"Đây là có chuyện gì? Bà là ai?"
Các cô Tiểu Hoa môi môi và Trang tỷ đuổi theo, cả đám đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Mọi người đừng hiểu lầm, nàng, nàng là chị gái tôi, cũng là mẹ ruột của Giai Giai, chúng ta là tới tìm Giai Giai."
Người phụ nữ trung niên phía sau vội vàng giải thích. Nghe nàng nói, Tiểu Hoa môi môi và Trang tỷ đều lộ vẻ ghét bỏ và thầm giận.
"À, hóa ra là bà à... Sao? Bán con gái bốn mươi vạn, còn thấy ít tiền, đúng không?"
Mồm miệng Tiểu Hoa môi môi sắc bén hơn cả kéo. Nàng liếc xéo đối phương, khinh miệt cười nhạt:
"Giờ biết Lục Minh có tiền, cảm thấy bán bốn mươi vạn là bị hớ, đúng không? Còn có ông chủ nào trả giá cao hơn sao? Đáng tiếc, Giai Giai đã bị bà bán cho Lục Minh rồi, giấy trắng mực đen, chính tay bà bán đó, không phải nhanh vậy đã quên rồi sao?"
"Chúng tôi ở đây không chào đón bà!"
Trang tỷ cũng rất tức giận. Một cô gái tốt như Giai Giai, lại muốn đem nàng bán đi, đây tính là người mẹ gì nữa?
"Chờ một chút... Chị tôi là mẹ ruột, không phải mẹ nuôi của Giai Giai, các cô hiểu lầm rồi!"
Người phụ nữ trung niên em gái vội vàng phân trần cho chị gái đang bị người ta nhạo báng, vội vàng thanh minh.
"Đây là có chuyện gì?"
Các cô gái vừa nghe, lấy làm kỳ lạ. Giai Giai chỉ có một mẹ, đâu ra lại rớt xuống thêm một người nữa? Thế gian còn có người mạo nhận là mẹ sao? Đám người Trang tỷ và Tiểu Hoa môi môi nhìn nhau, đều thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Hoắc Vấn Dung cũng bị kéo tới, quỷ tinh linh Cam Điềm lôi kéo nàng xuống, thấy hiện trường một mảnh hỗn loạn, không khỏi vội vàng hỏi chuyện vừa xảy ra.
"Chúng tôi thực sự là người thân của Giai Giai. Chuyện là thế này, chị tôi là mẹ ruột của Giai Giai, không phải mẹ nuôi... Các cô nhìn xem, chị tôi và Giai Giai lớn lên rất giống! Hai mươi năm trước, tại bệnh viện Triều Bình, chị tôi mang theo Giai Giai qua đường, nhưng vì Giai Giai bị bệnh, nóng rần lên, phải vào bệnh viện Triều Bình chữa trị. Sau đó, vì bệnh viện cháy, lúc đó các bác sĩ trong lúc vội vàng đã nhầm lẫn, đưa nhầm hai đứa trẻ cho nhau... Về sau lại vẫn không thể tìm hiểu được tin tức, bệnh viện Triều Bình đã hóa thành tro tàn trong trận đại hỏa hoạn, mất đi tất cả đầu mối. Hai mươi năm sau, sau khi con gái An An của chị tôi lấy chồng, chị ấy cô độc một mình, trong khi sinh bệnh luôn gặp ác mộng, mơ thấy con gái vẫn chưa chết, nghe con gái khóc muốn mẹ, cho nên mới trở lại hỏi thăm khắp nơi... Chúng tôi đã hỏi thăm hầu như tất cả các cô gái cùng tuổi một lần, mới tìm được Giai Giai... Các cô xem chị tôi và Giai Giai lớn lên giống nhau như đúc, rõ ràng nàng là mẹ ruột của Giai Giai! Chị tôi không phải mẹ nuôi ở thành phố Xa Thủy kia..." Người phụ nữ trung niên em gái vừa giải thích thông suốt, các cô gái nghe xong nửa tin nửa ngờ.
"Tàn Dương, Lạc Vân, Phách Đao, các anh ra đây. Trước tiên trông chừng các cô ấy. Tôi gọi điện thoại cho Lục Minh."
Hoắc Vấn Dung đã nghe Niếp Thanh Lam cảnh cáo. Bởi vì kẻ địch có cao thủ dịch dung, không thể tùy tiện tin tưởng bất cứ người xa lạ nào. Cho dù là chị em quen thuộc, một khi có hoài nghi, cũng phải nói ra ám hiệu đặc thù để kiểm chứng thân phận.
"Không cần nhìn. Các cô ấy là người thường. Không có nguy hiểm."
Bọn Lạc Vân sớm đã đi ra, vừa thấy các cô gái hoài nghi, liền đứng ra nói một câu.
"Chúng tôi thật sự không phải người xấu. Van cầu cô, tìm Giai Giai tới đây. Chúng tôi thực sự là người thân của nàng. Chị tôi thực sự là mẹ của nàng!"
Người phụ nữ em gái kia lo lắng đỡ chị gái. Ai cũng không ngờ người phụ nữ băng trán kia vì vừa liều mạng đuổi theo, thân thể suy yếu. Nàng căn bản chưa khôi phục hoàn toàn, tiêu hao quá độ. Hơn nữa trong lòng bi thống, thoáng cái liền hôn mê bất tỉnh.
Các cô gái không thể làm gì khác hơn là nén lòng nghi ngờ xuống, ba chân bốn cẳng đưa nàng về Phương Phỉ Uyển.
Chờ khi cứu tỉnh người chị băng trán, hai chị em khóc lóc kể lể, đem hết chuyện đã trải qua đều nói một lần.
Các cô gái lén nhìn nhau. Cuối cùng Hoắc Vấn Dung quyết định gọi điện thoại cho Lục Minh, bảo hắn tới xử lý. Bây giờ khó nhất không phải để Giai Giai và các nàng nhận nhau, mà là sau đó nên làm gì?
Mẹ Giai Giai bây giờ còn có một con gái, cũng chính là cô bé bị ôm nhầm ở bệnh viện năm đó, là An An. Bây giờ nàng hoàn toàn coi mẹ của Giai Giai là mẹ ruột. Nếu như Giai Giai vừa xuất hiện, vậy nàng khẳng định không chịu nổi. Thậm chí, đồng thời khi mất đi người mẹ, nàng còn phải tiếp nhận người mẹ hám lợi ở thành phố Xa Thủy kia, e rằng nàng càng khó tiếp thu.
Nếu như mẹ ruột của Giai Giai không tiện nhận lại Giai Giai, vậy còn không bằng không nói cho Giai Giai, miễn cho nàng lại thương tâm tuyệt vọng một lần nữa.
Thật vất vả, lòng của Giai Giai mới bình phục được.
Bây giờ lại nổi gợn sóng, mẹ ruột xuất hiện, cũng không thể nhận nàng, e rằng đối với nàng đả kích càng lớn hơn nữa... Các cô gái bây giờ chưa có chủ ý, loại chuyện này, ai cũng không giúp Giai Giai làm chủ được. Chỉ có Lục Minh, hắn mới có quyền lên tiếng nhất. Hoắc Vấn Dung gọi điện thoại cho Lục Minh, nói chuyện đã xảy ra. Lục Minh nghe xong cực kỳ kinh ngạc: "Điều này sao có thể? Giai Giai làm sao lại có thêm một mẹ ruột nữa?"
"Giai Giai, Dung Dung có việc bảo anh đến Phương Phỉ Uyển bên kia, hay là em đi ngủ trước đi!"
Lục Minh thu xếp Giai Giai cho ổn thỏa, rồi nhanh chóng rời nhà.
"Quá muộn cũng không cần về, nghỉ ngơi ở chỗ Dung tỷ cũng được."
Giai Giai còn tưởng rằng Hoắc Vấn Dung cần Lục Minh, trên mặt hơi đỏ lên, nhu thuận xua tay tạm biệt hắn.
Chờ Lục Minh chạy đến Phương Phỉ Uyển, vừa nhìn người phụ nữ trán quấn băng kia, lại kinh ngạc.
Đây là người phụ nữ trước kia hắn gặp phải ở rạp chiếu phim, ở đường cái gần thị trấn Triều Bình. Hắn và Giai Giai còn cứu nàng một mạng. Lúc đó thân thể nàng mất máu quá nhiều, nhóm máu lại hiếm, Giai Giai hiến máu cho nàng, mới giúp nàng sống sót được.
Không ngờ nàng... Lại có thể là mẹ ruột của Giai Giai!
"Cậu, cậu, cậu chính là Lục Minh?"
Hai chị em người phụ nữ trung niên thấy Lục Minh, càng cực kỳ kinh ngạc. Vừa rồi ở cửa rạp chiếu phim bị người giật túi, chính là tiểu tử này ra tay lấy lại túi. Hắn chính là Lục Minh? Hắn chính là vị hôn phu của Giai Giai? Có điều là, hắn làm sao lại tay trong tay với một cô gái khác trên đường phố? Cô gái có khuôn mặt đẹp nhưng cà lăm nói lắp kia, là người thế nào với hắn chứ?
"Các cô biết nhau?"
Các cô gái nổi lên một hồi kinh ngạc.
"Nàng chính là người phụ nữ tôi cứu trên đường cái gần Triều Bình. Thảo nào nhóm máu của ai cũng đều không hợp. Lúc đầu tôi vốn tưởng rằng nhóm máu O của Giai Giai có thể truyền máu cho tất cả mọi người, không ngờ hóa ra là mẹ con..."
Lục Minh gật đầu, nghi hoặc lúc trước trái lại đã được làm rõ.
"Giai Giai đâu? Van cầu cậu, cho tôi gặp nàng!"
Người phụ nữ băng trán vội vàng vươn tay tóm lấy tay Lục Minh, mong muốn Lục Minh đồng ý cho nàng gặp Giai Giai một lần.
"Bà lớn lên đích xác rất giống Giai Giai, nhưng bất luận bà có đúng là mẹ ruột của nàng hay không, hay là mẹ nuôi của nàng, với tôi mà nói, đều là như nhau."
Lục Minh ý bảo đối phương bình tĩnh rồi nói:
"Giai Giai vừa rồi đã bị một đả kích rất lớn. Nàng vốn đã thiếu thốn tình thân, không lâu trước lại bị mẹ nuôi hung hăng làm tổn thương. Bây giờ bà đến, tâm thần nàng khẳng định sẽ đại loạn... Nếu như bà có thể nhận lại nàng, sau đó đối tốt với nàng, tôi cũng không thể nói gì. Nhưng bà đã có con gái, nếu như người nhà không đồng ý cho bà nhận lại Giai Giai, vậy đối với nàng mà nói, là tổn thương càng lớn hơn."
"An An sẽ đồng ý, tôi sẽ xin nàng đồng ý. Tôi và Giai Giai ly tán hai mươi năm, tôi nhất định phải nhận lại nàng. Tôi muốn bồi thường tình thân hai mươi năm qua cho nàng, tôi muốn làm một người mẹ tốt, cho con gái đáng thương của tôi một phần yêu thương..."
Người phụ nữ băng trán khóc lớn nói.
"Chờ người nhà của bà đồng ý, rồi trở lại nhận Giai Giai đi. Lâu như vậy cũng đợi được, cũng không cần quan tâm tới một lúc."
Lục Minh gật đầu nói:
"Gọi điện thoại đi!"
Người phụ nữ băng trán vội vàng cầm lấy điện thoại di động, bấm số gọi điện thoại.
Nàng đem chuyện vừa rồi nói rõ ràng, nhưng chồng của nàng, cũng chính là cha của Giai Giai, lại vô cùng hoài nghi. Hắn bảo đi làm xét nghiệm ADN, xác định Giai Giai có quan hệ huyết thống rồi mới nhận lại nàng.
"Giai Giai giống em như đúc, mẹ con chúng ta một khuôn, còn muốn xét nghiệm gì nữa? Điều này quá làm con đau lòng!"
Người phụ nữ vừa nghe lại khóc lên.
"Em biết cái gì? Bây giờ lừa đảo rất nhiều, thủ đoạn nào cũng có. Anh chỉ tin tưởng một điều, đó chính là khoa học! Hơn nữa, xét nghiệm này cũng là hợp lý, điều này có thể rõ ràng chứng minh nàng là con gái của chúng ta! Vạn nhất không phải, chúng ta cũng không thể tùy tiện nhận con gái người khác! A Tuệ, bây giờ chúng ta đã có An An, hơn nữa An An đang trong lúc chờ sinh, rất cần em chiếu cố. Em lại vì một giấc mơ, chạy đi tìm con gái gì đó, em à, em thực sự là sai lầm!"
Giọng nói từ điện thoại bên kia truyền đến làm Lục Minh nghe xong rất không biết nói gì.
"Giai Giai không phải lừa gạt, nàng là con gái của em!"
Người phụ nữ băng trán thất thanh khóc rống lên.
