Sáu giờ sáng, phần lớn công dân thành phố đã thức dậy.
Tu hành Hỏa Chủng Siêu Phàm cần phải hấp thu một luồng “tử khí” từ ánh bình minh để bắt đầu một ngày mới tốt đẹp.
Đây là tài nguyên tồn tại trong tự nhiên, mà đại bộ phận mọi người đều rất có chí tiến thủ, thế nên họ tu hành từ sớm, cũng không mất quá nhiều thời gian, chỉ nửa tiếng là xong.
“Khởi hành”, một cột mốc quan trọng trong toàn bộ lịch sử văn minh nhân loại, khiến mọi người không khỏi mong chờ, tương lai rồi sẽ gặp phải những câu chuyện gì đây?
Bảy giờ đúng.
Những đứa trẻ trong trường học đang phát sóng điện từ để tạm biệt người Lí Trạch.
“Các bạn của văn minh Lí Trạch ơi, chúng tôi phải đi rồi, có lẽ là một đi không trở lại.”
“Hy vọng trong tương lai, các bạn có thể mở ra khu an toàn, xây dựng thành phố lớn thuộc về chính mình, và đuổi kịp chúng tôi.” Ngay cả những học sinh tiểu học non nớt, sau khi viết xong lá thư tạm biệt này, cũng vừa buồn bã lại vừa phấn khích.
“Hôm qua mình đã học được cách rửa bát, học theo dáng vẻ của người lớn, xắn tay áo lên, cho một ít nước ấm, đổ nước rửa chén lên giẻ rồi lau qua lau lại, bát đã trở nên rất sạch sẽ. Cũng nhờ phúc của các bạn mà chúng tôi mới sản xuất ra được nước rửa chén, nếu không thì vẫn còn đang dùng tro bếp đấy!”
“Thôi được rồi, không nói nhảm nữa, chúng tôi có chôn một vài cái chai ở bên ngoài, bên trong có viết rất nhiều thư.”
“Không biết chúng tôi của tương lai và các bạn của tương lai, có thể thực hiện được những nguyện vọng nào nhỉ?”
Đây là “Kế hoạch trường học hữu nghị” thịnh hành trong hai mươi năm gần đây, giao tiếp với trẻ em của nền văn minh khác bằng sóng điện từ vừa có thể bồi dưỡng khả năng thực hành của học sinh, tăng cường hứng thú với kiến thức khoa học, lại vừa có thể vun đắp tình hữu nghị giữa hai bên.
Những thay đổi ở tầng diện sinh hoạt cũng khá nhiều.
Chín giờ sáng, Lục Viễn đứng trước đài truyền hình, trịnh trọng tuyên bố: “Các vị bằng hữu, các đồng chí, nhánh văn minh thứ 18 của nhân loại chúng ta hiện có tổng cộng 420.000 người, kể từ cuộc chiến tranh quy mô lớn lần trước, Chiến Tranh Họa Bì, đã trôi qua tròn 54 năm.”
“54 năm không có quá nhiều trắc trở, quả thực là một khoảng thời gian yên bình và ổn định, chúng ta cũng không phụ lòng những ngày tháng thoải mái này, quy mô dân số từ 10.000 người ban đầu đã tăng lên 420.000 người, chúng ta đã xây dựng được chế độ hiện đại hóa, hệ thống nhân tài hoàn thiện, thậm chí còn trở thành văn minh cấp hai của Đại Lục Bàn Cổ. Đây là một thành tựu phi thường.”
“Theo nội dung trong kế hoạch cương lĩnh, chúng ta đang tiến tới mục tiêu nhỏ đầu tiên… Đây là quyết tâm của tất cả chúng ta.”
“Chúng ta cũng có lòng tin sẽ khắc phục từng khó khăn một, trở thành một nền văn minh hùng mạnh hơn.”
“Vậy thì, Thành Phố Lục Nhân, chính thức khởi hành!”
