Lục Minh nghe xong, cười lộ ra hàm răng trắng, sáng lạn như ánh mặt trời.
Hắn nhìn Trương Vân nói:
"Anh ở lại? Ha ha, thật sự thích hợp sao? Có lẽ em cảm thấy Black Jack và anh em Luther ở lại thì tốt hơn anh."
Trương Vân vừa nghe, nhất thời mặt ửng đỏ. Nàng hiểu Lục Minh có ý gì, La công tử vẫn còn giận nàng vừa rồi chỉ lo chào hỏi bạn bè mà coi thường hắn. Chẳng qua trong lòng nàng lại có chút oan ức. Tuy trước khi kết hôn, nàng đích xác từng có không ít chuyện phong lưu khi làm ngoại giao và từ thiện trong xã hội. Nhưng sau khi lập gia đình, vì chồng rất ghen, nàng không có cơ hội lăng nhăng.
Sau khi chồng chết, vốn có cơ hội phóng túng, thì nàng lại mắc bệnh nặng, khoang bụng phải phẫu thuật vài lần, không thể làm những chuyện đó.
Hiện tại tuy không có vấn đề, nhưng nàng trời sinh yêu thích làm đẹp. Để giữ gìn dung nhan và phục hồi vết thương phẫu thuật, nàng nghe theo lời khuyên của bác sĩ, vẫn dùng trung dược điều trị thân thể, cân bằng âm dương, dưỡng tâm tĩnh khí, thực sự không vội vàng tìm đàn ông để phát tiết dục vọng.
Là một phụ nữ có thân phận cao quý, nàng cũng không muốn tùy tiện vui vẻ với đàn ông bình thường, mà phải chú trọng tố chất.
Trong khi nàng còn đang xem xét đàn ông thích hợp, Lục Minh vô tình xuất hiện, lập tức làm cho xuân tâm và dục hỏa bị đè nén lâu ngày nổi lên. Đặc biệt, hắn làm cho người ta ngạc nhiên, liên tiếp khiến nàng hưng phấn đến độ gần như muốn bùng nổ.
Một người đàn ông vĩ đại như hắn, mình nhất định phải có được, bất luận thế nào, cũng phải có được hắn.
"La công tử, nói thật, trước kia em đích xác từng có rất nhiều chuyện phong lưu, nhưng sau khi kết hôn, cho đến bây giờ, coi như là quy củ."
Trương Vân nhẹ giọng kể ra một ít chuyện của mình, rồi bổ sung:
"Đối với người phương Tây, em cũng không như người khác tưởng tượng. Em không có hảo cảm gì với họ, em thề, vừa rồi thực sự chỉ là đi chào hỏi, sắp xếp một số cô gái cho họ mà thôi."
Trương Vân cũng không nói sai, bởi vì nàng không có hảo cảm với đàn ông phương Tây. Là một người có thân phận cao quý, nàng chỉ muốn có một người chuyên tâm với mình, trong khi đàn ông phương Tây có lối sống rất thoải mái.
Thử nghĩ, một người hôm trước mới đi chơi gái, hôm sau lại chạy tới tìm mình. Như vậy sẽ khiến nàng cảm thấy mất hết thân phận, không thể chấp nhận được.
"Tôi không thể ở lại. Thứ nhất, quan hệ của chúng ta còn chưa đạt tới bước này. Thứ hai, tôi ở lại sẽ mang đến cho cô phiền toái rất lớn. Tôi tin rằng không cần quá lâu, sẽ có người tìm tôi nói chuyện, ha ha."
Lục Minh cười cười, làm như vô tình liếc nhìn qua phòng bao cao cấp ở bên kia.
"…"
Trương Vân trong lòng thực sự hiểu rằng, nếu hắn ở lại, thì mình cũng sẽ rất phiền toái.
