"Biết làm gì?"
Lộ Minh làm sao có thể nói với Diệp Nhất Phi là mình muốn luyện nhẫn trữ vật, kể cả có nói ra chắc hắn cũng cho rằng mình là thằng điên.
"Cưa gái dùng nhẫn kim cương mới tốt... Hê hê, tao xem mày bị tình yêu vây khốn, mới có lòng tốt thổ lộ cho mày một ít bí kíp cưa gái, đổi lại là người khác, "tình thánh cưa gái" là tao cũng không thèm nói một câu. Cái tên khốn này, đúng là lòng tốt thì bị sét đánh!"
Diệp Nhất Phi thấy Lộ Minh không để ý tới mình, liền chạy tới chỗ đám Thạch Hoa khoe khoang 36 kế cưa gái của mình.
Mấy người Thạch Hoa nghe mà cực kỳ sùng bái, chăm chú hơn cả học sinh tiểu học.
Nếu bọn họ mà biết Diệp Nhất Phi chỉ yêu có một lần liền kết hôn, mà còn là cưới theo sự sắp đặt, không biết biểu cảm sẽ như thế nào?
Bạn học của Thạch Hoa là anh chàng mập tên Hồ Lạc, vốn định mời mọi người tới khu trung tâm tắm gội để rửa chân giải đen, nhưng liền bị Lộ Minh từ chối. Mặc dù không biết anh chàng mập này có phải gian tế hay không, nhưng trước khi lâm trận mà đi rửa chân thì tuyệt đối không phải điềm lành. Đi rửa ở trung tâm tắm gội, không phải chỉ có mỗi chân...
Lộ Minh ước đoán, những người bên này còn chưa "vui vẻ", "song hành" xong, bên kia Vân Kiếm Phi mặt thịt đã phá cửa xông vào, đến lúc đó đối phương không những không cần đánh cũng thắng, mà bản thân mình bên này còn thân bại danh liệt. Kể cả Vân Kiếm Phi mặt thịt không đến bắt người, sau khi thuê phòng xong, biến thành chân tay mềm nhũn, vậy thì còn chiến lực gì nữa? Cứ nhìn đội bóng nam Trung Quốc thì biết, vì vậy trước khi đại chiến, cần phải để mọi người nhịn một bụng lửa giận, vậy mới biến thành những con sói.
Sau một giấc ngủ trưa, Lộ Minh thấy tinh thần của mọi người tăng lên, liền gọi điện thoại đến Phương Phi Viện, kêu Hoắc Vấn Dung phái mấy em có thân hình đẹp đưa đồ ăn nhanh đến.
Quả nhiên, khi Hoắc Vấn Dung đưa một đội đến, kể cả Diệp Nhất Phi trong đó, tất cả mọi người đều biến thân thành những con sói tru lên dưới ánh trăng.
"Sát a! Oanh tạc bọn chúng, sau đó đến Phương Phi Viện cưa gái, em tiểu Hoa à, em đợi anh, đợi anh đại thắng trở về!"
Tên Diệp Nhất Phi này có lẽ bị cấm dục quá lâu rồi, nhìn em bé mặt tròn gợi cảm đưa đồ ăn tới, liền như là vẫy đuôi mừng rỡ vậy, cả người giơ nanh múa vuốt, nhảy lên ghế, dùng tiếng sói kêu tuyên bố lời thắng lợi.
"Mấy anh phải cố gắng đó, bọn em đợi mấy anh."
Hoắc Vấn Dung cùng mấy chị em liếc mắt đong đưa không chút che giấu, đem đám sói liếc cho đầu óc quay cuồng.
Quay người qua, nàng ta liền ôm lấy một tay Lộ Minh nhõng nhẽo nói:
"Này, mọi chuyện đều làm giúp anh rồi, tiền công đâu đưa đây."
Hiện tại Lộ Minh coi như là sợ cái máy phát điện hình người này rồi, vội vàng móc ra 2 nghìn, lại nhỏ giọng nói:
"Gia Gia hôm nay không đi làm à? Cô ấy không khỏe sao? Được rồi, tối nay bọn tôi sẽ tới Phương Phi Viện ăn cơm, các cô chuẩn bị một chút, này, đừng có sờ loạn thế chứ..."
Hoắc Vấn Dung cùng chúng nữ cười hi hi rời đi.
Đám sói nghe thấy đánh thắng được đi Phương Phi Viện mở tiệc chúc mừng, ai nấy sĩ khí tăng cao, chỉ hận không thể hai tay chống xuống đất ngửa mặt lên trời mà hú.
Nghe nói Gia Gia không đi làm, không biết tại sao trong lòng Lộ Minh lại cảm thấy nhẹ đi, hắn thật sự không muốn bị nàng nhìn thấy Nhiếp Thanh Lam đang ôm tay mình giả vờ là một đôi tình nhân thân mật. Nếu như thật sự có quan hệ tình cảm, thì không nói làm gì, đằng này hồ ly mỹ nhân lại lợi dụng bản thân mình làm khiên đỡ đạn, bản thân phải gánh tội cho nàng ta, thật là oan ức chết đi được.
Lộ Minh vốn định là tối nay thi đấu xong, sẽ tìm một nhà hàng khác ăn cơm, có điều nghĩ lại, Trương Phong và Thạch Hoa bọn họ sớm đã gặp qua Nhiếp Thanh Lam rồi, nói không chừng sớm đã nói cho Gia Gia... Dù sao bản thân mình trong sáng không việc gì phải sợ, càng muốn tránh, không phải lại càng chứng minh trong lòng có quỷ sao?
Chỉ cần Gia Gia không có ở đó, đến Phương Phi Viện ăn cơm cũng không quá ngượng ngùng, sau cùng Lộ Minh cũng không thay đổi chủ ý.
Chúng mỹ nữ đi không bao lâu, Vân Kiếm Phi mặt thịt cũng dẫn đội hình tới.
Tên mặt thịt này cũng khá đẹp trai, có điều thần thái kiêu ngạo ngút trời, lỗ mũi sắp hếch lên tận trời, Lộ Minh nhìn thấy trong lòng cực kỳ không sảng khoái.
Đương nhiên, không chỉ có mỗi Lộ Minh mới nhìn hắn không sảng khoái, nam nhân ở đây chẳng ai có chút cảm tình nào với hắn. Vân Kiếm Phi mặt thịt nhìn Lộ Minh, rồi lại nhìn Diệp Nhất Phi, hắn nhìn không ra thực lực của Lộ Minh, cho rằng Diệp Nhất Phi mới là đối thủ chính của hắn, trực tiếp đi về phía Diệp Nhất Phi giơ tay ra:
"Tôi là đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm Vân Kiếm Phi. Vị học viên tiểu sư đệ đây là ai?"
Diệp Nhất Phi biết là tên khốn này cố ý, biết rõ mình không phải là học viên, mà là viện binh được mời tới, thế mà vẫn cố ý kêu mình là tiểu đệ.
Có điều mấy cái này hắn quen rồi, trên mặt lộ ra nụ cười, cũng thò tay ra để bắt:
"Vân đội trưởng, tôi có cần hành lễ không?"
Theo sau Vân Kiếm Phi tiến vào đều là lãnh đạo đến xem trận đấu hoặc là nữ cảnh sát, Nhiếp Thanh Lam lại không có trong số đó. Trận đấu này vốn là của học viên và lãnh đạo sở cảnh sát, vì thế mặc dù có Vân Kiếm Phi mấy người đứng ra làm chủ lực, nhưng vẫn có mấy vị lãnh đạo thay đồ thi đấu, xuống sân ném vài trái bóng tượng trưng cho việc tham gia.
Các cô nữ cảnh sát người người vỗ tay tán thưởng, ai nấy cười tươi như hoa như ngọc.
Lộ Minh trong lòng chửi, quá giả dối rồi, cái loại thể hình, thể trọng và trình độ của mấy vị lãnh đạo đó, ném mười trái cũng chưa chắc trúng một, lấy đâu ra chuyện vỗ tay khen hay chứ?
Vân Kiếm Phi đưa đến toàn là tinh anh trong đội cảnh sát đặc nhiệm, ai nấy cơ bắp đều gồ lên, có hai tên so với 1m95 là Trương Thừa còn cao hơn, to hơn, rõ là như cái lô cốt di động.
"Hai tên đó không phải cảnh sát, là bộ đội do Vân Kiếm Phi mặt thịt kéo tới, nghe nói là cao thủ chơi bóng của đoàn nào đấy, rất giỏi phòng ngự, căn cứ vào những gì nghe được, bọn chúng định đem chúng ta cạo trọc đầu, khiến chúng ta cả trận không ghi được điểm nào!"
Thạch Hoa không nhận ra hai tên đó, nhưng anh chàng mập Hồ Lạc ngược lại lại có tin tức bên trong, hắn kéo Diệp Nhất Phi, lão đại tạm thời của họ, lại nói khẽ:
"Phi ca, chúng ta thật sự có thể thắng bọn chúng không?"
"Yên tâm, chúng ta có vũ khí bí mật."
Diệp Nhất Phi nhìn nhìn Lộ Minh, ha hả cười lớn.
"Sớm biết thế này mình kêu mấy em gái trong công ty nghỉ hết, toàn bộ kéo đến đây cổ vũ."
Trương Phong lúc đầu không nghĩ lại có thể long tranh hổ đấu như vầy, giờ có chút hối hận.
"Công ty cậu có gái? Đẹp không? Anh quá ngưỡng mộ cậu rồi!"
Diệp Nhất Phi hiện giờ không thể nghe nổi hai từ "em gái" này, mỗi lần nghe thấy hai mắt liền sáng lên, bởi vì trong công ty của hắn đến chuột và gián chạy dưới sàn cũng toàn là giống đực, không có bất kỳ giới tính khác nào tồn tại.
Lộ Minh thấy thời gian cũng sắp tới, lãnh đạo bắt đầu phát biểu, vội vàng chạy đi nhà vệ sinh.
Trong nhà vệ sinh, mười mấy tên cảnh sát đặc nhiệm đang phân chia nhiệm vụ, ai phụ trách dạy dỗ đối thủ nào, ai phụ trách loại tên đáng thương nào ra khỏi trận, ai phụ trách làm bóng cho Vân Kiếm Phi...
Lộ Minh nghe thấy liền cười, nghĩ thật là đẹp.
Tin rằng chút nữa, mặt của bọn họ nhất định sẽ rất dễ nhìn.
Có một tên giọng khàn hét lên: "Lão đại rất tức giận, mọi người nhất định phải đem tên họ Diệp mang số 10 hạ gục, phải khiến hắn chết thật thảm, tên đầu to mang số 9, thì do Vương Sơn và Chung Cường phụ trách ép chết, nhất định không để cho hắn vào khu vực 3 giây. Còn cái tên không lên tiếng kia, đánh hắn thành đầu heo, là cái tên mặt trắng mang số 11 đó, dùng khuỷu tay, trực tiếp hủy hoại khuôn mặt hắn, đẹp trai không phải lỗi của hắn nhưng dám chạy tới làm ảnh hưởng lão đại cưa gái, vậy thì, mẹ kiếp, hắn đi tìm chết! Có điều chú ý ra tay kín đáo chút, đừng để mấy bông hoa cảnh sát nhìn ra... Tối nay, lão đại mời mọi người đi "Hồng Trường" chơi gái tóc vàng, mọi người cố gắng chút, đánh trận cho nó to, thắng cho nó đẹp, đến lúc đó muốn chơi bời thì chơi bời, muốn cặp kè thì cặp kè."
Lộ Minh đứng ngoài cửa nghe trộm, móc di động ra, ghi âm lại toàn bộ lời nói của tên đó.
Dùng khuỷu tay hủy mặt số 11?
Số 11 không phải là mình sao, tên Vân Kiếm Phi mặt thịt này quả nhiên thật âm hiểm, quả nhiên thật dâm đãng, bản thân mình đã trốn ở đằng sau không nói năng gì, vậy mà vẫn dính vào gã.
Quay lại sân thi đấu, mấy vị lãnh đạo vẫn đang phát biểu, tất cả mọi người đang nghe gà gật, anh chàng mập còn ngủ gật ra đó, miệng còn chảy nước dãi. Dưới ánh mắt của mọi người, Lộ Minh tự nhiên không quá quang minh chính đại, mà lén lút như mèo chạy về, còn chưa ngồi xuống, một cánh tay từ sau lưng vươn tới, véo tai hắn...