Khi Lục Minh trở lại Shangrila, đã gần tám giờ đêm, nguyên bộ đồ vest của hắn, chẳng biết từ khi nào đã đổi thành bộ đồ thể thao.
Tiến vào đại sảnh, vừa muốn đi thang máy, bỗng nhiên phát hiện có một cô gái từ sô pha đứng lên, không tiếng động xuất hiện trước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn, quả thực như núi băng vạn năm. Lục Minh vừa thấy, vui mừng đến nhảy dựng lên, thiếu chút nữa là ôm nàng hôn một cái thể hiện sự vui mừng, lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn này sao lại đến đây? Nàng không phải đang ở Lam Hải sao?
"Chị Trầm lo lắng, phái em đến coi chừng anh!"
Cảnh Hàn đi đến trước mặt Lục Minh, cái mũi nhỏ nhích động, tựa hồ ngửi được mùi vị nào đó.
"Anh rất ngoan, không có làm loạn, em cứ yên tâm."
Lục Minh đổ mồ hôi.
"Nói dối, đầy người đều là mùi con gái! Anh còn muốn gạt em? Thật đáng giận!"
Cảnh Hàn nắm tay của Lục Minh lên ngửi một chút, cuối cùng đấm một cái lên ngực Lục Minh, thiếu chút nữa khiến hắn nghẹt thở, chỉ nghe lãnh mỹ nhân hừ nhẹ nói:
"Nói, toàn bộ nói ra, em sẽ tha thứ cho."
"Anh nói thật…"
Lục Minh thầm nghĩ nếu toàn bộ nói ra, nàng không đem mình lên nóc Shangrila phơi nắng mới là lạ!
Hắn nhanh chóng giả vờ vô cùng thành khẩn, vô cùng thẳng thắn, đem chuyện phát sinh hôm nay, cùng những chuyện không quá mập mờ nói ra, cuối cùng thêm vào việc mình mới lĩnh ngộ về tâm linh cảm ứng cùng Cầu vồng tỏa sắc, tỏ vẻ muốn lập tức cho Cảnh Hàn thí nghiệm một chút, để nàng vui lòng. Cảnh Hàn nghe xong, khuôn mặt vẫn lạnh lùng, không nói gì, chỉ quay người đi về phía thang máy. Lục Minh tự nhủ bản thân đã hối hận, lần sau sẽ không tập kích ngực Cốc Linh Linh, mong nàng ngàn vạn lần đừng giận. Cảnh Hàn giơ nắm tay lên, đấm nhẹ vào mặt Lục Minh một cái:
"Anh nói dối gạt người, không thể tha cho anh. Em sẽ nói cho chị Trầm, nói anh mặc kệ Ôn Hinh phu nhân, đi ra ngoài làm loạn, trên người còn có mùi phụ nữ."
Lục Minh bị dọa chết khiếp, cho Trầm Khinh Vũ biết thì cực kỳ nghiêm trọng.
Cảnh Hàn mặc kệ người này khẩn cầu như thế nào, cũng không thèm để ý tới hắn.
Trở lại phòng, Ôn Hinh phu nhân cũng không có trách vì sao về muộn như Lục Minh tưởng tượng, chỉ có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn, rồi ôn tồn nói:
"Tiểu hầu tử đi tắm đi, trên người có mùi hương, còn có mùi máu tươi…"
Lục Minh nghe xong lại đổ mồ hôi điên cuồng. Hắn vốn chỉ nghĩ mũi mình thính nhạy, không nghĩ tới mũi của Cảnh Hàn cùng Ôn Hinh phu nhân cũng rất thính nhạy.
Tắm xong đi ra, lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn đang cùng Ôn Hinh phu nhân ngồi ở bàn ăn nói chuyện gì đó. Ôn Hinh phu nhân cười tủm tỉm lắng nghe, nàng ngẩng đầu thấy Lục Minh tắm xong đi ra, tựa hồ còn khẽ liếc mắt nhìn hắn, giống như một trưởng bối trách mắng đứa trẻ tinh nghịch vậy, nhưng cũng không nói gì. Lục Minh ngồi xuống, Ôn Hinh phu nhân không có hỏi hắn chuyện tâm linh cảm ứng cùng Cầu vồng tỏa sắc, cũng không hỏi hắn chuyện Trương Vân cùng Cốc Linh Linh, cứ như là bình thường vậy.
