Lục Minh dẫn theo cô gái y tá đến Phong Đan Bạch Lộ, hồ ly mỹ nhân Niếp Thanh Lam lập tức lộ rõ vẻ địch ý, Cảnh Hàn dù không nói gì, nhưng cũng có thể cảm nhận được nàng đang ghen tuông.
Hai chị em họ ngầm cạnh tranh với nhau, không thể để người khác chen chân vào.
Bởi vì Niếp Thanh Lam thấy cơ thể Cảnh Hàn có điểm đặc biệt, cảm thấy nàng đáng thương và luôn cố gắng, mặc dù Lục Minh thích nàng nhiều hơn một chút, nhưng kẻ trụ lại cuối cùng mới là người chiến thắng, nên mới tạo ra sự cạnh tranh tình yêu này cho nàng, coi như bù đắp cho Cảnh Hàn vì thuở nhỏ bị cha mẹ bỏ rơi. Khi thấy Lục Minh mang về một cô gái nhu thuận, nàng đã không vui, bây giờ nhìn thấy Lục Minh lại dẫn theo một cô gái y tá xa lạ khác về nhà, càng âm thầm ghen ghét hơn.
“Đồ bại hoại, anh giải thích thế nào đây?” Niếp Thanh Lam cảm thấy từ sau nụ hôn với Lục Minh, quan hệ giữa hai người đã thân mật hơn, hẳn là có quyền đòi anh một lời giải thích.
“Đây là ông Lý, ông Trần nhờ anh kiểm tra sức khỏe, tên là Tiểu Chúc, cơ thể cũng tương tự như Cảnh Hàn, chỉ là tử khí của nàng sắp bộc phát, thời hạn phỏng chừng là một tháng.” Lục Minh nhìn Niếp Thanh Lam, rồi nhìn sang Cảnh Hàn, phát hiện hai nàng đang ghen, cười phá lên: “Hai người hôm nay chuẩn bị làm hũ giấm hả? Chai giấm ở đằng kia kìa!”
“Nói một cách chính xác là còn hai mươi bảy ngày, tôi tên là Chúc Tiểu Diệp. Trong hai mươi bảy ngày này, tôi là bác sĩ riêng của Lục tiên sinh.” Hai mắt cô gái y tá không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào, bình tĩnh nói.
Nàng vươn tay ra, nắm tay Cảnh Hàn, bình thản nói: “Cửu Âm Tuyệt Mạch, theo cảm ứng của tôi, nhiều nhất cô có thể sống được một năm bốn tháng nữa.” Cảnh Hàn sớm biết vận mệnh của mình, trong lòng đã không còn bận tâm, nàng cảm thấy có thể sống thêm một ngày đã là tốt lắm rồi.
Trước kia, có lẽ chỉ có thể cảm thấy cô độc và đau khổ, nhưng bây giờ đã thích một người con trai, ngày sau, dù có chết trong vòng tay của hắn cũng không hối tiếc.
“Không đâu, sẽ không sao đâu, anh sẽ chữa trị cho em, em đừng lo lắng.” Lục Minh sợ Cảnh Hàn đau lòng, vội vàng an ủi.
“Nếu anh kiên trì trị liệu cho cô ấy, tôi cảm ứng được trong vòng ba tháng anh sẽ chết. Còn nếu không chữa trị, bảo đảm anh sẽ sống thọ hơn người thường.” Chúc Tiểu Diệp vừa nói xong, Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn đều nhìn về phía Lục Minh, nếu như sáng nay Lục Minh không phải vì muốn chữa trị cho Cảnh Hàn mà suýt chút nữa trở thành tượng băng thì hai nàng sẽ không tin vào lời của Chúc Tiểu Diệp. Nhưng các nàng thấy rõ, Cửu Âm Tuyệt Mạch trong cơ thể Cảnh Hàn đã gây tổn thương cho Lục Minh.
“Mọi người không cần lo lắng, anh sẽ có biện pháp. Tiểu Chúc, em sẽ không chết, anh đã nghĩ ra biện pháp chữa trị tử khí cho em. Cảnh Hàn, em càng không cần lo lắng, Cửu Âm Tuyệt Mạch của em không phải là không có cách cứu chữa, chỉ cần cho anh thời gian.” Lục Minh suýt té xỉu, đã dặn đi dặn lại Tiểu Chúc không được nói bậy bạ trước mặt hai nàng, mà nàng ta lại nói ra hết sạch, không hề ấp úng.
