Lục Minh vội vàng rửa tay lần nữa, đang muốn mở cửa bước ra, Thu Diễm Thường nằm bất động trên giường hồi lâu bỗng nhiên vớ lấy cái gối ném về phía hắn.
Vừa thấy Lục Minh không để ý đến mình, nàng lại cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, nhưng vì có sợi dây gắn liền nên vừa ném ra đã rơi xuống đất.
Thu Diễm Thường thấy hắn sắp đi, bất chấp chưa kịp mặc quần áo, lấy ga trải giường quấn quanh người, cầm gạt tàn thuốc lá đuổi theo, hét lớn:
"Lục Minh, tên nông dân đáng chết nhà ngươi, ta liều mạng với ngươi! Nằm mơ đi, mau xóa hết những gì ngươi đã chụp bằng điện thoại đi, tên biến thái nhà ngươi, ta đánh chết ngươi. . ."
Bên này, Lục Minh vừa mở cửa phòng, hắn định đóng sầm cửa lại một cái, làm cho cô nàng Thu Diễm Thường não hỏng này tỉnh táo lại một chút.
Có những bức ảnh đặc sắc vừa chụp được, phỏng chừng nàng không dám nói ra chuyện của mình.
Thu Diễm Thường hổn hển cầm gạt tàn đuổi theo, giơ tay định đập hắn. Đúng lúc này, căn phòng đối diện cũng có một người đàn ông trung niên mặt mày hồng hào, mặc tây trang, đi giày da mở cửa bước ra. Trong nháy mắt mở cửa, còn thấy có một mỹ nữ chỉ mặc áo ngủ làm nũng vẫy tay chào hắn.
"Cha, cha, sao cha lại ở đây?"
Thu Diễm Thường kinh ngạc đến ngây người, nàng phát hiện người đàn ông trung niên bước ra từ cánh cửa đối diện chính là cha mình.
"A. . . Tiểu Thường, là, là con à. . ."
Người đàn ông trung niên vừa bước ra kia còn hoảng sợ hơn, khi thấy rõ là con gái mình, mặt ông ta cực kỳ lúng túng, chợt lại che giấu nói:
"Cha tới đây, khụ khụ, tìm một đồng chí, khụ, cô ấy là nhân viên của chúng ta, bị bệnh nên cha đến thăm, cũng tiện thể tìm hiểu công việc của cô ấy một chút. Các con, vị này chính là Lục Minh mà con nói đấy à? A, Lục Minh, cháu lớn lên khác hẳn trong ảnh, lúc trước ta còn gọi điện cho Liên Trường hỏi thăm các cháu, khụ, chỉ là mấy năm nay bận công việc quá, cũng chưa kịp đến thăm các cháu. . . Hai đứa cứ nghỉ ngơi cho tốt nhé, ta còn có việc phải đi!"
"Cha thật là đồ trăng hoa. Con phải mách mẹ!"
Thu Diễm Thường tức giận đến run người. Ở chỗ này gặp ai không gặp, lại gặp phải cha.
Nàng đã quên chuyện của mình, trút hết lửa giận lên đầu cha mình.
Đều là cha sai. Nếu như không phải cha háo sắc, hẹn hò với phụ nữ ở đây, sẽ không có lỗi với mẹ, cũng sẽ không thấy mình làm trò hề. Đều là cha sai! Thu Diễm Thường đang định cầm gạt tàn ném đi. Lục Minh giơ tay đoạt lấy, tức giận nói:
"Ầm ĩ đủ rồi đấy!"
Hắn định giơ tay tát nàng. Người đàn ông trung niên vội vàng kéo tay hắn lại, nói một tràng khuyên nhủ:
"Đừng đừng đừng, Lục Minh. Chuyện gì cũng từ từ. . ."
Thu Diễm Thường giận dữ, hét lên một tiếng:
"Hai người các ngươi đều là tên khốn nạn lớn. Ta phải mách mẹ!"
Nàng dùng sức đóng sầm cửa lại. Tiếp đó, bên trong lại mơ hồ truyền ra tiếng khóc. Người đàn ông trung niên rất xấu hổ, nhưng rất nhanh khôi phục lại vẻ mặt, vỗ vai Lục Minh, nhẹ giọng nói:
"Đứa con gái bảo bối này của ta, có chút hư hỏng, đều là do mẹ nó chiều hư. Từ nhỏ tựa như một công chúa, cả nhà ta đều hận không thể nâng niu như công chúa trong lòng bàn tay mà nuôi lớn. Cháu là con trai của Liên Trường, cũng là bạn của nó. Ta rất vui mừng và cũng yên tâm. Hai đứa có chút ầm ĩ, ta và mẹ nó đều hiểu rõ. Người trẻ tuổi mà, ai cũng có cá tính riêng."
". . ."
Lục Minh thầm đổ mồ hôi, nghĩ thầm con gái của ông có cho tôi cũng không thèm, não hỏng đến mức kinh khủng như vậy, ai chịu nổi nàng!
"Bất quá, nếu như cháu nổi cáu, có thể đánh, nhưng đừng nặng tay, nó là con gái, thân thể rất mềm mại, tin rằng cháu cũng hiểu rõ."
Người đàn ông trung niên nhìn hai bên một chút, lại nói nhỏ với Lục Minh:
"Các cháu người trẻ tuổi, có lẽ là thích chơi trò kích thích gì đó, nhưng mà phải chú ý khống chế, số lượng vừa phải, đừng quá độ, tuổi còn trẻ đã đem thân xác chơi đùa đến hư hỏng cũng không tốt. . . Cũng phải chú ý tránh thai, khụ, tin rằng cháu cũng hiểu, chú cũng không nói nhiều, có thời gian cháu hãy dỗ dành nó, nó chỉ là một tiểu cô nương thôi mà, dỗ dành nhiều một chút là được. Chú còn có việc, khi nào rảnh cháu hãy gọi điện cho chú nhé!"
Người đàn ông trung niên nhét một tấm thẻ vào tay Lục Minh, vội vàng chuồn đi.
Lục Minh cảm thấy cặp cha con này đúng là "bảo bối", cha háo sắc, con gái não hỏng, không biết mẹ nàng sẽ thế nào, nếu như có thêm một bà mẹ quái dị nữa, đó chính là tổ hợp không chê vào đâu được.
Xuống đến tầng 9, Niếp Thanh Lam từ xa thấy Lục Minh trở về, vẫy tay chào tạm biệt vợ Vương đổng, rồi bước tới đón hắn.
Đầu tiên là ngửi ngửi người hắn, lại kéo hắn đến một góc ngồi xuống, nhìn đồng hồ rồi nói:
"Lục Minh, anh vượt quá thời gian quy định, hơn nữa trên người có mùi phụ nữ, phiền anh giải thích."
"Có thể giải thích, vấn đề là bây giờ không tiện."
Lục Minh lấy điện thoại ra, mở file ảnh, Niếp Thanh Lam vừa nhìn thấy khuôn mặt đặc sắc của Thu Diễm Thường, nhất thời khẽ gắt lên, thò tay nhéo Lục Minh, ý là sẽ nghiêm phạt. Nàng không dám mở điện thoại ra, rất sợ ánh mắt của toàn bộ đại sảnh sẽ đổ dồn về, mới hơi do dự, kiểm tra những hình ảnh Lục Minh đã lưu lại một chút, phát hiện không có ảnh khỏa thân của Thu Diễm Thường, kỳ quái hỏi:
"Làm sao lại không có ảnh chụp?"
"Anh cũng không phải Trần Quan Tây, chụp một bức chỉ là để đe dọa nàng đừng lắm miệng mà thôi, anh không có hứng thú chụp ảnh."
Lục Minh cười to.
Kỳ thực hắn có nghĩ tới chụp vài tấm ảnh, có điều Niếp Thanh Lam khẳng định sẽ kiểm tra vật chứng, cho dù có ảnh chụp cũng sẽ bị nàng xóa đi, hơn nữa nàng còn có thể chịu chút ghen tuông, cứ thẳng thắn lấy lòng nịnh hót nàng một chút thì hơn.
Chẳng qua nàng xem thấy ảnh Lục Minh chụp có tới chín phần là mình, có khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, có lúc xuống lầu, có khi chật vật vào bếp, cũng có lúc ngủ say trong mộng đẹp, từng chút từng chút trong sinh hoạt của mình, đều bị hắn chộp được và chụp lại hết. Còn lại vài tấm ảnh, chính là ảnh của các nàng Cảnh Hàn, Giai Giai, Chúc Tiểu Diệp, Ngu Thanh Y, nhưng 99% ảnh trong điện thoại, đều là nàng. . . Trong lòng thoáng cái ngọt ngào, không nhịn được ôm hắn, nhanh chóng hôn hắn một cái.
Vui mừng xem đi xem lại hết lần này đến lần khác, nhớ lại từng khoảnh khắc trong sinh hoạt lúc đó, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Niếp Thanh Lam càng xem càng đắc ý.
Không ngờ, người này thật là có lòng, chụp nhiều ảnh sinh hoạt của mình như vậy.
Có ảnh mặc cảnh phục. . . Có ảnh mặc quần áo bình thường. . . Có lúc ngang bướng, cả lúc mặc váy cũng có, thậm chí còn có ảnh mặc đồ lót, nếu là bình thường, thấy hắn chụp ảnh mình mặc đồ lót, khẳng định sẽ cho hắn một quyền. Nhưng mà bây giờ, trong lòng thực sự vui mừng, chỉ là hờn dỗi liếc mắt một cái, thưởng cho hắn một cái lườm nguýt, thân thể hơi nghiêng, dựa vào vai hắn, giơ điện thoại lên, cùng nhau xem với hắn, trong miệng không ngừng phê bình hắn chụp tấm này không đẹp, chụp tấm kia quá tệ.
Lục Minh nói chụp không đẹp thì xóa đi.
Bất mãn.
Hắn nếu thật sự dám xóa, nàng sẽ bóp chết tươi hắn, chụp không đẹp thì chụp nhiều nữa, chụp ra cái đẹp nhất, xóa làm gì, thẻ nhớ không đủ chứa thì lưu vào máy vi tính bảo tồn vĩnh cửu, nếu không liền mua một thẻ nhớ có dung lượng cực lớn. . .
"Rốt cục tìm được ngươi rồi, hung thủ giết người!"
Có một giọng nói lạnh như băng đánh vỡ thế giới ngọt ngào của hai người, Lục Minh cùng Niếp Thanh Lam ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện có một nữ tử mặc y phục váy màu đỏ hồng đứng trước mặt, dưới chân nàng là một đôi giày da ống dài màu đỏ, tóc cắt ngắn như nam sinh, giữa trán có một vệt ấn màu đỏ hồng, trông cả người tựa như một hỏa diễm nữ lang.
"Ngươi không biết rằng quấy rối người khác là rất vô giáo dục sao?"
Niếp Thanh Lam nhìn Lục Minh, phát hiện hắn không nhận ra nàng, lập tức giơ môi châm biếm lại.
"Thân là cảnh sát, ngươi hẳn là phải trừ bạo an dân, loại hung thủ giết người này, ngươi không bắt hắn lại, còn cùng hắn thân mật, xem ra cũng là cảnh sát cấu kết với cướp, trắng đen cùng một giuộc."
Hỏa diễm nữ lang toàn thân đỏ au bỗng nhiên lạnh lùng cười rộ. Nàng không đấu võ mồm với Niếp Thanh Lam, mà là gắt gao trừng mắt nhìn Lục Minh.
Ánh mắt như kiếm, hận không thể trừng mắt đến chết Lục Minh.
Lục Minh có cảm giác giống như mình là kẻ giết cha của nàng chẳng khác nào. . .
Hắn bình thản nói:
"Vị tiểu muội này, cô nói ai là hung thủ giết người? Phải biết có thể ăn bậy nhưng có một số lời không thể nói bậy được, cô không có bằng chứng, còn tới nơi này nói bậy, chúng ta còn dễ tính đó, đổi lại thành người khác, rất có thể đã tố cáo cô tội phỉ báng rồi!"
Lúc này, có một lão nhân râu tóc bạc phơ mang vẻ tiên phong đạo cốt đi tới.
Giọng nói của hắn chứa sự uy nghiêm của bậc trưởng giả, trầm giọng như sắt, nói:
"Hóa ra, ngươi chính là Tử Thần giết chết Bạch Hạc. Người trẻ tuổi, có chút bản lĩnh, cũng không nên quá đắc ý, trưởng bối trong nhà ngươi lẽ nào không dạy ngươi, làm người phải khiêm tốn cẩn thận sao?"
Lục Minh nghe xong cười cười, đứng lên, ý bảo Niếp Thanh Lam đứng ra phía sau mình, lại mỉm cười nói với lão nhân râu tóc bạc phơ:
"Tiền bối đức cao vọng trọng như ngài, xin đừng nói giống con nhóc não hỏng kia như thế chứ! Nàng có thể nói là trẻ người non dạ, nhưng mà tiền bối ngươi ăn mắm ăn muối nhiều hơn nàng, bước qua cầu cũng nhiều hơn nàng, mà có vẻ não hỏng còn nặng hơn nàng, thế này cũng không giống phong thái vốn có của tiền bối chút nào."
"Ngươi nói ai là con nhóc?"
Hỏa diễm nữ lang kia vô cùng phẫn nộ, ánh mắt hận không thể hóa thành kiếm sắc, xuyên thủng thân thể Lục Minh.
"Hình như có con ruồi bay qua. . ."
Lục Minh không nhìn nàng, duỗi tay khua khua trong không trung, tựa hồ đang đuổi con ruồi.
"Người trẻ tuổi, mồm miệng rất lợi hại, vậy thì hãy chờ xem!"
Lão nhân râu tóc bạc như tuyết trầm giọng hừ một tiếng, thân thể hơi run nhẹ, một luồng ám kình từ thân thể hắn bạo phát ra, giống như thủy triều cuồn cuộn nhào tới Lục Minh.
Lục Minh ôm lấy Niếp Thanh Lam, khéo léo xoay hai vòng, rồi buông nàng ra.
Phía sau hắn, bình hoa không đổ, nhưng có hơn mười cánh hoa bị ám kình cuộn trào mãnh liệt như thủy triều vừa rồi đánh bay, những cánh hoa mềm mại, lại có thể hơi bị găm vào tường cứng rắn. Niếp Thanh Lam nhìn thấy, sắc mặt đại biến, hai tay gắt gao ôm lấy cánh tay Lục Minh. Lục Minh lại phủi phủi quần áo, cười ha hả nói:
"Quả nhiên không hổ là con cóc ngáp, khẩu khí thật lớn!"
Tuyết Hồ lão nhân thấy Lục Minh khéo léo tiếp được ám kình khí chấn của mình, cũng không nói gì, xoay người chậm rãi bước đi.
Hỏa diễm nữ lang nắm chặt bàn tay, mấy lần muốn xông tới, nhưng cuối cùng cũng nhịn xuống.
Nàng giậm mạnh chân, ném lại một câu:
"Nhìn xem ngươi có thể đắc ý được bao lâu. . ."
Chờ khi lão nhân cùng hỏa diễm nữ lang đi rồi, Niếp Thanh Lam vội hỏi Lục Minh có sao không, sắc mặt cực kỳ lo lắng, kinh hoàng.
Lục Minh khẽ lắc đầu, mỉm cười an ủi nàng: "Yên tâm, anh không sao. Vừa rồi chỉ là thử, lão gia hỏa kia còn chưa sử dụng công phu thật sự! Ta thừa nhận, chân khí của lão gia hỏa này hùng hậu hơn ta gấp mười lần, hơn nữa am hiểu nội công ám kình, có điều anh không sợ hắn.
Hắn cho dù kiêu ngạo, cũng sẽ có chút cố kỵ, không có nắm chắc tuyệt đối, hắn sẽ không xuất thủ. Hắn cùng Bạch Hạc chính là cánh tay trái phải của thái tử? Thực lực thật không tồi, có điều, hắn cũng chỉ là một tảng đá lớn để anh lót chân mà thôi. . ."
"Hắn khác Bạch Hạc, em cảm thấy hắn ít nhất mạnh hơn Bạch Hạc gấp 5 lần."
Niếp Thanh Lam nghe Lục Minh an ủi, sắc mặt vẫn không được tốt lắm.
"Cho dù là mạnh hơn Bạch Hạc gấp 10 lần, hắn cũng không giết được anh! Thanh Lam, anh chỉ lo lắng cho các em, nếu như các em đã có Lộ Quá bà bà bảo vệ, vậy thì anh chẳng sợ ai!"
Lục Minh cười nhạt một cái, công lực của lão già tiên phong đạo cốt này đích xác là không kém, chỉ xét về công lực mà nói, phỏng chừng gần bằng Hình gia gia hoặc lão nhân Trang Thần.
Có điều, Lục Minh thà đồng thời đối chiến với hai người như lão già này, cũng không nguyện ý đối đầu một mình lão nhân Trang Thần.
Trong cảm giác của hắn, Hình Thiên Phong cùng Chiết Dực Thiên Sứ đang ẩn núp thật sâu, càng khiến Lục Minh cố kỵ hơn.
Còn giống như lão nhân râu trắng ỷ vào công lực thâm hậu mà coi thường thực lực của tiểu bối kia, Lục Minh không sợ chút nào, hắn chưa bao giờ sợ cường địch, nếu như địch nhân cường đại đến đáng sợ, thì Lục Minh lại cao hứng nhất, một là có thể khiêu chiến rèn luyện, đồng thời vượt qua đối thủ; hai là tranh đấu chân đao minh thương, so với việc đâm sau lưng đả thương người, càng khiến Lục Minh an tâm hơn. Trái lại, nếu như đối thủ là hổ và săn báo am hiểu đánh lén, thì Lục Minh mới phải cảnh giác nhất.
Khi giết chết Bạch Hạc, Lục Minh do dự nhiều lần.
Nếu như hắn bày ra thực lực cực mạnh, dư sức giết chết một tên Bạch Hạc, nhưng cuối cùng hắn không làm như vậy, mà vẫn tỏ ra yếu kém.
Bởi vì hắn biết, Bạch Hạc chỉ là một hòn đá lót đường lớn một chút mà thôi, chướng ngại vật thực sự của hắn, là Chiết Dực Thiên Sứ giảo hoạt ẩn nấp và Hình Thiên Phong thâm tàng bất lộ! Đương nhiên, thái độ của Lục Minh vẫn cường thế hơn trước đây rất nhiều, nguyên nhân chủ yếu là có người bảo vệ cho các cô gái, có Lộ Quá bà bà, hắn hoàn toàn có thể buông tay, đại triển quyền cước!
"Nhìn kìa, người đàn ông kia, đó là thái tử. . ."
Niếp Thanh Lam thấy mấy người đàn ông trung niên vây quanh một thanh niên tướng mạo tuấn lãng, mắt sao mày kiếm bước vào đại sảnh, lập tức nhẹ giọng nói cho Lục Minh biết mục tiêu đã xuất hiện.
Người này chẳng những cao to anh tuấn, hơn nữa nụ cười chói lọi như ánh mặt trời, thái độ thân thiện, thấy bất cứ ai cũng khẽ gật đầu, lại vẫn duy trì nụ cười như gió xuân ấm áp.
Đối với các nữ sĩ, thái độ của hắn nho nhã lễ độ, cử chỉ khéo léo, ăn nói ưu nhã.
Một đường bước vào giữa đám đông, cũng không cần cố ý đi ở phía trước mọi người, cũng lập tức trở thành tâm điểm của toàn bộ đại sảnh, ngay cả đám quan lớn, thị trưởng, phó thị trưởng bên cạnh đều trở thành nền cho hắn. Lục Minh nhìn hắn, lại nhìn Chung Tử Uy, phát hiện hai người có chút tương tự, nhưng Chung Tử Uy với danh hiệu Trí Hồ so với thái tử kia, kém quá xa. Nếu như nói Chung Tử Uy là đom đóm, vậy thái tử chính là đèn điện (Tuyết Hồ mới là mặt trời)!
Tuy rằng cũng rất xuất sắc, đều phát ra ánh sáng, nhưng độ sáng tuyệt đối không giống nhau!
"Thái tử ở kinh thành này cũng có võ công, hơn nữa không kém. . . Con mắt của hắn có tử mang nhàn nhạt tiết ra, hẳn là do tu luyện tà công nào đó học cấp tốc."
Lục Minh phát hiện thái tử này cũng không đơn giản, thực lực vượt xa Niếp Thanh Lam, phỏng chừng cùng đám người Tàn Dương và Lạc Vân sàn sàn như nhau, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút.
Dựa theo thân phận sống an nhàn sung sướng như hắn, không có khả năng giống bọn Tàn Dương và Lạc Vân luyện công gian khổ như vậy.
Hơn nữa con mắt kia của hắn có tử mang tà sát mơ hồ tiết ra, phỏng chừng thái tử này chính là đi đường tắt. . . Lục Minh trên phương diện võ công, cũng không coi trọng thái tử ở kinh thành này, bất luận tên thái tử này trâu bò đến đâu, hắn cũng không có khả năng vượt qua mình.
Mặc dù thái tử đi đường tắt học tà công cấp tốc, nhưng so với mình sau kỳ ngộ hấp thu chuyển hóa năng lượng ngọc thạch thành Tiên Thiên chân khí, kết quả chỉ có một, đó chính là chênh lệch với mình càng ngày càng lớn, cuối cùng hoàn toàn bị mình bỏ xa, hắn ngay cả cơ hội hít bụi phía sau mình cũng không có!
Điều duy nhất có chút cố kỵ chính là, chỉ sợ người này cũng là một con rắn độc âm hiểm giảo hoạt.
Hắn sẽ không đối đầu trực diện với mình!
Một khi gây khó dễ, khẳng định là âm mưu quỷ kế, là bẫy rập trí mạng. . . Điểm này, mình phải cẩn thận đề phòng!
Thái tử kia đối với việc Niếp Thanh Lam và Lục Minh nhìn hắn hình như có cảm ứng, sau khi nhìn qua, hơi kinh ngạc, không hề tức giận, nhưng trái lại, ngoài dự đoán của mọi người, hắn lại gật đầu, thậm chí còn mỉm cười với hai người.
"Anh cảm thấy thế nào?"
Niếp Thanh Lam cảm thấy thái tử hẳn là kình địch của Lục Minh, nàng mang chút lo lắng hỏi thăm:
"Lục Minh, anh có nắm chắc không?"
"Dưới vũ lực tuyệt đối, tất cả âm mưu đều là trò cười!"
Lục Minh nhẹ giọng nói:
"Kẻ địch hiện nay sẽ không động thủ, bọn họ sẽ cẩn thận thăm dò anh, chờ bọn hắn thăm dò xong thì, phỏng chừng khi đó anh đã luyện thành tầng thứ hai, thứ ba của Thập Bát Khổ Địa Ngục, thậm chí còn cao hơn, đến lúc đó, dưới vũ lực tuyệt đối, anh giết bọn họ trong nháy mắt cũng là có thể! Thanh Lam, không cần lo lắng, anh đã sớm chuẩn bị một món đại lễ, chỉ chờ thời cơ thích hợp, liền tiễn hắn một đoạn đường cuối cùng..."
"Có người tới!"
Niếp Thanh Lam gật đầu, hai người còn chưa ngồi xuống, bỗng nhiên có một người đàn ông béo vẻ mặt tươi cười đã đi tới.
Người thiện không đến, người đến không thiện.
Người này là ai?
✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch hay