Xem nàng giống như không có trách mình, Lục Minh nhanh chóng thành thật khai báo, đương nhiên chuyện sờ ngực Cốc Linh Linh cùng sờ Trương Vân cũng không nói ra.
Hắn lại muốn các nàng thử xem Cầu vồng tỏa sắc.
"Phải không? Cầu vồng tỏa sắc này rất đẹp, nhưng mà chúng ta đến Hongkong, cũng nên biết chừng mực. Tôi mỗi ngày ngồi ở trong phòng, rất ít khi đi ra ngoài, cũng không cần Cầu vồng tỏa sắc này. Anh muốn tìm người thí nghiệm, tìm Cảnh Hàn phối hợp đi!"
Ôn Hinh phu nhân không đồng ý, Lục Minh nhìn nàng cũng không có quá kháng cự, trong lòng lại dấy lên hy vọng.
Có lẽ bây giờ còn chưa được, nhưng chỉ cần mình làm ra hiệu quả tốt, rồi lại đề nghị tin chắc rằng nàng sẽ đồng ý.
Nhất định không thể để cho nàng ta cảm giác mình có ý đồ thân cận, bằng không nàng khẳng định sẽ không đồng ý.
Bên này, Cảnh Hàn nghe xong lời Ôn Hinh phu nhân nói, mắt chợt trừng Lục Minh:
"Em không phối hợp với anh ta đâu, cái gì Cầu vồng tỏa sắc, em không thích."
Lục Minh cảm thấy Cảnh Hàn trong lòng khẳng định là thích, nhưng phỏng chừng vẫn còn giận, nên nhanh chóng cắt một miếng bít tết đưa qua lấy lòng nàng.
Cảnh Hàn cự tuyệt sự ân cần của Lục Minh, chỉ là không có nhận miếng bít tết của Lục Minh đưa tới, mà dùng nĩa lấy một miếng mà mình chưa ăn đưa lại cho Lục Minh. Thấy bộ dáng vui mừng của Lục Minh, vẻ lạnh lùng của nàng cũng đã giảm, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ không tha thứ cho hắn, vừa ăn xong đã rời đi. Lục Minh nhanh chóng cùng Ôn Hinh phu nhân cáo biệt, vội vàng đuổi theo, Cảnh Hàn vội đóng cửa, thiếu chút nữa đã đập vào mũi hắn.
Tuy không phải là ăn trộm, nhưng mở khóa đối với Lục Minh là chuyện nhỏ.
Lãnh mỹ nhân thấy người này quá lớn mật, mình đóng cửa, còn đi vào làm phiền mình, liền lấy một cái gối ném qua.
"Anh thành thật còn không được sao? Em không phải là muốn nghe cả những chuyện mập mờ sao? Anh nói ra toàn bộ…"
Lục Minh quyết định nói hết ra, thay vì bận tâm đến thể diện của mình, không bằng làm cho lãnh mỹ nhân cười, chỉ cần nàng có thể vui vẻ, mình cho dù chấp nhận mọi thứ.
"Ai muốn nghe chuyện làm loạn của anh chứ, muốn nói, anh tự mình tìm chị Trầm mà nói."
Cảnh Hàn nghe xong vẻ lạnh lùng đã giảm đi, cũng không có truy cứu chuyện ban ngày của Lục Minh nữa.
"Em ngồi xuống, ngồi ở bên cạnh anh có được không? Cảnh Hàn, chúng ta đã lâu không có ngồi riêng nói chuyện phiếm."
Lục Minh thiếu chút nữa cao giọng hoan hô lãnh mỹ nhân vạn tuế, quyết định thừa thắng xông lên, cùng lãnh mỹ nhân này càng thân cận một chút, tận hưởng thế giới riêng của hai người. Cảnh Hàn quay mặt đi, không để ý tới hắn, cũng không đuổi hắn ra khỏi cửa, nhưng cũng không ngồi xuống.
Lục Minh nghe nói muốn theo đuổi con gái, thì phải gan dạ, tinh tế, da mặt phải dày.
Một khi đối mặt cô gái mà mình yêu, còn e ngại gì nữa, nàng không mời mình ngồi xuống, mình sẽ không ngồi chứ? Lục Minh kéo Cảnh Hàn ngồi xuống, hai tay dang rộng, đợi lãnh mỹ nhân mềm lòng một chút, sẽ ôm lấy nàng.
