Lục Viễn không khỏi bật cười: “Vậy thì nói những gì có thể nói đi.”
“Ý của ngài là, cấp bậc siêu phàm của những vật phẩm công nghệ theo con đường kết hợp duy tâm và duy vật này, thực ra đã bị đánh giá thấp?”
“Tạm thời là như vậy… Một quả tên lửa uy lực cao ‘cấp bình thường’ đã có khả năng đánh bại Dị Tượng, công dụng thực tế của chúng chắc chắn đã bị đánh giá thấp.”
“Nguyên nhân dẫn đến kết quả này cũng có nhiều khả năng.”
“Thứ nhất, con đường này được cố tình đánh giá thấp, là để thị uy với kẻ địch.”
Hải Chi Uẩn bất giác hạ thấp giọng: “Tôi có lý do để nghi ngờ, khi cấp ‘Thần Thoại’ xuất hiện hàng loạt, kỷ nguyên có thể đã đi đến hồi kết. Nhưng con đường công nghệ này lại rất khó để đạt đến cấp Thần Thoại.”
“Khụ khụ…” Lục Viễn ho sặc sụa.
Mẹ kiếp, không lẽ mình mới là thủ phạm chính sao?
“Nguyên nhân thứ hai, con đường này có thể chỉ là một sự lựa chọn thỏa hiệp trong bất đắc dĩ.”
“Cấp Thần Thoại vốn dĩ mạnh hơn con đường bán duy tâm này. Bởi vì con rối cấp Sử Thi của ngài, Tham Lam Ma Thần, đã mạnh đến một cảnh giới khó lòng lý giải rồi, có thể truyền tải sinh mệnh nguyên khí, lại còn tùy ý biến lớn thu nhỏ, điều này thực sự đã vượt qua phạm trù duy vật.”
“Bây giờ là cấp Bất Hủ rồi…” Lục Viễn sửa lại.
“Đã là cấp Bất Hủ rồi sao… Nhưng cũng vô cùng khoa trương, giống như một sinh mệnh sống thực thụ, nếu không phải ngài không đồng ý, tôi đã sớm muốn nghiên cứu nó rồi.”
“Nhưng nếu thật sự là vì nguyên nhân này, tất cả các nền văn minh vì một yếu tố không rõ nào đó, chỉ có thể vùng vẫy trong một phạm vi đã được quy định sẵn, thì quả thật quá bi ai.”
“Nhưng tôi lại thấy có điểm đáng ngờ, dù sao thì, Cổ Trùng tiên sinh với tư cách là một Thần Thoại, hình như hơi yếu thì phải.”
“Nếu chúng ta có thể biết được uy năng cụ thể của cấp Thần Thoại, chúng ta sẽ có thể phân tích ra kết quả chính xác hơn.”
Lục Viễn lắc đầu: “Cổ Trùng sao có thể là một con gà yếu được? Những kẻ sống sót đến tận bây giờ đều không phải dạng tầm thường. Hắn có năng lực gì, cậu cũng đâu có biết. Còn về việc phân tích thêm kết quả? Thôi đừng làm bừa nữa, tập trung nghiên cứu chất bán dẫn, phát triển bản thân chúng ta thì hơn.”
Anh khẽ thở dài, biết càng nhiều, lại càng trở nên nhát gan.
Loài người tuy được xem là nền văn minh cấp ba, nhưng nói thế nào nhỉ… Các nền văn minh cấp ba của kỷ nguyên trước đều đã trải qua một quá trình phát triển lâu dài, có thể kéo dài cả ngàn năm.
Loài người tính toán chi li lắm cũng mới phát triển được hai trăm năm, tuy nhặt được không ít di tích, nhưng so với các nền văn minh kỳ cựu thì vẫn còn kém xa.
Sau khi ăn tối xong, Lục Viễn liền tạm biệt chàng trai trẻ, mọi người ai làm việc nấy, thật sự là không một giây phút nào được ngơi nghỉ.
“Ồ, phải rồi, tôi còn một đề nghị nho nhỏ!” Hải Chi Uẩn đột nhiên quay đầu lại, nói thêm vài câu.
“Đề nghị gì?”
“Trong quá trình quan sát thông tin trên mạng, tôi cảm thấy một bộ phận thế hệ mới có một cảm giác ưu việt rất vi diệu… Đặc biệt là một số ít người, cảm giác ưu việt đó cực kỳ mạnh mẽ.”
“Có lẽ vì chúng ta thực sự mạnh hơn Liên Minh Dưới Lòng Đất một chút, trong quá trình chung sống lâu dài, cảm giác ưu việt này khá khó để miêu tả. Dù sao thì tôi cũng không hiểu lắm, nhưng nó thực sự tồn tại.”
“Ha ha, cậu nhóc nhà cậu mới có hai mươi ba tuổi mà đã bắt đầu chỉ trích người cùng lứa rồi đấy.” Lục Viễn không khỏi cười nói, “Hơn nữa cậu còn dám xâm nhập trái phép vào thông tin mạng? Đây là hành vi phạm tội đấy!”
“Tôi tham gia hơn một trăm nhóm học sinh, từ tiểu học đến đại học, nhóm nào cũng có mặt! Cần gì phải trộm cắp bất hợp pháp?” Hải Chi Uẩn tức thì nhảy dựng lên.
Một người tải lên tư duy như cậu, một giây có thể đọc mấy ngàn tin nhắn, lúc buồn chán lướt vài cái group thì có gì là lạ? Hành vi phạm pháp, cậu khinh thường không thèm làm!
Cậu ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Khụ khụ, những người lớn tuổi hơn thì không sao, đã tham gia công tác, dần dần biết mình là ai.”
“Đặc biệt là những thiên tài như tôi, biết được một chút cơ mật, áp lực lập tức đè nặng lên vai.”
Thôi đi, cậu thì biết cái gì chứ!
Lục Viễn không khỏi mỉm cười.
Hải Chi Uẩn nói rất nghiêm túc: “Tuổi càng nhỏ, càng quen sống trong tháp ngà, cảm giác ngạo mạn càng trở nên nghiêm trọng. Ngài biết đấy, kiêu ngạo là một trong những tội lỗi nguyên thủy, đặc biệt là trong tình huống tương lai có thể xảy ra biến cố lớn, chúng ta phải cố gắng hết sức mình.”
Lục Viễn lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Phát triển kém, dĩ nhiên nội bộ sẽ nảy sinh vô số mâu thuẫn.
Phát triển quá tốt, lại cũng sẽ có đủ thứ vấn đề, nào là ngạo mạn, kiêu căng đều xuất hiện cả…
Con đường tiến lên của một nền văn minh, quả thật là lắm chông gai và còn rất dài.
Lục Viễn suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Chúng ta sẽ tăng cường giáo dục tâm lý cho những học sinh này. Gần đây vừa có một khóa học tư duy hoàn toàn mới, hoan nghênh cậu đến trải nghiệm thử.”
Màn đêm buông xuống, thành phố đèn đuốc sáng trưng, nhờ có lớp mây bên ngoài bảo vệ nên cũng không cần lo lắng ánh sáng bị khúc xạ ra ngoài.
Cuộc sống về đêm những năm này khá phong phú, ngoài tivi, trò chơi điện tử, còn có một số trận đấu thể thao, buổi hòa nhạc… tính chuyên nghiệp không cao, cũng xem như là tự mua vui cho mình.
“Thế giới vĩnh tồn, văn minh bất hủ – quả là một viễn cảnh hùng vĩ.”
…
…
Thời gian trôi đi từng ngày, Thiên Không Chi Thành chính thức vượt qua khe nứt khổng lồ kia, tạm biệt dãy núi cao mười vạn mét, tiến về một phương hướng xa xôi hơn.
Phía trước là một thảo nguyên nhiệt đới rộng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi!
Ngay cả khi đứng ở độ cao năm vạn mét nhìn ra xa, vẫn không thể thấy được điểm cuối – chỉ riêng diện tích của một vùng thảo nguyên này có thể đã vượt qua cả Trái Đất!
Vô số động vật hoang dã sinh sống tại đây.
Những con rắn biết gào thét, sư tử có cánh, cho đến những con sói hoang màu hồng phấn, những con gấu với dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu… các loài sinh vật mới nhiều đến mức đếm không xuể!
Từng hồ nước xanh biếc điểm xuyết giữa thảo nguyên, vì quy mô của những hồ nước này vô cùng khổng lồ, thường rộng đến hàng triệu kilômét vuông, mọi người có chút không phân biệt nổi chúng là biển hay là hồ nữa.
Vô số con sông chảy giữa các hồ, tạo thành một mạng lưới sông ngòi dày đặc.
Còn về tốc độ bay của thành phố, được rồi, không nhanh lắm, khoảng 5 kilômét một giờ.
Công nghệ quả thực đã phát triển, nhưng khối lượng của Thiên Không Chi Thành đã tăng hơn năm mươi lần, một vật thể khổng lồ cấp độ này, thực sự không có cách nào bay siêu thanh như máy bay được, vẫn chỉ có thể từ từ bay lượn… nhưng bây giờ cũng không quá vội, chế độ công suất thấp, chậm rãi đào kho báu cũng khá tốt.
Và các đội đào kho báu cuối cùng cũng đã bận rộn trở lại.
Thời đại đang phát triển, việc đào kho báu không bao giờ ngừng nghỉ!
Đây là một buổi học sinh tồn ngoài trời của thời đại mới.
Không giống như các buổi học trải nghiệm trước đây, ví dụ như lúc còn đóng quân gần khe nứt, mỗi khu rừng đều đã được thăm dò, không có gì nguy hiểm.
Nhưng bây giờ thì khác, không ai biết bên dưới bụi cỏ kia ẩn giấu thứ gì.
Đó là ẩn số, cũng là thử thách!
“Các em học sinh, bây giờ chúng ta đã đến một địa điểm xa lạ, cuối cùng cũng đã đến lúc đội đào kho báu thể hiện bản lĩnh rồi! Thấy không? Kho báu kia đang được chôn sâu dưới lòng đất, chờ đợi chúng ta khai quật.”
“Đừng nghĩ rằng nhặt rác là đơn giản, trong đó cũng có rất nhiều mẹo…”
Trung tá Lục Ưng đang đứng ở rìa thành phố, dạy dỗ thế hệ trẻ.
Làm thế nào để tìm kiếm kho báu, làm thế nào để tránh né nguy hiểm, làm thế nào để bắt giữ sinh vật siêu phàm…
Trung tá Lục Ưng đem kinh nghiệm của mình ra, miêu tả lại một cách tỉ mỉ.
Ngay trong lớp học nghiêm túc này, một nam sinh tên Hải Bằng lại bật cười “khúc khích”, thì thầm to nhỏ với bạn bè.
Vài nữ sinh khác cũng đang cười trộm, ảo tưởng về cảnh mình đào được kho báu, được vạn người ngưỡng mộ.
Bọn họ vô cùng phấn khích.
Cảm giác bí ẩn của việc đào kho báu đang kích thích thần kinh của họ.
Lứa trẻ này đều mười ba tuổi, nam sinh cao trung bình một mét bảy lăm, nữ sinh cũng cao một mét sáu lăm.
Xem như thể năng đã đạt đến cấp độ người trưởng thành, nhưng trí tuệ lại chỉ dừng ở cấp học sinh trung học cơ sở.
Tiếng ồn ào ngày càng lớn, ngay cả giọng giảng bài của Trung tá Lục Ưng cũng bị những lời nói riêng của học sinh che lấp mất.
Tất cả các quân nhân đều thấy rõ, nhưng không hề tức giận, chỉ nhìn bọn họ ồn ào, vì họ đã nhận được thông báo, những đứa trẻ này sẽ được nhận một chương trình giáo dục đặc biệt.
“Tiếp theo tôi sẽ nói về những điều cần lưu ý trước khi xuất phát…”
Từng chiếc ba lô sinh tồn được phát xuống.
Thiên Không Chi Thành lướt qua từ trên cao, che khuất ánh mặt trời, để lại một bóng râm khổng lồ trên mặt đất.
Nhưng các loài động vật hoang dã lại không hề hay biết, chỉ nghĩ rằng đây là một đám mây trắng bình thường.
Trong lòng Lục Ưng có chút hả hê, anh chỉ dạy theo quy trình một lượt, cầm một thứ giống như máy dò kim loại, rồi lại nhặt lên một hòn đá đen thui.
Lập tức, máy dò cảm ứng được gì đó, kêu lên “tít tít tít”.
“Thấy không, các em học sinh, loại khoáng thạch Hắc Thiết phổ biến nhất, sóng duy tâm mà nó phát ra có dạng đồ thị hình sin, rất có quy luật!”
“Nhưng đừng hoàn toàn dựa vào máy tính, vì khoáng thạch Hắc Thiết thường có khoáng vật cộng sinh, những khoáng vật này sẽ gây nhiễu.”
“Sóng của các mạch khoáng phổ biến, các em tốt nhất nên ghi nhớ.”
Bên dưới vẫn là những tiếng trò chuyện rôm rả đầy phấn khích.
“Trung tá, sóng của khoáng Tinh Kim là gì ạ?” Một học sinh đột nhiên giơ tay hỏi.
“Tinh Kim à… cũng là hàm sin, tương tự như Hắc Thiết, nhưng đỉnh sóng và đáy sóng phẳng hơn. Việc phân biệt này không hề dễ dàng, rất dễ bỏ qua.”
Mình nói cũng như không, các cậu không thật sự nghĩ rằng mình có thể tìm được Vĩnh Hằng Tinh Kim đấy chứ – Lục Ưng không ngừng thầm chửi trong lòng.
“Loại khoáng thạch quý giá nhất mà chúng ta từng đào được là gì ạ?”
“Gần như là Tinh Kim rồi, những khoáng vật hiếm hơn thường được chôn ở những nơi rất sâu, hoặc có một số sinh vật bảo vệ.”
“Khụ khụ,” Lục Ưng kiên nhẫn nói: “Ngoài ra còn có một phương pháp tìm kiếm khác, đó là dựa vào siêu năng lực của bản thân. Cái này tôi sẽ không nói nhiều, mọi người tự dựa vào bản lĩnh của mình.”
Vì khoáng vật siêu phàm trên Đại Lục Bàn Cổ rất thưa thớt, việc định cư lâu dài ở một nơi thường sẽ dẫn đến nghèo đói.
Khe nứt dưới lòng đất tuy khá đặc biệt, xem như giàu có, nhưng sản vật phần lớn đều là hàng tiêu hao.
Khoáng vật dưới lòng đất sớm đã bị Trùng tộc ở khe nứt ăn sạch, do đó kho dự trữ khoáng vật của loài người đã sớm báo động, thậm chí đã giảm xuống dưới mức cảnh báo 20%, cũng khó trách chính phủ âm thầm lo lắng, muốn chạy khỏi nơi đó.
“Được rồi, không nói nhảm nữa, bây giờ mỗi người hãy nhận lấy người bạn đồng hành của mình, chăm sóc tốt cho người bạn này.”
“Nó sẽ đồng hành cùng các em ít nhất một ngày đấy!”
Thiên Lôi Trúc — gói ghém xúc cảm trong từng trang