“Lục Minh, đây là sự thật sao?” Niếp Thanh Lam nghe xong vô cùng khẩn trương, nghe thấy Lục Minh có thể chết khiến tâm can nàng hoảng loạn.
“Em hiểu rồi, em sẽ không để anh ấy xảy ra chuyện.” Cảnh Hàn cũng kinh hãi. Nàng không ngờ rằng, Lục Minh vì muốn cứu chữa cho mình mà phải đánh đổi bằng tính mạng, chỉ cần hắn sống bình thường là đủ rồi. Sau khi đã có chủ ý riêng, nàng khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng.
“Nghe này, anh có thể cứu mọi người, nhưng anh cần rất nhiều ngọc thạch, anh có thể luyện ra thuốc, tất cả mọi người đều sẽ được cứu mà!” Lục Minh cực lực giải thích với ba cô gái, muốn cho các nàng tin tưởng hắn, nhưng không thể nói ra chuyện tiên thiên chân khí này, không còn cách nào khác, hướng về ba cô gái nói: “Các em phải tin tưởng anh, mọi chuyện để anh xử lý! Nếu các người không tin thì đừng động đến anh!”
“Đừng tức giận, đừng tức giận, người ta tin anh rồi mà...” Niếp Thanh Lam nhìn thấy Lục Minh nổi giận, vội vàng làm hòa.
“Thì ra, anh dùng ngọc thạch để tăng cường năng lượng sinh mệnh sao?” Chúc Tiểu Diệp dùng đôi mắt như tinh linh nhìn Lục Minh hồi lâu, rồi nói: “Anh cởi hết quần áo ra, tôi muốn kiểm tra cơ thể anh một chút, quần cũng cởi ra hết.”
“Cởi toàn bộ? Đây là phòng khách, vào phòng của anh đi!” Lục Minh nghe xong cũng toát mồ hôi, rồi bước lên lầu.
Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn nhìn nhau, rồi lập tức theo sau.
Cái cụm từ “cởi toàn bộ” này có sức ảnh hưởng rất mạnh đến hai nàng, nếu như kiểm tra cho Lục Minh là một ông bác sĩ già xấu xí, thì còn có thể được, nhưng đây là một cô gái còn trẻ tuổi, hỏi sao các nàng có thể yên tâm cho được. Lục Minh trở lại phòng, trước mặt ba cô gái, cởi áo ra, rồi bị Chúc Tiểu Diệp hối thúc mãi, bất đắc dĩ lắm mới cởi quần ra, nhưng còn quần lót thì sống chết cũng không cởi.
Mặc dù trước đó đã có đàm phán điều kiện với Chúc Tiểu Diệp là để kiểm tra cơ thể, nhưng trước mặt Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn, cởi hết đồ thì không thể nào. “Anh nghĩ gì vậy, tôi là bác sĩ mà.”
Chúc Tiểu Diệp di chuyển hai tay, rút ra mười mấy cây ngân châm dài ngắn khác nhau, ngón tay như bánh xe quay, cắm mười mấy cây châm ấy lên tay Lục Minh, rồi chuyển đến mạch “Thái Âm”, không một chút cố kỵ nam nữ, châm hai cây vào hai huyệt vị gần đùi hắn, rồi kéo quần lót của hắn ra để châm vào...
Niếp Thanh Lam nhìn thấy vậy trong lòng chua xót, bản thân chưa được nhìn rõ bảo bối của Lục Minh, không ngờ lại bị cô gái y tá này kéo quần lót ra mà nhìn.
Lục Minh đợi Tiểu Chúc châm cứu xong, cảm giác được một luồng lực lượng tiềm tàng trong cơ thể bị kích thích đi ra, dòng nhiệt trong kinh mạch chạy như điên, không nhịn được đứng dậy, hít một hơi thật sâu, rồi buột miệng hét lớn.
Chúc Tiểu Diệp xoay tay, ngân châm thần kỳ giúp nàng cảm ứng được điều kỳ diệu.
“Anh ấy không sao chứ?” Niếp Thanh Lam bị tiếng thét của Lục Minh khiến giật mình, nhìn hắn nhắm mắt không nói lời nào, vội vàng hỏi Chúc Tiểu Diệp: “Ngân châm gia truyền của tôi có thể kích thích được tiềm lực trong cơ thể hoặc là có thể chữa bệnh cho người khác. Lúc này tôi lấy một ít dược liệu vào trong châm, đưa vào Thái Âm Phế Kinh ở tay, rồi liên kết lên Thái Âm Tỳ Kinh, tựa hồ như đã kích thích được năng lượng tiềm ẩn trong người anh ấy, khiến nó dễ dàng phát ra. Lần đầu tiên nhìn thấy, tôi nghi ngờ trong cơ thể anh ấy trời sinh đã là kinh mạch quán thông.”
Chúc Tiểu Diệp lúc đầu không biểu lộ một chút cảm xúc nào, giờ lộ ra vẻ vui mừng, tựa hồ như nhìn thấy báu vật quý giá của thế giới.
Trong khi nghe nàng nói chuyện, Lục Minh hít thở thật sâu, cơ thể rung lên, Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn có thể nhìn thấy, tại mạch Thái Âm trên tay đã xuất hiện một luồng năng lượng Thái Âm, trong đó có một luồng tơ màu vàng di chuyển dọc cánh tay, sau đó chuyển đến ngực, rồi di chuyển xuống đùi và xuống mắt cá chân.
Sau chín lần hô hấp, Lục Minh mở mắt.
Ba cô gái kinh ngạc, đồng tử của hắn là màu vàng rực rỡ, nhưng chỉ sau một giây đã biến mất, khôi phục lại con ngươi màu đen.
“Cảm giác thế nào?” Trong lòng Cảnh Hàn vui mừng thay cho Lục Minh, vui vẻ hỏi.
“Cảm giác không thể nói thành lời, nhưng cảm thấy rất tốt, tựa hồ như có rất nhiều điều, bản thân anh cũng không rõ...” Lục Minh vừa nói, ba cô gái vừa kinh ngạc vừa lập tức thư thái.
Người không biết châm cứu, chỉ giống như một con chuột thí nghiệm, ngay cả Chúc Tiểu Diệp còn không biết rõ, hắn biết mới là chuyện lạ.
“Dù sao cũng khẳng định là chuyện tốt rồi, các người tiếp tục đi!” Niếp Thanh Lam cũng vui mừng, nếu tiềm lực trong cơ thể Lục Minh không ngừng được khai phá, vậy thì nàng tự nhiên vui mừng về chuyện cởi sạch sẽ, nàng đã không nghĩ Chúc Tiểu Diệp có tình cảm với Lục Minh, nàng ta là một bác sĩ chân chính mà thôi.
Hơn nữa, cho dù nàng có ghen, cũng không có cách nào ngăn cản.
Dựa theo chiến thuật mỉm cười của hồ ly mỹ nhân, nàng tuyệt đối sẽ không gây chuyện với người ngoài trước mặt Lục Minh, nàng muốn cho hắn một ấn tượng tốt, để sau này còn lợi dụng hắn làm việc cho mình.
“Cửu Luân Độ Mạch Thuật, mỗi ngày chỉ có thể sử dụng một lần.” Chúc Tiểu Diệp lắc đầu.
“Vậy để ngày mai thử lại. Đồ bại hoại, anh phải biết rõ mình rốt cuộc đang khai thác tiềm lực gì, Tiểu Diệp muội muội thật sự rất lợi hại. Chúng ta xuống lầu tâm sự đi, đồ bại hoại, anh còn không mặc quần áo vào!” Niếp Thanh Lam phát hiện vật thể dưới quần lót của Lục Minh đang có dấu hiệu chào cờ, vội vàng ném quần áo cho hắn, trong lòng thầm mắng thứ đồ hư hỏng.
Thật ra thì, phản ứng này không có quan hệ với tư tưởng của Lục Minh, hắn còn đang chìm đắm trong Cửu Luân Độ Mạch Thuật khai phá tiềm lực, tiềm lực được khai thác mỏng như tơ, kinh mạch ở Thái Âm trên tay lưu chuyển, nó mang đến một phản ứng, vì vậy khiến cái ấy ấy ngẩng đầu.
Tiềm lực được khai phá là gì, Lục Minh cũng không rõ, hắn chỉ biết đó là một năng lượng rất nhỏ.
Không vào đan điền mà chỉ lưu chuyển trong kinh mạch.
So với tiên thiên chân khí tồn trữ trong đan điền, tiềm năng mới được khai phá có vẻ nhỏ yếu hơn, nhưng nó có một ưu điểm duy nhất chính là tự động lưu chuyển. Lục Minh muốn dùng chân khí nghịch chuyển kinh mạch, cảm thấy không tự nhiên và không khỏe, tựa như bắt một người thuận tay phải làm những việc của người thuận tay trái vậy. Sau khi tiềm năng mới được khai phá xong, cảm giác không khỏe ấy cũng biến mất, chân khí có thể tùy thời nghịch chuyển, mặc dù không thể vận hành tự nhiên, nhưng so với trước kia đã tiến bộ rất nhiều.
Chúc Tiểu Diệp ở lại vài ngày, sau đó liên tục thi triển Cửu Luân Độ Mạch Thuật, tiến hành châm cứu, kích thích tiềm năng của bản thân hắn.
Nàng cũng từ chối Lục Minh trị liệu cho nàng, chỉ hy vọng Lục Minh trước khi chết, có thể học được châm cứu, khiến cho tuyệt học gia truyền của gia tộc nàng không bị thất truyền.
Vốn biết mạng sống không còn lâu, Chúc Tiểu Diệp muốn lẳng lặng chết đi, nhưng tìm được một vật thí nghiệm kỳ diệu như Lục Minh, lại thấy người này là một thiên tài, dù ở điểm nào cũng thông suốt. Vì vậy nàng đem tất cả tuyệt kỹ mình biết ra thi triển, để cho hắn sống cũng là tâm nguyện cuối cùng của đời mình.
“Cởi toàn bộ, đừng nói nhảm!” Cái duy nhất khiến Chúc Tiểu Diệp cảm thấy tức giận, chính là muốn cởi hết quần áo của người này ra, quả thật khó như lên trời.
“Nghe lời đi, nàng ta là bác sĩ mà.” Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn mỗi lần như vậy đều ở bên cạnh động viên hắn, nhưng các nàng không dám nhìn, bởi vì châm cứu đến cuối cùng, ngay cả quần lót của Lục Minh cũng phải cởi. Chúc Tiểu Diệp còn muốn châm tại các huyệt Khí Hải, Quan Nguyên, Trung Cực, Khúc Cốt, Hội Âm... toàn những huyệt ngay ở chỗ nhạy cảm đó... khiến cho Nhâm Đốc nhị mạch của cơ thể cùng Thái Âm ở tay chân, Thiếu Dương là mười hai kinh mạch liền thông.
Khi Chúc Tiểu Diệp châm cứu cũng khiến... vật xấu xa kia cương cứng, ngẩng đầu lên, nhưng nàng lại không bận tâm đến nó.
Mỗi lần như vậy, đều là nàng mạnh mẽ lột quần lót của Lục Minh ra, mặc kệ hắn phản đối như thế nào, nàng cũng không bận tâm đến. Bởi vì lúc đó, nàng là một bác sĩ có quyền uy tuyệt đối! Trải qua một thời gian, nàng cũng không còn để ý đến Lục Minh nữa.
Nếu như Lục Minh lén lút giải thích, nàng chỉ có dùng ánh mắt tức giận nhìn hắn...
Mấy ngày nay, Lục Minh vẫn còn đang suy tư về tiềm năng được kích phát của bản thân, chuyện bên ngoài cũng không bận tâm. Phương Phỉ Uyển có chị Trang lo liệu, Giai Giai thì đi học, Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn ở nhà chăm sóc hắn. Về y quán thì có ông Trần tự mình nghiên cứu Cửu Chuyển Dưỡng Nhan Dịch, để Lục Minh tiến hành tăng dược hiệu. Về ngọc thạch thì có ông Vương thỉnh thoảng mang đến vài bao. Hắn mới được an nhàn ở nhà vài ngày.
Buổi tối, hắn lén lút dùng tiên thiên chân khí vận hành, chỉ là tiến triển chậm chạp, cần rất nhiều ngày mới có thể hoàn thành việc luyện tập.
Đột nhiên, đến trưa hôm đó, Giai Giai gọi điện đến, khóc lớn: “Chị Dung gặp chuyện không may, bị người ta dùng dao rạch mặt, chảy rất nhiều máu, anh mau đến đây!”