Chờ khi Lục Minh tỉnh lại, anh phát hiện không thấy Tiểu Đậu Đậu trong lòng mình đâu. Cô bé đang đứng trước bàn ăn, thân thể phát sáng, vụng trộm ăn bánh pudding.
Giai Giai gối đầu lên đùi anh mà ngủ, ngủ thật say sưa; Cảnh Hàn cuộn tròn người, nằm ở một góc ghế sô pha; Niếp Thanh Lam lại dựa vào bên kia, hơi thở nhẹ nhàng... Chân Lục Minh vô cùng nặng, tiểu nha đầu Ôn Nhu lại biến chân anh thành cái gối đầu. Tướng mạo lúc ngủ của cô bé vô cùng khó coi, một chân đặt trên bàn trà, một chân đặt trên ghế sô pha, hai tay lại ôm lấy cẳng chân của Lục Minh.
Chỉ còn Ôn Hinh phu nhân, lúc ngủ tương đối tao nhã.
Nàng ngồi đối diện với sô pha, tay nhỏ nâng má thơm, yên lặng nhắm mắt lại. Mặc dù đang ngủ say, nhưng vẫn giữ được dáng vẻ tao nhã của một thục nữ quý tộc.
Lúc nào không hay, trời đã sáng, ánh nắng mặt trời chiếu vào cửa sổ... Lục Minh không khỏi khẽ thở dài, như vậy mới giống một gia đình. Tuy rằng Tiểu Đậu Đậu tối hôm qua làm cho mọi người mệt rã rời, nhưng như thế cũng có một loại cảm giác ấm áp của gia đình, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.
Tiểu Đậu Đậu thấy Lục Minh tỉnh lại, cái miệng nhỏ nhắn dính bẩn chạy tới cười hề hề, kêu to "ba ba".
Lục Minh thấy ánh sáng quanh người cô bé, giống bông hoa lan trắng, không khỏi vừa thương vừa yêu: “Mau mặc quần áo vào, kẻo cảm lạnh.”
“Nhưng mà, không tìm thấy quần áo ở đâu...” Quần áo của Tiểu Đậu Đậu là do Lục Minh ngồi lên. Thế nhưng không đợi anh lấy ra mặc vào cho bé, Ôn Hinh phu nhân là người đầu tiên giật mình tỉnh dậy, thấy khuôn mặt tươi cười đáng yêu của Tiểu Đậu Đậu, nhất thời kêu to "bảo bối", bỗng chốc nhào tới, ôm chặt lấy bé không rời. Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn cũng đều tỉnh lại. Giai Giai có chút mơ màng, dụi mắt một lúc mới tỉnh, vui mừng nói: "Tiểu Đậu Đậu không có việc gì, bé không có việc gì!"
"Đừng ầm ĩ nữa!" Duy nhất chỉ có tiểu nha đầu Ôn Nhu vẫn còn đang ở trong mộng không chịu tỉnh lại. Cô bé trong mơ dường như đang ăn gì đó, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng mấp máy.
“Anh vất vả rồi, mau chóng đi nghỉ ngơi đi!” Ôn Hinh phu nhân thấy vẻ mặt của Lục Minh vẫn tái nhợt, vội vàng khuyên Lục Minh trở về phòng nghỉ ngơi.
“Ba ba, con muốn cưỡi ngựa!” Tiểu Đậu Đậu ra sức làm nũng, không muốn ở trong lòng Ôn Hinh phu nhân mà xoay người về phía Lục Minh. Lục Minh đành phải đưa tay qua, khi ngón tay anh nâng thân thể nhỏ bé của cô bé lên, cảm thấy bên cạnh đụng phải bộ ngực mềm mại, ấm áp và căng đầy của nàng, cảm giác vô cùng tuyệt vời. Động tác này là do vô ý, bởi vì Tiểu Đậu Đậu lắc lắc thân thể mới khiến Ôn Hinh phu nhân nghiêng người, đụng phải ngón tay Lục Minh. Mặt nàng ửng hồng, không biết phải làm sao.
"Không cho phép nhóc con chạy khắp nơi, mau mặc quần áo vào!" Lục Minh cảm thấy ngón tay hình như có một luồng điện, trong lòng run lên, vội vàng giả vờ nghiêm nghị mắng Tiểu Đậu Đậu.
