Trương Vân thầm nghĩ, nàng muốn đuổi đám Lại mập mạp đi, chỉ còn lại mình và La thiếu gia ở riêng.
Thế nhưng ngoài mặt nàng vẫn rất khách sáo, khéo léo dẫn dắt câu chuyện khiến mọi người đều hứng thú. Sau hơn mười phút nói chuyện phiếm, Lại mập mạp dù sao cũng là người thông minh, cho dù có mù chữ cũng có thể nhận ra chị Vân đang động xuân tâm. Cứ mười giây nàng lại lén nhìn Lục Minh một lần, nếu muốn nói chuyện riêng với hắn thì chỉ cần nháy mắt ra hiệu là được rồi.
Người đàn ông tên A Hưởng đứng dậy, giả vờ nói phía sau khu khách quý có sòng bài, xóc đĩa, blackjack... rồi hỏi Lại mập mạp có muốn đi chơi thử không.
Lại mập mạp như vớ được phao cứu sinh, quay sang Lục Minh nói:
"La thiếu gia, tôi ra ngoài chơi trước, lát nữa gặp mặt!"
Với sự phối hợp ăn ý của hắn, Trương Vân rất vui mừng. Nàng để A Hưởng dẫn Lại mập mạp đi, còn đưa thêm hai vạn đồng tính vào tài khoản của mình. Nàng còn đặc biệt dặn dò cô gái phục vụ chuẩn bị đồ ăn, muốn tận tình làm chủ, mời Lục Minh một bữa thật ngon.
"Khu khách quý không phải đóng cửa sao?"
Lục Minh giả vờ ngạc nhiên hỏi.
"Không đâu, cảnh sát điều tra rất nghiêm, nhưng bên chị có người nội bộ. Họ còn chưa tới, bên chị đã nhận được tin tức, đóng cửa khu khách quý lại. Bọn họ ở bên ngoài sảnh cũng không thể tra ra được gì. Em có muốn đi chơi thử không?"
Trương Vân chân thành tiến đến, ngồi cạnh Lục Minh, làm nũng nói:
"La thiếu gia, em phẩm rượu lợi hại như vậy, dạy cho người ta được không? Đỡ phải về sau ra ngoài xã giao bị xấu mặt, làm cho người khác chê cười."
"Sao có thể được chứ, người khác chỉ lo nhìn chị thôi, làm gì còn ai mà nhớ rõ cách phẩm rượu chứ." Lục Minh cười ha hả nói.
"Gạt người không à? Vậy tại sao em chỉ uống rượu mà không chịu nhìn chị một cái... Chị biết mà, em chỉ thích các cô gái trẻ thôi. Chị Vân đã già rồi, đương nhiên là em không để mắt đến!"
Trương Vân bưng ly rượu lên hướng về phía Lục Minh, hành động này khiến cổ áo dạ hội hơi trễ xuống, để lộ một chút vùng gần cánh tay. Nàng tin rằng hắn nhất định sẽ nhìn thấy... Thật ra, khe ngực nàng còn sâu hơn cả rãnh biển Mariana Trench, Lục Minh làm sao có thể không nhìn thấy được? Nhưng hắn chỉ cười, không tiếp tục hành vi rình mò háo sắc nữa, chỉ khiến người phụ nữ oán hận này tức điên lên.
"Em không phải là không nhìn, mà là không dám. Sợ vừa nhìn đã mê mẩn, biến thành kẻ ngốc mất." Lục Minh nói như vậy càng khiến xuân tâm của Trương Vân nhộn nhạo. Xem ra vị La thiếu gia này không phải là không có ý tứ, chỉ là cẩn thận mà thôi, hơn nữa còn thích chơi kiểu tình thú. Không giống như những thái tử gia thông thường, ỷ vào nhà có tiền, thấy con gái xinh đẹp liền cởi sạch quần áo, vội vàng hành sự, như thể kiếp trước chưa từng thấy qua đàn bà con gái vậy.
"La thiếu gia, em chỉ biết giễu cợt người ta..." Trong lòng Trương Vân thoáng nghĩ, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể khiến dục hỏa của hắn bùng phát?
