Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 101: CHƯƠNG 101: NỤ HÔN ĐẦU TIÊN

Niếp Thanh Lam nhìn vào trong chăn, thực ra không thấy rõ, nhưng cũng có thể nhìn loáng thoáng. Sau khi tỉnh lại, thần trí nàng đã hoàn toàn minh mẫn, nên lập tức ý thức được mình đang cầm thứ gì đó nóng hổi. Nàng giật mình buông tay, xấu hổ vô cùng, đặc biệt khi nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lục Minh, nàng càng hối hận đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

“Anh tỉnh rồi à?” Niếp Thanh Lam muốn làm cho sự xấu hổ biến mất, nhưng lại không nghĩ ra cách gì.

Lúc này, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng ướt át, mắt như say, mũi nhỏ hít thở không ngừng. Lục Minh biết nàng xấu hổ, trái tim đang đập loạn, thật muốn ôm nàng, muốn hôn vào cánh môi anh đào kia, tận tình tìm kiếm hương vị ngọt ngào trong miệng nàng.

Lục Minh nhẹ nhàng áp sát, Niếp Thanh Lam nhìn thấy, tựa hồ như biết hắn muốn làm gì, giống như một cô gái rụt rè, đưa tay ngăn cản.

Vừa có chút vui mừng lẫn chờ mong, bàn tay nhỏ bé vô lực chống cự, cũng không chạy trốn, mà là mang ý xấu hổ chờ đợi, chờ đợi hắn nhanh hôn mình. Nàng nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, đợi Lục Minh hành động thân mật. Nhưng Cảnh Hàn phía sau đột nhiên xoay người, trong mộng nói "Ừm, đừng mà", cực kỳ mơ hồ, Lục Minh và Niếp Thanh Lam cũng không nghe rõ nàng đang muốn nói cái gì.

Bất quá, cả hai đều sợ Cảnh Hàn tỉnh giấc, giật mình dừng lại.

Qua một hồi lâu, nghe thấy hô hấp của Cảnh Hàn dần ổn định, tiếp tục ngủ, hai người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Trong lòng hai người, cũng có cảm giác kích thích khi vụng trộm. Cảnh Hàn đang nằm bên cạnh, nhưng hai người lại đang sau lưng nàng... Tiếng tim đập của hai người có thể nghe rất rõ ràng.

Niếp Thanh Lam hờn dỗi nhìn Lục Minh, vẻ kiều mị tuyệt thế vô song này, làm cho hắn phải thốt lên, ngay cả vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành cũng khó sánh bằng.

“Cái đồ xấu xa kia, tránh ra một chút!” Niếp Thanh Lam cảm thấy cái nóng từ Lục Minh càng lúc càng mãnh liệt.

Mặc dù hai người chưa đụng chạm, nhưng thứ kia cứ chạm vào bụng nàng khiến lòng nàng hoảng loạn.

Niếp Thanh Lam vừa ngượng ngùng vừa tò mò, nàng đương nhiên đã nghe nói qua bộ phận sinh dục của đàn ông có hình dáng gì. Khi nhìn thấy của con nít thì lại chẳng có cảm giác gì, đôi lúc nhìn những bức ảnh chụp khỏa thân trong lúc phá án, nhưng nàng không có cảm giác gì, chỉ thấy nó cực kỳ xấu xí và làm cho nàng có phản cảm đối với phần dưới của đàn ông.

Bình thường, gia đình hay hối thúc kết hôn, nhưng một người ham công tiếc việc như nàng thì chuyện đám cưới kết hôn được vứt sang một bên, sau đó nhìn thấy Lục Minh, cảm thấy tiểu tử này thuận mắt cho nên nhờ hắn ứng phó với cha mẹ một chút.

Không ai ngờ rằng sau khi kết giao với Lục Minh, Niếp Thanh Lam mới phát hiện ra bản thân dần dần thay đổi.

