Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 242: CHƯƠNG 242: HÓA THI THỦY CÓ THỂ LÀM THUỐC GIẢM BÉO?

Lục Minh tìm được nơi cơ quan ngầm thứ ba, nhưng cơ quan này lại nằm quá xa, vượt quá tầm với của trữ vật không gian, khiến hắn không thể chạm tới. Cuối cùng đành phải thử mật mã trên bảng điều khiển, nhập mấy chục lần nhưng vẫn không chính xác. Cảnh Hàn không thể làm gì khác hơn là đành phải nén lòng hiếu kỳ, trước tiên kéo Lục Minh đi thu thập những bảo vật giấu ở gian thạch thất thứ hai.

"Thanh Hoa Ngọc Hồ xuân bình, Dương Giác Thao Thiết Văn Thanh Đồng đỉnh cùng tượng binh mã đầu tướng quân, những thứ này đều là quốc bảo, nhất định phải thu hồi trở về."

"Đây là Tôn phương ngọc, là quốc tỉ của vua Sùng Trinh dùng, cũng là quốc bảo."

"Cái hộp nhỏ tất cả đều là hạt châu…"

Cảnh Hàn mở chiếc hộp lụa, phát hiện bên trong sắp xếp chín hạt châu, toàn bộ phát ra ánh sáng màu lam nhàn nhạt, biết đồ vật này có lẽ đối với Lục Minh có tác dụng, lập tức đưa qua cho hắn, ý bảo Lục Minh giám định một chút.

Lục Minh căn bản không cần nhìn, mấy cái này là Nam Hải minh châu, kém xa so với Nam Hải minh châu mà phu nhân Ôn Hinh đưa cho mình, nhưng năng lượng lại có chút khác biệt.

Mấy cái Nam Hải minh châu này phát ra màu lam nhạt có trữ năng lượng đậm đặc hơn một ít, không thích hợp để các cô gái dùng trên người, nếu như dùng thân thể sẽ phải chịu lực khá lớn. Đối với dung mạo của người có nguyên khí ngày càng cạn kiệt là tốt nhất, đặc biệt là phụ nữ sau khi sinh con. Sản phụ sau sinh tổn hao nhiều, cần sữa cho con bú, tiêu hao dinh dưỡng trong cơ thể. Dùng loại này khôi phục năng lượng là tốt nhất.

Nếu thiếu nữ bình thường trường kỳ hấp thu loại năng lượng này, có lẽ gương mặt nàng sẽ trở nên mị sắc mười phần, kiều diễm ướt át, vóc dáng cũng sẽ đầy đặn hơn người. Sinh lý dục vọng sẽ tăng lên gấp mấy lần, nếu không nhanh chóng lập gia đình hoặc tìm bạn trai, e rằng sẽ rất thống khổ.

"Là một chuỗi vòng cổ lam bảo thạch, chẳng lẽ chính là Dương Hải Chi Tâm trong truyền thuyết?"

Cảnh Hàn nhắc tới chuỗi Dương Hải Chi Tâm, lại đưa về phía Lục Minh.

"Anh không biết… nhưng đây là đồ tốt, năng lượng cũng đủ, ồ, có một loại năng lượng không tốt lắm."

Lục Minh phát hiện ra bên trong khối lam bảo thạch cực lớn kia, bề mặt được phủ một lớp vật chất mỏng, có chứa lượng phóng xạ rất mạnh, nếu như một phụ nữ mang theo vòng cổ này trường kỳ, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng bởi chất phóng xạ. Nếu dùng cách bình thường, lớp vật chất mỏng manh này khẳng định không thể thấy rõ ràng. Bất quá Lục Minh có trữ vật không gian là một lĩnh vực đặc biệt, lại thêm tiên thiên chân khí nên có thể xua tan, hắn đem Dương Hải Chi Tâm cho vào trữ vật không gian liền khiến lớp vật chất mỏng manh biến mất. Lại lấy ra lần nữa, Cảnh Hàn phát hiện lam bảo thạch có thay đổi.

Lúc đầu, khối lam bảo thạch chỉ hơi sáng lên. Hiện tại không hề sáng một chút nào.

Nó chính là rất tinh khiết và trong suốt, có chứa một loại lam nhạt nói không nên lời, cực kỳ lãnh đạm, nhưng màu sắc rất tự nhiên, giống như kết tinh của biển cả bao quanh người.

Lục Minh nghĩ muốn đem ngọc đưa cho Cảnh Hàn đeo. Nhưng Cảnh Hàn có chút do dự, cuối cùng cự tuyệt:

"Đưa cho chị Trầm đi, em cảm thấy Dương Hải Chi Tâm này đưa cho chị ấy đeo là thích hợp nhất."

Theo ý nghĩ trong lòng của Cảnh Hàn, Trầm Khinh Vũ buông bỏ tính ghen tị trời sinh của phụ nữ. Vì để cho sự việc được giải quyết viên mãn, nàng thậm chí nguyện ý cùng các cô gái khác chia sẻ Lục Minh. Cùng nhau chia sẻ một người yêu, nàng vì mọi người trả giá nhiều như vậy, nhưng mọi người lại không phải trả giá bất cứ điều gì. Cảnh Hàn trong lòng đối với châu báu nhìn đã quen, cũng không như các cô gái bình thường coi trọng như vậy. Dương Hải Chi Tâm mặc dù là tuyệt thế trân bảo, nhưng nàng càng nguyện ý đem khối bảo bối vô giá này, chuyển tặng cho người tỷ tỷ mà mình kính trọng nhất.

Lục Minh không nhận ra ý nghĩ thật sự trong lòng Cảnh Hàn, còn tưởng rằng nàng không thích lam bảo thạch nên cũng gật đầu đồng ý.

"Cái nhẫn hoàng kim này rất kỳ quái…"

Cảnh Hàn lại cầm lấy chiếc nhẫn mà năm đó Caesar tặng Cleopatra làm vật định tình, nàng không biết cổ văn Ai Cập, cũng không biết đó là Diễm Hậu Chi Giới nên lật qua lật lại nhìn mấy lần. Cảm giác được có thể ở một chỗ với những cực phẩm này, hẳn là sẽ không kém.

Cuối cùng đặt ở trên ngón tay mà ngắm, lại đưa cho Lục Minh xem.

Lục Minh vốn định khuyên nàng đeo, nhưng hiện tại nhẫn đều dính đầy đất, chiếc nhẫn hoàng kim có chút tục khí nên hắn cũng không mở miệng kêu nàng nhận lấy.

Vừa chạm vào, đột nhiên cảm ứng được mặt trên nhẫn có loại kịch độc, nhất thời bị dọa giật mình.

Loại độc tố này cũng không bởi vì thời gian trôi qua mà yếu bớt, ngược lại, nó vẫn vô cùng độc. Lục Minh cảm ứng được trên nhẫn mới có độc tố, chỉ cần người thường liếm phải một chút, tin rằng có thể liền trúng độc mà chết.

Có lẽ là loại hóa vật nào đó không thể xác định. Nhưng Lục Minh đoán đây là hóa vật độc tố hình thành trong tự nhiên, được người xưa cố ý để trên nhẫn.

Nếu như người nào hôn môi vào cái nhẫn này, cái mạng nhỏ liền gặp nguy hiểm vô cùng. Lục Minh bị dọa âm thầm giật mình, nhẫn này không phải đặc biệt dùng mưu sát quý tộc phương Tây sao? Hắn giả tưởng quý phu nhân phương Tây tay đeo chiếc nhẫn, sau đó đem ngọc thủ đưa cho kẻ giả vờ làm thân sĩ phong độ, làm cho hắn hôn môi lên mu bàn tay, hôn môi lên nhẫn của mình. Tên kia tham lam hôn một cái, có lẽ sẽ không phát tác tại chỗ, nhưng lúc ăn cơm, uống rượu, uống nước chính là thời điểm độc tố dính trên môi đi vào. Tin rằng vô cùng có khả năng chết không toàn thây.

"Cũng tốt, mình có được một chiếc nhẫn độc không tệ!"

