Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 266: CHƯƠNG 266: ANH PHONG EM LÀM NỮ VƯƠNG!!!

"Anh... anh hỏi em điều này... em biết, trinh tiết đối với người phương Đông rất quan trọng, nhưng với chúng em ở phương Tây thì không hề. Chúng em còn coi một phụ nữ trưởng thành mà vẫn là xử nữ là một lời sỉ nhục... Anh đã từng nói em rất có mị lực, rất hấp dẫn mà!"

Avrile bất an, tựa hồ rất kiêng kỵ khi nói về vấn đề này.

"Hay là, anh đổi câu hỏi khác nhé, chồng em có vấn đề gì không?"

Lục Minh vội vàng đổi câu hỏi, nếu như hỏi chồng nàng có bị liệt dương hay không, vậy cũng được!

"Anh nói em rất xinh đẹp, rất có mị lực mà!"

Avrile dường như kiên trì muốn Lục Minh phải hình dung bản thân như vậy.

Lục Minh đổ mồ hôi. "Vừa rồi anh đã nói vậy sao? Có cần anh nhắc lại không? Em rất có mị lực..." Trinh tiết ở phương Tây thật sự bị coi thường đến vậy sao?

"Cảm ơn anh!"

Avrile ôm Lục Minh, nhỏ nhẹ nói:

"Em thừa nhận, lúc còn trẻ, em quả thật không hề có mị lực. Khi những cô gái khác bắt đầu phát triển, ngực em vẫn nhỏ, như một cậu con trai bình thường. Lớn hơn một chút, cơ thể em mới khó khăn phát triển, nhưng mặt em do sự phát triển cơ thể và rối loạn nội tiết tố mà đầy tàn nhang. Khi em còn đi học, tất cả mọi người đều gọi em là 'công chúa tàn nhang'."

"..."

Lục Minh im lặng lắng nghe.

Nàng vừa mới từ cái chết trở về, trong lòng khẳng định vẫn còn nỗi ám ảnh. Nếu như có thể thoải mái nói ra, tin rằng sẽ có hiệu quả tốt hơn. Đặc biệt là, bây giờ nhớ lại quá khứ không vui, nếu như có người chịu lắng nghe, tin rằng nàng sẽ rất vui. Một người đủ tư cách lắng nghe cũng rất quan trọng. Có đôi khi, bác sĩ tâm lý cũng không cần làm gì, chỉ cần im lặng nghe người bệnh tâm sự, như vậy thường có thể chữa được những căn bệnh mà thuốc không chữa được. Tại sao lại cần bạn bè? Chính là cần một người lúc vui cũng như lúc buồn ở bên cạnh. Có lẽ, bạn bè không nhất thiết phải hỗ trợ. Nhưng chỉ cần có một người có thể trong lúc mình đau khổ nhất lắng nghe mình, cũng đã đủ rồi, thậm chí còn tốt hơn rất nhiều thứ khác!

"Trong khi những cô gái khác có nhiều người theo đuổi, thì em lại không có một người nào!"

Avrile cười nói:

"Em rất tự ti, không dám bày tỏ với bất kỳ người con trai nào. Mấy năm đại học, những người mà em quen biết trong trường lớp, không ai còn trinh cả, chỉ còn lại mình em. Khi đó, em rất chán ghét thứ đó của mình, quả thật rất căm hận!"

"Sau đó, cha mẹ em vì tham tiền, đã gả em cho một vương tử của một tiểu quốc gia, trở thành vương phi của hắn. Mọi người đều gọi em là 'vương phi vịt con xấu xí'."

"Người chồng trên danh nghĩa của em, khi còn bé cưỡi ngựa, té bị thương, nên chỗ đó xảy ra vấn đề... là như vậy! Người ngoài đều nói hắn là đàn ông trong số tất cả đàn bà, cũng là đàn bà trong số tất cả đàn ông. Mọi người đều hình dung hắn là Tiểu Caesar!"

"Nhưng mà, chỉ có em biết, hắn chỉ là đàn bà trong số tất cả đàn ông, chứ không phải là đàn ông trong số tất cả đàn bà."

Avrile lộ ra nụ cười sầu thảm, sau đó lắc đầu nói:

"Hắn lấy em, cũng bởi vì em xấu. 'Chồng' và 'tình nhân' của hắn đều sẽ không thích em, hắn sẽ không cần lo sợ em cướp người của hắn, không cần ghen. Anh nghĩ đi, dung nhan của em lúc đó, xấu đến mức đến cả chồng cũng không muốn nhìn, em gần như không muốn sống nữa... Em đã từng muốn tự sát, nhưng mà, em không có dũng khí. Tự sát sẽ bị đày xuống địa ngục, không được lên thiên đường... Lúc còn sống, em đã là người quái dị, em hy vọng sau khi chết, Thượng đế sẽ ban cho em sự xinh đẹp, để em được lên thiên đường, vĩnh viễn sống trong hạnh phúc."

Lục Minh nghe đến đó, lại thấy kỳ lạ, sao bây giờ vương phi Avrile lại trở nên xinh đẹp như vậy? Trên mặt nàng cũng không còn dấu vết nào, giống như vẻ đẹp trời sinh vậy! Đối với người khác thì không biết, nhưng Lục Minh dùng chân khí dò xét, khẳng định là trên mặt nàng không hề bị đụng chạm dao kéo, thần kinh và mạch máu hoàn hảo không bị tổn thương.

"Khó có thể tưởng tượng được trước kia em lại như vậy, nhưng bây giờ em rất hấp dẫn, rất đẹp, rất gợi cảm. Hơn nữa còn vượt trên cả sự xinh đẹp của một phụ nữ phương Tây, da của em vô cùng mềm mại, nhẵn nhụi, điều này rất khó có được!"

Lục Minh kỳ quái hỏi:

"Em ăn thuốc tiên sao?"

"Không phải thuốc tiên, mà là nữ thần! Em gặp một vị nữ thần!"

Avrile kích động gật đầu nói: "Đầu tiên, em gặp được người bạn tốt nhất đời, đó chính là Ôn! Anh biết không, lúc đó em hâm mộ vẻ đẹp của nàng biết bao, nàng quả thật là hiện thân của tất cả vẻ đẹp phụ nữ! Nhưng nàng an ủi em, nói em chỉ bị rối loạn nội tiết tố, mất cân bằng hoóc-môn, là hiện tượng tự nhiên ở những cô gái bình thường... Sau đó, nàng mang em đến Hong Kong, gặp một người phụ nữ xinh đẹp tên là Phượng Minh. Nữ sĩ Phượng Minh xinh đẹp, là nữ thần trong lòng em! Người ấy làm một loại tiên thuật phương Đông trên người em, em thoải mái ngủ thiếp đi. Hai ngày sau, khi em tỉnh lại, Ôn đưa cho em một chiếc gương, bên trong gương có một khuôn mặt rất xinh đẹp! Lúc đó, em mừng đến phát điên, anh biết không, em đã khóc gần ba tiếng đồng hồ, khóc đến khi không còn nước mắt nữa. Nhớ đến hai mươi năm chua xót của mình, em liền không kìm được nước mắt!"

"Sau đó, em kiên trì cố gắng uống thuốc Ôn đưa, em, cuối cùng, từ một con vịt xấu xí, đã trở thành một thiên nga xinh đẹp!"

"Nửa tháng sau, em biến thành một vương phi xinh đẹp nhất thế giới. Đây phải cảm ơn người bạn tốt nhất của em, nàng chính là Ôn! Em vô cùng cảm tạ nàng, nếu không có nàng, con vịt xấu xí sẽ mãi là con vịt xấu xí, vĩnh viễn không thể biến thành thiên nga được! Em cũng cảm kích nữ thần Phượng Minh, nhưng mà, em chỉ nhìn thấy mặt người một lần, em rất hối hận, lúc ấy không hề nói lời cảm ơn với người, thậm chí còn có lúc hoài nghi năng lực của người!"

"..."

Lục Minh nghe xong liền toát mồ hôi, thì ra người đã cứu nàng chính là mẹ mình! Ôn Hinh phu nhân thì ra là người dẫn dắt nàng trị liệu, cũng khó trách, nàng lại nói Ôn Hinh phu nhân chính là người bạn tốt nhất của mình. Nhưng mà, mẹ đã dùng thủ pháp gì? Từ một vịt con xấu xí với khuôn mặt đầy tàn nhang, biến thành một thiên nga xinh đẹp!

"Bây giờ nếu anh muốn cười nhạo em, thì có thể bắt đầu ngay bây giờ. Em trước kia là một con vịt xấu xí, một xử nữ đáng thương, một vương phi bị nhốt trong cung đình. Anh muốn nói gì với em? Muốn giễu cợt em? Em đã chuẩn bị tâm lý rồi, anh biết không, sau vài chục năm làm 'công chúa tàn nhang', chịu đựng tất cả sự khinh thường trên đời này rồi, em không quan tâm đâu..."

Avrile mắt đỏ lên, nước mắt tràn ra, rồi rơi xuống...

"Hự...!"

Lục Minh ho nhẹ một tiếng, chuẩn bị lên tiếng an ủi nàng.

Nhưng chẳng ngờ, Avrile đột nhiên giơ tay lên, che miệng anh lại, không cho anh mở miệng. Khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng nhìn anh, nhẹ nhàng lắc đầu...

"Anh biết không, em rất quan tâm... em thật sự rất quan tâm..."

"Em hy vọng anh ca ngợi em, điều em hy vọng nhất là được anh khen ngợi. Anh đừng cười nhạo em, được không? Trên đời này ai cười nhạo em, em cũng không quan tâm, nhưng riêng anh, anh không được cười nhạo em, anh biết không? Trong lòng em, anh chính là người đàn ông hoàn mỹ nhất, giống như một vị thần vậy. Em không muốn anh cười nhạo em, em không sợ anh lừa gạt em, xin anh cứ tiếp tục như vậy, được không?"

"Hơn hai mươi năm nay, em chưa từng thích một người đàn ông nào như tối nay vậy. Tất cả đàn ông trước đây đều chỉ khiến em phẫn nộ, anh biết không? Là tức giận!"

"Khi em còn là con vịt xấu xí, không một ai liếc nhìn em, cho dù có, cũng chỉ là xem thường!"

"Em chịu đựng đủ sự cười nhạo rồi, chịu đủ sự xem thường rồi! Khi em biến thành thiên nga xinh đẹp, trở về châu Âu, tất cả phụ nữ đều ghen ghét em, còn nói em đi chỉnh hình, nói em không biết liêm sỉ mà bơm ngực, để bác sĩ mổ xẻ cơ thể em. Còn tất cả đàn ông, kể cả tình nhân của chồng em, đều dùng mọi biện pháp để tiếp cận em, thậm chí còn cho em xem những tấm ảnh khỏa thân của chúng với chồng em nữa... Từng có một thời gian, trong lòng em cực kỳ căm hận những tên đàn ông khốn nạn đó, chúng vĩnh viễn không biết rằng, em vẫn là em, vịt con xấu xí thành thiên nga xinh đẹp, nhưng trái tim em vẫn không đổi!"

"Nếu không có Ôn khuyên nhủ em, thì em đã trả thù tất cả những tên đàn ông em biết, để chúng tự cắn xé lẫn nhau, cả đám người đấu nhau đến chết!"

"Lúc em là vịt con xấu xí, từng chịu đựng mọi sự khinh thường. Khi em biến thành thiên nga xinh đẹp rồi, cũng không được sống tốt đẹp!"

Avrile nhẹ nhàng lau nước mắt đi, mạnh mẽ chịu đựng đau khổ, nói ra bí mật lớn nhất trong tim mình:

"Em đã bị đàn ông làm phiền, bị phụ nữ ghen ghét."

"Còn chồng em lại muốn ly hôn với em, nguyên nhân là em không chịu lên giường với tình nhân của hắn, khiến hắn mất mặt với bọn chúng. Hắn lại còn ghen với em, bởi vì tình nhân của hắn thích em, mà mẹ và các chị em gái của hắn lại mắng em là một con gà mái không biết đẻ trứng!"

"Không có con gà trống gieo giống, thì anh nghĩ đi, em có thể đẻ trứng sao?"

"Đám đàn ông đó, mỗi ngày đều nghĩ cách hạ thuốc em. Còn đám phụ nữ thì nói rằng mỗi tối em lên giường với rất nhiều đàn ông, âm thanh trên giường rất vang dội... Em là xử nữ, đúng, nhưng em không hề lên giường với đàn ông, em chỉ tự an ủi! Hơn nữa, cho dù em có hét lên, thì đám phụ nữ đó cũng không nghe được, bởi vì bọn họ mỗi đêm đều rên rỉ rất lớn. Còn em, chỉ len lén khóc. Trừ tiếng khóc đau khổ ra, em còn có thể kêu lên điều gì?"

"Có lẽ cả châu Âu, em là người phụ nữ xinh đẹp đầu tiên bị chồng ly hôn!"

"Hắn không tin em trong sạch, hắn cho rằng em đã cắm rất nhiều sừng lên đầu hắn. Cho dù cha mẹ em không đồng ý cho em ly hôn, nói rằng em không làm vương phi là một việc cực kỳ xấu hổ, nhưng người chồng trên danh nghĩa ấy, bởi vì ghen tuông, nên đã đơn phương từ bỏ em! Ly hôn được nửa tháng liền có hiệu lực. Anh nghĩ em còn là một vương phi sao? Không, không phải đâu, người mà anh đang nhìn chính là một phụ nữ đáng thương bị chồng ruồng bỏ!"

"Cha mẹ em, vẫn chưa chấm dứt giấc mộng này, chuẩn bị gả em cho một lão già gần sáu mươi tuổi, chỉ bởi vì lão ấy là một công tước, có một tòa thành... Anh nhìn em đi, nhìn mặt em, thân thể em, chỉ đáng giá một tòa thành thôi sao?"

"Lần này đến Hong Kong, thật ra là đến vay tiền Ôn. Ở châu Âu, chỉ cần bỏ tiền mua một vùng đất, không cần rộng lớn, chỉ cần có bảo vật cống nạp cho quốc vương, rồi có một tòa thành riêng, như vậy có thể được phong tước, thì sẽ có quyền lực độc lập tự chủ. Em không có đất, cũng không có châu báu quý hiếm, càng không có tòa thành riêng. Hơn phân nửa tiền của em là dành để quyên góp cho trẻ mồ côi ở châu Phi... Trước kia em chưa từng nghĩ rằng, em sẽ bị chồng đá ra khỏi cửa, có một cuộc sống lưu lạc... Em hỏi mượn Ôn một số tiền, dù chỉ đủ mua một tòa thành cũng được rồi. Em có thể được phong tước, thoát khỏi cha mẹ, có được tự do cá nhân!"

Avrile nói đến đây, đột nhiên ôm lấy Lục Minh, lại khóc nức nở nói: "Anh có thể giúp em không? Trong tim em, anh chính là một người đàn ông không gì làm khó được, anh giống như một vị thần vậy. Em hy vọng anh có thể cho em một tòa thành, như anh đã từng cho em bộ trang sức Nữ Vương này! Xin anh giúp em khôi phục tự do, em không muốn làm vương phi của người khác, càng không muốn làm đồ chơi của lão công tước già, em chỉ muốn là chính em... Em biết, yêu cầu này rất quá đáng, em chỉ quen biết anh mới có một ngày, nhưng mà, anh không biết, em thấy ở anh rất nhiều kỳ tích, cho nên, em đã sinh ra kỳ vọng rất lớn... Cho em một tòa thành, giúp em được tự do, được không?"

Lục Minh giơ tay, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, vỗ về tấm lưng nàng.

Lần đầu tiên trong đời, anh gật đầu một cách trang trọng như thế, anh gật đầu với nàng.

Cơ thể Avrile run lên, nàng dùng sức cắn môi mình, cho đến khi chảy máu, mới nghẹn ngào nói:

"Nói cho em biết đi, xin anh, nói cho em biết đây không phải là giấc mộng! Anh nói đi, cho em một lời hứa, chỉ cần một lời thôi. Anh nói đi, sẽ cho em tự do, đây chính là lời hứa của thần, là ý chỉ của thần!"

Lục Minh nhìn chăm chú vào mặt nàng, đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên má nàng, vô cùng nghiêm túc nói:

"Anh, lấy thân phận là con trai của nữ thần Phượng Minh, ban cho em, Avrile Liya, tự do! Anh ban cho em một tòa thành, ban cho em tài phú không bao giờ đếm hết được... Cuối cùng, ban cho em ý chí tự do, không một ai có thể can thiệp vào ý chí em! Avrile Liya, cuộc sống đau khổ của em đã chấm dứt, em có thể một lần nữa tìm lại hạnh phúc, em có thể vui vẻ mà cười, em có thể hướng về mọi người mà biểu hiện vẻ xinh đẹp của em! Avrile Liya, anh phong cho em là 'Nữ Vương Tự Do'. Trong tòa thành của em, trên lãnh thổ của em, em là nữ vương tôn quý nhất, không một ai có thể đá em ra khỏi cửa, không một ai có dũng khí dám chê cười em, không một ai dám trợn mắt nhìn em nữa..."

"Anh là con trai của nữ thần Phượng Minh???"

Avrile lại khóc, nhưng lần này là khóc vì quá vui sướng.

"Là anh."

Lục Minh gật đầu.

"Anh nói, anh ban cho em tự do? Ban cho em tòa thành? Còn phong em làm nữ vương?"

Khuôn mặt đầy nước mắt cùng với khóe môi đầy máu nàng kết hợp lại với nhau, trông đẹp một cách đau khổ vô cùng.

"Chỉ cần em tin anh, anh có thể ban cho em tất cả!"

Lục Minh đầu tiên gật đầu, sau đó cười với nàng một nụ cười rạng rỡ như mặt trời.

"Vậy anh hôn trán em một cái đi, giống như một vị thần đang chúc phúc cho quốc vương vậy. Nếu em là nữ vương, cũng muốn được anh chúc phúc!"

Avrile đột nhiên quay đầu nhìn quanh, tìm kiếm Ôn Hinh, mang theo tiếng khóc kêu lên:

"Ôn, bạn ở đâu? Cầu xin bạn, chứng kiến giờ phút này cho mình, bạn ở đâu?"

"Avrile, mình luôn bên cạnh bạn, mình là bạn của bạn. Trong nghi thức sắc phong nữ vương quan trọng như vậy, sao lại thiếu mình được?"

Ôn Hinh phu nhân đứng sau lưng Avrile. Trong lúc Avrile khóc đau khổ nhất, nàng đã đến, rồi cùng Lục Minh lẳng lặng ngồi nghe nàng khóc. Lúc Avrile quay đầu lại tìm kiếm, Ôn Hinh phu nhân đã cúi người xuống, nhẹ nhàng ôm lấy nàng:

"Ly hôn rất tốt, ác mộng chấm dứt, cực khổ đã qua. Chúc mừng bạn, tân Nữ Vương bệ hạ! Chúc mừng bạn, bạn của mình!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!