"Ha ha, nhận chiếc nhẫn ma thuật trói buộc tình yêu này của em, anh cả đời cũng đừng hòng chạy thoát được."
Nụ cười quyến rũ của Nhiếp Thanh Lam cất lên như hồ ly tinh, nàng tháo một vật từ tay phải mình ra đưa cho Lộ Minh.
Lộ Minh nhìn xem, thì ra đó là một chiếc chỉ hổ bốn lỗ, xem ra là vũ khí chuyên dụng của Nhiếp Thanh Lam (đeo vào tay thành nắm đấm sắt).
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng đành lòng đem vũ khí chuyên dùng của mình tặng cho người mới gặp có mấy lần là hắn, mỹ nhân hồ ly này cũng được coi là hào phóng, mặc dù so với mỹ nữ lạnh lùng Cảnh Hàn kém hơn chút, nhưng kể như là tạm chấp nhận được.
Ngón tay tiếp xúc với chiếc chỉ hổ, trong não hải Lộ Minh hiện lên một loại tin tức, khiến hắn hiểu được đây là vẫn thiết, là vật liệu cần thiết để luyện khí.
Càng khiến hắn ngạc nhiên hơn là trong lúc vô tình chạm vào món vũ khí chuyên dùng này của Nhiếp Thanh Lam, còn có một đoạn thông tin khác hiện ra.
Đó là mấy loại vũ khí trong luyện khí, thể loại như chỉ hổ của các đấu sĩ, nhưng lại có chút không giống. Lộ Minh phát hiện nguyên liệu dùng luyện chế của mấy loại vũ khí này chỉ là vẫn thiết, bạch kim, bạch ngân, hồng bảo, hoàng bảo, thiết thạch... thuộc về một ít vũ khí cận thân dễ thu thập và luyện chế, trong lòng không khỏi có chút rung động.
Sau này có cơ hội, luyện chế ra một cái chỉ hổ còn tốt hơn, tặng cho Nhiếp Thanh Lam, tăng thêm sức chiến đấu của nàng, coi như là một chút báo đáp cho sự hào phóng của nàng.
"Một tên cổ quái."
Nhiếp Thanh Lam thấy trên mặt Lộ Minh hiện lên nét vui mừng, trong lòng không hiểu hắn cần vẫn thiết làm gì.
Có điều là một người phụ nữ thông minh, nàng biết, đàn ông không nói ra thì có hỏi cũng vô ích, vì vậy khôn ngoan giữ lại sự tò mò, đem vấn đề chuyển sang hướng khác:
"Chiều cao của anh không thấp, lẽ nào cũng chơi bóng rổ? Em hiểu rồi, trong số học sinh của học viện cảnh sát có người tên Thạch Hoa, hắn là bạn học của anh, hắn có phải đã nói xấu sau lưng em không? Chàng trai trẻ, mỹ nữ như ta đây là quốc sắc thiên hương, lẽ nào không thể có một hai kẻ si mê chảy nước miếng sao? Anh là gì của tôi mà dám ghen tuông?"
Lộ Minh thấy nàng nổi cáu trợn mắt với mình mà trong đó lại ẩn chứa sự vui mừng, trong lòng tự nhiên lại có một loại ngọt ngào không tên.
Có điều lời nói lại không chịu thua, hứng chí nói:
"Lão tử đây đang là bạn trai giả của cô, tôi tuyệt đối không cho kẻ khác đào chân tường của tôi, nếu không là thiên vương, lão tử cũng hủy diệt cả hắn!"
Nhiếp Thanh Lam cười lớn, buông tay khỏi vô lăng, vỗ tay khen: "Có chút phong thái của một chàng trai trẻ, không tồi không tồi. Nhưng mà anh có biết đối thủ là ai không? Biệt danh 'Ngọc Diện Phi Long' Vân Kiếm Phi, hắn là người đi ra từ Đội Tiêm Đao 191, vừa có thể đánh kickboxing, lại tinh thông kỹ thuật chiến đấu quân nhân. Những cái đó không tính, gia thế hắn không hề tầm thường, không phải loại mà kẻ tốt nghiệp đại học hạng ba không tìm được việc như anh có thể động được. Trận bóng rổ tối nay, đừng nói đến đánh thắng, kể như có thắng được tên Ngọc Diện Phi Long đó, mấy tên nhóc con không có gia thế như các anh sớm muộn cũng bị hắn hành cho ra bã. Ngọc Diện Phi Long có thù ắt báo, các anh dám đắc tội hắn, nhất định sẽ phải nhận trái đắng."
"Dọa ma à?"
Lộ Minh đại nộ, cười lạnh nói:
"Sao cô không bảo chúng tôi quỳ xuống xin hắn tha mạng luôn đi?"
"Vậy thì không cần, chỉ cần em xuống sân giúp các anh 10 phút, với thực lực của em, đảm bảo đội học viên sẽ thắng! Hơn nữa Ngọc Diện Phi Long cũng không dám trút giận, vì hắn không thể thắng được em!"
Nhiếp Thanh Lam cười khúc khích nói.
"Dựa vào phụ nữ thắng để giành thể diện, vậy chúng tôi chẳng phải còn kém hơn đội bóng nam Trung Quốc sao? Cảm ơn, tên mặt thịt Phi Long đó cứ để chúng tôi xử lý. Là một người con gái, cô chỉ cần mặc mini jupe, đứng trên khán đài làm đội cổ động cổ vũ cho chúng tôi được rồi!"
Lộ Minh cười lạnh, đến như Nhiếp Thanh Lam cũng không đánh được, mẹ kiếp, tên mặt thịt Phi Long rõ ràng là một tên cặn bã, tối nay mình còn không hành cho gã ta ra bã sao? Có điều hiện tại không nên ở trước mặt Nhiếp Thanh Lam bộc lộ thực lực bóng rổ của mình, đợi tối nay bắt đầu thi đấu, mình sẽ đánh cho tên mặt thịt Phi Long đó rụng răng đầy đất, khiến nàng ngạc nhiên một trận.
"Đến lúc đó đánh thua người ta thì đừng có khóc!"
Nhiếp Thanh Lam nhìn vào gương chiếu hậu, ghế phía sau nàng đã chuẩn bị sẵn một bộ quần áo thi đấu rồi.
Nếu như Lộ Minh và bạn hắn đánh thua, vậy thì nàng chắc chắn sẽ vào sân thi đấu. Mặc dù tên này là bạn trai giả, nhưng cũng không thể để bị kẻ khác bắt nạt, lại nói, nếu như bị bắt nạt, cũng chỉ có mình mới được phép bắt nạt hắn.
Đang lúc Nhiếp Thanh Lam nghĩ tới bản thân mình trổ tài, ra tay đúng lúc nguy cấp nhất, đem tên Ngọc Diện Phi Long đó đánh bại, sau đó giơ nắm tay lên trước đôi mắt kinh hãi của Lộ Minh, cái vẻ đắc ý oai phong đó..., di động của nàng chợt kêu lên.
Nhiếp Thanh Lam vừa nghe, lập tức giả vờ ngoan ngoãn:
"Mẹ, vâng, con đang đi dạo phố với anh ấy, để anh ấy nghe máy nhé? Mẹ, đừng nghi ngờ con chứ."
Lộ Minh nhận lấy điện thoại, vừa nói câu: "Chào dì ạ." Một giọng nói nhẹ nhàng, thân thiện vang lên, êm ái như giọng của mẹ vậy: "Cháu là Tiểu Lộ? Dì là mẹ của Thanh Lam, lần trước thật không phải, vì có cuộc họp nên dì không đến được quán trà... Dì rất mừng vì cháu đã kịp thời cứu lão Nhiếp, thật là một đứa trẻ tốt, vừa dũng cảm vừa mưu trí. Thanh Lam đi cùng cháu, dì cảm thấy rất yên tâm. Chỉ có điều tính tình nó không tốt, lại không biết làm việc nhà, đi làm thì cứ hễ có vụ án là phải xuất phát ngay, cả ngày bận rộn. Tiểu Lộ, cháu thông cảm cho nó một chút nhé... Trưa thứ Bảy này đến nhà chúng ta ăn cơm nhé, dì còn chút việc, không làm phiền hai đứa đi chơi phố nữa."
Nghe xong những câu nói của mẹ Nhiếp Thanh Lam, toàn thân Lộ Minh mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn ra như tắm.
Hóa ra mỹ nhân hồ ly này dưới áp lực của mẹ mới chịu đi dạo phố cùng mình, lại một lần nữa bị nàng ta lừa rồi.
Nhiếp Thanh Lam thấy ánh mắt Lộ Minh tức giận, cười ranh mãnh, giơ một ngón tay trắng ngần như ngọc ra, lắc qua lắc lại nói:
"Đừng giận, có một đại mỹ nhân bầu bạn cùng anh đi dạo phố, anh còn giận cái gì nữa?"
"Dừng xe."
Lộ Minh quyết định tránh xa mỹ nhân hồ ly này ra, để khỏi bị nàng mê hoặc đầu óc như Trụ Vương, đến mức mất cả giang sơn cũng không hay biết gì.
Nhiếp Thanh Lam thấy Lộ Minh quyết không thèm đi cùng mình nữa, cũng không có tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười tươi rói, dừng chiếc HAMER bên đường, giả vờ làm một cô vợ ngoan ngoãn:
"Chồng yêu, tối nay về sớm một chút nhé."
Giọng nói ngọt ngào, làm Lộ Minh đang lúc bước xuống xe nghe được suýt chút nữa thì bước hụt.
Mặc dù biết rõ Nhiếp Thanh Lam lợi dụng mình để đối phó với người nhà, nhưng trong lòng Lộ Minh khó mà giận nổi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp này thật không công bằng... Đổi là người khác, dám lợi dụng mình, Lộ Minh chắc chắn sẽ trói lại, treo lên tòa nhà chọc trời phơi khô, nhưng mỗi lần nhìn nụ cười khuynh nước khuynh thành của Nhiếp Thanh Lam, Lộ Minh lại không thể cứng lòng được. Hơn nữa yêu nữ này rất thông minh, biết cách quan sát sắc mặt và lời nói của người khác, chỉ cần thấy mình có chút không vui, lập tức giả vờ ngoan ngoãn, ra sức nịnh nọt. Tục ngữ nói tay không đánh người cười, nàng ta nếu như làm mặt lạnh tức giận với mình thì dễ nói rồi, đằng này cứ tươi cười như một bông hoa, thật là muốn lấy mạng người ta mà.
Lộ Minh nhớ tới lời Hình lão, gọi taxi tới Trường Trung học số Bảy Lam Hải, tìm cô bé học sinh tên Giang Tiểu Lệ, xem xem nó đã lún sâu đến mức nào rồi, liệu còn cứu vãn được không.
Đến Trường Trung học số Bảy, tìm giáo viên chủ nhiệm hỏi thăm tin tức, Giang Tiểu Lệ đã 2 tuần không đến lớp rồi.
Để nhanh tìm được cô nhóc này, Lộ Minh sử dụng thuật kim tiền vạn ác, hắn đếm 10 tờ tiền mệnh giá cao, nói với bạn học cùng lớp cô bé:
"Ai nói ra Tiểu Lệ ở đâu, một nghìn này sẽ thuộc về người đó."
"Đại thúc! Cháu biết!"
Có một tên nhóc đầu nhuộm vàng, trên cổ đeo sợi dây chuyền bạc hình thập tự đứng lên.
"Tiểu Lệ ở đâu?"
Lộ Minh rất nhanh nở một nụ cười hỏi.
Nam sinh đầu vàng đó nhón lấy cọc tiền trong tay Lộ Minh, giơ ngón tay giữa về phía Lộ Minh, ngạo mạn cười lớn nói:
"Ông chú ngốc, tôi với Tiểu Lệ là anh em, sao có thể bán rẻ nó chứ? Ông có phải nhiều tiền quá nên đi mua ngốc không?"
Lộ Minh sắc lạnh nhìn nam sinh đầu vàng nói:
"Xem ra, mày ngứa đòn, muốn tìm người giúp nắn xương cốt."
Nam sinh đầu vàng vung tay, cả lớp có mười mấy đứa hò hét đứng dậy, cả nam lẫn nữ, có đứa còn nhấc ghế lên cầm trên tay, hỗn loạn hét lớn:
"Ông chú, khôn hồn thì cút ngay lập tức, nếu không bọn tôi sẽ ném ông xuống lầu!"
Nam sinh đầu vàng đắc ý nói với Lộ Minh:
"Chú à, ông lỗi thời rồi, bây giờ là thời của bọn trẻ chúng tôi, ông về nhà dưỡng lão sớm đi! Đừng đứng đây làm người khác ngứa mắt..."
Nó vẫn còn chưa nói hết, liền bị Lộ Minh một tay chộp lấy cổ, mắt trợn trắng, chân đạp loạn xạ, hai tay vung loạn cả lên, nhưng không sao thoát ra được.
Lộ Minh xách nó như xách con gà, kéo đi ra hành lang.
Lộ Minh lật tay, dốc ngược nam sinh đầu vàng xuống, một tay cầm lấy cổ chân nó, đưa ra bên ngoài lan can. Giọng điệu lạnh nhạt nói với đám nam, nữ sinh đang trợn mắt há hốc mồm:
"Tao đếm đến ba, nếu chúng mày không nói ra Tiểu Lệ ở đâu, tao sẽ buông tay."