Lục Minh chuyển ý nghĩ tưởng tượng. Tại thời điểm cần thiết nào đó, chính mình không có tiện động thủ, nhưng muốn giết chết một tên gia hỏa đáng giận nào đó, có thể lén lút bôi một chút độc trên nhẫn vào chén rượu của đối phương. Tin rằng tên kia sẽ chết mau chóng.

Cảnh Hàn nào biết Lục Minh đang nghĩ gì. Nàng vui mừng lấy ra chiếc túi hình cầu, lộ ra một viên kim cương thật lớn sáng lấp lánh.

Tin rằng đạo tặc trên thế giới, không ai không biết viên kim cương này.

Đây chính là viên kim cương làm cho người trên thế giới phát cuồng: Mountain of Light, cũng là viên kim cương có lời nguyền trong truyền thuyết, trừ phụ nữ, tất cả đàn ông có được nó đều chết không toàn thây, hơn nữa chắc chắn là chết một cách thảm khốc. Cảnh Hàn sợ Lục Minh nói muốn nó, dẫn đến lời nguyền nên nhanh chóng nói:

"Em thay anh bảo quản nó, viên kim cương Mountain of Light này có lời nguyền rất mạnh, ngoài phụ nữ có thể giữ được nó, đàn ông có nó sẽ phải nhận lời nguyền rủa khủng bố, cuối cùng không có kết cục tốt đẹp nào."

Lục Minh lấy tay sờ sờ, nói:

"Đây không phải viên kim cương Mountain of Light, chỉ là đồ phục chế thôi. Đồ giả, là kim cương nhân tạo, không có năng lượng. Thứ này không hề có tác dụng, trừ khi dùng để lừa gạt người khác!"

Cảnh Hàn nghe xong không khỏi có chút thất vọng.

Bất quá nàng lại lập tức thoải mái, thật sự viên Mountain of Light là bảo vật của nữ hoàng Anh quốc. Vẫn được để trong vương thất Anh quốc, sao lại dễ dàng mà bị người đánh cắp ra, hơn nữa là giả mà cũng hoàn hảo. Nàng tuyệt đối không nghĩ Lục Minh đã bị lời nguyền nào đó. Lịch sử chứng minh đàn ông có được viên kim cương Mountain of Light, cuối cùng cũng chết không có đất chôn. Lời nguyền rủa này quá lợi hại, cho nên cũng không phải là vật gì tốt lành.

"Hoàng kim và bạch kim trông thật đặc biệt? Hai khẩu súng này quả là xa xỉ!"

Lục Minh lại cầm súng của gã béo và gã gầy.

Trữ vật không gian của hắn đã được mở rộng. Mặc dù chứa không ít ngọc thạch cùng quốc bảo, nhưng để thêm hai khẩu súng cũng không có vấn đề gì.

Đồ trong gian phòng quốc bảo thứ hai cũng đã được thu vào. Nhưng những trân bảo trong gian bí thất thứ nhất, Lục Minh vẫn không có cách nào. Cho dù để trữ vật không gian to hơn gấp bội cũng không thể được. Cảnh Hàn rút từ chiếc túi nhỏ bên hông ra một đoạn tơ lụa, kết thành một chiếc bọc nhỏ. Dễ dàng mang theo vài món bảo vật, cuối cùng không thể mang theo nhiều món cùng lúc, đành phải tạm thời bỏ lại. Sau đó kéo Lục Minh về phòng điều khiển, Byrd Chali đã chết, bí thất đã đóng, làm sao ra ngoài đây?

Lục Minh lại nhập thử hơn mười mấy lần, nhưng cảm ứng không chính xác, rốt cuộc vẫn không thể mở được cánh cửa bí thất.

Cảnh Hàn an ủi Lục Minh vài câu, ý bảo hắn đừng nóng nảy.

Nàng cẩn thận lấy từ trong túi nhỏ ra một chiếc chai nói:

"Đừng lo lắng, em tin tưởng cảm ứng của anh. Hơn nữa dù không mở được cửa, chúng ta cũng có thể dùng Tần Hoàng Bảo Kiếm bổ nó ra, chỉ là phải tốn một ít thời gian. Chúng ta có lẽ phải ở chỗ này một hai ngày, mà nơi đây mùi máu tươi nồng quá, chúng ta trước tiên xử lý ba cái thi thể này miễn khỏi nhìn thấy ghê tởm!"

"Đây là cái gì?"

Lục Minh nhìn kinh hãi.

Hắn thấy Cảnh Hàn cẩn thận nhỏ vài giọt nước trên người của Byrd Chali, phát hiện thi thể hắn nhanh chóng bị hòa tan. Bắt đầu bốc hơi, cuối cùng hóa thành một vũng máu. Kỳ lạ chính là quần áo của Byrd Chali lại chỉ hơi cháy đen, không bị hòa tan.

Loại dung dịch kinh khủng này có thể đem làn da, cơ thể, thậm chí cả xương cốt hòa tan, tại sao quần áo lại không tan ra?

Lục Minh thật có điểm kinh hãi… Đây là dung dịch gì? Lợi hại vậy sao?

"Hóa Thi Thủy. Em từ tay một lão giang hồ, dùng năm triệu cộng thêm ba món đồ cổ đổi lấy, thứ này vô cùng kinh khủng, chỉ cần vẩy vào cơ thể người, như vậy lập tức làm làn da biến mất, nó cũng như axit sulfuric, hòa tan cả cơ thể, đến xương cũng không chừa lại. Kỳ lạ chính là nó chỉ đối với sinh vật mới có tác dụng, hơn nữa cơ thể người ảnh hưởng lớn nhất. Bình thường dính trên kim loại và gỗ đều không có phản ứng. Anh xem, quần áo này cũng không có hòa tan!" Đồ vật kỳ quái trên người Cảnh Hàn cũng không ít, khiến Lục Minh giật mình một cú. Nếu như vừa rồi cái chai nhỏ này bị vỡ, như vậy nàng chẳng phải là rất nguy hiểm sao?

"Về sau không cần thì đừng dùng thứ nguy hiểm như vậy, em làm anh sợ đến tim muốn nhảy ra!"

Lục Minh chờ nàng đóng cái chai lại, vội vàng đi tới một tay đoạt lấy.

"Dùng thứ này bảo quản tốt một chút, không có vấn đề gì. Nếu thật sự không cẩn thận như vậy, thì chuyến đi này của chúng ta có ý nghĩa gì?"

Cảnh Hàn liếc Lục Minh một cái.

Lục Minh mặc kệ nàng nói gì, chỉ là không để cho nàng dùng nữa.

Bất quá xuất phát từ tò mò, hắn cũng thử nơi thi thể gã béo cùng gã gầy kia một ít.

Cơ thể của gã béo so với gã gầy lớn hơn, cũng nặng hơn nhiều lắm. Theo đạo lý, thi thể của hắn tan ra chậm hơn một chút mới đúng, nhưng sự thật lại trái ngược, Lục Minh phát hiện cơ thể tên này tan nhanh hơn, mà gã gầy lại chậm rãi hòa tan. Tại sao lại như vậy? Mà hiện tượng kỳ quái này, khiến cho Lục Minh đặc biệt quan tâm. Hắn đem nó cất vào trữ vật không gian, nghiên cứu hồi lâu cuối cùng cho ra kết luận: thứ này hòa tan mỡ nhanh nhất, còn hòa tan tóc, làn da và xương cốt thì tương đối chậm. Nó có đặc tính phân giải rất mạnh, đem cơ thể nhanh chóng hòa tan thành nước.

"Thế nào? Đây là thứ Hoàng đế chuyên dùng sao?"

Cảnh Hàn cùng Lục Minh bắt đầu vui đùa.

Lần trước chuyện khói mê. Hắn trải qua một hồi phân tích, thay đổi thành phần, cuối cùng nghiên cứu ra thuốc tráng dương và thuốc an thần. Chẳng lẽ cũng có thể nghiên cứu ra cái gì đây?

Cảnh Hàn thật sự vui mừng khi Lục Minh có dáng vẻ chuyên chú làm việc nghiêm túc, cảm thấy người này nếu không phải là tên sắc lang, thì thật sự rất đẹp trai.

Nàng nhìn hắn không chớp mắt. Có thể nghiên cứu ra cái gì hay không cũng không sao cả, chỉ cần hắn cao hứng làm, như vậy thế nào cũng tốt. Nàng thuận miệng trêu hắn một câu, không nghĩ tới Lục Minh thật sự ngẩng đầu lên, rất vui mừng tiến đến nói:

"Cảnh Hàn. Anh cảm giác được thứ này nếu có thể tách ra, tái phối hợp một chút dược liệu, làm thành thuốc giảm béo khẳng định hiệu quả rất tốt, còn nữa, anh cảm thấy nó có thể làm mỹ phẩm trắng da!"

"Hóa Thi Thủy làm thuốc giảm béo với mỹ phẩm trắng da?"

Cảnh Hàn nếu nghe người khác nói, khẳng định cho rằng hắn là kẻ điên.

"Anh phải nghiên cứu lại, thứ này không thể nhanh chóng như lúc làm với khói mê, tựa hồ có chút khó khăn. Anh cảm thấy hẳn là có thể thành công. Hóa Thi Thủy chính xác có thể làm thuốc giảm béo!"

Lục Minh xem ra rất có lòng tin, Cảnh Hàn cũng rất tin tưởng hắn. Chuyện gì trên thế gian cũng không thể làm khó được hắn. Mặc dù hắn là tên sắc lang, nhưng năng lực thần kỳ của hắn là thế gian không có đối thủ, Cửu Chuyển Dưỡng Nhan Dịch, Lục Thần Đồng Hoàn, Tục Mệnh Dịch, Cầu Vồng Tỏa Sắc, Thiên Thủ Minh Tâm Độ Kiếp Thuật, Một Trăm Lẻ Tám Điểm Huyệt Chỉ… tùy tiện lấy ra vài thứ, thế gian đều không có người thứ hai có thể làm được.

Hiện tại, trước đó nghiên cứu từ khói mê ra thuốc tráng dương cùng thuốc an thần, Hóa Thi Thủy cho ra thuốc giảm béo cùng mỹ phẩm làm trắng cũng không kỳ quái chút nào!

Muốn hắn nghiên cứu không ra, đó mới gọi là kỳ quái.

Cảnh Hàn càng nghĩ càng vui mừng, không nhịn được ôm hắn một cái, xem như là phần thưởng.

"Em hôn anh thêm một cái nữa, biết đâu chúng ta có thể cảm ứng ra được mật mã!"

Lục Minh cảm giác tinh thần phấn chấn, lãnh mỹ nhân lại chủ động ôm mình, thật sự là trăm năm khó gặp. Trong tích tắc, hắn tiến vào trạng thái bán huyền diệu. Mơ hồ có được một cảm ứng nào đó.

"…"

Cảnh Hàn rất hoài nghi người này sớm đã cảm ứng ra được, chính là muốn lừa gạt mình hôn hắn.

Cuối cùng, như chuồn chuồn đạp nước, nàng ở trên mặt hắn hôn nhẹ một cái.

Lục Minh nhanh chóng chạy tới trước bảng điều khiển, ngón tay bay múa. Chính hắn cũng không biết ấn vào số nào, dù sao chỉ là tùy tâm mà động.

Một bức tường nhanh chóng được mở, lộ ra một lối đi thật dài. Lục Minh không nhịn được đứng lên hoan hô, vội vàng kéo Cảnh Hàn chạy vào. Lúc đầu hai người nghĩ là một con đường khác để đi ra, nào ngờ, trong này là gian mật thất thứ ba.

Tiến vào cửa thủy tinh đóng chặt. Bên trong nhiệt độ đột nhiên giảm xuống. Một số chỗ gần như nhiệt độ âm, hiển nhiên đây là một căn phòng băng.

Ở trong còn có mùi thuốc sát trùng lạ lùng. Hai người một mạch tìm tòi, thiếu chút nữa là bị nôn mửa. Thì ra đây là nơi Byrd Chali cất giấu những "vật tốt" mà hắn "rất yêu thích". Bên trong có mười mấy chiếc thùng thủy tinh trong suốt, chứa đầu của các mỹ nữ. Hơn nữa hết thảy cũng không phải đồ phục chế mà là đầu người thật, tại hai chiếc tủ lạnh hình chữ nhật và hình vuông, vẫn còn bảo tồn thi thể không đầu của phụ nữ. Đây là những phụ nữ bị Byrd Chali giết chết. Đại bộ phận là người phương Tây, cũng có người phương Đông.

Tại phía dưới rương của các nàng còn ghi rõ chi tiết tên tuổi, tuổi, chiều cao, số đo ba vòng, quốc tịch, địa vị, thậm chí cả người yêu của họ.

Trong đó thậm chí có đủ các thân phận, là Công chúa của một quốc gia Tây Âu, cùng hai hoa hậu đã được tuyển chọn.

Lục Minh cau mày, nhìn vài cái rương. Rất do dự là có nên báo cho cảnh sát hay không, Byrd Chali này là một tên tội phạm biến thái. Nếu không công bố ra ngoài, thật sự là trời đất khó dung. Hắn cùng câu lạc bộ Thánh Ngân, hẳn là đã bị Cảnh sát quốc tế truy bắt tiêu diệt mới phải. Nếu không mỹ nữ sớm muộn gì cũng bị bọn chúng giết sạch!

"Nơi này còn có một cái cửa ngầm..."

Cảnh Hàn lại phát hiện ra một cái cửa thông đạo ngầm.

Lần này khoảng cách dài hơn. Hai người ước chừng đi được gần trăm mét, mới tới hết bí thất ngầm thẳng đến bên trong một căn phòng.

Căn phòng này so với phòng bí mật bên ngoài còn lớn hơn, bố trí thành phòng của một đứa trẻ, bên trong, món đồ chơi nào cần cũng có. Còn có tòa thành bằng mô hình nho nhỏ. Có màn màu phấn hồng che kín cùng con búp bê vải trên giường dành cho trẻ con, trên bức tường cũng có đầy những bức tranh hoạt hình. Ở vách tường chính giữa là bức tranh vẽ Byrd Chali cùng với một bé gái tóc vàng.

Trong tranh. Byrd Chali tráng sĩ nắm tay nhỏ bé của bé gái, mặt mày rất hớn hở, dáng vẻ tựa hồ rất khoái hoạt.

Cảnh Hàn khẽ chạm tay Lục Minh. Hắn quay đầu lại nhìn, sững sờ.

Tại một góc của căn phòng bí mật, có dựng một cái trụ thủy tinh trong suốt thật lớn, bên trong tràn ngập chất lỏng không rõ nguồn gốc, lại còn chứa một bé gái tóc vàng.

Tiểu cô nương này miệng mũi được trang bị máy hô hấp, toàn thân cũng cắm đầy các ống nhỏ.

Trụ thủy tinh bên ngoài có bảng điều khiển thật lớn. Mười mấy máy giám sát đang vận hành. Trong đó một cái màn hình máy tính giám định nhịp tim, tín hiệu đang ở trạng thái yếu ớt. Hiển nhiên, cô bé bên trong trụ thủy tinh còn sống, nàng chủ yếu là dựa vào bộ thiết bị duy trì sự sống này.

"Đây là con gái của Byrd Chali?"

Lục Minh thấy trên vách tường còn có một hàng chữ tiếng Anh: Cầu xin người, xin người thể hiện uy năng, làm cho bảo bối của ta sớm ngày tỉnh dậy!

"Làm sao bây giờ? Đứa bé là vô tội, anh mau cứu nó đi!"

Cảnh Hàn có chút mềm lòng.

Mặc dù Byrd Chali là tên sát nhân điên cuồng biến thái tội ác ngập trời, nhưng con gái hắn thì thật vô tội, nếu hai người rời đi, mặc kệ cô bé ở chỗ này, một khi thiết bị duy trì sự sống không có ai giám sát, như vậy bé gái được giữ trong trụ thủy tinh chắc chắn mất mạng.

Lục Minh nghe xong đổ mồ hôi. Lắc đầu nói:

"Anh nào hiểu cái này chứ. Loại thiết bị duy trì sự sống này chỉ có các nhà khoa học mới có thể hiểu rõ ràng, chúng ta tốt nhất là ra ngoài báo cảnh sát!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!