Thật không ngờ tình yêu nam nữ cứ như một ngọn lửa bùng cháy mà không cần chất dẫn cháy, tiểu tử Lục Minh này rất khác biệt so với người đàn ông bình thường, làm cái gì cũng không theo nguyên tắc, thế nhưng tiểu tử này lại thích Cảnh Hàn, mỹ nhân lạnh lùng làm cho mình vừa tức giận vừa kinh ngạc... bản thân bị mị lực của hắn hấp dẫn mà không hề hay biết.

Tên háo sắc ngươi chẳng những xấu, mà đồ vật bên dưới cũng xấu muốn chết!

Niếp Thanh Lam cực thẹn, muốn đánh cho Lục Minh một quyền, muốn làm hư đồ vật bên dưới của hắn để biểu thị lòng kháng nghị của nàng, nhưng trong lòng lại có chút kỳ quái, thứ xấu xa của hắn sao mà nóng như lửa vậy? Hơn nữa lại còn lớn nữa, cứ nghĩ thứ đó chỉ cỡ ngón tay mình, cùng lắm là lớn hơn một chút, ai ngờ lại đáng sợ đến vậy...

Nếu để nó đi vào, liệu cơ thể có bị nó xé rách không?

Mang theo sự sợ hãi, Niếp Thanh Lam vội vàng lui bụng về một chút, chống lại sự xâm phạm táo bạo đó.

Cái nóng lập tức giảm, trong lòng có một chút mất mát không nói nên lời. Niếp Thanh Lam nhớ lại cảm giác trên tay lúc nãy, cảm thấy xấu hổ, nghĩ lại hình như nó cũng không tệ như mình tưởng, mặc dù vừa nóng vừa cứng, còn to đến mức dọa người, nhưng cảm giác cũng không đáng sợ.

"Anh thật sự không sao?" Niếp Thanh Lam sợ Lục Minh nhìn ra bản thân đang nghĩ đến thứ đó, bối rối hỏi.

"Không sao, nhưng về sau em đừng đến gần, rất nguy hiểm!" Lục Minh vội vàng cảnh báo nàng, nàng không có tiên thiên chân khí, bị đông lạnh chắc chắn sẽ mất mạng!

"Vừa rồi nếu bọn em không cứu anh, anh sẽ càng nguy hiểm hơn. Thôi được rồi, em muốn ngồi dậy...!" Niếp Thanh Lam tuy nói như vậy, nhưng thật sự không muốn, nàng giả vờ muốn ngồi dậy, nhưng Lục Minh đã giơ tay ôm lấy vai nàng, nàng liền thoải mái nằm xuống, nhưng trong miệng lại khẽ cằn nhằn: "Người ta muốn ngồi dậy mà... muốn ôm thì quay lại ôm Cảnh Hàn muội muội đi! Nàng ta vì cứu anh mà không tiếc cởi quần áo để dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm cho anh, người đẹp băng giá xả thân cứu anh, anh có cảm động không?"

"..." Lục Minh cạn lời, đối với Cảnh Hàn, Niếp Thanh Lam vô cùng cảm động.

Hai nàng xả thân cứu giúp, cả đời hắn sẽ không quên, nhưng hắn không muốn nói hai tiếng cảm ơn.

Hắn muốn ôm Niếp Thanh Lam bởi vì lúc hờn dỗi, nàng chu môi anh đào ra, làm hắn rất muốn hôn một cái. Nếu không thì không thể kìm nén được sự kích động trong lòng. Lục Minh nhẹ nhàng cúi đầu, nhắm thẳng mục tiêu.

Trong khoảnh khắc đó, Niếp Thanh Lam lấy tay ngăn cản môi Lục Minh, làm cho hắn hôn lên tay nàng. Niếp Thanh Lam như bị điện giật, toàn thân run lên, thở dốc nói: "Đây là nụ hôn đầu tiên của em, em sẽ không hôn đâu, còn anh?"

"Anh là lần thứ một trăm rồi!" Lục Minh cười.

Thật ra thì đây cũng là lần đầu tiên hắn hôn, nhưng nếu nói cho đúng thì đây không phải là nụ hôn đầu tiên của hắn.

