giờ trước Hiệp hội thợ săn,Phòng Chủ tịch Hiệp hội.Bác sĩ Joo Chiui đang nhìn Chủ tịch Go Gunhee với vẻ mặt nghiêm trọng. Ông tháo ống nghe ra khỏi ngực chủ tịch Go Gunhee."Chủ tịch...""Anh không cần nói bất cứ điều gì cả. Nhìn mặt anh là tôi đủ hiểu rồi".Go Gunhee cài cúc áo lên và cười khúc khích. Vị bác sĩ im lặng thở dài"Chủ tịch hiệp hội Go Gunhee... Ông ấy vẫn có thể làm việc được trong hoàn cảnh này. Đúng là phép màu..."Thế nhưng, người đứng đầu Hiệp hội không thể dứt khỏi lịch làm việc bận rộn hàng ngày. Rốt cuộc, ông thậm chí không có thời gian đến bệnh viện và phải gọi bác sĩ đến văn phòng."Anh biết đấy...,"Go Gunhee vừa nói vừa mặc đồ"Tôi từng nghĩ rằng, với sự xuất hiện của Healers và phép thuật chữa bệnh của họ, tôi có thể trải nghiệm tuổi trẻ của mình một lần nữa. Tôi đã sẵn sàng nói lời tạm biệt với cơ thể già nua yếu đuối này.... Ông vẫn tiếp tục cười lớn."Nhưng mà, có vẻ chuyện đó là bất khả thi" "Không có cách nào khác ư?""Ngay cả những Trị liệu sư cấp cao cũng không thể ngăn cản sự tàn phá của thời gian".Nếu các Trị liệu sư thực sự có thể loại bỏ mọi bệnh tật, các bệnh viện trong cả nước sẽ đóng cửa, và các bác sĩ sẽ nghỉ việc. Thế nhưng - không rõ là may mắn hay xui xẻo, điều đó đã không xảy ra. Tái tạo cơ thể - đó là giới hạn của phép thuật trị liệu. Nó có thể phục hồi một cánh tay bị cắt đứt, nhưng lại không thể chữa khỏi cho một đứa trẻ bị cảm lạnh.'Vì thế nên tôi mới không bị thất nghiệp...'Joo Chiui nhìn chằm chằm vào chủ tịch Hiệp hội, người chuẩn bị ra ngoài. 'Để giúp được Chủ tịch Hiệp hội, cần một sức mạnh ma thuật phi thường....'Thật không may, không có phép thuật chữa bệnh hoặc tiến bộ y tế nào có thể giúp đỡ ông ấy. Điều duy nhất các bác sĩ có thể làm, là đưa ra những lời hỗ trợ, "Hãy chăm sóc bản thân, thưa ngài. Ngài cần nghỉ ngơi, dù chỉ một chút thôi""Tôi cũng muốn điều đó lắm." 'Nhưng nếu tôi nghỉ, điều gì sẽ xảy ra với Hiệp hội?' -Go Gunhee vừa nghĩ vừa cười. 'Một hiệp hội không có Go Gunhee này...' Thời điểm này, các Bang hội lớn đang cạnh tranh quyết liệt để trở nên mạnh hơn. Sức mạnh của họ đã phát triển vượt xa sức mạnh quân sự thông thường của hầu hết các quốc gia. Thực tế, Hiệp hội có ảnh hưởng đối với các Bang Hội, không phải do sự ủng hộ của Chính phủ, màvì sức mạnh của Go Gunhee. Khoảnh khắc Hiệp hội mất đi sức mạnh đó, các Bang hội sẽ trở thành những con thú sổng chuồng.Chưa. Chưa thể được.Ông ấy chưa thể nghỉ hưu. Hiện tại, Hiệp hội là sự tồn tại duy nhất giữ cho các Bang hội được kiểm soát. Ông không thể rời nhiệm sở khi không có sự thay thế phù hợp,'Để chứng tỏ rằng Hiệp hội còn sống và mạnh mẽ, cần có sự hiện diện của tôi'.Hạng S trong số các cấp S. Cái tên Go Gunhee phải gắn liền với Hiệp hội. Không cần biết trong bao lâu. 'HMm!'Go Gunhee ôm ngực đau đớn.'Chủ tịch, thuốc đây...'Joo Chiui đã chuẩn bị một số loại thuốc giảm đau và nước."Cảm ơn anh."Sau khi uống thuốc, ông cảm thấy khá hơn một chút. Đột nhiên, điện thoại của ông reo lên,'Hmm?'Go Gunhee đã nghiêm khắc nhắc nhở cấp dưới, rằng họ không được làm phiền khi bác sĩ ở đây. Vị Chủ tịch nhíu mày và nhấc điện thoại lên, "Bác sĩ đang khám cho tôi..." Ở đầu dây bên kia đường, người thư ký của ông nói với giọng hoảng loạn, "Tôi xin lỗi, thưa Chủ tịch. Điều này quá cấp bách...""Phía Nhật Bản liên hệ với chúng ta ư?""Họ đã liên hệ, nhưng tôi muốn nói về chuyện khác, thưa ngài".Lông mày Go Gunhee giật giật một lúc,'Có một vấn đề đáng quan tâm hơn lũkiến trên đảo Jeju?Nó có thể là gì?'"Là chuyện gì?"Trước khi Go Gunhee mất kiên nhẫn, người trợ lý cẩn thận nói, "Có một thông báotừ Cục Kiểm tra".Bộ phận kiểm tra?Một bộ phận quan trọng của Hiệp hội Thợ săn Hàn Quốc, chịu trách nhiệm đo sức mạnh ma thuật của Cổng và xác định thứ hạng của những Thợ săn mới thức tỉnh. Bộ phận đó hiếm khi thông báo khẩn như thế.'Trừ khi…' Phải chăng họ đã nhầm lẫn một Cổng khác? Go Gunhee cau mày và nhớ lại vụ việc với Hội Bạch Hổ. Tuy nhiên, cảm giác tồi tệ đó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc. Những lời của người thư ký vượt quá kỳ vọng của ông,"Hiện tại, Phòng thử nghiệm cho biết có một Thợ săn Thức tỉnh, với kết quả là không thể đo được".---Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Go Gunhee?Jinwoo có nghe nhầm không? Jinwoo tự hỏi. Thợ săn vĩ đại nhất của Hàn Quốc đã đến bệnh viện để gặp anh ta?'Không đời nào…'Trong khi Jinwoo đứng đó hoài nghi, Woo Jincheol ra hiệu sau lưng và xác nhận,"Phải, chủ tịch hiệp hội đang ở đây".Woo Jincheol chờ đợi câu trả lời của Jinwoo với một ánh mắt nghiêm túc. Người đàn ông rõ ràng không đùa.‘... Ông ấy thực sự ở đây ư?'Tại sao Go Gunhee muốn gặp cậu ta? Jinwoo thực sự bối rối.Lý do duy nhất mà Jinwoo có thể nghĩ đến, là kết quả của bài kiểm tra lại'Họ muốn chiêu mộ mình vào Hiệp hội?'Nhưng Hiệp hội là một tổ chức phi lợi nhuận. Họ sẽ không yêu cầu Quản lý của Cục Giám sát Thợ săn đến để chiêu mộ một Thợ săn đơn độc như thế này. Trên hết, kết quả kiểm tra lại Jinwoo anh vẫn đang chờ xử lý. Càng nghĩ, Jinwoo càng bối rối. "Đuợc."Jinwoo quyết định chấp nhận lời đề nghị. Khuôn mặt của Woo Jincheol đã bừng sáng ngay lập tức."Cảm ơn cậu!"Lời cảm ơn đó thực sự chân thành.'Cái người trông lạnh lùng và nghiêm khắc như thế, lại cảm ơn mình như vậy sao?'Vẫn còn kinh ngạc, Jinwoo theo sau Woo Jincheol. Ở góc hành lang,một người đàn ông lớn tuổi ngồi trên một chiếc ghế của phòng chờ bệnh viện.'Chính là ông ấy' Jinwoo nuốt nước bọt.Thợ săn vĩ đại nhất Hàn Quốc, hạng S của hạng S, Go Gunhee.Phát hiện ra Jinwoo, Chủ tịch Go Gunhee đứng dậy."Thợ săn Sung Jinwoo đó à?"Cơ thể ông ta không hề giống một người trên 80 tuổi. Nó gợi nhớ đến một đô vật đã nghỉ hưu hoặc một vận động viên võ cổ truyền. Tuy nhiên, ông ta không tỏa ra chút áp lực nào cả. 'Không giống như mình tưởng tượng...'Jinwoo nghĩ rằng vai vế và sự hiện diện của Go Gunhee sẽ tỏa ra áp lực khủng khiếp. Thế nhưng, thực tế hoàn toàn khác. Người quản lý của Cục Giám sát còn tỏa ra áp lực đáng sợ hơn nhiều. "Vâng, tôi là Sung Jinwoo"Jinwoo trả lời. Go Gunhee vui vẻ chìa bàn tay ra."Rất hân hạnh. Tôi là Go Gunhee".
Hai người bắt tay một lát. Go Gunhee chỉ về phía một cái ghế đối diện."Xin mời ngồi.""Cảm ơn bạn."Sau khi Jinwoo ngồi xuống, Go Gunhee cũng ngồi theo. Điều đầu tiên thu hút ánh mắt của Jinwoo là huy hiệu vàng được ghim trên bộ đồ của Go Gunhee. Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn đồng thời là một thành viên của Quốc hội.Một thợ săn hạng S nổi tiếng.Go Gunhee không phải là một người đàn ông mà bất cứ ai cũng gặp được. Nhiều chính trị gia của đất nước và thậm chí cả các chức sắc nước ngoài cũng phải chờ đợi đến dài cổ để được gặp người đàn ông. Điều này càng khiến Jinwoo tò mò hơn nữa. Tại sao một người đàn ông như Go Gunhee lại muốn gặp cậu đến vậy.Nhớ lại thì, cả Choi Jongin cũng vậyHai người đàn ông mà cậu gặp hôm nay, đều là những nhân vật cấp cao trong giới Thợ săn. Jinwoo thậm chí còn chưa chính thức được thăng lên hạng S. Go Gunhee cất lời:"Chúc mừng cậu đã trở thành Thợ săn hạng S".Jinwoo bối rối,"Tôi tưởng rằng vẫn còn phải đo lại..."Go Gunhee lắc đầu,"Không cần thiết""Thưa ngài?" Thấy Jinwoo hỏi lại với giọng hoài nghi, Go Gunhee mỉm cười và tiếp tục nói:"Thực ra thì, thiết bị đo chính xác hơn chỉ dùng để phân tích kết quả của bạn. Còn xét về giới hạn đo, thì máy nào cũng như nhau". "Vậy thì tại sao...""Vì sao chúng tôi hẹn cậu đi đo lại ư?""Vâng. Nếu kết quả sẽ giống nhau, tại sao Hiệp hội lại khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn? Tại sao lại phải hẹn ngày đo lại"Vị Chủ tịch trả lời:"Để chúng tôi có thêm chút thời gian"."Thời gian?"Trước khi Jinwoo kịp hỏi, Go Gunhee tiếp tục, với giọng ngượng ngùng,"Thời gian để chúng tôi có thể gặp gỡ và thương lượng với những người như cậu..."ÀJinwoo hoàn toàn hiểu những gì Chủ tịch Hiệp hội đang nói."Có lẽ cậu cũng biết, Hiệp hội có quy mô lớn nhưng lại không có nhiều Thợ săn xuất sắc như Trưởng Woo Jincheol".Jinwoo biết tại sao. "Là do các bang hội lớn".Jinwoo gật đầu."Các Hội lớn có thể mang lại tiền tài và danh vọng khổng lồ. So với điều đó, đâu ai muốn làm việc cho chúng tôi trong Hiệp hội?" Mức lương mà Hiệp hội chi trả cho các Thợ săn không phải là nhỏ. Tuy nhiên, so với số tiền được cung cấp từ các Bang Hội lớn, chúng chỉ như muối bỏ biển. Sự nổi tiếng cũng vậy."Mọi người có thể nhận ra tên của các thành viên nổi tiếng trong các Bang hội. Nhưng không ai biết đến quản lý Woo Jincheol của chúng tôi".Nói về các thành viên nổi tiéng, Jinwoo nhớ tới Kim Cheol.Chỉ số Sense có nhiều công dụng. Một trong số đó là phân biệt khả năng của mọi người.Ngay bây giờ, Jinwoo có thể nói rằng Woo Jincheol mạnh hơn hẳn Kim Cheol."Cùng là hạng A, nhưng đẳng cấp của họ khác hẳn nhau".Jinwoo quay đầu lại nhìn vị quản lý HSD. Như thể xấu hổ vì lời khen ngợi của Chủ tịch Hiệp hội, bắt gặp ánh mắt của Jinwoo, Woo Jincheol cúi đầu.'Nhưng…'Vì Kim Cheol là một Thợ săn đột kích, anh ta sẽ kiếm được nhiều tiền hơn Woo Jincheol. Chưa kể nổi tiếng hơn nhiều. Đó là sự khác biệt giữa Thợ săn của Hiệp Hội và Thợ săn của Bang Hội."Vì vậy, chúng tôi đã tạo ra một kế hoạch nhỏ, sử dụng khi có ai đó mạnh mẽ xuất hiện tại Hiệp hội"."Chính là vụ "đo lại"?Jinwoo hiểu ra vấn đề. Một khi kết quả đã chính thức được công bố, cả nước sẽ biết thông tin. Hiệp hội không thể tiến hành một buổi gặp bí mật và trực tiếp như thế này.Đó là một chiến lược khôn ngoan."Xin phép đi thẳng vào vấn đề nhé".Đột nhiên, nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt của vị Chủ tịch hiệp hội."Chúng tôi không phải là một doanh nghiệp, vì vậy chúng tôi không thể hứa sẽ đem lại cho cậu nhiều tiền. Tuy nhiên...,"Go Gunhee thò tay vào trong túi áo vét và lấy thứ gì đó."Chúng tôi có thể giúp đỡ cậu theo một con đường khác"."Ý ngài là gì…?""Có nghĩa là chúng tôi có thể giúp cậu phát triển theo những cách khác".Vị Chủ tịch xòe tay ra. Huy hiệu vàng của Quốc hội lấp lánh trong tay Go Gunhee. 'Ông ấy muốn nói tới.... Chính trị?'Tuy nhiên, Jinwoo vẫn nghi ngờ,"Có điều này tôi không hiểu...""Hmm?""Tại sao các vị lại cố gắng chiêu mộ tôi như vậy?" Đó là một câu hỏi thú vị. Đôi mắt Gunhee nhìn Jinwoo với sự thích thú.'Cậu ấy không để tâm đến địa vị của mình, cũng không tham lam trước lời đề nghị kia. Thay vào đó, cậu ta bình tĩnh hỏi mình một câu hỏi như vậy''Có phải mình đã quá vội vã khi tiếp cận vấn đề?' Go Gunhee khẽcười và nói tiếp."Cậu có biết về năm Bang Hội hàng đầu của đất nước chúng ta không?" Ai mà không biết chứ! Jinwoo gật đầu."Hiện tại ở nước ta, có năm "ông lớn" gần như tạo ra thế cân bằng.Vùng thủ đô có Hội Thợ săn, Hội Bạch Hổ, Hội Thần Chết.Các tỉnh có hộiMyungsung và Hiệp sĩ. Không cần biết cậu tham gia bang hội nào, sự cân bằng mong manh đó sẽ bị phá vỡ. Bàn cờ sẽ bị hất tung.Hiện tại, sức mạnh và quyền lực của các Bang hội lớn đã quá cao, đủ sức gây áp lực lớn lên xã hội.Nếu một trong số họ có thêm một Thợ săn hạng S và vượt lên những Hội khác? Liệu Hiệp hội có thể kiểm soát được Bang hội đó không?Vốn dĩ, Hiệp hội là phe nắm giữ sự cân bằng của giữa các Bang Hội lớn.Luật pháp, xã hội, quân đội. Những thứ đó không đủ để kìm hãm các Thợ săn.Jinwoo đã từng nghĩ điều gì đó tương tự trong quá khứ. Ma thú không phải là mối đe dọa duy nhất. Các thợ săn có thể dễ dàng trở nên nguy hiểm.Nói về sức mạnh đơn thuần, các Thợ săn còn đáng sợ hơn ma thú thông thường."Và đó là lý do tại sao Hiệp hội cần phải tồn tại".Gương mặt Go Gunhee trở nên rất nghiêm túc,"Và hội đó cần cậu, Sung Jinwoo".'Một Thợ săn mạnh mẽ như cậu' - vị Chủ tịch thầm nghĩ.Đôi mắt của ông trở nên sắc sảo, 'Chà, giờ là lúc cho thấy cậu ta là loại người như thế nào'Chỉ cần Sung Jinwoo đồng ý, Hiệp hội sẽ hỗ trợ cậu hết khả năng. Đó là giá trị của những người xếp hạng S."Tôi nghĩ tôi đã nói đủ rồi".Đã lâu lắm rồi vị Chủ tịch mới hồi hộp và căng thẳng như vậy. Go Gunhee trầm giọng và hỏi "Câu trả lời của cậu là gì, chàng trai?"
Chương 79 (Chưa edit)
Đó là một lời mời khá hời.Với sự hậu thuẫn của Go Gunhee, ngay cả một người đàn ông bình thường cũng có thể nhanh chóng trở thành Chính trị gia cấp cao. Không cần phải bàn cãi, vị Chủ tịch Hiệp hội có ảnh hưởng lớn trên mọi lĩnh vực.Còn nếu người đó là một Thợ săn hạng S?"Thậm chí mình không thể tưởng tượng nổi, rằng mình có thể leo cao đến đâu nữa..."Jinwoo tưởng tượng ra cảnh cậu mặc bộ vest lịch lãm, đứng cạnh Go Gunhee đi họp Quốc hội. Trái tim cậu đập mạnh một chút.’Cơ hội này... không phải dạng vừa đâu!' Con đường mà Go Gunhee vừa vẽ ra vô cùng tươi sáng. Không phải ai cũng chạm tới được.Tuy nhiên, có một cái gì đó bị thiếu. Một thứ quan trọng.'Nếu gia nhập Hiệp hội, mình khó có thể tăng cấp...'Các nhân viên Hiệp hội Thợ săn không tham gia đột kích. Vai trò chính của họ là chiến đấu với những Thợ săn khác, không phải ma thú. Ngay cả khi họ được quyền tham gia đột kích thì..'Các cuộc đột kích của Hiệp hội bị giới hạn trong các Hầm ngục hạng D và E. Loại Hầm ngục mà các Bang hội không thèm ngó tới'. Liệu Jinwoo có thể sống phần đời còn lại với cấp độ thấp không?Không, chắc chắn không thể.Một quyết tâm mạnh mẽ trào dâng trong Jinwoo,'Mình muốn trở nên mạnh mẽ hơn'.Đến một đẳng cấp cao hơn. Cao hết mức có thể. Nếu Jinwoo đã đạt đến giới hạn,đó sẽ là một câu chuyện khác. Nhưng cậu thừa biết rằng giới hạn đó vẫn còn cách rất xa.Từ tận đáy lòng, Jinwoo không thể bỏ cuộc .'Mình còn có thể thăng cấp, tức là mình vẫn có thể mạnh hơn'.ThịchthịchthịchSo với hình ảnh mặc áo vest đứng cạnh Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee, mục tiêu này khiến trái tim Jinwoo đập nhanh hơn nhiều. Go Gunhee cũng nhận thấy sự thay đổi trong Jinwoo, 'Hơi thở của anh ta thay đổi Anh ta đã quyết định chưa?'Hy vọng đó là một quyết định tốt.'Không, nó phải là một quyết định tốt'. Ông nghĩ tới hoàn cảnh của mình. Không còn nhiều thời gian nữa...Go Gunhee hào hứng chờ đợi cậu trả lời của Jinwoo. Một giây mà cảm thấy như một phút.Jinwoo cuối cùng cũng mở miệng,"Tôi xin lôi."Khuôn mặt Gunhee tối sầm lại.'Cái quái... rõ ràng ban nãy khuôn mặt cậu ta tràn đầy quyết tâm. Mình có nhầm không?'Vị Chủ tịch không giấu nổi sự thất vọng,'Cuối cùng thì, con đường của cậu ta cũng chỉ thế thôi...' Go Gonhee không nói dối khi bảo rằng ông sẽ giúp Jinwoo thăng tiến trên một con đường khác. Trên thực tế, ông còn muốn hỗ trợ Jinwoo nhiều hơn.Người xếp hạng S đầu tiên sau hai năm Ông dự dự định đặt chàng trai trẻ này ở bên cạnh và dạy cậu ta nhiều điều, và nếu Jinwoo có tiềm năng, Go Gunhee sẽ chỉ định cậu ta làm người thừa kế.Một thợ săn mạnh mẽ có thể duy trì Hiệp hội sau khi ông chết. Go Gunhee đã chuẩn bị sẵn sàng để trao mọi thứ cho chàng trai trẻ. Để rồi nhận được câu trả lời như thế... 'Mình chẳng khác gì một thằng ngốc..' Go Gunhee cất chiếc huy hiệu và hỏi một cách cay đắng,"Cuối cùng thì... Vì tiền, phải không?"Jinwoo trả lời dứt khoát"Không."Go Gunhee khịt mũi"Tất nhiên cậu sẽ nói thế".Nhưng ông nghĩ, ai cũng như ai. Bọn trẻ ngày nay, chỉ biết đến tiền. Sự nổi tiếng chỉ là phàn nổi của tảng băng. 'Ừ thì…'Bản năng của con người là tìm kiếm của cải vật chất. Ông không chỉ trích thực tế đó. Chỉ tức giận vì họ không trung thực."Thế thì, tại sao cậu lại từ chối?" Ông cho rằng mình đã biết câu trả lời. Tuy nhiên, Go Gunhee vẫn muốn thăm dò phản ứng của Jinwoo.Tuy nhiên, câu trả lời của cậu nằm ngoài dự đoán."Vì tôi muốn chiến đấu".Jinwoo trả lời ngay lập tức. Câu trả lời nói không chút do dự giống như cái tát vào mặt Go Gunhee.'Cái Gì?'Không, còn hơn một cái tát. Nó khiến ông choáng váng như bị một cú đấm vào bụng."Ý cậu, cậu muốn chiến đấu với những con ma thú?""Vâng."Jinwoo quyết định nói rõ ràng, rành mạch những suy nghĩ của mình."Tôi muốn vào trong Cổng và tiêu diệt ma thú. Nơi yêu thích của tôi là Hầm ngục".'Lạy Chúa tôi.'Đi Gunhee trợn mắt. Với sức mạnh và tuổi đời của mình, ông chỉ cần nhìn qua là biết ai đó có nói đối hay không. Ừ thì, cái nhìn sắc bén đó là điều cần thiết để đạt đến đỉnh cao. Và nhìn vào đôi mắt của Jinwoo, Go Gunhee đã hiểu,'Cậu ta nói thật.' Suy nghĩ của ông vềJinwoo đã quay ngoắt 180 độ.'Đã bao lâu rồi mình mới có cảm giác này?'Khi mới thức tỉnh, dù rất mạnh nhưng Go Gunhee đã quá già để tận dụng hết sức mạnh của mình. Và vì vậy, thay vì chiến đấu với những con ma thú, ôngtìm kiếm một cách khác để cứu thế giới.Ông đã bán công ty tư nhân của mình để lấy tiền thành lập Hiệp hội, tuyển dụng Thợ săn và sử dụng ảnh hưởng của mình để vào Quốc hội, qua đó tạo ra luật cho Thợ săn. Tuy nhiên, cho dù làm việc chăm chỉ đến thế nào, trong lòng ông vẫn canh cánh một nỗi thất vọng'Nếu mình trẻ lại hai mươi, không, chỉ cần mười tuổi thôi, mình sẽ sát cánh chiến đấu cùng lũ trẻ...' THỊCH THỊCH THỊCH Go Gunhee đặt một tay lên ngực. Trái tim già nua của ông, tưởng chừng có thể dừng lại bất cứ lúc nào, giờ đang đập dữ dội. "Không ngời trái tim mình còn có thể phát ra âm thanh như thế này". Trong khi đó, Jinwoo bối rối,'Kỳ vậy?…'Cậu đã từ chối lời đề nghị, và đoán rằng sẽ bị Hiệp hội xa lánh. Thế nhưng, vị Chủ tịch lại tỏ ra hạnh phúc. Thật khó hiểu.'Chà, không quan trọng lắm...'Jinwoo đã nói tất cả những gì cần thiết. Cậu đứng dậy khỏi chỗ ngồi,'Em gái nhỏ của tôi đang ở nhà một mình, vì vậy tôi xin phép đi bây giờ"."Cảm ơn cậu đã dành thời gian."Go Gunhee đứng dậy và đưa ra một cái gì đó cho chàng trai trẻ,"Đây."Đó là một tấm danh thiếp.‘...?"Bất cứ lúc nào, nếu cậu cần sự giúp đỡ của tôi, cứ việc gọi điện!"Gunhee cười rạng rỡ. Jinwoo nói đúng. Một Thợ săn mạnh mẽ phải thuộc về Hầm ngục. Dù không tuyển được Sung Jinwoo, nhưng với tư cách là Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn và cũng là một tiền bối, Go Gunhee muốn giúp đỡ chàng trai trẻ hết mình. Thành thật hơn một chút thì...'Mình thích tinh thần trẻ trung này'.Tuy nhiên, ông vẫn cần đưa ra một lời khuyên. Dù quan tâm quá sẽ khiến người khác khó chịu."Một thợ săn đơn lẻ không thể tự mình bước vào những Dungeon cấp cao. Hãy chọn lấy một bang Hội xứng đáng".Dù sao thì, quyết định của Jinwoo có thể tạo ra một chấn động lớn.Nghe lời khuyên chân thành của bậc tiền bối, Jinwoo thoáng nở một nụ cười."Cảm ơn ngài."Đặt danh thiếp vào ví, Jinwoo nhẹ nhàng chia tay Go Gunhee và Woo Jincheol, sau đó rời khỏi tòa nhà. Whew-Với một tiếng thở dài, Go Gunhee gục xuống ghế."Chủ tịch, ngài có ổn không"Lo sợ Chủ tịch bị sốc, Woo Jincheol nhanh chóng chạy đến bên ông. Tuy nhiên, Go Gunhee giơ tay và mỉm cười,"Không sao. Tôi ổn." Đó là sự thật. Ông vẫn ổn. Đã lâu lắm rồi ông mới cảm nhận được niềm vui này. Sau khi tận hưởng cảm giác một lúc, Go Gunhee quay sang thư ký của mình và ra lệnh,"Hủy bỏ tất cả các cuộc hẹn của tôi ngày hôm nay'."Huh? Thưa ngài, còn cuộc họp với các thành viên Quốc hội...""Kể cả họ."Và anh mỉm cười rộng rãi,"Tôi không muốn lãng phí cảm giác này vào những buổi họp".Go Gunhee muốn thưởng thức niềm hạnh phúc này, ít nhất là đến hết ngày. Đột nhiên, ông nhìn sang Woo Jincheol. Vì nhìn thấy nụ cười hiếm hoi của chủ tịch hiệp hội, Woo Jincheol cũng phấn khởi,"Ngài có cần gì không?" "Không có gì, nhưng..."Dừng lại một lúc, Go Gunhee đặt tay lên cằm,"Sao lại không nhỉ? Chúng ta đi uống với nhau một bữa nhé"Trước yêu cầu bất ngờ, Woo Jincheol cười ngượng nghịu,"Tửu lượng của tôi không tốt lắm. Mà, như thế có ảnh hưởng tới sức khỏe của ngài không?""Huh, bất ngờ đó. Không ngờ cậu lại..." Go Gunhee đùa "Có một câu như thế này. Tửu lượng càng cao, tầm nhìn càng rộng"."Tôi xin lỗi, thưa Chủ tịch..." - Woo Jincheol xấu hổ gãi đầu. "Tôi nói đùa thôi. Chà, tâm trạng tôi tốt đến mức có thể nói đùa cơ đấy!"Thực ra, người ông muốn đối ẩm, chính là Jinwoo. Nhưng cậu đã đi rồi. Thợ săn Sung JinwooCậu ta uống được bao nhiêu rượu nhỉ? Go Gunhee mỉm cười, hy vọng một ngày nào đó có thể uống với cậu một ly.---
Jinwoo xuống xe ngay gần nhà. 'Mình đã dùng Jinah như một cái cớ, nhưng mà...'Theo đồng hồ thì, còn một lúc nữa Jinah mới về tới nhà. Jinwoo từ từ bước về phía căn hộ.buzz buzzNghe thấy âm thanh lạ, cậu quay đầu lại. Ở phía xa, một ngọn đèn đường đang chớp tắt liên tục (Note: kiểu đèn hỏng đó các bạn)'Nghĩ lại thì...'.Ở đây quá tối. Bởi họ sống trong một khu phố nhỏ, nên đi hết trục đường chính sẽ tới những con hẻm tối tăm.Và Jinwoo nhớ tới những tin tức gần đây,'Rất nhiều vụ giết người máu lạnh đã xảy ra quanh đây'.Các nạn nhân đều là nữ. Trong khi đó, cô em gái của Jinwoo thường đi trên con đường này, vào lúc đêm khuya.'Mình không thể chuyển nhà, vì nơi này rất gần trường của con bé...'Jinwoobắt đầu lo lắng. Nếu cậu ta bắt được hung thủ, đó là một câu chuyện khác. Nhưng cậu không thể tuần tra đêm chỉ vì lo lắng. Phải làm sao đây? Trong khi khoanh tay suy nghĩ, Jinwoo đột nhiên mỉm cười."Mình có thể giao việc đó cho kẻ khác'.Có rất nhiều "kẻ khác" có thể sử dụng trong những tình huống như thế này.'Ra đi'.Theo tiếng gọi của Jinwoo, những người lính Bóng tối xuất hiện.'Năm người là đủ rồi...'Những người lính đã cùng leo lên Lâu đài Quỷ với Jinwoo và phát triển khá mạnh mẽ. Hiện tại, họ trông rất đáng tin cậy.'Từ giờ trở đi, các ngươi sẽ trông nom khu này. Đội tuần tra được thành lập ngay bây giờ!'Khoảnh khắc Jinwoo nói xong, những người lính trở lại hình dạng bóng tối của họ. Những cái bóng phẳng biến mất trong và ngoài các tòa nhà khác nhau.Trừ khi kẻ địch là một thợ săn cao cấp, nếu không, hắn không thể khuất phục được những chiến binh này. Hơn nữa nếu các chiến binh bóng tối này bị đánh bại, Jinwoo sẽ nắm được tình hình.'Hmm... Mình chưa có giấy phép chính thức, nên bây giờ mình chỉ là một "kẻ thức tỉnh hạng S"Mà sao cũng được.Cho dù đó là Thợ săn hay Kẻ thức tỉnh, khu phố này cũng được bảo vệ bởi một nhân vật hạng S. Nếu hệ thống giám sát miễn phí 24 giờ của Jinwoo được tiết lộ với thế giới, giá đất ở đây sẽ tăng cao đến mức nào?Jinwoo mỉm cười.'Ổn rồi'Giờ thì cậu không cần lo lắng nữa. Jinwoo nhìn lại con đường lần cuối rồi quay về nhà.---"Cậu nói muốn ăn, nên tôi chạy qua. Thế mà cậu lại mời tôi ăn bò thái lát kiểu samgyupsal?""Gì? Chị coi thường samgyupsal ư?""...""Đây là một nơi quý giá nơi đại ca và tôi đã chia sẻ một kỷ niệm khó quên!"Mặt Jinho đỏ bừng vì say. Cậu phồng má trợn mắt và đặt mạnh ly rượu xuống bàn."Thế cậu gọi tôi đến nơi quý giá này làm gì?"Yoo Soohyun tỏ vẻ hoài nghi. Cô chuẩn bị đi ngủ thì Yoo Jinho gọi."Noona (bà chị), hãy đến cổ vũ tôi!""Cái gì? Sao lại gọi tôi là chị?""Chị ị ị ị"Giọng nói của Jinho nghe thật thảm hại đến nỗi cô quyết định bỏ ra ngoài. Không ngờ cậu ta lại đưa cô đến đây. Cô gái trẻ này là tiểu thư của một gia đình đại gia danh giá, thậm chí còn là một người mẫu nổi tiếng. Vì vậy, cô bị sốc trước sự lựa chọn của Yoo Jinho. Cô rời khỏi nhà vội vàng và ăn mặc giản dị. Mặc dù cô ấy đang đội một chiếc mũ, nhưng ánh mắt của những người đàn ông liên tục đổ dồn vào thân thể cô."Vậy thì có chuyện gì?" - Cô vừa rót đầy cái ly rỗng của Yoo Jinho bằng rượu soju."Nhìn đi, nhìn đi này. Đại cađã từ chối cuộc gọi của tôi, phải không?"Yoo Jinho đưa điện thoại ra nước mắt. Màn hình hiển thị lịch sử cuộc gọi. Nó cho thấy một cuộc gọi được kết nối theo sau là bốn cuộc gọi nhỡ. Và cuộc gọi được kết nối đã bị ngắt giữa chừng."Cậu đùa hả? Cậu gọi tôi ra đây, chỉ vì không thể liên lạc với ai đó?"Yoo Jinho gật đầu."Haizzz"Ngơ ngác, Yoo Soohyun giật lấy điện thoại của Yoo Jinho."Đưa đây, để tôi xem nào".Cô nhấn nút gọi.ring ~Tiếng chuông dừng lại trong vài giây. Yoo Soohyun lườm em họ của mình."Thằng hâm""Hmm?"Yoo Jinho ngẩng đầu lên."Cuộc gọi bị tắt sau 15 giây. Không phải anh ta bỏ qua cuộc gọi của cậu. Đơn giản là điện thoại của anh ấy đã tắt. Và nếu cuộc gọi ban đầu bị ngắt giữa cuộc trò chuyện, điều đó có thể là điện thoại anh ta đã hết pin"."...Có thật không?""Không tin thì bấm thử xem".ring ~Như cô nói, tiếng chuông dừng lại chính xác sau 15 giây."Wa, chị nói đúng!"Gương mặt của Yoo Jinho sáng bừng lên."Cậu ổn rồi phải không? Thế thì tôi đi đây."Người phụ nữ trẻ đứng dậy rời đi, nhưng sau đó Yoo Jinho bám vào tay áo cô."Chị ị ị - ít nhất là uống cạn chai soju này đã!""Tại sao chỉ lúc này cậu mới gọi tôi là chị?!"Tên khốn này thường gọi cô là bạn (Note: Kiểu 2 người sàn sàn tuổi nhau).Cuối cùng, Yoo Soohyun mủi lòng và ngồi xuống."Huh? Chị cũng uống à?""Thì cậu chẳng nói là uống cạn chai soju còn gì? Nếu chỉ mình cậu yoongs thì lâu lắm""Quả nhiên, em chỉ có thể tin vào chị!""Đủ rồi, thằng lẻo mép."Mặc kệ tâm trạng hiện tại, hai người bắt đầu uống trong một bầu không khí thân thiện."Nhân tiện, cậu cứ nói về đại ca nào đó. Là ai vậy?""Chị sẽ biết sớm thôi".'Nếu anh ấy đến Yoojin Guild' -Yoo Jinho thầm nghĩ. Bất chợt cậu thấy một cái gì đó trên TV."Huh? Người đàn ông đó…?"Yoo Soohyun cũng quay mặt về phía TV. Trên màn hình, bản tin đang nói về sự thức tỉnh của một trong những người nổi tiếng hàng đầu Hàn Quốc, nam diễn viên Lee Minsung. Nam diễn viên ngại ngùng nói trước vô số phóng viên,[Chà, tôi vẫn đang trong quá trình quay cho một dự án phim. Tạm thời thứ hạng của tôi chưa được tiết lộ.]Các chú thích bên dưới lưu ý rằng Lee Minsung đã lên kế hoạch đến Hiệp hội thợ săn trong tương lai gần để trải qua các bài kiểm tra xếp hạng."Quả nhiên là ngôi sao hàng đầu của showbiz Hàn Quốc - Lee Minsung! Nhìn các phóng viên kìa. Ôi trời, có cả những phóng viên đến từ Trung Quốc".Yoo Jinho đã rất kinh ngạc. Tuy nhiên, chị họ của cậu nhăn mặt"Cái tên này, trước mặt bao nhiêu người mà hắn vẫn nói dối không chớp mắt!""Huh?""Mọi người trong ngành đều biết. Tất cả những gì trên TV chỉ để marketing mà thôi.Anh ta đã được xếp hạng A và bây giờ muốn thể hiện để thu hút sự chú ý của truyền thông"."Anh ta đang thể hiện? Đùa sao, đó là biểu tượng của sự khiêm nhường, Lee Minsung mà?"Yoo Soohyun tặc lưỡi."Tsk. Tsk."'Tại sao mọi người lại ngây thơ như vậy?'Cô thầm nghĩ.Yoo Soohyun không muốn nói xấu sau lưng người khác. Nhưng trong thực tế, những người thực sự biết về Lee Minsung đều khinh mệt anh ta. Đó là một người hoàn toàn khác xa với hình tượng trên màn ảnh. Đó là kiểu người Yoo Soohyun khó chịu nhất. Nếu người đàn ông chỉ là một kẻ hai mặt, cô ấy có thể bỏ qua, nhưng anh ta đã không ngừng miệt mài và tán tỉnh cô ấy. Thậm chí chỉ một lúc trước, cô phải cố hết sức để cúp máy. Anh ta đã liên tục gọi cô, ba hoa về việc trở thành một Thợ săn giống như cô ấy.‘Thật là một kẻ tồi tệ'Trước khi thức tỉnh, anh ta đã quá kiêu ngạo rồi. Giờ trở thành một Thợ săn hạng A, liệu mức độ kiêu ngạo sẽ còn gia tăng đến đâu?Hơn nữa, anh ta đã làm điều đó để cả nước sẽ xem anh ấy nhận được kết quả hạng A."Gã đó thực sự giỏi trong việc lập ra mấy kế hoạch kiểu đó'.Yoo Soohyun lắc đầu và rút cạn ly của mình.
