Nhân viên mặc đồng phục của Phong Đan Bạch Lộ và Thiên Kiêu Thời Đại liên tiếp mang các nồi lẩu và thực phẩm ra. Về phần các cô gái trẻ phục vụ của Phương Phỉ Uyển lại càng không có thời gian để thở, hơn hai ngàn khách đã có mặt bên trong. Người phụ trách đành phải giải thích với những người khác rằng hôm nay tuy là ngày khai trương nhưng số lượng khách đã quá đông, xin mời quý khách quay lại vào ngày mai. Nhà hàng khai trương liên tục trong mười ngày, tất cả đều được hưởng ưu đãi.
Tuy vậy, cả đám người vẫn vây lấy mà không chịu rời đi.
Mọi người thích náo nhiệt, mới vừa rồi có các tiết mục biểu diễn như múa lân, múa rồng, ca nhạc, múa, thậm chí còn có cả khỏa thân tập thể. Biết đâu lát nữa sẽ có màn đặc sắc hơn. Tất cả mọi người đều đang ngóng chờ.
Các cô gái trẻ phục vụ của Phương Phỉ Uyển cũng không có cách nào khác. Họ đành phải nhờ bảo an của Phong Đan Bạch Lộ mang ít nước suối hoặc nước hoa quả đến cho mọi người.
Những người vây xem lẫn đám phóng viên đều có một mối quan tâm chung và đều có chung một câu hỏi.
Đó chính là: Ai là ông chủ của nhà hàng Phương Phỉ Uyển này?
Nhóm phục vụ của Phương Phỉ Uyển đã sớm được chị Trang dặn trước nên không thể moi được tin tức nào từ miệng các nàng. Còn về phần những người tham gia càng không có khả năng nói ra, thậm chí rất nhiều người còn nghe theo mệnh lệnh của thủ trưởng, đến đây ủng hộ nên không biết Lục Minh. Về phần những nhân viên công tác trong Phong Đan Bạch Lộ và Thiên Kiêu Thời Đại cũng có hơn một nửa không nhận ra Lục Minh. Khi phóng viên hỏi, họ đều cười cười mặt dày tự nhận mình là ông chủ, thậm chí còn nói cả cân nặng, chiều cao, số đo ba vòng, rồi giới thiệu cả bạn gái của mình, khiến đám phóng viên quay cuồng không biết đâu mà lần.
“Mấy bạn trẻ, mấy bạn được ai mời đến đây dùng bữa?” Có phóng viên cho rằng đối phó với “trẻ con” sẽ dễ hơn nên đến phỏng vấn mấy người Giang Tiểu Lệ.
“Đừng đứng ở đây làm phiền người khác, chúng tôi là trẻ con không biết cái gì đâu,” mấy người Giang Tiểu Lệ đang “chiến đấu” với thức ăn trên bàn rất nhiệt tình, chứ không như mấy vị lãnh đạo ăn ít nói nhiều.
“Mấy người đừng ở đây nói nhiều, chúng tôi gọi là vô duyên đó!” Một tiểu nha đầu gan lớn đang cầm con tôm hùm trên tay, tay kia đang cầm một con cua bể, miệng nhồm nhoàm nhai, cảm thấy bực mình. Tại thời khắc hóa thân thành “dũng sĩ diệt mồi” mà mấy người này cứ đến làm phiền, thật sự là khiến người ta chán ghét. Mấy tên con trai kia cướp mất cái đầu gà rồi, cả phao câu, đùi gà, nhưng chân gà thì không ai đụng đến.
“Nghe nói chị là tổng quản lý nơi này...” Có người đã tìm thấy chị Trang đang bề bộn công việc, mồ hôi đầm đìa.
“Hai mươi lăm chỗ, mỗi chỗ ít nhất hai món ăn, còn có sáu mươi ba bàn, cần thêm một ít rượu, cả rượu trắng và vang đỏ cũng lấy thêm, họ đều uống được!” Chị Trang đang không ngừng chỉ huy, liếc mắt nhìn đám phóng viên: “Tôi chỉ là một người làm công thôi, đừng hỏi tôi cái gì, bây giờ tôi đang rất bận. Mọi người tự tìm chỗ ngồi đi, chờ mọi người ăn uống xong rồi tiếp tục hỏi được không? Lúc nãy có ghi hình cắt băng khánh thành, mọi người ai có cho tôi xin một bản. Ấy, cái đó ở trên lầu, mọi người đến giúp đi, bận quá!”
“...” Kết quả là những phóng viên định ra phỏng vấn chị Trang đều bị chị Trang bắt làm người bưng bê đồ ăn hết.
“Nếu như các anh có thể lập tức cương lên, hơn nữa chiều dài lên tới 50cm thì tôi sẽ trả lời câu hỏi của các anh,” Tiểu Hoa trả lời đám phóng viên, khiến cho bọn họ nghe xong định nhảy lầu tự tử.
“Anh phóng viên đẹp trai, nếu tôi nói thì có tiền thưởng không?” Cam Điềm tinh nghịch vươn cánh tay nhỏ bé trắng tinh ra nói: “Ông chủ ở đây đã cho tôi 5.000 đồng, nếu các anh có thể đưa cho tôi vượt quá số này thì tôi sẽ nói cho các anh, thậm chí còn dẫn các anh đi gặp người đó!” Các phóng viên lại một lần nữa ngã ngửa hàng loạt. Đưa cho nàng ta 5.000 đồng không phải là bán mạng đi lấy tiền sao? Cô bé tinh nghịch này nói không chừng đến lúc đó còn cười hề hề cảm ơn đã giúp nàng kiếm tiền ấy chứ!
Tốt! Những khách đến nhà hàng này không ai dễ đối phó cả.
Rất nhiều phóng viên đành tìm chỗ ngồi xuống. Mặc kệ, trước tiên phải ăn no bụng đã, có thực mới vực được đạo. Hơn nữa lại là ăn miễn phí, không ăn là có tội với bản thân.
Có người thì âm thầm quan sát, trong cửa hàng khẳng định phải có người đại diện đi ra mời rượu, cứ tìm được người đi ra mời rượu bắt lấy hắn phỏng vấn thì chắc chắn sẽ không sai. Hai nhóm người được phân công ở bên trong và bên ngoài nhà hàng. Người bên trong phụ trách mời rượu chính là Vương Đổng. Các phóng viên đã biết rõ người này, từ lâu cũng đã biết tin Vương Đổng là cổ đông của Phương Phỉ Uyển, chẳng qua hắn chỉ là một cổ đông nhỏ nhất. Còn phía bên ngoài là Lục Minh đi mời rượu, nhưng bên cạnh hắn còn có Trương Phong, Trương Thừa, Lỗ Tử Cường, Thạch Hoa, Trần Tranh cùng một số bạn bè, lại có rất nhiều cô gái trẻ đi theo mời rượu. Nhất thời trở nên ồn ào, nơi đâu cũng nhìn thấy toàn là thanh niên trẻ tuổi đồng thanh hoan hô, căn bản không thể nhận ra ai là ông chủ của cửa hàng.
Người bên ngoài cũng không giống như mấy lãnh đạo dùng cơm bên trong mà cần phải giao tiếp, ở đây tất cả đều trực tiếp... ăn!
Về phần mời rượu, đều là đi qua từng đám người, rượu rót ra không ngừng, rồi không ngừng đọ tửu, cho đến khi đối phương không chịu được nữa xin tha thì mới đi sang bàn khác, rồi lại tiếp tục như vậy...
Trong ánh mắt “cú vọ” của đám phóng viên đương nhiên nhìn thấy Lục Minh trong đám người, cũng có rất nhiều người mời rượu hắn. Chỉ là hắn lại mặc trang phục học sinh trên người mà không phải tây trang giày đen, mà là đồng phục học sinh. Phỏng chừng hắn chỉ là một người thân của ông chủ cửa hàng mà thôi, nên họ không quá để ý. Có rất nhiều người đi vào trong nhà hàng, hy vọng có thể có được tin tức của ông chủ thực sự.
Chờ đến khi Lục Minh mời rượu xong trở về, Ngu Thanh Y mới phát hiện có phóng viên theo dõi, nên nàng vội vàng chạy vào toilet, len lén rời đi.
“Cậu bạn học này, xin hỏi hôm nay cậu được ai mời đến tham gia lễ khai trương này?” Một vài phóng viên đã chạy tới vây quanh Lục Minh.
“Tôi, tôi được thầy giáo của mình dắt tới, là khách của Vương Đổng!” Lục Minh khẽ gãi đầu, đám bạn học ở bên cạnh cười vang, đám người lại nhao nhao lên: “Phỏng vấn tôi đi, tôi biết!”
Mấy phóng viên này hỏi hồi lâu cũng không phát hiện ra điều gì, chỉ biết Lục Minh là học trưởng ở trong trường, là học sinh của Khí Thiên Vương. Nhưng, hắn cũng không có quan hệ gì với nhà hàng, hơn nữa tiểu tử này cũng vô cùng tinh ranh, cho dù biết tin tức gì cũng sẽ không tiết lộ.
Ngu Thanh Y chờ cho các phóng viên rời đi, nàng mới lại lén lút quay về bên cạnh Lục Minh, tựa như con mèo nhỏ vậy. Phóng viên cũng không phát hiện ra nàng ăn mặc giả trai, nhưng đám người Trương Phong ngồi cùng bàn lại lập tức nhận ra, sợ hãi kêu lên: “Cô không phải là...”
“Suỵt!” Ngu Thanh Y giơ ngón trỏ đặt lên môi, ý bảo mọi người đừng tiết lộ.
“Không thể để tên tiểu tử Lục Minh này độc chiếm mỹ nhân, chúng ta ghép bàn đi, thế nào cũng phải ngồi cùng bàn với đại minh tinh!” Các gã háo sắc mặc kệ. Ngu Thanh Y tuy mới xuất hiện nhưng danh tiếng lại đang rất nổi, hơn nữa lại xuất hiện với hình tượng “trong sáng ngây thơ,” không diễn cảnh hôn nhau, không diễn cảnh trên giường, trừ những quảng cáo có ích cho xã hội, ngay cả quảng cáo cho Coca-Cola nàng cũng cự tuyệt. Nàng tại làng giải trí được gọi là ‘Ngọc nữ thanh khiết’, chưa bao giờ dùng chiêu trò, scandal để tạo danh tiếng; cũng như không có bất cứ bạn bè nào là nam minh tinh. Nàng từng được những người làm quan to, hay quyền quý bỏ ra 2 triệu mời nàng đi uống rượu cũng bị nàng thẳng thừng từ chối. Tuy vì vậy mà tạo ra không ít bất lợi cho nàng nhưng số người hâm mộ chỉ có tăng chứ không hề giảm.
Bây giờ, vị đồng học lớp trên này lại mặc đồ nam ngồi cạnh Lục Minh, khiến cho không ít gã háo sắc không ngừng ghen tị.
Bọn họ không kìm được, đem các bàn ghép lại với nhau tạo thành một chiếc bàn rất lớn rất dài.
Tuy chỗ ngồi bên cạnh Ngu Thanh Y bị đám cô gái trẻ chiếm lấy nhưng tốt xấu gì nhóm gã háo sắc cũng có thể chiếm được một vị trí ngồi đối diện với nàng. Không nói đến việc tới ngồi gần mỹ nhân Ngu Thanh Y hay không, chỉ riêng việc ngồi ăn cùng bàn với nàng cũng đã tốt rồi! Mấy tên quyền to chức trọng, tiền nhiều đến mức có thể bỏ ra 2 triệu cũng không có cơ hội này.
Lục Minh nhìn thấy đám cô gái trẻ lại chuẩn bị sử dụng những đôi môi đỏ mọng để “áp đảo” mình thì vội vàng chạy trốn nhanh sang phía đối diện.
Hắn vốn định cúi thấp người, ngồi xa xa một chút nhưng tên háo sắc Trương Phong đã sớm ngồi đối diện với Ngu Thanh Y. Nói thừa, nếu tiểu tử Lục Minh này bỏ chạy thì mỹ nhân Ngu Thanh Y đâu còn có thể cùng mọi người ăn cơm, nàng khẳng định sẽ tìm cớ trốn đám phóng viên mà rời đi. Nhóm phóng viên thấy có động tĩnh liền chạy lại mới phát hiện Ngu Thanh Y ăn mặc giả trai, một đám người đưa microphone tới, kích động hỏi nàng có mặt ở đây vì sao.
“Mấy bạn này đều là học sinh lớp dưới của tôi, có học muội, có niên đệ. Tôi cũng cùng đạo diễn Trương và chị Lan mà tới đây. Còn vì sao ngồi ở đây ư? Ha ha, tôi là học tỷ của các nàng nên tất nhiên cùng các muội muội ngồi cùng một chỗ,” Ngu Thanh Y trả lời phỏng vấn trong chốc lát.
Nhóm gã háo sắc vô cùng tức giận, thật khó khăn mới có cơ hội ngồi cùng bàn ăn cơm với đại minh tinh vậy mà lại có đám người kia đến quấy rối, tức giận định dần cho đám phóng viên kia một trận.
May mắn là đám phóng viên cũng phát hiện ra tính mạng mình gặp nguy hiểm nên sau khi hỏi xong thì vội vàng chạy ra chỗ khác, nếu không chắc chắn sẽ phải ăn gạch của đám gã háo sắc. Ngu Thanh Y chụp ảnh cùng với các học muội và ký tên cho các nàng. Về phần đám gã háo sắc thì nàng bưng đồ uống lên, chúc tất cả mọi người một ly, xem như là chào hỏi.
Vốn còn có nhiều bạn học nữ nổi cơn ghen nhưng Ngu Thanh Y lại rất hiểu cách lấy lòng người, nàng cười nói: “Không biết mọi người có hứng thú cùng tôi quay MTV không? Ở đó cần rất nhiều bạn học, cả nam và nữ, những người không phải là bạn học cũng có thể đến! Lần này cần rất nhiều cặp tình nhân, càng nhiều càng tốt. Ngày mai và ngày kia, tôi cùng nhiếp ảnh gia sẽ chờ mọi người đến ghi danh. Một khi MTV của tôi quay xong, đạo diễn Trương bắt đầu quay, đến lúc đó tôi có thể giới thiệu các bạn thử xem, biết đâu lại có người trở thành đại minh tinh. Mấy học muội, nếu ngày mai rảnh thì đi nhé!”
Giấc mơ trở thành minh tinh ai cũng có, nhất là nhóm cô gái trẻ, nghe thấy vậy thì cùng hoan hô, đây chính là một cơ hội tuyệt hảo.
Cho dù có người biết mình không có khả năng cũng động tâm.
Dù sao cũng là cùng mọi người vui chơi một chút, nếu có thể xuất hiện trên MTV dù chỉ một giây cũng là không tồi. Cho dù không làm được đại minh tinh nhưng cũng có thể lên màn ảnh, được xuất hiện trên cả nước!
Ngu Thanh Y vừa nói, nhất thời khiến cho mấy cô nàng đang ghen tị kia tươi tỉnh trở lại, ai nấy đều nhìn nàng vô cùng vui mừng, hy vọng chính mình có thể biến thành phượng hoàng. Càng nhiều người xin nàng ký tên và chụp ảnh cũng khiến cho Ngu Thanh Y vô cùng bận rộn. Lục Minh giúp nàng phát hết danh thiếp, vừa mới ngồi xuống định uống ly nước, nhưng không ngờ tới ở dưới gầm bàn có một bàn chân duỗi ra, kẹp lấy mắt cá chân hắn.
Lục Minh kinh ngạc cúi người xuống, vạch khăn trải bàn lên kiểm tra thì phát hiện đó chính là Ngu Thanh Y...
Ngu mỹ nhân này mặt thì nghiêm túc ký tên cho mọi người, nhưng dưới gầm bàn lại đang khiêu khích hắn, khiến cho Lục Minh thiếu chút nữa thì đứng tim.
Nàng sao lại biết được đây là chân hắn? Mới vừa rồi nàng làm rơi bút, khẽ khom lưng nhặt. Trời ạ! Thì ra là nàng có chủ ý mà xác định mục tiêu? Cái này, Ngu mỹ nhân này quả là gan to mật lớn!
Lục Minh rút chân bị nàng kẹp lấy về, nhưng phát hiện không thể kéo được, nàng kẹp rất chặt không thể nhúc nhích.
Khi hắn dùng sức lôi kéo, nàng có chút hoảng hốt. Lục Minh sợ người khác nhìn thấy nên vội vàng giả như không có việc gì tiếp tục uống nước. Ngu Thanh Y bị nhóm cô gái trẻ vây lại xin chữ ký, khẽ ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Lục Minh, vẻ mặt có chút buồn cười vô cùng hấp dẫn. Nhưng bí mật này chỉ có Lục Minh và nàng biết được, bây giờ vô số người đang tập trung quanh nàng, loại vụng trộm này lại càng kích thích.
“...” Lục Minh uống một ly nước lớn, nhưng lại cảm thấy người còn nóng hơn, cổ họng khô ran.
✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Cộng đồng AI