Khi còn bé dại không hiểu chuyện, nhìn thấy trên TV hôn nhau, thường cùng Trầm Khinh Vũ tập hôn, đây là trò chơi con nít của hai đứa trẻ, không nồng nhiệt như người lớn, đại loại là môi người này chạm môi người kia một cái, rồi lại chạm lại... hơn nữa nếu không cẩn thận dính nước bọt, thì sẽ giận dỗi lắm.

Lớn lên một chút, Trầm Khinh Vũ cấm không cho hắn hôn, còn nói nam nữ không được làm vậy. Bất quá có lúc nửa đêm Lục Minh tỉnh giấc, thường phát hiện ra nàng ta lén bò đến hôn mình.

Đương nhiên Lục Minh giả bộ ngủ, chờ Trầm Khinh Vũ trở về chỗ ngủ thì bò xuống hôn nàng gấp đôi số lần.

Lúc ấy hắn còn nhỏ, nên cứ nghĩ hôn môi là điều xấu.

"Thật muốn thử?" Niếp Thanh Lam vô cùng khẩn trương, trong lòng nàng rất mong chờ, muốn biết cảm giác hôn nhau ra sao, đó là điều tuyệt vời nhất trên thế gian. Nhưng nàng lại sợ, sợ hắn sau khi hôn xong nổi cơn cuồng loạn, cởi hết quần áo của mình ra, rồi làm cho chuyện đã rồi, mặc dù bản thân đối với hắn cũng có chút động tâm, nhưng chưa đến mức đó. Hơn nữa Cảnh Hàn còn nằm bên cạnh, lỡ như nàng nhìn thấy Lục Minh và mình đang hôn nhau, có chạy ra ngoài mà khóc không?

"Anh dạy em, nhớ trả học phí đấy nhé!" Lục Minh chuẩn bị hôn lần ba, thì Niếp Thanh Lam đột nhiên giật mình kêu lên, ngã khỏi giường.

Thì ra, trong lúc nàng lùi lại, sợ đụng phải cái nóng của Lục Minh, tâm tình đặc biệt khẩn trương nên đã ra sát mép giường. Khi Lục Minh tiếp cận thì trong lòng hoảng hốt nên ngã lăn xuống giường.

Cảnh Hàn đang ngủ bừng tỉnh lại, nhìn thấy Niếp Thanh Lam bối rối và Lục Minh, ngạc nhiên hỏi: "Hai người?"

Niếp Thanh Lam vội vàng lắc đầu khoát tay, biện minh: "Không có, chúng ta chưa làm gì cả, chúng ta vẫn chưa hôn nhau, cũng không làm gì hết. Chỉ là chị không cẩn thận nên bị ngã khỏi giường. Lục Minh, anh nói đúng không?"

"Đúng vậy, quả thật chưa hôn nhau, nhưng có hai mỹ nữ bên cạnh, hôm nay anh không hôn một trong hai, thì uổng phí kiếp này!"

Niếp Thanh Lam rớt xuống đất, khoảng cách hơi bị xa, mà phản kháng rất tốt, khiến Lục Minh buông tay. Còn Cảnh Hàn đang ở bên cạnh, nàng không đề phòng Lục Minh tấn công bất ngờ, cho nên hắn lập tức xoay người, ôm lấy Cảnh Hàn đè lên giường, cúi đầu xuống, nhắm ngay đôi môi mềm mại kia. Cảnh Hàn bị tấn công vào môi, toàn thân run rẩy, nhưng lập tức phản kháng muốn đẩy Lục Minh ra.

Nàng há môi, cảm thấy đầu lưỡi nóng như lửa của Lục Minh mò vào, tính mạng và linh hồn như bị hắn hút cạn, khoái cảm dần dâng trào...

Nếu không phải do Niếp Thanh Lam sợ hãi kêu lên, phỏng chừng Cảnh Hàn vẫn còn chìm đắm trong đó.

Nàng lập tức giãy giụa, tránh xa Lục Minh ra, nhảy xuống mặt đất, ngực không ngừng phập phồng.

Khuôn mặt lạnh lùng của nàng đỏ ửng lên, đôi môi anh đào ướt át, đỏ mọng, theo bản năng đưa tay khẽ vuốt nơi Lục Minh vừa hôn, sau đó giận dữ trừng mắt nhìn hắn, không nói lời nào, chạy vội ra ngoài.

