Lục Minh thoáng nhìn qua phía này, trời ơi, nữ sát thủ lai mặc một bộ đồ đen sẫm giống Laura trong phim Tomb Raider kết hợp với nữ đặc nhiệm Mỹ trong phim Street Fighter vậy. Khí chất của nàng lại giống như nữ diễn viên trong phim Resident Evil, vừa đầy dã tính, vừa lãnh ngạo. Sát khí tuy ẩn giấu nhưng lại gợi cảm mười phần. Dù mặc bộ đồ cùng màu, nhưng càng làm nổi bật lên vẻ đẹp mạnh mẽ của nàng, khiến người khác phải sáng mắt.
Thấy một phụ nữ như vậy, tin chắc rằng trong lòng bất kỳ người đàn ông nào cũng có sự sùng bái, khát khao chinh phục, xen lẫn dục vọng mâu thuẫn.
Sự cường đại của nàng, sự lãnh ngạo của nàng khiến người ta phải câm lặng. Bất kỳ kẻ nào nhìn thẳng vào đôi mắt màu đặc biệt kia đều cần phải có dũng khí thật lớn.
Đồng thời, mị lực gợi cảm của nàng lại khiến đàn ông như thiêu thân lao vào lửa. Cặp ngực ngạo nghễ như muốn xé toạc lớp áo ngoài kia làm người ta không ngừng nuốt nước miếng. Vẻ mặt lạnh lùng khiến người khác như bị cự tuyệt ngàn dặm, nhưng ngược lại, trong mắt nàng, lại có một ma lực hấp dẫn khó nói.
Bờ môi khêu gợi đầy đặn kia, dường như có chứa một loại độc tố đỏ thẫm trí mạng khiến người ta thèm muốn.
Khiến người ta biết rằng, đó là con đường chết, nhưng vẫn nguyện ý hôn môi nàng, sau đó là nụ hôn của thần chết đang vọng lên từ địa ngục...
"Anh nói cần gì? Tôi giết anh không thành vấn đề, nhưng tôi muốn hạt châu này." Nữ sát thủ mặc đồ tối màu đi đến phía sau Lục Minh, dùng thứ tiếng Hán không lưu loát để nói chuyện, ra điều kiện với Lục Minh. Để tăng tính răn đe, tay phải nàng rút khẩu súng lục Beretta 92F màu bạc ra. Loại này là súng quân dụng mới của nước Mỹ, được công ty Beretta Corporation của Ý nghiên cứu chế tạo. Sau khi trang bị, nó được đổi tên thành M9, đứng trong hàng ngũ mười cây súng lục hàng đầu thế giới. Beretta 92F áp đảo quần hùng, đứng đầu bảng xếp hạng.
"Đồng tính luyến ái." Lục Minh khịt khịt mũi, bỗng nhiên nói ra một câu làm mọi người khó hiểu.
"Làm sao anh biết?" Nữ sát thủ lạnh lùng hỏi, tay nàng chậm rãi nâng súng lên, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể nổ súng vào gáy của Lục Minh.
Trong một vài nước phát triển ở phương Tây, Gay và Lesbian có thể kết hôn với nhau. Chẳng qua ở phương Đông, đặc biệt là một quốc gia như Trung Quốc, bị ảnh hưởng của Nho giáo rất mạnh, vẫn rất khinh miệt và xem thường. Lesbian thì có thể miễn cưỡng chấp nhận được, bởi vì đàn ông vẫn có thể tưởng tượng được sự liên kết với họ, nhưng nếu là Gay, thì quả thật làm người ta chịu không nổi. Tuy rằng trong nước từ thời xa xưa đã có tình trạng này, không gì nổi tiếng bằng Long Dương Quân, tình cảm của hắn được tán dương thiên cổ. Người trong nước thậm chí còn cố ý lấy danh xưng của hắn để chỉ quan hệ của Gay là Long Dương Chi Hảo.
Tuy rằng sau này đã phát triển và hội nhập, tư tưởng đã bị ảnh hưởng từ phương Tây, người trong nước cũng đã biết có người là người đồng tính nam, thậm chí là muốn công khai kết hôn. Tuy rằng không khinh miệt như hồi xa xưa nữa, nhưng tuyệt đối sẽ không ủng hộ.
Đặc biệt là giới trẻ trong nước, càng đại biểu cho hướng suy nghĩ chung.
Đối với Lesbian, thì khát vọng được tiếp xúc với họ khiến giới trẻ không ngại, nhưng đối với Gay, đại đa số người vẫn phản đối.
Tuy rằng trên đời này cũng có những người con gái có cá tính mạnh mẽ, nhưng tin rằng những người đó rất ít, phải nói là cực kỳ ít. Không thể tự mình trải nghiệm được điều đó, bởi vì đàn ông luôn có sự kiêu ngạo, chỉ có khát vọng chinh phục người khác, không hy vọng người khác đến chinh phục mình.
Thời xưa có câu, thà rằng chết đứng còn hơn sống quỳ, chính là ý nói về tư tưởng của đàn ông.
Nếu như nói chỉ cần chịu đựng nằm dưới, là có thể sống tốt và sống khỏe, nhưng tin tưởng rằng rất nhiều người sẽ chọn chết...
Lục Minh là lớp thanh niên mới, hắn không có được cái tư tưởng ngồi giữa rừng hoa mà không loạn, có người đẹp trong lòng, không loạn mới là lạ. Nhưng thái độ của hắn với đồng tính luyến ái, cũng giống như tư tưởng của giới trẻ trong nước: đối với Lesbian thì không quá phản cảm, đối với Gay thì chỉ có nôn mửa mà thôi. Hắn không thể tưởng tượng được cái cảnh mà một người đàn ông ôm hôn một người đàn ông khác rồi sau đó làm những chuyện thân mật đó với nhau. Nếu như là nam nữ với nhau, đó là một quá trình tự nhiên của đời sống, nhưng đổi lại là nam với nam, hắn tuyệt đối không thể chịu nổi hành động biến thái đó. Nếu sát thủ của Điện Hắc Ám là Gay, Lục Minh sẽ cấm hắn đến gần mình trong vòng ba mét, nếu không giết không tha. Bất quá, đây là nữ, nên hắn còn đang cau mày. Được rồi, Lesbian còn có thể cứu được!
"Mặt của em, ánh mắt, làn da phát ra một vẻ xuân tình đặc thù. Trên y phục, cũng ẩn chứa những thứ của người cùng giới khác. Còn nữa, trên tóc của em lại có vài sợi màu vàng, trong khi đó màu tóc của cô lại là màu nâu. Điều này nói rằng cô em vừa thân mật với người cùng giới khác cách đây không lâu." Lục Minh mỉm cười, nói: "Tôi mặc kệ cô em là ai, cũng không liên quan gì đến tôi. Về phần điều kiện trao đổi ư? Ngủ với tôi một đêm, đây là điều kiện. Em có thể đáp ứng, hạt châu liền thuộc về em!"
Mọi người im lặng không nói gì.
Cái này... không bằng bắt sư tử ăn chay cho rồi...
Người Lesbian, bởi vì bản thân không muốn ân ái với đàn ông, cho nên mới cùng ở bên nhau. Bây giờ bắt nàng ngủ với đàn ông, không phải là muốn mạng nàng sao?
Cốc Linh Linh có chút sốt ruột, nàng sợ cô gái lai này thật sự đáp ứng Lục Minh, ngủ với hắn một đêm rồi đem hạt châu đi. Vốn nàng chỉ mới vừa quen biết Lục Minh, không có bất cứ quan hệ gì, nhưng trong lòng nàng có sẵn sự ghen tị trời sinh của phụ nữ, cảm thấy được một người đàn ông tốt thì không nên để cho người khác đoạt đi.
Nhưng nếu trở mặt, cô gái kia sống chết cũng không chịu, rồi điên cuồng lên cầm súng bắn nát sọ Lục Minh.
So với hạt châu thì sinh mạng vẫn quan trọng hơn.
Cho nên, trong lòng nàng rất mâu thuẫn, rất sốt ruột, rất khó chịu. Lựa chọn như thế nào nàng đều không muốn thấy.
"Không được, không thể nào, tôi sẽ không ngủ cùng giường với đàn ông, tôi ghét nhất là bị đàn ông làm! Đem hạt châu cho tôi, nếu không, tôi, nổ súng!" Nữ sát thủ giơ súng lên, chỉ vào gáy Lục Minh, lạnh lùng nói.
Bởi vì trong lòng phẫn nộ nên nàng nói chuyện cũng lưu loát hơn rất nhiều.
Mọi người ngạc nhiên, bàn bạc không được thì có thể từ từ ngồi xuống thương lượng. Không có điều kiện gì mà phải đưa đồ, kẻ điên nào chịu làm?
Chỉ có gã đầu trọc là đang đắc ý trong lòng.
Trong lòng gào thét: Nổ đi, nổ súng đi, càng nhanh càng tốt, tốt nhất là bắn chết tên thổ bao này. Sau đó bắn thêm vài phát nữa cho hắn chết không toàn thây!
"Tôi không thích bị người khác dùng súng chỉ vào đầu của tôi, cô gái. Chỉ có đàn ông mới dùng súng chinh phục đàn bà, không có chuyện đàn bà dùng súng chinh phục đàn ông. Em làm vậy rất nguy hiểm..." Lục Minh cười ảm đạm, vẻ mặt chẳng hề lo lắng, làm cho mọi người cảm thấy kinh ngạc. Gan của tiểu tử này thật sự làm bằng sắt rồi, cho dù cô gái đó không nổ súng, lỡ như mà cướp cò thì cái mạng nhỏ của hắn cũng đi luôn.
"Mười triệu đô la Hong Kong, hạt châu." Nữ sát thủ bỗng nhiên cất súng, hừ một tiếng, ra điều kiện mới.
"Bảo bối gì đáng giá vậy?" Sau lưng, không biết lúc nào đã xuất hiện một tên da đen dáng người khôi ngô. Hắn mang kính râm, thân hình cao quá 2m tựa như một ngọn núi lớn, to đến nỗi có thể che khuất vài người. Hắn dùng tiếng Anh để hỏi, nhìn thấy ly rượu đỏ khác thường, lại hét lên một câu chửi thề. Bàn tay khổng lồ giơ ra chụp xuống, muốn giật lấy cái ly rượu đỏ mà Cốc Linh Linh đang cầm. Nữ sát thủ lập tức móc súng ra chỉ vào hắn, hừ lạnh nói: "Thằng chó chết, lập tức rút bàn tay bẩn thỉu của mày ra, ngay! Nếu không, tao đưa mày xuống địa ngục, mày cũng biết, tao không thích nói giỡn!"
Gã da đen kia lại mắng "Fuck you", rồi dừng tay lại, hét lớn: "Chết tiệt, Mila, tao là đồng đội của mày, đừng dùng cây súng chết tiệt này chỉ vào người của tao!"
"Tao thích món đồ này, đừng ai nghĩ cướp lấy nó, nếu không tao sẽ xử lý hết, ngay cả Black Jack và anh em Luther cũng đừng chọc giận tao!" Nói xong, nữ sát thủ lại dùng thứ tiếng Hán không tự nhiên nói với Lục Minh: "Nếu anh không đưa hạt châu cho tôi, hôm nay anh không thể giữ được nó. Ở đây ai cũng muốn, anh không có thực lực để giữ, cho nên, anh lập tức đưa nó cho tôi, lập tức. Ngày mai, hoặc là ngày mốt, tôi sẽ bồi thường cho anh mười triệu..."
"Haha, vậy sao?" Lục Minh cười ha hả. Hắn đứng dậy, ngước nhìn gã khổng lồ da đen kia, mỉm cười nói: "Tổ tiên của mày, ở đất của chúng tao, có tên là nô lệ sơn cước, hiểu chưa? Là thứ nô lệ ngay cả quần áo cũng không xứng để mặc, thấp kém hèn mọn. Mày dám mơ ước bảo vật của tao? Cúi đầu, là việc duy nhất mày phải làm, giữ thái độ cung kính!"
Gã da đen không hiểu tiếng Trung, hắn hỏi người đứng bên cạnh hắn: "George, con khỉ da vàng này nói cái gì vậy?"
Gã đồng bọn của hắn cũng lắc đầu, tỏ vẻ quá khó hiểu, hắn cũng không nghe rõ, phỏng chừng là không có nói cái gì hết. Lúc này, gã đầu trọc đi lại, phiên dịch cho gã da đen, tiếng Anh thao thao bất tuyệt như gió, rồi còn thêm thắt, bóp méo sự thật vào câu chuyện, nói là Lục Minh khinh miệt và bảo rằng cả dòng họ của hắn là nô lệ thấp hèn, là một tên da đen hèn mọn...
Gã da đen nghe xong, tức giận kêu ầm lên.
Hắn gào hét bằng thứ tiếng nước ngoài, nắm tay đấm về hướng đầu của Lục Minh.
Cốc Linh Linh thật ra cũng am hiểu tiếng Anh, vừa rồi nghe gã đầu trọc thêm thắt vào câu chuyện, đã biết không ổn. Còn chưa kịp nghĩ ra biện pháp giải thích thì đã thấy gã da đen đấm tới, sợ đến mức hét ầm lên.
"Rầm... ầm... ầm..." Tiếng động từ nắm tay của gã da đen không ngừng vang lên, tất cả mọi người sợ đến mức nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn thấy thảm kịch này.
Là người trong giới thượng lưu, thông hiểu tiếng Anh cũng là việc bình thường. Vừa rồi nghe Lý thiếu gia đầu trọc phiên dịch xong, biết việc này đã định. Bây giờ không ai nguyện ý xen vào chuyện của người khác, bởi vì ai cũng nhận ra gã da đen này không phải hạng người lương thiện gì. Chỉ có Lại béo và Cốc Linh Linh còn đang chuẩn bị nhắc nhở Lục Minh cẩn thận, ngoài ra chẳng ai nói gì, bắt đầu chạy loạn...
Chờ khi tiếng đánh nhau tắt dần, Cốc Linh Linh mở mắt ra, định cứu Lục Minh, thì cảnh tượng trước mắt lại làm cho nàng choáng váng!
Bởi vì người đánh không phải là gã da đen, mà chính là Lục Minh.
Gã da đen cao lớn đang quỳ rạp dưới đất, cuộn tròn thân thể, thống khổ giãy dụa. Lục Minh đấm chưa đã tay, còn dùng chân đạp điên cuồng. Cuối cùng đánh mệt rồi, hắn kêu Kim Mạo lấy cây, nhưng đợi lâu quá, hắn bèn chụp lấy cái ghế đập điên cuồng, đến nỗi gã da đen kêu la liên tục. Mà kỳ lạ chính là gã da đen này chỉ nằm lăn lộn trên mặt đất, ngay cả lết hay bò cũng không được. Gã này còn có một tên đồng bọn, chính là gã da trắng George, vốn có thể hỗ trợ, nhưng người này sợ đến mức xanh mặt, một cử động cũng không dám.
Hắn thấy gã da đen cường tráng cao to thế này mà bị đối phương đấm cho một cái đã nằm xuống đất, sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Gã da đen này trong tiểu đội, thực lực cận chiến xếp trong năm người đứng đầu, thậm chí có thể đấu sức với trâu rừng châu Phi. Mà bây giờ bị đối phương đánh cho vô lực, ngay cả mở miệng cầu xin cũng không có cơ hội. Chính mình xông lên cứu hắn, chẳng phải là tìm chết sao?
Vốn có thể móc súng ra hỗ trợ, nhưng ở đây còn có một người, nữ sát thủ có danh hiệu là yêu quái Mila.
Tay nàng, đang đặt lên hông.
George tin tưởng rằng, chỉ cần mình vừa rút súng ra, thì nàng sẽ đục một lỗ trên mi tâm của mình. Phỏng chừng cảm giác đau cũng không có, mình đã tiêu đời! Trừ việc làm khán giả ra, thì làm cái khác đều không thích hợp!
"Nếu so về da đen, bản công tử kém hơn mày. Nếu so về sự thấp kém của chỉ số IQ, bản công tử cũng không thể sánh bằng mày! Nếu so cái khác, thì trừ cái mùi hôi trên người mày ra còn cái gì hơn tao? Muốn đánh người phải không, mày nghĩ đây là đâu? Đây là chỗ nào? Đây là Hong Kong, là chỗ của bọn tao. Mày cho rằng đây là đồng cỏ của châu Phi hay là bãi biển đầy cát?" Lục Minh vừa đánh xong, cần lấy chai nước của Lại béo đưa, uống cái ực, rồi bỗng nhiên khách khí nói: "Hà tất gì phải như vậy? Tất cả mọi người đều là người văn minh, tội gì phải động tay động chân. Mày không phải là buộc tao đánh mày sao? Tao làm vậy là khó xử lắm biết không..."
"Rầm..." Mọi người nghe xong, toàn thể ngã xuống đất. Đánh người rồi, đánh đến đối phương sống dở chết dở, mà còn khó xử? Cái này có để cho người ta sống không vậy?
"Mọi người muốn hạt châu của tao, tao biết, chẳng qua tin rằng mọi người cũng biết, cướp đoạt nhất định không thể thực hiện được. Nếu mọi người thật sự muốn hạt châu này, thì ra đây đánh bài với tao, nếu thắng, các người mang hạt châu đi..." Lục Minh được Kim Mạo hầu hạ, lại ngồi xuống, nhìn nữ sát thủ mỉm cười nói: "Em thật thông minh, nếu vừa rồi không thu súng, anh nghĩ, có người sẽ nằm xuống."
"Tôi thật không tin được anh đã làm tôi nhìn nhầm, rất mạnh, nhưng tôi cũng không sợ anh, tôi có thể giết anh." Nữ sát thủ hừ lạnh một tiếng.
"Phải không?" Lục Minh cười ha hả, khóe mắt liếc nhìn Trương Vân đang khiếp sợ đứng đằng xa, thầm nghĩ, cái này chắc cũng đủ kinh ngạc rồi! Black Jack và anh em Luther hẳn là sẽ nhanh chóng lộ diện, còn tiểu quả phụ đang xuân tâm nhộn nhạo kia có thể bị mị lực của mình quyến rũ rồi. Chẳng qua, hình như lửa hơi nhỏ thì phải. Chắc phải đổ thêm dầu vào, cho lửa cháy mạnh lên. Hắn dùng ngón tay gắp hạt dạ minh châu trong chén rượu lên, rồi đưa đến bên cạnh môi của Cốc Linh Linh, đùa giỡn: "Người đẹp, giúp anh hút cái, em đừng thẹn thùng, đúng rồi, hút hút... A, thích quá, đưa lưỡi ra liếm liếm đi!"
Cốc Linh Linh bị làm trò như vậy trước mặt nhiều người, vốn là không còn mặt mũi nào, nhưng không biết tại sao lại nghe lời hắn nói, giúp hắn hút rượu vang trên hạt dạ minh châu.
Ai cũng nghĩ người này xấu lắm, đáng ghét muốn chết, làm cho nàng ngượng ngùng khó chịu. Cuối cùng nhịn không được nàng dùng tay nhỏ bé đánh hắn mấy cái, rồi mặt đỏ như lửa, xấu hổ cúi đầu, không dám nhìn mọi người nữa. Mọi người lại kinh ngạc, môi của Cốc Linh Linh hơi hơi nhuộm màu tím nhàn nhạt, làm cho nàng trông có vẻ có một mị lực kỳ dị không nói nên lời.
Hạt châu này tựa hồ không phải dạ minh châu đơn giản bình thường, trong lòng mọi người đều băn khoăn.
"Hạt châu này, tên đầy đủ là Thải Hồng Đan Tâm Giáng Ly Châu. Theo truyền thuyết nói rằng có thể giúp cho phụ nữ giữ vẻ thanh xuân vĩnh cửu. Cái gì? Biểu tình của các người là gì vậy? Chưa từng nghe qua hả?" Biểu tình trên mặt của Lục Minh quả thật làm cho mọi người choáng váng. Loại kinh ngạc này, giống như là vừa mới nhìn thấy hiện tượng nguyệt thực lần đầu vậy, quả thật làm cho mọi người hận không có một cái lỗ để chui xuống.
"Thanh xuân vĩnh cửu?" Tất cả các cô gái trong phòng nghe xong, phản ứng đầu tiên là tim đập nhanh, toàn thân nóng lên, rồi sau đó là cao trào kích động.
"Khụ, khụ, xem ra không cho mọi người một khóa học thì không được." Lục Minh nghiêm nghị đứng dậy, chắp tay sau lưng, giống như một giáo sư đại học, thần thái tự đắc ngửa đầu nhìn bầu trời, chuẩn bị mở miệng tiếp tục tung hỏa mù lừa người.