"Bệ hạ rộng lượng, thần mãnh liệt đề nghị nên ban thứ trân quý ấy vào một thời khắc trọng đại hơn, ít nhất là khi Đạo tặc kỵ sĩ lập được công huân. Ban thưởng chậm rãi cũng chẳng sao."
Lục Minh nếu không có cùng Cảnh Hàn, Niếp Thanh Lam các nàng ước pháp tam chương, Mục Thuần muốn cho mình nụ hôn đầu tiên của nàng, dù là ai cũng không ngu gì mà cự tuyệt. Nhưng hiện giờ không thể tiếp tục trêu chọc nha đầu này, tuy rằng trong lòng có chút đáng tiếc, nhưng hắn vẫn mỉm cười cự tuyệt.
"Nhưng hiện giờ em muốn hôn anh…"
Ánh mắt Mục Thuần như say, hơi thở phả ra mang theo chút nóng rực.
Hai tay nàng quấn chặt lấy cổ Lục Minh, cái đầu nhỏ chậm rãi tiến lại, ánh mắt tự nhiên nhắm lại, đôi môi anh đào khẽ hé. Nàng tự mình nuốt nước bọt, yết hầu khẽ rung, trong lòng vừa hồi hộp lại vừa có chút chờ mong.
Lục Minh cũng có chút động tâm, nhưng cuối cùng vẫn là hôn nhẹ lên trán nàng một chút.
Mục Thuần thực sự mong Lục Minh sẽ hôn nàng thật sâu, sau đó cùng hắn nhiệt tình triền miên, điên cuồng hôn môi. Nào ngờ cuối cùng lại chỉ như chuồn chuồn lướt nước, qua loa chạm nhẹ lên trán nàng một cái.
Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, nàng đưa tay sờ trán, rồi nhìn Lục Minh, cuối cùng cúi đầu hỏi:
"Anh không thích phụ nữ chủ động sao?"
"Không phải, Nữ hoàng bệ hạ, người không biết sao? Nơi đây không thích hợp để nói chuyện yêu đương. Chúng ta vẫn nên cầu nguyện cho cứu viện đến nhanh đi thôi!"
Lục Minh nhanh chóng chuyển đề tài, nghiêng người ra cửa sổ nhìn xuống xem, lại chỉ vào đám người đông nghìn nghịt phía dưới, ý đồ làm dời chú ý của Mục Thuần:
"Em xem, phía dưới xe cứu hỏa tới rồi, chúng ta được cứu rồi, còn có một chút. Loa phát thanh vang lên, nói rằng trục trặc đã được khắc phục, chúng ta có thể xuống rồi!"
"Ta nguyện ý cả đời ở trên này, Đạo tặc kỵ sĩ, ta nguyện ý ở chỗ này cả đời làm nữ hoàng của ngươi!"
Mục Thuần bỗng nhiên để tay ra sau, "ba" một tiếng, nàng cởi áo ngực.
"…"
Lục Minh ngạc nhiên, cô gái nhỏ này muốn chơi với lửa sao?
"Chiếc áo ngực này thật chật, ngay cả trái tim ta cũng bị ghìm chặt, có lẽ phải buông ra thôi. Hiện giờ ta nghĩ, Đạo tặc kỵ sĩ à. Ta chẳng những ban cho ngươi nụ hôn đầu tiên, còn muốn ban thưởng cho ngươi càng nhiều, càng nhiều hơn nữa. Ta nghĩ ngươi cũng hiểu lời ta nói. Ta nghĩ ngươi muốn lắng nghe nhịp đập trong trái tim ta… Ta, trong lòng ta có lời muốn nói với người. Đạo tặc kỵ sĩ, ngươi thấy ta có đẹp không?"
Mục Thuần bỗng nhiên dũng cảm kéo quần áo của mình ra, một đôi gò bồng đảo vô cùng đầy đặn bật ra, lay động khiến người ta hoa cả mắt. Nụ hoa hồng đào mềm mại ướt át, Lục Minh nhìn thấy lập tức tim đập nhanh hơn vài lần. Đây, đây thực sự là bảo bối tuyệt đẹp của thế gian.