“Thành Phố Lục Nhân, Kế hoạch Về Nhà, chính thức khởi động.”
Bao nhiêu năm trôi qua, thực lực công nghệ của nhân loại đã tăng lên đáng kể.
Lần khởi hành này có thêm một ngọn núi lớn nặng gần 100 triệu tấn, nhưng động tĩnh gây ra ngược lại còn không lớn bằng trước kia.
Ngoài việc làm tung lên một ít bụi bặm, người dân gần như không cảm thấy chút chao đảo nào.
Trên đài phát thanh, trên truyền hình, thỉnh thoảng lại vang lên thông báo của các kỹ thuật viên.
“Hệ thống cung cấp năng lượng bằng tinh thạch Pandora, công suất cung cấp đạt 76,5% công suất định mức.”
“Tốc độ bay lên hiện tại là 1,22 mét mỗi giây, tương đối ổn định. Dự kiến sau 5 tiếng sẽ đạt đến độ cao 20.000 mét.”
Đứng ở rìa thành phố, có thể thấy Thành Phố Bầu Trời đang bay lên với một tốc độ cân bằng và chậm rãi.
“Phù văn phiêu lưu” cũng có tác dụng với không khí, chỉ cần mượn một lượng nhỏ sức gió là có thể đạt được tốc độ di chuyển nhất định.
Đương nhiên, để tăng tính cơ động, nhân loại đã chế tạo một số quạt gió và thiết bị phản lực xoáy. Quạt gió đã được thiết kế nghiêm ngặt, tiếng ồn không còn đinh tai nhức óc như trước, lực đẩy cũng lớn hơn xưa rất nhiều.
Sau 5 tiếng bay lên chậm rãi, Thành Phố Bầu Trời đã bay đến độ cao 20.000 mét, từ mặt đất nhìn lên trời, nó giống như một con diều khổng lồ.
“Tuyến đường bay hiện tại, lệch về phía đông 43 độ 33 giây.”
“Tất cả các thiết bị, mọi thứ đều bình thường.”
“Điểm đến cuối cùng, văn minh mẹ của nhân loại, Thành Phố Vân Hải!”
“Khởi động thiết bị phản lực xoáy, tăng tốc hành trình của thành phố.”
…
Rất nhiều người Lí Trạch trong khu an toàn cũng đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình bay lên.
Họ hoặc là có chút buồn bã, hoặc là trong lòng phấn chấn.
Họ cũng muốn tạo ra một thành phố có thể bay lượn trên bầu trời như vậy.
Các học sinh của “Kế hoạch trường học hữu nghị” đã gửi một tín hiệu điện từ cho nhân loại.
Rất ngắn gọn, nhưng cũng rất kiên định.
“Biệt ly chẳng phải ngày vĩnh quyết, biển trời gang tấc gửi tương tư. Ngày sau tái ngộ ắt có lối, cười nói phong nguyệt chuyện ngày xưa.”
“Một ngày nào đó, chúng tôi cũng sẽ đuổi kịp!”
…
Thành Phố Bầu Trời.
Khi thành phố dần ổn định, lệnh kiểm soát đối với dân thường được dỡ bỏ, ngày càng nhiều người đến rìa thành phố, phóng tầm mắt ra vùng đất vàng hoang vu, và xa hơn nữa là sa mạc bao la.
Nơi đây không phải ốc đảo, nơi đây tài nguyên nghèo nàn, nhưng cũng từng là quê hương.
Thế hệ lão nhân đầu tiên lại càng nhớ về những gian khổ thuở ban đầu… lúc đó thật sự quá khó khăn, thực sự là hai bàn tay trắng, không có gì cả, bất giác hốc mắt đã ươn ướt.
Thậm chí, có rất nhiều lão nhân đã qua đời, họ hóa thành tro cốt, được chôn cất tại đây.
