Virtus's Reader
Sơn Hà Tế

Chương 236: CHƯƠNG 233: NÀNG QUAN TÂM TA

Vẫn là lời trêu chọc quen thuộc, nhưng lần này còn áp sát hơn lần trước.

Nữ nhân này rất cao, chỉ thấp hơn Lục Hành Chu nửa cái đầu. Với tư thế nâng cằm này, gương mặt xinh đẹp của nàng khẽ ngẩng lên, cảm giác như nàng có thể hôn lên bất cứ lúc nào.

Đôi môi nàng hơi dày, không son phấn mà vẫn đỏ tươi diễm lệ, trông gợi cảm vô cùng, mị hoặc tuyệt luân.

Nhưng trong lòng Lục Hành Chu lại chẳng có chút cảm giác diễm lệ nào, cái cảm giác kinh hãi đến chết điếng như thể tính mạng ngàn cân treo sợi tóc lại một lần nữa ùa về trong tim.

Lần này mà đáp sai thì thật sự toi mạng, lúc đó dù ngươi có vài phần tư sắc cũng vô dụng.

Giờ khắc này, tâm trí Lục Hành Chu thanh tĩnh chưa từng có, suy nghĩ xoay chuyển cực nhanh, lướt qua vô số ý niệm: "Ta cảm thấy... phán đoán của người có lẽ đã sai."

Long Khuynh Hoàng không tài nào ngờ được câu trả lời của hắn lại là thế này, vô cùng ngạc nhiên: "Cớ sao lại nói vậy?"

"Ta đồng ý rằng đây rất có thể là một cái bẫy nhắm vào người, nhưng chưa chắc đã chỉ nhắm vào một mình người." Lục Hành Chu nói: "Bệ hạ cũng biết, một trong Ngũ Phương Quỷ Đế của Diêm La Điện cũng đã tới."

"Thì sao chứ?"

"Nếu Quỷ Đế xác nhận long cốt là thật, liệu có thông báo cho Diêm Quân không?" Lục Hành Chu nói: "Mà nếu mạng lưới tình báo của Diêm La Điện còn có thể biết được chuyện xa xôi như vậy, thế thì Thiên Dao Thánh Địa, nơi có mạng lưới bao trùm hơn cả Diêm La Điện thì sao? Bọn họ có biết không?"

Long Khuynh Hoàng nói: "Ý ngươi là, nơi đây sẽ hình thành một cục diện hỗn loạn đa phương? Sao ngươi không cho rằng ván cờ này chính là do Thiên Dao Thánh Địa bày ra?"

"Bởi vì Thiên Dao Thánh Địa và Diêm La Điện là thế lực đối địch... Cuối năm ngoái, Thiên Dao Thánh Địa đã vây quét Diêm Quân, còn bị nàng ta đả thương mấy người."

Long Khuynh Hoàng ra vẻ đăm chiêu: "Nói tiếp đi."

"Giả sử đây là ván cờ do Thiên Dao Thánh Địa bày ra, họ không nên dẫn cả Yêu Hoàng và Diêm Quân, hai đối thủ lớn, cùng đến một lúc, vì sẽ rất khó khống chế, khả năng đổ bể là quá lớn. Nếu là ta bày mưu, ta sẽ phái người cắt đứt mọi kênh thông tin đến các thế lực khác, lôi kéo đồng minh, chỉ tập trung nhắm vào một mình bệ hạ, như vậy xác suất thành công sẽ cao hơn rất nhiều. Cứ rêu rao tin tức khắp thiên hạ thế này, dẫn dụ đám thế lực hổ lốn như Diêm La Điện tới để làm gì?"

Sắc mặt Long Khuynh Hoàng trở nên nghiêm túc: "Ngươi nói có lý, không giống tác phong của Thiên Dao Thánh Địa. Nhưng liệu có khả năng là họ cố tình làm vậy để mọi thứ trông chân thực hơn không?"

"Lợi bất cập hại, sẽ không đâu." Lục Hành Chu nói: "Hiện tại ta rất khó phán đoán đối phương muốn làm gì, nhưng bệ hạ có thể kiên nhẫn thêm một chút, điều tra thêm một chuyện nữa được không? Có lẽ sẽ nghiệm chứng được."

"Ngươi nói đi."

"Điều tra xem Thiên Sương Quốc có thế lực nhất phẩm nào ẩn hiện ở sông băng không." Lục Hành Chu quả quyết nói: "Nếu ngay cả Thiên Sương Quốc ở gần nhất mà cũng không có cường giả nào xuất hiện, vậy ta có bảy tám phần chắc chắn kết luận rằng, chính Thiên Sương Quốc đang bày trận để dẫn dụ bệ hạ và Thiên Dao Thánh Chủ tái chiến một trận, đồng thời làm suy yếu lực lượng của cả Đại Càn và Yêu Vực."

Long Khuynh Hoàng nhếch đôi môi đỏ, không thể không thừa nhận phân tích của hắn rất có lý.

Chỉ có tình huống này mới có thể giải thích được việc dẫn dụ các thế lực không quan trọng của Đại Càn như Diêm La Điện tới, chỉ cần thế lực của Thiên Sương Quốc không đến là được. Hoặc là họ bảo toàn thực lực, căn bản không xuất hiện, hoặc là âm thầm ẩn nấp, chờ Đại Càn và Yêu Hoàng đánh đến hỗn loạn rồi xem có cơ hội đục nước béo cò hay không.

Để nghiệm chứng phán đoán này, chỉ cần kiểm tra xem có thế lực nào của Thiên Sương Quốc ẩn hiện ở đây là được.

Nhưng việc này không dễ nghiệm chứng... Thần niệm của Long Khuynh Hoàng có thể bao trùm và dò xét tùy ý, nhưng tu sĩ không phải vật chết, nếu đã có chuẩn bị từ trước, tự khắc sẽ có cả đống phương pháp để ngăn chặn thần niệm dò xét từ xa.

Lục Hành Chu nghiêm túc nói: "Thật ra ta có một biện pháp trực tiếp nhất, bệ hạ có muốn thử không..."

"Ừm?"

"Cứ trực tiếp quay về Yêu Vực là được rồi."

Chỉ cần ta nằm im mặc kệ đời, thì chẳng ai lợi dụng được ta cả.

Long Khuynh Hoàng cười lắc đầu: "Nếu thật sự là Thượng Cổ long cốt, đó là thứ ta bắt buộc phải có, không thể coi như chưa từng có chuyện đó được."

Lục Hành Chu im lặng, vẻ mặt có chút tiếc nuối.

Long Khuynh Hoàng nói: "Ngược lại là ngươi, tại sao lại đưa ra đề nghị này, không sợ ta thật sự trực tiếp mang ngươi về sao?"

Lục Hành Chu trầm mặc.

Hắn biết Long Khuynh Hoàng sẽ không từ bỏ, đề nghị này thực chất là vì Thiên Dao Thánh Địa và Diệp phu nhân.

Thiên Dao Thánh Địa nói gì thì nói cũng là nhà mẹ đẻ của Tiểu Bạch Mao, có thể giúp họ thoát khỏi ván cờ này đương nhiên là tốt nhất. Mà Diệp phu nhân tám phần cũng nghe được tin tức về long cốt, giờ khắc này chắc đang xâm nhập vào vùng lõi để dò xét. Nàng dù sao cũng chỉ mới nhất phẩm, tùy tiện tham gia vào cuộc chiến cấp Siêu Phẩm thế này, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Nếu tâm điểm của cơn bão này là Yêu Hoàng mà cũng rời đi, thì tự nhiên sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

So với kết cục tất cả đều vui vẻ đó, việc mình bị bắt về Yêu Vực có là gì, dù sao cũng chẳng phá được phòng ngự của nàng.

Đáng tiếc, Long Khuynh Hoàng hiển nhiên sẽ không dễ dàng từ bỏ... Vậy thì phải tìm cách thông báo cho Thiên Dao Thánh Địa mới được.

