Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 380: CHƯƠNG 380: UỐNG NƯỚC BỌT CỦA HẮN

"Ái Thê Thần Công? Đúng là cha bạo quân của ngươi sáng tạo ra, nhưng mà, cũng không tính là hoàn toàn sáng tạo, chung quy cũng chỉ là dựa trên nền tảng cũ mà cải tiến thôi!"

Trầm Khinh Vũ đã vài ngày không nói chuyện điện thoại với Lục Minh, hiếm khi Lục Minh gọi nàng là Trầm nha đầu, ngược lại còn khiến nàng có chút vui mừng mà cười nói:

"Cũng không khác Đại Tương Quân Lệnh của ngươi là bao, nhưng chỉ là nội công tâm pháp, nói đúng hơn, đó là Vân Sơn Thương Hải Quyết mà hắn luyện trước đây được thay đổi hoàn toàn."

"Là mẹ giúp hắn luyện thành à?" Giọng nói của Lục Minh vô cùng đố kỵ.

"Chắc chắn là có chút trợ giúp, nhưng cha bạo quân của ngươi luyện công rất chăm chỉ, chăm chỉ hơn ngươi nhiều." Trầm Khinh Vũ cười hì hì, nói: "Nếu như ngươi biểu hiện tốt, ta sẽ giúp ngươi, cho ngươi luyện thành một loại võ công còn lợi hại hơn cả Ái Thê Thần Công."

"Ngươi luyện nội công gì, vì sao thần bí như vậy, không chịu nói cho ta biết?" Lục Minh nóng lòng muốn biết rõ, vì sao nàng dạy tâm pháp cho Giai Giai cùng Nhan Mộng Ly, hắn lại có thể hấp thu chân khí trong cơ thể các nàng? Thậm chí kỳ lạ hơn nữa là, trong cơ thể Ôn Hinh phu nhân cũng có chân khí như hồ nước, loại chân khí này vì sao khi hắn dùng chân khí tiếp xúc một lát lại không ngừng bị hấp thu?

"Không nói cho ngươi, dù sao sẽ không hại ngươi!" Thanh âm của Trầm Khinh Vũ bỗng nhiên mang theo chút e thẹn và giận dỗi.

"Ái Thê Thần Công thực sự lợi hại đến vậy sao?" Lục Minh không hỏi được, không thể làm gì khác ngoài việc chuyển sang hỏi về thực lực của cha bạo quân.

"Về điểm này, ta nghĩ, Lục Minh, ngươi mới luyện võ được bao nhiêu năm? Cha ngươi luyện bao nhiêu năm? Sau đó lại được đại tỷ trợ giúp, thực lực đương nhiên rất mạnh. Nhưng ngươi cũng đừng chán nản thất vọng, ta đoán chừng ngươi chỉ thua về công lực, những phương diện khác lại lợi hại hơn cha ngươi. Đại tỷ hôm qua cũng đã nói với ta rồi, nàng nói công lực ngươi chưa đủ, nhưng sát thương lại vô cùng mạnh mẽ, nếu là cha bạo quân, đánh bại Sài Môn Thần thì rất dễ, nhưng muốn giết được hắn, e rằng rất khó, bởi vì Sài Môn Thần vừa thấy không ổn sẽ chạy trốn, ngươi có thể giết chết Sài Môn Thần, chứng tỏ ở phương diện giết người, ngươi mạnh hơn cha ngươi rất nhiều." Trầm Khinh Vũ khen ngợi hắn một chút.

"Vậy vô dụng. Cuối cùng thì ta không thể khi đối chiến với cha bạo quân mà giết chết hắn chứ?" Lục Minh toát mồ hôi lạnh.

Cha bạo quân dù không tốt, hắn cũng là cha mình.

Đánh với hắn, đánh bại hắn phải dựa vào thực lực. Đừng nghĩ dùng súng, độc hoặc là Tần Hoàng Bảo Kiếm hay thứ gì đó để phụ trợ.

