Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 120: CHƯƠNG 120: QUẢ NHIÊN LÀ MỘT QUÁI NHÂN

“Quái nhân, anh có thể bắt rắn được không?” Lâm Vũ Hàm hỏi một câu hỏi khá kỳ quặc. “Mặc dù sở trường của tôi là thông ống nước, nhưng nếu muốn tôi bắt một ‘mỹ nhân rắn’, tôi nghĩ chắc cũng không thành vấn đề gì.” Lục Minh lộ ra vẻ mặt ‘sói già gian xảo’, nhìn hai con dê con trước mặt cười gian.

“Đồ không đứng đắn. Nói nghiêm túc đấy, nhà của tôi có rắn, anh mau giúp tôi đến bắt!” Lâm Vũ Hàm kéo tay Lục Minh lôi đi.

“Có rắn thì gọi bảo vệ chứ!” Lục Minh thầm kêu khổ, nhà các nàng sao lại có rắn được chứ? Không phải đang kiếm cớ đấy chứ?

“Gọi bảo vệ, lỡ họ bị rắn cắn thì sao?” Lâm Vũ Hàm phản đối đề nghị này.

“Này này, bọn họ bị rắn cắn thì cô lo, tôi mà bị rắn cắn cũng sẽ đi đứt cái mạng nhỏ luôn! Cô nghĩ tôi là siêu nhân hả? Đại tiểu thư, xin bỏ tay tôi ra, trong nhà tôi còn một chai bia đang uống dở, còn một bát mì đang úp dở chưa kịp ăn, giờ mà tôi bị rắn cắn chết thì quả là chết không nhắm mắt đó!” Lục Minh giả bộ đáng thương khiến hai nàng bật cười khúc khích.

“Chẳng liên quan, anh mà chết rồi, em giúp anh uống nốt chỗ bia còn lại, chị Mộng Ly giúp anh ăn nốt phần còn lại, vậy là anh có thể yên tâm nhắm mắt!” Lâm Vũ Hàm cười hì hì nói.

“Ừm!” Cô gái tên Mộng Ly cũng không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu một cái ủng hộ quyết định của Lâm Vũ Hàm.

“Tôi đây càng chết không nhắm mắt...” Lục Minh vừa bước ra cửa, Tiểu Đậu Đậu ở trong lòng Ôn Nhu vội nhảy xuống đuổi theo, miệng gọi to “Ba ba.”

“Ba ba?” Lâm Vũ Hàm vừa nghe thấy ngẩn người.

“Ba ba?” Cô gái tên là Mộng Ly vẻ mặt cũng đầy vẻ kinh ngạc.

“Ngất xỉu mất! Các cô cũng gọi tôi là ba ba sao? Tôi già vậy à?” Lục Minh rất thất vọng đi đến bức tranh ở góc tường đứng.

“Đó hình như là con gái của Ôn Hinh phu nhân mà. Tiểu bảo bối, sao lại gọi hắn là ba ba?” Lâm Vũ Hàm nhận ra Tiểu Đậu Đậu, mặc dù không phải quen thân lắm nhưng cũng biết cô bé là tất cả của Ôn Hinh phu nhân.

Tiểu Đậu Đậu nhìn Lâm Vũ Hàm không trả lời, chạy nhào đến, leo lên lưng Lục Minh, bám vào tóc hắn rồi ngồi vắt vẻo trên vai hắn, vô cùng thân mật.

“Đã bảo đừng gọi ta là ba ba mà, gọi ta là ca ca, nếu gọi ba ba mẹ em sẽ tức giận đấy.” Lục Minh toát mồ hôi hột. Tiểu Đậu Đậu này dường như khá sợ người lạ. Ngay cả Niếp Thanh Lam thường ở cạnh mình, lại còn hay dùng bánh pudding... để lấy lòng cô bé. Vậy mà cô bé dù đối với hồ ly mỹ nhân không quá bài xích, nhưng cùng lắm chỉ để Niếp Thanh Lam ôm một cái thôi, cũng không hiểu vì lý do gì mà Tiểu Đậu Đậu lại quý hắn đến thế?

Giai Giai buồn bực nhất là Tiểu Đậu Đậu thế nào cũng không chịu làm thân với nàng. Bất kể nàng dùng bao nhiêu đồ ngọt để lấy lòng, Tiểu Đậu Đậu cũng không chịu chủ động thân mật.

Lục Minh thì trái ngược hoàn toàn, chẳng làm gì mà Tiểu Đậu Đậu lại rất quý hắn.

“Ba ba.” Tiểu Đậu Đậu mở miệng là gọi ba ba, bảo thế nào cũng không chịu sửa. May mà Ôn Hinh phu nhân cũng không giận, có nghe thấy cũng không có ý kiến gì.

“Hiếm lắm mới có tiểu bảo bối thích anh như vậy. Hừ, cô bé gọi anh là ba ba, đã cho anh chiếm tiện nghi rất lớn rồi đấy!” Ôn Nhu tiểu cô nương rất bực bội, nàng thấy Lục Minh cùng hai nàng kia đi ra ngoài liền đuổi theo. Lý do sao? Bổn Đại tiểu thư đây là muốn trông chừng Tiểu Đậu Đậu, không để cho tên đại thúc ‘biến thái’ kia mang đi.

“Anh thật sự là một quái nhân.” Lâm Vũ Hàm nhìn Tiểu Đậu Đậu ngồi trên vai của Lục Minh cười to, trong lòng không khỏi cảm thán.

“Ừm.” Cô gái tên là Mộng Ly cũng đồng ý gật đầu.

Nhà Lâm Vũ Hàm thực sự có rắn. Trong hoa viên có một con mãng xà đen dài mấy mét, đầu tuy không lớn nhưng thân hình thô to như bắp chân người, có nhiều hoa văn màu nâu trên mình. Nó lười biếng nằm ở bụi cỏ phơi nắng không nhúc nhích. Lục Minh để ý thấy bụng nó phình to, chắc ăn vụng thứ gì đó của Lâm gia, giờ đang nằm tiêu hóa.

Hai người phụ nữ trung niên làm thuê đứng ở xa xa, sắc mặt tái nhợt. Thấy Lâm Vũ Hàm trở về, họ vội gọi bảo tiểu thư đừng đi vào.

Lục Minh giao Tiểu Đậu Đậu cho Ôn Nhu đang đứng phía sau, cười nói: “Đây là một con rắn cảnh được người nuôi, các cô không cần sợ. Nó ăn vụng đồ ăn xong, giờ đang tiêu hóa, lười di chuyển, nhưng cũng không tấn công người đâu.”

Ôn Nhu lúc đưa tay bế Tiểu Đậu Đậu cảm giác được bàn tay “hư hỏng” của Lục Minh chạm khẽ vào ngực mình, trong lòng nàng rất tức giận. Tên đại thúc biến thái này dám nhân cơ hội ‘sàm sỡ’ mình. Mặt nàng ửng hồng như quả táo, hai mắt tóe lửa lườm Lục Minh, trong lòng hận không thể tiến lại một cước đá bay hắn. Nhưng mọi người chẳng ai chú ý đến nàng đang hờn dỗi cả, mà đều tập trung nhìn con đại xà đang nằm lười biếng kia. Lục Minh đương nhiên cũng không để ý, hắn vốn định tiến lên, định theo phương pháp ‘đối phó’ với rắn trên... TV để ‘xử lý’ mãng xà, dè đâu Lâm Vũ Hàm và Mộng Ly lại nắm chặt áo hắn kéo lại, ngăn không cho hắn tiến tới.

“Nếu tôi không tiến lên, sao có thể biến thân thành... siêu nhân? Vì toàn bộ hạnh phúc của nhân loại, các cô mau buông tay, tôi còn muốn cứu cả Trái Đất nữa?” Lục Minh cười to.

“Hì hì...” Hai nàng vừa nghe, cười đến rung người, nỗi sợ hãi con đại xà trong nháy mắt cũng biến mất.

“Đồ dẻo miệng lừa gạt các cô gái trẻ. Hừ, ta còn lâu mới ‘trúng chiêu’ của anh!” Ôn Nhu tiểu cô nương đối với Lục Minh có thành kiến, mặc dù cảm thấy hắn nói đùa rất thú vị, nhưng nàng vẫn không phục. Hắn muốn ‘hót hay’ lừa gạt các cô gái trẻ đẹp ư? Bổn Đại tiểu thư đã nhìn rõ trái tim đen tối tà ác của hắn rồi.

Đội trưởng đội bảo vệ dẫn theo một nhóm bảo vệ chạy lại, trong tay cầm đủ các dụng cụ lớn nhỏ.

Đừng nói là một con mãng xà được nuôi dưỡng, cho dù là một con hổ đói, đối với tổ bảo vệ cũng là may mắn lắm rồi. Con mãng xà này không làm tổn thương đến ai, cũng không làm loạn gây ra động tĩnh gì cả, nếu không trách nhiệm của bọn họ quả thật không nhỏ. Không cần Lục Minh ra tay, bảy tám bảo vệ đã xông lên, còn cử hai người để bảo vệ Lục Minh, Lâm Vũ Hàm, Mộng Ly, Ôn Nhu, toàn những Đại thiếu gia với Đại tiểu thư thân quý như ngọc...

Chế phục chú mãng xà này quả thật cực kỳ đơn giản, nhấc nó từ mặt đất lên, sau đó... nhét vào một cái túi vải đen là xong.

Bởi vì nó đang tiêu hóa thức ăn, nên căn bản chẳng nhúc nhích được tí nào đâu.

Đội trưởng đội bảo vệ liên tục xin lỗi, nói đây là vật nuôi của ông Vương ở biệt thự phía dưới, không có khả năng tấn công người. Nhưng qua việc này, sẽ bảo ông Vương quản lý vật nuôi của ông ta cho tốt, hoặc là mang vật nuôi đi chỗ khác, tránh lại xảy ra việc như hôm nay.

“Không sao rồi, làm phiền mọi người! Quái nhân, anh không vào trong ngồi một chút sao?” Đây là lần thứ hai Lâm Vũ Hàm mời.

“Không, tôi còn muốn tiếp tục thông ống nước, nhiệm vụ vĩ đại cứu vớt Trái Đất đành giao cho hai nữ chiến sĩ xinh đẹp các cô, cố gắng lên!” Lục Minh nghiêm trang vỗ vỗ vai Lâm Vũ Hàm, khiến hai nàng cười lăn cười bò chảy cả nước mắt. Ôn Nhu tiểu cô nương khinh thường nhìn, hừ, đại thúc biến thái quả là đồ cơ hội, đúng là quá... biến thái!

“Nhà của tôi cũng có tiểu quái thú trốn ở đường ống nước, quái nhân siêu nhân, tôi lệnh cho anh đi vào tiêu diệt nó.” Lâm Vũ Hàm cố nhịn cười, dùng ngón tay ngọc chỉ vào trong phòng, ý bảo Lục Minh đi vào.

“Tiểu bảo bối, vào cho cháu tha hồ ăn pudding thơm ngon.” Nữ giúp việc nhà Lâm Vũ Hàm dường như biết Tiểu Đậu Đậu thích ăn pudding, đã bê ra một cái đĩa nhỏ.

“Ôn Nhu tiểu thư, đây là của cô.” Một nữ giúp việc khác cũng đưa mời Ôn Nhu một đĩa.

“Nhà của tôi cũng có...” Ôn Nhu tiểu cô nương nuốt nước miếng, cố gắng lắm mới từ chối. Cuối cùng nhìn thấy Tiểu Đậu Đậu bắt đầu ăn ngon lành, nàng cắn răng một cái, chỉ vào cửa nói với Lục Minh: “Biến thái đại thúc, anh đi về cho tôi... Chờ tôi ăn pudding xong sẽ cùng Tiểu Đậu Đậu trở về. Oa, ăn ngon thật. Tiểu Đậu Đậu, để thử xem mùi vị của em thế nào. Oa, cũng ngon quá. Lại đây, chị đút cho em một miếng, há cái môi nhỏ xinh ra nào...”

Rơi vào bẫy đồ ăn ngon, Ôn Nhu tiểu cô nương hoàn toàn quên béng nhiệm vụ giám sát Lục Minh, cùng Tiểu Đậu Đậu bưng chiếc đĩa, ngồi ở ghế đá dài, người một miếng ta một miếng hào hứng ăn.

Lục Minh vào trong nhà Lâm Vũ Hàm thấy bên trong trang trí hoàn toàn theo phong cách phương Tây, cực kỳ hào hoa. Nhưng phong cách bài trí rất độc đáo và sáng tạo. Xem ra chủ nhân nơi này có con mắt thẩm mỹ rất tao nhã, bởi vì ngoài nhiều chiếc chuông cổ, lại có thêm cả lò sưởi kiểu phương Tây, rồi giá sách được bài trí đều là những vật mà người bình thường khi trang hoàng nhiều khi không nghĩ tới. Lục Minh cầm một cuốn sách trên giá, lật xem qua, đều là những ấn phẩm in ấn chất lượng cao và có giá trị, cười cười rồi lại đặt về chỗ cũ.

Đi tham quan một lúc, Lục Minh phát hiện Ôn Nhu tiểu cô nương ăn xong mấy món ngon, đang ôm Tiểu Đậu Đậu ở bên ngoài gọi lớn, bèn đi về phía hai nàng.

Giơ tay lên chào, vẻ mặt nghiêm túc báo cáo: “Báo cáo các đội trưởng mỹ nữ chiến sĩ, tiểu quái thú đã bị tiểu vũ trụ của các cô phát ra dọa sợ mà chạy rồi, tôi quyết định điều khiển tàu vũ trụ truy kích. Hết!”

“Quái nhân, anh muốn làm chúng ta cười chết hả?” Hai nàng bị Lục Minh chọc cho cười rũ rượi, ôm nhau cười mãi mới ngưng lại được.

“Đội trưởng, sau khi tôi đi, hòa bình của Trái Đất đành giao cho các cô bảo vệ.” Lục Minh đưa tay khẽ búng nhẹ hai chiếc mũi xinh xắn của hai nàng, rồi ôm Tiểu Đậu Đậu vừa nhào vào lòng mình, đặt cô bé lên vai mình, cười to rồi đi ra ngoài.

“Người này vô lễ quá... chẳng qua hắn thật làm người khác buồn cười mà.” Cô gái tên Mộng Ly cũng bị Lục Minh quệt vào mũi một chút, nàng đỏ mặt nói: “Cho nên nói hắn là quái nhân quả không sai.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Vũ Hàm cũng hồng như quả táo. Nàng nhìn thấy Lục Minh đi ra cửa hoa viên, vội chạy ra, hướng về phía hắn vẫy vẫy tay: “Quái nhân, gặp lại sau!”

Ôn Nhu tiểu cô nương hừ một tiếng nói vọng lại: “Các cô đừng bị hắn lừa gạt. Hắn là một tên biến thái, không phải người tốt. Hừ, không thèm nói với mấy người các cô nữa!”

Vừa thấy Lục Minh đi xa, nàng lại vội gọi với theo: “Này, biến thái, từ từ đợi tôi với!”

Lục Minh đang đi ra ngoài vườn nghe vậy rất bực mình: “Ai thèm để ý đến em. Lúc ăn pudding thì gọi tôi là ba ba, giờ no xôi chán chè xong lại gọi tôi là biến thái, cẩn thận tôi đem em phơi khô trên nóc nhà! Em định làm gì? Giương nanh múa vuốt sao, em nghĩ tôi sợ chắc? Oa, đáng sợ ghê nhỉ, tôi chạy trốn còn không được sao? Tiểu Đậu Đậu, quái thú đến kìa, chúng ta mau chạy thôi!”

Hai nàng nhìn thấy Lục Minh bị Ôn Nhu nhe hàm răng trắng ra dọa tới mức nhanh chân chạy trốn, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó quay sang nhìn nhau một chút rồi cười rộ lên, đồng thanh nói: “Đúng là một quái nhân mà!”

Lục Minh trở về, cùng Vương tổng và chị Lan nói chuyện về ‘Cửu Chuyển Dưỡng Nhan Dịch’ một lúc, thấy Tiểu Đậu Đậu trong lòng đã ngủ gục từ lúc nào không hay, bèn ôm cô bé đi lên lầu.

Trở lại phòng mình, hắn phát hiện trên giường mình đang có một mỹ nhân nằm ngủ.

Đó là Giai Giai.

Nhìn thấy trên mặt bàn và đầu giường còn một đám dụng cụ và tư liệu, khẳng định nàng chắc đã làm việc đến tận khuya, cuối cùng không đợi được Lục Minh trở về nên ngồi nghỉ tạm trên giường hắn. Trên người nàng còn mặc áo sơ mi, còn quần bò thì lại được cởi ra vắt ở trên bàn. Bởi vì nàng nằm xoay nghiêng người nên chiếc chăn đắp bị tuột ra một nửa, để lộ cặp đùi ngọc thon dài và bờ mông mê người...

Lục Minh đặt Tiểu Đậu Đậu xuống, định dùng chăn đắp kín lại cho Giai Giai.

Kéo lại chiếc chăn, hắn phát hiện bờ mông mê người kia ngay trước mắt mình, thêm chiếc quần lót viền hoa màu phấn hồng, hơn nữa lại còn gần như trong suốt, có thể lờ mờ nhìn thấy bờ mông đầy đặn với một đường cong tuyệt vời hướng về chỗ ‘vườn hoa’ trong truyền thuyết kia... thật sự là quá tuyệt vời!

Vô số lần, Lục Minh muốn đưa tay... chạm vào, nhưng cuối cùng lại không hành động, mà thở dài một tiếng rồi kéo chăn đắp kín lại cho nàng.

“Đại sắc lang kia, có phải bởi vì biết em đến nên anh mới ngoan ngoãn như vậy không?” Hồ ly mỹ nhân Niếp Thanh Lam ôm lấy hắn từ phía sau, dùng thân thể nóng bỏng mềm mại của nàng dán chặt lấy lưng Lục Minh, cặp môi thơm di chuyển lại gần tai của hắn, vừa hôn vừa hỏi.

✮ Thiên Lôi Trúc ✮ Thế giới dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!