Thủ pháp tán tỉnh bình thường khẳng định là không được. Vị thái tử gia này chẳng những là chuyên gia bình phẩm rượu, hơn nữa lại còn là một nghệ sĩ trong lĩnh vực chơi gái. Nếu không, hắn không thể nào ngửi ra mùi nước hoa hấp dẫn trên người mình. Một người đàn ông như vậy, mình càng hấp dẫn hắn thì sẽ càng không cảm thấy thú vị. Nếu mình cởi sạch quần áo, mở rộng chân ra trước mặt hắn, phỏng chừng hắn còn có thể nhổ cho một bãi nước miếng.
Trong lúc Trương Vân vẫn âm thầm nghĩ biện pháp đối phó với Lục Minh thì hắn cũng đang tìm cách làm cho xuân tâm của người phụ nữ oán hận này càng thêm nhộn nhạo.
Hơn nữa, cũng không thể khiến nàng vội vàng cởi sạch quần áo và hiến thân... Mặc dù đồng tử công đã luyện thành, nhưng lần đầu tiên của mình, cái "lần đầu" của mình, không thể lãng phí trên người một dạng đàn bà như vậy.
Trong lòng hai người đều đang mưu tính lẫn nhau, cho nên mở miệng không chỉ là những câu nói chuyện đơn thuần.
Cô gái phục vụ trở lại, dẫn theo vài người mang một bàn đồ ăn đặc sắc, rồi lặng lẽ đi ra ngoài, đóng cửa rất kỹ.
Để rút ngắn khoảng cách và gia tăng bầu không khí, Trương Vân bật nhạc, sau đó ngồi dùng cơm. Thật ra thì lúc phục vụ đến, nàng có thể ra lệnh. Nhưng cơ hội này, nàng tuyệt đối không thể để người khác cướp mất. Nàng đưa cho Lục Minh hai con tôm hùm, cười nói: "Em bóc vỏ tôm giúp chị đi, chị đi mở nhạc..."
Nàng bước qua bên tủ, cúi lưng xuống, nhếch mông lên thật cao, cúi đầu chọn một bài hát cổ.
Nàng biết, hắn nhất định đang nhìn.
Tư thế này có thể kích thích bản năng hoang dã của đàn ông, kích thích dục vọng chinh phục phụ nữ của họ. Chẳng qua lần này nàng làm vậy để hắn dễ dàng ý thức được cử động của mình.
Khoảng một phút đồng hồ sau, nàng đã chọn xong nhạc, thành thật trở về.
Lục Minh đứng dậy kéo ghế cho nàng ngồi. Trương Vân ngồi xuống, không để ý đến việc hắn có đang nhìn lén bộ ngực đầy đặn kiêu hãnh của mình không. Trong lòng nàng vui vẻ, quả nhiên hắn thích chơi theo kiểu tình thú. Nàng không vội vã muốn khiêu vũ với Lục Minh, bởi vì phát triển quan hệ quá nhanh, có lẽ sẽ dễ dàng lên giường, nhưng hắn sẽ mất đi cảm giác hưởng thụ. Nếu muốn hắn có cảm giác với mình, đầu tiên phải có khúc dạo đầu thật lãng mạn...
Trong thời gian này, nàng lợi dụng tài ăn nói của mình, thỉnh thoảng tìm vài đề tài tán gẫu để bầu không khí thêm hòa hợp.
"La thiếu gia đừng chọc ghẹo người ta. Làm sao còn trẻ được? Em xem tay của chị này, so với mấy cô gái trẻ còn kém rất xa, thật sự hoài niệm cái tuổi 18!" Trương Vân ra vẻ hờn dỗi, cố ý như vô tình đưa bàn tay trắng tuyết đến cho Lục Minh xem. Nàng chăm sóc tay rất tốt, ngón tay thon dài, làn da trắng nõn, lại được thêm một chiếc nhẫn kim cương phụ trợ, càng có vẻ đặc biệt mềm mại.
Đối với những người sành sỏi, họ sẽ không chỉ đơn thuần hứng thú với khuôn mặt phụ nữ.
Họ rất chú trọng đến các chi tiết nhỏ, ví dụ như mái tóc đen huyền óng ả, lông mi dày cong vút, ngón tay thon dài, vòng eo thon gọn cùng với ngón chân đáng yêu... tất cả đều được họ âm thầm chú ý.
Một người phụ nữ, cho dù mặt đẹp đến mấy, ngực nở nang như hai ngọn núi nhưng nếu có lông nách, hoặc ngón tay thô ngắn, hoặc làn da thô ráp, cũng sẽ bị đánh giá thấp.
Ngược lại, nếu khuôn mặt không quá tệ, cộng thêm làn da nhẵn nhụi, ngón tay thon dài, thế là đã có tiềm năng phát triển rồi.
"Tay của chị Vân còn xinh đẹp hơn mấy cô bé nhiều. Đôi tay quá hoàn mỹ, không tì vết, chỉ có chiếc nhẫn kim cương tám mươi vạn này mới hợp với tay của chị..." Lục Minh nắm lấy tay của Trương Vân, nhẹ nhàng vuốt ve, miệng không ngừng tán thưởng. Nhưng khi ngón tay chạm đến bề mặt hạt kim cương, hắn đã hút cạn năng lượng bên trong. Dù sao hút hay không hút cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới, tội gì phải bỏ qua?!
"A? La thiếu gia, em cũng có hiểu biết về bảo thạch sao?" Trương Vân đang tìm một lý do để nói chuyện tiếp, không ngờ Lục Minh lại hiểu biết về ngọc thạch.
"Nhà của em trước đây cũng có kinh doanh ngọc thạch, cho nên cũng hiểu biết chút ít." Lục Minh cười ha hả. Nếu kim cương không trong suốt quá mức, thì năng lượng hấp thu sẽ không dễ dàng bị nhìn ra. Như vậy hắn còn muốn hấp luôn cả năng lượng của chiếc vòng cổ kim cương.
"Vậy em giúp chị nhìn xem, chiếc vòng cổ của chị trị giá bao nhiêu? Tuy rằng chị thích kim cương, nhưng thật sự không hiểu biết gì nhiều!"
Trương Vân hỏi giá kim cương là giả, bởi vì đã mua về rồi, có giá trị bao nhiêu tiền, sao mà không biết được.
Mục đích của nàng là muốn Lục Minh sờ cổ mình.
Sự tiếp xúc lơ đãng nhiều, so với sự hấp dẫn không cố ý, càng có tác dụng hơn... Trương Vân vén mái tóc lên vành tai, để lộ chiếc cổ thon dài của mình. Nàng đã xem qua một tác phẩm tâm lý học của Mỹ, bên trong nói rằng, nếu phụ nữ không cố ý ngẩng đầu trước mặt đàn ông, để lộ vành tai, vậy thì chứng minh rằng người đó không có khát vọng tình dục. Còn nếu nàng ta làm vậy với tình nhân, như vậy tỏ vẻ đã chuẩn bị rất tốt, hy vọng bạn tình có thể chủ động... Động tác vô tình này, tương đương với hành động lắc mông khỏa thân...
Đương nhiên đây không phải là hành động cố ý, hơn nữa cũng không phải là thói quen của nàng.
Trong quyển sách nghiên cứu ấy chỉ ra rằng, người con gái Trung Quốc khi thẹn thùng thường quay đầu đi, bởi vì nàng không phải muốn để lộ vành tai, mà muốn vân vê mái tóc để ổn định tâm tình.
Trương Vân biết động tác của mình có tính ám chỉ mãnh liệt.
Điều quan trọng nhất chính là, cố tình giấu giếm, để hắn nhìn thấy sẽ có chút xúc động, nhưng không biết là mình đã bị dắt mũi.
Quả nhiên, tay của La thiếu gia đưa đến, vân vê vành tai của nàng, sau đó khen tai nàng đẹp, rồi mới hạ xuống, vuốt ve vòng cổ... Hắn cảm nhận được ám chỉ của mình, xem ra mình trong lòng hắn đã tăng lên mức tình thú rồi. Trương Vân trong lòng đắc ý.
"Chiếc vòng kim cương này có giá trị hơn ba trăm vạn, viên kim cương 36 cara ở giữa này... là ai giàu có quá vậy, tặng cho chị thế?" Lục Minh không nhịn được đưa tay vuốt ve viên ruby ở giữa, lén hút lấy năng lượng của nó. Ai bảo bà chị đang động xuân tâm này dụ dỗ mình, hấp thu một chút năng lượng coi như là âm thầm dạy dỗ nàng, cũng là xứng đáng.
"Ông chồng ma quỷ của chị! Lúc còn sống ông ta cũng tốt với chị lắm, chỉ đáng tiếc, hai năm trước đã bỏ chị đi!" Trương Vân nói những lời này cũng có sự ám chỉ mãnh liệt.
Căn cứ theo nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ, 80% đàn ông có tâm lý thèm muốn những người phụ nữ đã có chồng, 70% đàn ông có khát vọng vờn vợ người. Bởi vì chỉ có như vậy mới chứng minh mị lực và năng lực của mình. Trong ba mươi lăm ngàn người đàn ông chấp nhận phỏng vấn, thì có hơn hai vạn người trả lời rằng có khát vọng muốn lên giường với những tiểu quả phụ xinh đẹp có chồng đã khuất, bởi vì dạng như vậy không cần gánh vác trách nhiệm và hậu quả.
Đàn ông cũng có lòng ích kỷ giống đàn bà, đều cùng thuộc một loại sinh vật ích kỷ, khát vọng rất nhiều, nhưng không hy vọng mình phải trả giá.
Chẳng qua, có một điểm khác nhau ở đây là: đàn ông khát vọng cơ hội được phát tiết dục vọng và khoái cảm, nhưng không hy vọng phải chịu trách nhiệm và tiền bạc. Đàn bà thì khát vọng cảm giác an toàn, nhất là có thể đổi được cuộc sống thoải mái đầy tiền bạc, đề cao sự hấp dẫn của vật chất, và không hy vọng phải lao động vất vả.
Tuy rằng kết quả điều tra đều có điểm chung, và cùng là người Mỹ, nhưng Trương Vân vẫn tin, nếu có cơ hội, thì nhiều người đàn ông Trung Quốc cũng sẽ không cự tuyệt lên giường với một tiểu quả phụ xinh đẹp khêu gợi.
Bởi vì trên đời này, không ai là không thích của miễn phí cả.
"Thật là đáng thương, xem ra ông ta chết do kiệt sức!" Lục Minh vừa nghe, lắc đầu cười ha hả: "Cưới một người vợ xinh đẹp cũng không phải chuyện tốt, mất công làm việc vất vả quá độ!"
"Hư quá, không phải như em nói đâu. Ông ta có bệnh tim bẩm sinh di truyền, cho nên không liên quan đến chị!" Trương Vân không đồng ý, đánh nhẹ Lục Minh một cái.
"Có bệnh tim cũng là do vận động quá độ hoặc kích động mạnh mà phát sinh thôi. Nếu cứ như một lão hòa thượng ăn chay, ở chay và ngủ chay thì có bệnh tim hay không cũng không thành vấn đề. Chẳng qua, theo tình hình này, cưới một người vợ xinh đẹp, cho dù chết yểu mười năm, cũng rất đáng giá nha!" Lục Minh vừa nói, Trương Vân lại không đồng ý, thuận tiện nhéo hắn một cái. Chẳng qua, chỗ mà nàng chọn không phải là eo, mà là đùi của Lục Minh.
Nàng nhéo nhẹ một chút. Nhẹ... không bằng nói là vuốt ve, đầy sự khiêu khích.
Cố ý vô tình, còn giả bộ như không trúng, chạm vào đũng quần Lục Minh... Trương Vân lúc này cảm thấy dục vọng trào dâng, cảm thấy cực kỳ trống rỗng, có khát vọng được lấp đầy. Nhưng hắn lại không phải loại háo sắc, chưa có động tác nhỏ gì, khiến nàng không thể thuận thế mà ngả vào lòng hắn.
Tiếp tục nhẫn nại khiêu khích, hay mạo hiểm tấn công? Trong lòng Trương Vân bất ổn, băn khoăn thật lâu. Tiếp tục nhẫn nại thì rất vất vả, nhưng nếu mạo hiểm thất bại thì sẽ không thể chiếm được người đàn ông này nữa.
Ngoài cửa nhẹ nhàng vang lên tiếng gõ cửa. Cô gái phục vụ kia trở lại nói: "Black Jack và anh em nhà Luther đã đến, còn dẫn theo bạn mới. Hôm nay bọn họ rất vui, không biết chị Vân có muốn qua chào hỏi bọn họ không?"
Black Jack? Trong lòng Lục Minh hiện lên cái tên này, Ôn Hinh phu nhân đã từng đề cập qua. Black Jack chính là một trong mười ba kỵ sĩ bàn tròn của quân đoàn lính đánh thuê Điện Hắc Ám. Hắn xuất hiện tại Hong Kong, chẳng lẽ Thiên Sứ Cánh Gãy cũng tới?!