Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 276: CHƯƠNG 276: KẾ HOẠCH NUÔI DƯỠNG TIỂU LILO

"Chị Thanh Lam hai ngày nay có nhiều vụ án phải theo, đã đi làm rồi! Còn em Cảnh Hàn thì đi thăm sư phụ là Bạch Trần am chủ, vẫn chưa về!"

Giai Giai thấy Lục Minh an toàn trở về, vui mừng khôn xiết, nàng không để ý có nhiều người ở đây, ôm lấy Lục Minh không buông.

Bởi vì biết hắn cùng Ôn Hinh phu nhân bị cường đạo tập kích, trở về từ cửa tử, cho nên Lâm Vũ Hàm cùng Nhan Mộng Ly cũng xúc động muốn ôm Lục Minh.

Nhưng, nhiều người như vậy, thật sự là quá ngượng ngùng.

Nhan Mộng Ly nhìn Lục Minh, rồi quay sang trò chuyện với Ôn Hinh phu nhân, giả vờ như không để ý. Còn Lâm Vũ Hàm thì dùng đôi bàn tay trắng nhỏ của mình đánh nhẹ lên vai hắn, vui vẻ hỏi hắn có mua đủ đồ trong danh sách hay không. Lục Minh làm sao mà có thời gian mua đồ, nhưng cũng nhờ Vương tổng và Lại béo, nên phỏng chừng cũng không thiếu nhiều lắm, cho nên véo mũi nàng, cười nói:

"Đồ thì mua đủ rồi, nhưng có người nào đó thiếu anh không ít tiền, phải tính lãi thôi, nếu như không trả nổi, thì mượn tạm con gái nhà người ta để trừ nợ!"

"Đánh chết bây giờ chứ mà dám mượn à! Woa, quả thật rất nhiều đồ!"

Lâm Vũ Hàm nhìn thấy mấy cái rương lớn, vui mừng reo lên.

Lần trước mặc dù nàng cũng đi Hong Kong, nhưng lúc đó bởi vì Lục Minh đang sốt cao chưa tỉnh, nên nàng lo lắng gần chết, làm gì còn tâm trạng đi mua sắm.

Sau này lại đi, nhưng đi như gió về cũng như gió, chưa kịp mua gì thì đã bị Trầm Khinh Vũ cùng Niếp Thanh Lam các nàng gọi về gấp, trong lòng tiếc nuối vô cùng. Bây giờ Lục Minh mang về một mẻ lớn gần mười cái rương, trong đó có ít nhất ba bốn cái là dành cho nàng, làm sao mà nàng không kích động được chứ?

Nàng vui vẻ ngồi làm tài xế cho Lục Minh, lại bảo hắn ngồi xuống vị trí kế bên ghế lái, vội vàng đến nỗi đưa luôn túi bánh snack cho hắn ăn vặt. Lục Minh cũng lấy vài miếng, sau đó đưa xuống cho Nhan Mộng Ly ngồi phía sau, thấy nàng cứ im im, ngạc nhiên hỏi:

"Mộng Ly, hình như em có tâm sự hả? Sao vậy? Có người ăn hiếp em?"

Nhan Mộng Ly đỏ mặt, vội vàng lắc đầu.

Giai Giai vốn muốn nói, nhưng nàng ta lại dùng mắt bảo Giai Giai đừng nói, dường như không muốn để Lục Minh biết.

"Đội trưởng xinh đẹp của vũ trụ chiến đậu, cô xem đi, có phải là người ngoài hành tinh lại chuẩn bị xâm lược địa cầu của chúng ta? Siêu nhân Gao sẽ không ngồi yên đâu."

Lục Minh đưa tay vuốt ve khuôn mặt đáng yêu của Nhan Mộng Ly, ý bảo nàng yên tâm nói ra.

Lâm Vũ Hàm ngồi bên cạnh lái xe, giả vờ hung dữ cắn lấy ngón tay của Lục Minh.

Nàng dùng cái lưỡi dính đầy đồ ăn của mình ra mà liếm một cái, rồi chu môi nhỏ nhắn ra, làm mặt thách thức Lục Minh, xem hắn có dám vuốt mặt mình hay không.

Lục Minh thấy cô nàng này chịu đùa, cười ha hả, rồi lại vuốt tay lên mặt nàng, sau đó đưa khăn giấy qua.

Lâm Vũ Hàm không dám liếm tiếp, nghịch ngợm chà mặt lên tay của Lục Minh.

Rồi lại cúi đôi môi anh đào xuống, chà miệng mình lên khăn giấy, rồi mới đắc ý nói:

"Chú ý, em là cô gái xinh đẹp tình báo vạn sự thông đáng yêu nhất vũ trụ, anh cứ hỏi em là rõ ràng nhất, chị Mộng Ly có tâm sự, nhưng không liên quan đến anh!"

Nhan Mộng Ly ngồi ở phía sau kêu lên, ý bảo nàng đừng nói cho Lục Minh biết.

Nhưng mà, Lâm Vũ Hàm không quan tâm, cười nói: "Tên đại sắc lang này sớm muộn cũng biết, nói cho hắn biết cũng không sao. Là như thế này, chị Mộng Ly mấy ngày nay phát hiện ra đối diện ký túc xá có một tên rình coi, hắn là một thầy giáo trong trường, mặt ngoài đạo mạo nghiêm trang, nhưng khi trở về phòng thì cả ngày trốn sau rèm cửa sổ dùng ống nhòm nhìn lén chị ấy... cái này không phải là cái đau đầu nhất, vì chị Mộng Ly vốn có nhiều người theo đuổi, bây giờ thêm một tên công tử đào hoa đánh chết cũng không tha theo đuổi, hình như gọi là Triệu Tuấn Hoa, tên này trước kia đã từng theo đuổi Giai Giai, ở Lam Hải là một trong tứ đại sài lang. Chị Mộng Ly gần đây gặp rất nhiều phiền phức, Triệu Tuấn Hoa còn có con của lão hiệu trưởng, và ông thầy giáo dị thường kia ngầm cấu kết với nhau! Tên xấu xa, nói cho anh biết, người theo đuổi chị Mộng Ly rất rất nhiều đó, có thể xếp thành một hàng dài gần mấy km, cứ như là một dàn quân đội bước qua Thiên An Môn vậy, đứng kẹt cổng đại học Lam Hải, tiến hành duyệt binh!"

"Không có, không có chuyện này đâu!"

Nhan Mộng Ly xấu hổ, vội vàng phủ nhận chuyện này.

"Haha, có nhiều người thích không phải là xấu, vậy chứng minh rằng em lớn lên xinh đẹp, nếu đổi lại là một cô gái xấu xí, thì người khác chẳng thèm liếc nhìn đâu!"

Lục Minh quay đầu lại nhìn Nhan Mộng Ly cười nói:

"Nếu như bận rộn quá, thì cứ gọi điện cho anh! Chuyện khác thì không nói, chứ đánh người là sở trường của anh, mà anh lại rất thích lo chuyện bao đồng!"

"Không cần... không cần đâu!"

Nhan Mộng Ly vội vàng khoát tay.

"Không cần đâu, theo em nghĩ, để cho anh ấy giả làm bạn trai của chị đến trường đi một vòng, làm cho mấy tên này mất hết hy vọng, như vậy sẽ không còn làm phiền chị nữa."

Lâm Vũ Hàm cho Nhan Mộng Ly một lời đề nghị.

"Những người đó cứ mặc kệ bọn họ, không có chuyện gì đâu."

Nhan Mộng Ly liếc nhìn Lục Minh một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu.

Nếu như không có chuyện Niếp Thanh Lam nhờ Lục Minh làm bạn trai giả, cuối cùng trở thành bạn trai thật, thì có lẽ nàng đã cân nhắc đến việc nhờ Lục Minh làm bạn trai đến trường đi dạo một vòng, để cho mấy tên mặt dày kia biết khó mà rút lui. Nhưng Nhan Mộng Ly nghĩ đến cảnh Niếp Thanh Lam từ giả thành thật, nếu mình tìm hắn giúp, nhờ hắn làm bạn trai giả, e rằng không ổn, cho nên cuối cùng vẫn từ chối.

Lục Minh cau mày lại, thầm nghĩ lúc nào rảnh rỗi phải đến giúp Nhan Mộng Ly đuổi mấy con ruồi này đi chỗ khác.

Một mỹ nhân cổ điển, một thiên sứ lạc lối tuyệt sắc, nếu như bình thường thì không sao, bây giờ có nhiều ruồi bu đến như vậy, thật đúng là nên lo lắng cho nàng...

Nhan Mộng Ly không mở miệng, thì hắn cũng không thể thể hiện sự nhiệt tình, cảm thấy chỉ cần âm thầm chuẩn bị vài việc, âm thầm giải quyết giúp nàng là được.

Về đến nhà, Ôn Nhu đã ôm tiểu Đậu Đậu đứng ở cửa chờ.

Dù sao nàng vẫn thấy Lục Minh chướng mắt, cảm thấy người này đi Hong Kong trở về rồi vẫn là đại sắc lang.

Một chút thay đổi cũng không có. Chờ khi tiểu Đậu Đậu nhảy tót từ trên người xuống, nàng mới mặc kệ Lục Minh giật lấy túi bánh snack.

Ôn Nhu cảm thấy rằng mình giúp tên đại sắc lang trông nhà lâu như vậy, ít nhất phải nhận của hắn một triệu đô la tiền công mới đúng. Bây giờ hắn không có tiền, lấy túi bánh của hắn cũng là đã quá hời cho hắn rồi. Lục Minh cũng không ngạc nhiên với thái độ của nàng, nếu nàng ta vui mừng khi thấy mình, đó mới là kỳ quái! Nhưng mà hắn phát hiện ra cô nàng vẫn đi theo sau lưng mình, nghĩ thầm, không phải cô nàng này rất ghét mình sao? Tại sao lại đi theo mình chứ? Vì vậy ngạc nhiên nhìn nàng, không ngờ nghe Ôn Nhu nói một câu, suýt chút nữa đã khiến Lục Minh ngã ngửa, bởi vì Ôn Nhu nói thế này:

"Đường đậu trong nhà đã ăn hết rồi, sao anh không làm cái mới đi, hai ngày nay tôi chẳng có gì để ăn rồi đó!"

"Đường đậu?"

Lục Minh trợn tròn mắt, đường? đậu? Cái gì vậy? Cuối cùng nhớ lại đó là lục thần hoàn đồng hoàn, suýt ngất xỉu.

Tại Hong Kong, mười viên "lục thần hoàn đồng hoàn" cùng với một túi "cửu chuyển dưỡng nhan dịch" cũng được mua với giá là mười triệu đó, nàng ta lại xem nó là đường đậu, Trời ơi là trời, cái... cái này đúng là khó đỡ quá!

Lục Minh phỏng chừng tiểu nha đầu Ôn Nhu này ít nhất hai, ba năm nữa mới phát dục.

Ăn nhiều lục thần hoàn đồng hoàn như vậy, cho dù không có tác dụng cải lão hoàn đồng, thì thân thể cũng sẽ duy trì trạng thái không thay đổi hoặc là phát dục cực chậm. Hai cái bánh bao của nàng muốn nở nang? Phỏng chừng ít nhất cũng phải là mấy năm nữa mới được như mấy em lilo! Lục Minh nhào tới nắm lấy cổ tay của Ôn Nhu, sờ mạch môn của nàng, truyền một chút chân khí vào cơ thể nàng để dò xét. Quả nhiên, hắn phát hiện ra trong cơ thể của nàng tích tụ rất nhiều tinh hoa linh khí, phỏng chừng cái tuổi mười sáu của nàng sẽ còn giữ được rất lâu, chờ đến khi tinh hoa linh khí tiêu hao hết thì cơ thể mới có thể phát dục trưởng thành.

Nếu như nàng cứ tiếp tục ăn lục thần hoàn đồng hoàn như vậy hoài, thì thân thể sẽ duy trì trạng thái không thay đổi, vẫn giữ bộ dáng của một tiểu nha đầu!

"Có phải ăn nhiều đường đậu quá thì thân thể không tốt?"

Ôn Nhu có chút lo lắng, mặc dù thấy Lục Minh chướng mắt, nhưng vẫn tin tưởng vào y thuật của hắn.

"Không sao đâu, đó là thuốc bổ, ăn bao nhiêu cũng chẳng ngại gì..."

Lục Minh biết rõ nha đầu này rất hâm mộ những người ngực lớn, hắn quyết định lập kế hoạch nuôi dưỡng tiểu lilo, làm cho nàng sống tám mười năm trong kiếp ngực lép, vì thế cười nói:

"Thân thể của em tốt lắm, không có vấn đề!"

"Đó là đương nhiên, còn cần anh nói!"

Ôn Nhu cảm thấy tay bị hắn chạm vào có chút nóng lên, dường như có dòng điện chạy qua, vội vàng hất tay.

Nàng cũng hiểu sau khi ăn cái viên "đường đậu" kia thì thân thể tốt hơn trước kia nhiều.

Hơn nữa ngày càng cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, cả ngày bay nhảy chẳng biết mệt, trước kia thường hay ngủ gục, bây giờ lúc nào cũng tỉnh táo. Tóm lại là, sau khi ăn "đường đậu" xong, nàng cảm thấy thân thể thay đổi theo chiều hướng hoàn mỹ hơn. Cũng bởi vì như vậy, cho nên nàng mỗi ngày đều cắm đầu ăn, hy vọng giữ được cảm giác tốt đẹp này.

Nguyên nhân thứ hai chính là, nàng nhìn thấy Lục Minh không hạn chế các cô gái ăn, chứng tỏ rằng sau khi ăn lục thần hoàn đồng hoàn vào không có vấn đề, cho nên nàng cắm đầu ăn, ăn còn nhiều hơn những người khác, nàng cảm giác sau khi mình lớn lên, chắc chắn sẽ xinh đẹp hơn mọi người.

Nhưng mà, Ôn Nhu không nghĩ rằng, bản thân chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, chỉ là một tiểu nha đầu chưa phát dục.

Người khác duy trì thanh xuân đương nhiên không có vấn đề, nàng lại muốn giữ gìn bộ dáng tiểu lilo chưa phát dục này, thật là... hết nói nổi!

"Vậy làm cho tôi thêm một ít..."

Hai ngày nay Ôn Nhu không ăn, nên có chút thèm, nghĩ thầm rằng giúp hắn trông nhà, ăn vài viên "đường đậu" cũng là hợp lý.

"Vâng, vâng... bà nội nhỏ, bây giờ con không còn nhiều, cho bà ba viên, sau này sẽ làm thêm nhiều một chút."

Lục Minh quyết định khởi động kế hoạch nuôi dưỡng tiểu lilo, cho cô nàng Ôn Nhu này ăn thật nhiều, dù tốn bao nhiêu lục thần hoàn đồng hoàn cũng không sao, hắn không hề tiếc, quyết tâm để nàng ăn, ăn cho thật nhiều vào, sau đó nhìn cặp ngực lép kẹp như bánh xếp của nàng, chờ ngày nàng hối hận!

Một ngày nào đó, cô nàng này sẽ cầu xin mình!

Cứ từ từ chờ, không vội, không vội!

Tiểu Đậu Đậu nhào vào lòng Ôn Hinh phu nhân, làm nũng một hồi, lại nhảy xuống, lao đến ôm ấp Lục Minh.

Khi Lục Minh ôm nó, trong lòng có một cảm giác kỳ quái... Avrile là xử nữ, như vậy thì sẽ có mùi hương xử nữ, mà Ôn Hinh phu nhân lại có mùi này, hẳn cũng là xử nữ mới phải. Nhưng vấn đề là, nàng ta sinh tiểu Đậu Đậu ra bằng cách nào? Trên thân thể của tiểu Đậu Đậu có hào quang sáng chói giống hệt nàng, cảm giác hai người này đúng là mẹ con. Tiểu Đậu Đậu không thể là con nhặt về nuôi, càng không phải là con của vợ cũ... Đau đầu quá, rốt cuộc là sao đây??

Có lẽ, đây là bí mật mà Ôn Hinh phu nhân và Trầm Khinh Vũ gạt mình.

Hy vọng có một ngày, các nàng sẽ nói bí mật này cho mình biết.

Lục Minh thấy các cô gái giúp mình thu dọn đồ đạc, quyết định lấy điện thoại ra gọi cho Hoắc yêu nữ, bởi vì khi hắn nhìn cặp ngực bánh xếp của Ôn Nhu, chợt nhớ đến cặp ngực 36D của nàng....

Nếu có một ngày nào đó, mình ôm một bên là bộ ngực 36D, một bên là bộ ngực bánh xếp của tiểu lilo, vậy thì đúng là cuộc sống đầy hương diễm!

Vừa mới móc điện thoại ra, thì Nữ hoàng bệ hạ Mục Thuần gọi đến. Lục Minh trong lòng khẽ động, nếu như có một cặp ngực lớn hơn ngồi ở giữa, thì chẳng phải càng thêm mỹ mãn sao? Nhưng mà suy nghĩ này chợt lóe lên, liền nhớ đến cha của nàng, đại gian cẩu Mục Chi Hiển, Lục Minh choáng váng, quyết không dây dưa với Mục Thuần, nếu không, cuộc đời sẽ gặp vô vàn bất hạnh!

"Nữ hoàng bệ hạ vĩ đại, kỵ sĩ của Người vừa mới về, xin Người cho hắn nghỉ ngơi một lát!"

Lục Minh ấn nút nghe xong, liền nói với nàng bằng giọng điệu ra vẻ thần thánh, bỗng nhiên nghe tiếng khóc nức nở:

"Nhanh đến cứu mạng, có người muốn giở trò với em!"

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!