"Chúng tôi không biết gì cả, Kungfu Panda, chúng tôi hoàn toàn không biết!"
Hai cô bạn của Trương Vân vội vàng nói.
"À, vậy quý cô Trương Vân, còn cô? Cô cũng muốn nói với tôi rằng, cô không hề biết Kungfu Panda sao?"
Thạch Trung Kiếm đi đến trước mặt Trương Vân, nhẹ nhàng hỏi.
"Không biết, tôi thật sự không biết!"
Trương Vân sợ đến mặt trắng bệch, người run rẩy cả lên, môi run run trả lời, rồi liều mạng lắc đầu.
"Vậy, tối nay, người thanh niên đã nói chuyện với cô, cô cũng không biết?"
Thạch Trung Kiếm hỏi.
"Tôi... tôi không biết hắn là Kungfu Panda, tôi chỉ biết hắn... hắn tên là La Bạt, là một thiếu gia lắm tiền trong nước. Hắn từng đến sòng bạc của tôi chơi, nên tôi mới biết hắn!"
Trương Vân nói ra những lời nửa thật nửa giả, phụ nữ trong phương diện này có thiên phú hơn đàn ông nhiều, nhưng mà, cho dù nàng nói dối rất tốt, thì trong lòng vẫn cảm thấy tối nay mình khó thoát khỏi kiếp nạn này.
Dù có nói ra điều gì, hay là đến chết cũng không thừa nhận, thì kết quả vẫn thảm hại như nhau.
Nàng từng nghĩ đến việc tự sát, nhưng trong đáy lòng vẫn còn hy vọng.
Đó chính là hy vọng hắn sẽ đến cứu mình! Chỉ cần hắn biết mình bị bắt giữ, hắn sẽ đến cứu mình, nhưng lỡ hắn không biết thì... Trương Vân cảm thấy cho dù mình có nói thật, thì tin rằng Thạch Trung Kiếm cũng sẽ không bỏ qua cho mình, hơn nữa, mình thật sự không biết hắn ở đâu.
"Quý cô Trương, cô xem, ở đây có rất nhiều đàn ông, mỗi người đều có kỹ năng tra tấn người rất tốt, hiểu không? Tùy tiện chọn một người, cũng có thể làm cho cô đau đớn, cũng có thể làm cho cô hối hận vì đã sinh ra trên đời này, cho nên, tôi hy vọng cô thông minh một chút, đừng làm chuyện điên rồ. Bây giờ, tôi hỏi cô một lần nữa, cô thật sự không biết Kungfu Panda đang trốn ở đâu sao?"
Thạch Trung Kiếm nhìn Trương Vân, nhìn sâu vào mắt nàng, khóe môi lộ ra một nụ cười tàn ác, giống như một con quỷ hút máu nhìn thấy con mồi vậy.
"Tôi... tôi không biết..."
Trương Vân cảm thấy trước mắt tối sầm lại, xong hết rồi, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nàng không cần nghĩ cũng biết.
"Kêu người đến, mang quý cô đây đi 'nghỉ ngơi', có lẽ sau khi 'nghỉ ngơi', cô ta sẽ nguyện ý chia sẻ với chúng ta bí mật."
Thạch Trung Kiếm vung tay lên, bốn gã đàn ông cao to cười dâm đãng đi tới.
"Giết... giết tôi đi! Tôi thật sự không biết gì hết! Các người đừng hành hạ tôi, cầu xin các người, giết tôi đi!"
Trương Vân biết tiếp theo mình khẳng định sẽ sống không bằng chết, nàng điên cuồng đánh về phía một tên cầm súng, muốn cướp súng tự sát, nhưng còn chưa kịp đến gần, thì đã bị đối phương đạp cho một cái văng đi. Khóe môi ộc ra máu tươi, hai gã đàn ông cười ha hả, một tên kéo chân Trương Vân, kéo nàng về phía hành lang.
Còn hai tên đằng sau thì móc súng lục ra, đi theo phía sau để đề phòng.
Bọn chúng đoán rằng, nếu Kungfu Panda còn ở đây, khẳng định sẽ không khoanh tay đứng nhìn, sẽ không nhìn hai gã đồng bọn cưỡng hiếp Trương Vân, như vậy khẳng định hắn sẽ hiện thân... dưới mười họng súng nhắm, có lẽ hắn sẽ không dám lao ra. Nhưng bây giờ, là cơ hội tấn công tốt nhất.
Sau bọn họ, Black Jack cùng với một tên đầu lĩnh tên William cũng cảnh giác xung quanh.
Nếu Kungfu Panda xuất hiện, thì tất cả mọi người sẽ tiến hành vây sát.
Bây giờ, thời gian dụ địch đã bắt đầu!
Ánh mắt bọn họ đảo qua hướng Lục Minh vừa đứng, nhưng không phát hiện ra ai, bởi vì Lục Minh đã ẩn mình, không còn thấy bóng dáng.
"Mila, tôi sẽ không hỏi cô, bởi vì tôi biết xương của cô rất cứng. Sau khi tìm được Kungfu Panda, tôi sẽ cho cô sự sung sướng."
Thạch Trung Kiếm nhìn về phía Mila nằm trong vũng máu thở dốc mà mỉm cười, lại quay sang nhìn hai cô hầu gái mặt cắt không còn giọt máu:
"Hai cô gái xinh đẹp, hai cô có muốn nói gì không?"
"Tôi... chúng tôi thật sự không biết... chúng tôi không biết gì cả, chúng tôi chỉ làm theo lời của các người..."
Cô hầu gái đã nhìn thấy Lục Minh trước kia liều mạng lắc đầu.
Về cô kia, vốn không thấy Lục Minh cùng phu nhân Ôn Hinh trốn trong thùng rượu, nên càng không biết gì hết.
Lúc này, gã thế thân của Chiết Dực Thiên Sứ xuất hiện, mang theo hai người phụ nữ tiến vào.
Hai người này chính là công chúa Elizabeth cao ngạo cùng với Thu Diễm Thường có thù với Lục Minh. Trên mặt Thu Diễm Thường vẫn còn vẻ giận dữ, bởi vì nàng tham gia vào công cuộc lùng bắt Kungfu Panda, tìm một hồi lâu vẫn không thấy người. Còn trên mặt Elizabeth vẫn lưu lại vẻ xuân tình, vẻ hồng hào đỏ ửng, hiển nhiên là mới vừa ân ái với đàn ông xong. Nhìn vẻ vui sướng của nàng, là biết kẻ nằm trên người nàng chắc chắn là gã thế thân đẹp trai của Chiết Dực Thiên Sứ rồi.
Thạch Trung Kiếm không nhìn ba người, vẫn tiếp tục hỏi hai cô hầu:
"Hai cô đã lục soát phòng giữ đồ, đó là nơi Kungfu Panda cùng với hai người phụ nữ kia trốn, tại sao các cô không thấy hắn? Có phải hắn trốn trong hầm rượu không? Tại sao khi các cô mở ra nhìn, cũng không thấy hắn? Xin các cô giải thích một chút!"
Cô hầu đã che giấu cho Lục Minh là có lá gan lớn hơn một chút, mặc dù trong mắt vẫn có sự sợ hãi, nhưng vẫn cưỡng chế được giọng nói run rẩy của mình:
"Tôi... chúng tôi thật sự không phát hiện, trong hầm rượu không có ai, tất cả mọi người đều nhìn thấy, chúng tôi không phát hiện ra hắn, có lẽ chúng tôi đến trễ, nên Kungfu Panda đã chạy trốn rồi!"
"Giải thích rất đặc sắc, tôi tin tưởng các cô. Người đâu, mang hai nàng xuống 'nghỉ ngơi', có lẽ hai vị tiểu thư này sau khi 'nghỉ ngơi' sẽ nhớ ra chuyện gì đó quan trọng!"
Thạch Trung Kiếm vỗ tay, lại có bốn gã cao to tới, muốn mạnh mẽ lôi các nàng đi. Đột nhiên, gã thế thân của Chiết Dực Thiên Sứ nhíu mày lại, lên tiếng:
"Tại sao chúng ta không bắt các nàng đến tầng hầm? Nhốt vào bên trong, chúng ta có thể từ từ thẩm vấn. Bây giờ người đã phân tán ra nhiều, hơn nữa, tiếng rên rỉ của các nàng không truyền đến được tầng hầm đâu, chúng ta làm như vậy chỉ lãng phí thời gian thôi."
"Vậy làm theo lời của Thiên Sứ thân ái, mang các nàng xuống tầng hầm, chúng ta lập tức xuống ngay."