Nếu như dùng tới Thập Bát Khổ Địa Ngục, chẳng may đánh cho hắn thành ngu ngốc, vậy mẹ làm sao bây giờ? Chẳng lẽ mỗi ngày nhìn nàng lấy nước mắt rửa mặt sao?

Cho nên, đánh với cha bạo quân hoàn toàn khác với đánh với Sài Môn Thần. Sài Môn Thần có thể giết, cha bạo quân chỉ có thể dùng thực lực cực mạnh, dùng bản lĩnh thật sự đánh cho hắn ngã gục. Nếu là như vậy, cho dù đánh cho hắn răng rơi đầy đất, vậy cũng được.

Bây giờ công lực của cha bạo quân thâm hậu vượt xa hắn. Chiêu thức cùng thân pháp của hắn có sở trường riêng. Nếu như hắn muốn đánh cho hắn hoa rơi nước chảy, xem ra, thật là có chút khó khăn!

Nghĩ vậy, Lục Minh không nhịn được thở dài một hơi.

Xem ra sự thống trị đen tối của cha bạo quân, tạm thời là không cách nào lật đổ, trừ phi hắn luyện thành Đồng Tử Công tầng thứ mười hai, đạt được Kim Cương Bất Hoại Chi Thể tối cao!

"Đứa ngốc, đấu sức không được, ngươi sẽ không biết đấu trí với hắn sao?" Trầm Khinh Vũ khẽ trách Lục Minh nói: "Ngốc, ngươi tạm thời cứ so với hắn về sáng tạo võ công, chờ khi thực lực ngươi đề cao, rồi lại tỷ thí chiêu thức, ở mỗi một hạng ngươi đều hơn hắn, vậy chẳng phải càng oai phong hơn sao?"

"Ai, lời này có đạo lý..." Lục Minh nghe thấy vậy thì mắt sáng rực, hắn mới vừa sáng tạo Đại Tương Quân Lệnh, bây giờ đang chuẩn bị sáng tạo võ công mới cho Nhan Mộng Ly.

"Đại tỷ hỏi thì đừng nói là ta bảo cho ngươi." Trầm Khinh Vũ trịnh trọng dặn dò, xem ra cũng có chút sợ mẹ của Lục Minh.

"Cái này, vậy phải xem vào biểu hiện của Trầm Khinh Vũ!" Lục Minh cười ha hả nói, khiến Trầm Khinh Vũ hờn dỗi một trận, uy hiếp hắn nếu dám nói ra, liền đem chuyện hắn nhìn lén nàng tắm nói cho đại tỷ, làm cho Lục Minh sợ đến tim đập loạn xạ, vội vàng cầu xin tha thứ, lại hết lời tán thưởng Trầm Khinh Vũ có tâm địa thiện lương, người gặp người thích, xe thấy xe dừng, hoa gặp hoa nở... Mãi đến khi Trầm Khinh Vũ cười rộ lên như chuông bạc kiều diễm, hắn mới khẽ lau một vệt mồ hôi lạnh.

"Trong lòng có nghĩ tới ta hay không? Đồ ngốc, thành thật mà nói đi." Trầm Khinh Vũ cuối cùng hỏi là vấn đề quan trọng nhất.

"A..." Nếu như đổi thành bình thường, Lục Minh khẳng định sẽ nói không rảnh mà nghĩ, nhưng mà bây giờ, đã lâu không gặp nha đầu Trầm Khinh Vũ kia, trong lòng thật sự rất nhớ nàng, lại nghe nàng hỏi một cách u oán, không khỏi trong lòng nóng bừng lên, lớn tiếng nói: "Nghĩ, cứ lúc rảnh rỗi là lại nghĩ."

"Ngươi đại sắc lang này, có nhiều cô gái ở bên cạnh ngươi như vậy rồi, mà lúc rảnh rỗi lại nghĩ tới ta!" Trầm Khinh Vũ nghe xong tựa hồ vô cùng vui vẻ, cười liên tục.

"Trở về đi! Ta thật sự nhớ ngươi!" Lục Minh bỗng nhiên có một loại xúc động, rất muốn ôm nàng vào lòng, ôm chặt lấy nàng không buông, khiến nàng mãi mãi ở bên cạnh mình, cả đời cũng không cho nàng rời đi. Tuy rằng bên người có Niếp Thanh Lam, Cảnh Hàn, Giai Giai, Chúc Tiểu Diệp cùng Nhan Mộng Ly ở bên cạnh hắn, nhưng trong lòng hắn vẫn thường xuyên nhớ tới nàng một mình trở về nhà tu luyện.

Nàng vì hắn, mà một mình chịu đựng cô độc để tu luyện.

Trầm nha đầu này, vì hắn, tình nguyện chịu đựng thống khổ lớn nhất, chấp nhận sự tịch mịch mà người thường căn bản không cách nào chống đỡ nổi.

Trầm Khinh Vũ nghe xong rất lâu không nói gì, cuối cùng rất dịu dàng trả lời: "Chờ ta đi, đợi ta một chút, ta sẽ rất nhanh trở lại bên cạnh ngươi, chỉ cần ngươi không đuổi ta đi, sau này ta cũng sẽ không rời đi..." Nàng nói đến chữ cuối cùng, hơi mang theo chút âm khóc, không nói thêm gì liền lén lút dập máy. Trong lòng Lục Minh dâng lên một trận cảm động, nếu như Trầm Khinh Vũ ở trước mặt, hắn sẽ ôm nàng, thậm chí liều lĩnh hôn nàng, sau đó không bao giờ cho nàng rời đi nữa.

"Trầm nha đầu, ta chờ ngươi trở về, ta chờ ngươi trở về!" Mặc dù Trầm Khinh Vũ đã dập máy không còn nghe được nữa, nhưng Lục Minh vẫn đang nói ra lời từ trái tim mình: "Chờ ngươi trở về, ta không bao giờ cho phép ngươi rời đi nữa, ta muốn ngươi ở bên ta cả đời!"

Đêm đó, sau khi chào cha mẹ Trương, Lục Minh liền trở về Phong Đan Bạch Lộ.

Có lẽ là thấy vẻ mặt Lục Minh có chút khác lạ, ngay cả lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn bình thường đối với Lục Minh có vẻ ít để ý nhất, cũng đều đến phòng hắn sau khi ăn xong.

Niếp Thanh Lam cùng Giai Giai cũng tới, mang theo chút tò mò nhìn Lục Minh.

Vừa thấy Lục Minh không có luyện công, cũng không có chế thuốc, lại trầm mặc nằm trên giường, mà cũng không phải nghỉ ngơi, Niếp hồ ly ngồi lại gần, cười duyên hỏi: "Lục Minh, làm sao vậy? Anh định làm nhà tư tưởng sao? Hay là đang nhớ tiểu mỹ nhân nào? Nói ra nghe một chút, Giai Giai, qua bóp vai cho anh ấy, tiện thể cũng bóp vai cho chị... Thế nào? Có mỹ nhân hầu hạ, anh có thể mở miệng rồi chứ?"

"Không có việc gì, chỉ là anh nói chuyện điện thoại với Trầm nha đầu, nàng không chịu trở về." Lục Minh bảo ba cô gái đừng lo lắng, hắn chỉ là trong lòng bất chợt cảm khái mà thôi.

"Trầm tỷ chậm chút sẽ trở về mà, anh, bây giờ có chúng ta ở bên cạnh hầu hạ anh còn chưa đủ sao?" Niếp Thanh Lam mang theo chút lấy lòng bóp chân cho Lục Minh, lại nằm úp sấp lên người Lục Minh, thân thể mềm mại hoàn mỹ đè nặng lên ngực hắn, cúi xuống, khẽ hôn lên mặt Lục Minh một cái: "Được rồi, làm nũng đủ rồi, anh mà còn mất hứng, em sẽ ghen tị đấy! Giai Giai, em bưng cho chị một chén dấm tới đây, chị uống đến chết cho người này xem!"

"..." Lục Minh trong lòng lại nổi lên một trận cảm động, giơ tay ôm lấy cả Giai Giai cùng Niếp Thanh Lam, rất lâu không buông ra.

Cảnh Hàn vừa thấy vậy, lập tức đứng dậy rời đi.

Nhưng mà, tới buổi tối, khi Lục Minh ngủ mơ mơ màng màng thì, lại có một thân thể nóng bỏng, trơn nhẵn, mềm mại tiến đến, như con mèo nhỏ nằm trong lòng Lục Minh, mãi đến hừng đông mới biến mất.

Sau khi Lục Minh tỉnh lại, nghi ngờ đó là trong mơ.

Lại thấy bên gối, phát hiện có hương khí của mỹ nhân... Khi hắn nhìn về phía lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn, nàng vẫn tỏ vẻ băng mỹ nhân như cũ. Có lẽ đây là mùi vị Băng Hảo Nhị Trọng Thiên trong truyền thuyết chăng, Lục Minh vui mừng nghĩ, trong nháy mắt, tâm tình hắn rộng mở, trong sáng, hồi phục sự vui vẻ và lạc quan như trước, khi Nhan Mộng Ly đem đồ ăn sáng nàng làm, chưa kịp mang tới trước mặt Lục Minh, đã ngọt ngào gọi: "Anh, lần này em không quên cho gia vị đâu!"

Thì, Lục Minh đã nhảy dựng lên từ trên giường, hét lớn: "Thơm quá, anh thử xem!"

"A!" Nhan Mộng Ly vừa thấy quần soóc của Lục Minh dâng lên vật gì đó cao cao, không khỏi vô cùng xấu hổ, vội vàng đặt điểm tâm xuống, hoảng loạn bỏ chạy.

"Ngươi là một đại sắc lang!" Thanh âm của Hạ Linh vang lên. Lục Minh kinh ngạc, kỳ lạ hỏi: "Sao chị lại tới đây?"

Hạ Linh mang theo chút tức giận, thiếu chút nữa vung quyền đánh hắn, mình ngàn dặm bay tới thăm hắn, tên tiểu tử này còn không cảm kích, sớm biết vậy thì đừng tới. Vừa nói ra, Lục Minh cũng biết mình lỡ lời, vội vàng nở một nụ cười tươi: "Hoan nghênh, con dê nhỏ tự dâng đến cửa, đại sắc lang ta đây sẽ không khách khí!" Vừa nhào tới giữa không trung, đang muốn ôm Hạ Linh vật ngã xuống đất, sau đó giơ bàn tay tà ác ra thì đúng lúc Giai Giai đẩy cửa bước vào, Lục Minh phản ứng siêu nhanh, vội vàng đứng thẳng người, vươn bàn tay to nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Hạ Linh: "Hạ tỷ tới, gần đây khỏe chứ? Ngu tỷ khỏe không? Lão yêu quái khỏe không? Phương Phỉ Uyển chúng ta đang chuẩn bị mở một cuộc thi đấu khiêu chiến trù nghệ, không bằng mời Hạ tỷ làm giám khảo ẩm thực của chúng ta đi!"

"Được, lần này ta trở về, cũng có chuyện tìm ngươi!" Hạ Linh hận đến nghiến răng ken két, tên tiểu tử này rõ ràng là một đại sắc lang, hắn còn muốn giả bộ, đáng tiếc Giai Giai đã vào, mình lại không thể vạch trần tà niệm của hắn, không thể làm gì khác ngoài việc đấu khẩu với hắn.

Nàng lợi dụng lúc Giai Giai đi lấy nước cho mình, không chú ý bên này, một cước đá vào mắt cá chân của Lục Minh.

Cuối cùng Lục Minh không có việc gì, nhưng ngược lại nàng cảm thấy ngón chân đau nhói một hồi.

Lén hít một hơi khí lạnh, thân thể tên tiểu tử này thực sự là biến thái... Xem ra chỉ có dùng hàm răng cắn hắn, mới có thể làm hắn bị thương! Trên mặt Hạ Linh cười hì hì nói cảm ơn với Giai Giai, nhưng chờ khi Giai Giai quay người đi, lập tức lộ ra vẻ đau đớn, vừa giận Lục Minh, đều là lỗi của tên này!

"Trước tiên đánh răng đã, làm gì có chuyện chưa đánh răng đã ăn chứ!" Giai Giai không chú ý đến Hạ Linh, nàng thấy Lục Minh muốn ăn đồ điểm tâm của Nhan Mộng Ly, vội vàng ngăn cản.

"Được, anh đánh răng!" Lục Minh chờ khi Giai Giai khom lưng giúp hắn dọn dẹp giường chiếu, giơ tay nhanh như chớp sờ soạng một chút lên đôi bầu ngực đầy đặn của Hạ Linh, sau đó giả bộ vô tội, huýt sáo đi vào buồng vệ sinh.

"..." Hạ Linh tức giận đến mặt ửng hồng, tên háo sắc này, dám làm trò phi lễ mình trước mặt Giai Giai. Nàng vài lần muốn cầm chén trong tay nện lên mặt hắn, lại muốn đẩy hắn ngã, cưỡi lên người hắn, hướng vào khuôn mặt hắn đánh một bộ Công Tự Phục Hổ Quyền! Nhưng mà khi Giai Giai nhìn qua thì, Hạ Linh lại vội vàng nở một nụ cười tươi, mong muốn nàng đừng thấy sơ hở, nghìn vạn lần đừng để nàng biết mình bị tên đại sắc lang kia phi lễ, bằng không, mình sẽ thiệt lớn! Để nói sang chuyện khác, nàng một hơi uống hơn phân nửa chén nước, lại lớn tiếng khen: "Nước này rất mát lạnh, rất ngọt, hoàn toàn không giống như là nước khoáng bình thường!"

Giai Giai mang theo chút ngại ngùng và áy náy nói: "Hạ tỷ, ngại quá, đây là chén của Lục Minh, em cầm nhầm rồi..."

"Phụt!" Hạ tỷ vừa nghe thấy mình uống nước bọt của Lục Minh, nàng đang ngửa cổ uống nước, không nhịn được phun văng ra. Lục Minh đánh răng xong đi ra, thấy Giai Giai đang dọn dẹp đồ đạc, Hạ Linh lại trợn mắt như cọp muốn ăn thịt người nhìn mình.

"Không được lại gần đây, giơ cao hai tay lên, bằng không ta sẽ lập tức rời đi!" Không biết từ lúc nào, Hạ Linh vừa nhìn thấy Lục Minh thì trong lòng có chút hoảng sợ.

Có lẽ là sau khi được hắn cứu ở tòa nhà Ngân Phong, có lẽ là sau khi bị hắn sờ soạng trong phòng tắm... Có lẽ là bởi vì nhìn thấy 'long thương' của hắn nổi trên mặt nước ở Hồng Kông, có lẽ là bởi vì hắn ôm mình trong thang máy, sau đó dùng thứ đồ tồi tệ kia chạm vào mông mình; hay là, là bởi vì hắn đem Ngu Thanh Y đang ngủ giao cho mình, sau đó nhân cơ hội phi lễ mình; hay là, là bởi vì hắn ngủ say ba ngày, vừa thức tỉnh liền nhảy dựng lên, thứ đồ tồi tệ kia trước mắt mình lắc lư loạn xạ; hay là, là bởi vì mình thấy hắn cùng Hoắc yêu nữ yêu đương vụng trộm ở Hắc Phong Sơn...

Hạ Linh ngẫm lại, chuyện xấu của tên này, mình không có chuyện gì là không biết.

Bất luận mấy chuyện xấu hắn làm đối với người khác, hay là mấy chuyện xấu đối với mình, mình cho tới bây giờ đều là người bị hắn khi dễ nhất!

Người này đối với những cô gái khác rất tốt, cẩn thận tỉ mỉ che chở, lại có thể cứ một mực đối với mình rất xấu, khắp nơi khắp chốn đều muốn chiếm tiện nghi, ánh mắt kia mười phần sắc lang, chẳng lẽ tổ tiên mình thiếu nợ hắn sao? Mình cũng không phải cái loại tiểu quả phụ phong lưu, cũng không phải dâm nữ, hắn dựa vào cái gì mà khi dễ mình chứ?

"Được rồi, chị ngồi đi, có chuyện gì tìm tôi vậy?" Lục Minh vốn đang muốn đùa Hạ Linh, nhưng thấy nàng thật sự có việc, vội vàng trở lại chính đề.

"Gần đây ngươi đánh phe thái tử cho thảm hại, hắn không tìm được ngươi gây phiền toái, đem tức giận đều trút lên người ta cùng Thanh Y. Hắn từ một nơi bí mật, huy động anh em trong kinh, còn có một ít quan lớn quyền quý, khiến cho chúng ta không cách nào thở nổi, buổi biểu diễn sẽ không được mở, đĩa hát ngừng tiêu thụ, ca khúc online cùng MTV cũng bị cắt bỏ, nói tóm lại, Thanh Y bị hơn mười đại công ty trong nước 'phong sát', phỏng chừng tại thị trường trong nước, trước khi thái tử sụp đổ, thì đã xong đời." Hạ Linh khẽ than, nói: "Tuy rằng cũng có một số công ty nhỏ đồng tình với chúng ta. Nhưng bọn họ không dám đắc tội đám quyền quý cùng các đại phú hào trong kinh. Bây giờ, chúng ta trên các mặt điện ảnh, TV, quảng cáo... tất cả đều bị 'cấm sóng'. Ngay cả mấy người trao giải điển lễ cũng gọi điện thoại tới, nói hủy bỏ tên lên sân khấu..."

"Thái tử uy hiếp kinh khủng như thế sao?" Lục Minh vừa nghe, có chút kinh ngạc.

"Hắn dùng vũ lực khẳng định không làm gì được ngươi. Trợ thủ mạnh nhất Sài Môn Thần chẳng phải đã bị ngươi giết rồi sao? Động tới ngươi, hắn khẳng định không dám. Nhưng mà chúng ta thì xong đời rồi. Thế lực hắn quá lớn. Sự nghiệp chúng ta lại nằm trong phạm vi thế lực của hắn." Hạ Linh khẽ gật đầu, khẳng định nghi vấn của Lục Minh.

"Tôi có thể làm cái gì? Lại đánh phe thái tử một hồi nữa chăng?" Lục Minh đối với chuyện giới giải trí, hiểu rõ nhất chính là quy tắc ngầm. Còn lại thì dốt đặc cán mai.

"Không nên đánh người. Hơn nữa Thanh Y hát, đóng phim, làm minh tinh, đều chỉ là vì hoàn thành di nguyện của mẫu thân nàng." Hạ Linh lắc đầu.

"Vậy cũng không thể nhìn các cô bị hại được! Cũng không phải các cô đắc tội thái tử. Phong tỏa các cô sao? Được rồi. Trong nước không được, thì không bằng bảo Ngu mỹ nhân đến Hồng Kông phát triển đi? Dù sao hát quay phim làm minh tinh ở trong nước và ở Hồng Kông cũng như nhau!" Lục Minh trong lòng khẽ động, cảm thấy trong nước thái tử cho dù có thế lực mạnh đến đâu, tại Hồng Kông hắn khẳng định không nổi tiếng lắm. Hơn nữa, tại Hồng Kông hắn chính là Công Phu Tiểu Tử. Lời nói vẫn có chút phân lượng.

"Những lời này để sau hãy nói, ta cùng Thanh Y cũng có thể nghỉ ngơi khoảng một hai năm, có điều là rất nhiều bài hát tâm huyết mới làm được bị lãng phí, rất đáng tiếc." Hạ Linh vừa nói, một bên rút ra một tấm chi phiếu từ trong túi. Nàng đưa cho Lục Minh, nhẹ giọng nói: "Số tiền này, là cho sinh viên Lam Đại, các nàng có phần biểu diễn MTV, nhưng bây giờ không lên được MTV, ta cùng Thanh Y đã thương lượng qua, bồi thường cho các nàng chút tiền để bày tỏ xin lỗi, ngươi giúp ta đưa cho mọi người đi!"

Lục Minh không nhận, khẽ nhíu mày nói: "Vì sao không cho lên? Mình ta đánh người, TV cũng đành thôi, nhưng dựa vào cái gì không cho truyền lên mạng chứ?"

Hạ Linh đem tấm chi phiếu nhét vào trong tay Lục Minh, khẽ than nói: "Bài hát là chúng ta làm, nhưng có đại công ty tài trợ và ra đĩa, bây giờ ông chủ đại công ty xem sắc mặt của thái tử mà làm việc, đương nhiên chúng ta không được truyền bá, những MTV còn sót lại của chúng ta, toàn bộ đều bị hủy. Không có việc gì, ta cùng Thanh Y đã thương lượng qua, qua một đoạn thời gian nữa, có lẽ sẽ giống như ngươi nói, chuyển tới Hồng Kông phát triển, nhưng bây giờ chúng ta phải xử lý xong chuyện trong nước đã."

"Thanh Y có trách tôi hay không?" Lục Minh bỗng nhiên nghĩ tới Ngu mỹ nhân, nàng sẽ không khổ sở cứ trốn vào trong tủ áo lén khóc chứ?

"Không." Hạ Linh lắc đầu.

"Thật sự không có?" Lục Minh không quá tin tưởng, nếu không phải hắn trước giết Bạch Hạc, sau lại giết Sài Môn Thần, phỏng chừng thái tử cũng sẽ không điên cuồng như vậy.

"Kỳ thực ngươi chỉ là ngòi nổ, đám quyền quý trong kinh này muốn chèn ép chúng ta từ lâu. Trước từng có người ra giá hơn mấy trăm vạn mời Thanh Y tiếp rượu, nhưng bị chúng ta một mực cự tuyệt, rất nhiều lão tổng các đại công ty đều khuyên chúng ta nên tham dự họp, ứng phó một chút, bằng không sẽ gặp nạn." Hạ Linh nở nụ cười: "Cho nên, chuyện của chúng ta, không liên quan lớn đến ngươi!"

"Sau đó cần giúp gì, thì tìm tôi lúc nào cũng được!" Lục Minh ngẫm nghĩ, cho Hạ Linh một lời hứa hẹn.

"Đương nhiên, ngươi không đến hỗ trợ, ta sẽ xách tai ngươi!" Hạ Linh mang vẻ kích động lại mang theo chút làm nũng, lời vừa ra khỏi miệng, lại cảm thấy không đúng, trên mặt liền ửng đỏ, rồi vờ ho khụ khụ để che giấu: "Sau này nói tiếp đi!"

"Thanh Y đâu?" Lục Minh có chút kỳ lạ, Ngu mỹ nhân rất thích quấn quýt lấy hắn, làm sao lại không thấy nàng đâu?

"Nàng bây giờ không phải đang làm việc bận rộn, đang ngủ bù đó!" Hạ Linh vừa nói, Lục Minh toát mồ hôi lạnh. Hạ Linh chuẩn bị đứng dậy từ biệt, vừa đứng lên, lại 'ai nha' một tiếng. Chân của nàng trước đó tức giận đá Lục Minh, bây giờ mơ hồ cảm thấy đầu ngón chân có chút đau nhức, giẫm mạnh một cái, càng cảm thấy cực kỳ bủn rủn. Rồi nàng hoạt động một chút, phát hiện không đến mức gãy xương, chỉ là có chút đau nhức, nổi giận liếc nhìn Lục Minh, lại chuẩn bị rời đi.

Lục Minh cúi xuống, giơ tay nắm mắt cá chân của nàng: "Để tôi xem giúp chị đi!"

"Không, mau buông tay, ta không cần ngươi xem!" Trên mặt Hạ Linh ửng hồng, tên này không phải muốn xoa chân cho mình, là muốn phi lễ mình sao?

Hơn nữa, ngày hôm nay mình mặc váy công sở, hắn cúi xuống một chút là có thể nhìn lén dưới váy, làm sao có thể cho hắn xoa chân được? Nàng càng giãy dụa, Lục Minh lại càng cho rằng nàng bị thương nghiêm trọng, nắm mắt cá chân của nàng không buông. Hạ Linh cố sức tránh, Lục Minh sợ nàng tức giận, vội vàng buông tay, không nghĩ tới Hạ Linh giãy dụa quá mạnh, cả người mất đi thăng bằng...

Lục Minh vội vàng giơ tay, kéo lấy bàn tay nhỏ bé của Hạ Linh giữa không trung.

Hạ Linh cũng là người tập võ, phản ứng cực nhanh, nàng mượn sức kéo của Lục Minh, eo nhỏ nhắn gập lại, cong người xoay người, hai chân chuyển thành thế "đại phong xa" lướt qua, tay kia chống nhẹ trên mặt đất, tiêu sái lật mình một cái, lại vững vàng hạ xuống mặt đất. Đang có chút đắc ý, không nghĩ tới một tiếng "băng" vang lên. Móc khuy quấn phía bên phải mông nàng bắn tung ra, chỗ khóa kéo toạc ra... Mặc đồ công sở màu trắng, không thích hợp với động tác "đại phong xa" lật mình quá lớn, bằng không...

Váy tại trong ánh mắt kinh ngạc của Hạ Linh cùng Lục Minh tụt xuống, rớt xuống mắt cá chân của nàng.

Hạ Linh kinh hoảng la lên, lập tức cúi người muốn kéo nó lên che giấu, kết quả, một tiếng 'roẹt' quần rách, chiếc quần tất của nàng từ chỗ rách ở mông bắt đầu toạc ra, chạy dọc xuống hai chân... Lúc đầu Hạ Linh rất sợ Lục Minh thấy mình mặc váy sẽ rình coi, cố ý mặc thêm quần tất dài ống, không nghĩ tới, cuối cùng quần tất lại rách ra, lộ ra chiếc quần lót trắng bóng!

Hơn nữa, lại bại lộ trước mặt của hắn.

Hạ Linh cùng Lục Minh ngơ ngác nhìn chiếc quần lót màu trắng kia hơn mười giây.

Nhìn nhau hồi lâu, thấy trên mặt Hạ Linh sắp khóc, Lục Minh xua tay.

"Mặc dù tôi rất muốn xem, nhưng tôi dám cam đoan, cái này thật sự không phải trò quỷ của tôi!" Lục Minh thấy Hạ Linh sắp rơi nước mắt, rất sợ nàng hiểu lầm, vội vàng biện bạch.

"Ta, ta..." Hạ Linh rất muốn nói "Ta muốn cắn một cái cắn chết ngươi".

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!