Sự trầm mặc của Lục Hành Chu rõ ràng đã khiến Long Khuynh Hoàng hiểu lầm, nàng cười tủm tỉm nói: "Yên tâm, ta cũng không dễ đối phó như vậy đâu. Có được phân tích của ngươi, trong lòng ta càng chắc chắn hơn nhiều, đến lúc đó ai là chim sẻ rình sau lưng còn chưa biết được đâu."

Câu hỏi trước đây của nàng, "Nhân loại muốn giết ta, Trần Vũ nhà ngươi sẽ làm thế nào", cũng đã có được đáp án.

Hắn đang lo lắng cho an nguy của mình.

Lục Hành Chu trưng ra vẻ phiền muộn đạt trình độ ảnh đế, thấp giọng nói: "Nếu bệ hạ một mực muốn đi... một khi đại chiến Siêu Phẩm thật sự bùng nổ, chút tu vi này của ta căn bản không chịu nổi, còn làm liên lụy bệ hạ phải phân tâm chiếu cố. Chẳng bằng cứ để ta ở bên ngoài, đến lúc đó nếu người thật sự đoạt được long cốt, hãy quay lại tìm ta."

Thật ra Long Khuynh Hoàng cũng không nghĩ nhiều đến việc quay lại tìm Lục Hành Chu, tiểu mỹ nhân trêu đùa một chút là được rồi, chẳng lẽ còn thật sự cùng hắn nghiên cứu cách phá phòng ngự sao? Hắn có phá được đâu.

Nhưng nhìn dáng vẻ phiền muộn của tiểu nam nhân, tựa như rất không nỡ để mình rời đi, lại hoàn toàn ăn khớp với lời A Đoàn nói "hắn thật ra trong lòng rất ái mộ người". Long Khuynh Hoàng ngược lại thật sự nảy sinh ý nghĩ sẽ quay lại tìm hắn, nàng cười mỉm vỗ nhẹ lên khuôn mặt tuấn tú của hắn: "Vậy ngươi cứ ở đây chờ, đừng chạy lung tung."

Nói xong, nàng trực tiếp biến mất không thấy tăm hơi.

Lục Hành Chu thở phào một hơi thật dài, cảm giác mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo.

Vậy mà cứ thế thoát thân...

Đừng nhìn bề ngoài không khí thỉnh thoảng có vẻ kiều diễm mập mờ, chủ đề nói chuyện toàn là yêu hay không yêu, thực chất mỗi một khắc đều là đang nhảy múa trên lưỡi đao. Yêu Hoàng chung quy vẫn là Yêu Hoàng, nếu có một sát na nào cảm thấy ngươi bất lợi cho nàng, lật mặt còn nhanh hơn lật sách, có đẹp trai đến mấy cũng vô dụng.

Trước đó nàng định dẫn hắn đến trung tâm sông băng, chính là căn bản không hề để tâm đến sống chết của hắn. Bất kể có phải cạm bẫy hay không, trong một cuộc hỗn chiến cấp cao như vậy, Lục Hành Chu chỉ là tứ phẩm mà bị cuốn vào, không chết cũng phải lột một lớp da. Cho đến giờ khắc này mới xem như dùng thiện ý đổi lấy thiện ý, chịu để hắn ở lại đây, coi như đã bắt đầu để tâm đến an toàn của hắn.

Mặc dù thiện ý của Lục Hành Chu phần nhiều là nhắm vào Thiên Dao Thánh Địa và Diệp phu nhân, nhưng cũng thật sự đã giúp Long Khuynh Hoàng không ít... Lục Hành Chu bây giờ cũng không biết mình có được tính là kẻ hai mang không nữa.

Bất kể thế nào, chỉ cần nàng không đi theo kè kè bên cạnh, mà dồn tinh lực vào việc dò xét xem có cường giả Thiên Sương Quốc hay không, thì Lục Hành Chu sẽ có thêm nhiều không gian để hành động.

Lục Hành Chu nhanh chóng lấy ra một ống pháo hoa từ trong giới chỉ rồi châm lửa, "vút" một tiếng, một cột khói đen bay thẳng lên trời cao.

Chỉ một lát sau, một bóng người thoáng hiện.

Giọng nói quen thuộc của Kỷ Văn Xuyên vang lên: "Vãi chưởng, thật sự là ngươi! Sao ngươi dám đến cái nơi quỷ quái này, không muốn sống nữa à? A... A Nhu, cho thúc thúc ôm một cái nào~ Quái lạ, sao hai năm không gặp mà con bé vẫn là một nhóc tì thế này?"

A Nhu ghét bỏ lùi lại: "Không muốn đâu, người chú hôi lắm."

"Hầy, cái đồ quỷ này, ngoài sư phụ ngươi ra thì ai cũng hôi hết đúng không?"

"Cũng không hẳn, tỷ tỷ thì rất thơm, còn là nam nhân thì đều hôi."

Kỷ Văn Xuyên: "..."

Lục Hành Chu bước tới ôm Kỷ Văn Xuyên một cái, thấp giọng nói: "Không phải lúc nói chuyện phiếm đâu, chuyện ở đây ngươi không nói cho Diêm Quân biết chứ?"

"Không có, tình hình ở đây quỷ dị lắm, ta thấy Diêm Quân mà tham gia vào thì chẳng có gì tốt đẹp. Long cốt thứ này, cho dù có hoạt tính đi nữa, thì cũng là đám Âm Thi Tông bọn họ vui mừng, với chúng ta cũng không hợp cho lắm, không nhất thiết phải có được."

Đây mới đúng là trực giác thuần túy biết tìm lợi tránh hại. Lục Hành Chu nhẹ nhõm hơn ba phần: "Nàng không đến là tốt rồi, chuyện này mà nàng thật sự tham gia vào thì sẽ thành một mớ hỗn loạn."

"Ngươi không muốn gặp nàng à?"

"Không muốn. Nhớ nàng làm gì, trên đời này hết đàn bà rồi chắc?"

"Ngươi... Thôi được rồi." Kỷ Văn Xuyên nói: "Dù sao nếu có ngươi ở đây, ta biết mình không cần phải động não nữa, nói đi, tình hình thế nào?"

"Ta chỉ muốn xác nhận một chuyện... Ngươi dò xét ở đây cũng được một ngày rồi nhỉ, có gặp cường giả nào của Thiên Sương Quốc không?"

"Không có. Nơi này lớn như vậy, muốn gặp được ai cũng khó."

"Không, vị trí đào được mảnh vỡ long cốt rất rõ ràng, chỉ cần đến đó điều tra, thì rất có khả năng sẽ gặp nhau, thậm chí trước khi ngươi đến lẽ ra đã phải bùng nổ mấy trận xung đột rồi. Vậy ngươi có thấy dấu vết chiến đấu nào ở đó không?"

Kỷ Văn Xuyên giật mình: "Có dấu vết đào bới, nhưng đúng là không có dấu vết chiến đấu. Bị ngươi nói thế này, quả thật có điểm không ổn."

"Chuyện này có quỷ, long cốt rất có khả năng căn bản không tồn tại, mặc dù ta cũng không biết mảnh vỡ kia từ đâu ra." Lục Hành Chu nói dồn dập: "Ta không vào được trung tâm sông băng, nhưng ngươi thì không vấn đề gì, giúp ta lẻn vào xem thử, nếu phát hiện người của Thiên Dao Thánh Địa, giúp ta đưa một tin."

"Này, nếu bên trong thật sự bị Thiên Dao Thánh Địa mai phục, ngươi muốn ta đi chịu chết à?"

"Chỉ là đưa tin thôi mà, hai quân giao chiến còn không chém sứ giả nữa là." Lục Hành Chu nhanh chóng viết một bức thư nhét vào cổ áo Kỷ Văn Xuyên: "Với lại, đây là thư của ta, đạo sư của ta hiện giờ tám phần là đang trà trộn cùng đám người Thiên Dao Thánh Địa, ngươi nói với nàng, còn ham hố long cốt nữa, ta sẽ đem khăn che mặt của nàng ra bán đấu giá công khai."

"... Ngươi chắc chắn cái kiểu uy hiếp này là dành cho đạo sư của ngươi chứ không phải nhân tình à?"

"Lắm lời thế làm gì, nhanh lên."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!