Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 37: CHƯƠNG 37: CỨ ĐỂ TÔI LO

Gã nhóc kỳ lạ này không chỉ am hiểu cách phân biệt các loại ngọc, mà còn biết phương thuốc Đông y cổ truyền có thể cải tử hoàn sinh. Rõ ràng chỉ là một cậu học sinh nghèo đến việc làm cũng không tìm được, thật khiến người ta khó hiểu.

Có điều, hình như có gì đó không đúng... Một tia nghi vấn chợt lóe lên trong lòng Cảnh Hàn.

Lộ Minh sợ nàng nhìn ra sơ hở, vội vàng xua tay nói:

"Tôi không hiểu y thuật, đó chỉ là phương pháp tổ truyền thôi, chúng ta đi xem ngọc đi!"

Ông Vương kéo nhẹ Lộ Minh qua bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Cháu Lộ, hóa ra cháu không chỉ hiểu y thuật, mà còn tinh thông về ngọc nữa sao? Tuyệt quá rồi! Hôm qua ta bị tên khốn đó làm tổn thất một khoản nhỏ, lúc mở viên đá nguyên chất ra, bên trong toàn là đá, chỉ là bề ngoài hiện lên chút màu xanh của ngọc... Thực ra tiền bạc là chuyện nhỏ, ta muốn trước khi cha xuất viện, làm một viên ngọc như ý thật đẹp để chúc mừng ông. Giờ ta vẫn còn đang đau đầu, may mà có cháu đến! Ài... Cháu Lộ à, cháu và cô Cảnh đều là ân nhân của gia đình ta, có thể sắp xếp chút thời gian, hôm nào đó đến nhà chúng ta dùng bữa, cha ta rất muốn gặp cháu..."

"Đợi ông Vương xuất viện rồi tính!"

Lộ Minh sợ mình mà từ chối ngay lập tức, ông chú hay khóc này lại khóc òa lên, thôi thì đành phải tìm cách kéo dài thời gian.

"Ông Vương, chuyên gia ngọc của các vị đến rồi sao? Là anh bạn nhỏ này à? Thật đúng là tài năng trẻ!"

Ông chủ tiệm bước ra mời ông Vương và Lộ Minh cùng mọi người vào trong xem ngọc. Lão phát hiện Lộ Minh tuổi còn rất trẻ, trong lòng liền xem thường, nhưng ngoài miệng vẫn buông lời khen ngợi.

Cảnh Hàn chỉ vào mấy khối đá nguyên chất to như quả dưa hấu, ra hiệu cho Lộ Minh xem xem khối nào có chất ngọc, chọn lấy một khối trong số đó.

Lộ Minh không như những chuyên gia khác xem vân ngọc, sắc ngọc, mà chỉ đưa tay ra sờ soạng.

Ông chủ tiệm nhìn động tác của Lộ Minh, không xem chất ngọc, không xem màu sắc, hoàn toàn không có chút nào tỏ ra là dân chuyên nghiệp về phương diện này, ngược lại lại như đang mua dưa hấu, sờ sờ vỗ vỗ. Trong lòng lão càng khinh thường, có lẽ là một tên lừa đảo, không thì cũng là người thân của ông Vương, không hiểu cũng giả vờ ta đây am hiểu. Tất nhiên, trên mặt lão ngược lại cười rất tươi, bởi vì đối phương càng không hiểu nhìn nhận ngọc, lão tự nhiên lại càng có lợi.

Lộ Minh cảm nhận được, trong 7 khối đá nguyên chất có 2 khối ẩn chứa năng lượng không tồi, còn một khối thì ít hơn một chút, còn lại thì không có chút phản ứng nào, chắc là đá.

Nghĩ nghĩ, hắn ra hiệu cho Cảnh Hàn theo hắn ra ngoài.

Ông chủ tiệm trong lòng cười lạnh, lão đoán Lộ Minh căn bản nhìn không ra được gì, chỉ là muốn nói mấy câu gì đó cho đỡ mất mặt.

Đá nguyên chất trước khi mở ra, ai cũng không thể nắm chắc được bên trong có ngọc thật hay không. Bất kể là máy dò tiên tiến nhất cũng không dò ra được, chuyên gia chỉ bằng vào kinh nghiệm mà dự đoán, nhưng đoán mười thì sai chín. Cược đá hoàn toàn dựa vào vận may, không hề có kỹ xảo. Cược đúng, có thể một đêm trở nên giàu có, cược sai, cũng có thể khuynh gia bại sản. Nếu như trên đời này thật sự có người có thể biết được trong đá nguyên chất có chất ngọc hay không, vậy thì hắn không cần tới 1 tháng liền trở thành phú ông triệu vạn, đến lúc đó thương nhân ngọc trên toàn thế giới sẽ tìm tới cửa, cầu xin hắn xem hộ ngọc...

Ông Vương trên mặt có nét cười, ông biết sự mạo hiểm khi đặt cược vào đá nguyên chất. Lúc mới rồi khi Cảnh Hàn tìm người xem ngọc, ông cho rằng không cần thiết. Nhưng lúc thấy người đến là Lộ Minh, ông không hiểu sao lại có chút tin tưởng.

Chàng thanh niên này, được hai vị Trần lão và Lý lão khen là vô song thiên hạ, coi như là báu vật thế gian vậy. Nếu như hắn mà có chút bản lĩnh thần kỳ gì, cũng chẳng có gì là kỳ quái. Hơn nữa, hắn là ân nhân của nhà mình, kể như có nhận sai đá nguyên chất này đi chăng nữa, tốn một trăm mấy chục vạn mua một cục đá, cũng không tính là gì.

"Sao rồi? Mấy khối đá nguyên chất trong đó không có khối nào có chất ngọc sao?"

Cảnh Hàn trong lòng rất là tin tưởng, nàng biết Lộ Minh có bản lĩnh thần kỳ này, chỉ cần giơ tay ra sờ, là có thể biết được thật giả của ngọc, nhưng nàng không rõ Lộ Minh gọi nàng ra là vì cái gì, lẽ nào mấy khối đá nguyên chất đó đều là giả? Đều là đá?

"Không phải vậy, có chất ngọc, nhưng tôi lại không biết chút gì về giá cả của ngọc cả!"

Lộ Minh thấy bảng giá của mấy khối đá đều là vài chục vạn đến gần trăm vạn, có khối hơn trăm vạn, trong lòng rất xấu hổ.

Mặc dù hắn có khả năng biết đá nguyên chất có ngọc hay không, nhưng hắn hoàn toàn không hiểu gì về giá cả của ngọc.

Nếu như ra tay mua đắt, mặc dù ông Vương phú hộ không đau lòng, thì Lộ Minh cũng vui không nổi. Vì vậy hắn muốn trước tiên cần hiểu biết một chút về giá cả cơ bản của ngọc, thế nên liền hỏi Cảnh Hàn:

"Trong 3 kiện ngọc khí lần trước, kiện đắt nhất bán bao nhiêu tiền? 90 vạn? Được. Còn rẻ nhất? 5 vạn 8, được rồi."

Lộ Minh có được bảng giá cả tiêu chuẩn, hắn liền có thể căn cứ vào lượng năng lượng tiềm ẩn trong miếng ngọc mà suy đoán ra giá cả. Dù con số không được chính xác một cách tuyệt đối, nhưng tin rằng cũng không chênh lệch là bao.

Lúc đầu, Cảnh Hàn cũng thầm thấy xấu hổ thay hắn. Người gì mà hiểu được cách phân biệt ngọc, nhưng lại không biết gì về giá cả...

Nhưng nháy mắt, lại thấy gã nhóc kỳ lạ này khôi phục lại lòng tự tin, trong lòng lại vui lên, có thể thấy là hắn rất thông minh, chút khúc mắc này không thể làm khó được hắn.

Nàng thấy tay Lộ Minh ngầm làm ra tư thế ra hiệu "cứ để tôi lo", liền đeo chiếc kính đen to lên, gương mặt nhỏ trông càng thêm lạnh lùng, chuẩn bị phối hợp để mặc cả với hắn. Xem ra trong mấy viên đá nguyên chất có ngọc tốt rồi, nhưng không biết gã nhóc kỳ lạ này mua bán thế nào, sẽ ra giá bao nhiêu.

"Hai vị, thế nào rồi? Có kết quả thương lượng rồi chứ?"

Ông chủ tiệm thấy hai người đi vào, biết là vụ mua bán có hy vọng, quyết định kiếm thêm một khoản từ ông Vương.

"Thương lượng xong rồi, ông Vương, chúng ta mua khối lớn nhất!"

Lộ Minh gật đầu, nói muốn mua khối lớn nhất.

Biểu hiện của Lộ Minh khiến ông chủ tiệm thầm cười lạnh, thật đúng là một tên ngốc.

Cược đá chứ không phải mua dưa hấu, không phải cái nào to nhất mới là tốt nhất. Có khi một trăm khối đá nguyên chất thật to cũng không bằng một viên đá bé xíu. Cái khối ngọc to nhất đó bề mặt có hiện lên một vệt lốm đốm màu xanh biếc phía trên, xem ra có vẻ tốt, kỳ thực rất có khả năng là vết màu của một tầng rất mỏng, bên trong hoàn toàn không có chất ngọc. Không thì với một viên chất ngọc to như vậy, thì nó sẽ là bảo vật có giá trên trời rồi!

Ông chủ tiệm ra giá, khối ngọc to nhất đó chỉ có 50 vạn. Lão nhận thấy cái giá như vậy nếu để người chuyên nghiệp biết được, chắc chắn sẽ khinh miệt lão.

Nhưng mà, đã lừa thì phải lừa người như ông Vương, một con mồi béo bở không hiểu chút gì về ngọc.

Lão vốn còn lo rằng ông Vương có hay không tìm một chuyên gia nhận biết được hàng. Hiện tại thấy Lộ Minh mở miệng muốn mua khối to nhất, lão mừng tới nỗi muốn hát lên, gã nhóc này còn ngốc gấp trăm lần ông Vương!!!

"Khối to nhất đó à? Được, ta nghe lời cháu!"

Ông Vương là người tiêu tiền không tiếc tay, nghe vậy lập tức đồng ý.

"Ông chủ, giá cả hợp lý chút. Xem ngọc cược đá, vẫn nói "thà nhìn một đường, không nhìn một đốm". Khối chất ngọc này, toàn bộ đều nhuốm lốm đốm, vẻn vẹn nổi lên trên bề mặt, bên trong toàn đá không, tôi thấy không đáng 50 vạn. Ông Vương, ông trả 10 vạn đi!"

Cảnh Hàn lạnh lùng hừ một tiếng. Ông chủ tiệm nhận thấy, cô gái lạnh lùng này còn có chút con mắt tinh tường, ít nhiều còn có chút hiểu biết về ngọc, hơn hẳn ông Vương và gã nhóc đến sau. Có ngốc mới đi mua khối to nhất. Theo như cái giá định sẵn trong lòng của ông chủ tiệm, khối to nhất đó có được giá 5 nghìn đã là may mắn lắm rồi.

"Ông Vương, giá cả hợp lý lắm rồi, con mắt tinh tường của vị tiểu huynh đệ này rất tốt, cậu ta nhắm trúng, nhất định không tồi. Như vầy, 40 vạn, ông Vương nếu như có lòng muốn, 40 vạn, tôi chấp nhận chịu lỗ vậy."

Ông chủ tiệm trong lòng thầm vui, nhưng ngoài mặt vẫn khen Lộ Minh có con mắt tinh tường.

"10 vạn."

Cảnh Hàn kiên quyết giữ cái giá mình đưa ra.

Ông chủ tiệm có chút xấu hổ, cô gái lạnh lùng này có lẽ đã nhìn ra khối đá này không có chất ngọc gì, chỉ là muốn giữ thể diện cho gã nhóc đến sau, mới đồng ý mua nó.

Lão tiếp tục hét giá trên trời, một mực nói trong đá có chất ngọc, rồi từ từ hạ giá xuống. Đợi đến mức 20 vạn, lão nhất quyết không xuống nữa, khiến người khác có cảm giác, khối đá nguyên chất này đáng giá 20 vạn, thậm chí là hơn. Lão bán khối đá nguyên chất này hoàn toàn là vì muốn kết giao bạn bè với ông Vương.

Đồng thời, lão cực lực khen Lộ Minh có con mắt tinh tường, hy vọng Lộ Minh nghe rồi sẽ mềm lòng, giúp lão nói mấy câu tốt đẹp, đạt được vụ làm ăn này.

Quả nhiên, Lộ Minh nghe xong liền vui vẻ, trên mặt cười hì hì nói với Cảnh Hàn:

"Không thì, chúng ta trả cho ông ta 20 vạn? Không được à, vậy thì 15 vạn, mỗi bên nhượng bộ một bước được rồi, dù sao ông Vương cũng không thiếu tiền..."

Tại căn cứ bí mật của tổ chức buôn bán nội tạng, cảnh sát đang lục tìm chứng cứ.

Một đội viên của "Huyết Đao" chạy như bay đến bên Nhiếp Thanh Lam, nhẹ giọng báo cáo:

"Có phát hiện quan trọng."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!