Mục Thuần hai tay ôm lấy đầu Lục Minh, bắt hắn nhìn ngắm bảo bối đẹp nhất của mình. Nàng kéo đầu hắn vùi xuống, để hắn cảm nhận trái tim đang loạn nhịp của mình.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng yên lặng, hơi thở hổn hển lẩm bẩm:
"Đạo tặc kỵ sĩ, hôn ta…"
Vòng đu quay bỗng nhiên chấn động, rồi chậm rãi chuyển động. Mục Thuần không dừng lại được, thiếu chút nữa té lăn trên đất. Lục Minh vội vàng giữ chặt nàng, còn chưa kịp phản ứng lại nữa. Cuối cùng thần trí thanh tỉnh lại, cả kinh kêu lên:
"Chuyển động rồi, chuyển động rồi! Vòng đu quay đã chuyển động, chúng ta được cứu rồi!"
"Chúc mừng, chúc mừng Nữ hoàng bệ hạ!"
Lục Minh thăm dò bên ngoài, phát hiện ra thật sự đang chuyển động, mà trên mặt đất người người đã sớm phát ra tiếng hoan hô. Trên loa phát thanh cũng hét lên kích động:
"Kính gửi quý hành khách trên vòng đu quay, các vị đã được cứu rồi. Sự cố của vòng đu quay đã được khắc phục, hiện giờ có thể vận hành bình thường. Mọi người sẽ sớm trở lại mặt đất. Xin mời ngồi ổn định, chú ý an toàn. Trong thời khắc cuối cùng này, mong mọi người kiên trì thêm chút nữa, mong mọi người kiên trì thêm vài phút."
"Oa, chúng ta được cứu rồi!"
Mục Thuần kích động ôm lấy Lục Minh.
Nàng phát hiện gò bồng đảo của mình đang dán vào tay Lục Minh, một cảm giác ma sát kỳ diệu và cổ quái. Nhất thời, nàng ý thức được mình đã thất thố.
Vội vàng mặc lại quần áo, cài lại chiếc áo ngực thật kỹ.
Nhưng chiếc áo nịt ngực sống chết cũng không chịu trở về chỗ cũ. Thấy vòng đu quay vẫn liên tục đi xuống nhanh hơn, chỉ sợ chốc lát nữa sẽ chạm đất, nàng vội vã quay lưng về phía Lục Minh:
"Mau mau giúp em thắt nút này với, nhanh lên!"
Lục Minh vừa bực mình lại vừa buồn cười, đưa tay nhanh chóng kéo chiếc áo nịt ngực của nàng, thật gian nan mới đưa nó trở về vị trí cũ được.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mục Thuần ửng hồng. Nàng cúi đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện với vận tốc quay như vậy rất nhanh sẽ trở lại mặt đất. Nàng lại hưng phấn kích động, không nhịn được kêu lên vui mừng, cuối cùng nhào vào lòng Lục Minh:
"Đạo tặc kỵ sĩ, chúng ta được cứu rồi! Vòng đu quay này thật là vòng đu quay hạnh phúc, em rất vui vẻ, em rất vui vẻ! Còn anh?"
"Nếu vừa rồi không dừng lại trên đó nhiều giờ, có lẽ anh sẽ vui vẻ hơn."
Lục Minh cười ha hả.
"Không, nếu vừa rồi không dừng lại, em cũng sẽ không… Dù sao, vừa rồi ở trên đó cũng tốt lắm! Đạo tặc kỵ sĩ, vòng đu quay này còn chút thời gian di chuyển, không bằng chúng ta, chúng ta… hôn nhau một cái, để chúc mừng đi?"
Mục Thuần bỗng dùng chiếc lưỡi mềm mại của mình liếm nhẹ đôi môi anh đào, mang theo chút ngượng ngùng cùng chờ mong nhìn Lục Minh.
"Anh cảm thấy chúng ta phải thu thập một thứ, ví dụ như một cái chai nhỏ."
Lục Minh nhanh chóng dời chú ý của Mục Thuần. Lời này vừa nói, Mục Thuần quả nhiên rất xấu hổ.
Nàng tự đẩy ghế ra lấy chai nước khoáng vừa rồi, cánh tay nhỏ bé khẽ đánh vào tay Lục Minh.
Nàng liên tục dặn dò Lục Minh, không được nhắc tới chuyện này với bất cứ ai.
Cuối cùng rất nhanh hai người đã xuống tới mặt đất. Nàng cũng kích động hoan hô mãi không thôi. Cuối cùng nàng cùng Lục Minh được người ta mở cửa đưa ra ngoài, nàng vẫn vô cùng huyên náo:
"Ta không sợ, ta không sợ! Ta một chút cũng không sợ hãi!"
Nàng cùng với cô gái vừa được cứu ra đang khóc rống thì quả thực rất khác biệt. Ngay cả nhân viên cứu viện đang chuẩn bị an ủi cũng nhìn xem mà ngẩn người.
Cuối cùng Mục Thuần từ chối mọi sự giúp đỡ, cũng không chịu lên xe cứu thương nghỉ ngơi. Nàng nhảy lên lưng Lục Minh, làm nũng đòi Lục Minh phải đưa mình về. Mọi người thấy đôi tình nhân ngọt ngào thân thiết, cũng không quấy rầy nữa, dù sao không có việc gì là tốt rồi, phía sau còn rất nhiều người chờ cứu viện. Có mấy người phóng viên thấy khuôn mặt tươi cười của Mục Thuần, đã chạy tới phỏng vấn nàng. Mục Thuần ghé sát vào lưng Lục Minh, cười như chuông reo đáp:
"Ta không sợ, đây là vòng đu quay hạnh phúc, có cơ hội ta sẽ tới ngồi nữa!"
Các phóng viên nghe xong ngẩn người. Người quản lý trò chơi cách đó không xa cũng cảm động đến suýt rơi nước mắt.
Hôm nay hắn nhận hết trách mắng, ngoại trừ cô gái nhỏ này ra…
Ra khỏi khu giải trí, Mục Thuần bỗng nhiên ghé sát tới mang tai Lục Minh, có chút làm nũng lại ngượng ngùng hỏi thăm nói:
"Hay là, hôm nay chúng ta không quay về, chúng ta nghỉ ở bên ngoài một đêm có được không?"
Thuê phòng?
Lục Minh nghe xong ngẩn ngơ. Nếu không có ước pháp tam chương, với cảnh giới tiểu viên mãn của đồng tử công hắn cũng không ngại với Mục Thuần. Nhưng hiện giờ khác với trước kia… Trong nhà, Cảnh Hàn, Niếp Thanh Lam, cùng Giai Giai các nàng đang chờ hắn trở về. Nếu hắn cùng Mục Thuần đi thuê phòng ở ngoài, như vậy sau khi trở về, có lẽ sẽ không nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu có chút lạnh lùng của người đẹp, không nhìn thấy nụ cười khuynh quốc khuynh thành của Niếp Thanh Lam. Cũng không nhìn thấy vẻ mặt nhỏ nhắn đáng yêu nhu thuận của Giai Giai mỗi ngày đều đứng trước cửa chờ hắn về…
Mục Thuần thấy Lục Minh không đáp, trong lòng vừa thẹn lại vừa quẫn, có thêm chút tức giận. Mình nói tới như vậy mà tên đầu gỗ này hắn không có phản ứng gì.
Nàng vươn bàn tay nhỏ bé nhéo mạnh vào cánh tay hắn. Nhìn hắn vẫn không phản ứng, nàng vừa chuẩn bị dùng hàm răng nhỏ của mình cắn hắn một cái.
Bỗng nhiên một tiếng chuông điện thoại di động vang lên. Mục Thuần rất kỳ quái, nghe thanh âm một chút, rồi nằm sát lên lưng Lục Minh, ấn vào lưng hắn:
"Có chuyện gì sao?"
"Thuần Thuần, con đang ở Lam Hải phải không? Hôm nay cha rảnh, con đang ở đâu? Đêm nay cha mời tiểu công chúa ăn cơm được không?"
Thanh âm này vang lên, rơi vào tai Lục Minh như sấm sét giữa trời quang.
Trời ạ, đây là thanh âm của Mục Chi Hiên. Hóa ra Mục Thuần lại là con gái của kẻ thù mình, thật sự là oan gia ngõ hẹp mà… Thế giới này thật quá nhỏ bé, mình vừa mới chuẩn bị xử lý Mục Chi Hiên, nào ngờ lại quen biết với con gái hắn. Sớm biết vậy, mình đã không trêu chọc nàng rồi.
Lục Minh rất muốn buông Mục Thuần ra, nhanh chóng rời đi, bởi vì hắn thực sự sợ Mục Thuần sẽ đồng ý, hơn nữa còn bảo hắn đi gặp Mục Chi Hiên.
"Là ở Lam Hải, nhưng con đang cùng bạn học. Cho dù ăn cơm, cha cứ lo chuyện của cha đi, tối nay, con có người tiếp rồi!"
Mục Thuần phản ứng rất lãnh đạm, xem ra nàng có quan hệ không tốt với cha mình lắm. Mục Chi Hiên dường như rất yêu thương con gái, cũng không có để ý, ngược lại hỏi Mục Thuần:
"Có phải là bạn trai của con không? Là cậu bé thế nào vậy? Là bạn học của con à? Hay là, dẫn nó tới để cha nhìn xem một chút!"
"Chuyện này sau hãy nói, không nói nữa, con tắt máy đây…"
Mục Thuần nghe phụ thân nhắc đến bạn trai, trong lòng không khỏi có chút ngọt ngào. Nàng vội vàng tắt máy, vừa vui vừa xả hỏi Lục Minh:
"Đạo tặc kỵ sĩ, ngươi nói, chúng ta đi …"
"Trở về nghỉ ngơi!"
Lục Minh duỗi tay, buông Mục Thuần khỏi lưng xuống, ý bảo nàng đi vào.
"Ơ, anh đừng hiểu lầm, vừa rồi gọi điện chính là cha em!"
Mục Thuần còn tưởng rằng Lục Minh mất hứng vì ghen tị, vội vã giải thích.
"Anh không tức giận, cũng không hiểu lầm, Mục Thuần. Anh mệt rồi, rất mệt mỏi. Trò chơi nữ hoàng đã xong rồi, chúng ta về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi."
Lục Minh đẩy Mục Thuần vào một chiếc taxi. Vốn định để taxi đưa Mục Thuần đi một mình, nhưng Mục Thuần cứ túm lấy hắn không rời, cuối cùng hắn đành phải ngồi cùng. Mục Thuần nhìn hắn nhắm mắt dưỡng thần, thân thiết hỏi:
"Có phải anh mệt chết đi được không? Nếu vậy, em xoa bóp vai giúp anh nhé?"
"Không cần, em cho anh yên lặng một chút!"
Sóng gió trong lòng Lục Minh còn chưa yên tĩnh lại, hắn phải làm sao bây giờ?
Nếu như giết chết Mục Chi Hiên, Mục Thuần sẽ biết, khẳng định nàng sẽ hận hắn cả đời.
Nhưng mình không giết, vậy thật quá dễ dàng cho tên đại gian tặc Mục Chi Hiên. Hắn năm lần bảy lượt ám hại hắn, còn mời Thư Thủ ám sát Niếp Thanh Lam. Nếu không xử lý hắn, hắn cùng Niếp Thanh Lam các nàng sớm muộn cũng nguy hiểm tính mạng…
Mục Thuần căn bản không rõ chuyện gì đang xảy ra. Ban đầu Lục Minh còn tốt, nhưng sau khi nàng nghe điện thoại, thái độ của hắn hình như có chút khác lạ.
Trước kia hắn còn trêu đùa nàng, nhưng hiện giờ thực sự rất cổ quái.
Cũng không phải là nam nhân khác gọi điện thoại cho nàng, đó là cha nàng mà. Trong lòng nàng rất ủy khuất, nước mắt bắt đầu chảy xuống. Đợi cho tới khu nhà trọ gần đại học Thanh Hà, nàng hỏi Lục Minh có muốn lên ngồi một chút không. Lục Minh lắc đầu từ chối, nhưng vẫn ngồi trong xe phất tay chào nàng. Mục Thuần cảm thấy chuyện không ổn, ngay cả xuống xe hắn cũng không làm, ngay cả đưa tiễn nàng một chút cũng không…
"Ngày mai, anh quay lại chơi với em, đây là mệnh lệnh của nữ hoàng đó!"
Mục Thuần thử thăm dò hy vọng cuối cùng.
"Không, ngày mai anh có việc, thực rất quan trọng!"
Lục Minh kiên quyết từ chối.
"Em gọi điện thoại cho anh được không!"
Mục Thuần làm như không có gì hỏi.
"Được rồi!"
Lục Minh phỏng chừng nếu không đồng ý, Mục Thuần căn bản sẽ không tha cho hắn đi. Trước mắt vẫn là thoát thân đã rồi nói sau. Bất luận thế nào, Mục Thuần này về sau hắn tuyệt đối không được gặp mặt nữa. Mục Thuần nhìn hắn miễn cưỡng đáp lại, đôi mắt đỏ lên, thiếu chút nữa rơi lệ. Đạo tặc kỵ sĩ từng hứa bảo vệ nàng trước kia đã không thấy đâu nữa, vòng đu quay hạnh phúc của nàng hiện giờ chỉ còn lại một khoảng không…
Chờ khi Lục Minh rời đi, nàng kích động gọi điện cho cha mình, khóc lớn trách móc nói:
"Đều tại cha cả! Sớm thì không gọi, muộn thì không gọi, cố tình gọi điện tới đúng lúc vừa rồi. Hiện giờ làm cho anh ấy hiểu lầm, anh ấy đi rồi, mặc kệ con rồi, con hận cha chết đi được…"
Mục Chi Hiên nghe xong ngạc nhiên, cha gọi điện cho con thì có gì mà hiểu lầm chứ?
Vội vàng lên tiếng an ủi:
"Thuần Thuần, hay là, cha giúp con giải thích cho nó, cha sẽ nói rõ ràng mọi việc, bạn trai của con tên là gì?"
"Không cần cha lo! Về sau không có việc gì đừng gọi cho con nữa! Ô ô, cha nói cái gì được nữa, cha làm sao bồi thường được Đạo tặc kỵ sĩ cho con chứ? Ô ô, cha bình thường căn bản không gọi điện thoại cho con lấy một lần, mãi tới khi thật vất vả lắm con mới tìm được Đạo tặc kỵ sĩ trên vòng đu quay hạnh phúc của mình thì anh ấy lại biến mất không tăm hơi. Cha thật là tốt mà! Hu hu, con hận cha chết đi được!"
Mục Thuần khóc lớn, nói năng không đầu không đuôi, vừa trách móc, làm cho Mục Chi Hiên nghe thấy mà choáng váng. Hắn hoàn toàn không rõ, rốt cuộc việc này là như thế nào?
Lục Minh trở lại đường Phong Đan Bạch. Giai Giai thấy sắc mặt hắn không tốt lắm, vốn có việc muốn nói, cuối cùng do dự nửa ngày cũng không nói ra.
Ngày hôm sau, Mục Thuần gọi điện thoại tới rất sớm, giọng điệu thực là nhẹ nhàng, hỏi Lục Minh hôm nay có thể tới không.
Lục Minh lập tức trả lời hôm nay có việc, ngày mai sẽ gọi điện thoại cho nàng, rồi vội vàng tắt máy.
Tắt di động đi, hắn ngẫm nghĩ, thật đúng là mình phải làm chuyện gì nghiêm chỉnh mới được. Hắn hỏi mượn di động của Giai Giai gọi cho Giang Tiểu Lệ, chuẩn bị tiến hành kế hoạch "thuần dưỡng" cô gái xinh đẹp này.
Giai Giai bên cạnh vài lần đưa tay lên, nhưng thấy Lục Minh dường như có chút vội vàng, cuối cùng cũng không mở miệng nói.
"Em có việc gì sao?"
Lục Minh kỳ quái, cô gái nhỏ này sao lại như vậy?
"Không có gì, không có gì, anh vội cứ đi đi!"
Giai Giai xua tay, sợ Lục Minh nhìn ra tâm sự của mình, hoảng sợ như nai chạy mất.
Lục Minh đi vào nhà Giang Tiểu Lệ. Trong phòng học có nam có nữ, mọi người dường như đang đợi Lục Minh tới. Cô bé to gan lớn mật vui mừng chạy tới hỏi chú, hôm nay chúng ta chơi cái gì?
Đối mặt với nhóm tiểu quỷ này, Lục Minh đương nhiên giả bộ vẻ mặt sát thủ lạnh lùng vô tình.
Hắn đặt hai khẩu súng ngắn lên mặt bàn, thuần thục tháo lắp các linh kiện của khẩu súng ngắn ra rồi nhanh chóng lắp ráp lại, làm cho cả đám người phía sau kêu lên "oa oa", rồi kích động vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Màn biểu diễn nhỏ nhoi ấy, tin rằng đã làm lay động tính hiếu kỳ của đám thiếu niên nam nữ này. Lục Minh hừ lạnh một tiếng:
"Nếu mọi người huấn luyện thật tốt, ta sẽ dạy mọi người bắn súng thật."
"Thật tốt quá, cháu vẫn muốn bắn súng ngắn! Tay súng của chú là giấc mơ của cháu!"
Cô bé nói lời suýt nữa làm cho Lục Minh té lăn ra đất.
"Đừng ầm ĩ!"
Lục Minh phát hiện cả căn phòng đầy tiếng ồn ào, nhanh chóng ngăn lại:
"Hôm nay là thứ sáu cuối tuần, ta muốn đưa mọi người tới vùng ngoại ô tiến hành huấn luyện việt dã. Bất luận ai không thể kiên trì, ta đều loại bỏ hắn."
"…"
Giang Tiểu Lệ trong lòng mừng thầm, chính mình đã huấn luyện tiến bộ rất lớn, đang muốn biểu diễn trước mặt mọi người. Nàng đã chờ ngày này thật lâu rồi.