Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 193: CHƯƠNG 193: TÊN MỚI LÀ KUNGFU PANDA

Lục Minh chạy về khách sạn Shangrila, Ôn Hinh phu nhân vẫn còn đang xem văn kiện, bên ngoài đã để một phần cơm.

Hắn vừa thấy, trong lòng quên bẵng chuyện giải thích về hành động cứu người, liền đi đến giật lấy văn kiện từ tay Ôn Hinh phu nhân, nói:

"Ăn trước đi, bây giờ đã hơn hai giờ rồi, cô còn không ăn trưa, như vậy sao được!"

Ôn Hinh phu nhân giật mình vì hành động của hắn, nhưng khi nhìn rõ là Lục Minh, nàng chợt thản nhiên cười:

"Được rồi, đúng là tiểu hầu tử bá đạo, cô chỉ còn một chút nữa là xong rồi... Sao hôm nay con về sớm vậy?"

"A?"

Lục Minh giật mình, không biết nên giải thích thế nào. Vừa rồi còn mạnh miệng, giờ lại chẳng biết nói gì.

Cuối cùng, thấy không thể trốn tránh được, sớm muộn gì nàng cũng sẽ biết, hắn đành kể lại chuyện cứu người và cả chuyện trêu chọc cô cảnh sát.

Ôn Hinh phu nhân nghe xong, không những không trách hắn, ngược lại còn khoan dung cười nói:

"Con đúng là bướng bỉnh y như trước đây. Nhưng cứu người là đúng, có thể cứu được đứa bé kia, con làm tốt lắm."

Lục Minh không ngờ nàng còn biểu dương mình, trong lòng có chút kích động, vô cùng tự hào, giống như được mẹ khen vậy. Hắn xum xoe chạy ra lấy cơm vào, rồi thay nàng dọn dẹp đồ đạc trên bàn, tiện miệng hỏi một câu:

"Tất cả đều là văn kiện sao? Con có thể giúp được gì không?"

Ôn Hinh phu nhân nghe xong liền nở nụ cười, gật đầu nói:

"Con có thể giúp, chẳng qua bây giờ chưa phải lúc, chờ con học xong ngành thương mại đi rồi mới được. Ở thương trường, cũng phức tạp như ở quan trường, mặt ngoài tĩnh lặng, nhưng bên trong thì sóng ngầm mãnh liệt, chỉ cần có một chuyện xảy ra, thì giống như một cơn sóng thần, cuốn tất cả mọi người vào đó. Mà ở biển lại có rất nhiều cá mập ăn thịt người, đang há môi ra, chờ ăn một tiểu hầu tử như con vậy..."

Ôn Hinh phu nhân giễu cợt Lục Minh vài câu, nhìn thấy hắn âm thầm đổ mồ hôi lạnh, trong lòng chợt vui, lại nói:

"Hai ngày nữa ở Hong Kong có hội đấu giá, con có thể đi theo cô xem, thậm chí có thể cho con đấu giá, dưới sáu trăm triệu, con thích gì cứ mua, nhưng trên sáu trăm triệu thì con phải nghe lời cô."

Có được đặc ân tốt như vậy, Lục Minh đương nhiên gật đầu. Sau khi dùng cơm, Ôn Hinh phu nhân tỏ vẻ muốn nghỉ ngơi, bảo Lục Minh rời đi. Thế nhưng, lúc hắn bước ra cửa lại phát hiện nàng đã cầm lấy văn kiện.

Trầm Khinh Vũ và các nàng chưa tới, Hạ Linh và Ngu Thanh Y thì không ở bên cạnh, mà việc chăm sóc Ôn Hinh phu nhân thì hắn bây giờ không thể giúp được. Lục Minh nhàm chán trở về phòng, ngồi luyện thuốc được một lúc, rồi lấy "Thập Bát Khổ Đại Ngục" ra xem.

"Thập Bát Khổ Đại Ngục" này, đối với con trai mà nói, đúng là phương thức tu luyện khủng bố nhất. Nhưng đối với con gái, lại là thoải mái nhất. Các nàng chỉ cần tìm suối, rừng trúc, hoa viên... những nơi như vậy là có thể tu luyện. Hơn nữa, tu luyện mệt mỏi rồi, chỉ cần uống sữa, nước trái cây, mật, nước suối... để bổ sung năng lượng. Không giới hạn mỹ thực, không giới hạn thời gian, chỗ nào có đất, chỗ đó đều có thể tu luyện được. Trừ việc trước khi luyện thành không thể gần gũi với con trai ra, thì không phải theo khuôn mẫu nào, thậm chí ngâm mình trong sữa, dòng suối hay trong thuốc thì sẽ đạt được hiệu quả tu luyện tốt nhất.

Quá trình tu luyện cũng rất thoải mái, tu xong còn có thể thanh xuân rạng rỡ, dung mạo kéo dài không thay đổi...

Chẳng qua, khuyết điểm duy nhất chính là, sau khi gần gũi với con trai xong, sẽ đem tất cả công lực chuyển hóa vào trong cơ thể con trai, không lưu lại một chút gì cho bản thân. Đây chính là công pháp tu luyện vì con trai. Hoàn toàn không có chút gì cho mình, cho nên có tên là "Hồng Trang Kiếp", ý là những thứ này khi xuất giá sẽ cho đi theo làm của hồi môn, và đó cũng chính là thời kỳ công pháp ngưng hẳn.

"Không biết Giai Giai và các nàng có tu luyện "Hồng Trang Kiếp" này không?" Lục Minh có chút buồn rầu. Tu luyện thì thoải mái, nhưng kết quả lại là con số 0. Chuyện này ai lại nguyện ý làm chứ?

Lục Minh mặc dù có tâm tu luyện "Thập Bát Khổ Đại Ngục", nhưng lại không có điều kiện thống khổ...

Chúc Tiểu Diệp không cho hắn lấy tử khí, Cảnh Hàn cũng không chịu cho hắn chạm vào băng hàn khí. Cuối cùng, hắn đóng sách lại, mở máy tính ra, nhàm chán nằm trên mặt đất, hy vọng có thể tìm thấy điều gì đó vui vẻ.

Hắn mở các trang web trong phần ưa thích ra, vừa nhìn thấy, liền ngây người!

Bởi vì vừa vào đã gặp ngay một cái banner [Kungfu Thật Sự]. Hắn thử nhấp vào, bên trong có bài viết và một đoạn video clip. Nội dung chính là vài tin tức đặc biệt của Hong Kong hôm nay. Phía dưới là đoạn clip Lục Minh phi thân cứu người nguyên bản (chỉ vài giây), sau đó là một đoạn clip đã được làm lại, bao gồm làm chậm, biên tập và ghi chú thêm vào, tổng cộng đã làm chậm ba lượt, mỗi lần đều không có gì đáng nghi vấn.

Còn phần bình luận, cũng là thánh địa của spammer, trong một giờ đã có gần một triệu bình luận.

#1: Một câu nói nhảm, đại loại như "temp".

#2: Trời đất, ai vậy? Quả thật quá ghê gớm!

#3: Thật hay giả?

#4 và #5 thì trích dẫn lại để trả lời cho người trên, xác định đoạn clip là thật. Rồi còn nói thêm một câu là cái gì mà "truyền thuyết sống lại"...

Còn người bình luận thứ 6 thì nói rằng: "Con heo nhà ai chạy đến đây, mau đưa nó về ngay, nếu không ta sẽ một đao thịt nó."

Bài đăng thứ bảy là của chủ topic, nội dung nói rằng: "Mọi người xem thì xem, đừng quăng gạch đá, đừng tập trung vào những thứ này nọ. Tôi đã vất vả lắm mới làm ra được, không xem thì cũng đừng spam, nếu không sẽ bị ban!"

Sau đó, các bài viết 8, 9, 10 thì viết đến mấy ngàn ký tự, nói rằng trình độ dây thép càng lúc càng cao, còn thủ pháp diễn càng ngày càng tốt. Kẻ đó dùng ánh mắt của người chuyên nghiệp, chỉ ra vài điểm đáng ngờ, ví dụ như thời gian lăng không xoay người không hợp với lẽ thường, hơn nữa giữa không trung thì không thể dùng sức mà đá bay một tên mập như vậy. Sau đó hắn ngồi phán như đúng rồi, nói cái gì mà lực là tác dụng lẫn nhau, nếu bóng đen cứu người không có dây thép, thì khi đá tên mập bay đi thì bóng đen đó cũng phải bay ngược về sau... Còn động tác đập chân lên tường thì nói là cái gì mà lực hút của trái đất. Còn cái phần bị móp của trần xe, thì hắn bảo rằng cái trần xe mục nát, nếu không thì khi ngã xuống như vậy mà vẫn có thể xoay người rời đi, đây là điều mà con người không thể làm được... Cuối cùng, hắn kết luận rằng, đây không phải là làm phim, mà bóng đen đó chính là người ngoài hành tinh!

#10 cũng trả lời lại rằng: "Nói cho cùng, cũng không thể thấy mặt rõ."

Rồi cũng có người giả bộ kinh ngạc: "Đây không phải là chuyên gia bình luận diễn đàn trong truyền thuyết đây sao?"

Rồi những người sau đều dùng những biểu tượng cảm xúc xỉ vả, tỏ vẻ khinh bỉ kẻ số #8. Rồi còn có người phản bác, nói rằng quan điểm của kẻ đó không được xác minh, nhưng kết luận lại rằng: "#8, mày không làm được, nhưng không phải là người khác không làm được!"

Thế là, một cuộc khẩu chiến ồn ào liền xuất hiện.

Rồi có người nói rằng: "#8, mày trở về sao Hỏa của mày đi."

"#8, mẹ của mày gọi mày về nhà ăn cơm kìa... #8, mày không làm được, cứ kiếm viên thuốc màu xanh uống vào, bảo đảm thành siêu nhân liền... #8, mày bị vô năng thì cứ thừa nhận, vợ của mày cứ để cho tao, tao tuy rằng nghèo, nhưng cơ thể không bị vô dụng như mày đâu... #8, tao sùng bái tinh thần của mày lắm đó, đi vào nhà trẻ đi, mấy đứa ở đó đã chuẩn bị tốt rồi..."

Cũng có vài bài đăng ủng hộ #8, đứng ra phản kích, nói: "Các người chỉ biết dùng từ ác độc. Phiền nhất là những người này, cứ mở mồm ra là ba hoa, một chút hàm lượng kỹ thuật cũng không có."

Mấy trăm bài đăng ở dưới là một cuộc chiến trên mạng cực kỳ căng thẳng, không rõ chuyện gì mà cũng xen vào... Lục Minh nhìn thấy mà choáng váng cả đầu, không thể tưởng được trong lúc mình vô ý cứu một đứa bé, mà đã xảy ra ầm ĩ lớn như vậy. Trong lòng hắn thầm chửi: "Lũ ngớ ngẩn!"

Không chỉ võ nghệ cao cường, trong cuộc sống cũng có rất nhiều người giỏi võ như vậy, nhưng vì sợ phiền toái nên không muốn biểu hiện ra ngoài.

Vừa định tắt đi, thì hắn phát hiện ra có thêm những chủ đề rất nóng bỏng.

Một chủ đề có tên là [Dùng Kỹ Thuật, Bóng Đen Cứu Người Trăm Phần Trăm Là Giả]. Nội dung bên trong còn chỉ ra gần một trăm điểm đáng ngờ, làm cho Lục Minh nhức hết cả đầu.

Lại một chủ đề khác tên là [Người Thật Việc Thật, Phỏng Vấn Nhân Vật Tại Hiện Trường]. Trong đây cũng là một đoạn clip, nội dung là một cuộc phỏng vấn dân chúng ngay tại hiện trường, trong đó có cả chủ cửa hàng tham tiền kia: "Tôi đương nhiên thấy! Tôi bán cho hắn hai cây kem và một chai nước... Đúng vậy, rất đẹp trai, cao ráo, đeo kính đen, mũi cao, vẻ mặt lạnh lùng, so với siêu sao Thiên Vương còn đẹp trai hơn... Đi chung có hai người nữ, cũng rất hấp dẫn, phỏng chừng là đại minh tinh, cũng đeo kính đen. Tôi còn thấy hắn đứng trên cầu thang để xem, sau đó, tôi thu một ngàn đồng của hắn, rồi bán cho hắn hai cái ghế dựa... Sau đó sự cố xảy ra, hắn để hai cô bạn gái lại, rồi lao đi cứu người... Nhanh lắm, tôi hình dung tốc độ thế nào... tôi cũng không thể nói rõ. Hắn nhảy lên, đạp lên xe, sau đó nhảy lên tường... Tôi... trước kia tôi cũng không tin là có người như vậy, tôi không thể không tin. Đúng rồi, phí phỏng vấn của các người là bao nhiêu?"

Sau đó lại có bình luận, đăng lên một clip về một vận động viên nhảy cầu, đưa ra biện chứng rằng con người trong khoảng thời gian quá ngắn không thể dùng sức nhiều như vậy.

Bọn họ nói, động tác của vận động viên nhảy cầu đã đạt đến cực hạn của con người, không có khả năng vừa cứu người mà vừa đá bay một tên mập.

Rồi có một người khác, cũng đăng một đoạn clip về một cú slamdunk của NBA, rồi còn xỉ nhục rằng: "Mày chỉ nhảy cao được có 20cm, còn người ta có thể nhảy được 120cm, đây là chênh lệch, mày không hiểu sao! Kiều lão gia có thể vừa huýt sáo vừa dunk rổ, đối với chúng mày, trừ cái việc nhắm mắt ồn ào, thì còn làm được cái chó gì..."

Tóm lại, một bên bảo vệ quan điểm của chủ đề, một bên thì ủng hộ ý kiến của người đăng bài thứ 2. Nói chung, Lục Minh rất bội phục những người này, vì nhìn vào mà cứ tưởng như đây là chuyên gia.

Hắn đành mở TV lên. Trời ơi, bây giờ truyền hình Hong Kong đã có tiết mục mới, tìm một đám người lên, nào là chuyên gia cố vấn võ thuật hay võ sư nổi tiếng gì gì đó, rồi cũng có cả đoàn diễn viên hôm nay, cùng thảo luận về chuyện "Kungfu Panda" cứu người hôm nay.

"Trước kia ông làm võ sư, ông có thể cho biết võ nghệ cao cường có tồn tại hay không? Trên mạng bây giờ nhiều người nói đây là giả."

Nữ dẫn chương trình bắt đầu châm ngòi lửa.

"Tôi không biết người khác có làm được không, chứ tôi là không được rồi..."

Võ sư nổi danh Hong Kong cười ha ha.

"Trước kia tôi cũng không tin, nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy, "Kungfu Panda" này cũng có chút bản lĩnh. Chính tôi đã quay lại đoạn phim này, tuyệt đối không hề giả dối. Hơn nữa, tốc độ nhanh như vậy, không người thường nào có thể làm được."

Ông đạo diễn mập cười ha hả nói:

""Kungfu Panda", nếu anh ấy muốn đóng phim, tôi lập tức có một vai diễn cho anh ấy. Có thân thủ như vậy, tôi tin chắc rằng, nếu công chiếu ra thế giới, phỏng chừng sẽ vượt qua Lý Tiểu Long năm đó!"

"Có tiểu bảo bối kia kìa, mọi người có thể hỏi em nó..."

Người nữ dẫn chương trình kêu người ôm một đứa bé lại, là đứa bé mà Lục Minh đã cứu...

"Em muốn được hợp tác với "Kungfu Panda", nhớ... nhớ quá... Nếu anh ấy làm nam diễn viên chính, em không ngại cùng anh ấy hôn mãnh liệt đâu!"

Người nữ minh tinh "trúng đạn" đã chết hôm nay cũng tới. Nàng thiếu chút nữa đã nói là đồng ý lên giường với Lục Minh!!!

"Theo tin tức mới nhất, cao thủ karate đã gọi điện đến, hy vọng có thể khiêu chiến với "Kungfu Panda"!"

Người nữ dẫn chương trình kích động đứng lên. Tin tức hôm nay quả thật quá kích thích, là tin hấp dẫn nhất trong năm. Hơn nữa, còn có cao thủ karate đến khiêu chiến. Nếu "Kungfu Panda" đứng ra ứng chiến, có một trận quyết đấu giữa các cao thủ, tin chắc rằng lượng người xem của đài truyền hình muốn thấp cũng khó!

"Ồ, "Kungfu Panda", anh có nghe không? Cao thủ karate chuẩn bị khiêu chiến anh. Nếu anh có xem chương trình của chúng tôi, xin anh cho hắn một câu trả lời thuyết phục, chúng tôi chờ điện thoại của anh!"

Người nữ này quá kích động rồi, hướng về ống kính hét lên.

... Lục Minh không biết nói gì luôn. Bản thân vốn muốn hạ thấp, lại bị người khác nâng giá lên, thật quá kỳ lạ!

Cứu người không cần thù lao thì không nói, đã vậy còn nhận được một biệt danh mới: "Kungfu Panda".

Biệt danh này nghe có vẻ thú vị. Người của đài truyền hình Hong Kong không biết nghĩ cái gì nữa, lại nặn ra một cái tên khá là có ý nghĩa! Thật sự làm cho người ta khó hiểu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!