Đây chính là một trong những tuyệt kỹ mà bầy sói trong đại học nghiên cứu ra để đối phó với các MM, cùng với Quỳ Hoa Tam Thức của Lý Bát Thần hoặc A Căn Đình Đầu Trịch (cú quăng đối thủ lên không rồi bắt lấy ném xuống) của Clark trong "Quyền Hoàng" cũng có hiệu quả như nhau. Bình thường chiêu này, có thể khi đi xem phim, ăn cơm, hát Karaoke vân vân sử dụng, nếu lúc này còn có thể phối hợp nhẹ nhàng cởi áo khoác ngoài cho MM, như vậy chẳng khác nào sau khi dùng A Căn Đình Đầu Trịch còn tung thêm một Thiểm Quang Liệt Diễm Trửu, uy lực không nhỏ.
Không biết bao nhiêu MM bị bầy sói này sau khi tấn công, đã biến thành tù binh.
Đương nhiên, Lục Minh không dám cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên Cảnh Hàn, cái này phải xem đối tượng, nếu là Giai Giai, hắn khoác áo khoác ngoài của Lục Minh, phỏng chừng trong lòng còn thấy ngọt ngào, Cảnh Hàn thì khó nói, hơn nữa quần áo của Lục Minh chỉ có một. Nếu cởi ra, nếu làm cho nàng hiểu lầm mình muốn biến thành sói, vậy sẽ xong đời.
"Đi ra ngoài, em muốn nghỉ ngơi."
Cảnh Hàn thấy người này không muốn đi, liền đem hắn đẩy ra ngoài cửa.
"Thật sự không muốn thử xem Cầu vồng tỏa sắc kia sao?"
Lục Minh còn muốn lưu lại lâu một chút.
"Phành!"
Đây là Cảnh Hàn trả lời, nàng đóng sầm cửa lại.
"Không sao, tán gái thật khó, cũng không khó bằng trường chinh, các vị tiền bối hai vạn năm ngàn dặm trường chinh còn đi được, cái này không tính là gì, tôi cũng phải kế thừa ý chí không sợ muôn vàn khó khăn này, phá tan núi băng, đoạt lấy lãnh mỹ nhân!"
Lục Minh đứng ở cửa, âm thầm tự động viên mình, trong lòng lại muốn Cảnh Hàn như lần trước nguyện ý cùng mình ngủ chung. Nàng biểu hiện tuy lạnh lùng, nhưng nội tâm hẳn là sẽ không quá kháng cự với mình, không bằng tối nay tập kích? Con gái buổi tối luôn mềm lòng, sức phòng ngự cũng yếu đi, nói không chừng mình lặng lẽ chui vào chăn của nàng, nàng còn ngủ cũng không biết… Đến lúc đó, mình có thể…
"Tiểu hầu tử, anh đang đứng cười gì vậy?"
Ôn Hinh phu nhân không biết từ khi nào đã đi tới, kỳ quái hỏi.
"A, không có, tôi không hề có ý định đêm nay tập kích lãnh mỹ nhân."
Lục Minh trong lòng cuống quýt, nói hết ra, lại hoàn toàn không phát giác ra, chỉ bối rối chạy về phòng mình, Ôn Hinh phu nhân thấy bộ dáng này của hắn, không khỏi mỉm cười thanh thản.
Đêm dài tĩnh lặng, Lục Minh lặng lẽ chuồn ra, giống như một con báo, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Trước tiên là chạy đến phòng của Ôn Hinh phu nhân, áp tai nghe ngóng động tĩnh bên trong, cảm thấy nàng hẳn là đang ngủ, cũng không nghe thấy động tĩnh của mình khi đêm nay tập kích Cảnh Hàn, lại an tâm đến phòng của Cảnh Hàn, hết nhìn đông tới nhìn tây một lượt, rồi nhẹ chân nhẹ tay mở cửa phòng, không đến một giây đã chui vào, đem cửa phòng không một tiếng động đóng lại, như mũi tên vọt tới trước giường, đưa tay vào chăn mò một hồi. Ồ? Trống không?
Lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn lại không có ở đây, nhưng chăn vẫn còn ấm, tràn ngập mùi thơm cơ thể của nàng.
Chẳng lẽ nàng nửa đêm đi WC?
Lục Minh kích động, lập tức đem chăn trùm kín đầu, sợ lãnh mỹ nhân trở về sẽ phát hiện mình, đem mình đuổi ra ngoài, trong lòng mặc niệm chú quyết công năng đặc thù của Châu Tinh Tinh nhĩ thê ngã ngô đảo, nhĩ thê ngã ngô đảo, nhĩ tựu hệ thê ngã ngô đảo (ta là người tàng hình), niệm cả nửa ngày, Cảnh Hàn vẫn không thấy trở về.