"Ba ba mặc cho con..." Tiểu Đậu Đậu vươn hai tay, khuôn mặt nhỏ bé hờn dỗi đáng yêu thật khiến người ta yêu thương. Giai Giai liền chuẩn bị quần áo giúp bé mặc vào, không kìm được nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé một cái.
"Thiếu gia, Phương Phỉ Uyển vừa gọi điện thoại tới, bảo ngài qua đó một chuyến." Lão Trang Thần từ trong phòng đi ra, đưa điện thoại di động cho Lục Minh.
"Mau tới đây, cái tên xã hội đen Đại Đầu lần trước tới, nói có việc muốn tìm ngài." Lão Trang Thần đang nói bỗng dừng lại một lát rồi tiếp lời: "Còn có đám đệ tử của ngài làm ầm ĩ cả lên, sáng sớm nay cũng ầm ĩ đòi gặp ngài."
Không còn cách nào, Lục Minh đành phải vội vàng đi tắm rửa, rửa mặt một chút, chuẩn bị quần áo để ra ngoài.
Niếp Thanh Lam ngáp một cái, nói rằng khi ngủ phải thùy mị một chút, rồi không tiễn Lục Minh.
Còn Cảnh Hàn, không nói gì. Khi nàng thấy Lục Minh ra ngoài gặp bạn bè, thường sẽ không đi theo. Nàng hình như trời sinh thuộc về bóng đêm, ban ngày rất ít ra ngoài.
Giai Giai ngược lại đuổi theo, cầm một đống đồ lớn, có điện thoại di động và ví tiền của Lục Minh, có ba phần bữa sáng dinh dưỡng, cũng có hộp bánh kem, thậm chí còn có một bọc khăn tay. Nàng rất nhanh đem các thứ đưa qua, thành thạo trang bị đầy đủ cho Lục Minh. Tiểu nha đầu Ôn Nhu hai mắt lim dim ngái ngủ thấy thế, thì thầm một câu: "Tên biến thái đáng chết này thật tốt số, đổi lại là ta, còn lâu mới thèm hầu hạ hắn!"
Lục Minh vốn có ý định chạy tới bên ngoài Phong Đan Bạch Lộ gọi taxi, còn chưa chạy tới một trăm thước, Lâm Vũ Hàm vội vàng hô qua đây, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn thích hờn thích giận: "Siêu nhân tiên sinh cứu vớt trái đất hay sao mà sớm như vậy đã phải đi làm việc bẩn rồi à? Có muốn bản cô nương xinh đẹp này tiễn ngươi một đoạn đường hay không?"
Nếu như Lâm Vũ Hàm hầu như mỗi ngày đều dành thời gian lái xe đi làm, Lục Minh đúng là sẽ hiểu lầm nàng có phải đã có tính toán như thần hay không, tính được mình không có xe.
Đương nhiên anh cũng không khách khí, ngồi vào xe, rồi nhắm mắt dưỡng thần.
“Ở tại khu cao cấp đại phú ông mà ngay cả xe cũng không có, còn muốn đi nhờ xe người khác nữa, thật đáng thương!” Lâm Vũ Hàm nhìn người này vừa lên xe đã ngủ, buồn muốn chết, trong lòng vô cùng tức giận, hận không thể đá hắn một cước thật đau.
“Có thể đi nhờ xe, đó là một loại năng lực, đặc biệt lại là đi nhờ xe của mỹ nữ nữa.” Lục Minh nhắm mắt lại lầm bầm trả lời.
“Ta đoán anh chính là đi nhờ xe người khác vì tiếc tiền mua xe.” Lâm Vũ Hàm nghe thấy hai chữ "mỹ nữ" trong lòng rất ngọt nhưng không chịu buông tha hắn.
“Đừng làm ầm ĩ, đêm qua ta bị Tiểu Đậu Đậu làm cho ầm ĩ cả một đêm, mãi tới sáng mới chợp mắt được trong chốc lát.” Lục Minh nói những lời này Lâm Vũ Hàm thật ra có tin, bởi vì hai nhà cách nhau không xa lắm, tối hôm qua Tiểu Đậu Đậu mở công suất lớn nhất nàng cũng loáng thoáng nghe được một chút. Nàng cảm thấy người này thật đáng thương, rõ ràng không phải là con gái của mình, lại phải chịu trách nhiệm của một người cha, hắn vẫn chịu được. Nhưng là nàng vẫn không chịu buông tha hắn, học Tiểu Đậu Đậu chu môi lên nghịch ngợm hét lớn: “Ba, ba ba ba ba ba..."
Tới cửa vườn hoa thơm, Lâm Vũ Hàm lay lay Lục Minh đang ngủ dậy: “Này, nhiều mỹ nữ đang chờ anh đó, còn không mau vào đi!”
Lục Minh nhìn qua một chút, đúng là Chị Trang cùng Hoắc Vân Dung đang chờ ở cửa.
Chị Trang nói: “Sao lại mệt chết như vậy? Đêm qua Đậu Đậu làm ầm ĩ dữ dội sao?” Xem ra nàng cũng biết một chút, chắc là do Lão Trang Thần nói.
“Tên đại ca xã hội đen Đại Đầu kia ở tầng ba, về phần các đàn em của hắn đang ngồi ở tầng một, ra sức ăn uống, đợi chút đi! Bọn người kia hôm qua tới đây ăn uống miễn phí, hôm nay lại tới, thật không thể chịu nổi bọn họ!” Hoắc Vân Dung tuy rằng miệng thì giận dỗi, nhưng bàn tay nhỏ bé lại đưa lên trán Lục Minh kiểm tra xem có nóng không. Không phát hiện ra cái gì, nàng hừ một tiếng, quay đầu xua đám cô gái đi: “Tốt rồi, tốt rồi, tất cả mọi người đi làm thôi, tiểu tử này còn sống, không có gì mà phải xem. Nhóc Cam Điềm này, cô đi thu ngân cho ta nhanh lên, ai cho cô chạy tới đây?”
“Anh Minh cứu mạng, Hoắc yêu nữ ngày càng ngược đãi lao động trẻ em... cứu mạng à!” Cam Điềm giả vờ làm mặt quỷ giơ tay dọa Hoắc Vân Dung, lập tức nhanh chân bỏ chạy.
“Tiểu tử, đừng có dồn dập như vậy, đặc biệt là một mình chống bốn người. Làm bừa một ngày một đêm như thế, đúng là thương tích đầy mình mà!” Tiểu Hoa, cô gái cường hãn, nếu không nói ra những lời này, thì nàng không phải là Tiểu Hoa giáo chủ!
Lục Minh nghe thấy thế chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy. Trên tầng ba, Đại Đầu, Thủy Thúc, Bưu ca, vài người đều ở đây.
Bọn họ thấy Lục Minh đều lộ ra vẻ mặt cung kính.
Đại Đầu tới rót một ly trà cho Lục Minh, một mặt cười hì hì nói: “Minh thiếu, năm năm rồi, đám tạp chủng không sợ chết lại muốn khai chiến với chúng ta. Anh Long và Anh Báo nhớ anh ra chơi đùa, mở đầu trận chiến, anh yên tâm. Lần này không ở Lam Hải, một tháng sau giải đấu quyền ngầm Hồng Kông sẽ bắt đầu. Bọn họ đã chuẩn bị rất kỹ rồi, trong nước cũng không can thiệp.”
Lục Minh nghe xong khẽ thở dài nói: “Các chú cũng thật là rảnh rỗi...”
Anh Bưu cười tươi: “Chúng ta gần đây đích xác không có động thái lớn nào cả, cấp trên làm nghiêm như vậy, còn dám làm ra chuyện gì sao. Anh Long và Anh Báo đã sớm qua Hồng Kông tránh đầu sóng ngọn gió rồi. Trước không nghĩ tới muốn đánh quyền ngầm, nhưng bọn người Uy thật là ngông cuồng, đám người Bổng cũng tuyên bố báo thù, lại còn bọn người Mỹ và người Ấn Độ A Tam đều nói năng ngông cuồng, tối hôm qua lại mang chiến thư đến đây. Anh Long muốn mời anh đi tới đó. Không nhất định phải lên sân khấu, có Minh thiếu ở đây, sĩ khí của mọi người đều được nâng cao. Đánh sẽ nắm chắc hơn một chút, anh xem, có rảnh thì bay tới Hồng Kông chơi một chuyến?”
“Nếu chỉ là đi ngồi chơi, thì không có gì, dù sao nửa tháng sau ta cũng phải tới Hồng Kông một chuyến, tới lúc đó sẽ nói sau!” Lục Minh nghĩ thầm, nửa tháng sau còn phải bồi tiếp Ôn Hinh phu nhân đi Hồng Kông, thuận tiện giáo huấn mấy tên cuồng đồ không biết sống chết này cũng tốt.
Khi mười đại cao thủ đến khiêu chiến các cao thủ quyền đen trong nước, chính mình cũng nhất thời hứng khởi, ra tay giáo huấn bọn chúng một chút cho biết thế nào là không thể rời giường được.
Lúc trước mình luyện Đồng Tử Công tới tầng năm, đã có thể đánh cho bọn họ hoa rơi nước chảy. Hiện giờ Đồng Tử Công mình đã đạt tới tầng mười, đạt tới cảnh giới viên mãn nhỏ rồi, chẳng lẽ còn sợ bọn chúng? Vừa lúc âm thầm kiểm tra xem thực lực của mình đã đạt tới cảnh giới nào, về sau cho dù chống lại Hình Thiên Phong, cũng càng nắm chắc hơn. Nhất thời nghĩ như vậy, Lục Minh thuận miệng đáp ứng.
Đại Đầu cùng Bưu ca bọn họ chính là chờ những lời này, bọn họ vui mừng đứng dậy cáo từ. Chỉ có Thủy Thúc còn ở lại ăn uống.
Lục Minh cùng hắn hàn huyên vài câu, tìm hiểu một số tin tức.
Thủy Thúc tuy rằng thực lực cũng chỉ là hạng xoàng mà thôi, nhưng làm việc liên quan đến hắc đạo thì như một lão làng dạn dày kinh nghiệm. Lâu dần, các mối quan hệ của hắn vẫn rất rộng rãi, Lục Minh rất nhiều tin tức đều tìm hiểu được từ hắn.
Cuối cùng, Thủy Thúc tiết lộ một tin tức, nói Thiên Thượng Nhân Gian có nhân viên phục vụ nhìn thấy một quái nhân vô cùng cao lớn, thân thể còn khoa trương hơn cả chiến binh tương lai A Nặc, hai tay như sắt thép. Bởi vì thân phận của người này phi thường đặc thù, chính hắn chỉ liếc mắt qua một cái cũng không dám tiếp cận. Người dẫn quái nhân này đến là Uy Thiếu, cũng chính là Trí Hồ Chung Tử Uy, một trong ba đại cầm thú Lam Hải.
Thủy Thúc nói Chung Tử Uy là con cháu của quan chức cấp cao, có đủ tâm kế, hiểu được cách dùng tiền mua chuộc lòng người, ở cả hai giới hắc bạch đều rất thông suốt.
“Lại điều tra cho ta. Hôm nay không mang bao nhiêu tiền, cho mấy thằng em của chú năm nghìn đi uống trà.” Lục Minh lấy tiền ra, đặt năm nghìn đưa cho Thủy Thúc.
“Cháu, cháu có thể lấy tiền của anh sao!” Thủy Thúc tuy rằng khách sáo như vậy, nhưng Lục Minh đưa hắn vẫn giữ nguyên tắc, nhanh chóng nhận lấy. Hắn chủ yếu dựa vào việc này mà kiếm cơm, cho dù là Lục Minh đưa hắn cũng không khách khí mà nhận lấy.
“Nếu có tin tức, lập tức gọi điện thoại cho ta.” Lục Minh vỗ vỗ bả vai hắn, ý bảo cô gái ngoài cửa miễn phí cơm nước cho hắn, lại đi xuống tầng một, phát hiện hơn mười người cả nam lẫn nữ đang đóng gói, dường như chuẩn bị rời đi. Nhóm cô gái đang tập hợp tiền, nhóm đàn ông thu tiền. Trần Tranh ở hành lang vừa nhìn thấy Lục Minh tiến vào, lớn tiếng cười nói: “Các cô gái, đừng nghĩ đến chuyện chia tiền gì cả, mau chóng sử dụng song tiết côn, không đúng, mau sử dụng đôi môi đỏ mọng tất sát kỹ của các cô, đánh ngã tiểu tử này đi!”
Nhóm cô gái đã sớm đứng lên. Được rồi, Lục Minh lại lần nữa bị bao phủ trong một biển môi đỏ mọng.