"Anh... anh đem nụ hôn đầu tiên của anh dành cho cô ấy!" Trong lòng Niếp Thanh Lam vừa kinh ngạc vừa thất vọng.

Nàng kinh ngạc, bởi vì không ngờ Lục Minh lại to gan đến thế, dám làm chuyện này ngay trước mặt nàng. Còn thất vọng là vì hành động vừa rồi của chính mình, nếu như lúc nãy mình không cự tuyệt hắn, thì người nhận được nụ hôn đầu tiên của hắn đã là mình rồi.

Niếp Thanh Lam suýt nữa bật khóc thành tiếng.

Vừa rồi mới cạnh tranh với Cảnh Hàn, bây giờ nàng ta đã dẫn trước không biết bao nhiêu rồi...

"Hoặc là không làm, hoặc là làm cho tới cùng, dứt khoát lấy đi nụ hôn đầu tiên của em!" Lục Minh vừa nhìn thấy vẻ mặt mất mát cùng khóe mắt như muốn rơi lệ của Niếp Thanh Lam, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa, đồng thời dũng khí lại trỗi dậy, cảm giác như một nam tử hán đại trượng phu phải làm những gì đáng làm. Vì vậy ôm nàng vào lòng, ôm chặt cứng, không đợi Niếp Thanh Lam kêu lên, đè lên người nàng, vẫn theo cách cũ, đặt một nụ hôn thật sâu lên môi nàng.

"A. . ." Niếp Thanh Lam còn chưa kịp kêu lên đã bị nụ hôn của Lục Minh lấp kín môi nàng.

Nàng cảm giác đôi môi nóng lên, bị đánh lén bất ngờ, nhưng cảm giác không giống như trong mơ.

Niếp Thanh Lam chỉ cảm thấy thân thể dần nóng lên, khi Lục Minh bá đạo hôn lên môi, nàng phát hiện ra, làm một người bị chinh phục, cảm giác thật tuyệt vời làm sao. Thì ra một người phụ nữ bị đàn ông chinh phục lại có cảm giác như vậy, hơn nữa, càng phản kháng lại càng nhận được sự chinh phục mạnh mẽ hơn. Hắn thật bá đạo, quả thật khiến mình như một tù binh nhỏ bé. Niếp Thanh Lam bị hôn đến mơ màng, có một cảm giác cổ quái, tựa hồ như bản thân sinh ra đã thích hợp làm một người bị chinh phục, trời sinh đã phải làm một tù binh nhỏ bé.

Hình như đây là bản năng do chưa từng hôn ai, thì ra cũng sẽ tự nhiên mà biết cách đáp lại nụ hôn, cùng hắn triền miên.

Thế giới chìm đắm...

Không biết từ khi nào, hai tay Niếp Thanh Lam đã quấn quanh cổ Lục Minh, nàng cam tâm để hắn hôn, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn của hắn, thần phục hắn, dâng hiến cho hắn tất cả, bất kể hắn muốn gì, nàng cũng sẽ cho hắn, mặc hắn khinh bạc vô lễ, mặc hắn bá đạo, mặc hắn mạnh mẽ mút lấy đầu lưỡi mềm mại của mình.

Cái cảm giác này, cả người bị hắn chinh phục, tâm hồn như bị hắn hút đi.

Mũi của Niếp Thanh Lam, phát ra một thứ rên rĩ hạnh phúc mà bản thân chưa từng nghe qua, tiếng thở hổn hển khe khẽ này, cũng là tự nhiên mà có.

“Này, năm phút rồi, hai người vẫn chưa đủ sao?” Cửa phòng không biết từ khi nào lại mở ra, Cảnh Hàn nghiêm mặt đứng ngoài, nàng giả vờ không quan tâm, nhưng chỉ cần không mù, ai cũng có thể thấy nàng đang ghen, làm cho Lục Minh và Niếp Thanh Lam vội vàng tách ra. Nàng nói với Lục Minh: "Bên dưới có người tìm anh!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!