Ai có thể ngờ được, 27.000 ngày sau, văn minh thứ 18 của nhân loại sẽ phát triển đến bộ dạng như ngày nay?
Ánh mắt họ sâu thẳm, khi nhìn về sa mạc bao la cũng mang theo một nỗi buồn man mác, quay đầu nhìn lại Thành Phố Bầu Trời phồn hoa, trong mắt lại hiện lên vẻ kiên định, đúng vậy, chuyến hành trình lần này, tuyệt đối chính xác.
Chim non rồi sẽ phải bay cao, đại bàng rồi sẽ phải sải cánh, đã đến lúc phải nói lời tạm biệt…
Không tiến lên, chính là diệt vong!
Văn minh Meda, văn minh Lí Trạch, văn minh Lục Nhân, Đế quốc Mạn Đà La, văn minh Thử Mễ Bá, tạm biệt!
Chúng ta sẽ đi tìm kiếm…
Trời xanh mây trắng tiếp theo!
…
…
Sau chín tháng bay ổn định, thành phố đã đến bờ biển.
Từ trên cao nhìn xuống, đại địa một màu vàng mênh mông, sông núi giao hòa, xa hơn nữa là đại dương bao la kéo dài không biết bao nhiêu dặm, khiến người ta không khỏi dâng lên vạn phần hào hùng.
“Hú! Chúng ta đến rồi!” Rất nhiều người đứng trên đỉnh các tòa nhà cao tầng, hét lớn về phía xa.
Một vùng sa mạc ban đầu đã khổng lồ như vậy, đại dương của Đại Lục Bàn Cổ rốt cuộc ra sao, không ai biết được sự thật.
Nhưng đây lại là con đường bắt buộc phải đi để trở về văn minh mẹ, muốn đi đường vòng lại càng không thực tế.
“Ào!!!” Thành Phố Bầu Trời hạ cánh an toàn xuống mặt nước, làm bắn lên từng đợt sóng trắng xóa.
Đại dương và sa mạc, thực sự là hai cảnh quan thiên nhiên khác biệt.
Trong sa mạc, sự sống khan hiếm, ý chí chiến đấu của nhân loại cũng khó tránh khỏi có chút sa sút, chẳng có hứng thú du lịch gì.
Nhưng ở đây, biển lớn sóng biếc dập dờn đã thu hút những người trẻ tuổi nhảy xuống bãi biển, cùng nhau tận hưởng một kỳ nghỉ hiếm có.
…
Dân thường có thể nghỉ ngơi, nhưng các quan chức cấp cao của chính phủ lại vô cùng bận rộn.
Lục Viễn ngay lập tức triệu tập một cuộc họp, trọng điểm triển khai các phương án đối phó với những hiện tượng thời tiết cực đoan như “phòng chống sóng thần”, “bão”, “mưa bão”.
Thôi được, đối với một siêu hạm có thể bay, có thể nổi, trọng lượng gần 250 triệu tấn, đại bộ phận thảm họa tự nhiên đều có thể chống đỡ được.
Ngay cả siêu bão cũng không thể lật đổ thành phố, chỉ có những loài hoa cỏ bình thường sẽ bị hư hại.
Nhưng Đại Lục Bàn Cổ không phải là một thế giới bình thường, chuẩn bị trước một chút, luôn là có phòng bị thì không lo hoạn nạn.
“Mớn nước hiện tại của thành phố là 10-11 mét, công suất của hệ thống phản trọng lực bằng tinh thạch Pandora khoảng một phần tư so với trạng thái lơ lửng, tiêu thụ điện năng tương đối nhỏ, phù hợp với dự kiến.”
“Đội công trình đang lặn xuống đáy thành phố để khắc phù văn.”
“Nhờ vào dòng hải lưu bề mặt trong đại dương, tốc độ của thành phố có thể đạt 1 mét/giây, tức là 3,6 km/giờ.”
“Một tháng có thể đi được 2592 km, thực ra cũng không ít. Đương nhiên đây là tốc độ lý tưởng, tốc độ dòng hải lưu ở vùng biển sâu chậm hơn, tốc độ của thành phố cũng sẽ chậm lại.” Giáo sư Sa Mạc của Viện Kỹ thuật lớn báo cáo một loạt dữ liệu.
Đối với năng lực của đội công trình, Lục Viễn vẫn rất yên tâm.
Ngoài ra còn có các đội tuần tra đối phó với việc hải quái xâm nhập, dị tượng xâm nhập, lỡ có thứ gì bò lên thành phố, cũng có biện pháp ứng phó.
Do ba cao thủ cấp năm, hai đại tông sư cấp sáu, một cường giả Trường Vực cấp bảy phụ trách, tổng cộng bốn nghìn quân tuần tra, sức chiến đấu này cũng không hề thấp.
“Lục thống lĩnh, bao giờ thì giúp chúng tôi tạo ra một cái Trường Vực đây? Bây giờ chúng tôi đánh không lại lão Kim rồi.”
Người nói là lão đại của huynh đệ nhà họ Quách, tên là Quách Đại Phong, một cao thủ cấp sáu, đã có chút công lao trong Chiến Tranh Họa Bì.
Bây giờ Kim Đống Lương đã lên cấp bảy, có Trường Vực rồi, hành bọn họ ra bã, thật sự khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ!
Quy tắc hiện tại là thế này: thợ rèn cấp truyền kỳ khi bộc phát linh cảm, phải cố gắng chế tạo trang bị truyền kỳ.
Dù sao một món trang bị truyền kỳ cũng có giá trị mấy nghìn Linh Vận, một cao thủ Trường Vực thì đáng bao nhiêu tiền?
Nhưng thợ rèn dưới cấp truyền kỳ, khi bộc phát linh cảm rèn đúc cho cơ thể họ, tạo ra một Trường Vực, vấn đề cũng không lớn.
Tuy nhiên vấn đề là, nếu không tính thợ rèn người chuột, thợ rèn nhân loại thực ra cũng chỉ có 9 người, gần đây lại có thêm một người bẩm sinh, tính cả thảy là 10 người.
Linh cảm lại là thứ chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, sự thiếu hụt số lượng thợ rèn khiến đám cao thủ này cũng bị kẹt lại theo.
Vì vậy họ đổ dồn ánh mắt vào Lục Viễn, dù sao Lục Viễn cũng là người có trình độ thợ rèn cao nhất, trong trạng thái không có linh cảm cũng có thể rèn ra vật phẩm cấp trác việt…
“Khụ khụ, các vị, xin chớ nóng vội.”
“Chuyện này tôi cũng đang định nói đây, linh cảm bộc phát của thợ rèn thực ra là tài nguyên cấp chiến lược, ba năm năm năm có khi mới có một lần.”
“Về việc phân phối, cải cách tài nguyên siêu phàm, cũng như quy hoạch trong tương lai, là những việc chúng ta bắt buộc phải xem xét.”
Thấy họ đã nhắc đến chuyện này, Lục Viễn liền trịnh trọng nói: “Chúng ta bây giờ không còn là một đội ngũ ô hợp nữa. Rất nhiều chuyện không thể cứ nghĩ sao làm vậy, nghĩ đến đâu làm đến đó như trước kia.”
“Nếu chúng ta đã chọn thực hiện mô hình tinh anh, chứ không phải mô hình dân số lớn, thì bắt buộc phải nhường lợi ích cho công dân bình thường, để mọi người đạt đến phạm trù phổ biến cấp ba, thậm chí là phổ biến cấp bốn.”
“Việc sử dụng tài nguyên chiến lược cũng phải dùng quy tắc điều lệ để ràng buộc, chứ không phải tùy ý phái đi, chỉ định.”
Thiên Lôi Trúc — chuyện kể tiếp nối giấc mơ