Chương 80 (Chưa edit) Thợ săn hạng S đi làm thợ mỏ
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi bị đuổi việc? Anh có chịu trách nhiệm không?""Gì? Ý anh là sao?"" Chủ tịch hiệp hội đã ra lệnh phong tỏa mọi thông tin về những gì đã xảy ra ngày hôm qua. Ông ấy cũng nói thêm rằng nếu danh tính của người Thợ săn đó bị rò rỉ, ông sẽ lật tung trời đất để tìm ra ai đã làm điều đó, và khiến hắn phải hối tiếc!""Chủ tịch Hiệp hội Go Gonhnhee nói vậy ư? Ông ấy chưa bao giờ làm thế...""Ai mà biếtđược ổng đang nghĩ gì?"" ...""Nếu không còn gì nữa thì tôi cúp máy đây""Hmm ... Tôi sẽ gọi lại sau".ClickVà cứ như thế, cuộc gọi kết thúc.Chủ Hội Thần chết,Lim Taegyu đặt ống nghe xuống; Khuôn mặt anh ta nhăn nhó."Chuyện gì đã xảy ra?"Anh ta đã nghe tin đồn về một siêu tân binh xuất hiện sau hai năm và tự gọi điện đến Hiệp hội. Tuy nhiên, đáp lại là một phản ứng bất ngờ."Nếu tôi bị đuổi việc thì sao?"Haizz. Làm gì có bang hội nào ngu ngốc đến nỗi bỏ tiền ra thuê một kẻ đã bị chính Go Gunhee sa thải chứ. Nhất là khi chẳng có gì đảm bảo rằng họ có thể chiêu mộ siêu tân binh này."Lật tung trời đất... Trừng phat..."Nếu là Go Gunhee, ông ta có thể làm vậy lắm."Nhưng... Cái quái gì thế? Cụ khốt đó mất trí à? Tại sao ông ta phải làm thế?"Đó là loại tân binh nào vậy? Khó có thể tin là Hiệp hội lại mạnh tay đến mức đó để ngăn chặn danh tính của một người mới thức tỉnh.Chuyện này chưa từng xảy ta.Do đó, tất cả những gì anh ta có thể làm là chờ đợi và chờ đợi.Sự sỉ nhục không kết thúc ở đó."Thế quái nào mà Choi Jongin và Baek Yoonho lại có được tin sốt dẻo đó?"Phải chăng đây là sự khác biệt trong mạng lưới tình báo họ? Phải chăng Thần Chết đã bị tụt khỏi danh sách Bang hội hàng đầu? Nếu siêu tân binh vô danh này gia nhập Bạch Hổ hoặc Thợ săn, khoảng cách sẽ còn mở rộng hơn nữa.Trong tình huống như thế này, lệnh phong tỏa thông tin đã cắt đứt hoàn toàn con đường cho tương lai của Hội Thần Chết."Ông già đó có thù oán gì với mình ở kiếp trước hả?"Khi Baek Yoonho rời khỏi Hội Thần Chết, chính ông ta đã hỗ trợ Yoonho lập ra Hội Bạch Hổ.Vụ việc đó khiến Thần Chết mất đi vị trí làBang Hội số một Hàn Quốc. Hội Thợ săn và Bạch Hổ đang ngày càng tiến xa hơn và xa hơn, trong khi Hội Thần Chết chỉ quay cuồng trong vòng luẩn quẩn."Đáng lẽ giờ ông phải giúp chúng tôi một chút chứ, ông già?"Đột nhiên, anh ta cảm thấy phẫn nộ vì Go Gunhee. nhưng anh ta có thể làm được gì cơ chứ?Với sự thất vọng tràn trề, tất cả những gì Lim Taegyu có thể làm là giậm chân xuống đất.--- Nhiệm vụ hàng ngày đã hoàn tất.Với tâm trạng sảng khoái, Jinwoo bắt đầu lướt internet, tìm kiếm chỉ dần về các hiện vật và giao dịch. Còn hai ngày trước khi kiểm tra lại. Cậu đã lên kế hoạch để thu thập càng nhiều thông tin càng tốt.‘Whoa!Nhìn vào các trang đấu giá, Jinwoo đã bị sốc.Món rẻ nhất cũng có giá lên tớihàng trăm triệu.Và các mặt hàng hữu ích có giá hàng tỷ đồng.'Có lý…'Đối với một Thợ săn, trang bị tương đương với xương máu của họ. Thiết bị tốt hơn có nghĩa là an toàn hơn. Thợ săn kiếm được rất nhiều tiền, tất nhiên họ sẵn sàng bỏ tiền để tìm kiếm các công cụ giúp họ săn nhanh hơn và an toàn hơn. Đó là điều rất dễ hiểu.Dù vậy, Jinwoo không thể không ngạc nhiên. Nhìn vào giá của các vật phẩm, cậu bắt đầu lo lắng một chút."Số tiền tiết kiệm của mình vẫn chưa đủ..."Cậu chưa tìm thấy món đồ chống lửa nào, nhưng những bộ giáp cao cấp có giá cao hơn nhiều so với mọi thứ cậu ta từng kiếm được."Tệ thật. Mình cứ nghĩ là đã kiếm đủ tiền rồi..."Tuy nhiên, đó là dưới con mắt của một người bình thường. Để chinh phục Tháp Quỷ,Jinwoo vẫn còn một chặng đường dài. Số tiền trong sổ ngân hàng của cậu, hiện tại chỉ khoảng 1,7 tỷ won. Để mua thứ Jinwoo cần, có vẻ như cậu buộc phải bán viên Đá cẩm thạch.Khi Jinwoo chuyển trạng thái thành người bán, biểu hiện của cậu đã thay đổi.'Phải tốn hàng núi tiền để mua vật phẩm. Nhưng mà, mình cũng có thể kiếm được cả núi tiền khi bán các vật phẩm của mình'.ClickCậu di chuyển con chuột của mình để nhấp vào danh sách các công cụ ma thuật đang được bán.‘...'Nhìn đi nhìn lại cũngkhông có vật phẩm nào mang lại hiệu ứng nhân đôi sát thương phép thuật. Những thứ khá khẩm nhất chỉ có thể tăng khoảng 20% ~ 30%. Và những cổ vật đó đắt đến không ngờ.'Giá của các công cụ ma thuật không phải là một trò đùa'.Theo một nghĩa nào đó, chỉ cần một vật phẩm tăng 20% sức mạnh ma thuật cũng đáng đồng tiền bát gạo.Những người đủ tiền mua loại vật phẩm này đều là Thợ săn cấp cao, không, cấp cao nhất. Và nếu sức mạnh của Thợ săn đó được tăng thêm 20%? Nó sẽ tạo ra một sự khác biệt rất lớn. Trong thực tế, một số mặt hàng đã được đánh dấu là đã bán. Và nếu họ phấn khích chỉ vì mức tăng20% thì ...'Mình có thể bán cái này với giá bao nhiêu nhỉ?'ỰcTrong quá khứ, Jinwoo thậm chí chưa bao giờ dám mơ đến chuyện sở hữu một vật phẩm. Vì vậy, cậu không thể tưởng tượng được giá của viên Đá cẩm thạch.’Đó là lý do vì sao chúng ta cần các phiên đấu giá'.Cậu hy vọng rằng việc đưa viên Đá cẩm thạch lên sàn đầu giá sẽ mạng lại một mức giá tốt.Với một nụ cười hài lòng, Jinwoo đóng các trang web đấu giá. Sau khi nghiên cứu, cậu đã biết rằng có hai cách chính để bán một vật phẩm.Một. Thông qua môi giới và các phương thức thông thường.Hai. Thông qua các chợ đen.Tuy nhiên, cậu không tìm thấy chợ đen nào. Có nhiều thứ không thể tìm thấy trên internet.'Ừ thì, nếu bạn có thể tiếp cận nó chỉ trong vài cú click chuột, bạn không thể gọi nó là một chợ đen.Và Đá cẩm thạch của Avarice không phải là một vật phẩm mờ ám, vì vậy không có lý do gì để Jinwoo mang nó ra chợ đen.Jinwoo quyết định rằng cách tốt nhất để bán đá cẩm thạch là liên lạc với một sàn giao dịch chuyên nghiệp và nhờ họ bán đấu giá. Dù sẽ tốn tiền lệ phí và phải nộp thuế, nhưng đó là phương pháp nhanh nhất và trong sạch nhất.'Vấn đề là, mình sẽ phải giải thích cho họ về nguồn gốc của nó..'Họ sẽ nói gì nếu một Thợ săn hạng E mang đến một vật phẩm điên rồ và chưa từng thấy trước đây? Họ sẽ lặng lẽ chấp nhận nó?Tại hàn Quốc, Sàn Đấu giá Thợ săn là doanh nghiệp lớn nhất trong lĩnh vực giao dịch môi giới giữa các Thợ săn. Họ chắc chắn sẽ thu thập mọi chi tiết liên quan đến các mặt hàng họ bán.‘Và đó là lý do tại sao mình cần giấy phép đó'.Giấy phép Thợ săn hạng S.Đây là lý do tại sao Jinwoo quyết định kiểm tra lại, và cậu đã thành công. Nếu Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee nói đúng, cậu ta sẽ có được giấy phép hạng S trong hai ngày nữa.Ban đầu, Jinwoo đã lo lắng khi từ chối lời đề nghị của vị tiền bối đáng kính. Rất may, có vẻ như chủ tịch hiệp hội không phải là một người hẹp hòi như vậy.Ngay cả khi họ tạm biệt nhau, chủ tịch hiệp hội vẫn mỉm cười.Suốt thời gian dài vật lộn ở hạng E, Jinwoo thường xuyên phải đọc biểu cảm của người khác. Nhờ vậy, cậu có khả năng đọc tâm trạng người đối diện, chỉ bằng cách nhìn vào khuôn mặt của họ. Nụ cười của Gunhee tại thời điểm đó chắc chắn không phải là giả tạo. Ít nhất là trong đôi mắt của Jinwoo.Vì vậy, cậu không lo lắng về việc đo lại sau hai ngày nữa.'Nhưng... giờ phải làm gì nhỉ'?Jinwoo dựa lưng vào ghế.Hai ngày.Quá ngắn để làm một cái gì đó nghiêm túc. Quá dài để lãng phí rong chơi.'Mình có nên thử không?'Jinwoo lơ đãng di chuyển con chuột của mình đến bảng công việc của Thợ săn.ClickVới một cú nhấp chuột, hàng loạt bài viết đã lấp đầy màn hình. Cậu thấy nhiều bài viết nói rằng mọi người đang tìm kiếm thành viên cho các nhóm đột kích tư nhân trong khu vực.‘...'Lý do rất rõ ràng. Khi cậu và Yoo Jinho độc chiếm các cổng hạng C trong khu vực suốt vài ngày, tất cả các nhóm tư nhân đã phải ngừng hoạt động một thời gian. Bây giờ Jinwoo đã dừng lại, và các nhóm kia có thể tiếp tục công việc của họ.Sự vắng mặt của Jinwoo và Yoo Jinho đã tạo ra khoảng trống, và nhiều nhóm đột kích đã xuất hiện để lấp đầy khoảng trống đó. Jinwoo cười thầm cay đắng và mở trang tiếp theo.'Mình không thể thăng cấp trong Hầm ngục hạng C nữa'.Jinwoo đã mất cả ngày vật lộn để lên cấp lần cuối cùng khi vào Hầm ngục hạng C.Thật ra là gần hai ngày.Kể từ đó, cậu đã hàng chục cấp. Sau khi Jinwoo nhìn thấy điểm kinh nghiệm của mình, cậu ta biết rằng những con ma thú cấp C hầu như không đem lại lợi ích gì cả.'Vì vậy, Hầm ngục hạng C không còn ý nghĩa gì với mình nữa'.Khổ nỗi, không có bài đăng nào tuyển người cho Hầm ngục cấp cao. Sẽ là tự sát nếu một nhóm đột kích tư nhân thử vào Hầm ngục cấp cao, và các Hội sẽ không tìm kiếm thành viên thất lạc trong những chuyện kiểu này.Tuy nhiên, dù sao thì....'Mình có nên thay đổi tìm kiếm một chút không?'Jinwoo quyết định thay đổi bộ lọc, chỉ để hiển thị các Hầm ngục cấp cao. Dù cậu không mong đợi gì, nhưng...'...Huh?'Một bài đăng hiện lên.---"Cậu nói cậu là một Thợ săn hạng E?""Vâng.""Cậu đã bao giờ làm một công việc như thế này chưa?"Chưa.""Thế... Cậu thuộc lớp gì?""Lớp chiến binh"."Chà, tin tốt lành đó".Người Trưởng nhóm đội một chiếc mũ bảo hiểm. Ông đưa mắt quan sát Jinwoo.'So với một người hạng E, cơ thể anh ta trông rất mạnh mẽ. Thần sắc cũng tốt'.Jinwoo kiên nhẫn chờ đợi đội trưởng đội trả lời. Ngay sau đó, người đàn ông đưa cho anh ta một thẻ nhận dạng và cười rất tươi."Ha ha ha, có nhiều người như bạn ở đây, Jinwoo. Đừng lo lắng và hãy vui vẻ làm việc cùng nhaunhé".Mặc dù đã ngoài 40 tuổi, khuôn mặt người trưởng nhóm vẫn tràn đầy năng lượng. Bộ ria mép của anh ta rất hợp với khuôn mặt đó."Chúng ta chỉ cần đợi ở đây. Khi nào những người bên trong bước ra, chúng ta sẽ tiến vào. Đừng quên mang theo trang thiết bị của cậu nhé"."Trang thiết bị…?""Cậu có thể chọn một trong những thứ đó."...À vâng."Jinwoo gật đầu về phía những cây cuốc đang chất đống trên sàn. Trong khi đó, một ông chú với chiếc khăn lau trên vai vội vã bước qua."Này anh Bae! Chúng tôi đang thiếu người đấy, tại sao cậu lại "thó" mất lính mới của chúng tôi?""Nào nào, đội của anh có rất nhiều người rồi. Điều gì sẽ xảy ra nếu bọn tôi bị lỡ thời gian và bị bỏ lại khi cổng đóng? Anh có chịu trách nhiệm không??""Rồi rồi, lại thế nữa".Ông chú ria mép quay sang ông chú cầm khăn và mỉm cười với Jinwoo,"Cậu Sung, cứ nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ xử lý anh chàng này"."Muốn nói gì thì nói đi, sao phải ra chỗ khác??""Còn lâu. Theo tôi nào."Hai ông chú lên tiếng đùa giỡn và bỏ đi.----"Vậy là, một nhóm khác sẽ chịu trách nhiệm thu thập..."Các Hầm ngục cấp cao thường rất lớn, đến nỗi một nhóm đột kích không thể làm mọi thứ. Và do đó, họ đã tạo ra nhiều nhóm để xử lý những công việc khác nhau. Một nhóm để dọn ngục tối, một nhóm khai thác quặng Dungeon, và một nhóm để thu thập xác chết và ma thạch của ma thú.Nhóm đột kích tấn công sẽ quét sạch Hầm ngục, chỉ để lại phòng Trùm, sau đó rời đi. Khi các ma thú lâu la bị xử lý hết,đội khai thác và đội thu thập sẽ tiến vào. Jinwoo được đưa vào đội khai thác.'... Đây là tất cả những gì mình có thể chọn ư?'Với khuôn mặt chua chát, Jinwoo nhặt một cái cuốc. Nó nhỏ xíu, nhưng cậu cảm thấy một sức mạnh ma thuật tuôn chảy bên trong.'Nó chứa sức mạnh ma thuật'.Các máy móc hiện đại sử dụng điện không hoạt động được trong Dungeon. Do đó, các công cụ như thế này đã được sử dụng để thay thế.‘...'Có một lý do tại sao Thợ săn trong các đội khai thác được gọi đùa là Thợ mỏ Hầm ngục.Jinwoo quay đầu về phía Cổng. Một lỗ hổng khổng lồ trôi nổi trong không khí. Kích thước của nó hoàn toàn khác với những cổng hạng C.‘Hóa ra đây là một Cổng hạng A'Lý do thực sự khiến cậu ta đến đây, chính là...'Mình muốn tận mắt nhìn thấy một Dungeon cấp cao'Mặc dù tất cả các ma thú, bao hồm Trùm và tay sai của nó, sẽ chết, Jinwoo vẫn muốn kiểm tra cấu trúc bên trong một Hầm ngục hạng A.'Sớm muộn gì mình cũng sẽ phải đến một nơi như thế'Kiến thức là sức mạnh. Tuy nhiên, không phải thứ gì cũng có thể học được thông qua sách hoặc internet.Ngay cả những tân binh của Baekho cũng dựa vào kiến thức trên giấy và gặp phải một kết thúc bất ngờ.'Nếu mình không ở đó, họ sẽ chết hết'Biết một cái gì đó và trải nghiệm nó là hai điều khác nhau.Vì thế, khi cơ hội xuất hiện, Jinwoo đã tình nguyện tham gia vào đội khai thác để có thể quan sát Hầm ngục hạng A.Jinwoo hơi hối hận sau khi nhìn thấy những kẻ đáng ghét khó chịu, nhưng lại cảm thấy tốt hơn khi nhìn thấy Cánh cổng khổng lồ.'Mình đã quyết định đúng'Vẫn còn thời gian cho đến khi kiểm tra lại. Đây là một cơ hội tốt.Như thể cuộc trò chuyện của họ đã diễn ra tốt đẹp, ông chú ria mép, không, Trưởng nhóm Bae Yoonsuk đã quay lại và mỉm cười."Vào thôi, họ đã sẵn sàng rồi".Một tay cầm cuốc, Jinwoo mỉm cười và gật đầu.
Chương 81: Cô gái mạnh nhất Hàn Quốc
Cốc cốc
"Thưa ngài, đây là tài liệu mà ngài yêu cầu".