Thạch Trung Kiếm mỉm cười, giơ tay ý bảo để gã thế thân làm lãnh đạo, còn hắn chỉ quan sát thôi.
Trương Vân đã bị đối phương nắm mạng trong tay, nên không muốn bị đối phương kéo vào trong căn phòng đó.
Nhưng, sức lực của nàng làm sao là đối thủ của hai gã đàn ông kia chứ? Nàng cào tay xuống mặt đất, cố gắng níu kéo, nhưng không chút hiệu quả.
Ngay lúc nàng chuẩn bị cắn lưỡi tự sát, thì đèn ở đại sảnh đột nhiên vụt tắt. Trương Vân cảm thấy hai chân có một lực kéo nhẹ, rồi vụt cái, nàng đã rớt xuống mặt đất.
Trong bóng tối, nàng không kịp đứng lên, thì đột nhiên cảm thấy trên đầu có tiếng vù vù, rồi cả người nàng đầy nước...
"Mọi người bình tĩnh!"
Thạch Trung Kiếm trầm ngâm quát.
"Bật đèn!"
Gã thế thân cũng hét lớn một tiếng.
Black Jack và William mang theo ba gã thủ hạ, chạy đến chỗ công tắc đèn, nối cầu chì lại. Đèn vụt sáng lên, tất cả mọi người đều không bị gì cả, thậm chí vị trí cũng không đổi.
Thạch Trung Kiếm là một con cáo già, thân ngồi trên ghế sofa quan sát tất cả, còn gã thế thân thì đang che chở cho Elizabeth cùng Thu Diễm Thường.
Tất cả tựa hồ như rất bình thường...
Chỉ có lối vào hành lang, có bốn cái xác không đầu đang nằm đó, nằm ngổn ngang trên mặt đất, máu tươi chảy ra khắp nơi. Còn Trương Vân, người đang bị bốn tên kia kéo đi, thì cả người đầy máu, run rẩy kích động. Nàng không nhìn thấy gì, nhưng nàng biết, hắn tới! Tất cả mọi người đều đi lại chỗ hành lang, chậm rãi hình thành một vòng vây lớn, tất cả súng lục, nói chung là những thứ có thể gây sát thương, đều được móc ra, hướng về góc tối trong hành lang.
"Kungfu Panda đã tới!"
Thạch Trung Kiếm đi qua, mở công tắc đèn trong hành lang, cả hành lang khôi phục lại ánh sáng.
Nơi đó, quả thật không có ai.
Đột nhiên, tại chỗ hai cô hầu gái và hai cô bạn của Trương Vân, đột nhiên hét lên một tiếng chói tai.
Mọi người liền quay đầu lại nhìn. Trên cái bàn dài vốn để trái cây, nhưng bây giờ không thấy một trái nào hết, thay vào đó là bốn cái đầu người vẫn còn đang chảy máu, chết không nhắm mắt, bốn cặp mắt mở to ra, đang trừng mọi người.
Elizabeth hét ầm lên, vô cùng sợ hãi nhào vào ngực gã thế thân, nhưng Thu Diễm Thường thì không như vậy, nàng chỉ hít sâu một hơi.
Nàng không biết rằng, gã nông dân nghèo hèn mạt hạng mà nàng khinh thường, lại có thân thủ kinh khủng như vậy.
Hèn chi hắn có dũng khí vô tình cự tuyệt ước hẹn với mình, khó trách hắn dám ra tay hạ nhục mình. Thì ra tên nông dân nghèo hèn này, lại là một tên cuồng sát có thân thủ bất phàm! Thu Diễm Thường kinh hãi, nhưng càng nghĩ, thì lại càng cảm thấy đây là một sỉ nhục. Nàng cảm giác rằng, hắn đã lừa gạt mình, hắn làm xấu mặt mình, vô tình trêu chọc mình, hơn nữa đã qua nhiều năm rồi mà vẫn còn trêu chọc mình... hắn rõ ràng không phải là một tên nông dân ở nông thôn, mà lại muốn lừa gạt mình, làm cho mình như một đứa ngốc không biết xấu hổ!
Lục Minh, tên khốn nạn, đồ chết tiệt, đồ... chỉ biết lừa gạt làm nhục mình. Nếu không giết hắn, thật sự không giải được mối hận trong lòng!
"Xảy ra chuyện gì?"
Một gã sát thủ da trắng béo ú đi tới, trong tay hắn là một miếng vịt nướng to đùng, đang chuẩn bị cắn một miếng.
...
Mọi người nhìn hắn, chợt dựng tóc gáy.
Bởi vì sau lưng hắn, xuất hiện một bóng người.
Xoẹt một cái, không thấy rõ là gì, chỉ thấy cái đầu của tên này cùng với miếng thịt vịt đồng thời rơi xuống, còn máu thì bắn lên tận trời.
Mọi người nhìn thấy cái đầu của tên này lăn lóc xuống đất, sau đó, cả thân hình đổ xuống, máu tươi phun ra điên cuồng, làm người nhìn mà cũng lạnh sống lưng.
Tốc độ giết người của Kungfu Panda rất nhanh. Ở đây ai cũng là những chuyên gia giết người, trên tay mỗi người cũng đã có ít nhất mấy chục mạng. Nếu so về giết người, chưa chắc đã có ai tinh thông hơn họ, nhưng tất cả mọi người ở đây bây giờ, đều cảm nhận được thực lực của Kungfu Panda, khoảng cách giữa hai bên là quá xa.
Hắn hoàn toàn có thể xuất hiện lặng lẽ trước mặt Thạch Trung Kiếm và Chiết Dực Thiên Sứ, rồi lặng lẽ cướp đi một mạng người.
Không ai có thời gian phản ứng, thậm chí cũng chẳng ai nhìn thấy hắn ra tay thế nào.
Kungfu Panda thậm chí còn nhanh hơn cả Ảnh, hắn quả thật còn đáng sợ hơn cả tử thần xuất quỷ nhập thần trong truyền thuyết. Hắn thậm chí còn có thể ẩn hình, không ai nhìn thấy hắn đã trốn ở đâu, hắn có thể di chuyển tự do, có thể kết thúc mạng sống của một người dễ dàng.
"Mang bọn họ đến tầng hầm..."
Trong lòng Thạch Trung Kiếm thì lại thở phào nhẹ nhõm.
Hắn sợ nhất là Kungfu Panda không hiện thân, như vậy thì kẻ địch đã rời đi, coi như kế hoạch của mình cũng xong rồi. Bây giờ, Kungfu Panda đã xuất hiện, chứng minh rằng tất cả vẫn còn đang nằm trong sự khống chế của mình. Vừa rồi kêu người kéo Trương Vân đi, mục đích không phải là muốn hành hạ nàng, mà chính là để dụ Kungfu Panda xuất hiện.
Bây giờ, mục tiêu đã đạt được, Kungfu Panda thật sự đã hiện thân!
Nhưng, có thứ làm Thạch Trung Kiếm kinh ngạc, chính là hắn đã thật sự đánh giá thấp thực lực của Kungfu Panda. May mà hắn vì cứu Trương Vân, nên để lộ thực lực.
"Đồ ngu, đến đây làm gì hả? Mau đi đi! Cậu cho rằng một mình cậu có thể cứu được chúng tôi sao? Hoàn toàn không có khả năng! Điều cậu cần làm bây giờ chính là giết chết chúng tôi, sau đó tìm cơ hội báo thù cho chúng tôi. Cái tên ngu ngốc này, còn chờ gì nữa, mau giết tôi đi! Tôi không cần cậu cứu, tôi chỉ cần cậu giết sạch những kẻ ở đây, báo thù cho tôi!"
Mila cũng rất kích động, nước mắt đầy mặt, nhưng nàng cũng rõ ràng sự thật, võ công cho dù tốt thế nào, cũng không thể đấu với nhiều súng, muốn cứu người căn bản là không có khả năng, cái này chính là cái bẫy của kẻ địch, nếu mà lao vào, rơi vào bẫy của kẻ địch, tốt nhất là cứ giết mình rồi đi tìm những kẻ này báo thù.
"Kungfu Panda, cậu có gì muốn nói không? Hay là cậu muốn làm theo lời Mila?"
Thạch Trung Kiếm mỉm cười hỏi.
"Tất cả đàn ông tao nhìn thấy, đều phải chết! Vận mệnh mọi người đều nằm trong tay tao, sống hay chết, đều do tao quyết định!"
Trong hành lang, từ cửa vào tầng hầm, truyền ra một âm thanh lạnh lùng, giống như một lời tiên đoán của tử thần, vang lên bên tai mọi người.