Nếu bản thân mình không đứng về phía hắn, thì sẽ phải nhìn thấy hắn bị hại ngay trước mắt. Trên người hắn hiển lộ quá nhiều bảo bối, Điện Hắc Ám không động tâm mới là lạ.
Nếu mình kiên trì đứng về phía hắn, thì sẽ đối đầu với Điện Hắc Ám, mà những người này không phải là nàng có thể đắc tội.
Làm sao bây giờ?
Bỗng nhiên, trong lòng nàng có một loại linh ngộ, có thể nói là sự khai sáng từ tận đáy lòng.
Nàng phát hiện mình đã xem nhẹ một điểm, đó là thực lực của hắn. Nàng vẫn xem nhẹ thực lực của hắn. Một khi hắn đã có can đảm công khai bảo bối kinh thế hãi tục trước mặt mọi người, như vậy khẳng định có năng lực tự bảo vệ. Hắn không phải là đứa ngốc, làm như vậy khẳng định có đường lui riêng, có suy nghĩ riêng của hắn. Hiện tại, hắn còn đang thử mình. Nếu nàng biểu hiện do dự không quyết, hoặc lại một lần nữa vứt bỏ hắn, lựa chọn tiếp tục hợp tác với Điện Hắc Ám, hoặc lại là trung lập, thì hắn khẳng định sẽ âm thầm cười nàng, hơn nữa sẽ không lưu tình mà cự tuyệt nàng.
Đây là một cơ hội, một cơ hội bồi đắp cực kỳ tốt.
"Ở lại."
Trương Vân cố gắng lấy hết dũng khí, thấp giọng nói:
"Em tuy sợ phiền toái, cũng không dám nói có thể giúp gì cho anh, nhưng em có thể nói, em hy vọng anh ở lại. Cho dù có ra sao, em cũng không hối hận. Đây là một lần lựa chọn trong đời của em, em hy vọng em được lựa chọn nguyện vọng chân thật nhất từ tận đáy lòng mình."
"Nói những lời này, cũng khiến tôi có chút thay đổi."
Lục Minh liếc nhìn Trương Vân, lạnh nhạt nói:
"Tôi sẽ không ở lại, nhưng sẽ xem xét làm bạn với cô."
"Thật sao?"
Trương Vân nghe Lục Minh nói xong, nhất thời cảm thấy hạnh phúc đến mê muội. Ngay cả khi chồng nàng trước kia dùng nhẫn kim cương 7 cara cầu hôn, nàng cũng chưa từng vui mừng như vậy. Tuy là một câu đơn giản, nhưng trong lòng Trương Vân, lại có cảm giác như thấy được tia sáng cuối đường hầm.
Trời ơi, nàng cho tới bây giờ không nghĩ tới, một câu nói của hắn lại quan trọng với mình đến thế. Nữ sát thủ lai Mila và Cốc Linh Linh đã tẩy trang trở lại. Cốc Linh Linh vừa thấy Trương Vân đang ở bên cạnh Lục Minh, lập tức muốn rời đi.
Trương Vân lại đứng dậy, kéo nàng ta lại, ôn nhu mỉm cười, hỏi nàng tên gì, làm công việc gì. Cuối cùng còn nói muốn mời nàng làm trợ lý đặc biệt của mình, giám đốc chủ quản phương diện tài chính, khiến Cốc Linh Linh nghe được như lạc vào trong mộng, trợn mắt cứng lưỡi, nửa ngày cũng không nói nên lời. Nàng không rõ, bà chủ thứ hai Trương Vân này vì sao lại xem trọng mình. Chẳng lẽ, là bởi vì mình quen với La công tử?
"Vân tỷ. Tôi, tôi thật ra hôm nay mới quen La công tử. Là hắn khi đánh bạc, mới kêu tôi tới chơi cùng, chúng tôi cũng không có quan hệ gì."
Cốc Linh Linh nhanh chóng giải thích. Nàng sợ Lục Minh vừa đi, Trương Vân liền đuổi việc nàng, thậm chí còn bỏ nàng vào trong bao tải, rồi ném xuống Vịnh Đại Bằng.
Loại chuyện này, tại sòng bạc cũng không hiếm thấy.
Ví dụ như vợ của ông chủ thứ ba, người đàn bà dữ tợn này thường xuyên bỏ cô gái nào dám liếc mắt đưa tình vào bao tải mà ném xuống Vịnh Đại Bằng.
"Đừng sợ, tôi thật sự muốn mời cô làm trợ lý. Lần sau La công tử đến đây, nếu tôi không có mặt, cô hãy tiếp đón hắn."
Trương Vân nghe xong mỉm cười. Trong lòng nàng thực sự hiểu rằng, nếu nói về hảo cảm, phỏng chừng La công tử đối với Cốc Linh Linh còn nhiều hơn mình. Bởi vì cô gái này không có tâm cơ tính kế hắn, dáng người cũng không tệ, tính cách lại được nhiều người thích. Cho nên nếu nàng muốn giữ La công tử lại, trước hết phải mượn sức cô gái này.
"Đưa đây!"
Nữ sát thủ Mila tách đám đàn ông ra, giật lấy cái chai nhỏ trong tay Lại mập, rồi có chút kích động, đổ một chút dung dịch ra tay, rồi bôi lên mặt mình.
Không có cô gái nào mà không khát vọng dung nhan của mình được giữ mãi, vĩnh viễn thanh xuân, cho dù là một nữ sát thủ đồng tính, cũng không ngoại lệ. Trương Vân trong lòng cũng khát vọng có thể được bôi loại linh dịch này, nhưng Lục Minh không mở miệng, nàng cũng không dám đi thử.
Chẳng qua, nàng tin rằng sau khi quan hệ giữa hai người cải thiện, mình cũng sẽ có cơ hội, tạm thời chỉ chậm trễ một chút mà thôi.
Trong lòng chợt động, nàng lại kéo Cốc Linh Linh đi đến bên cạnh nữ sát thủ Mila, đổ một chút linh dịch vào tay mình, giúp Cốc Linh Linh nhẹ nhàng bôi lên mặt. Như vậy chẳng những có thể khiến Cốc Linh Linh cảm kích mình, lại có thể thử loại linh dịch này, thật sự là một công đôi việc. Các cô gái khác đều hâm mộ nhìn ba người họ, không cô gái nào mà không âm thầm nhéo trộm người đàn ông của mình, ý bảo họ nghĩ cách.
Nhưng có thể có cách gì? Chiếm đoạt khẳng định không được, đối phương lại chưa nói bán, hơn nữa trong này phú hào vô số, cho dù bán, cũng không nhất định đến lượt mình.
Lục Minh nâng chén rượu vang, chìm sâu vào suy tư.
Làm thế nào mới có thể khiến mọi người càng thêm điên cuồng?
Phải biết rằng, những người này chính là một đám quảng cáo sống. Thông qua miệng họ, mới có thể khiến cả xã hội thượng tầng Hồng Kông xáo động. Quảng cáo, quảng cáo... Trong lòng Lục Minh có cảm ứng như biết như không, hắn thầm nghĩ nắm giữ được, nhưng lại không thể lập tức hiểu ra. Nếu hiệu quả quảng cáo càng rõ ràng thì càng tốt. Ngực trần chỉ có thể hấp dẫn ánh mắt mọi người, nhưng không tiện đưa ra trước công chúng. Mình phải nghĩ ra cách, làm cho hiệu quả quảng cáo rõ ràng hơn, tốt nhất là ở bề ngoài, chỗ nào mà liếc mắt là có thể thấy được. Lục Minh trong lúc vô ý, nghe Trương Vân nói với Cốc Linh Linh:
"Linh Linh, tóc của em rất đẹp, đen bóng. Xem ra ngày mai tôi cũng phải đi duỗi tóc mới được."
Một câu nói không có gì quan trọng, nhưng lại như tia chớp xẹt qua trong lòng Lục Minh.
Tóc!
Mình thật ngốc, vẫn quên mất điểm này.
Nếu mình làm cho các cô gái bôi Cửu chuyển dưỡng nhan dịch có một mái tóc xinh đẹp, vậy tin rằng hiệu quả càng tăng. Lục Minh vừa nghĩ vậy, kích động gần như muốn nhảy dựng lên. Tri thức trong đầu, có thứ mà lâu nay vẫn bị Lục Minh bỏ qua, đó là Nhiễm quang bí pháp dùng để chế tạo bảo khải tiên y. Loại Nhiễm quang bí pháp này chỉ cần sơ phẩm linh khí là được, bởi vì linh khí ngoài trung phẩm đều tự động sáng lên, nhiễm quang cũng không có tác dụng.
Hơn nữa, nhiễm quang này cũng không phải dạng nước, mà chỉ là một tầng bao phủ lên vật thể.
Đó là lợi dụng tiên thiên chân khí, đem năng lượng chứa trong thủy tinh bảo thạch, làm cho vật phẩm gia tăng một tầng hào quang bảo thạch, hình thành màu sắc như cầu vồng.
Nếu mình dùng phương pháp này cải biến một chút, đem nó phủ lên tóc, như vậy nhất định sẽ càng thêm náo động…
Lục Minh nhảy dựng lên, đi tới chỗ ba cô gái. Mọi người vừa thấy vị La công tử này động, khẳng định lại có cử chỉ kinh người gì đây. Mỗi người đều nhìn không chớp mắt vào Lục Minh, chỉ thấy hắn lấy ra ly châu vừa rồi, đưa cho Cốc Linh Linh cười nói:
"Em giúp anh giữ nó, chờ anh nói phóng ra, liền ngậm nó vào. Mập, ngươi đem rượu vang đến đây, cho cô ta uống một ngụm để ổn định nhịp tim. Kim Mao, ngươi đi lấy chút nước."
Mọi người nghe thấy hắn phân phó, đều nín thở im lặng nhìn hắn.
Nữ sát thủ lai Mila cũng ngạc nhiên, bởi vì nàng cũng không thấy rõ, tên dám can đảm nói muốn mình ngủ với hắn, trong tay không biết từ khi nào đã xuất hiện bảy tám cây ngân châm. Lục Minh ôn nhu nói với Cốc Linh Linh:
"Em đừng sợ, đây là châm cứu, sẽ không đau, nhưng em ngàn vạn lần đừng cử động. Mập, đưa rượu cho cô ta uống đi. Kim Mao, đưa nước đến đây, ta rửa tay."
Lục Minh tay vừa động, không thấy rõ hắn ra tay như thế nào, thì chín cây ngân châm đã châm vào các huyệt vị trên hai má của Cốc Linh Linh.
Sau ba giây, Lục Minh tay vừa động, toàn bộ ngân châm đã thu hồi.
Mười ngón tay chuyển động, hoặc điểm, hoặc ấn, hoặc cầm, hoặc xoa, hoặc miết, hoặc búng, đều hoạt động trên gò má của Cốc Linh Linh. Tất cả mọi người xem đến ngây người, giống như là thủ pháp mát xa thần kỳ vậy, mọi người quả thực trước nay chưa từng nghe thấy. Đợi Lục Minh lấy ra một cái khăn lụa trắng, rất nhanh thấm ướt, rồi đem tóc của Cốc Linh Linh bao lại. Tất cả mọi người có chút hiểu được, vị La công tử này chuẩn bị làm gì đó trên tóc của Cốc Linh Linh.
Cốc Linh Linh sợ ngây người. Nàng trong lòng cảm động muốn khóc, nhưng lại sợ khóc sẽ làm hỏng việc chính.
Nàng cầm lấy ly châu giá trị liên thành, ngón tay run rẩy.
Chờ hắn mở miệng, nàng sẽ phối hợp ngậm viên châu này vào. Cho dù lập tức sẽ chết, nàng cũng sẽ không chút chần chờ, bởi vì nàng cảm thấy, cho dù hiện tại mình chết đi, cũng đã hoàn toàn không uổng.
Mình chỉ là một cô gái phục vụ trong sòng bạc, mà lại được hắn coi trọng như thế, che chở như thế, thì còn có gì không thỏa mãn?
Trong này ai cũng đều mạnh hơn mình. Bà chủ Trương Vân so với mình càng thành thục hơn, nữ sát thủ Mila so với mình càng hấp dẫn hơn, cô gái người mẫu so với mình càng can đảm hơn, nhưng hắn chỉ cố tình che chở cho mình. Đôi mắt nàng đỏ lên, nước mắt cũng đã muốn lăn ra, nhưng lại không dám để chảy ra, chỉ cố nén lại.
Mọi người chờ đợi Lục Minh đại triển thân thủ, chờ một tiếng phóng cuối cùng kia.
Nhưng Lục Minh vẫn đứng yên, vẻ mặt rất buồn bực.
"Sao vậy?"
Trương Vân và nữ sát thủ Mila gần hắn nhất, cảm thấy kỳ quái nên đều hỏi hắn, chẳng lẽ đã xảy ra vấn đề gì?
"Chỉ kém một bước cuối cùng, tinh thần của ta không thể tập trung."
Lục Minh nhìn tay mình.
"Mọi người yên lặng một chút. Anh rốt cuộc làm thế nào mới có thể tập trung? Anh nói đi, phải thế nào?"
Trương Vân trước ra hiệu mọi người im lặng, rồi nhẹ giọng hỏi, hy vọng có thể nghĩ ra cách gì, giúp hắn giải quyết vấn đề.
Mọi người thở mạnh cũng không dám, có người lo lắng mình sẽ mở miệng nói chuyện với người khác, còn dùng tay bịt miệng.
Ai cũng không ngờ, Lục Minh vừa mở miệng nói, khiến mọi người muốn ngã lăn ra đất vì sốc, bởi vì Lục Minh làm ra vẻ đáng thương hướng tới mọi người khẩn cầu:
"Rất đơn giản, vị mỹ nữ nào cho ta sờ ngực? Sờ một chút là được!"
Trương Vân và nữ sát thủ Mila thiếu chút nữa đã không còn mồ hôi, chưa từng nghe nói qua còn có loại biện pháp tập trung tinh thần này!
Bất quá các nàng còn chưa kịp trả lời, cô gái người mẫu kia chờ đợi đã lâu xông ra, nắm lấy tay của Lục Minh, đưa lên ngực mình nhấn một cái…
"Cảm giác thật phức tạp!"
Lục Minh chịu sự kích thích này, thiếu chút nữa đã biến thân thành kẻ háo sắc, thiếu chút nữa ngửa mặt lên trời mà hú lên với ánh trăng. Chỉ thấy hắn lại lấy ra hai viên châu, hai tay nắm lấy, nhẹ nhàng lướt qua giữa hai hàng lông mày của Cốc Linh Linh, rồi ném hai viên châu lên bầu trời. Mọi người không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, trong lúc đó hai tay Lục Minh lại làm vô số động tác, không một ai chú ý xem hắn đang làm gì.
Cuối cùng, hắn kéo cái khăn lụa ra, hứng lấy hai viên châu thu vào trong lòng, rồi đưa tay đặt lên đầu của Cốc Linh Linh, đồng thời hét lớn một tiếng "phóng".
Mọi người vừa hối hận vì bỏ qua phần phấn khích nhất của mình, bỗng nhiên, họ kinh ngạc phát hiện, trước mắt xuất hiện cầu vồng…