Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 385: CHƯƠNG 385: Ở ĐÂY MỸ NỮ RẤT NHIỀU

Lục Minh ra hiệu ý bảo hai cô bé trốn xa một chút, ai ngờ lá gan của các nàng so với trời còn lớn hơn, đặc biệt là khi về tới bên cạnh Lục Minh, càng cố hết sức cổ vũ nói:

"Đại thúc, chúng ta bắt con rắn này, sau đó trình báo lên bách khoa toàn thư Ghi-nét có được không? Nó nhất định là con rắn lớn nhất thế giới!"

Nghe xong lời này, Lục Minh lại một trận không nói nên lời.

Ghi-nét ghi nhận con rắn lớn nhất thế giới là một con rắn bắt được ở Indonesia, dài đến 10 mét, nặng vài trăm cân.

Con rắn này được người ta gọi là rắn "Hoa Quế", mồm có thể dễ dàng nuốt chửng một người. Đập chứa nước Bạch Dũng này, nếu như nói có thể câu được Bạch Thiện lớn hơn một mét, Lục Minh cũng không kỳ quái, bởi vì đập chứa nước này là một công trình thủy lợi lâu năm hoành tráng, do hàng chục vạn người dân Lam Hải xây dựng nên, cũng có vài chục năm lịch sử, nhưng nếu như nói có một con đại xà dài hơn mười mét, đó là nói vớ vẩn.

Trong nước có mãng xà, nhưng không tính là quá to lớn, thông thường chỉ có hơn mười cân, hơn trăm cân là vô cùng hiếm thấy.

Lục Minh từng thấy qua mãng xà, chủ yếu là Nam Xà, Cầm Xà, Vương Tự Xà cùng Kim Hoa Mãng có hoa văn màu sắc vô cùng đẹp, nhưng những loại rắn này cũng không thể tính là cự mãng.

Thế gian, được cho là mãng xà chân chính to lớn phải là Á Mã Tốn Sâm cùng Lục Thủy Mãng. Đương nhiên, bởi vì loại rắn này có tuổi thọ dài, trong những điều kiện riêng, ở các nơi trên thế giới đều có những con cự mãng có hình thể đáng sợ, nhất là một số địa phương ở rừng rậm Châu Phi hoặc là rừng mưa nhiệt đới châu Nam Mỹ không người biết đến, dưới tình huống không có nhân loại, cự mãng dài hơn mười mét, cũng không ngạc nhiên. Nhưng mà, động vật ở các công viên trong nước, kể cả là bãi hoang, Lục Minh cũng chưa từng thấy mãng xà dài hơn mười mét.

"Các ngươi không phải hoa mắt chứ? Có thể là gỗ mục trong nước hay không?"

Lục Minh suy đoán là một con mãng xà nuôi làm thú cưng, bởi vì chủ nhân vứt bỏ tại trong đập chứa nước Bạch Dũng, cho nên mới có một con mãng xà như thế tồn tại.

Đây có thể là con rắn Lâm Vũ Hàm nhìn thấy hay không?

Lục Minh nhớ kỹ lần trước, Đỗ Tử Liên đã từng xử lý qua một mãng xà được người thuần dưỡng. Không phải mang tới đập chứa nước Bạch Dũng này chứ?

Mặt nước rầm vang một tiếng. Quả nhiên có bóng đen rất lớn vọt lên mặt nước. Mọi người trên bờ sợ đến kêu to một hồi. Người nhát gan sợ đến đều trốn lên chỗ cao. Bóng đen trong nước kia vô thanh vô tức trượt vào trong nước. Thân hình thật dài lướt đi xa dần, rồi biến mất trong tầm mắt của mọi người.

"Thế nào? Rất lớn chứ. Vừa rồi sao chú không bắt lấy!"

Giang Tiểu Lệ vô cùng kích động lắc lắc cánh tay của Lục Minh.

"Ta không phải thần tiên!"

Lục Minh âm thầm toát mồ hôi.

Rắn ở trong nước. Mình bắt làm sao?

Rắn lớn như vậy, nếu như nó công kích mình, sử dụng kiếm giết chết có lẽ là không khó, nhưng nếu như nó đào tẩu thì muốn đuổi theo đi bắt, đó là chuyện người si nói mộng.

Có điều là Lục Minh thấy rõ rồi, con rắn này, hẳn là loại Á Mã Tốn Sâm, không phải con hắc mãng thấy tại nhà Lâm Vũ Hàm, hơn nữa thể hình lại lớn, nhìn qua, thật là có độ dài hơn mười mét... Làm sao lại có một con rắn châu Nam Mỹ chạy đến đập chứa nước Bạch Dũng chứ? Lục Minh rất là không giải thích được, chẳng lẽ đây cũng là do người thuần dưỡng sao?

Mãng xà rời khỏi đã lâu, người câu cá vẫn còn không dám trở lại vị trí câu, tất cả mọi người tụ cùng một chỗ nghị luận.

Nam tử da ngăm đen liều mạng an ủi mọi người, nói đây là ông chủ nuôi dưỡng, để phòng ngừa có người câu trộm cá, căn bản sẽ không tấn công người, hơn nữa sức ăn rất nhỏ, hai thùng cỏ và một con thỏ là được, có lúc ăn vài quả trứng gà, còn nói đây là một con rắn "bảo vệ" rất thiện lương.

"Chán phèo, nếu như rắn không ăn người nhiều lắm chỉ có thể tính là con giun!"

Giang Tiểu Lệ vừa nghe liền xả giận.

"Ta phỏng chừng tên kia là gạt người, Tiểu Lệ, cậu xem cái tên đó lớn lên trông như người xấu ấy, có lẽ hắn buổi tối len lén giết người, sau đó đút cho đại xà để hủy thi diệt tích cũng nên."

Bồ Kỳ, cô bé đó nói làm cho Lục Minh phải giơ cho nàng một ngón tay cái, thật là mạnh mẽ a, người xấu cũng có tướng mạo riêng! Suy nghĩ cùng hoài nghi lớn như vậy, nếu như nàng sau này làm cảnh sát, như vậy khẳng định sẽ phá được rất nhiều đại án.

"Ông chủ, ngại quá, đã làm ngài bị sợ hãi. . ."

Nam tử da ngăm đen đi qua nhận lỗi.

"Không sao đâu, hàng xóm của ta nuôi dưỡng mãng xà, rất biết nghe lời, mãng xà không đáng sợ như vẻ bề ngoài."

Lục Minh cười nhạt một cái.

"Không hổ là ông chủ, chính là có đảm lược!"

Nam tử da ngăm đen giơ cho Lục Minh một ngón tay cái, tán dương một phen, lại nhẹ giọng hỏi:

"Ông chủ, nếu như ngại phơi nắng không muốn câu cá, có thể đi qua bên kia ngồi, món lươn nướng của chúng ta rất ngon."

"Đại thúc, chúng ta đi qua xem."

Hai cô bé Giang Tiểu Lệ vừa nghe thế, lập tức động tâm.

Cuối cùng hai cô gái nhỏ không những mỗi người ăn bảy tám xâu thịt lươn nướng, còn ồn ào muốn mua mấy con về nuôi, Lục Minh quay sang nói với các cô bé:

"Các ngươi ngay cả chính mình cũng đều không nuôi nổi, còn muốn nuôi lươn? Hơn nữa đây cũng không phải thú cưng, đây là đồ ăn, hiểu không? Ngươi đã thấy có ai đem rau cải trắng đặt ở sân thượng làm bồn hoa chưa? Thời gian đã không còn sớm nữa, trở về đi!"

"Đại thúc mang chúng ta đi chơi điện tử đi. . ."

Giang Tiểu Lệ thấy người câu cá đa phần là người già, hơn nữa vô cùng buồn chán, cũng không hy vọng Lục Minh ngồi xuống câu cá.

"Ông chủ đi thong thả, hôm nào trở lại chơi nhé!"

Nam tử da ngăm đen đuổi theo tiễn đưa, lại cung kính đưa cho Lục Minh một tấm danh thiếp, mặt trên viết: Chủ quản phân khu số 1 trung tâm giải trí "Cụ Ông Hưu Nhàn Bạch Dũng" Vương Tông Lượng, lại cười nói:

"Ông chủ gọi tôi là Hắc Tử là được, có việc cứ tùy thời phân phó, điện thoại di động của tôi 24 giờ đều mở máy."

"Ông gọi là Hắc Tử? Tôi cảm thấy ông đổi tên là Mực Ống có lẽ càng hợp hơn."

Bồ Kỳ quan sát đối phương một chút, lại nói một câu làm cho người ta choáng váng đầu óc.

"Dạ, dạ, tiểu thư gọi Ống Mực cũng được!"

Nam tử ngăm đen vốn nhìn quen sắc mặt nhiều người rồi, gặp người liền cười, nhưng cũng không tức giận.

Chờ Lục Minh mang theo hai cô bé lái xe đi, có một người gầy gò bốn mắt đứng lên, trên mặt mang chút vẻ khác lạ lấy điện thoại cầm tay ra gọi một cú điện thoại:

"Đại thiếu gia, ngày hôm nay có vẻ hơi không đúng. Người kia ngày hôm nay bỗng nhiên mang theo hai tiểu cô nương tới đập chứa nước Bạch Dũng câu cá, cuối cùng còn đặt mấy con Bạch Thiện đến Phương Phỉ Uyển. . ."

"Ngươi chắc chắn?"

Người ở đầu dây điện thoại di động kia vừa nghe, bật dậy đầy căng thẳng.

"Đúng, dáng vẻ của hắn, làm sao tôi có thể nhận lầm!"

Người gầy gò bốn mắt nói như đinh đóng cột khẳng định:

"Là hắn, tuyệt đối không sai."

"Vậy không ổn rồi, người này bất luận là đến đâu, đều sẽ gây ra chuyện lớn. Chẳng lẽ là chuyện của chúng ta bị người tiết lộ đi ra? Không được, ta phải lập tức cùng lão Ngưu kiểm tra một chút. Được rồi, người kia, không có cử động gì đặc biệt chứ?"

Nam tử bên kia điện thoại di động vừa vội hỏi:

"Có nói muốn tới khu quý khách chơi đùa hay không?"

"Dường như hắn không biết khu quý khách, cũng không nói muốn đến chơi, ngày hôm nay, hắn giống như là đi cùng hai cô bé tới câu cá, bởi vì mãng xà của A Hoàng trong lúc vô ý bơi qua, dọa những người câu cá, hắn mới không câu cá nữa. Được rồi, hắn đặt mấy con Bạch Thiện tốt nhất, bảo chúng ta buổi tối đưa đến Phương Phỉ Uyển."

Người gầy bốn mắt tận lực miêu tả tất cả đầu mối.

"Nói như vậy. . . Buổi tối, Phương Phỉ Uyển có một trận thi đấu khiêu chiến trù nghệ! Chẳng lẽ hắn là vì mua cá mới đến? Chỉ mong hắn không phải nhắm vào chúng ta!"

Nam tử bên kia điện thoại di động hơi ngừng lại, nói:

"Không được, buổi tối ta muốn đích thân đi Phương Phỉ Uyển xem, ngươi giả dạng làm người giao cá, đến bên phía nhà bếp hỏi thăm, nhìn xem có tin tức hay không. Nếu như hắn thực sự là đi cùng người đến chơi đùa, hoặc là vì thi đấu tới mua cá, vậy trái lại không có gì, nếu như hắn là nhắm vào chuyện của chúng ta mà tới, vậy nguy hiểm. . ."

Lục Minh hoàn toàn không biết phía sau có người bàn luận về mình, mục đích của hắn tới đập chứa nước Bạch Dũng, chỉ là muốn giúp Ôn Hinh phu nhân kiểm tra đập nước có tai họa ngầm hay không.

Bây giờ, tình huống rất rõ ràng.

Hắn báo cho Ôn Hinh phu nhân về chuyến hành trình, nói đập chứa nước Bạch Dũng cho người nhận thầu, biến thành nơi kinh doanh, căn bản không ai quản lý, tai họa ngầm nghiêm trọng, cho dù trong khoảng thời gian ngắn không có chuyện gì, cũng khó đảm bảo sau này không xảy ra vấn đề.

Ôn Hinh phu nhân nghe xong, khe khẽ thở dài: "Trước đây những gì để lại, đều đã gần như bị hủy hoại hết. Đối với thế hệ trước, đập chứa nước là nguồn nước cứu mạng của hàng chục vạn người dân Lam Hải, mọi người uống, dùng trong sinh hoạt, tưới ruộng đồng, còn có nước nuôi cá to cá nhỏ, đều là nước của đập chứa nước Bạch Dũng. Bây giờ mọi người có giếng khoan và hệ thống cấp nước sạch, những gì thế hệ trước gian khổ lưu lại, cũng đều bỏ đi. Chúng ta đầu tư là chuyện nhỏ, nhưng nếu như đập chứa nước Bạch Dũng vỡ đê, khu Tam Bình phỏng chừng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, ngay cả toàn bộ Lam Hải cũng sẽ chìm trong biển nước. . . Chuyện này, ta sẽ nhờ người cùng lãnh đạo tỉnh nói một chút, con đi làm chuyện của con trước đi!"

Lục Minh lại gọi cho Hoắc Vấn Dung, nàng vừa nghe liền kêu lên vui mừng:

"Mau tới đây, chúng ta mọi việc đã hoàn tất, chỉ thiếu gió đông, phải xem bản lĩnh của Gia Cát Lượng như anh đây!"

"Anh ư, Gia Cát Lượng này chỉ biết ăn, sẽ không mượn gió đông!"

Lục Minh cười to.

"Anh sẽ không chỉ được ăn, còn có thể dẫn các cô gái đi xem cá vàng. . . Quái nhân xứ Thục, mau đưa tiểu la lỵ về! Cha của Bồ Kỳ kia là một khách quý bình phẩm đêm nay, nếu như nàng ấy có mặt, giúp em thổi gió bên tai, nói không chừng chúng ta có thể thêm chút ấn tượng tốt."

Hoắc Vấn Dung lại có thể biết Lục Minh dẫn theo không chỉ mình cô bé Giang Tiểu Lệ, điều này làm cho Lục Minh lén toát mồ hôi, chẳng lẽ hành động của mình bị các nàng giám thị sao?

Ba người Lục Minh tiến vào dễ, đi ra ngoài lại khó, đi một đoạn đường dài, mới ra được đường cái.

Trở lại Phương Phỉ Uyển, đã là bốn giờ chiều.

Tại chỗ dựa sát tường của bãi đỗ xe bên ngoài Phương Phỉ Uyển, hiện lên một cái đài cao thi đấu tạm thời, phía dưới ngồi đầy khán giả.

Vài cái máy camera quay ở nhiều nơi khác nhau, lại có không ít người đang điều chỉnh các loại thông số ánh sáng cùng âm thanh, có phóng viên tay cầm micro Lam Hải TV, được khán giả thống nhất vỗ tay ủng hộ, một người mặc trang phục đạo diễn đứng ở phía trước, dùng tay ra hiệu, chỉ huy mọi người luyện tập vỗ tay.

Khán giả đa phần là viên chức của công ty tài trợ quảng cáo, có khách quen của Phương Phỉ Uyển, cũng có fan của người khiêu chiến đối phương kia, còn có một chút người rảnh rỗi ở tại phụ cận.

Các nhân viên nữ của Phương Phỉ Uyển, lần lượt cho bọn hắn mỗi người một chai nước, ngay cả fan của người khiêu chiến kia cũng không ngoại lệ.

Lục Minh mang theo hai cô bé đi vào tới, có một nữ phóng viên tóc xoăn gợn sóng mắt sáng rỡ, đem microphone đưa qua phỏng vấn hỏi:

"Xin hỏi, anh là tới xem thi đấu khiêu chiến trù nghệ, hay là tới Phương Phỉ Uyển dùng cơm? Xin hỏi anh là lần đầu tiên tới, hay là khách quen, anh đối với món ăn cùng phong vị của Phương Phỉ Uyển có đánh giá gì? Nếu như đánh giá cao nhất là năm sao, anh sẽ cho Phương Phỉ Uyển mấy sao?"

"Năm sao."

Lục Minh cười ha hả nói:

"Tôi cảm thấy ở đây mỹ nữ rất nhiều!"

"Tôi, tôi hỏi là mùi vị của món ăn. . ."

Nữ phóng viên kia trong lòng có chút tức giận, mình chính là mỹ nữ, người này lại làm như không thấy, có ý tứ gì?

"Cô lớn lên cũng không tồi, làm phóng viên có chút đáng tiếc!"

Ánh mắt Lục Minh tại trên người nữ phóng viên quan sát một hồi, cuối cùng còn tại nơi cao vút kia dừng lại khoảng hai giây, mỉm cười nói:

"Tới nơi này ăn, tôi bận xem mỹ nữ, căn bản không có thời gian để ý mùi vị, chỉ cần có mỹ nữ, ăn cái gì cũng không quan trọng! Được rồi, nếu như cô mặc một thân sườn xám xẻ tà cao, lộ ra hai chân dài, tin tưởng hiệu quả chắc chắn rất tốt, đáng tiếc, cô là một phóng viên."

Lục Minh lắc đầu thở dài, giống như thấy một đóa hoa hồng bị trâu giẫm.

Nữ phóng viên vài lần muốn đem microphone nện lên đầu Lục Minh, mình làm phóng viên thì thế nào chứ? Phóng viên chính là ông vua không ngai!

Nàng phát hiện người này mặt ngoài thoạt nhìn là một tiểu gia hỏa đẹp trai, thực chất lại là một đại sắc lang, hắn khẳng định là một "kẻ cuồng đồng phục" (biến thái thích người mặc đồng phục), bằng không hắn sao lại thích nữ tử mặc sườn xám? Người này xem ra không chỉ là "kẻ cuồng đồng phục", còn là "kẻ cuồng lolita"! Nữ phóng viên vừa nhìn thấy cô bé tinh nghịch Cam Điềm chạy đến nghênh tiếp Lục Minh, trong lòng khẳng định một chút, "kẻ cuồng đồng phục" cộng thêm "kẻ cuồng lolita", khó trách hắn đối với một chị gái xinh đẹp thờ ơ!

Lục Minh còn chưa có vào cửa, một đám người ở bên ngoài dũng mãnh tiến vào, trong đó có một người lớn giọng hét lớn:

"Đá quán! Náo nhiệt quá, vui vẻ quá, chúng ta cũng muốn đá quán!"

Ở đây mọi người vừa nghe đều toát mồ hôi, thì ra đá quán cũng có ngẫu hứng a!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!