Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 335: CHƯƠNG 335: CHUYÊN GIA CHÍNH LÀ THẰNG ĐÓNG GẠCH

"Chàng trai trẻ. Tôi lấy thân phận của một người con nông dân để hỏi cậu. Cậu có thể nói thật cho chúng ta biết hay không?"

"Hà Trấn này là giả sao?"

Bí thư Lý đi tới trước mặt Lục Minh, dừng lại trước mắt hắn, tựa hồ muốn nhìn thấu thế giới nội tâm của cậu.

Đáng tiếc, điều hắn thấy chỉ là đôi mắt trong như mặt hồ, sâu không thể lường.

Lục Minh mỉm cười, không trả lời.

Cậu phất tay về phía sau. Người đàn ông mặc tây trang nhanh chóng đặt những thứ đã chuẩn bị sẵn lên mặt bàn.

Đó là một bình thủy tinh trong suốt, trong làn nước trong vắt, hơn mười viên đá màu đen với kích cỡ khác nhau lẳng lặng nằm đó. Bề ngoài nhìn qua rất bình thường, không khác gì những tảng đá thông thường. Thế nhưng Bí thư Lý tin rằng, chàng trai trẻ trước mặt này khẳng định sẽ không làm động tác vô ích. Cậu ấy sở dĩ làm như vậy, khẳng định có lý do của riêng cậu.

"Mời chuyên gia của các vị tới kiểm tra, đo lường. Mời danh y của các vị tới đánh giá. Chờ bọn họ kiểm tra, đo lường xong, hãy bình luận rồi hãy nói!"

Lục Minh nói xong, không nhìn Bí thư Lý, được các thôn dân vây quanh đi về thôn.

"Bí thư Lý. Tôi cảm thấy hẳn là bắt cậu ta lại trước đã. Ít nhất cũng phải quản chế..."

Lâm Quả bắt đầu hiến kế.

"Chuyện duy nhất ngươi phải làm chính là mời chuyên gia tới kiểm tra, đo lường. Ngay lập tức!"

Bí thư Lý bỗng nhiên trừng mắt nhìn Lâm Quả. Dùng giọng nói vô cùng trầm thấp nhưng nghiêm khắc cảnh cáo: "Lâm phó huyện trưởng, sau này nói năng phải cẩn thận. Nghìn vạn lần đừng làm trò trước mặt giới truyền thông cùng dân chúng. Nói ra những lời không muốn đầu tư cho anh em nông dân thoát khỏi nghèo khó mà làm giàu. Lần này ta có thể tha cho ngươi vì nói không suy nghĩ, khi đó ngươi vô ý nói sai, nhưng sau này mà lại làm ta nghe được nữa thì ngươi tự động từ chức đi! Chúng ta, những lãnh đạo đảng viên, phải luôn đặt việc giúp anh em nông dân thoát khỏi nghèo khó, làm giàu lên hàng đầu. Đặc biệt ngươi là một phó huyện trưởng của một huyện vô cùng nghèo khó lại nói lời này càng làm người ta thất vọng đau khổ... Lập tức đi tìm chuyên gia tới. Dùng tốc độ nhanh nhất kiểm tra, đo lường những viên Hà Trấn này. Thật giả thế nào, chúng ta phải biết rõ ràng!"

"Dạ dạ. Tôi nói lỡ. Tôi sai rồi, tôi xin lỗi Đảng và nhân dân. Tôi xin kiểm điểm. Tôi ăn năn!"

Lâm Quả bị Bí thư Lý dọa cho run rẩy.

"Đừng nói lời vô ích. Nhanh làm việc ngươi nên làm đi!"

Lửa giận trong lòng Bí thư Lý đang cực thịnh.

Thành thật mà nói, nếu như không phải có truyền thông và quần chúng đang vây xem ở chỗ này, thì hắn đã sớm đập bàn mắng chửi Lâm Quả một hồi rồi.

Thậm chí có thể cho Lâm Quả một cái bạt tai. Làm lãnh đạo của một huyện cực kỳ nghèo khó, lại có thể nói ra cái loại lời này. Tố chất ở đâu? Bất luận thôn dân Thanh Khê đúng hay sai, Lâm Quả làm một phó huyện trưởng, tuyệt đối không thể đứng ở vị trí đối lập với người dân mà nói với quần chúng như thế. Thế này còn gọi gì là lãnh đạo nữa!

Ông lão tóc trắng được thư ký nâng đỡ đi thăm thú khắp nơi trong làng.

Vì Bí thư Lý cấm cảnh sát vào trong thôn, Lâm Quả và toàn thể nhân viên chính phủ thì ở bên ngoài, nhưng trái lại có một số người lén lút đi vào trong thôn. Ngoại trừ chào hỏi và người quen ra, cũng có một ít người nghĩ đến Thanh Khê đục nước béo cò, trộm vài viên Hà Trấn. Bất luận những thứ này có phải bảo bối hay không, cuối cùng thì đều là vật hiếm lạ. Suối Thanh Khê sau khi chảy qua thôn Thanh Khê, còn chảy về mấy thôn trù phú, hưng thịnh ở phía dưới. Nhưng nơi khác cũng không có loại hắc thạch này. Chỉ có thôn Thanh Khê gần cửa suối Thanh Khê Nguyên có một đoạn ngắn mới có.

Thôn Thanh Khê vốn nổi danh nhất không phải là "Thỉ Thạch", cũng không phải Hà Trấn, mà là cá trắng.

Ở dưới vách núi của cửa suối Thanh Khê Nguyên, có một con suối trong động, tuyền động chỉ phun ra dòng nước to hơn cái bát một chút. Cả dòng suối đều từ nơi này chảy ra, rồi chảy xuống núi, sau đó mới hình thành Thanh Khê.

Tại một cái đầm nông của Thanh Khê Nguyên, hàng năm tại tuyền động đều có một ngày đặc biệt. Sẽ có rất nhiều cá trắng điên cuồng chui ra, khoảng 1.000 con, không nhiều cũng không ít. Ngày thứ hai toàn bộ đều biến mất. Người dân gần đó gọi là "Bạch Ngư Triều", thường thường cầm thùng tới bắt một ít cá trắng cực kỳ thơm ngon này.

Càng thần kỳ chính là, trong thời kỳ bài trừ mê tín phong kiến, Hồng quân đã làm nổ tung cái tuyền động này, tạo thành một cái hầm lớn.

Mọi người vốn tưởng rằng có rất nhiều cá trắng. Ai cũng không ngờ bên trong tuyền động cũng không lớn. Hơn nữa một con cá trắng cũng không có...

Tuyền động còn bị khô cạn hơn mấy năm. Cá trắng cũng đã biến mất.

Mãi đến sau khi mọi người lại phong bế tuyền động một lần nữa. Dựa theo chỉ điểm của người lớn tuổi, tới phục hồi tuyền động về dáng vẻ ban đầu. Một tháng sau, có nước tuôn ra. Hai năm sau, cá trắng cũng xuất hiện lại.

Trước đây nếu muốn kiếm loại "Ngưu Thỉ Thạch" này thì rất dễ. Căn bản không ai để ý tới.

Bây giờ? Không có hy vọng!

Bên cạnh suối chẳng lúc nào mà không có một ít nam tử đằng đằng sát khí qua lại tuần tra. Đám phụ nữ trong thôn, do Hoắc mụ mụ dẫn đầu, đang dùng sàng lấy Hà Trấn dựa theo phân phó của Lục Minh. Không ngừng chuyển tới hướng cái đầm nhỏ Thanh Khê Nguyên. Bọn nam tử lại tới bên dòng suối tìm kiếm xem có bỏ sót hay không. Cũng có người lấy Hà Trấn trong nhà tới nữa, giao cho Lục Minh kiểm tra. Ngoại trừ cực ít trường hợp cá biệt ra, đại đa số đều nhìn vào 100 mét phía dưới trong Thanh Khê Nguyên.

Người ngoài thôn hoặc trong trấn tuy rằng ước ao nhìn ngắm người của thôn Thanh Khê đang bận rộn. Nhưng bọn họ không có cách nào nhúng tay.

Trộm ư? Cũng không dễ dàng!

Có người nhanh tay, len lén giấu một viên, liền bị nam tử đằng đằng sát khí cảnh cáo phải giao ra. Cái gì cũng không tránh được ánh mắt sắc như dao của bọn họ.

Có một gã Tây dương tới du ngoạn. Thấy ngứa mắt, lén lấy một viên trong ruộng lúa. Sau khi bị cảnh cáo vẫn giả ngu, giả vờ nghe không hiểu tiếng Hán. Trong miệng thầm thì nói đủ thứ tiếng. Người đàn ông mặc tây trang dùng một loại ngôn ngữ quốc tế để nói cho gã này biết phải làm gì. Hắn móc súng lục ra. Răng rắc một tiếng lên đạn, chỉ vào gã Tây dương. Gã Tây dương vội vàng dùng tiếng phổ thông không được tự nhiên cầu xin tha thứ:

"OK. Tôi lập tức bỏ xuống. Đừng nổ súng... Tôi chỉ là muốn làm một món đồ lưu niệm."

Sau khi người đàn ông mặc tây trang thu hồi Hà Trấn, còn tự mình kiểm tra ba lô của gã Tây dương một lần rồi mới thả hắn đi.

Mọi người thôn bên cạnh bị dọa đến nhũn cả chân, suýt nữa tè ra quần.

May là mình không cầm. Gã Tây dương cầm cũng bị dùng súng. Mình mà cầm, phỏng chừng não sẽ bị đục một lỗ!

Một giờ sau, các chuyên gia chạy tới. Đồng thời có 3 người rất nổi tiếng.

Họ nhận lấy, cùng nhau liên thủ kiểm tra, đo lường, giám định những viên đá màu đen này rốt cuộc có phải là Hà Trấn trong truyền thuyết hay không. Hay chỉ là đá cuội màu đen!

Các chuyên gia lấy ra các loại dụng cụ, làm việc trước mặt Bí thư Lý. Bọn họ bắt đầu giám định khoa học.

Lão trung y cũng lấy ra kính lúp xem xét kỹ lưỡng. Lại tụ lại một chỗ thương nghị. Thậm chí cầm cả sách thuốc cũ kỹ ra lật xem. Cuối cùng đều là lắc đầu.

Bọn họ bận rộn khoảng một giờ. Ra được kết quả giống hệt lúc trước. Các chuyên gia đối mặt với camera, lời thề son sắt rằng những thứ này tuyệt đối là tảng đá. Không hề khác gì tảng đá bình thường. Không hề có giá trị dược liệu đáng nói. Căn bản không hề chứa một chút nguyên tố vi lượng ABCDEGF nào hữu ích với cơ thể người, chỉ là một loại đá cuội bình thường phổ biến mà thôi... Chỗ duy nhất hơi có chút đặc thù, chính là chúng nó đều là màu đen!

Nhưng điều này không thể minh chứng cho bất cứ thứ gì!

Bí thư Lý nghe xong, trong lòng không khỏi có chút thất vọng. Hắn không phải thất vọng vì giám định Hà Trấn là giả, mà là thất vọng đối với năng lực của những chuyên gia này.

Trong lòng hắn, ngay cả sau khi có kết quả kiểm tra, đo lường đi ra, vẫn thấy chàng trai trẻ kia vẫn như cũ có chút tươi cười kiêu ngạo. Nếu như chàng trai trẻ kia không có nắm chắc thì, nụ cười của cậu sẽ không tự tin như vậy!

Tỉ mỉ ngẫm lại, trong tự tin còn có chút châm biếm. Dường như chàng trai trẻ kia sớm đã biết người khác cho dù kiểm tra, đo lường thế nào, cũng kiểm tra không ra được!

"Các vị cũng cho rằng là giả. Đúng không?"

Bí thư Lý lại hỏi 3 vị trung y sinh kia.

"Đúng. Vật này, trên sách thuốc cũng không có ghi chép loại dược liệu này, chúng ta cũng chưa bao giờ nghe nói, cho nên hơn phân nửa là giả dối, hư ảo."

Một lão trung y gật đầu nói.

"Đem tất cả bọn họ bắt lại..."

Lâm Quả cảm thấy giờ chính là lúc động thủ. Giới truyền thông ở hiện trường quay chụp. Các chuyên gia chứng minh Hà Trấn là giả. Cái này làm rõ tiểu tử thối kia lừa dối. Chắc là không sai chứ?

"Bây giờ còn chưa đến phiên ngươi ra lệnh!"

Bí thư Lý căm tức hừ một tiếng. Phân phó Trương Chính Đông và Tạ Dũng nói:

"Đi mời chàng trai trẻ kia tới đây!"

"Kết quả kiểm tra, đo lường là gì?"

Lục Minh ở trong vòng vây của các thôn dân đi tới, cười ha ha hỏi.

"Ngươi lừa dối mọi người. Thứ này căn bản không phải là dược liệu. Ngươi rõ ràng là lừa dối!"

Lâm Quả vừa nhìn Lục Minh đã muốn phát điên. Rõ ràng là một tên lừa đảo. Cậu ta còn dám cười thỏa mãn như vậy. Cậu ta còn dám cười chói lóa như vậy! Nếu như tiểu tử này rơi vào trong tay mình, mình không dằn vặt cậu ta lột một tầng da thì sẽ không gọi là Lâm Quả!

"Ta không muốn nói chuyện với tên đầu óc có vấn đề. Đổi lại một người có thể nói chuyện đi!"

Lục Minh khua tay, giống như đuổi ruồi.

"Chàng trai trẻ. Các chuyên gia đã đưa ra kết luận đó. Tôi muốn nghe cậu nói một chút."

Bí thư Lý đi tới. Hắn mang theo chút hy vọng tha thiết nhìn Lục Minh. Mong muốn cậu nói ra những lời Hà Trấn này là thật.

Thôn Thanh Khê có Hà Trấn. Như vậy thoát khỏi nghèo khó là khẳng định. Cho dù là mấy làng gần đó cũng sẽ được kéo lên theo.

Vùng này đặc biệt nghèo khổ, đặc sản gì cũng không có. Nông dân rất khổ.

Hắn cần một thứ gì đó để thay đổi cuộc sống ở đây. Cái "Hà Trấn" này, có thể nói là xuất hiện rất đúng lúc. Bây giờ có truyền thông quan tâm tới việc này. Chỉ cần tin tức đưa lên, như vậy các hãng thuốc trong nước sẽ nghe tin mà đến. Đặc biệt là cái việc chụp mũ gây rối này cũng có thể tháo xuống. Nếu như "Hà Trấn" là giả, như vậy tất cả đều xong. Thôn dân Thanh Khê không hề thay đổi, sẽ vẫn nghèo rớt mùng tơi như trước, trái lại sẽ oán hận chính phủ...

"Vậy thì, chúng ta cùng làm một thí nghiệm đi! Đương nhiên, chúng ta không phải chuyên gia, sẽ không làm thí nghiệm chân chính. Chúng ta sẽ làm hai nồi thang thuốc. Cùng một quá trình, cùng một loại nguyên liệu. Một nồi thêm Hà Trấn, một nồi không thêm. Cũng tùy tiện cho các vị thêm bất cứ thứ gì vào... Sau đó, xin mời người dũng cảm không sợ chết thử xem!"

Lục Minh vung tay lên. Các phụ nữ của thôn Thanh Khê dưới sự dẫn đầu của mẹ con Hoắc mụ mụ, đem các loại nguyên liệu đều bê ra.

Người đàn ông lại mang đến cái bếp lò. Dùng dầu ma-dút để nhóm củi gỗ, nổi lửa lên.

Hoắc mụ mụ dựa theo phân phó của Lục Minh, dùng một thùng gỗ thống nhất, dùng một cái gáo thống nhất múc nước suối, cất vào trong hai nồi đất. Sau đó, Hoắc phụ lại lấy ra đầu khớp xương, dùng dao giết lợn chém thành hai nửa, phân nửa cho mỗi bên; Hoắc Đại Lăng chặt bắp ngô, cũng là một nửa cho mỗi bên; sau đó là đầu cá của Chung Tứ Cẩu, cũng đồng dạng là phân ra mỗi bên một nửa. Dù là tăng thêm bất cứ nguyên liệu gì vào nồi, đều là giống nhau như đúc.

Sau nửa tiếng đồng hồ, Lục Minh thò tay ra. Tùy ý tại trong bình thủy tinh lấy ra một viên đá màu đen tiến tới. Vừa hướng về phía chuyên gia trước mặt nói:

"Chuyên gia. Có muốn kiểm tra tay của ta hay không? Lại hoặc là ngươi giúp ta chọn một viên? Ta ở một bên bỏ Hà Trấn vào. Ngươi có thể không bỏ. Cũng có thể thả cái gì khác cũng được."

"Chúng ta cái gì cũng không bỏ!"

Trong lòng chuyên gia kia âm thầm cười nhạt. Thêm viên đá có thể nấu ra được thứ gì thần kỳ sao? Thực sự là đáng chê cười!

"Không hổ là chuyên gia. Nói cũng đặc biệt có tính ưu việt!"

Lục Minh cười cười, tiện tay cầm viên Hà Trấn trong tay đưa cho Bí thư Lý ở bên kia. Cậu ý bảo Bí thư Lý đem Hà Trấn thêm vào trong một nồi đất.

Bí thư Lý nghe theo, tùy ý bỏ vào một bên.

Lại 10 phút sau, Lục Minh ra hiệu ý bảo có thể đem tất cả thang thuốc đều lấy ra... Bí thư Lý vẫn là tự mình nghe theo. Đem thang thuốc đổ vào hai cái chậu. Hai nồi thang thuốc bất luận màu sắc, số lượng nguyên liệu, đều giống nhau như đúc.

Bác sĩ Lý Hoa và bác sĩ Phương Trác đi tới, trong tay đều bưng thang thuốc nóng hầm hập.

"Bây giờ là lúc cuối cùng chúng ta muốn đem hai loại thang thuốc hợp lại một chỗ. Đương nhiên, chúng ta không tự mình động thủ. Không bằng để chuyên gia động thủ đi. Tránh cho bọn họ nói chúng ta giở trò!"

Bác sĩ Lý Hoa đem thang của nàng bưng tới, đưa cho một chuyên gia, bác sĩ Phương Trác cũng đem thang của hắn giao cho một chuyên gia khác.

Hai vị chuyên gia cầm thang trong tay đều dùng cốc đong đo...

Trong toàn bộ quá trình, Lục Minh ngoại trừ tiện tay chọn một viên "Hà Trấn" ra thì không làm bất cứ việc gì nữa. Toàn bộ quá trình đều là do người khác hoàn thành, cuối cùng thậm chí do hai vị chuyên gia tự mình hoàn thành.

Sau 1 phút đồng hồ, nồi thang thuốc có bỏ vào Hà Trấn kia bắt đầu biến sắc. Biến thành đen kịt như mực.

Mà nồi thang còn lại, vẫn như lúc đầu.

Tất cả mọi người kinh ngạc không hiểu, bao gồm cả chuyên gia đều nghĩ mãi không thông.

"Ai không sợ chết thì bắt đầu thử xem..."

Cho dù Lục Minh không nói, Bí thư Lý cũng muốn chính mình thử một lần. Các chuyên gia lại nghị luận, hoài nghi Lục Minh sử dụng vật phẩm hóa học, làm nước thang biến sắc.

Có điều là Lục Minh vẫn đứng xa xa chọn một viên Hà Trấn chính do tay họ bỏ vào nồi, vậy vật phẩm hóa học làm sao đi vào được chứ? Các chuyên gia còn muốn nghiên cứu kẽ hở!

"Để ta!"

Ông lão tóc bạc dưới sự nâng đỡ của thư ký, đi ra khỏi đoàn người mang theo chút kích động nói:

"Ta đã hơn trăm tuổi rồi. Sống cũng đủ rồi. Ta không sợ chết. Cho ta uống một bát thang thuốc đi!"

"Lão gia gia. Ngài phải cẩn thận. Chậm rãi uống."

Giai Giai đưa tới. Ông lão tóc bạc uống ngay một ngụm.

"Ta tới thử cái này trước..."

Bí thư Lý thấy ông lão tóc trắng uống bát thuốc có Hà Trấn. Hắn đương nhiên chọn loại không có Hà Trấn. Giai Giai cũng cho hắn một chén nhỏ, nhẹ giọng nhắc nhở:

"Cái này có thể sẽ rất khó uống. Ngài uống ít chút đi!"

"Phốc!"

Bí thư Lý tuy rằng nghe xong nhắc nhở của Giai Giai đã có chuẩn bị tâm lý. Nhưng trăm triệu lần không ngờ tới thế gian này lại có thứ khó uống như vậy.

Hắn nuốt một ngụm thang vào miệng. Phát hiện chưa tới 1 giây đồng hồ cũng không nhịn được, lập tức phun ra.

Trên khuôn mặt méo mó vặn vẹo. Hắn bình thường là loại người nghiêm túc đứng đắn không thích làm trò. Nhưng bây giờ đầu lưỡi hắn vươn ra cực dài, nhe răng há miệng, một bộ dạng muốn chết. Trương Chính Đông và Tạ Dũng cũng cùng hắn uống thang thuốc không có Hà Trấn này, đều nhất tề phun ra. Khuôn mặt còn thống khổ hơn cả ăn thuốc độc. Một phóng viên to gan cũng thử một ngụm. Lập tức oa oa hét toáng lên. Dùng nước khoáng rửa sạch miệng hồi lâu vẫn không chịu được, gào lên:

"Thứ này cũng là cho người ăn sao? Thứ này ăn vào sẽ thủng bụng, hỏng dạ dày. Ta cũng có cha mẹ sinh ra. Đừng bảo một chút tiền thưởng, chính là cho ta đi làm MC, ta cũng không ăn! Muốn ăn gọi đạo diễn và tổng thanh tra tới ăn. Ta tuyệt đối không thử nữa!"

Mọi người không tin, đều tới thử. Bao gồm cả bác sĩ trong đoàn và mấy người Lâm Quả hoài nghi nhất.

Thế nhưng thử một lần, mỗi người đều không ngừng nôn mửa.

Các phóng viên lại đem ống kính chĩa thẳng vào ông lão tóc bạc uống thang thuốc đen như mực kia. Ông lão này vừa quát lên liền không nói tiếng nào nữa. Cả người ngơ ngác ngồi. Không nói không rằng.

Rất nhiều người vô cùng lo lắng, ông lão này không phải vì quá khó uống mà bị tắc nghẽn cơ tim chứ?

"Kiều lão. Nồi thang này rốt cuộc làm sao?"

Ngay cả Bí thư Lý cũng có chút lo lắng. Nồi thang thuốc bỏ thêm viên đá kia, nghìn vạn lần đừng có uống vào mà phá hủy dạ dày!

"Vô cùng khó nuốt. Thang thuốc khó uống như vậy. Ta quyết định một mình uống hết!"

Ông lão tóc trắng bỗng nhiên hét lớn một tiếng, giống như sư tử lao tới chỉ vào chậu thang thuốc nói:

"Ai cũng không được động tới thang thuốc của ta. Ta sẽ uống hết."

"Ngươi cho là ngươi là ai chứ?"

Lục Minh ngồi xuống, múc cho mình một chén, ừng ực uống một ngụm. Rồi nói với các phụ nữ nhà họ Hoắc:

"Các ngươi đem phân chia cho người mình uống. Không thể cho người khác uống sạch."

Các phụ nữ nhà họ Hoắc đại hỉ, bưng đi, chia cho mỗi người một chút. Chờ khi chia xong thì trong chậu còn sót lại một chút thang thuốc thấy đáy.

"Ông trời ơi. Này thật muốn mạng ta! Thang của ta..."

Ông lão tóc trắng một bộ dạng muốn khóc chết.

"Kiều lão. Mùi vị thế nào?"

Bí thư Lý không dám đụng vào ông lão tóc bạc. Lão gia này vô cùng bá đạo. Không chỉ đem thang thuốc còn lại trong chậu chiếm lấy, còn bảo thư ký đem bã thang trong nồi phải bảo vệ tốt, không được cho bất cứ ai chạm vào.

"Đây là thang thuốc tốt nhất mà cả đời ta đã uống qua. So với cây cỏ ta uống năm đó của lão tiểu đội trưởng cho ta thì hoàn hảo hơn nhiều. Tiểu Lý. Chuyện này, ta biết ngươi cần cho mọi người một chút. Ta nói với ngươi. Đời này ta chưa bao giờ đau lòng như vậy... Cầm đi!"

Ông lão râu trắng hai ngụm lớn. Nước thang đều hầu như đã không còn, mới nuối tiếc đưa cho Bí thư Lý, trong mắt còn lộ vẻ đau lòng.

"Chuyên gia. Muốn xét nghiệm thì, phải uống chút, thử đi. Phải uống. Không còn cách nào khác. Chỉ có thêm chút nước khoáng vào."

Bí thư Lý bảo chuyên gia dùng ống nghiệm hút một chút nước thang kiểm tra, đo lường. Lại cho thêm nước khoáng vào nữa. Cùng mấy người Trương Chính Đông, mỗi người phân một chút.

"Mẹ nó... Mùi vị này."

Người nghiêm túc đứng đắn như Chính Đông vậy mà uống một ngụm thang nước khoáng, cũng không nhịn được buột miệng thốt ra một lời thô tục.

"Rất khó uống sao?"

Tất cả phóng viên đều dùng camera quay khuôn mặt của hắn.

"Uống ngon!"

Trương Chính Đông là người thứ nhất phản ứng, lập tức đem thang nước khoáng một ngụm uống sạch. Ngay cả một giọt đều không buông tha. Mấy người kia cũng lập tức làm theo.

"Ngươi không thể nào, ngươi?"

Đám người kia đều muốn ngất xỉu. Mấy người cảnh sát sắt thép này lại làm ra loại cử động lưu manh này. Thật làm người ta toát mồ hôi lạnh! Cuối cùng vẫn là ý chí của Bí thư Lý cứng cỏi hơn một chút, đem gần một nửa nước thang còn thừa đưa cho các phóng viên, nuốt nước bọt nói:

"Các vị là người truyền thông. Có quyền lợi thử nghiệm và đưa tin chân chính. Đều thử đi!"

"Mẹ kiếp... Mùi vị này." Phóng viên vừa khóc kia uống vào, khiếp sợ nói:

"Tôi không phải đang nằm mơ chứ? Tôi sao lại cảm thấy có loại cảm giác bay trên trời chứ!"

"Dùng cốc đong đo. Tất cả mọi người chia nhau công bằng. Ai cũng đừng nghĩ phần nhiều hơn. Ngươi là phó đạo diễn cũng rất giỏi sao? Ngày hôm nay nói gì cũng không cho ngươi!"

Các phóng viên giống như linh cẩu đầu dài Châu Phi ghé lại một chỗ. Thương lượng làm sao mới có thể phân chia công bằng chút thang nước khoáng này!

"Có cần khoa trương như vậy hay không?"

Lâm Quả không được uống, trong lòng chua xót hừ lạnh.

"Thực sự uống ngon! Thật khó tin!"

Các chuyên gia cũng được chia một chút ít, trở về chỗ cũ hồi lâu, mới thở dài nói:

"Chúng ta tới bây giờ còn chưa hiểu rõ. Đây là có chuyện gì?"

"Hà Trấn này là giả ư? Chuyên gia!"

Hoắc Vân Dung cười lạnh một tiếng. Khuôn mặt của mấy người chuyên gia nhất thời đỏ bừng như trái táo.

Bên kia, ông lão tóc trắng quấn quýt lấy Lục Minh:

"Tiểu tử kia. Lại làm một nồi thang nữa đi. Làm nhiều một chút. Hay nhất dùng thùng to để đun. Ta còn muốn uống. Uống chưa đủ!"

Lục Minh rất không khách khí cự tuyệt:

"Muốn uống canh, tìm chuyên gia làm cho ngươi! Chuyên gia nói Hà Trấn này đều là giả. Ta còn ở đây làm gì. Ở đây cũng không chào đón ta. Ta đi trở về. Bọn họ thích làm thế nào thì làm thế đi!"

Ông lão tóc trắng vừa nghe, cười ha hả nói:

"Chuyên gia. Chính là thằng đóng gạch. Ngươi còn nhỏ nên rộng lượng. Đừng tức giận với bọn họ làm gì!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!