"Bài tôi còn chưa chạm vào, thì làm sao tôi gian lận được? Nếu có gian lận thì cũng là do anh phối hợp với tôi thôi! Không thể không nói, anh thật sự rất vĩ đại đấy!"
Lục Minh cười ha hả. Mỹ nữ trợ thủ nhanh chóng tính toán số thẻ tiền, gấp tám lần, gộp lại hai xấp, đưa đến trước mặt Lục Minh, tổng cộng mười chín vạn. Kim Mao đứng phía sau Lục Minh, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa cả một chiếc xe buýt công cộng, hai mắt suýt rớt ra ngoài.
Thế này cũng được ư???
Hắn không phải chưa từng thấy người thắng tiền lớn, nhưng cách thắng tiền quỷ dị của Lục Minh thì chưa từng gặp qua!
Người chơi baccarat không hiếm, nhưng những người này đều xem bài, rồi mới đánh giá tình hình thực tế, sau đó mới đặt tiền.
"Khám... khám người hắn! Cái tên nhà quê này gian lận, bảo vệ, lại đây khám người hắn! Nếu phát hiện có vấn đề, chặt đứt tay hắn ngay!"
Thằng trọc nửa đầu đã ghen tị đến phát điên, cả ngày hôm nay hắn đã thua, nhìn thấy tiểu tử này vừa ngồi xuống mà đã thắng hai trận, thế này làm sao hắn chịu nổi? Vốn dĩ thua mấy chục vạn đối với hắn mà nói cũng chỉ là hạt cát, nhưng dẫn theo bạn gái, muốn thể hiện uy phong trước mặt cô ta, không ngờ lại thất bại thảm hại và mất mặt trầm trọng!
"Cho bạn gái của mày đến đây khám đi! Tao cam đoan với mày sẽ để cô ta khám, tiện thể thỏa mãn cho cô ta cũng không sao..."
Lục Minh cười với bạn gái của tên kia một cái, nói:
"Em gái, lại đây, hầu đại gia cởi áo cho xem nào!"
"Chúng ta chơi cái khác đi, ông xã, chúng ta đi!"
Cô nàng nũng nịu kia thấy Lục Minh cười rạng rỡ như ánh mặt trời, đẹp trai vô cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi ửng hồng.
"Đi cái gì! Lão tử muốn chơi chết hắn, thằng nhà quê, mày đừng đắc ý, trước hết hãy nghĩ xem còn mạng mà rời khỏi đây không!"
Thằng trọc nửa đầu cười lạnh nói với giọng đầy căm hận, vốn hắn không có thù oán gì với Lục Minh, nhưng nhất thời bực tức, hắn xuất thân từ một gia đình giàu có, từ nhỏ đã được xem như bảo bối vàng, làm gì có ai dám trêu đùa. Cho nên từ trước giờ chỉ toàn trêu đùa người khác, bây giờ trước mặt mọi người bị Lục Minh châm chọc đến mức thương tích đầy mình, tức giận đến muốn hộc máu, nên đem tất cả buồn bực trong lòng hôm nay đổ lên đầu thằng nhà quê này.
"Tao sợ chết đi được, người đẹp, em ôm chặt anh đi, cho anh chút ấm áp và an ủi đi."
Lục Minh giả bộ sợ hãi, thừa dịp mỹ nữ trợ thủ đưa thẻ tiền qua, chụp lấy bàn tay nhỏ bé của cô nàng.
"Lý thiếu gia, đối phương chỉ đặt tiền, không đụng đến bài, không thể gian lận được, mọi người tiếp tục chơi đi."
Người chia bài cảm thấy khó xử, hai bên đều là khách, đắc tội bên nào cũng không được.
Sau khi bảo vệ lại đây, lập tức bị đuổi đi, cái này không thể nào là gian lận, không đụng đến bài mà cũng có thể gian lận sao? Đây đâu phải là "Thần Bài", cho dù vị La thiếu gia kia có dị năng đặc biệt gì, cũng phải dùng tay chạm vào bài mới đổi được. Mà ngồi bất động, không đụng đến bài, làm sao có thể gian lận? Vả lại, mình trong giới chia bài cũng là cao thủ, nếu có gian lận, hẳn đã nhìn ra rồi.
Theo phán đoán của hắn, vị La thiếu gia này gặp may, chuột sa chĩnh gạo.
"Có bản lĩnh thì mày đặt tiếp đi, đặt đi!"
Thằng trọc nửa đầu đập đùng đùng lên bàn.
"Tao đương nhiên là có gan rồi, haha, cái thứ vô dụng như mày nhất định sẽ rất hâm mộ tao!"
Lục Minh cười ha hả, rồi lại đem thẻ ném đi, thằng trọc nửa đầu tức muốn điên lên, thằng nhóc nhà quê này quả thật rất ngông cuồng! Người chia bài thì không nói gì, nhưng trong đầu nghĩ, muốn thua cũng đâu cần vội vàng như vậy?
"Đừng đặt, đừng đặt, La thiếu gia, lần này chắc chắn sẽ không hòa điểm nữa đâu!"
Mỹ nữ trợ thủ bối rối xua tay, cô nàng biết, lúc này dù mặt trời có mọc đằng Tây thì cũng không thể nào hòa điểm, hơn nữa cho dù lật bài lên bằng điểm, thì người chia bài cũng sẽ rút tiếp, sẽ không thể hòa nhau được. Cô nàng thấy Lục Minh đặt mà không cần suy nghĩ, gấp đến mức muốn khóc luôn, người này tại sao lại không nghe lời khuyên của người khác vậy chứ? Đánh bài mà ai lại không muốn thắng, thắng tiền rồi thì nên giữ lấy. Vừa rồi người chia bài đã nương tay, hắn hoàn toàn có thể đổi bài, nhưng lại không làm như vậy, bây giờ cứ như thế, chắc chắn hắn sẽ đổi bài để không phải chung tiền.
Đặt vào mười chín vạn, thì gấp tám lần là hơn một trăm năm mươi vạn, người chia bài làm sao có thể chung tiền chứ?
Mỹ nữ trợ thủ thấy Lục Minh không hiểu cách chơi Baccarat, trong lòng hoảng hốt, lấy lại hơn phân nửa số thẻ, cười ngọt ngào nói:
"La thiếu gia, đừng đặt quá lớn, chừa chút vận may đi, từ từ chơi thôi, nha, từ từ chơi!"
Thằng trọc nửa đầu tức giận, thằng nhà quê muốn thua, thì con nhỏ này nhiều chuyện làm gì.
Chẳng qua cô nàng chỉ lấy lại hai ba vạn, trên bàn còn hơn mười vạn, cũng hừ một tiếng, rồi thờ ơ nhìn xem Lục Minh thua thế nào.
"Nhà cái 5 điểm, người chơi 6 điểm, người chơi thắng!"
Người chia bài không đổi bài, rốt cuộc là không thể hòa ba ván được.
"Tiền của tôi... ôi..."
Lục Minh giả bộ đáng thương, Kim Mao nghe thấy, suýt nữa té xuống đất.
Hắn vốn nghĩ vị La thiếu gia này có dị năng đặc biệt, giống như "Thần Bài" Châu Tinh Trì vậy, ai chẳng biết, tự nhiên hai ván trước lại vận may chó ngáp phải ruồi như vậy! Vị La thiếu gia này chẳng hiểu cái gì, thế mà còn đặt cửa hòa, hắn nghĩ đây là sòng bài do mình mở à? Chẳng qua như vậy cũng tốt, tiêu chút tiền để mua một bài học, để lần sau hắn sẽ không còn vênh váo nữa.
Kim Mao không biết Lục Minh cố tình làm như vậy, tránh sự hoài nghi của người khác. Lục Minh muốn thua bài, để được đi dạo đến chỗ khác, nhìn xem black jack và những kẻ thuộc thế lực hắc ám hiện đang trốn ở đâu.
Thằng trọc nửa đầu cười tươi như hoa, quơ tay múa chân, rồi ôm lấy bạn gái hôn điên cuồng.
Mỹ nữ trợ thủ không đành lòng, không ngừng an ủi Lục Minh, nói rằng phải căn cứ vào bài lộ ra, rồi tiếp theo mới có thể đặt được, rồi đề nghị Lục Minh đặt vào cửa người chơi.
Người chia bài đã suy nghĩ, chờ vị La thiếu gia này đặt xong, thì mình sẽ ra tay đổi bài cho cậu ta, đừng để cậu ta thua quá nhanh. Hắn thấy Kim Mao đang cầm một đống thẻ tiền phía sau, căn cứ theo vẻ ngoài thì biết vị La thiếu gia này nhất định là bạn tốt của một trong ba người chủ của Khô Lâu, nếu không cũng không đưa cho cậu ta mười vạn để chơi. Nhưng hành động kế tiếp của Lục Minh lại khiến hắn choáng váng, bởi vì Lục Minh đứng dậy, làm ra vẻ đau khổ nói:
"Không thú vị, không chơi nữa... người đẹp, anh thua nhiều tiền như vậy, anh đau lòng quá, em phải an ủi anh một chút!"
"Đừng lo, La thiếu gia vận may thông thiên, nhất định sẽ thắng trở lại, ngồi xuống chơi tiếp đi!"
Mỹ nữ trợ thủ nhìn thấy người chia bài cố ý để cho vị La thiếu gia thắng, nên đề nghị cậu ta ngồi xuống, chơi thêm một chút.
"Vậy em phải cười với anh một cái trước đã."
Lục Minh nhìn một cách đầy mong chờ cô nàng trợ thủ này, thừa lúc cô nàng ngẩng người, đưa vuốt sói qua, bóp một cái lên bộ ngực của cô nàng. Sau đó thở dài nói:
"Bây giờ thì tốt rồi!"
Mỹ nữ trợ thủ thật sự chịu hết nổi rồi, thì ra người này giả bộ đáng thương để sờ mình, đang muốn liếc cậu ta một cái thì phát hiện cậu ta cầm theo vài thẻ rời đi, vội kêu lên:
"La thiếu gia, thẻ của anh..."
"Thưởng cho em."
Khẩu khí của Lục Minh giống như tỉ phú vậy.
"..."
Mỹ nữ trợ thủ không nói gì, cô nàng thấy trong tay Lục Minh chỉ còn năm sáu cái thẻ, trời ơi, hắn thật sự cho rằng mình là thần bài à?
"Thằng ăn mày ngu ngốc, nhìn bộ dạng đáng thương của mày, thưởng cho mày một ngàn đây, không có tiền mua Viagra thì cứ nói với tao, mày xem mày kìa, bộ dạng đáng thương, vô năng không dám thừa nhận. Làm người thì phải thành thật một chút."
Lục Minh búng tay ném một thẻ lại cho thằng trọc nửa đầu, làm cho hắn vừa mới đắc ý được một chút đã tức giận đến mức mặt đỏ tía tai.
"Mày nói cái gì? Con mẹ mày đang nói cái gì?"
Thằng này đã hoàn toàn nổi giận.
"Tao đang nói tiếng người, thật xin lỗi, mày không thể hiểu được."
Lục Minh cười ha hả, rồi tiêu sái bước đi. Thằng trọc nửa đầu đã nhiều lần muốn động thủ, nhưng phát hiện Lục Minh cao lớn hơn mình, nên cố nén sỉ nhục trong lòng, quyết định ở một chỗ khác sẽ tìm cơ hội báo thù, nếu không băm thằng nhà quê này thành trăm mảnh thì khó mà giải được mối hận lớn trong lòng!
"Khoan đã..."
Mỹ nữ trợ thủ cùng người chia bài đều đồng thanh lên tiếng, rồi thu lại số thẻ tiền của Lục Minh, cầm lấy rồi vội vàng đuổi theo cậu ta.
"A? Người đẹp, không phải anh sờ em một chút là bắt anh chịu trách nhiệm cả đời sao? Thật xin lỗi, lần sau... anh không dám nữa..."
Lục Minh làm ra vẻ mặt đáng thương giải thích với cô nàng trợ thủ, nhưng cái tay hư hỏng lại đưa xuống, vụng trộm vuốt ve mông của cô nàng.
Mỹ nữ trợ thủ ngây người. Bị hắn tập kích bộ ngực chưa đến ba phút, mình lại tiếp tục dâng đến tận cửa, để cậu ta sờ soạng mông, thật sự quá xui xẻo.
Hơn nữa, tên đại sắc lang này thật đáng giận, bề ngoài thì đáng thương, nhưng vuốt sói lại ngang ngược không thể chịu nổi, thật sự không chịu nổi hắn!
Không đợi cô nàng mở miệng, Lục Minh đã vỗ vai Lại mập mạp nói:
"Mập, thế nào? Thắng hay thua? Đặt cái gì ít vậy, quỷ hẹp hòi, để tôi giúp ông, làm đàn ông nên hào phóng chút!"
Lục Minh đem mấy vạn của Lại mập mạp đặt vào cửa con báo, cô nàng trợ thủ và Kim Mao hoàn toàn không biết nói gì, người này trời sinh đã là một con quỷ tham lam, đặt con báo tuy thắng rất nhiều, nhưng so với Baccarat thì càng khó trúng hơn, đặt nhiều như vậy chẳng phải muốn chết sao? Lại mập mạp đã sớm nhìn thấy Lục Minh, vừa rồi đối với trò vui của cậu ta cũng thờ ơ lạnh nhạt, âm thầm vui mừng.
Ông biết Lục Minh căn bản là người không cần tiền, hơn nữa người như cậu ta, làm sao có thể ngu như vậy, liên tiếp ba ván đều đặt hòa?
Lục Minh đem toàn bộ số thẻ tiền của ông đặt hết, ông cũng không ngăn cản, trên mặt chỉ nở nụ cười.
"356, 14 điểm Tài..."
Nhà cái đọc điểm, sau đó gom tiền của Lục Minh, tất cả đều thua sạch, vẻ mặt Lục Minh đau khổ, quay đầu lại nhìn cô nàng trợ thủ nói:
"Muốn thắng cũng khó? Anh thật đau lòng, mau an ủi anh một chút đi, anh muốn ôm một cái!"
"Không được, hihi."
Mỹ nữ trợ thủ cười ngây ngất, tên đại sắc lang này hư quá đi thôi.
"Tất cả mọi người đều có người đẹp cùng chơi, em thấy đó, ông mập cũng có tiểu mỹ nhân, tại sao anh lại không có? Không công bằng, khó trách anh thua... người đẹp, em theo anh được không? Nhiều nhất là khi anh thắng tiền, sẽ mời em ăn bánh."
Lục Minh nói xong, mỹ nữ trợ thủ cười đến mức không nhịn được, cuối cùng nói chờ một chút, buông cái khay đựng thẻ xuống, chạy đến chỗ quản lý nói vài câu, sau đó quay lại.
Lúc cô nàng vội vã trở lại, Lục Minh đã thua sạch hết tiền trong khay của cô nàng và của Kim Mao.
Hắn không đặt con báo nữa mà là đặt chí tôn, không thua chết mới lạ.
"Thẻ đâu? Thua sạch rồi sao?"
Mỹ nữ trợ thủ trở về, phát hiện không quá hai phút, cái khay đã rỗng tuếch, không khỏi kinh hãi.
"Không phải còn sao?"
Lục Minh giơ sáu cái thẻ trong tay lên, tỏ vẻ còn rất nhiều.
"Anh không chờ em trở lại đã thua nhanh như vậy, không phải anh nói sẽ thưởng cho em à? Trước kia anh đặt phải hỏi em một tiếng đã chứ."
Mỹ nữ trợ thủ choáng váng muốn chết, tên đại sắc lang này có tốc độ thua tiền còn nhanh hơn máy bay F1.
"Vừa rồi anh lấy của em, tổng cộng anh mượn của em ba mươi vạn, của Kim Mao mười vạn, các người đừng sợ, anh đây cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu tiền nợ, chờ anh thắng một đống tiền, sẽ trả lại một lần cho mọi người!"
Lục Minh chẳng hề để ý, ngược lại còn đem sáu cái thẻ đặt vào con báo, cô nàng trợ thủ tức giận, nếu thua nữa sẽ không được chơi, vội vàng cướp về, sẳng giọng:
"Không cho phép đặt con báo nữa!"
"Được, anh nghe lời em."
Lục Minh thừa lúc cô nàng xoay người đoạt thẻ, đưa tay ôm lấy cô nàng, vuốt sói lại tập kích bộ ngực, đồng thời cảm thán:
"Của em thật sự quá vĩ đại!"
Trên lầu hai đối diện, Trương Vân đang nhìn Lục Minh phía dưới, nhìn cậu ta đang đùa giỡn với người con gái khác.