Lục Minh tỉnh dậy, phát hiện các cô gái đều đang đứng ở đầu giường, tất cả đều nhìn hắn với vẻ kỳ lạ.
“Có chuyện gì vậy?” Lục Minh kinh ngạc hỏi.
“Cái này phải hỏi anh mới biết chứ, anh ngủ như heo suốt một ngày một đêm, bọn em cứ tưởng anh ngủ đến chết rồi cơ,” Niếp Thanh Lam cười tủm tỉm ngồi ở mép giường, đưa tay vuốt nhẹ trán Lục Minh.
“Có lẽ anh quá mệt mỏi. Mà sao mọi người lại đều ở đây vậy?” Lục Minh cảm thấy kỳ lạ, Niếp Thanh Lam, Cảnh Hàn, Giai Giai, cả Chúc Tiểu Diệp cũng có mặt.
Bình thường, dù các cô gái ở chung nhà nhưng rất ít khi trò chuyện. Cảnh Hàn thì lạnh lùng ít nói, Chúc Tiểu Diệp trời sinh tâm tĩnh, Niếp Thanh Lam dù đối với ai cũng dùng chiến thuật mỉm cười nhưng đó chỉ là ngoài mặt. Còn Giai Giai, dù có thể ở chung với Cảnh Hàn và Chúc Tiểu Diệp, nhưng nàng vừa đến chắc chắn chưa quen, bình thường luôn làm việc rất nhiều, đặc biệt là khi Niếp Thanh Lam ở nhà, nàng sẽ không bao giờ vào phòng Lục Minh.
Nhưng hôm nay có chuyện gì mà tất cả lại tập trung ở đây?
“Anh ngủ thật sự quá lâu, bọn em sợ anh xảy ra chuyện nên đã mời bác sĩ Chúc Tiểu Diệp đến xem. Vì thế tất cả mọi người đều ở đây,” Giai Giai thấy các cô gái không đáp, vội vàng mở lời.
“Hoắc Vấn Dong đâu? Sao không thấy cô ta?” Lục Minh phát hiện Hoắc yêu nữ ngực khủng kia không có mặt.
“Nàng ta đã về Phương Phỉ Uyển rồi,” Giai Giai buồn bã lắc đầu. “Mặt nàng ấy thật ra vẫn còn vết sẹo rõ ràng, nhưng nàng nói mặc kệ. Lục Minh, em cũng muốn trở về Phương Phỉ Uyển. Phía dưới có đồn cảnh sát, có cảnh sát canh gác 24/24, rất an toàn. Chị Niếp cũng đã bắt được đồng bọn của bọn cường đạo rồi, chị Trang cũng có nhiều chuyện phải giải quyết. Em muốn trở về đi làm, có được không?” Đây là suy nghĩ thật từ tận đáy lòng nàng. Nàng thật sự không muốn rời đi, nhưng nàng với Lục Minh chỉ có quan hệ bạn học, không có lý do để ở lại đây. Trước kia gặp nguy hiểm, nhưng bây giờ đã an toàn, nàng càng không tìm được lý do để lưu lại. Đặc biệt là khi nhìn thấy Niếp Thanh Lam, trong lòng nàng có chút hoảng loạn, dù sao trên danh nghĩa nàng ta cũng là bạn gái của hắn.
Niếp Thanh Lam xinh đẹp, thân là cảnh sát, năng lực xuất chúng, mới xứng đôi với hắn.
Hơn nữa, Lục Minh sống ở nông thôn, bây giờ hắn có thể ở đây, khu biệt thự nơi này rất đắt tiền, khẳng định không phải nhà của hắn. Mình ở đây sẽ rất xấu hổ.
Lục Minh nhìn thấy Giai Giai cúi đầu không dám nhìn mình, tự hiểu cô gái nhỏ này trong lòng có rất nhiều nỗi băn khoăn.
Hắn cười nói: “Giai Giai, em đi chuẩn bị điểm tâm cho anh đi, bây giờ anh đói quá. Chờ khi nào có thời gian rảnh, anh sẽ nói chuyện với em.”
Cảnh Hàn nhìn thấy Lục Minh tỉnh lại, thấy hắn không sao, cũng yên tâm vứt cho Lục Minh một viên ngọc hồ lô, rồi xoay người đi ra.
Lục Minh vốn định gọi nàng lại, nhưng khi cầm viên ngọc vào tay, phát hiện bên trong có một loại năng lượng rất đặc biệt. Nhưng mình lại không cảm ứng được gì, thật sự kinh ngạc đến ngẩn ngơ. Giai Giai và Cảnh Hàn đã đi ra cửa.
Chúc Tiểu Diệp cũng lặng lẽ nói: “Thời gian của tôi cũng không còn nhiều. Lát nữa anh đến phòng tôi một chút, tôi có việc muốn nói với anh.”
Niếp Thanh Lam chờ các cô gái đi ra, đưa tay khẽ vuốt lên mặt Lục Minh, thản nhiên cười duyên: “Đừng trừng mắt nhìn em, Hoắc yêu nữ ngực khủng kia không phải do em đuổi đi đâu, chính là do cô ta tự đi. Cũng giống như Giai Giai của anh vậy, em cũng không nói gì cả, nhưng cũng giúp anh khuyên bảo, cho nên anh không được phép hoài nghi em! Đúng rồi, trong mộng anh gọi Trầm Khinh Vũ, là ai vậy?”
“Nàng ta là dì nhỏ của anh, sao anh lại gọi tên nàng ta trong mộng?” Lục Minh nghe xong, đỏ mặt lên, hình như trong mộng nàng ta có xuất hiện, nhưng vẫn quả quyết phủ nhận.
“Tốt, anh không gọi, em chỉ hỏi thôi,” Niếp Thanh Lam cũng không tức giận, bởi vì khi nàng vào, trong lúc Lục Minh mê man có gọi tên của Trầm Khinh Vũ, còn có cả tên mình. Về phần tên Cảnh Hàn thì nàng không nghe thấy.
Nàng không biết, Lục Minh gặp ác mộng, trong mộng Trầm Khinh Vũ cùng Niếp Thanh Lam vừa cười vừa dùng gối đập hắn, cho nên mới gọi tên các nàng.
Lục Minh sẽ không nói ra. Hắn nhìn Niếp Thanh Lam không mặc cảnh phục, kỳ lạ hỏi: “Hôm nay em không đi làm sao?”
Niếp Thanh Lam tiến lại gần, đôi môi thơm áp sát bên tai Lục Minh, nhẹ nhàng hôn lên vành tai hắn, thổi một luồng hơi nóng vào: “Đồ hư hỏng, không phải anh không thích đồ ngủ sao? Buổi tối em mặc cho anh xem, bên trong không mặc gì hết, chịu không nào?”
Ngoài cửa, Giai Giai bưng đồ ăn đến nhưng không dám vào.
Nàng nhìn thấy Niếp Thanh Lam có hành vi thân thiết với Lục Minh, mặt đỏ đến mang tai, muốn bưng đồ ăn xuống lầu nhưng không nhấc chân lên được.
Cảnh Hàn mở cửa phòng ra, nàng lạnh lùng nhìn về phía Giai Giai nói: “Cô ở lại, muốn cho hắn ăn lúc nào thì cho. Cụ thể thế nào, tôi làm mẫu một lần.”
Giai Giai kinh ngạc. Cảnh Hàn tiếp nhận mâm đồ ăn, một tay gõ cửa phòng, hừ một tiếng rồi nói: “Hai vị, thời gian tán tỉnh chấm dứt, bây giờ đến lúc dùng bữa.” Nàng bước vào, đưa tay kéo Niếp Thanh Lam ra, rồi đặt mâm đồ ăn xuống trước mặt Lục Minh. Khuôn mặt nàng trở lại nét lạnh lùng, đi đến bên cạnh Giai Giai, nhẹ giọng nói: “Nhớ cho kỹ!”
Nhìn thấy hành động của Cảnh Hàn, Giai Giai lập tức hiểu ra, thật ra trong lòng Cảnh Hàn cũng không muốn nhìn thấy Niếp Thanh Lam có thời gian tiếp xúc với Lục Minh.
Nàng hy vọng được ở lại, mượn cơ hội chăm sóc Lục Minh, phá hỏng cơ hội của Niếp Thanh Lam.
Thì ra giữa hai nàng có tồn tại sự cạnh tranh, nhưng không ai nói ra.
“Giai Giai muội muội, dạy chị làm thức ăn được không?” Khuôn mặt tươi cười của Niếp Thanh Lam rạng rỡ, trông không hề tức giận. Nàng ôm nhẹ Giai Giai nói: “Thật ra chị rất hoan nghênh em ở lại. Ban ngày chị đi làm, em có thể chăm sóc hắn. Người này không biết tự lo cho bản thân, Giai Giai, em ở lại lo cho hắn nha!”
“…” Giai Giai nghe xong, thầm nghĩ: Tốt thôi, hồ ly mỹ nhân này cũng không phải dạng vừa đâu.
Cảnh Hàn dường như thích ra ngoài vào buổi tối, luôn về vào lúc sáng sớm, thời gian nghỉ ngơi luôn trái ngược với Niếp Thanh Lam. Thì ra Niếp Thanh Lam cũng lo lắng Cảnh Hàn ban ngày sẽ cùng Lục Minh có những chuyện riêng tư, nghĩ là muốn giữ mình lại, làm một con kỳ đà cản mũi to đùng… Nhưng lý do chân chính để mình lưu lại, chính là hắn.
Hắn không muốn giữ mình lại, thì mình ở đây còn có ý nghĩa gì!
Giai Giai liếc mắt nhìn Lục Minh một cái, phát hiện hắn nhảy phóc lên giường, trong miệng ngậm bánh mì, hai tay vội vàng mặc quần, quả thật rất giống như một đứa trẻ đang rất vội vàng. Ăn như vậy sẽ nghẹn mất, xem ra không có người chăm sóc hắn quả thật không được.
“Lục Minh, anh đi rửa mặt trước đi. Anh vừa ngủ dậy, ngay cả răng cũng chưa đánh nữa…” Nếu không có Niếp Thanh Lam bên cạnh, Giai Giai cũng muốn tự đánh răng cho hắn.
“Quên mất, cũng không sao, ăn xong đánh cũng được,” Lục Minh ăn ngấu nghiến miếng bánh mì, rồi uống cạn ly sữa một hơi. Sau đó, dưới cái nhìn kinh ngạc của hai nàng, hắn chạy cái vèo đi rửa mặt. Hai nàng ngớ người, vậy cũng được sao? Lát sau hắn đi ra, nước trên mặt còn chưa khô. Hắn nhìn hai nàng đứng trước cửa, hỏi: “Có vấn đề gì?”
“Anh đánh răng rửa mặt chưa đến một phút đồng hồ!” Giai Giai chạy vào lấy khăn lau nước trên mặt cho hắn.
“Thời gian của anh rất quý giá, không thể lãng phí vào việc vệ sinh cá nhân. Không sao đâu, còn nước thì để cho mát,” Lục Minh phán một câu cứ như thể một người đang rất bận rộn giải quyết những việc tầm cỡ quốc tế của Liên Hiệp Quốc. Nhưng Giai Giai và Niếp Thanh Lam biết, Lục Minh dành một nửa thời gian để đọc sách, chơi game hay nghiên cứu ngọc thạch, hầu như không thấy hắn làm chuyện gì nghiêm túc đàng hoàng. Nếu hắn không nghiên cứu và chế tạo ra Tục Mệnh Hoàn, Cửu Chuyển Hoàn Nhan dịch và Lục Thần Hoàn Đồng, thì hắn quả thật chẳng làm được gì ra hồn.
“Giai Giai, giao hắn cho em. Người này không ai trông nom căn bản là không xong,” Niếp Thanh Lam nhìn Lục Minh bằng ánh mắt xem thường, sau đó đi về phòng ngủ với vẻ mặt đắc ý.
Thật ra không cần nàng nói, Giai Giai đã cầm lấy khăn lông vội vàng lau nước trên mặt Lục Minh.
Lục Minh nhớ ra một chuyện, nói với Giai Giai: “Bà Ngô có đứa con trai sắp lấy vợ, tháng sau sẽ kết hôn. Bà Ngô muốn xin nghỉ một tháng để đến gặp mặt con dâu, thuận tiện tìm hiểu lòng hiếu thảo của con trai. Cho nên em phải lưu lại, nếu không mọi người sẽ đói chết. Ban ngày rảnh rỗi em có thể đến Phương Phỉ Uyển làm, chị Trang đã mời rất nhiều nhân viên tiếp tân mới đến, em giúp anh trông nom danh sách là được…”
Giai Giai nghe vậy, trong lòng vui mừng, hắn muốn mình lưu lại, hơn nữa còn có lý do chính đáng.
Chỉ là nàng còn một chút ngượng ngùng, e thẹn hỏi: “Chỉ vì như vậy thôi sao?”
“Thật ra trong lòng anh cũng muốn em lưu lại. Anh rất thích đồ ăn do em nấu, không ngờ em lại giỏi như vậy, thật sự là một người tài giỏi. Chị Trang cũng khuyến khích anh nên giữ em lại! Có em bên cạnh, anh sẽ rất dễ dàng, em có thể giúp anh giải quyết rất nhiều việc. Ví dụ như tài khoản của Phương Phỉ Uyển, sau này còn có thể có rất nhiều tài khoản khác, cũng muốn em giúp anh xem. Cứ thế này, anh lười lắm, cho nên em nhất định phải lưu lại, anh không có em thì anh không làm được gì, ha ha!” Lục Minh cao hứng nói, giơ tay nâng Giai Giai lên để nàng lơ lửng giữa không trung.
Lời của Lục Minh, giống như một cô gái nhỏ ăn phải mật ngọt.
Giai Giai xấu hổ vô cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, sợ người khác nhìn thấy, vội vàng tránh khỏi tay hắn chạy như bay mất.
Niếp Thanh Lam ở trong phòng mình, mặc dù đã đổi áo ngủ nhưng chưa nằm xuống, mà đứng ở cửa nghe lén Lục Minh và Giai Giai nói chuyện. Khi nàng nghe thấy Lục Minh nói “nhất định phải giữ em lại, anh không có em thì không làm được gì”, trong lòng không khỏi nổi cơn ghen. Cô gái nhỏ nhu thuận này quả nhiên là một tình địch, thật không thể xem thường nàng.
Nhưng, cạnh tranh càng kịch liệt thì kết quả nhận được càng lớn.
Nhớ lại lời mẹ dặn: tình yêu dễ dàng có được sẽ không khắc cốt ghi tâm mà yêu say đắm; người yêu dễ dàng có được cũng không thể là người yêu suốt đời.
Phải tin tưởng vào sức hút của mình, phải tin tưởng vào năng lực của mình. Nếu không quá xui xẻo, thì không cần sợ cạnh tranh!
Nếu như con là tốt nhất, thì người chiến thắng cuối cùng, nhất định là con!
Niếp Thanh Lam hít một hơi dài, lấy lại bình tĩnh, trở lại trên giường, an tâm thiếp đi. Chìm vào giấc mộng, trong mộng, tên vô lại kia cười xấu xa với nàng, vô cùng ghê tởm. Nàng quả thật muốn cầm lấy chiếc gối lớn nện vào mặt hắn.
Lục Minh nghiên cứu ngọc hồ lô hơn nửa ngày, lại dùng tiên thiên chân khí tiến vào điều tra hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một kết quả cực kỳ kỳ lạ.
Trong ngọc có một hạt giống như hạt mầm...
Vấn đề về thực vật cây trồng này, hơn nữa còn phát mầm trong ngọc, nó có thể hấp thụ năng lượng của ngọc thạch mà sinh trưởng, thật sự là làm cho hắn suy tư mãi không hiểu được.
Thôi kệ, cứ đi tìm Chúc Tiểu Diệp xem sao, có lẽ nàng chờ sốt ruột lắm.
Lục Minh bỏ qua cái ý định nghiên cứu hạt giống trong ngọc hồ lô trong đầu, đi ra ngoài gõ cửa phòng Chúc Tiểu Diệp. Nghe nàng đáp lời, hắn mới đẩy cửa vào.
“Tôi không có thời gian. Tôi hy vọng trong 20 ngày còn sống, đem y thuật tổ truyền lại cho anh. 10 ngày sau, tôi phỏng chừng mình sẽ nằm trên giường không dậy nổi, nói chuyện cũng khó khăn. Tranh thủ bây giờ vẫn còn cử động được, tôi để cho anh làm vật thí nghiệm! Anh dựa theo động tác của tôi, châm kim lên người tôi!” Chúc Tiểu Diệp nói xong, bắt đầu cởi quần áo của mình ra.
Động tác của nàng tự nhiên, vẻ mặt yên lặng.
Lục Minh kinh ngạc, thân hình nàng trắng như tuyết, cứ như vậy mà đứng khỏa thân trước mặt hắn...