Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 185: CHƯƠNG 185: ÔM CHẶT BẠN GÁI CỦA CẬU

"Đừng nóng giận, tôi, tôi có xe, hai người đi đâu? Tôi sẽ chở đi!"

Ông mập cũng không tức giận, hắn biết, người có bản lĩnh càng cao thì càng quái dị, nếu muốn tạo mối quan hệ tốt với tiểu thần y này, thì khuôn mặt tươi cười là không thể thiếu.

Hơn nữa, khả năng đàn ông của hắn có thể cứng lên có liên quan trực tiếp với chất lượng cuộc sống, nếu không chạy chữa, thì thật sự không thể chấp nhận được.

Lục Minh túm lấy áo của hắn, trừng mắt cả giận nói:

"Tôi sẽ không trị cái chứng liệt dương cho ông, lập tức cút ngay, cái này đến bệnh viện mà phẫu thuật, đừng phiền tôi, ông mà còn bám theo, tôi sẽ lột da hủy cốt ông, rồi đem lên mái nhà phơi nắng thành người khô!"

Ông mập vẫn giữ vẻ tươi cười, giống như hôm nay là mùng một tết vậy, cười ha ha gật đầu:

"Được được, không chữa thì không chữa, tôi chỉ muốn kết bạn với anh, tôi tên là Lại Hữu Vi, là người ở HongKong, hai người muốn đi đâu? Tôi chở hai người đi!"

Ôn Hinh phu nhân đi được vài bước, quay đầu lại hỏi:

"Có chuyện gì sao?"

"Không có gì, ông mập này nói mình có xe, muốn chở chúng ta đến khách sạn Shangrila."

Lục Minh mỉm cười với Ôn Hinh phu nhân, sau đó lại quay sang trừng mắt với ông mập Lại Hữu Vi:

"Mập, nghe nè, trên người ông âm khí quá nặng, bàng quang và thận không có vấn đề gì, cơ quan sinh dục càng không có vấn đề, tìm một ông bác sĩ hàng thật mà chữa, rồi chịu khó uống thuốc, nhất là không được quan hệ tình dục trong vài tháng, được rồi, đừng làm phiền lão tử nữa! Bây giờ ông lấy xe chở chúng tôi đến khách sạn Shangrila, dọc đường không được nói nhảm..."

"Shangrila à, được được, xin mời!"

Lại Hữu Vi nghe xong liền mừng rỡ, nhanh chóng vác hành lý, chạy nhanh tới đằng trước Ôn Hinh phu nhân, kích động dẫn đường cho Lục Minh và Ôn Hinh phu nhân.

Mà dọc đường đi, quả thật hắn rất ít nói chuyện.

Nếu gặp danh lam thắng cảnh hay những điểm du lịch đặc biệt thì mới thoáng nói với hai người một chút.

Mặc dù Ôn Hinh phu nhân không kêu người ra đón, nhưng hai vị giám đốc của khách sạn Shangrila đã đứng đợi trước cửa, không đợi Lục Minh mang hành lý ra, họ đã nhiệt tình giúp đỡ, Lại Hữu Vi cũng muốn ra tay, nhưng rồi thấy không cần thiết, cuối cùng đành rời đi, đưa danh thiếp của mình ra, hy vọng Lục Minh nhận lấy.

Lục Minh vốn không muốn nhận, nhưng chợt nghĩ rằng, người này thuộc tầng lớp thượng lưu, nói không chừng về sau mình có việc phải nhờ hắn hỗ trợ.

Vỗ vỗ vai Lại Hữu Vi, nói:

"Vì anh đã tiễn tôi một đoạn, tôi tặng anh hai câu, ít dùng thuốc tráng dương lại, anh miệt mài quá độ, cả người trở nên hư nhược rồi."

Lại Hữu Vi liều mạng gật đầu, giống như học sinh chăm chú nghe giảng. Hắn muốn cảm ơn Lục Minh rất nhiều. Hắn biết, nếu muốn hoàn toàn lành bệnh thì tìm một vị bác sĩ bình thường khẳng định không được, thuốc bình thường mình uống cũng nhiều rồi, nhưng hiệu quả cực nhỏ. Phải nhờ vị tiểu thần y này ra tay.

Bây giờ hắn không giúp, không có nghĩa là lần sau sẽ cự tuyệt mình, chỉ cần làm tốt quan hệ thì sớm muộn gì bệnh của mình cũng sẽ được chữa khỏi, sớm khôi phục lại uy phong của đàn ông năm xưa. Đến lúc đó sẽ đè con cọp cái ở nhà ra mà làm, cho đến khi nàng quỳ xuống cầu xin tha thứ mới thôi, haha!

Lục Minh không để ý đến dâm ý của hắn, chỉ vội vàng cùng đi vào với Ôn Hinh phu nhân.

Điện thoại vang lên, người gọi là Ngu Thanh Y.

"Là cô à, có chuyện gì?"

Lục Minh nghĩ thầm mình đã đến HongKong rồi, Ngu mỹ nhân có muốn quấn lấy mình cũng không thể, cho nên nghe điện thoại của nàng cũng không sao.

"Cậu đang ở đâu? Tôi làm rất nhiều đồ ăn ngon nè, cậu thật có phúc, chờ chị Hạ đi đón lại đây sẽ có một bữa cơm no đủ."

Ngu Thanh Y cười hì hì, rõ ràng là không cho Lục Minh một cơ hội từ chối, Lục Minh cười phá lên nói:

"Tôi có việc ở HongKong, xem ra tôi không có phúc hưởng rồi, để lần sau đi, tôi nhất định sẽ nếm thử xem tay nghề của chị có tiến bộ không!"

"Ngốc à, tôi cũng đang ở HongKong nè, cậu nghĩ tôi không biết cậu đáp chuyến bay lúc chín giờ sao?"

Ngu Thanh Y mở miệng nói xong, Lục Minh cảm thấy như đang nghe tiếng pháo trên bầu trời vậy.

"Chị... chị, sao chị lại đến HongKong?"

Lục Minh suýt ngất.

"Ngày hôm qua muốn nói cho cậu nghe, ai ngờ cậu không nghe điện thoại của tôi, tôi và chị Hạ đến HongKong để quay một bài hát trong MTV châu Á, vừa đến mấy hôm trước, chắc sẽ ở đây một tháng! Đang lo cậu ở đây không có người quen, không ai chăm sóc, tôi mới nấu vài món cho cậu, cậu đang ở đâu, tôi kêu chị Hạ đến đón cậu."

Ngu Thanh Y cười rạng rỡ, tâm tình xem ra rất tốt, nhưng mà Lục Minh thì cười không nổi, hắn đang muốn trốn vị Ngu mỹ nhân này, không ngờ đã chạy đến tận HongKong rồi mà vẫn còn nằm trong lòng bàn tay của nàng. Ổn định tinh thần lại, vội vàng cự tuyệt:

"Không được, tôi phải bảo vệ Ôn Hinh phu nhân, bây giờ tôi là vệ sĩ riêng của nàng ấy."

"Ôn Hinh phu nhân hình như có thói quen nghỉ trưa mà, nàng ấy ngồi máy bay chắc đã mệt rồi, lát nữa khẳng định sẽ nghỉ ngơi, cậu lại đây một lát đi."

Ngu Thanh Y rõ ràng đã điều tra thói quen của Ôn Hinh phu nhân rồi.

"Mười hai giờ, đợi tôi ở cửa khách sạn Shangrila."

Hạ Linh đoạt lấy điện thoại, nói một câu, không đợi Lục Minh từ chối đã cúp điện thoại.

"Không sao đâu, nếu có bạn rủ đi chơi thì vậy con cứ đi đi!"

Ôn Hinh phu nhân bao dung mỉm cười, đưa tay xoa đầu của Lục Minh, ôn nhu nói:

"Lát nữa cô muốn nghỉ ngơi, lát nữa sẽ phải làm nhiều việc, con ở cùng cô, chắc chắn sẽ rất buồn chán, đi ra ngoài chơi cũng tốt. Bây giờ vừa đến, không có việc gì, chờ thêm vài ngày nữa, đối thủ trên thương trường của cô mới đến, lúc đấy mới cần con bảo vệ... đi thôi, đi nhận phòng trước đi, nếu không con cũng không biết là ở đâu nữa!"

Phòng của Ôn Hinh phu nhân là một phòng được bố trí xa hoa, hai cô phục vụ dẫn Lục Minh và Ôn Hinh phu nhân tiến vào, dùng ngôn ngữ chuẩn để giới thiệu các dịch vụ.

Một lát sau, Ôn Hinh phu nhân vừa mới ngồi xuống, chưa trò chuyện được bao lâu thì phục vụ đã mang bữa trưa lên.

"Cô thường ở đây, chỉ cần dặn một tiếng là bọn họ biết nên làm thế nào, con muốn cái gì có thể nói cho các nàng biết. Lại đây, ăn trưa một chút đi, rồi hãy đi chơi, nhớ là trước chín giờ tối phải trở về đó."

Ôn Hinh phu nhân nhẹ nhàng cắt miếng bò beefsteak trong đĩa của mình ra một phần, rồi đặt vào một cái đĩa khác và đẩy đến trước mặt Lục Minh, quả thật rất giống một người vợ dặn dò chồng đi làm về nhà sớm một chút vậy.

Lục Minh chỉ gật đầu, đối mặt với Ôn Hinh phu nhân, hắn không dám làm xằng làm bậy như đối với những cô gái khác, không dám làm bậy nói bậy như trước.

Ôn Hinh phu nhân ăn rất ít, nhưng nàng vẫn ngồi ăn cùng Lục Minh cho đến khi hắn ăn xong.

Nàng mỉm cười:

"Cô bận rồi, con có hẹn thì đi chơi một mình đi!"

Khi thấy Lục Minh dùng khăn lau miệng như gió, nàng cầm lấy khăn tay, duỗi tay lại, thay hắn lau đi vết thức ăn dính trên khóe môi, rồi liếc hắn một cái nói:

"Lớn như vậy rồi mà cứ như con nít, trước mặt người ngoài không nên tùy ý như vậy, tránh để người ta chê cười... đi chơi đi!"

"Thật sao?"

Trong lòng Lục Minh có chút mâu thuẫn, hắn không muốn rời khỏi bên cạnh Ôn Hinh phu nhân, nhưng về phương diện khác, đã đáp ứng Hạ Linh và Ngu Thanh Y. Hơn nữa, trong lòng cũng mơ hồ cảm thấy vui vẻ, giống như là muốn nhìn thấy Ngu Thanh Y và Hạ Linh vậy.

"Nơi này được bảo vệ nghiêm ngặt, con yên tâm. Cả ngày cô đều ở

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!