"Mời vào."
Woo Jincheol bước vào văn phòng chủ tịch hiệp hội. Go Gunhee chào đón anh ta với vẻ mặt tươi sáng. Cầm lấy tài liệu từ tay Woo Jincheol, chủ tịch hiệp hội nhìn vào bức ảnh ở đầu trang.
Đó là Jinwoo.
Bức ảnh được chụp trong quá khứ, khi chàng trai trẻ lần đầu nhận được giấy phép. Dù sự khác biệt giữa quá khứ và hiện tại là rất lớn, nhưng ông vẫn dễ dàng nhận ra đây chính là Jinwoo.
"Hmm".
Đọc danh sách các hoạt động của Jinwoo, đôi mắt của Go Gunhee trở nên ảm đạm.
"Không những chỉ xếp hạng E, mà còn là người yếu nhất trong số họ. Anh ta làm Thợ săn suốt bốn năm như thế ư"?
Những hành động của anh ta không khác gì tự sát. Cho dù các cuộc đột kích của Hiệp hội dễ dàng hơn nhiều so với các Bang hội, nhưng chúng vẫn thuộc cấp độ có thể bóp nghẹt một người xếp hạng E.
Có lẽ vì thế nên Jinwoo đã trở thành khách quen của bệnh viện trong suốt sự nghiệp làm Thợ săn.
"Cậu ta đã chịu đựng tất cả những chấn thương...".
"Họ nói rằng Jinwoo không thể rời khỏi Hiệp hội vì hóa đơn viện phí của mẹ cậu ta."
"... Thật là một thanh niên hiếm hoi trong thế giới ngày nay".
Đôi mắt Go Gunheee bừng sáng.
"Thay cho người cha mất tích, cậu ấy đã tự tay chăm sóc em gái và người mẹ ốm yếu của mình"
Chủ tịch hiệp hội đã quyết định xem xét hồ sơ của Jinwoo, sau khi biết rằng Thợ săn hạng E đã tái thức tỉnh. Tuy nhiên, ông không ngờ rằng mình sẽ tìm thấy thứ gì đó như thế này.
Càng biết thêm về Jinwoo, Go Gunhee càng cảm thấy cậu ta là một người đàn ông tốt.
"Thật xấu hổ khi mình phải giao cậu ta cho các Bang Hội".
Sau khi đọc hồ sơ của Jinwoo, Go Gunhee càng thêm thất vọng.
Go Gunhee lật trang, nhưng ông ta đã đọc đến cuối tập tin. Với vẻ mặt hài lòng, đàn anh đóng tập tin lại.
"Làm tốt lắm."
"Cảm ơn ngài."
Woo Jincheol lấy tài liệu và chuẩn bị rời đi, nhưng rồi quay lại và nói khó khăn,
"Chủ tịch..."
"Hmm?"
Go Gunhee ngẩng đầu lên. Woo Jincheol nhăn nhó.
'Bình thường, kể cả bị rách mặt thì anh ta cũng không nhăn nhó như thế. Không ngờ Quản lý Woo có thể làm khuôn mặt như thế...'
Có điều gì anh ta muốn nói ư? Go Gunhee trở nên tò mò,
"Chuyện gì thế?"
Quản lý Woo tiếp tục nói, sau một hồi do dự,
"Có một thứ tôi cần báo cáo... Ban nãy, chúng tôi nhận được thông báo rằng Thợ săn Sung Jinwoo đã tham gia một cuộc đột kích".
"Vậy sao?Do ai tổ chức vậy?"
"Đó một cuộc đột kích thuộc thẩm quyền của Hội thợ săn".
"Thế ư?"
Sung Jinwoo cuối cùng đã chọn Hội thợ săn. Và chỉ sau một ngày. Khuôn mặt Go Gunhee trở nên tối tăm.
'Sau tất cả những lời nói đó, cậu ta lại xiêu lòng vì số tiền mà Hội thợ săn đưa cho anh ta ư?'
Nếu là trường hợp đó, Go Gunhee sẽ thực sự thất vọng. Sau một thời gian dài, ông đã vô cùng xúc động sau khi gặp một người đàn ông tuyệt vời như vậy.
Tuy nhiên, nhớ lại thái độ của Jinwoo hôm qua, kết hợp với tập hồ sơ ông vừa xem, Jinwoo có vẻ không giống một người dễ thay đổi ý định. Phải có một lý do khác.
Như là,
'Nếu anh ta muốn chiến đấu với những con thú ma thuật mạnh mẽ, Hội Thợ săn sẽ là nơi tốt nhất để làm điều đó'.
Go Gunhee quyết định tự an ủi bản thân bằng lý do đó. Tuy nhiên, những lời tiếp theo của Woo Jincheol đã đá bay lý do này,
"Tôi nghĩ có một chút vấn đề, thưa chủ tịch hiệp hội".
"Có thông tin gì nữa không?"
"Theo hồ sơ của chúng tôi, Thợ săn Jinwoo đã không tham gia vào cuộc đột kích. Thay vào đó, anh tađã đi vào đội khai thác".
Go Gunhee nhảu dựng lên.
"Gì? Một thợ săn hạng S tình nguyện làm thợ mỏ?"
Ông lão không thể tin được. Trên thực tế, Woo Jincheol cũng đồng tình với ông. Người đứng đầu HSD đã băn khoăn đến mức yêu cầu cấp dưới kiểm tra vài lần,nhưng các báo cáo vẫn giữ nguyên.
'Đây là lý do tại sao mình ngần ngại báo cáo về chuyện này'
Sung Jinwoo đang nghĩ gì vậy? Mồ hôi nhễ nhại lại, Woo Jincheol trả lời,
"Đó là những gì đã được báo cáo, thưa ngài".
Go Gunhee gục xuống ghế và cười.
"Đúng là một chàng trai thú vị".
----
Đội chiếc mũ bảo hiểm và đồng phục thợ mỏ, Jinwoo theo sau Trưởng nhóm Bae Yoonsuk. Gần cổng, nhiều thợ săn đội mũ bảo hiểm đã được tập trung.
Khoảng 20 người?
Mọi ánh mắt của họ chuyển sang Đội trưởng Bae. Ông lên tiếng giới thiệu Jinwoo,
"Đây là cậu Sung. Cậu ấy sẽ tham gia cùng chúng ta hôm nay".
"Chào mọi người."
Jinwoo khẽ cúi đầu sau đó đọc tâm trạng của các Thợ săn.
" ..."
Họ đều khá lạnh lùng. Jinwoo hiểu tại sao.
Sau tất cả thì, anh ta chỉ là một thành viên tạm thời - thậm chí có thể không xuất hiện vào ngày mai, trong khi họ là Thợ săn chính thức ký hợp đồng với Hội Thợ săn, với tư cách là thành viên của đội khai thác. Chẳng có lý do gì để họ thân thiện với anh ta.
"Chúa ơi, mọi người thật là... Dù sao cậu ấy vẫn là một đồng đội và sẽ làm việc với tất cả các bạn".
Trưởng nhóm Bae cười ngượng nghịu và chỉ vào một Thợ săn trông đáng sợ.
"Cậu Sung, cậu chỉ cần bám lấy cậu Mok ở đằng kia. Nếu có bất cứ điều gì không hiểu, cậu có thể học hỏi từ Mok. Cậu ấy hơi trầm một chút, nhưng lại là người khai thác kỳ cựu nhất ở đây".
"...Tôi hiểu rồi."
Jinwoo bước tới và đứng lặng lẽ bên cạnh người đàn ông tên là Mok. Bắt gặp ánh mắt của Jinwoo, người thợ mỏ nhìn vào mắt anh và nói bằng giọng khó nghe,
"Mok Jinsoo".
"Tôi là Sung Jinwoo".
Đó là lời chào của họ. Mok Jinsoo ngay lập tức quay lại với trưởng nhóm.
Có vẻ mọi người cũng thân thiện.
Jinwoo cũng đưa mắt nhìn xung quanh. Cách đó không xa, trưởng nhóm và một nhân viên của Hội - trông giống như một người đàn ông bình thường - đang bàn bạc gì đó, trông giống như một cuộc nói chuyện nghiêm túc. Chỉ tập trung một chút, Jinwoo đã có thể nghe lén cuộc trò chuyện của họ.
"... Đội tấn công có còn ở đó không? Họ nói với chúng tôi rằng họ đã hoàn thành một lúc rồi, , tại sao lại mất nhiều thời gian như vậy?"
"Họ gần như đã hoàn thành. Tất cả là vì sự an toàn của anh và các thành viên trong nhóm, vì vậy vui lòng đợi thêm một chút nữa cho đến khi tất cả ma thú bị tiêu diệt".
"Tôi đã nghe thế ba lần rồi"
"Đội trưởng à, anh biết nó nguy hiểm thế nào nếu họ chưa dọn dẹp xong mà. Điều gì sẽ xảy ra nếu một con ma thú đang ẩn nấp nhảy vào đội của anh?"
Nghe người đàn ông đáng tuổi con mình mỉm cười và giải thích, Trưởng nhóm Bae không còn lời nào để tranh cãi. Anh lắc đầu và mỉm cười.
"Hiểu rồi. Hiểu rồi."
"Oh? Anh đã bình tĩnh rồi sao?"
"Tôi đã nói là tôi hiểu rồi. Đi làm công việc của cậu đi".
"Vâng thưa ngài. Khi chúng xuất hiện, tôi sẽ chạy đến đây với tất cả khả năng của mình và cho anh biết. À, đừng quên là chúng ta sẽ cùng đi nhậu sau giờ làm nhé".
"Tôi biết, vì vậy hãy đi làm công việc chết tiệt của cậu đi, nhóc con".
Rất may, có vẻ như cuộc trò chuyện kết thúc trong một không khí thân thiện. Người nhân viên đã xử lý tình huống một cách khéo léo.
'Thông thường, người ta nghĩ rằng nhân viên của các Bang hội lớn sẽ là những kẻ nóng tính kiêu ngạo...'
Tuy nhiên, các nhân viên văn phòng của Hội là những người đàn ông bình thường, trong khi các Thợ săn làm công việc chân tay mới là những kẻ thức tỉnh.
Có rất nhiều công việc mà các những người đã thức tỉnh phải làm, nhưng không có nhiều người thức tỉnh. Bạn không thể chỉ lấy một người ra và thay thế bằng một kẻ khác, giống như lắp ráp máy móc.
Và đó là lý do tại sao các nhân viên luôn cẩn trọng trong lời nói và thái độ khi làm việc với các Thợ săn.
Dù công chúng thường nhìn nhân viên của các Bang hội lớn với sự ghen tị, nhưng thực ra họ thường phải làm những công việc mệt mỏi và nhàm chán.
‘... Hmm?
Khi Jinwoo giảm bớt sự tập trung vào cuộc trò chuyện ở xa, Jinwoo nghe thấy tiếng thì thầm từ phía sau.
"Anh biết không? Cái tên tạm thời hôm nay là một gã xếp hạng E".
"Lại nữa à?"
Giống như trong quá khứ, Jinwoo đôi khi ghét thính giác nhạy bén của mình.
'Không thể bịt tai và đi loanh quanh được...'
Trong khi anh ta cười khúc khích, những người đồng đội của anh ta xì xàovới nhau,
"Gì? Xếp hạng E?'
"Họ đã chọn một kẻ hạng E?'
"Vâng."
Jinwoo cảm thấy những ánh mắt rực lửa hướng vào gáy mình.
"Thế quái nào đội trưởng lại chọn một thằng hạng E?"
"Hạng E thì làm được cái quái gì?"
"Ai mà biết được"
"Trời đất... Liệu chúng ta có thể hoàn thành công việc hôm nay không?".
Tiếng nói lo lắng đến từ khắp nơi. Dù họ đang quan tâm đến cảm xúc của Jinwoo và cố nói thầm, nhưng những nỗ lực của họ chẳng có ý nghĩa gì với Jinwoo. Anh đã tăng quá nhiều điểm vào chỉ số Giác quan.
Jinwoo cười nhạt.
'Hình như có một lý do khác khiến họ rất lạnh lùng?'.
Đúng như dự đoán, những người xếp hạng E bị coi thường ở khắp mọi nơi. Vì đã quá quen với nó, anh không cảm thấy khó chịu.
'Bên cạnh đó, mình sẽ sớm bỏ lại danh hiệu đó phía sau thôi...'.
Trong khi đó, quanh Cổng trở nên ồn ào.
"Chắc là Đội tấn công đã ra ngoài".
"Có vẻ như cuối cùng họ đã hoàn thành".
Mệt mỏi vì phải chờ đợi, đội khai thác mỏ vui lên một chút. Theo dõi cảnh tượng đó, Trưởng nhóm Bae ra hiệu cho đội của mình.
"Được rồi, di chuyển thôi".
Mỗi nhóm khai thác đều thu thập thiết bị của họ và bắt đầu tiến vào, Jinwoo cũng vậy.
"Cám ơn sựchăm chỉ của bạn."
"Cảm ơn bạn."
"Mọi người ơi, hôm nay làm tốt lắm"
Trước cổng, các nhân viên của Hội thợ săn đang vui vẻ chào đón nhóm đột kích đang rời đi. Jinwoo nhận ra đội đột kích vừa được đề cập chính là nhóm này.
"Những người này là thành viên của nhóm đột kích mạnh nhất Hàn Quốc
Nhìn vào những Thợ săn thứ hạng cao, không, Thợ săn cấp cao nhất, đôi mắt sắc bén của Jinwoo đã nhận ra một người quen.
‘... Choi Jongin'.
Chủ hội Thợ săn và là một Thợ săn lớp Pháp sư hạng S.
Jinwoo cảm thấy sẽ phiền hà nếu Choi Jongin nhận ra anh, nên anh ấn chiếc mũ bảo hiểm xuống. May mắn thay, có rất nhiều Thợ săn xung quanh anh ta mặc đồ giống nhau, và Jinwoo đã có thể hòa mình vào họ. Anh lặng lẽ tìm hiểu về những thành viên đột kích hàng đầu của đất nước trong khi ẩn mình giữa những thợ mỏ.
‘... Đây là những thành viên chính của Hội thợ săn ư?
Jinwoo không giấu nổi sự bàng hoàng. Bất chấp sự mong đợi của anh ta, thật khó để tìm được một Thợ săn có năng lượng mạnh mẽ. Trong khi Choi Jongin phát ra một sức mạnh ma thuật đáng kinh ngạc, xứng đáng với danh hiệu Chiến binh mạnh nhất, phần còn lại khá thất vọng
'Họ có yếu không?'
Tất nhiên là không. Jinwoo lắc đầu. Các thành viên của nhóm đột kích chính của Bang hội số một Hàn Quốc được lựa chọn sau một thời gian xem xét kỹ lưỡng.
'Chính Hội trưởng đã tham gia vào cuộc đột kích. Có lẽ khi so sánh với anh ấy, những người còn lại yếu đuối một cách đáng thương...'
Không, họ không đáng để bị gọi là yếu đuối. Điều đó có nghĩa là...
'Mình đã trở nên mạnh mẽ'.
Khóe miệng Jinwoo nhếch lên.
Những nỗ lực của aJinwoo trong vài tháng qua đã không phản bội anh ấy. Nó đưa anh ta đến một đẳng cấp mà, ngay cả những Thợ săn vừa mới dọn sạch một Dungeon hạng A cũng chỉ là kẻ yếu đuối.
Tương quan sức mạnh giữa họ và anh ta khiến Jinwoo hiểu rằng, anh ta đã trở nên mạnh mẽ.
THÌNH THỊCH
THÌNH THỊCH
THÌNH THỊCH
Sự thật đó làm tim anh đập nhanh hơn.
Trong khoảnh khắc đó, không ai nói gì cả. Không ai bảo anh làm như vậy.
Nhưng ánh mắt Jinwoo tự nhiên trôi về phía Cổng.
Một cảm giác mạnh mẽ đã xâm chiếm anh.
'Chúa ơi…'
Một người phụ nữ tóc ngắn đang thong thả bước ra khỏi Cổng.
Điều khiến anh chú ý đầu tiên là đôi mắt to và sáng long lanh, tô điểm cho khuôn mặt tự nhiên thuần khiết. Làn da trắng mịn và khuôn mặt hoàn hảo của cô cũng bắt mắt không kém. Cô là một người đẹp đến mức sẽ nhận được những lời khen trơ trẽn từ 99% đàn ông trên đời.
Tuy nhiên, thứ thu hút ánh mắt Jinwoo không phải là vẻ đẹp của cô, mà là thứ anh cảm nhận được bên trong cô.
Sức mạnh trú ngụ trong cơ thể cô.
Một lượng lớn sức mạnh ma thuật không ngừng phát ra từ nữ Thợ săn vô cảm này.
'Ít nhất cũng phải ngang với cấp độ của Choi Jongin',
Có lẽ còn cao hơn.
Cô toát ra một luồng áp lực đáng kinh ngạc.
Khi anh bình tĩnh lại và trục xuất những ham muốn trần tục khỏi tâm trí, Jinwoo nhận ra đây là ai.
'Người phụ nữ đó là...'
Nữ thợ săn hạng S duy nhất của Hàn Quốc, Cha Haein.
Cùng với Choi Jongin, cô là một trụ cột của Hội thợ săn, người có thứ hạng cao nhất.
'Không thể là bất cứ ai khác'.
Có bao nhiêu phụ nữ khác ở Hàn Quốc nắm giữ sức mạnh này? So với danh tiếng của cô, gương mặt Cha Haein không được công chúng biết đến nhiều. Nữ Thợ săn này đã tránh xa giới truyền thông. Vì vậy, đây là lần đầu tiên Jinwoo nhìn thấy khuôn mặt của cô.
Trái ngược với những tin đồn, cô ấy trông hoàn toàn bình thường, thậm chí còn xinh đẹp. Tại sao cô ấy ghét máy ảnh đến vậy?
Những cô gái ở độ tuổi 20 thường thích thú trước ống kính. Vâng, thậm chí là trước một chiếc điện thoại di động.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của anh, Cha Haein quay đầu về hướng Jinwoo.
'Chắc mình không cần dùng "Ẩn thân" đâu nhỉ?'
Jinwoo che giấu sự hiện diện của mình, và cô gái trẻ trở nên bối rối.
'Đó là cái gì? Mình cảm thấy một sự hiện diện mạnh mẽ'.
Có phải cô ấy đang tưởng tượng? Ban đầu, cô nghĩ Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee đã đến khu vực này. Nhưng sự hiện diện đã hoàn toàn biến mất, như thể nó chưa từng ở đó.
Chủ tịch hiệp hội là một người đàn ông bận rộn. Không thể có chuyện ông ấy đến đây đột xuất.
Thật không may, cô phải gánh chịu hậu quả nặng nề vì mất tập trung. Cha Hae-in đã tăng cường các giác quan của mình để tìm kiếm sự hiện diện mạnh mẽ kia. Do đó, mùi hôi thối mà cô thường ngửi thấy trở nên mạnh hơn bình thường.
"Ọe"
Như mọi khi, Cha Haein lấy ra một chiếc khăn tay và bịt mũi. Sau đó, cô gái trẻ vội vàng chạy qua các Thợ săn khác.
'Các giác quan của cô ấy khá tốt'.
Nhìn Cha Haein biến mất ở đằng xa, Jinwoo thở phào nhẹ nhõm. Và như vậy, toàn bộ đội tấn công đã rời khỏi Cổng. Chờ đợi khoảnh khắc này, Trưởng nhóm Bae quay sang các thành viên của đội khai thác. Anh vỗ tay rất to rồi nói với giọng mạch lạc.
"Giờ thì, đến lượt chúng ta! Hãy làm việc chăm chỉ nhé!"
Sau khi nhóm thu thập vào Cổng, đội khai thác theo sau. Jinwoo dừng lại trước cổng.
‘...
Khi anh đứng yên và trải nghiệm ngoại hình của cánh Cổng hạng A đầu tiên trong đời, Bae Yoonsuk đã tiếp cận anh,
"Cậu Sung, cậu đang làm gì vậy? Chúng ta cũng đi vào thôi".
"Vâng."
Trả lời ngắn gọn, Jinwoo cũng bước qua Cánh cổng.
Thông điệp quen thuộc đó xuất hiện, như mọi khi:
[Bạn đã bước vào một Hầm ngục].
Chương 82 – Người được thần Thợ mỏ ban phước
‘Gió? Có gió thổi trong Hầm ngục ư?’
Sung Jinwoo ngẩng đầu lên.
Ngay khi bước vào Hầm ngục, anh cảm thấy một làn gió bất thường thổi ra từ trong hang.Cơn gió truyền cảm giác ớn lạnh sang Jinwoo, đồng thời, anh nhận ra bản chất của cơn gió này là gì.
‘Đó không phải là một cơn gió đơn giản.’
Đó chính là những làn sóng ma lực.
Luồng ma lực mạnh mẽ phát ra từ con Trùm của hầm ngục hạng A đang tuôn ra như gió, chạm vào những giác quan sắc bén của Jinwoo.
Bởi các hầm ngục hạng S hiếm khi xuất hiện, nên chủ nhân của cơn sóng ma lực này có lẽ là ma thú có cấp độ cao nhất mà Jinwoo có thể gặp trong thực tế.
Trùm của một hầm ngục cấp A.‘Mình muốn tận mắt nhìn thấy nó’‘Và nếu có cơ hội thì…’Dù những làn sóng ma lực khiến Jinwoo nổi da gà, anh vẫn không thể che giấu nổi nụ cười trên mặt. Đó là bản năng của một thợ săn.Nếu bạn đứng trước một con thú mạnh mẽ, bạn sẽ muốn chĩa súng và nó. Nếu một thợ săn đứng trước một con ma thú mạnh mẽ, anh ta sẽ muốn chiến đấu với nó.
Bất ngờTuk.
Người đàn ông phía sau đẩy vào vai Sung Jinwoo.
“Này, đi nhanh lên nào.”
Lee Sung-gu cau mày và nói với giọng cáu bẳn.
Cấu trúc của một hầm ngục hạng A rất rộng. Trước mặt đoàn người có rất nhiều phòng, nhiều hướng. Đi lối nào cũng được.Thế nhưng, Lee Sung-gu cố tình đẩy “công nhân tạm thời” này vì muốn làm anh ta bẽ mặt.Ít nhất là hắn ta mong đợi như vậy.
Tuy nhiên…
‘Tên nhãi này là thứ gì vậy? Sao hắn không khác gì một cây cột đá…”
Sau cuộc đối đầu, rốt cuộc Lee Sunggu mới là kẻ bị bật ngược lại. Điều đó khiến hắn cảm thấy tức giận hơn.‘Cái đ** gì vậy? Hạng E kiểu gì mà khó chơi thế?’Đối thủ của Lee Seong-gu là một kẻ hạng E. Trong khi hắn là Thợ săn hạng C. Dù sức mạnh của hắn thuộc hàng bét của hạng C, thì hắn cũng không thể thua một tay hạng E được!
Tuy nhiên, tay hạng E đó đang phớt lờ Lee Seong-gu. Hắn bực bội nheo mắt lại.‘Cái gì, thằng nhãi này còn không thèm nhìn mình?’
Lee Sung-gu nổi giận, hắn trợn mắt và gân cổ nói lớn:
“Này, mày vừa va vào tao đấy. Không biết cách xin lỗi cho tử tế à?”
Trong bóng tốiSung Jinwoo quay lại.Ngạc nhiên và nao núng, Lee lùi lại một bước.‘Cái quái gì…’
Đôi mắt của Sung Jinwoo rực sáng. Lee Seong-gu cảm thấy run rẩy, hơi thở của hắn như bị bóp nghẹt bởi áp lực kinh hồn từ “tay hạng E”.
“Xin lỗi nhé.”“Ồ, k- không…”
Lee Seong-gu run rẩy, cố gắng đáp lại.
“Chỉ là chuyện vặt thôi mà… anh ạ”
Trong cơn bối rối, Lee Seong-gu vô tình thêm kính ngữ vào câu. Hắn đỏ mặt, cúi đầu bỏ đi. Thấy vậy, Jinwoo cũng không quan tâm, để mặc hắn lướt qua.
“Hoo-hoo-”
Sau khi đi được một quãng, cuối cùng Lee Seong-gu đã có thể thở được.‘Cái đôi mắt đó là thứ gì vậy? và vì sao hắn lại cười?’
Đó chỉ là một đối mặt ngắn ngủi, nhưng trong khoảnh khắc, ánh mắt của Jinwoo đã làm cơ thể hắn cứng đờ và Lee Seonggu thậm chí không thể nói năng trôi chảy.
Thực ra thì, hắn không cắp đít bỏ chạy đã là đáng tự hào lắm rồi‘Tên đó thực sự là hạng E sao? ‘‘Dù mình đẩy hết sức, hắn cũng không bị ngã. Và cả đôi mắt kinh khủng đó nữa. Chuyện gì đã xảy ra?’‘Ôi, đ** thể hiểu được’.
Lee Seong-gu lắc đầu như ma làm. Hắn cố rũ bỏ những suy nghĩ quái dị rồi vội vàng di chuyển.
“Ồ không.”
Sung Jinwoo gãi đầu khi thấy Lee Seong-gu chạy đằng trước.
‘Mình chỉ đến đây vì con Trùm…’
Anh không có ý định làm người đàn ông kia sợ hãi. Có lẽ anh ta vẫn chưa được đào tạo kỹ lưỡng.Jinwoo tự trách bản thân vì thái độ ban nãy và chạy theo đội khai thác. SAu khi tiếp cận họ, anh giảm tốc độ xuống để phù hợp với các thành viên khác‘Nếu mình đi với tốc độ thật, có lẽ không ai có thể bắt kịp.’
Thật vậy, anh phải phán đoán và điều chỉnh bản thân để phù hợp với tốc độ của mọi người.
Bên cạnh đó
Càng đi sâu vào Hầm ngục, làn sóng ma thuật từ phòng Trùm càng tỏa ra mạnh mẽ.‘Giác quan của mình đã nhạy bén hơn rất nhiều.’
Thật ngạc nhiên khi Jinwoo có thể đứng đây, ngay gần cổng vào, và cảm nhận được năng lượng của con ma thú trong phòng Trùm.Điều này khiến tim anh đập nhanh hơn.‘Tình hình này… Liệu mình có thể tập trung vào công việc không? ‘
Như thể đáp lại suy nghĩ của anh, những tiếng hét lớn vang lên từ phía trước
“Một!Hai!“Ôi! Ôi, chúa ơi!”
Nhóm thu nhập đầu tiên đã hoàn thành công việc. Họ đang kéo xác chết của một con ngựa khổng lồ bằng dây thừng
“Một hai!”“Xin chào!”
Vì lực lượng của nhóm Thu thập gồm nhiều chiến binh mạnh mẽ, nên họ không cần sự trợ giúp của bất kỳ máy móc nào cả.
Đôi mắt của Sung Jinwoo lặng lẽ quan sát các công việc trong một hầm ngục cấp cao.
“Đội tấn công dẫn đầu và giết chết tất cả ma thù, trừ những con trong phòng Trùm…”
Sau đó, nhóm thu thập sẽ thu dọn xác chết của lũ ma thú. Cuối cùng, nhóm khai thác sẽ tiến hành thu nhặt quặng ma thuật từ thành hang.
Để tối đa hóa lợi nhuận, các Bang hội không thể bỏ lỡ một bước nào.
Không chỉ ma thạch và quặng ma thuật, mà cả xác chết của các ma thú cao cấp cũng bán được giá.“Xương, da, thịt, vân vân. Chẳng có gì để vứt đi, phải không nhỉ? ‘
Đó là sự khác biệt giữa Hầm ngục cấp thấp và cấp cao.Sau khi những thứ có giá trị được dọn sạch khỏi ngục tối.‘Họ sẽ tiêu diệt con trùm và đóng cổng.’
Sau khi hoàn thành đủ bốn công đoạn này, Hội mới xác nhận đã “dọn dẹp” xong một hầm ngục cấp cao.
Ít nhất là từ quan điểm của một bang hội.
Tuy nhiên‘Nếu công việc đơn giản thế này, mình chỉ cần gọi đội quân bóng tối là đủ’.
Đi qua những Thợ săn ướt đẫm mồ hôi Hunter, Jinwoo đột nhiên nghĩ vậy.Trên thực tế, sức mạnh của những người lính bóng tối hiện đã vượt xa các Thợ săn hạng C của đội thu thập và khai thác.Nếu anh chia đội quân bóng tối thành các đơn vị thu thập, khai thác thì…‘Có lẽ mình thực sự có thể tự dọn sạch một Hầm ngục cấp cao. ‘
Sung Jinwoo mỉm cười hài lòng.
Mục đích chuyến đi này là để điều tra thông tin. Anh mừng rỡ vì đã thu thập được nhiều thông tin quan trọng.
“Cậu Sung, có chuyện gì vậy?”
Đội trưởng đến chỗ anh và bắt chuyện. Anh ta ngạc nhiên khi nhìn thấy một thợ săn hạng E lặng lẽ mỉm cười trong một hầm ngục cấp cao.
“À, tôi chỉ đang ngạc nhiên trước kích thước cỉa những con ma thú thôi”.
Hài lòng với lời giải thích của anh, người đội trưởng động viên anh ta.
“Thế hả? Tôi cũng vaayjd dó. Lúc mới bước vào mấy hầm ngục kiểu này, tôi đã ngạc nhiên há hốc mồm đến nỗi suýt nữa thì rớt cả hàm”.
Cảm thấy đây là một cơ hội tốt, Jinwoo quyết định hỏi vài điều.
“Khi những con ma thú bình thường bị hạ gục, con trùm vẫn sống trong phòng của nó sao?”“Tất nhiên, nếu con trùm chết thì cổng sẽ đóng.”
Nghĩa là không thể diệt trùm nếu các nhóm thu thập và khai thác chưa hoàn thành công việc.
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu con Trùm tự nhiên chạy ra khỏi phòng của nó?”“À, tôi chưa từng thấy vụ đó bao giờ… nếu có thì chúng ta chết chắc”.
Đó là một sự thật hiển nhiên.Nhóm đột kích, sau khi rời hỏi hầm ngục, sẽ nghỉ ngơi và chờ đến giờ diệt trùm. Trong hầm ngục chỉ còn lại đội thu thập và khai thác, họ không đủ sức để đối mặt với trùm của một hầm ngục hạng A.
Tuy nhiên, có một kiến thức phổ biến là Trùm sẽ ở trong phòngcủa nó, trừ khi hầm ngục bùng nổ. Do đó, người đội trưởng tỏ ra khá bình thản.
“Ở gần một thứ đáng sợ như thế, anh không sợ hãi sao?”“Không.”
Bae nói với giọng tự tin.
“Tôi đã làm việc tại Hội Thợ săn suốt ba năm và chưa bao giờ gặp tai nạn như vậy. Đừng lo lắng quá nhiều, cậu Sung.”
Đội trưởng vỗ vai Jinwoo và cười toe toét. Jinwoo cảm thấy ghen ty với người đàn ông vô tư này.
‘Người đời vẫn nói “vô tư hưởng thái bình”. Đúng thế thật…’
Ngay lúc này, Jinwoo vẫn đang bị rung động bởi những luồng sóng mana của con Trùm.Dường như anh là người duy nhất ở đây có thể cảm nhận được năng lượng của nó.
“Tới rồi!!”
Bae rất vui mừng khi tìm thấy vỉa quặng ma thuật trên thành hang động.Đội khai thác kỳ cựu của Hội Thợ săn lần lượt đến gần vỉa quặng ma thuật.
THỊCH
Họ bắt đầu đặt hành lý xuống và nhặt lấy cái cuốc.Jinwoo cũng đến gần vỉa quặng ma thuật.‘Cầm thứ này và đập à…’
Jinwoo bối rối. Anh sợ rằng nếu mình sử dụng sức mạnh thật sự, cả cái cuốc lẫn quặng ma thuật sẽ bị phá hủy.‘Làm sao đây?’
Sung Jinwoo do dự
Đột nhiên anh nhìn thấy Mok Jin-soo, một thành viên kỳ cựu được Bae khen ngợi.
Vụt! Crack! Bôp!
Vụt! Crack! Bộp!
Người thợ mỏ đang nhịp nhàng vung cây cuốc. Mỗi lần anh ta đập vào thành hang, những mảnh quặng ma thuật lại rơi lộp bộp xuống sàn.
‘Chà…’
Đó là kỹ năng hoàn hảo của một thợ mỏ kỳ cựu. Người đàn ông này đang làm việc với tốc độ gấp đôi so với những đồng nghiệp của mình.
Đôi mắt của Jinwoo đang tỏa sáng.
Khi anh tập trung các giác quan, thế giới như trôi chậm lại. Anh cẩn thận nghiên cứu tư thế, hơi thở và chuyển động cơ bắp của người thợ mỏ.Chuyển động hiệu quả của người thợ mỏ được lặp đi lặp lại nhiều lần trong đầu Jinwoo.‘Mình hiểu rồi.’
Jinwoo cầm lấy cây cuốc. Trong thoáng chốc, anh đã bắt chước thành công tư thế của Mok Jin-soo.Như thể hình ảnh của người thợ mỏ kỳ cựu được phản chiếu trong gương.
Vụt! Crack! Bôp!
Vụt! Crack! Bộp!
Tuy nhiên, dù chuyển động giống nhau, sức lực của Jinwoo hoàn toàn trội hơn Mok Jin-soo.Mỗi khi anh vung cuốc vào thành hang, những tảng quặng ma thuật rơi xuống thành đống.
Vụt! Crack! Bôp!
Vụt! Crack! Bộp!
Nhận ra âm thanh kỳ lạ, các thành viên trong đội khai thác đều quay đầu lại
“Ư … này.”
“Gì thế?”
“Nhìn kìa.”
“Oimeoi!”“Cái quái gì…?”
Tất cả đều dừng lại và nhìn chằm chằm vào Sung_Jin_Woo.Ngay cả Mok Jin-soo cũng trố mắt nhìn thợ săn hạng E.
‘…’
Không ai nói nên lời.
Một thợ săn hạng E, chưa từng làm thợ mỏ, đang lột sạch quặng ma thuật khỏi hang bằng những động tác lành nghề.
“Này mấy cậu kia! Chúng ta đang làm việc mà? Đứng trơ ra nhìn cái gì thế?”
Đội trưởng Bae, người đang miệt mài ghi chép, rất ngạc nhiên trước biểu hiện của đội khai thác.
“Sếp ơi, nhìn kìa.”“Gì?”
Bae thò đầu ra.Đôi mắt anh mở to.
“Waoooo!”
Đội trưởng Bae cũng phản ứng giống hệt các thành viên khác.
Đó là chuyện hoàn toàn bình thường. Jinwoo đang làm việc nhanh gấp ba lần so với những người khác.
“Sếp, anh nói cậu ta mới làm việc ngày đầu tiên sao??”“… Đúng vậy.”
Lee Seong-gu, người tò mò về danh tính của Sung Jinwoo, đột nhiên lên tiếng.
“Thắng đó có thật là Thợ săn hạng E không??”“Tất nhiên tôi đã kiểm tra giấy phép của cậu ta. Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận một người lạ vào đội mà không kiểm tra giấy phép của người đó??”“Thế thì, anh giải thích chuyện này như thế nào??”“…”
Bae, người đang lặng lẽ nhìn Sung Jinwoo, nuốt nước bọt với nụ cười rạng rỡ.
“Tôi nghĩ… cậu Sung là một người được thần Thợ mỏ ban phước”.
Thực tế, đội trưởng đã bị ấn tượng bởi cơ bắp của Jinwoo, ngay từ khi bắt đầu buổi phỏng vấn.‘Mình quả là có mắt nhìn người.’
Đội trưởng từ từ mỉm cười đến nỗi miệng ngoác tận mang tai.
***
BípBíp.Bíp.
Chuông báo thức reo vang trên đồng hồ của đội trưởng. Bae đưa tay lên kiểm tra đồng hồ.‘Ồ không, hết giờ rồi ….’
Đã đến giờ ăn trưa.
“Chúng ta đi ăn nào.”“Yeah”
Mọi người bỏ trang bị xuống và lau tay.
Trong khi đó, Jinwoo không hề có dấu hiệu di chuyển. Bae chậm rãi tiếp cận cậu và hỏi.
“Cậu Sung, cậu không đi à?”“Tôi không thấy đói.”“Ấy! Không ăn thì sẽ bị ốm đó”“Không sao đâu. Tôi ăn sáng muộn mà.”“Thật sao? Thế thì thôi vậy”.
Đội trưởng muốn ăn trưa với Jinwoo và tranh thủ mời mọc cậu ta tham gia lâu dài, nhưng anh không thể ép cậu.Bae quay ra cổng với vẻ thất vọng.
Nhìn mọi người bỏ đi, Sung Jinwoo mỉm cười.‘Mãi mới có cơ hội.’
Anh chỉ còn lại một mình.Cả đội khai thác lẫn đội thu thập đều đã rời khỏi hầm ngục.
Jinwoo có 1 giờ tự do. Đó là một cơ hội quý giá để đi thăm con trùm ẩn trong ngục tối.Jinwoo đặt cái cuốc xuống.Rồi anh hướng mắt về phòng trùm.Sóng ma lực của nó vẫn liên tục tỏa ra.
‘Mình chỉ nhìn nó một cái thôi.’
Anh sẽ không làm gì cả. Anh chỉ muốn nhìn thấy con trùm thôi.
THỊCH
THỊCH
Nghĩ đến việc sắp nhìn thấy con trùm, tim Jinwoo đập rộn ràng. Jinwoo giậm chân, cố bình tĩnh lại. Anh lần theo sóng ma lực của con Trùm và đi về phía trong hang.
Anh ấy đi bộ được bao lâu rồi?
Sau một thời gian dài, Jinwoo đã tìm thấy một căn phòng lớn.Đó là phòng của con Trùm.Hành lang của hầm ngục hạng A rất rộng, nhưng phòng Trùm còn rộng hơn thế.Có phải tất cả các hầm ngục cấp cao đều rất lớn?
Ngay lúc nhìn thấy con TrùmJinwoo hiểu rằng vì sao hầm ngục này lại lớn đến thế.
Một người khổng lồ một mắt ngồi ở góc phòngĐôi mắt của Jinwoo sáng lên như một đứa trẻ nhìn thấy đồ chơi
‘Nếu thứ đó có thể ra ngoài, sẽ là một cuộc tàn sát khủng khiếp…’
Jinwoo đã nghe nói về chúng trước đây, nhưng đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy trực tiếp.Người khổng lồ to đến mức không thể di chuyển. Trừ khi hầm ngục bùng nổ, còn thì nó vẫn sẽ ngồi đây.
Jinwoo cảm thấy vô cùng phấn khích.
‘Nó mạnh đấy.’
Jinwoo dựng tóc gáy. Nhưng nó chưa mạnh đến mức Jinwoo không thể hạ được.
‘Nếu bây giờ….’
Jinwoo nghĩ anh có thể làm được.Nghĩ đến đó, nước bọt chảy qua cổ họng.
Ực
Nó sẽ đem lại bao nhiêu kinh nghiệm?
Sau những ngày vất vả trong Lâu đài quỷ, anh đã tăng khoảng 15 cấp độ trong một tuần.Nhưng nếu anh có thể hạ gục con trùm, rất có thể anh sẽ tăng 2 đến 3 cấp.
‘Khoan đã, mình không thể làm điều này…’
Dù đang cố trấn tĩnh, Jinwoo vẫn triệu tập Tanto của Baruka và Knight Killer trong vô thức.Khuôn mặt anh cũng hiện lên vẻ phấn khích, khác hẳn với suy nghĩ của anh.‘Mình có nên xông vào không?’
Ngay sau đó
Giọng nói của một người phụ nữ vang lên sau lưng Sung Jinwoo.
“Cậu đang làm gì ở đó vậy?”
Chương 83 – Anh ấy có mùi thơm
Jinwoo cảm thấy tim mình như ngừng đập.
‘Cô ấy ở đó từ lúc nào?’
Vì quá tập trung vào con Boss, anh đã không nhận ra có người khác đang đến.
‘Mình đã bị phát hiện.’
Jinwoo tặc lưỡi thất vọng.
Chậc.
Bây giờ có người xuất hiện ở đây, ham muốn tiêu diệt con Boss của Jinwoo đã biến mất. Hội Thợ Săn đã mua quyền đột kích cánh Cổng này, và nó là tài sản của họ. Hơn nữa, nếu anh hạ gục con Boss thì cánh Cổng sẽ đóng lại, đồng nghĩa với việc đội thu gom và khai thác không thể tiếp tục, dẫn đến tổn thất lớn cho Hội.
‘Châc. Mình bị sự ích kỉ làm mờ mắt rồi.’
Bị sự tham lam lên cấp làm cho mù quáng, Jinwoo đã đặt bàn tay lên tài sản của người khác. Thật may anh đã ngừng lại. Jinwoo thở phào nhẹ nhõm. Trong khi đó, chủ nhân giọng nói tiến lại gần hơn.
“Xin lỗi, tôi có thể hỏi anh một câu không?”
Jinwoo cười ngượng nghịu quay lại.
“Tôi bị lạc.”
“Anh bị lạc à?”
Giọng nói có chút bối rối, Jinwoo nhận ra ai là chủ nhân giọng nói đó.
‘Huh? Cô ấy là…’
Khuôn mặt đó, anh đã nhìn thấy trước khi vào Hầm ngục. Nữ Thợ săn hạng S Cha Haein. Cô từ từ bước về phía Jinwoo và nhìn vào tay anh.
‘Mình vừa thấy anh ta cầm vũ khí.’
Có phải cô đã nhìn nhầm? Thứ anh ta cầm đã biến mất như chưa bao giờ ở đó. Cha Haein nhìn Jinwoo từ trên xuống dưới.
‘Mũ cứng và quần áo làm việc… Người đó thuộc đội khai thác của Hội chúng ta sao?’
Dường như lý do của Jinwoo không được thuyết phục cho lắm. Tuy nhiên, dù mục đích là gì, phòng Boss luôn là một nơi nguy hiểm. Cha Haein quyết định đưa người đàn ông này ra hơn là tìm ra sự thật.
“Đây là phòng Trùm.”
Theo thói quen, Cha Haein lấy khăn tay che mũi khi đứng trước mặt Jinwoo.
“Xin hãy tránh ra xa khỏi đây. Nếu anh vô tình đánh động nó, mọi người sẽ gặp nguy hiểm.”
“À vâng! Tôi xin lỗi.”
Rất may, có vẻ như diễn xuất của Jinwoo khá đạt. Cô ấy không hỏi gì thêm. Anh đi qua Cha Haein với khuôn mặt hài lòng.
Khi anh bước qua.
“Huh?”
Cha Haein quay đầu về phía Jinwoo. Một điều gì đó thật khó tin. Với đôi mắt mở to, nữ Thợ săn hạng S đã ngăn Jinwoo lại trước khi cô nhận ra điều đó.
“Này, chờ đã.”
“Vâng.”
“Xin đợi một phút.”
Người phụ nữ này đang làm gì vậy? Giống như một tên trộm bị bắt gặp, Jinwoo cảm thấy khó chịu khi Haein tiếp cận anh. Cô ấy tiến sát tới Jinwoo.
“Ơ… đây là gì vậy?”
Jinwoo hỏi với khuôn mặt khó hiểu. Tuy nhiên, Cha Haein không trả lời. Thay vào đó, cô mạnh dạn đánh hơi Jinwoo. Cô cất khăn tay của mình đi.
‘Chuyện quái gì vậy?’
Jinwoo không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
‘Tại sao cô ấy lại ngửi mình?’
Anh cảm thấy bối rối. Nhưng Haein thậm chí còn cảm thấy hơn thế.
‘Không có mùi hôi sao…’
Đây là lần đầu tiên cô gặp một Thợ săn không có mùi hôi. Cha Haein nhìn Jinwoo với đôi mắt mở to. Một dấu hỏi lớn đặt ra về Jinwoo.
“Tôi có làm gì sai không?”
“Anh có phải là thợ săn không?”
Có cần phải trả lời chi tiết điều này? Jinwoo gỡ giấy phép Thợ Săn đang đeo và đưa cho cô. Haein nhìn qua lại ảnh trên giấy phép và Jinwoo như để so sánh.
‘Thợ săn hạng E – Sung Jinwoo.’
Có phải thứ hạng của anh ta quá thấp? Không có mùi hôi phát ra từ Jinwoo. Nói đúng hơn thì anh có một mùi thơm khá dễ chịu.
Jinwoo cẩn thận nhận lại giấy phép từ Cha Haein.
“Vậy… tôi có thể đi chưa?”
“Tất nhiên…”
Haein nhận ra cô không còn lí do gì để giữ anh ta lại.
“Đừng bận tâm. Hãy cẩn thận đường ra, Hầm ngục rất lớn.”
“À vâng.”
Jinwoo chào tạm biệt rồi đi về hướng khu vực làm việc. Sau giờ nghỉ giải lao, Đội trưởng Bae như muốn nhảy lên sau khi thấy Jinwoo từ trong đi ra.
“Woa… woa… cậu Sung, sao cậu đi ra từ hướng đó?”
“À… thực ra…”
Jinwoo nhanh chóng quay đầu lại hướng phòng con Boss.
‘Mình không thể nói là mình vừa đi ngắm một con trùm của Hầm ngục hạng Ađâu nhỉ.’
Anh quay lại nhìn Đội trưởng.
“Tôi bị lạc trong lúc tìm nhà vệ sinh.”
“Chết chưa! Cậu phải cẩn thận vào. Rất nhiều Hầm ngục phức tạp như mê cung vậy. Nếu cậu bị lạc, có thể cậu sẽ ở trong đó luôn. Mà làm sao cậu tìm được đường ra đấy?”
“Tôi đã gặp Thợ săn Cha Haein trong lúc tìm đường ra.”
“Ah, cô Cha Haein sao? Cô ấy hay đi kiểm tra xem liệu con Boss có ra khỏi phòng hay không. Giống như cậu, cô Cha là một người hay lo lắng.”
Đội trưởng Bae cười vô tư. Có vẻ những câu hỏi về con Boss của cậu lúc trước đã làm cho ông ấy hiểu sai. Jinwoo cười cay đắng.
‘Đội trưởng còn cười được vì ông ấy không biết con trùm đáng sợ đến thế nào.’
Đây là sự khác biệt giữa đội khai thác và đội đột kích. Biết được sự nguy hiểm mà con Boss có thể gây ra, Cha Haein luôn theo dõi và chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, điều mà người Đội trưởng chẳng mảy may suy nghĩ.
‘Ngoài gương mặt vô cảm, ít ra cô ấy cũng còn bộ mặt khác.’
Nếu con trùm rời khỏi phòng, người gặp nguy hiểm không phải là nhóm đột kích. Đó là đội khai thác và vận chuyển ma thạch. Để bảo vệ cuộc sống của những người thợ, cô ấy đã bỏ đi khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi của mình.
‘Cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời…’
Đây là những cảm xúc chân thực của Jinwoo về Cha Haein. Đột nhiên, anh nhớ lại thói quen kì lạ của cô ấy.
‘Tại sao cô ấy lại che mũi bằng khăn tay?’
Bây giờ Jinwoo nhớ về điều đó, khác với lúc trước, cô liên tục đưa khăn tay lên che mũi.
“Đội trưởng.”
“Hmm?”
Thay vì khó chịu khi bị làm phiền, Đội trưởng Bae khá niềm nở và thân thiện mỗi khi Jinwoo bắt chuyện.
‘Cậu Sung là một Thợ săn chăm chỉ kia mà!’
Có vẻ như sự nhiệt tình trong công việc của Jinwoo đã lấy được niềm tin của đội trưởng. Nhờ đó, Jinwoo có thể thoải mái hỏi bất cứ thứ gì ở đây. Sau nữa, chính Đội trưởng Bae đã bắt anh lên tiếng.
“Sao cậu lại im lặng sau bắt đầu cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông vậy, cậu Sung?”
Jinwoo toe toét cười và trả lời.
“À vâng, thực ra cũng không có gì. Tôi chỉ tò mò về việc Thợ săn Cha mang chiếc khăn tay đi khắp nơi…”
“Thì ra là chuyện đó! Vì cô ấy hơi đặc biệt một chút.”
“Đặc biệt?”
Điều đó nghĩa là gì? Đội trưởng từ tốn giải thích.
“Từ những gì tôi đã nghe được, cô Cha có thể ngửi thấy mùi gì đó từ các Thợ săn, mà có vẻ như các mùi đó không được hay ho lắm.”
“Mùi của một Thợ săn?”
“Một khả năng sinh lý độc đáo.”
Jinwoo cũng có một thứ tương tự: thính giác cực kì nhạy bén. Ngay cả trước khi tái thức tỉnh, anh vẫn có một đôi tai tuyệt vời. Và sau khi tái thức tỉnh? Chà, ngay với tư cách của một Thợ săn hạng E, khả năng nghe của Jinwoo hơn hẳn mọi người.
‘Có vẻ khướu giác cô ấy cũng tăng cường sau khi thức tỉnh.’
Anh hiểu điều này ở cô.
“Một mùi đặc trưng?”
Thấy Jinwoo vẫn đang chú ý, Đội trưởng Bae tiếp tục.
“Tôi nghe nói vì điều đó, cô ấy khó hít thở gần các Thợ săn khác.”
“…”
Liệu đó có phải lý do?
‘Cô ấy hỏi mình có phải là một Thợ săn hay không?’
Có phải anh không có mùi như một Thợ săn. Jinwoo nhớ lại lời của tên thủ lĩnh Tiên Băng trong Xích Môn.
[Trong đầu bọn ta, luôn có một giọng nói thì thầm như ra lệnh. Nó bảo chúng ta ‘giết hết con người’. Nhưng trước mặt ngươi, giọng nói đó lại im lặng.]
Có liên quan gì đến lời của tên đó hay không?
Không có mùi liên quan đến Thợ săn, không bị gọi là con người.
‘Vì mình là một Người chơi sao?’
Sự tồn tại được Hệ thống lựa chọn.
Nhưng người chơi là gì?
Câu hỏi ngắn gọn về danh tính của mình,và Jinwoo lắc đầu.
‘Có lẽ mình không trả lời được câu hỏi đó ngay bây giờ.’
Jinwoo cố gắng tự trấn an. Lo lắng về một câu hỏi không thể giải đáp, có thể làm anh kiệt sức về mặt tinh thần.
Crack! Crack!
Âm thanh khai thác của đồng nghiệp lại bắt đầu. Jinwoo cũng cầm lấy cái cuốc của mình.
‘Mình thực sự định giết một con Boss hạng A.’
Điều gì sẽ xảy ra nếu Cha Haein không kịp có mặt lúc đó?
Jinwoo vung tay trong khi nghĩ về nó.
Nhờ sự phi thường của Jinwoo, đội khai thác đã hoàn thành trước dự kiến tận hai giờ. Vì điều đó, ánh mắt của những người đồng đội nhìn Jinwoo đã thay đổi.
“Hôm nay cậu tuyệt lắm, cậu Sung.”
“Không tệ chút nào.”
“Tôi nghĩ ai đó đã mang theo một cái máy khai thác đá, haha.”
Các Thợ săn vây quanh Jinwoo và không ngớt lời khen ngợi. Thái độ lạnh nhạt thờ ơ của họ lúc trước đã hoàn toàn biến mất. Jinwoo cũng có tâm trạng tốt. Trải nghiệm làm thợ mỏ rất thú vị, và anh đã thành công trong việc trinh sát một Hầm ngục hạng A.
“Đi nào!”
“Vâng thưa ngài.”
“Đi thôi!”
Theo lệnh của Đội trưởng Bae, đội khai thác di chuyển về phía lối ra.
“Một! Hai!”
“Kéo ra nào!”
Họ đi ngang qua trong khi đội ngũ thu thập vẫn đang làm việc. Sau khi ra ngoài, đội khai thác đã rời đi gần hết. So với các Thợ săn chính thức khác, lương của Jinwoo được trả ngay lập tức.
“Cậu Sung, cậu đây rồi! Đây là của cậu.”
“Cám ơn Đội trưởng.”
Khi đưa phong bì, Đội trưởng thận trọng hỏi anh.
“Tôi đang chuẩn bị đi ăn, cậu có muốn đi cùng chúng tôi không?”
Có vẻ câu hỏi được đưa ra một cách tình cờ, nhưng ánh mắt Đội trưởng lại rất nghiêm túc.
‘Hình như chú ấy muốn hỏi mình gì đó.’
Jinwoo nhận thấy sự chân thành trong lời nói của Đội trưởng. Nhưng anh lịch sự từ chối.
“Tôi rất tiếc.”
“Thế thì thôi vậy.”
Đội trưởng gãi cằm.
‘Mình định nói chuyện với cậu ta khi cả hai có một chút men.’
Người đàn ông đã thay đổi dự định của mình một chút.
“Cậu biết đấy, tôi đã gặp rất nhiều người làm công việc này.“
“Hmm…”
“Nhưng tôi chưa từng gặp một người nào như cậu. Cậu như được sinh ra để làm thợ mỏ vậy.”
Dường như Đội trưởng đã thích Jinwoo.
‘Haha… chắc chỉ một chút thôi…’
Jinwoo không thể xác nhận cũng không thể phủ nhận thành ý của Đội trưởng. Thay vào đó, anh lúng túng cười thầm. Nhầm tưởng đó là dấu hiện tốt, Đội trưởng đã mở lời.
“Tôi thường không làm chuyện này, nhưng cậu có muốn theo tôi làm việc không? Tôi đảm bảo cậu không bị thiệt thòi đâu.”
Sung Jinwoo là một chàng trai trẻ. Nhưng vào ngày đầu tiên làm việc, cậu ta đã hoàn thành công việc hơn cả một thợ mỏ kì cựu. Nếu không có được thiên tài này, đó sẽ là sự lãng phí cho đội khai thác. Ngay cả khi phải giải trình với cấp trên, người Đội trưởng này vẫn muốn thuê chàng trai trẻ.
Tuy nhiên, Jinwoo vẫn kiên quyết từ chối.
“Rất cám ơn về ý tốt của Đội trưởng, nhưng tôi đang có một dự định.”
Sau khi nghe câu trả lời, tâm trạng của Đội trưởng chùn xuống.
“Thật vậy sao…”
Jinwoo có nén một tiếng cười.
‘Thật là một Đội trưởng tốt bụng.’
Đội trưởng không thể hiện nhiều trên gương mặt. Có vẻ việc phát hiện một tài năng tiềm ẩn hạng E đáng mừng hơn. Sau một hồi suy nghĩ, Đội trưởng Bae cẩn thận hỏi.
“Ngày mai thì sao? Cậu có thể quay lại chứ?”
“Ngày mai… hmmm…”
Chà. Ngày mai Jinwoo vẫn rảnh. Việc nhận kết quả kiểm tra lại là sau hai ngày nữa. Anh tự hỏi mình còn lý do gì để trở lại làm thợ mỏ không. Anh đã xem phương pháp đột kích của một Bang Hội, thậm chí được chứng kiến con Boss của Hầm ngục hạng A.
Đột nhiên, Jinwoo nhận ra một điều gì đó.
‘Chờ đã.’
Một câu hỏi lóe lên khi anh định từ chối.
“Vậy là Hội Thợ Săn có một cuộc đột kích khác vào ngày mai?”
“Đúng vậy, đó là một cổng hạng A khác.”
“Điều đó có khả thi không? Họ vùa hoàn thành một cuộc đột kích vào ngày hôm nay mà.”
Đó là thông lệ của các Hội, họ sẽ nghỉ ngơi một tuần sau khi tiến hành cuộc đột kích.
‘Họ nói rằng cuộc đột kích bắt đầu từ tối hôm qua.’
Có nghĩa là cuộc đột kích của Hội Thợ săn đã diễn ra trong hai ngày liên tiếp. Vào lúc họ quay lại hạ gục con Boss sau khi đội thu thập làm việc xong, trời sẽ sáng. Jinwoo không thể tưởng tượng họ sẽ tiếp tục đột kích vào ngày mai.
Thấy Jinwoo có vẻ thích thú, Đội trưởng tiếp tục.
“Đội B sẽ tiến hành đột kích, thay vì đội A.”
“Đội tấn công B? Họ sẽ dọn Hầm ngục hạng A với đội đột kích dự bị sao?”
“Đây chính là sức mạnh của Hội Thợ Săn. Có lẽ chúng tôi là Bang Hội duy nhất ở Hàn Quốc đủ khả năng hạ gục hai Cổng hạng A với hai đội riêng biệt.”
Đội trưởng Bae nói với vẻ tự hào.
“Đây là cách mà Hội Thợ săn hay làm việc sao?”
“Không không, thường thì chúng tôi không làm thế. Nhưng có vẻ thời gian này công việc hơi chồng chéo lên nhau.”
Bởi vì hai Cổng hạng A đồng thời xuất hiện trong khu vực quản lý của Hội Thợ Săn, nghe nói Hội trưởng Choi Jongin phải tốn khá nhiều thời gian để giành quyền đột kích cả hai cổng này.
‘Vậy đó là lí do Hội trưởng Choi đến Hiệp hội Thợ săn ngày hôm qua.’
Một người bận rộn như Choi Jongin sẽ không đến Hiệp hội một cách phù phiếm.
Jinwoo gật đầu.
“Vậy đây là lần đầu tiên đội B tham gia đột kích Hầm ngục như một đội chính?”
“Đúng vậy, nhưng đừng để điều đó đánh lừa cậu. Đội phụ của Hội Thợ săn còn mạnh hơn đội đột kích chính của nhiều Hội khác.”
“Tuy nhiên, nó vẫn nguy hiểm hơn nhiều so với ngày hôm nay, đúng không?”
Đội trưởng Bae không thể trả lời. Jinwoo đã nói đúng. Hai Thợ săn hạng S đã tham gia cuộc đột kích hôm nay. Trong khi ngày mai, thành phần tấn công chỉ là những Thợ săn hạng A. Mặc dù họ nói rằng Cổng ngày mai nhỏ hơn, nhưng sự vắng mặt của hai Thợ săn hạng S, vẫn là một chỗ trống không thể khỏa lấp.
Đội trưởng nhớ lại khuôn mặt Thợ săn Sung, lúc cậu nói về con Boss dù hai hạng S đang ở gần đó.‘Chắc cậu ấy sợ lắm’
‘Nhưng mình không muốn nói dối cậu ta.’
Đội trưởng Bae đã hy vọng được làm việc với Jinwwo vào ngày mai. Có lẽ điều đó sẽ không xảy ra, người đàn ông thất vọng trả lời.
“Nó sẽ vô cùng nguy hiểm. Nếu xảy ra sai sót, có thể cả đội đột kích sẽ khó giữ mạng sống.”
Mắt Jinwoo sáng lên.
Chương 84 – Thông tin về Sung Jinwoo
Thợ săn hạng E đã không ngần ngại.
“Tôi hiểu rồi.”
“Vâng, tôi hiểu cảm giác của cậu.”
“Vậy, ngày mai tôi phải đến đâu?”
“Hả?”
Đôi mắt của Đội trưởng Bae mở to.
‘Mình có giải thích lộn chỗ nào không ta?’
Đội trưởng chắc chắn là ông đã nói với Jinwoo ngày mai sẽ nguy hiểm hơn rất nhiều. Jinwoo đã nghe lời nói của ông với một biểu hiện lạ, vì vậy Đội trưởng nghĩ đó là nguyên nhân Jinwoo nghe nhầm chỗ nào. Nhưng đây là một lợi ích bất ngờ. Nếu có cậu Sung, ngày mai đội của ông sẽ không phải tuyển thêm người nữa.
‘Và đó chưa phải là tất cả.’
Thợ săn Sung đã làm việc gấp 5 lần người bình thường. Vào ngày làm việc đầu tiên, cậu ấy đã vượt qua át chủ bài của cả đội, Mok Jinsoo. Mọi người thực sự kinh ngạc về tốc độ đó. Vì vậy, nghe tin Jinwoo sẽ trở lại, Đội trưởng Bae tràn ngập niềm vui.
“Cậu Sung à, đó chắc chắn là một lựa chọn sáng suốt.”
Đội trưởng Bae cười rạng rỡ. Đề phòng trường hợp Jinwoo đổi ý, ông đã nhanh chóng bổ sung quyền lợi cho anh.
“Tôi sẽ nói chuyện với cấp trên. Cậu sẽ được trả lương gấp đôi so với ngày hôm nay.”
“Điều đó có ổn không?”
“Tất nhiên. Đó là việc tối thiểu tôi có thể làm cho cậu.”
Đội trưởng vỗ ngực.
“Cậu Sung không cần lo lắng gì hết. Chỉ cần có mặt vào ngày mai là đủ.”
Tất nhiên, không cần tính toán với một người đã làm gấp 5 người bình thường. Nếu ông là Hội trưởng, ông có thể trả cho Jinwoo gấp 3 lần, thậm chí còn nhiều hơn.
‘Haha, thật tồi tệ nếu mình là Hội trưởng Hội Thợ Săn.’
Đội trưởng Bae cố nuốt tiếng cười. Trong khoảnh khắc đó, Jinwoo cất tiếng hỏi.
“À, tôi có một cuộc hẹn vào tối mai, liệu có ổn không?”
Anh nhận được một cuộc gọi của Yoo Jinho vào sáng nay.
[“Hyungnim, em có thể gặp anh không?”]
Giọng cậu nhóc khá rụt rè. Jinwoo hơi ngạc nhiên. Nhưng anh đang làm việc ở đội khai thác và phải lùi cuộc hẹn vào ngày mai.
Trưởng nhóm Bae trả lời với một nụ cười.
“Từ những gì tôi được thông báo, khối lượng công việc ngày mai ít hơn, chúng ta sẽ có thời gian rảnh.”
Jinwoo gật đầu.
“Vâng, hẹn gặp chú vào ngày mai.”
“Được rồi, bảo trọng.”
Nhìn Jinwoo rời đi, Đội trưởng Bae mỉm cười hài lòng.
‘Nếu mình kết hôn, con trai mình đã bằng tuổi cậu ta rồi.’
Tấm lưng chàng trai thật đáng tin cậy. Giá như những nhân viên mới trên thế giới đều như cậu Sung. Nụ cười không rời khuôn mặt của người Đội trưởng.
Đội trưởng Bae không phải là người duy nhất mỉm cười. Jinwoo cũng mỉm cười trên đường đến trạm xe buýt. Tuy nhiên, nụ cười của anh không giống với nụ cười xởi lởi của ‘ông chú’ kia. Một nụ cười đầy ẩn ý.
‘Mình đang hy vọng có điều gì không tốt vào ngày mai sao?’
Nếu có gì đó không ổn, Jinwoo sẽ là một trợ giúp quý giá cho đội đột kích hay đội thợ mỏ. Không phải anh thay đổi lựa chọn mà không có lí do. Theo một cách kì lạ, Cổng hạng A luôn có tỉ lệ thành công cao hơn các Cổng thấp.
‘Thứ nhất, không phải dễ dàng mà Hiệp hội trao quyền đột kích cho một Hội.’
Thứ hai, các Bang Hội có quyền đột kích sẽ mang tất cả những gì mình có để chinh phục cánh Cổng.
Tuy nhiên…
Hội Thợ Săn không đưa mọi thứ họ có vào cuộc đột kích.’
Họ sẽ cố gắng tách cách thành viên ra và xóa cả hai Hầm ngục cùng lúc. Sự tự tin của Bang Hội số 1 Hàn Quốc là đây. Nhưng đồng thời, nó cũng là một điều cực kì nguy hiểm.
‘Dù sao thì mình cũng không mất gì.’
Nếu cuộc đột kích an toàn, đó sẽ là kết quả tốt nhất.
Nếu có gì đó bất trắc xảy ra, Jinwoo sẽ có những con ma thú cấp cao, coi như một khoản đền bù từThợ Săn.
‘Tuyệt vời.’
Jinwoo lên xe buýt với một nụ cười rạng rỡ.
—
Đêm đó.
Cha Haein lăn qua lăn lại trên giường.
‘Tại sao người đó lại khác?’
Vì người đàn ông gặp ở phòng Boss mà cô không thể ngủ được. Sau khi năng lực thức tỉnh hai năm trước, cô đã gặp rất nhiều Thợ săn. Tất cả họ đều giống nhau, tỏa ra một mùi hôi thối khủng khiếp, tấn công mũi của cô. Lúc đầu, Cha Haein nghĩ mình đã mắc một căn bệnh và đi gặp rất nhiều bác sĩ, nhưng vô ích.
Một trong những bác sĩ tư vấn cho cô đã đưa ra một giả thuyết.
“Có thể cô Cha Haein phát hiện ra sức mạnh ma thuật của Thợ săn bằng khướu giác của mình.”
Khả năng đó hoàn toàn có thể. Thợ săn hạng càng cao thì mùi hôi sẽ càng nặng so với Thợ săn hạng thấp. Và, người bình thường cô không ngửi thấy mùi gì.
Nhưng.
‘Anh ta là người đầu tiên mình ngửi thấy mùi thơm.’
Nghĩ về những chuyện trong ngày, trái tim cô đập nhanh hơn.
Không thể kìm nổi sự tò mò, Cha Haein đã tìm kiếm thông tin trên Hiệp hội.
Hạng E.
Sung Jinwoo.
Thông tin cô nhìn trên giấy phép anh ta hiện ra.
‘Không có thông tin liên lạc.’
Đợi đã, cô định làm gì khi tìm thấy số điện thoại của anh ta kia chứ? Biết rằng sẽ không tìm được gì, Haein đã gọi điện cho Trưởng phòng tuyển dụng Jo Myunggi trước khi kịp định thần lại.
“Thợ săn Cha, giờ đã là mấy giờ rồi…”
Hiện tại là 1 giờ sáng!
Nếu người gọi không phải là nữ Thợ săn hạng S duy nhất của Hàn Quốc, đồng thời là Hội phó Hội Thợ Săn, người đàn ông đó hẳn đã không thèm nhấc máy.
Điều này làm Haein thoáng hối hận khi nghe giọng nửa tỉnh nửa mê của anh ta.
“Anh có thể tìm giúp tôi thông tin về Thợ săn tên Sung Jinwoo không?”
“Hả? Ý cô là Thợ săn hạng E làm việc cho Hiệp hội?”
Cha Haein vô cùng ngạc nhiên. Jo Myunggi là Trưởng phòng tuyển dụng cho Bang Hội lớn nhất quốc gia. Làm sao mà anh ta có thể để ý đến một Thợ săn hạng E.
“Anh biết anh ta sao?”
“À à, đó là do Hội trưởng Choi cũng hỏi điều tương tự ngày hôm qua: tìm thông tin về Thợ săn Sung Jinwoo.”
“Hội trưởng Choi sao?”
“Đúng vậy, cô Cha.”
“Vậy anh có biết được gì không?”
“À thì, rất tiếc là không?”
“Thế anh đã điều tra được những gì?”
Một tiếng thở dài vang lên bên kia đầu dây.
“Tôi đã dành nhiều thời gian để điều tra, nhưng hình như Hiệp hội Thợ săn đã khóa thông tin của cậu ấy. Tôi chưa thấy điều này trước đây. Hiệp hội lại đi chặn thông tin của một Thợ săn bình thường.”
“Ah…”
“Nhưng tại sao lại cần thông tin của cậu ta vậy cô Cha? Tôi có thể giúp được gì không?”
“Không có gì đâu, xin lỗi vì đã làm phiền anh vào giờ này nhé!”
Click!
Cuộc gọi kết thúc 3 tiếng trước. Cô đã lấy hết can đảm để tìm thông tin về Jinwoo. Nhưng đổi lại, giờ chỉ thêm những câu hỏi chồng chất.
Một người Thợ săn mà Hội trưởng muốn điều tra…
Một người Thợ săn mà Hiệp hội đang bảo mật thông tin…
Một Thợ săn hạng E…
‘Có gì đó ở đây.’
Điều gì đó ở đây sẽ là điều tốt. Haein hy vọng như vậy.
Anh ta có thể là chìa khóa lí giải về biểu hiện sinh lý đặc biệt của cô. Điều luôn làm cô khổ sở kể từ khi thức tỉnh năng lực hai năm trước.
‘Mình có thể gặp lại anh ấy hay không?’
Nếu không thể gặp lại anh ta thì sao? Một nỗi lo lắng dâng trào trong cô.
Rất may, Cha Haein nhớ lại chiếc mũ cứng Jinwoo đội. Cùng với đó là bộ quần áo có logo của Hội Thợ Săn.
‘Anh ấy là người của đội khai thác.’
Không như Đội đột kích A của cô, đội khai thác sẽ tiếp tục vào sáng nay. Nếu Jinwoo không vắng mặt, cô có thể gặp lại anh ấy.
‘Mình sẽ đến đó.’
Hội phó đến quan sát các thành viên trong cuộc đột kích. Đó là một điều hết sức bình thường.
‘Mình sẽ hành động bình thường và xem anh ấy có ở đó hay không.’
Tại sao lại như thế? Khi nghĩ đến việc gặp Jinwoo, tâm trạng Haein cảm thấy vô cùng thư thái.
‘Có lẽ mình nên đi ngủ.’
Để thực hiện tốt ‘kế hoạch’ ngày mai. Haein buộc phải ngủ một giấc.
—
Trời còn chưa sáng.
Jinwoo đi dưới bình minh đến nơi đột kích. So với hôm qua, anh đến khi cuộc đột kích đang diễn ra, nhưng hôm nay thì khác.
‘Mình hơi lo xa.’
Anh lo mình đã đến sớm quá. Nhưng ở Cổng đã chật kín các Thợ săn.
“Oh! Cậu Sung! Đến rồi à.”
Đội trưởng Bae là người đầu tiên chào đón Jinwoo.
“Ở đây này cậu Sung.”
“Oh, chào cậu Sung!”
Các Thợ săn khác cũng hết sức niềm nở. Tất cả đều vì mục tiêu chung. Có một đồng đội chăm chỉ là một điều đáng hoan nghênh.
‘Mấy người thật là, vụng về quá.’
Trong quá khứ, người xếp hạng E luôn bị khinh miệt và dè bỉu. Đây là lần đầu tiên anh được đồng đội chào đón chân thành như vậy. Dù sao thì, Jinwoo vẫn thích điều này.
“…”
Jinwoo đáp lại lời chào của họ bằng cách cúi đầu
“Một, hai, ba…”
Đội trưởng Bae đang đếm số lượng thành viên của đội khai thác.
“Mười tám, mười chín. Đây là tất cả mọi người.”
“Điều này là quá đủ. Chà, vào một ngày thế này, thiếu một hoặc hai người không là vấn đề gì to tát.”
“Dù gì, chúng ta đã có át chủ bài ở đây mà.”
Đội trưởng Bae nhìn vào hai con át chủ bài của mình, Mok Jinsoo đang nhìn đi hướng khác, trong khi Jinwoo nghiêng đầu.
“Xin lỗi, Đội trưởng Bae.”
“Ui, anh làm tôi giật cả mình .”
Đội trưởng bất ngờ khi có giọng nói phát ra ngay chỗ mình. Đó là khả năng xóa đi sự hiện diện của họ trong khi di chuyển. Đúng như Jinwoo dự đoán, đó là thủ lĩnh của nhóm đột kích này, Son Gihoon.
“Tim tôi muốn nhảy ra ngoài luôn đấy, anh Son à.”
“Tôi xin lỗi, đó là thói quen của tôi trong Hầm ngục.”
Son Gihoon mỉm cười ngượng ngùng. Từ phía sau, đội trưởng đội thu thập bước ra.
“Đừng hành động giống một ông già nữa, ông bạn.”
“Huh? Ông nghĩ ông không vậy à? Thế sao ông ở đây?”
“Ý ông là gì? Tôi có việc ở đây.”
Đội trưởng Bae quay sang Son Gihoon như tìm câu trả lời. Thợ săn hạng A nhìn qua nhìn các thành viên của đội khai thác rồi lên tiếng.
“Một người trong đội mang hành lý của chúng tôi hôm nay vắng mặt. Nên tôi muốn mượn ai đó từ nhóm khai thác.”
“Huh?”
Đội trưởng Bae tròn mắt.
“Tôi tưởng thành viên trong đội thu thập có năng lực hơn nhiều, sao lại là chúng tôi?”
Như thể chờ đợi câu nói này, đội trưởng đội thu thập lên tiếng.
“Hôm qua, các thành viên trong đội thu thập đã phải bỏ bữa tối và làm việc không ngừng nghỉ suốt 3 giờ. Và ông muốn một trong số đó vác hành lý ngày hôm nay?”
Lý do mà đội thu thập phải bỏ bữa tối và làm việc không ngừng nghỉ. Đó là do đội khai thác làm việc quá nhanh.
‘Chà, thông thường thì chúng ta làm việc đến 7 giờ, nhưng nhờ cậu Sung, chúng ta đã hoàn thành mọi thứ khi mới có 5 giờ…’
Khi đội trưởng đội thu thập nói lý do như vậy, Đội trưởng Bae không thể tranh cãi. Cảm thấy mọi chuyện đã được giải quyết. Son Gihoon đi về phía thành viên của đội khai thác và cất lời.
“Có ai có thể tham gia cùng nhóm đột kích không? Đương nhiên là chúng tôi sẽ bồi thường đúng với mức độ nguy hiểm.”
“…”
Son Gihoon nhìn xung quanh với ánh mắt cầu xin, nhưng không có ai tình nguyện. Những người thợ đều tránh ánh mắt của anh. Tất nhiên đều có lý do của nó.
‘Sao tôi có thể mạo hiểm mạng sống của tôi vì một chút tiền chứ.’
‘Ngay cả khi bị giết tôi cũng không vào đó đâu.’
Những thợ mỏ, thứ hạng cao nhất chỉ là hạng C. Đa phần họ xếp hạng D, thậm chí còn một vài người nữa hạng E. Và nơi Son Gihoon định đưa họ vào? Là một Hầm ngục hạng A.
Họ đã từng do dự trước cả những Cổng hạng B. Còn hạng A thì sao, chỉ một vết xước cũng đủ lấy mạng họ. À không, quên vụ trầy xước đi, bước sai một bước là cũng nghoẻo rồi chứ nói gì trúng đòn mà trầy xước. Đó không phải là nơi dành cho những người hạng thấp. Ngay cả khi chỉ là một người khuân vác, nó còn nguy hiểm gấp bội so với việc khai thác.
“Có ai đồng ý không?”
Son Gihoon bắt đầu cảm thấy lo lắng. Anh không biết sẽ mất bao lâu để tìm người thay thế. Có thể là vài giờ, cũng có thể là mất cả nửa ngày. Hoặc tình huống xấu nhất là cả một ngày sẽ bị lãng phí.
‘Chuyện này có vẻ nghiêm trọng rồi đây.’
Đột nhiên, Thợ săn hạng A bắt gặp ánh mắt của một Thợ săn đơn độc.
‘Huh?’
Không giống những người thợ mỏ khác, người này đang nhìn thẳng vào anh ta.
‘Hmm.’
Trong khi Son Gihoon nhìn mình, Jinwoo cũng nhìn lại anh ta.
‘Cậu ta, có vẻ là một Tanker.’
Thường những người chỉ huy cuộc đột kích sẽ là một Tanker. Tuy nhiên, không giống những Tanker khác, Son Gihoon khá mảnh khảnh. Thêm chiều cao đó nữa thì cậu ta hợp với một cầu thủ bóng rổ hơn.
‘…’
Sau khi xemxét cậu ta, Jinwoo nhìn sang hướng khác.
“Hah-”
Cuối cùng, Son Gihoon cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Đó là gì? Người hạng A trở nên lúng túng đến mức không biết mình đã nín thở. Anh không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
‘Có phải mình đã quá lo lắng khi lần đầu làm đội trưởng một cuộc đột kích?’
Trong quá khứ, anh chỉ tham gia đột kích với vai trò là một Tanker phụ. Vì vậy, hôm nay là một cơ hội hiếm có mà anh không được phép mắc sai lầm. Son Gihoon mệt mỏi. Đột nhiên, có âm thanh gì đó từ đội khai thác. Anh nhanh chóng nhận ra mình không nghe lầm.
Trong số những thợ mỏ, Gihoon nhận thấy có một bàn tay đang giơ lên trời. Đó chính là tình nguyện viên khuân vác thay thế mà anh đang cầu nguyện. Khuôn mặt Gihoon trở nên sáng bừng.
Jinwoo tiến lên một bước. Mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía anh.
“Tôi sẽ tham gia.”
Chương 85 – Thợ săn hạng E ra tay!
Một Thợ săn hạng E tình nguyện đi vào Hầm ngục hạng A sao?
Nó tạo nên một sự hỗn loạn giữa các Thợ săn.
“Những con ma thú cấp cao đang ở trong đó.”
“Cậu Sung! Cậu đang nghĩ gì vậy chứ?”
“Cậu còn trẻ mà, đừng bán mạng vì đồng tiền chứ!”
Các thành viên đội khai thác xôn xao, cố gắng thay đổi ý định của Jinwoo. Đội trưởng Bae vội vàng giải thích với Son Gihoon.
“Ồ không không, anh bạn đó chỉ là người mới thôi. Cậu ta đưa tay vu vơ í mà.”
“Anh ta hạng gì?”
“Thì đó…”
Đội trưởng nhìn Jinwoo, rồi lại thì thầm.
“Cậu ta chỉ là hạng E thôi. Tại sao cậu không chọn người khác đi. Để cậu ta vào đó quá nguy hiểm.”
Gương mặt Son Gihoon trở nên nghiêm túc.
‘Cậu ta… chỉ hạng E thôi sao?’
Gihoon đã nhìn vào đôi mắt cậu ta trước đó. Chắc chắn, không có nguồn ma lực mạnh mẽ nào phát ra. Nhưng đó là gì chứ? Cậu ta toát ra một khí lực gì đó vừa mạnh mẽ vừa nguy hiểm.
‘Mình không thấy cậu ta giống hạng E chút nào!’
Dù nhìn như thế nào, Gihoon không thấy cậu ta giống Thợ săn hạng thấp nhất. Anh lại không thể không tin lời của Đội trưởng Bae. Nhưng anh cũng không thể lay chuyển bản năng của mình.
‘Nhưng mà hạng thấp cũng không thành vấn đề!’
Người khuân vác thường đi ở vị trí cuối cùng. Họ chỉ việc mang theo hành lý của cả đội. Nếu họ bị tấn công, có nghĩa là cuộc đột kích đã thất bại. Một Thợ săn hạng A còn gặp nguy hiểm trong tình huống đó, thì một Thợ săn hạng C hay E có khác gì nhau? Họ sẽ chịu một kết quả như nhau thôi.
Tuy nhiên, Son Gihoon không thể nghĩ xa hơn thế. Không còn thời gian để phân vân nữa. Anh nhìn Jinwoo và nói.
“Không sao, cậu ta sẽ đi cùng chúng tôi.”
“Có nặng quá không?”
Jinwoo lắc đầu trước câu hỏi của Son Gihoon.
“Tôi ổn.”
Chiếc túi trên lưng Thợ săn hạng E chứa quần áo, vũ khí và trang bị phòng thủ của nhóm đột kích. Nó khá lớn, nhưng với Jinwoo vẫn rất bình thường. Tất cả nhờ vào chỉ số Sức mạnh của anh.
‘Giống cậu ta đang vật lộn với nó…’
Gihoon nhìn qua biểu hiện của Jinwoo rồi qua về phía Cổng. Jinwoo cũng quay đầu lại. Trước mặt họ, một cánh Cổng lớn đang lơ lửng giữa không trung.
‘Chờ chút, cái này…’
Họ xác định sức mạnh ma thuật từ Cổng này yếu hơn ngày hôm qua. Độ khó của một cánh Cổng phụ thuộc vào nguồn ma lực tỏa ra chứ không phải vì nó to hay nhỏ. Vậy nên đội B mới có mặt ngày hôm nay.
‘Nguồn ma lực phát ra không bằng một góc so với ngày hôm qua…’
Đứng trước nó, Jinwoo khá yên tâm. Có vẻ máy đo của HIệp hội vẫn chạy tốt.
Nhưng cảm giác này là gì? Một cảm giác ớn lạnh kì lạ chạy dọc sống lưng Jinwoo, như khi anh đứng trước Xích Môn.
‘Có lẽ mình tưởng tượng nhiều quá chăng…?’
Son Gihoon ra lệnh.
“Chúng ta đi nào!”
Các thành viên của nhóm đột kích bắt đầu di chuyển. Từng người từng người một tiến vào cánh Cổng.
‘…’
Jinwoo cũng theo chân họ, tiến vào trong.
Bạn đã vào một Hầm ngục!
Bên trong nhìn khá đơn giản. Jinwoo bước vào một cách căng thẳng, nhưng giờ anh có thể thở phào nhẹ nhõm khi thấy đường hầm nhỏ hơn nhiều so với ngày hôm qua.
‘Phù…’
Thật may là họ không bị chuyển đến nơi khác. Mà tổ đội này có thể dọn luôn cả Xích Môn ấy chứ.
11 Thợ săn hạng A và 6 Thợ săn hạng B.
Như Đội trưởng Bae đã nói. Nhóm thứ cấp này còn mạnh hơn cả nhóm cao cấp ở một Bang Hội lớn. Jinwoo mỉm cười.
‘Mình thậm chí còn không nằm trong thành phần động tay động chân kia mà.’
Hôm qua và hôm nay, theo một cách nào đó, anh chỉ việc đi xung quanh. Có khác là hôm nay, Jinwoo sẽ được chứng kiến tận mắt. Với suy nghĩ đó, trái tim anh trở nên thoải mái.
“Anh đừng lo lắng quá!”
Ở kế bên, một nữ Trị liệu sư đang bắt chuyện với anh. Cô ấy trông khá trẻ, có khi còn chưa tới 20 tuổi. Hình như cô muốn giảm bớt sự căng thẳng khi thấy bộ mặt nghiêm nghị của Jinwoo.
“Ý tôi là, Gihoon oppa, Đội trưởng cuộc đột kích và những người ở đây đều dày dạn kinh nghiệm. À mà trừ tôi ra.”
Trị liệu sư tươi cười rạng rỡ. Ngay từ đầu, Jinwoo cũng không có gì phải sợ hãi như cô nói. Nhưng với biểu cảm của cô, Jinwoo cũng muốn bật cười. Anh gật đầu.
“À vâng…”
Như thể rất hài lòng về việc mình vừa làm, nữ Trị liệu sư tỏ vẻ tự hào.
Sau khi xác nhận không có ma thú ở lối vào, các thành viên bắt đầu tiến lên.
“Tiến vào trong nào mọi người!”
Jinwoo và Trị liệu sư từ từ bước theo nhóm đột kích. Vì phải vừa đi vừa quan sát xung quanh, nên tốc độ của cuộc đột kích khá chậm rãi.
“Nó có nặng không? Tôi có thể giúp anh…”
Nữ Trị liệu sư hỏi sau khi liếc nhìn những thứ mà Jinwoo mang theo. Jinwoo im lặng rút ra một bình nước và đưa cho cô. Người phụ nữ chùn bước sau khi nhận thấy sức nặng của nó.
“Ah… ahhhh…”
Jinwoo nhanh chóng đỡ lấy bình nước trước khi cô gái mất thăng bằng. Cả nhóm dừng lại nhìn về phía Trị liệu sư.
“Xin lỗi… xin lỗi…”
Nữ Trị liệu sư gật đầu liên tục. Giờ cô không đề nghị giúp đỡ nữa, thay vào đó là những cái lườm về phía Jinwoo. Jinwoo cố nuốt tiếng cười và vẫn tỏ vẻ ngây thơ. Lâu lắm rồi anh mới gặp một người hài hước như thế này trong Hầm ngục.
‘Thật nguy hiểm nếu không tập trung.’
Đặc biệt là trong những cuộc đột kích gần đây. Nhớ tới độ khó của Lâu đài quỷ làm Jinwoo khẽ rùng mình. Nhưng hôm nay thì khác. Thật tuyệt khi tham gia một cuộc đột kích mà không phảilo nghĩ gì.
Đột nhiên, Jinwoo dừng lại. Nhóm đột kích cũng dừng lại chậm hơn một chút.
“Bắt đầu nào, chúng đang đến.”
Ngay cả trước khi Son Gihoon kịp ra lệnh, mọi người đã vào vị trí phòng thủ trong chớp mắt. Jinwoo vô cùng ngạc nhiên.
‘Vậy đây là cuộc đột kích của Hội Thợ Săn.’
Họ ở cấp độ hoàn toàn khác so với các nhóm đột kích mà anh từng thấy. Ngay cả nữ Trị liệu sư cũng đang trong tư thế phòng thủ tối đa với đôi tay phát sáng.
‘Chắc mình còn chả có cơ hội bước lên.’
Jinwoo hơi thất vọng một chút.
Những con ma thú đang tiến đến.
Quái vật gì? Là chó?
Son Gihoon nheo mắt.
Da- da- da- da- da- da- da-
Một bầy ma thú giống như những con linh cẩu đang lao tới. Mỗi con có kích thước của một chiếc xe hơi mini. Son Gihoon nghiêng đầu.
‘Hầm ngục của Jackals sao?’ [Chó rừng]
Khi chúng đến gần, Gihoon chắc chắn, đây là Hầm ngục của những con chó rừng.
Son Gihoon đưa tấm khiên ra và đập một con chó đang định nhảy lên cổ anh.
Ẳng!
“Cái quái gì đây?”
“Hầm ngục của những con chó rừng sao?”
Các thành viên của đội cũng thở phào nhẹ nhõm. Chẳng mấy chốc, tiếng kêu của những con chó vang khắp Hầm ngục.
Ẳng!
Gruhh!
Những con ma thú đã bị xử lý nhanh chóng. Hàng tá xác chó rừng nằm vương vãi khắp nơi. Các Thợ săn phủi tay trong bối rối.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”
“Tôi thậm chí còn chưa kịp dùng thần chú!”
“Tại sao những con chó rừng lại ở trong Hầm ngục hạng A?”
“Đúng vậy?”
“Có phải Hiệp hội lại lừa chúng ta không?”
Các Thợ săn xôn xao cất lời. Dù cho nguyên tắc khi vào Hầm ngục là phải giữ im lặng tuyệt đối. Nhưng sự xuất hiện của những con chó rừng đã làm họ quên đi điều đó.
‘Hmm…’
Jinwoo nhìn qua xác chết của những con chó rừng và suy nghĩ.
‘Tại sao những con ma thú cấp C lại xuất hiện ở đây?’
Các Tanker nhìn xung quanh với vẻ mặt hoài nghi. Mọi người đều có biểu hiện tương tự nhau, ngoại trừ một người.
Jinwoo đang nhìn xác của những con chó với vẻ mặt khó chịu.
‘Chúng không phải là chó rừng bình thường.’
Jinwoo nheo mắt. Anh nhìn thấy vết xước quanh cổ những con chó. Đó là bằng chứng cho thấy chúng đã bị trói ở một nơi nào đó.
‘Nghĩa là có một thứ khác cao cấp hơn đã bắt bọn chó…’
Ma thú với trí thông minh. Jinwoo nhớ lại White Walkers ở Xích Môn. Bất kể chúng thuộc chủng tộc nào, những con ma thú có trí thông minh luôn là kẻ thù khó nhằn.
‘Cái cảm giác này…’
Đó không phải là một điềm tốt.
“Anh nhìn gì nghiêm túc vậy?”
Nữ Trị liệu sư đến gần Jinwoo và nhìn chằm chằm vào xác chết.
“Suỵt!”
Jinwoo đưa một ngón tay lên miệng.
Thịch thịch!
Thịch thịch!
Anh nghe thấy tiếng bước chân ở sâu trong hang động.
‘Thứ thật sự đang đến…’
Jinwoo đứng bật dậy. Những Thợ săn khác cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
“Ôi chúa ơi…”
“Chuẩn bị đội hình chiến đấu!”
Son Gihoon đưa ra mệnh lệnh. Cuối cùng, kẻ thù xuất hiện từ bóng tối của hang động. Những Thợ săn không thể tin vào mắt mình.
“Là High Orc?”
Trong tất cả các loại ma thú, tại sao, lại là những con High Orc chứ?
Một đội hình toàn những chiến binh High Orc. Ngay cả khi đó là những con High Orc bình thường, cũng đã có một cuộc chiến vất vả rồi. Đằng này, tới tận 22 chiến binh High Orc.
“Có gì đó… có gì đó sai sai ở đây…”
Một người chợt thốt lên. Những con ma thú hạng thấp bị những ma thú hạng cao theo dõi. Và ở đây, High Orc là những con ma thú đáng sợ.
Clack! Clack!
Những con High Orc chĩa giáo về phía các Thợ săn.
‘Có vẻ đây là một trận đấu vừa tầm.’
Jinwoo đi đến một góc nhỏ. Anh định đứng từ xa quan sát tình hình và bước ra ở thời điểm thích hợp. Nhưng có vẻ điệu bộ của Jinwoo đã bị nữ Trị liệu sư hiểu lầm.
“Anh núp ở đó đi, coi chừng bị thương!”
Một sự tự ái dâng tràn. Jinwoo cố gắng hít thở sâu để làm dịu cơn giận của mình.
Chẳng mấy chốc, hai bên đã lao vào nhau.
“Kuaaaaaah!”
Son Gihoon tiến đến gần những con High Orc và dùng kỹ năng ‘Khiêu khích’, nhưng không thành công với những con ma thú cấp cao. Tiếp theo, là sự đụng độ giữa những Thợ săn lớp chiến binh và những con High Orc.
Slash!
Stab!
Crack!
Máu đổ khắp nơi, cùng với tiếng la hét.
“Euaaaaak!”
Thần chú phép thuật của những Thợ săn lớp Pháp sư rơi xuống đầu những con High Orc.
Bang! Boom!
‘Mũi tên ánh sáng’ cắt mất đầu những con High Orc. Thần chú rất mạnh nhưng không thể tung ra liên tục vì thời gian niệm phép khá dài.
“Ahhhhhh!”
Những con Highh Orc bắt đầu chiếm lợi thế trong cuộc hỗn chiến.
“Hồi phục! Hồi phục!”
“Nhanh nữa lên!”
Số người bj thương tăng lên làm các Trị liệu sư không kịp xoay xở.
“Trị liệu sư…!”
Nữ Trị liệu sư chạy sang trái, rồi lại sang phải.
“Tôi đang đến, đang đến đây…”
Cô quỳ xuống một Thợ săn bị mất cánh tay và bắt đầu niệm chú.
Wooooooong-
Dưới ánh sáng rực rỡ, cánh tay của người Thợ săn dần được tái tạo. Đó là sức mạnh hồi phục của một Trị liệu sư hạng A. Nhưng khi mọi việc còn chưa xong, một cái bóng lớn đổ xuống đầu cô. Trị liệu sư nhìn lên, con High Orc xuất hiện với một cái rìu trên tay.
“Ah…”
Khuôn mặt Trị liệu sư trở nên trắng bệch. Thật không may, không còn ai ở gần đó. Khi con Orc giơ rìu lên, thay vì chạy đi, cô đã lấy thân mình che cho Thợ săn kia.
“Không!!!!!”
Cô gục xuống. Một chút, rồi hai chút, cô vẫn không cảm thấy đau. Trong một khoảnh khắc như vô tận, cô khẽ ngẩng đầu lên. Và, đập vào mắt cô là một cảnh tượng không thể nào tin nổi.
“Ku… Kwek…”
Con High Orc đang lơ lửng trong không trung và cố sức vùng vẫy.
“Gì chứ…?”
Chuyện gì vừa xảy ra? Nữ Trị liệu sư tròn mắt,
Đột nhiên.
Roẹt!
Đầu con High Orc bị tách ra, kéo theo cả cột sống của nó. Một sức mạnh cực kì khủng khiếp.
Bịch!
‘…’
Nhìn vào xác con High Orc, nữ Trị liệu sư như chết lặng.
“Huh?”
Nhưng cái đầu con High Orc vẫn lơ lửng giữa không trung.
‘Ui chết cha… máu văng vô người…’
Jinwoo nhăn mặt và ném đầu con High Orc xuống.
SMACK!
Một con High Orc khác bị trúng một đòn vào đầu và ngã xuống. Cổ nó bị vặn vẹo một cách đáng sợ.
‘Hai đứa…’
Jinwoo chuyển ánh nhìn. Anh đang sử dụng ‘Ẩn thân’,cả những con High Orc và Thợ săn đều không thể thấy Jinwoo trong trạng thái này.
Jinwoo lo rằng các Thợ săn khác sẽ thắc mắc khi anh bước vào vòng chiến. Nhưng may với kỹ năng này, anh đã có thể làm bất cứ điều gì. Jinwoo khẽ mỉm cười.
‘Đến lúc bắt đầu rồi…’
Trong khoảnh khắc đó.
“Uwaaaaah!”
Son Gihoon, đang bị ba con High Orc bao vây.
Chân Jinwoo di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc.