Dưới lầu, Phu nhân Ôn Hinh đang trò chuyện cùng ông lão Trang Thần. Tiểu Đậu Đậu vừa nhìn thấy đã kêu to "mẹ ơi" rồi nhào vào lòng nàng.
Nàng ôm lấy Tiểu Đậu Đậu, khẽ hôn một cái, rồi lại mỉm cười nhìn Lục Minh, xem như là chào hỏi.
“Thiếu gia, vừa rồi anh em họ Quách gọi điện đến, hẹn cậu nửa tháng nữa gặp mặt ở Thượng Thiên Nhân Gian. Hai anh em họ Quách đều là những nhân vật cốt cán của Bích Thúy Hào Đình, bối cảnh không hề tầm thường. Mặc dù thiếu gia có ý muốn đối đầu, nhưng nếu không nắm được nhược điểm của họ thì tôi cho rằng tạm thời không nên gây xung đột. Tôi đề nghị cậu và Vương Tổng trước tiên cứ đồng ý, sau đó tùy cơ ứng biến, ý cậu thế nào?” Ông lão Trang Thần kinh nghiệm đầy mình, nên khi ông ta lên tiếng, Lục Minh liền gật đầu.
“Cậu cứ tiếp tục trò chuyện với Phu nhân Hinh đi, tôi đi sắp xếp một chút.” Ông lão Trang Thần đứng dậy gọi điện thoại cho Vương Tổng.
“Bố ơi, ngồi đây, ngồi chỗ này!” Tiểu Đậu Đậu cảm thấy có cả bố và mẹ ở bên cạnh thật tuyệt, nên cô bé liên tục gọi Lục Minh đến ngồi.
“Được rồi, gọi ta là anh trai...” Lục Minh tuy rất quý Tiểu Đậu Đậu, nhưng trước mặt Phu nhân Ôn Hinh, hắn cảm thấy nếu trực tiếp đồng ý ngồi xuống thì có chút xấu hổ, nên vẫn đứng đó.
“Tôi nghe nói anh đã phát minh ra hai loại linh dược quý hiếm, nên cố ý đến đây để nói chuyện với anh.” Phu nhân Ôn Hinh dường như không nghe thấy Tiểu Đậu Đậu gọi Lục Minh là bố, nàng liền chuyển đề tài, hỏi Lục Minh về chuyện của Dịch Cửu Chuyển Dưỡng Nhan và Lục Thần Hoàn Đồng Hoàn. Lúc đầu Lục Minh còn tưởng nàng có thiện ý, nên giới thiệu cho nàng một chút về công hiệu của Dịch Cửu Chuyển Dưỡng Nhan cùng Lục Thần Hoàn Đồng Hoàn cũng như phương pháp sử dụng. Cuối cùng còn hứa sẽ tặng nàng hai bình.
“Cảm ơn!” Phu nhân Ôn Hinh không biểu lộ chút cảm xúc gì, miệng chỉ lễ phép nói cảm ơn, nàng lại nói: “Thực ra là thế này, tôi cùng Vương thất châu Âu có mối quan hệ làm ăn. Các thành viên trong Vương thất đều có cuộc sống xa hoa, nếu như tôi có thể có được thứ nàng muốn, thì cuộc làm ăn này càng thêm tốt đẹp, còn rất có ý nghĩa. Nhưng ở các Vương thất tại châu Âu cũng có không ít quốc bảo bị thất lạc ra nước ngoài, tôi hy vọng có thể đem chúng toàn vẹn trở về, đây cũng là tâm nguyện của người chồng quá cố của tôi. Tôi hy vọng cậu có thể ủng hộ mười bình Dịch Cửu Chuyển Dưỡng Nhan, đương nhiên cậu có thể nêu ra một điều kiện, chỉ cần tôi làm được thì cái gì cũng không thành vấn đề, ví dụ như cậu thích phỉ thúy bảo thạch, tôi có thể chuẩn bị cho cậu một ít.”
“Được, Dịch Cửu Chuyển Dưỡng Nhan còn có sẵn, cho nên mấy loại bảo thạch kia cũng không cần quá trân quý, số lượng nhiều là được, mà hạt phải thật nhỏ. Về phần bên ngoài cho dù là không trọn vẹn, xấu xí cũng không thành vấn đề.” Lục Minh cũng không khách khí, gật đầu đồng ý trao đổi.
“Cậu so với trước đây có thật nhiều điểm khác.” Phu nhân Hinh cười cười khiến Lục Minh cảm thấy kỳ lạ. Chẳng lẽ lúc còn bé mình đã gặp qua vị Phu nhân Ôn Hinh này?
Nhưng trong trí nhớ của hắn thì không có bóng dáng của nàng. Nếu chưa từng gặp qua thì tại sao nàng lại nhắc tới? Chẳng lẽ nàng đã nhìn thấy hắn hồi còn nhỏ?
“Đúng rồi, tháng sau ở Hồng Kông có một yến tiệc Salon, quy tụ toàn là đại phú hào hoặc ngôi sao nổi tiếng. Tại yến tiệc có tổ chức buổi đấu giá từ thiện, có khi ở đó lại xuất hiện ngọc thạch chân phẩm, cậu có muốn cùng tôi tới đó xem một chút hay không?” Phu nhân Ôn Hinh ôm lấy Tiểu Đậu Đậu chuẩn bị rời đi, thì đột nhiên dừng lại hỏi.
“Tôi không phải đại phú ông cũng không phải ngôi sao.” Lục Minh đã từng nghe nói đến yến tiệc Salon này, người bình thường muốn tiến vào phải quyên góp khoảng tám mươi nghìn đến một trăm tám mươi nghìn mới có thể vào cửa. Bản thân hắn còn không có nổi mười nghìn thì lấy gì để quyên góp?
“Có mặt không phân biệt nam hay nữ. Lúc đầu tôi định mời ông Trang, nhưng ông ấy nói thân thủ của cậu không tệ, càng thích hợp giúp tôi tham dự hơn. Chẳng qua nếu cậu không nỡ xa tiểu cô nương trong nhà thì thôi vậy.” Phu nhân Ôn Hinh vừa nói, Lục Minh đã vội vàng khoát tay lắc đầu. Thực ra hắn cũng muốn nhìn xem thế nào là buổi đấu giá Salon. Nếu như đem Dịch Cửu Chuyển Dưỡng Nhan ra đấu giá ở nơi này thì chắc chắn đây là một cuộc tuyên truyền quảng cáo tốt nhất, sẽ có vô số phú ông cùng ngôi sao phát cuồng. Nhìn thấy Lục Minh đáp ứng, Phu nhân Ôn Hinh nhoẻn miệng cười: “Đã như vậy, an toàn của tiểu thiếu gia Lục gia nhà tôi sẽ giao cho cậu.”
Lục Minh nhìn Phu nhân Ôn Hinh nắm tay Tiểu Đậu Đậu rời đi, hắn vẫn nhìn theo bóng lưng của nàng thật lâu.
Không thể phủ nhận, người phụ nữ xinh đẹp này toát ra một mị lực vô hình, có thể mê hoặc tâm hồn của bất kỳ gã đàn ông nào.
Đột nhiên có người nhẹ nhàng đấm lên lưng Lục Minh một cái khiến hắn bừng tỉnh – là Cảnh Hàn. Mỹ nhân lạnh lùng này nhìn thấy Lục Minh ngẩn người. Thật tệ, hắn lại để nàng ta nhìn thấy mình mất tự chủ.
Cảnh Hàn chỉ vào một cái túi lụa trên bàn, Lục Minh còn tưởng đây chính là quà tặng của nàng cho hắn, vui vẻ mở ra.
Bên trong có gần trăm khối thủy tinh ngũ sắc đủ loại, lớn nhỏ không đều, hai mắt Lục Minh sáng lên.
“Cô lấy ở chỗ nào mà nhiều như vậy?” Lục Minh nghĩ thầm, mỹ nhân lạnh lùng này không phải là đi cướp tiệm vàng bạc đá quý đấy chứ? Cho dù có đem toàn bộ các cửa hàng vàng bạc đá quý cướp sạch cũng không nhất định có thể có nhiều thủy tinh thế này.
“Không phải là tôi, là góa phụ kia đưa cho anh.” Cảnh Hàn có chút tức giận, bởi vì nàng là người giúp đưa bảo thạch tới cho Lục Minh, không ngờ rằng Phu nhân Ôn Hinh vừa ra tay đã là trăm khối thủy tinh màu sắc khác nhau. Lục Minh vừa nhìn, lập tức kéo lấy cánh tay nhỏ bé của mỹ nhân lạnh lùng này, an ủi nói: “Đừng nóng giận, tôi thích nhất chính là ngọc bội phỉ thúy của cô, thủy tinh này mặc dù cũng hữu dụng nhưng còn kém xa ngọc bội phỉ thúy của cô!”
“Anh vừa đồng ý đi cùng cô ta đến Salon, lần sau tôi đi trộm đồ cũng sẽ mang theo anh một lần.” Cảnh Hàn vừa nhìn thấy Lục Minh vẫn mang theo ngọc bội phỉ thúy của mình bên người thì trong lòng vui mừng, khẽ bĩu môi tỏ vẻ làm nũng.
“Rất sẵn sàng, tôi muốn tham gia từ lâu rồi.” Lục Minh đối với chuyện đi trộm đồ thì không có lòng hiếu kỳ, nhưng hắn lại có tâm nguyện được cùng Cảnh Hàn hành động vào ban đêm.
“Lần sau sẽ mang theo anh đi trộm mộ, hù chết anh!” Cảnh Hàn nghe thấy Lục Minh đáp ứng sảng khoái như thế thì trong lòng càng ngọt ngào, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lại vênh váo. Nàng nhanh chóng đi lên lầu trên, nếu để Niếp hồ ly nghe thấy nàng ta rủ Lục Minh đi trộm mộ thì chắc chắn nàng hồ ly này cũng sẽ kéo hắn đi bắt cường đạo. Niếp Thanh Lam mặc một cái áo ngắn hở lưng, phía dưới là một cái quần đùi che đi bắp đùi, để lộ đôi chân dài trắng muốt. Nàng như bạch hạc giữa tuyết chậm rãi đi từ bên trên xuống, trong tích tắc đó, Lục Minh nhịn không được liền vươn tay ra ôm lấy nàng.
“Chồng à, em đang buồn, chúng ta đi dạo phố được không?” Niếp Thanh Lam thấy Lục Minh ôm lấy nàng thì trong lòng vui mừng, khẽ bám lấy cánh tay hắn làm nũng.
“Em mà ra ngoài là có thể làm náo loạn cả Lam Hải này đấy, ngoại trừ ở nhà, khi ra ngoài không được mặc thế này!” Lục Minh rất muốn đưa tay khẽ vuốt lên đùi Niếp Thanh Lam một cái nhưng lại sợ để Dì Ngô đang làm vệ sinh nhìn thấy, nên không thể làm gì khác ngoài việc chuyển ánh mắt nhìn vào ngực nàng.
Đôi gò bồng đảo kiêu hãnh của Niếp Thanh Lam đang được giữ lại bởi cái áo ngực màu xanh, nhưng nhìn như nó muốn phá áo mà nhô ra ngoài.
Cái khe thật sâu giữa đôi gò bồng đảo kia thiếu chút nữa đã hút cả tròng mắt của Lục Minh vào trong đó. Lục Minh vài lần muốn vươn bàn tay sói của mình vào trong đó nhưng bởi vì có Dì Ngô đang dọn dẹp ở ngoài nên chưa có cơ hội hành động. Lục Minh đành giả dạng làm đứa trẻ ngoan ngoãn, khẽ bưng chén nước lên uống, che đi động tác tà ác của mình.
Ngược lại, Giai Giai còn tưởng Lục Minh khát, đang muốn rót cho hắn thêm vài chén nước.
“Đồ bại hoại, anh dám!” Niếp Thanh Lam che miệng nhỏ nhắn cười trộm.
“Sớm muộn gì anh cũng sẽ xử lý em, em đừng quá đắc ý!” Lục Minh cuối cùng đành lựa chọn rút lui, bởi vì hắn nhìn lén vài lần, áo ngực của Niếp Thanh Lam tuy nhỏ nhưng lại rất chặt, căn bản không thể nhìn xuống từ cổ mà thấy được gì khả quan hơn.
“Anh có bản lĩnh thì đến luôn bây giờ đi, tốt nhất là ngay trước mặt Giai Giai hay mỹ nhân lạnh lùng kia. Anh muốn thế nào em cũng cho anh mà, chồng à, em muốn...!” Mỹ nữ Niếp Thanh Lam dùng hai tay ôm chặt lấy Lục Minh, lời nói tuy nhỏ nhưng khi lọt vào tai lại vô cùng kích thích. Lục Minh nghe được lời này cả người run lên, thiếu chút nữa thì hắn tức giận hét lớn một tiếng, biến thành một “siêu nhân châu Á”.
“Tiếng mèo kêu gọi xuân nhưng mùa đã sớm qua!” Lục Minh buông nàng hồ ly này ra, một tay cầm lấy túi nhỏ trên bàn, nổi giận đùng đùng đi lên lầu.
Trong lòng hắn đang vô cùng tức giận, thống hận bản thân tại sao lại đi luyện cái Đồng Tử Công đáng chết này.
Đều là tại tên bạo quân kia, nếu như không phải lão ta bắt mình luyện Đồng Tử Công thì tình hình cũng sẽ không thê thảm như thế này. Còn có chuyện gì trên thế gian này thê thảm hơn việc có một đại mỹ nhân tựa vào lòng hắn ỉ ôi “em muốn...” mà bản thân lại không thể, chỉ vì để bảo trì cái đồng tử thân này mà không thể không cắn răng cự tuyệt. Phụ bạc tình ý của một mỹ nhân như vậy càng là một chuyện bi thảm.
Mặc kệ thế nào, nhất định phải nhanh chóng đem cái Đồng Tử Công đáng chết này luyện thành, đến lúc đó còn ai dám quyến rũ hắn.
Niếp hồ ly nếu có dũng khí dám quyến rũ hắn thì hắn đối phó với nàng chỉ có hai chữ “đè ra”.
Lục Minh chạy trốn lên lầu, toàn tâm luyện Đồng Tử Công một hồi, phát hiện lại có một chút tiến bộ, khoảng cách đến tầng thứ mười đã không còn xa, chỉ còn kém một chút. Trong lòng hắn trở nên vui mừng, bây giờ chỉ còn một chút nữa là đột phá, tin tưởng rằng trong một kỳ ngộ nào đó, hắn sẽ đề cao được công lực, đồng thời tâm cảnh cũng tăng lên, lúc đó sẽ vô cùng thuận lợi tiến vào tầng thứ mười. Đến lúc đó thì cuộc sống mới có ý nghĩa!
Thấy thời gian bây giờ còn sớm, vậy thì tiếp tục nghiên cứu thủy tinh.
Cuối cùng phát hiện không ai quấy rầy mình, hắn lại trộm dùng lò vàng đỉnh bạc để luyện chế Nhẫn Vẫn Thiết, hắn hy vọng Linh Giới Trữ Vật sớm ngày luyện thành.
Hiện tại Nhẫn Thủy Tinh Thăng Cầm hắn còn một đống lớn, nhưng nhẫn trữ vật thì vẫn chưa có, thật sự là khó chịu.
Chị Trang đột nhiên gọi điện hỏi lúc khai trương nhà hàng có cần chọn giờ lành hay không. Hơn nữa Vương Tổng cùng Chị Lan đã tới, Chị Lan dường như rất để ý đến màu sắc, nên có cần phải mười đội múa lân, múa rồng và một đội nhạc đến góp vui hay không?
“Chị quyết định thế nào cũng được, chỉ cần tình hình tài chính cho phép, náo nhiệt một chút cũng tốt.” Lục Minh hoàn toàn đã trao lại chức quản lý, Chị Trang cũng chỉ gọi điện thoại đến báo cáo một chút, sợ hắn có chủ ý của riêng mình. Chị Trang cười nói: “Cậu em, tôi dám nói cho tới bây giờ cậu em chưa từng xem qua trong số vốn có bao nhiêu nhưng khả năng dùng tiền lại cao hơn cả Vương Tổng. Trời ạ, tôi còn chưa nghe nói qua một cái cửa hàng miễn cưỡng có thể gọi là hạng ba lại cần nhiều vốn lưu động như vậy, mà bây giờ trong tài khoản chúng ta vẫn đủ, căn bản không cần vay tiền ngân hàng. Mấy lão giám đốc ngân hàng bây giờ đều đua nhau tìm đến nhà, tranh nhau cho chúng ta vay tiền với lãi suất thấp không ngờ!”
“Tiền nhiều không phải là chuyện xấu. Đúng rồi, rượu và đồ ăn chuẩn bị thế nào? Đừng đến lúc đó khi mọi người dùng đến lại không đủ.” Lục Minh hỏi vấn đề duy nhất khiến hắn lo lắng. “Bạn học đại học của cậu có tầm ba bốn trăm người. Vương Tổng nghe nói cũng sẽ kéo theo ít người tới góp vui, ước chừng trăm người. Còn có đội múa sư tử, ban nhạc, hơn nữa còn có nhân viên của chúng ta, ước chừng có khoảng năm trăm người. Nhiều thì cũng không nhiều lắm, tôi đã chuẩn bị thức ăn đủ cho một ngàn người rồi, hẳn là không có vấn đề gì chứ? Nếu thực sự còn thiếu thì chúng ta có thể tìm đầu mối cung ứng, để bọn họ chuyển nhanh hàng vào, tất cả đều đã chuẩn bị, đến bao nhiêu người cũng không thành vấn đề.” Chị Trang ha ha cười.
“Cứ như vậy mà làm.” Lục Minh vốn muốn nhắc nhở Chị Trang, tiểu tử Trương Phong kia còn có thể mang theo một trăm người tới, chẳng qua ngẫm lại thấy thức ăn và rượu vẫn đủ nên không nói.
“Bíp bíp...”
Bên ngoài có người ấn còi ô tô inh ỏi, lại nghe thấy âm thanh của Lâm Vũ Hàm từ hoa viên truyền vào: “Quái nhân sao vậy? Này, quái nhân, nghe thấy thì mau trả lời!”