Không lẽ lãnh mỹ nhân nửa đêm đi trộm đồ?
Không phải chứ, đây là Hongkong, nàng cũng muốn đi ra ngoài làm nữ phi tặc sao. Lục Minh trong lòng thật sự thất vọng, bởi vì Cảnh Hàn một khi đi ra ngoài, bình thường đều là gần sáng mới về.
Suy nghĩ lại, trộm đồ xong nàng nhất định sẽ mệt chết được, trở về liền đâm đầu vào ngủ, có lẽ sẽ không ý thức được mình tồn tại, đợi nàng một khi ngủ say, như vậy chẳng khác nào dê con sa vào miệng sói đói…
Nghĩ vậy, Lục Minh lại kích động.
Chờ đợi, đồng chí Khâu Thiếu Vân có thể ở trong lửa vẫn kiên trì không nhúc nhích, mình ở trong chăn chẳng lẽ không kiên trì được sao? Kiên trì chính là thắng lợi!
Lục Minh không biết, lúc này lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn đang nằm ở trên giường của hắn, ngủ rất ngọt ngào.
Nàng tựa hồ sớm biết Lục Minh sẽ tập kích trong đêm, chờ hắn chạy qua chỗ Ôn Hinh phu nhân để nghe ngóng động tĩnh, liền đi vào phòng hắn mà an tâm ngủ, nàng ngủ thật sự ngọt ngào. Ngày hôm sau, tinh thần rất tốt, đáng thương cho Lục Minh một đêm không ngủ ngon, hai mắt thiếu chút nữa đã biến thành gấu mèo. Nhìn vẻ mặt rầu rĩ của hắn khi ăn bữa sáng, ngay cả Ôn Hinh phu nhân cũng cười trộm mấy lần. Còn lãnh mỹ nhân, khóe môi nàng cong lên một đường hoàn mỹ, mỉm cười, Lục Minh nhìn thấy, trợn mắt há hốc mồm trong N giây, bữa sáng thiếu chút nữa là đút vào mũi.
"Cười thêm một cái, có được không?"
Lục Minh khổ sở cầu khẩn, để cho Cảnh Hàn cười với hắn một cái nữa.
"Không."
Lãnh mỹ nhân trả lời rất đơn giản.
"Anh hiện tại hiểu được tên ngốc Chu U vương vì sao lại đốt Phong hỏa đài để chư hầu làm trò, giờ mà có Phong hỏa đài, anh cũng đốt để em lại cười với anh một cái."
Lục Minh thật sự hối hận vừa rồi mình chỉ lo ngẩn người, không có đem nụ cười tuyệt thế vô song của Cảnh Hàn chụp lại, bởi vì nụ cười kia thật sự là vĩnh hằng, trong lòng Lục Minh, nụ cười vừa rồi của Cảnh Hàn còn hơn nụ cười thần bí của Mona Lisa kia gấp trăm lần.
Ngu Thanh Y gọi điện thoại đến, hỏi Lục Minh có muốn qua không.
Lục Minh chỉ một lòng muốn nhìn Cảnh Hàn mỉm cười, lại sợ lãnh mỹ nhân này trong lòng mất hứng, rất kiên quyết cự tuyệt.
"Không có tiền đồ, còn chưa cưới về, đã bị quản như vậy, tôi thấy anh sớm muộn cũng bị bắt quỳ vỏ mít, chán ghét, không để ý tới anh!"
Ngu mỹ nhân giọng điệu đã chua loét không ít, nếu dùng để nấu sườn giấm chua ngọt, phỏng chừng sẽ chua tới tận óc.
"Không sợ, hiện tại vỏ mít cũng không nhọn!"
Lục Minh rất thích trả lời lấp liếm.
Lãnh mỹ nhân ở một bên len lén nghe, khóe môi nàng không nhịn được lại cong lên một đường tuyệt mỹ, đáng tiếc, Lục Minh chỉ lo cùng Ngu mỹ nhân đấu võ mồm, không có chú ý.
Quán bar Khô Lâu, Trương Vân đứng ngồi không yên, chờ Lục Minh xuất hiện.
Thật ra từ sáu giờ, nàng đã dậy, hôm nay, là ngày nàng rời giường sớm nhất trong đời.
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «