Hôm nay, Niếp Thanh Lam diện chiếc áo sơ mi dài tay trắng tinh cùng quần dài màu tím. Vóc dáng cao ráo của nàng kết hợp với chiếc quần bó sát càng tôn lên đôi chân thon dài miên man. Chiếc quần ôm sát vòng ba, khiến nó trông đầy đặn hơn, đồng thời làm nàng càng thêm cao ráo, đường cong cơ thể lộ rõ, tựa như một chữ S hoàn mỹ, vô cùng quyến rũ.
Nàng đội mũ, đeo dây chuyền trên cổ, vừa đi vừa khoác tay Lục Minh.
Nàng đưa bàn tay trắng nõn ra trước mặt hắn: “Xem đủ chưa?”
“Nếu như anh là tên côn đồ trên đường, anh sẽ khi dễ em. Em mặc như vậy, đúng là khiêu gợi người khác phạm tội.” Lục Minh thầm nuốt nước miếng.
“Người ta muốn hấp dẫn không phải là điều anh muốn sao?” Môi Niếp Thanh Lam dán sát vào tai Lục Minh, khẽ thở ra một hơi nóng rực. Vòng ba bên dưới còn nghịch ngợm chạm nhẹ vào Lục Minh một cái. Như thế này hắn sao có thể chịu được chứ? Lục Minh khẽ kêu lên trong lòng, vươn bàn tay sói ra véo vào bờ mông tròn trịa của nàng một cái. Nếu vẫn chưa thỏa mãn, thì tuyệt đối không thể buông tay.
“Lục Minh, hay là anh mang ô theo đi. Bên ngoài nắng lắm.” Giai Giai chạy theo, đưa một chiếc ô cho hắn.
“Ô? Hắc hắc, đúng, anh sao lại quên chứ. Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa, mang cũng tốt.” Lục Minh vội vàng rút bàn tay sói đang định vuốt mông Niếp Thanh Lam lại, giả vờ tự nhiên quay người, cầm lấy chiếc ô.
Niếp Thanh Lam đang mong chờ, ai ngờ được Giai Giai lại xuất hiện làm Lục Minh không thể hành động.
Nàng thầm nghĩ, tên xấu xa này tuy háo sắc nhưng da mặt lại mỏng. Thế nhưng, chính điều đó lại cho thấy hắn cũng thuần khiết, coi như một con sói ngây thơ. Nếu là người khác, bàn tay sói đã vươn ra thì khó lòng thu về được.
Niếp Thanh Lam nghĩ tới đây lại cảm thấy hạnh phúc, nàng khoác tay hắn, cùng đi với hắn.
Lâm Vũ Hàm từ căn nhà bên cạnh vừa vặn lái xe ra, tình cờ trông thấy Lục Minh và Niếp Thanh Lam. Chiếc xe dừng lại, nàng hô một tiếng rồi quay đầu, hạ cửa kính xuống, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu: “Hai người có muốn đi nhờ xe không? Nếu hai người sợ em làm ảnh hưởng đến thế giới riêng, em sẽ để hai người xuống trước cửa Phong Đan Bạch Lộ, để hai người...” Lúc nói chuyện, máy điện thoại của nàng vang lên, nàng lập tức nghe. Lục Minh nghe thấy nàng nói: “Chị Mộng Ly, chị bây giờ đừng đi, càng đi càng lạc thêm đó. Chị cứ đứng trước cửa Lạc Diệp Phi Hoa, em sẽ đến đón chị.”
Niếp Thanh Lam vốn tưởng rằng nàng ta cố ý lái xe ra đây, nàng đang định từ chối. Nhưng bây giờ nghe thì biết Lâm Vũ Hàm này là đi đón người.
Nàng nắm tay Lục Minh: “Có xe của người đẹp sao không ngồi chứ. Mọi người vẫn nói xe đẹp, người đẹp. Bây giờ có cả xe và người đẹp, anh chắc sẽ không từ chối vận may này chứ, lên xe đi.” “Lên xe, không phải bán thân đấy chứ?” Lục Minh không hề khách khí, mở cửa lên xe.
“Anh dù muốn bán, người khác cũng không muốn mua, ai thèm.” Niếp Thanh Lam hờn dỗi véo hắn một cái, thái độ của nàng thân mật như một tình nhân.
“Thật hâm mộ tình yêu của hai người. Chị Niếp, hai người bây giờ kết hôn? Em làm phù dâu cho hai người được không?” Lâm Vũ Hàm không nhịn được mà nhìn lén ra phía sau, một bên từ từ lái xe, tốc độ chỉ nhanh hơn rùa một chút.
“Được, đến lúc đó nhất định nhờ em làm phù dâu.” Niếp Thanh Lam cười hì hì, nói chuyện phiếm với Lâm Vũ Hàm.
Nàng mặc ngoài coi như không để ý đến Lục Minh đang ngồi bên cạnh. Nhưng bàn tay nhỏ bé lại đặt lên đùi hắn, vuốt ve, hấp dẫn hắn. Lục Minh giả vờ không để ý, nắm lấy tay nàng, rồi ngồi đó đọc báo. Niếp Thanh Lam và Lâm Vũ Hàm có nói có cười, hai người mặc dù thi thoảng vẫn nhìn trộm Lục Minh, nhưng ngoài mặt lại giả vờ nghiêm trang nói chuyện với nhau.
Hai cô gái nói chuyện với nhau chủ yếu là mấy thứ như quần áo, túi xách, nước hoa, mỹ phẩm, kim cương...
Trước mặt một người đàn ông, nội dung các nàng thảo luận là như vậy.
Nếu như không có Lục Minh ở đây thì đề tài sẽ hoàn toàn ngược lại. Không có tình yêu, quần áo, túi xách, nước hoa nào hết, mà chỉ là về đàn ông, hơn nữa sẽ rất nhiều chuyện.
Đến khu giải trí Lạc Diệp Phi Hoa, xe dừng lại.
Trước khu giải trí Lạc Diệp Phi Hoa có một đám người đang đứng đó. Mấy tên đàn ông đang lộ ra bộ mặt đáng khinh bỉ, lớn tiếng hét lên với Mộng Ly: “Người đẹp, bao nhiêu tiền một đêm? Đi với anh nào, sao, bọn anh nhiều người như vậy, em nhất định sẽ sướng chết ngất. Chúng ta trước hết đi uống rượu đã, hoặc đi vũ trường cũng được, đến tối sẽ thuê phòng. Người đẹp như em, làm việc ở Lạc Diệp Phi Hoa này thật lãng phí. Bọn anh sẽ giới thiệu một đạo diễn phim người lớn cho em. Chỉ cần em dám diễn, thì có lẽ em sẽ thành ngôi sao của cả nước.”
Mặt Mộng Ly đang rất chán ghét, không nói một tiếng. Chẳng qua ai muốn đưa tay ra sờ mó, lập tức bị nàng đuổi đi như một con ruồi.
“Mấy người làm gì đó? Cút ngay!” Lâm Vũ Hàm vội vàng chạy đến, lớn tiếng gầm lên mắng mỏ: “Đồ lưu manh, cút hết cho tôi!”
“Ồ, lại thêm một cô bé xinh đẹp, trắng thật, đẹp thật. Nói không chừng vẫn còn trinh, nếu là như vậy, hắc hắc, thế mới sướng.” Một tên có cái mũi ưng hèn mọn cười dâm đãng một tiếng, mấy người bọn họ lập tức vây quanh. Miệng không ngừng lẩm bẩm, thái độ kiêu ngạo, đùa giỡn. Mà những người đứng xung quanh, có người rời đi, cũng có người lại thích hóng chuyện.
“Thích hay không không biết, nhưng rất có thể sẽ chết.” Niếp Thanh Lam xuống xe, nắm tay, chuẩn bị ra tay giáo huấn mấy tên lưu manh này.
“Không chắc đã chết, nhưng bị thương là có.” Lục Minh đứng lên, hắn nhặt một tấm gỗ bị rơi ra trong quá trình vận chuyển, đập một cái lên đầu mấy tên này.
Mấy tên lưu manh lập tức ngã xuống đất, đầu không chảy máu. Nhưng mắt thằng nào thằng nấy trợn trừng, miệng chảy nước dãi.
Niếp Thanh Lam thấy vậy hơi ngẩn người, không phải là vì thái độ của Lục Minh, mà là cách ra tay của hắn.
Lục Minh ra tay nhìn thì không nhanh, thậm chí còn chậm. Nhưng mấy tên lưu manh này chỉ đứng trơ mắt ra nhìn hắn đập vỡ đầu mà không có một chút phản ứng gì, thật là kỳ quái. Ngay cả Lục Minh cũng kỳ quái, bởi vì lần ra tay này khá giống như lúc luyện công mà hắn thấy trong giấc mơ, đây là một kỹ năng chỉ lúc nào hắn rơi vào trạng thái huyền diệu mới có thể làm được. Khi tiến vào trạng thái này, ý thức rất bình tĩnh, hơn nữa đây chỉ là tùy ý mà ra tay đã đạt đến cảnh giới hoàn mỹ này.
Đối phương có mấy người mà lại không thể phá giải thế công của mình, trơ mắt nhìn mình đập vào đầu bọn họ.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Niếp Thanh Lam khó hiểu hỏi.
“Anh cũng không biết. Mấy người này cứ đứng im cho anh đập, hắc hắc.” Lục Minh cũng không hiểu tại sao, sờ sờ đầu. Hắn đoán có lẽ là do thực lực của mình đã được tăng lên rất nhiều. Nhưng nhanh đột phá như vậy, bình thường lại rất ít khi ra tay nên vẫn còn suy nghĩ như trước kia. Vừa nãy ra tay là thực lực thực sự của mình lúc này.
“Không đập chết là được rồi. Không cần để ý đến bọn chúng, đám người này chết cũng đáng.” Niếp Thanh Lam vốn định an ủi Lâm Vũ Hàm và Mộng Ly mấy câu.
Không ngờ rằng các nàng chẳng những không sợ mà còn cười hì hì.
Đặc biệt là cô nàng Lâm Vũ Hàm, hai mắt nàng nhìn Lục Minh đầy sùng bái, thiếu chút nữa còn kêu lên “Anh Lục Minh, anh thật lợi hại”.
Mộng Ly thì bình tĩnh hơn một chút, nhỏ giọng nói cảm ơn Niếp Thanh Lam, nhưng chỉ gật đầu và mỉm cười với Lục Minh – người đã ra tay giải quyết đám lưu manh kia. Những người vây xung quanh thấy mấy tên lưu manh ngã xuống không rõ sống chết ra sao đều sợ hãi chạy tán loạn. Lâm Vũ Hàm thấy Niếp Thanh Lam là cảnh sát mà đã nói không có việc gì, vậy thì khẳng định không có việc gì. Liền lái xe lại gần, bảo Mộng Ly và Niếp Thanh Lam lên xe.
Chờ sau khi mọi người lên xe, nàng quay đầu lại nhìn Lục Minh, cười nói: “Không ngờ quái nhân như anh lại lợi hại đến thế, còn có thể thu thập đám lưu manh này.”
“Chuyện nhỏ, nếu như anh có thể biến thành siêu nhân Gao, đến lúc đó đừng nói là mấy thằng lưu manh, mà là quái thú cũng chỉ là bữa sáng mà thôi.” Lục Minh huyên hoang. Lâm Vũ Hàm và Mộng Ly cười cười, Niếp Thanh Lam lại liếc hắn một cái đầy khinh thường.
Xe đi được mấy phút nhưng bởi vì chạy chậm như rùa nên có lẽ chưa được hai cây số. Đột nhiên có một chiếc xe cảnh sát rú còi chạy đến, ra lệnh cho Lâm Vũ Hàm dừng xe: “Các người lập tức dừng xe lại, đỗ vào lề đường để kiểm tra. Nếu tăng tốc bỏ chạy, các người sẽ thêm tội chống đối người thi hành công vụ.”
Lâm Vũ Hàm sẽ sợ hãi nếu như không có Niếp Thanh Lam ngồi ở trên xe.
Bây giờ, nàng rất muốn chuyện càng thêm náo nhiệt, nên rất ngoan ngoãn dừng xe lại. Mặt mày vô tội nhìn hai cảnh sát: “Chú cảnh sát, tìm chúng cháu có việc gì sao?”
Một người cảnh sát trẻ tuổi, da đen, nghe thấy liền quát lên: “Các người vừa đánh người ở Lạc Diệp Phi Hoa, đánh người xong còn lái xe bỏ chạy. Chúng tôi là người của trụ sở cảnh sát Lạc Diệp, bây giờ mời các người về trụ sở để điều tra.”
“Tiểu Trần, không cần gấp. Đây là xe Porsche, mấy người đó lại là nữ, việc này phải làm cho tốt.” Một người cảnh sát trung niên béo mập cảm thấy có gì đó không ổn, nhẹ nhàng nói với Lâm Vũ Hàm: “Cô chính là người gọi điện thoại đến sao? Vừa nãy là các người đánh người sao?”
“Là tôi đánh, thì sao?” Niếp Thanh Lam xuống xe, bỏ kính râm xuống, hừ lạnh một tiếng.
“Lấy chứng minh thư ra, tôi nghi ngờ cô...” Tên cảnh sát trẻ tuổi chưa nói xong, thì người cảnh sát béo đã vội vàng giữ hắn lại, cung kính cười nói với Niếp Thanh Lam: “Tôi, chúng tôi không biết là cô. Vừa nãy nhất định là hiểu lầm rồi.” Niếp Thanh Lam đưa tay gỡ mũ cảnh sát của ông ta xuống, rồi đưa trả lại, nghiêm túc mắng: “Cảnh sát phải ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ, mũ cảnh sát phải ngay ngắn. Các anh đại diện cho hình tượng của cảnh sát nhân dân cả nước. Còn nữa, nhìn thấy thủ trưởng phải lập tức chào, chẳng lẽ điều này các anh không biết sao?”
“Vâng, vâng...” Người cảnh sát béo vội vàng chỉnh lại mũ, ngẩng đầu lên, ưỡn ngực chào.
“Cô chẳng lẽ là hoa khôi cảnh sát trong TV sao?” Người cảnh sát trẻ tuổi cũng đã nhận ra Niếp Thanh Lam. Người cảnh sát béo vừa nghe thiếu chút nữa toát mồ hôi lạnh. Tên ranh con này bây giờ mới nhận ra, nhưng lại làm trò trước mặt mọi người nói Niếp Thanh Lam là hoa khôi cảnh sát, quả thực là muốn chết.
“Tiểu Trần, lão Lý, đã bắt được người chưa? Dám đánh người của Lạc Diệp Phi Hoa, tôi hôm nay muốn xem là tên ranh con nào dám làm thế. Hôm nay tôi mở to mắt ra mà nhìn xem.” Phía sau lại có thêm hai chiếc xe nữa chạy tới, năm sáu người xuống xe, cầm đầu là một người đàn ông mặc đồ đen, cổ đeo một chiếc dây chuyền to bản.
Hắn huyên hoang đi tới, giơ tay lên, chuẩn bị ra tay đánh Lục Minh vừa bước xuống xe.