"A Tuệ, anh biết em muốn con gái, nhưng chuyện đã qua nhiều năm như vậy, hơn nữa chúng ta cũng đã có An An. An An có gì không tốt? Thành tích nàng xuất sắc, hàng năm đều đứng đầu lớp, tốt nghiệp đại học ra, làm việc cũng là tốt nhất, tìm chồng lại càng là nhân tài số một, con gái mười phân vẹn mười, em rốt cuộc muốn thế nào? Bây giờ nàng sắp sinh, sẽ làm mẹ, em cũng sắp làm bà ngoại, lại vì một giấc mơ, chạy ra đi tìm con gái hư ảo, không có thật! Vậy thì thế này đi, em bảo đối phương làm xét nghiệm ADN đi. Nếu như bác sĩ nói trăm phần trăm là con gái, em lại mang nàng trở về đi! Bây giờ lừa đảo rất nhiều, nếu nàng không dám làm xét nghiệm, vậy khẳng định là giả! Tử Hoa và Mẫn Mẫn sao lại không coi chừng em chứ... Tử Hoa hắn ở đâu? Bảo hắn nói chuyện với anh!" Điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của người đàn ông, vô cùng nghiêm khắc phê bình.
"Anh rể, Tử Hoa không có ở đây. Em muốn nói, cô gái kia lớn lên vô cùng giống chị, không nói giống nhau như đúc, cũng có chín phần, hệt như chị khi tuổi còn trẻ."
Người phụ nữ em gái tiếp nhận điện thoại, cố hết sức muốn thuyết phục người đàn ông trong điện thoại.
"Em cái gì cũng đừng nói nữa, lập tức đưa chị em về. Tinh thần chị em có vấn đề, em đừng cùng nàng điên theo. Em và Tử Hoa bỏ việc chính, theo nàng đi lung tung, là sao? Đặc biệt là Tử Hoa, quân đội cũng có nhiều chuyện như vậy, còn muốn đi ra ngoài hồ đồ với các em, hắn quả thực là xằng bậy! Bảo hắn lập tức quay lại, các em cũng lập tức trở về. Đừng nói với anh con gái gì hết, con gái của anh chỉ có một An An. Đừng nói cái khác, các em cũng không sợ An An biết, cũng không sợ nàng thương tâm sao! An An đối với các em như thế nào? Một mẹ một dì, các em nghĩ gì chứ? Lại ở bên ngoài tùy tiện tìm một người nói là con gái ruột... Em lập tức đưa chị em về!" Người đàn ông ở điện thoại bên kia cúp điện thoại cái rụp.
"Tôi nghĩ, nếu như những lời này để Giai Giai nghe được, nàng nhất định sẽ tan nát cõi lòng."
Lục Minh lạnh lùng nghiêm mặt:
"Các người đi thôi. Giai Giai không có các người, nàng cũng sẽ rất tốt. Tất cả chúng ta đều coi nàng là bảo bối trong lòng! Hơn nữa, nàng cũng không nhất định là con gái của bà, có lẽ là người giống người thôi. Các người đi đi!"
"Van cầu cậu, cho tôi gặp Giai Giai. Tôi sẽ cầm kết quả xét nghiệm, trở lại thuyết phục cha nàng..."
Người phụ nữ quấn băng đau khổ cầu xin nói.
"Tôi sẽ không cho Giai Giai nhận một người đàn ông cảm thấy con gái là lừa đảo làm cha! Tôi lấy thân phận vị hôn phu của nàng, trịnh trọng nói cho các người, mặc kệ các người có thân phận gì, trong mắt chúng ta, không bằng một cái rắm!"
Lục Minh cười lạnh nói: "Trong mắt tôi, các người ngay cả mẹ nuôi của nàng cũng kém hơn. Ít nhất, mẹ nuôi còn có công ơn dưỡng dục đối với Giai Giai, các người có cái gì? Hai mươi năm qua, các người dành cho nàng cái gì? Khi nàng cần nhất, các người ở đâu? Bây giờ Giai Giai trưởng thành, các người muốn nhận lại nàng, dựa vào cái gì chứ? Đừng nói người nhà bà không muốn nhận, cho dù muốn nhận, tôi cũng không đồng ý! Giai Giai nàng bây giờ là vị hôn thê của tôi, tôi có quyền bảo vệ nàng! Đừng nói con gái với tôi, gia đình như các người, không xứng có con gái như Giai Giai. Trên đường cái gần Triều Bình, Giai Giai cũng đã đem máu tươi và tính mạng trả lại cho bà rồi! Bây giờ, việc duy nhất các người phải làm, chính là lén rời đi, để nàng sau này có được những ngày sống an ổn bình tĩnh!"
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng