Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 33: CHƯƠNG 33: THỊT

Gã sát thủ cười lạnh thu súng lại, đạp ga, chiếc xe lao vút đi. Từ gương chiếu hậu, gã nhìn thấy người thanh niên trúng đạn đang gục xuống.

Tên tiểu tử này khẳng định là người thân của nữ cảnh sát, hoặc có thể là bạn trai của cô ả.

Đưa hắn lên tây thiên so với tên xui xẻo bị cắt cổ, có lẽ càng khiến cảnh sát sợ hãi hơn... Nếu không, bọn họ cho rằng bắt vài tên tiểu tốt xung quanh là có thể hoan hô thắng lợi rồi sao? Hắc bạch lưỡng đạo, ai đi đường nấy, bọn họ đừng có vọng tưởng vượt ranh giới, nếu không, dùng súng nói với bọn họ, ai là người không được động vào!

Ngồi trong chiếc Toyota Corolla màu trắng là gã sát thủ lạnh lùng, trên mặt đeo kính đen. Gã đưa xe vòng qua một khúc cua, rồi đánh xe vào một vị trí trong bãi đỗ xe, chậm rãi chuyển sang ngồi vào một chiếc Toyota Land Cruiser màu đen khác, sau đó đi ra bằng cửa khác.

Gã chạy xe rẽ qua mấy ngã tư, thấy không có gì khác thường, mới lái xe vào khu vườn của một khu dân cư nhỏ, thoải mái đỗ xe rồi từ từ đi lên. Dùng thang máy lên tầng 19, ra khỏi thang máy, đứng ngoài hành lang một lúc, nhận thấy hai thang máy đều đang yên lặng, mới yên tâm gõ cửa.

"Anh Lý, anh vất vả rồi..."

Cửa vừa mở, một nam tử đeo kính trông rất văn nhã nhìn sát thủ mỉm cười nói.

"Anh Điền Trung, kỹ thuật cắt cổ họng của anh thật là đỉnh cao, tên đó đau khổ giãy giụa suốt 10 phút, mới từ từ tắt thở. Tuyệt vời, loại phương pháp giết người này có thể được gọi là nghệ thuật!"

Gã sát thủ hướng về gã nho sinh đeo kính giơ ngón tay cái lên, miệng không ngừng khen ngợi.

Gã nho sinh đeo kính đẩy đẩy gọng kính, khiêm tốn cười nói:

"Đâu có, anh Lý quá khen rồi, ngược lại phương pháp dùng súng của anh mới khiến người ta kính phục. Đúng rồi, trên đường anh Lý quay lại, có xảy ra điều gì ngoài ý muốn không?"

"Không có."

Sát thủ cười lớn, sau đó lại gật đầu nói:

"Giữa đường nhìn thấy một người là bạn của cảnh sát, tôi thuận tay thịt hắn luôn rồi!"

"Ra là thế... Vậy thì tốt quá."

Nho sinh nam tử được gọi là Điền Trung sửa gọng kính trên mũi, nhàn nhạt nói:

"Nếu như không xảy ra chuyện gì, vậy thì anh Lý, anh có thể yên tâm lên đường!"

"Anh?"

Sát thủ nghe thấy kinh ngạc, lập tức giơ súng lên.

Nho sinh nam tử đang sửa gọng kính đột nhiên biến mất, hai đạo hàn quang nhanh như điện xẹt qua khoảng không giữa hai người.

Gã sát thủ cả người cứng đơ ra.

Nho sinh nam tử tên Điền Trung đó lại đẩy đẩy gọng kính trên mũi rồi cất bước rời đi. Sau lưng gã, chiếc kính đen của gã sát thủ "cạch" một tiếng rơi xuống đất, tiếp đó là ngón tay bị đứt cùng khẩu súng của gã cũng rơi xuống. Sau cùng, từ cổ họng của sát thủ rất nhanh xuất hiện một vệt máu, máu tươi từ miệng vết thương điên cuồng phun ra, bắn xa tới vài mét.

Ánh mắt của gã sát thủ dừng lại với vẻ đầy khủng khiếp và sợ hãi ngay trước khi chết. Gã cứ thế đổ gục xuống sàn, ngã đúng vào vũng máu của chính mình...

"Người Trung Quốc ngu ngốc!"

Nho sinh nam tử tên Điền Trung nhếch môi nở nụ cười lạnh lùng, thò tay ra mở cửa.

Bên ngoài cửa, một người thanh niên đang đứng đối diện cửa.

Trên tay hắn đang cầm một túi đồ, chuẩn bị bấm chuông cửa. Hắn như vô ý phát hiện Nho sinh nam tử mở cửa đi ra, liền quay sang, đưa ra một số bàn chải và kem đánh răng nhiệt tình nói:

"Thưa ông, công ty chúng tôi có mặt hàng mới ra mắt thị trường, miễn phí tặng số lượng lớn cho khách hàng dùng thử, kính mời quý khách dùng thử và góp ý! Mặt hàng của công ty chúng tôi có rất nhiều chủng loại, bao gồm kem đánh răng, bàn chải đánh răng, dầu gội đầu, kem dưỡng da, v.v... các loại vật dụng hàng ngày."

Nếu như gã sát thủ không chết, gã sẽ nhận ra người thanh niên nhiệt tình này chính là Lộ Minh, người mà gã vừa bắn trộm từ phía sau.

Nhưng Nho sinh nam tử thì lại không biết.

Mặc dù ánh mắt chợt lạnh đi, nhưng trên mặt Nho sinh nam tử vẫn có nụ cười lịch sự, nói:

"Ra là vậy... Không tệ, tôi rất thích hàng của cậu!!"

"Ngài thích hàng của công ty chúng tôi? Rất cám ơn ngài! Hôm nay ngài là khách hàng đầu tiên ở khu vực này cười với tôi, tôi rất cảm động! Trước đó, rất nhiều người nhìn thấy tôi liền đóng sầm cửa lại!"

Lộ Minh ra sức đem bàn chải và kem đánh răng nhét cho Nho sinh nam tử, làm như thể hận không thể đem cả cái túi to mà đưa cho gã vậy.

Nghe Lộ Minh nói vậy, trong mắt Nho sinh nam tử ánh sáng lóe lên. Đồ vật trong hai tay áo của gã vừa vô thanh vô tức xuất hiện rồi biến mất.

Gã giơ cao tay lên vỗ vai Lộ Minh, trên mặt là nụ cười ôn hòa nhã nhặn:

"Thật khéo, công trường chúng tôi đang cần gấp số lượng lớn vật dụng hàng ngày, vốn định tới mua ở mấy cửa hàng lớn, cậu đến vừa đúng lúc, hàng cũng không tệ. Đi, theo tôi để biết địa chỉ, ngày mai cậu cho người đưa hàng tới công trường đó, tôi sẽ đăng ký mua hàng dài hạn với cậu, đúng rồi, cậu tên gì?"

Lộ Minh cười tươi như hoa gật đầu đáp lại:

"Tôi tên Hải Lượng, cám ơn ông chủ, cám ơn ngài, rất cám ơn ngài!!"

"Đừng khách sáo, đi theo tôi!"

Nho sinh nam tử đẩy đẩy gọng kính, tự nhiên như là một doanh nhân thành đạt, đường hoàng đi về phía thang máy. Lộ Minh vội vàng bước lên trước giúp gã mở cửa thang máy, làm động tác mời gã vào...

"Đây là vụ mua bán đầu tiên trong tháng này của tôi, tôi nhất định giảm giá 20% cho ngài, ông chủ, ngài thật sự là quý nhân của tôi!!"

Lộ Minh ôm túi bước theo vào thang máy.

Đợi thang máy xuống tới bãi đỗ xe, Nho sinh nam tử đi trước dẫn Lộ Minh tới bên một chiếc Toyota Lexus. Trên mặt nở nụ cười ôn hòa, gã kêu Lộ Minh lên xe.

10 phút sau, gã chở Lộ Minh chạy thẳng ra ngoại ô, đi vào một con đường hẹp, lại chạy thêm 10 phút nữa thì tới trước mấy căn lầu nhỏ.

Nhìn thấy xe của Nho sinh nam tử, người trong mấy căn lầu nhỏ liền đi ra đón. Trong đó có một nam tử to khỏe cung kính hành lễ (kiểu cúi gập người của người Nhật) với Nho sinh nam tử vừa xuống xe, nói:

"Ngài Điền Trung, Đằng Tỉnh các hạ đang đợi ngài ở tầng 9."

"Ngài là người Nhật Bản?"

Lộ Minh vừa xuống xe, nghe thấy nam tử to khỏe nói, trên mặt có chút biến sắc.

"Ha ha, Hải Lượng tiên sinh là thanh niên, Trung - Nhật đã thiết lập bang giao nhiều năm rồi, chúng ta có chung đường bờ biển, là anh em láng giềng, phải chăng nên quên đi thù hận, mọi người dùng tình bằng hữu tương trợ lẫn nhau? Mặc dù tôi là người Nhật Bản, nhưng lại sùng bái văn hóa cổ đại thâm sâu của Trung Quốc, thích đất đai rộng lớn, sản vật phong phú của Trung Quốc. Thậm chí, tôi còn lấy một cái tên tiếng Trung là Trương Triều Nhật!"

Nho sinh nam tử nhìn thấy sắc mặt Lộ Minh không tốt, liền cười lớn, vỗ vai Lộ Minh, cười ôn hòa nói:

"Tôi đến Trung Quốc mở công trường là vì thích sự cần mẫn của người Trung Quốc. Cậu nếu vì tôi là người Nhật Bản mà từ chối làm ăn với tôi, vậy thì cậu thật khiến tôi thất vọng. Trong ấn tượng của tôi, người Trung Quốc đều có tấm lòng rộng lớn, đều là những người bạn nhiệt tình..."

"Đưa Hải Lượng tiên sinh đi xem xưởng gia công của chúng ta, các cậu phải tiếp đón nhiệt tình đấy."

Nho sinh nam tử không đợi Lộ Minh mở miệng, lập tức phân phó cho thủ hạ. Sau đó gật đầu cười hữu hảo với Lộ Minh, nói:

"Hải Lượng tiên sinh, tôi còn bận chút việc, tạm thời xin thất lễ. Cậu cùng anh Sơn Bản đến văn phòng chúng tôi ký hợp đồng nhé! Chúng tôi gần đây cần gấp số lượng lớn vật dụng hàng ngày, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."

Lộ Minh sau khi nghe Nho sinh nam tử giải thích một hồi, quả nhiên sắc mặt đã tốt hơn rất nhiều, cũng lộ ra nụ cười rạng rỡ, gật đầu, đi theo sau nam tử to khỏe Sơn Bản tiến về phía một trong số những căn nhà gần đó.

Nho sinh nam tử đợi Lộ Minh đi khuất cũng quay người đi vào căn nhà ở giữa, theo thói quen đẩy đẩy gọng kính, khóe miệng cong lên một nụ cười khinh miệt, dùng tiếng Nhật nói ra một câu châm chọc:

"Người Trung Quốc ngu ngốc!"

Sơn Bản to khỏe và hai nam tử khác đưa Lộ Minh đi, cũng không đi lên lầu, mà mở một cánh cửa bên cạnh, đưa hắn đi vào xưởng gia công.

Xưởng gia công được ngăn cách bằng kính, bịt kín hoàn toàn, có ánh đèn xuyên qua. Bên trong có mấy người mặc áo trắng đang cắm đầu bận rộn. Phía xa, còn có những túi ni lông to trong suốt treo ở đó, phía dưới là những hộp và tủ làm lạnh khá dài.

Lộ Minh đi tới khúc cua của hành lang, mở miệng hỏi:

"Sơn Bản tiên sinh, xưởng của các vị rất lớn, là gia công gì vậy?"

"Thịt."

Nam tử to khỏe Sơn Bản trong mắt lộ ra ánh mắt tàn khốc, cười lạnh.

Hai trợ lý của gã, một người lấy ra một chiếc khăn tay, dùng một chiếc bình đổ lên đó một ít chất lỏng thần bí, còn trong tay gã kia là chiếc dùi cui điện 10 volt.

Lộ Minh làm như không có một chút cảnh giác nào.

Sơn Bản mở một cánh cửa gỗ, ra hiệu cho hắn đi vào. Lộ Minh vừa bước vào trong, kinh ngạc nhìn vào vật treo trước mắt. Đó là thi thể đầy máu nhưng đã bị lấy hết nội tạng của một nam tử, không kìm được kinh ngạc kêu lên:

"Hả?"

"Người Trung Quốc, ngươi lập tức sẽ biến thành "thịt" của xưởng gia công chúng ta."

Nam tử to khỏe Sơn Bản dùng sức tóm lấy tay của Lộ Minh. Một trong hai trợ thủ nhanh nhẹn úp chiếc khăn có chất lỏng thần bí lên mũi của Lộ Minh, tên trợ thủ kia thì cầm chiếc dùi cui điện. Nếu Lộ Minh giãy giụa phản kháng, vậy thì đó là lúc gã sẽ ra tay... Kiểu phối hợp nhịp nhàng này, vài ngày trước bọn họ cũng đã từng thực hiện một lần như vậy, và chưa từng thất bại lần nào....

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!