Lục Minh tỉnh lại, phát hiện đã là sáng sớm, bên ngoài đã không còn mưa nhỏ, chỉ có một vệt nắng chiếu vào bên trong, đúng như tâm trạng vui sướng bây giờ của Lục Minh… Avrile không sao, Ôn Hinh phu nhân cũng không sao, mình còn xen vào việc của người khác, mang tài liệu mật về, thậm chí trong nguy cảnh, nhân phẩm bùng nổ, đột phá cảnh giới huyền diệu. Hắn vừa muốn đứng lên, chợt nhận ra bên cạnh có hai cô gái.
Bên trái là cô bé Giai Giai, nàng nép vào lòng mình, ngủ say sưa… Bên kia, Lục Minh khẽ kéo chăn, ngạc nhiên khi thấy mỹ nhân nằm nửa người trên mình, lại là Nhan Mộng Ly, nàng luôn luôn xấu hổ, vậy mà lại dám ngủ bên cạnh mình như vậy chứ?
Lục Minh khẽ động, Nhan Mộng Ly dường như có cảm ứng:
"Ưm"
, hàng mi dài khẽ run vài cái, cuối cùng chậm rãi mở mắt, tỉnh.
"Đáng tiếc!"
Lục Minh trong lòng thầm than tiếc nuối, lúc đầu muốn thừa dịp Nhan Mộng Ly ngủ say, lén hôn nàng một cái, không nghĩ tới nàng tỉnh nhanh như vậy. Để tránh sự ngượng ngùng, Lục Minh lập tức nhắm mắt lại giả bộ ngủ. Nhan Mộng Ly cũng không biết Lục Minh đã tỉnh, nàng từ từ đứng lên, mặt ngọc ửng đỏ rụt cánh tay đang ôm Lục Minh lại, nhìn bốn phía không có ai, lại thấy Giai Giai chưa tỉnh, lấy hết can đảm, cúi xuống hôn trộm Lục Minh một cái.
Sau đó vội vàng bật dậy, hai tay che mắt, mặt đỏ bừng chạy đi.
Tuy rằng nàng cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, nhưng trong lòng cũng vui vẻ, cảm giác ngủ cùng anh ấy thật là thoải mái, có điều, chuyện này không thể cho mọi người biết, bằng không sẽ không còn mặt mũi đi gặp người.
Tối hôm qua, nàng thừa lúc mọi người ngủ, lén lút đến thăm hắn. Lúc đầu chỉ định lén hôn hắn một cái rồi về. Lúc sau, chẳng biết sao lại muốn nằm thật lâu trong lòng hắn một lát. Chỉ định nằm một lát thôi, thế mà đã thấy mãn nguyện. Không nghĩ tới, lại ngủ quên, ngủ thẳng tới sáng sớm. May mà hắn cùng Giai Giai chưa tỉnh, cũng không biết. Bằng không sẽ xấu hổ chết mất… Nhan Mộng Ly nhìn ra ngoài cửa không có ai, đáng yêu lè lưỡi nhỏ, nhón gót chân, như một chú mèo nhỏ lén lút về phòng mình.
Trong lòng Lục Minh thật cao hứng. Nhan Mộng Ly đã hôn mình.
Hắn rất chắc chắn. Điều này không phải nằm mơ!
Phỏng chừng nằm mơ cũng không thể tốt như vậy đi? Lục Minh trong lòng đắc ý, ôm chặt vòng eo nhỏ của Giai Giai. Cúi đầu nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vầng trán nhỏ trắng xinh của nàng, chia sẻ niềm vui và sự ngọt ngào ấy với nàng.
Giai Giai vẫn ngủ say như mọi khi. Không hề tỉnh lại. Nhưng Lục Minh ôm nàng một cái, cơ thể nàng lại có phản ứng, hơi cựa quậy một chút, điều chỉnh tư thế thoải mái hơn, rồi lại ôm chặt lấy hắn như bạch tuộc. Ôm nàng, cảm thấy sự mềm mại như ngọc trong lòng, trong lòng Lục Minh vô cùng thư thái. Có người yêu nồng nàn bên cạnh thế này, còn gì để mong cầu nữa?
Nếu như Niếp Thanh Lam cùng Cảnh Hàn, cũng có thể giống như Nhan Mộng Ly cùng Giai Giai lén lút đến ngủ cùng mình như vậy. Vậy thì quá tốt.
Lục Minh trong lòng nghĩ lung tung, trong đầu hiện lên hình ảnh các nàng Niếp Thanh Lam, Cảnh Hàn, Trầm Khinh Vũ, Nhan Mộng Ly cười, đều là những nụ cười thanh thoát, cuối cùng còn hiện lên nụ cười của Ôn Hinh phu nhân khi hắn trở về đêm qua…
Ôn Hinh phu nhân, hắn nhớ kỹ hương khí của nàng trên giường vô cùng đặc biệt, vô cùng dễ chịu.
Chẳng biết lúc nào, còn có cơ hội ngửi lại?
Tâm tình Lục Minh thả lỏng, tay chân duỗi thẳng, vô thức chìm vào giấc ngủ.
Lại tỉnh lại, Lục Minh thấy Giai Giai đang vểnh cái mông nhỏ xinh xắn lau nhà trước giường, nàng ăn mặc quần áo mỏng, phía dưới là quần thể thao màu trắng, cái mông nhỏ trong tư thế khom lưng trông thật tròn trịa, mềm mại, đáng yêu và gợi cảm. Lục Minh không nhịn được vươn móng vuốt sói, hướng về phía cái mông nhỏ của nàng, đồng thời nhẹ nhàng vỗ lên, đắc ý xoa một cái.
Giai Giai bị hắn đánh lén khiến nàng giật mình, quay đầu lại, thấy tên sói Lục Minh đang cười gian, lập tức mặt ngọc ửng đỏ, ngay cả cái cổ nhỏ nhắn cũng nóng ran lên.
Kỳ thực thì những trò đánh lén như vậy, Lục Minh đã không phải lần đầu tiên, nhưng nàng vẫn không chịu nổi những trò trêu chọc của hắn.
"Đừng có làm bậy!"
Giai Giai trừng mắt nhìn hắn, cử động này làm tăng thêm vẻ hờn dỗi của một cô gái nhỏ, làm cho tâm tình Lục Minh vô cùng sảng khoái, cười phá lên.
Giai Giai thấy Lục Minh còn muốn đứng dậy ôm mình, vội vàng chạy trốn, cây chổi lau nhà trong tay cũng vứt lại mà không thèm nhìn.
Một lát sau, nàng xấu hổ đi tới, lại đến nhặt cây chổi lau nhà lên, tiếp tục lau.
Có điều là, Lục Minh ở trước giường, lại xoay người nấp đi, như một con hổ đang rình mồi, nàng luôn luôn cách xa hắn hơn ba mét. Lục Minh gọi nàng qua, Giai Giai giơ một ngón trỏ lên, khẽ hừ:
"Nhỏ tiếng thôi, đêm qua nữ vương Avrile khóc thương tâm lắm, mới ngủ được một lát, đừng đánh thức cô ấy. Anh muốn đứng dậy sao? Em đi làm bữa sáng cho anh!"
"Anh muốn ngủ lại giấc, không muốn ra khỏi giường!" Lục Minh lấy hai tay để gối đầu, hắn cảm thấy buổi sáng lười biếng nằm ở trên giường như vậy, thật sự quá thoải mái.
"Nếu như không muốn rời giường, em giúp anh cầm giấy bút và máy tính tới, anh lên mạng nhìn đi, tối hôm qua tin tức tràn ngập khắp nơi, còn nói có rồng lửa xuyên không, còn nói có thần nhân áo vàng đến trái đất, nói chung tin tức về anh rất nhiều." Giai Giai che miệng nhỏ cười trộm.
"Lúc đó không ai chụp ảnh sao?" Lục Minh nghe xong, trong lòng hơi giật mình.
"Không, mọi người chạy trối chết còn không xong, ai còn nhớ mà chụp ảnh. Hơn nữa phóng viên và mọi người cũng không tin là thật, chỉ cho rằng trong mắt các hành khách được cứu xuất hiện ảo giác, hoặc là do tâm lý quá khát khao được cứu rỗi mà thành, không ai tin tưởng." Giai Giai cười khúc khích, rồi thật sự đưa cho Lục Minh giấy bút và máy tính: "Đại anh hùng phải chịu thiệt thòi rồi, tuy rằng anh mới là đại anh hùng cứu người, nhưng mà trên báo chí lại không hề nhắc đến anh, nếu không phải còn có chuyện rồng lửa cùng thần nhân áo vàng, anh quả thực như chưa từng xuất hiện, ngẫm lại, em cũng thấy tủi thân thay anh…"
"Anh bị oan ức rồi, em mau tới an ủi anh một chút đi." Lục Minh dang hai cánh tay, muốn ôm Giai Giai. Giai Giai né tránh, Lục Minh lập tức nhảy dựng lên, như một con sói vồ về phía bầy cừu vậy, đắc ý cười, thấy "cừu non" không thể chạy thoát. Đúng lúc này, cửa bỗng nhiên mở ra, cô bé ớt nhỏ Ôn Nhu kia tiến vào. Cô bé nhẹ nhàng rón rén bước vào, định trộm Lục Thần Hoàn Đồng Hoàn, vừa nhìn thấy cái lều nhô cao dưới quần Lục Minh đang chĩa về phía Giai Giai như một cái cọc lớn, không khỏi thét lên một tiếng chói tai:
"Đồ biến thái!"
Lục Minh chẳng biết nói gì, mình cùng Giai Giai là một cặp đôi đang đùa giỡn, cô bé con này lảm nhảm cái gì vậy chứ? Thấy người ta đang tình tứ thì phải lặng lẽ đóng cửa lại chứ, kêu biến thái cái gì! Cái này gọi là trò tình ái… Quên đi, nàng còn nhỏ, căn bản không hiểu những chuyện này… Lục Minh mang theo chút bực bội, một lần nữa quay về trên giường nằm dài ra, buồn chán lăn lộn trên chăn. Giai Giai thấy "chuyện tốt" của Lục Minh bị Ôn Nhu đánh vỡ, che miệng nhỏ lén cười, đồ xấu xa, mới sáng sớm đã trêu chọc mình, nên hắn bị Ôn Nhu kêu biến thái. Nàng ngẫm lại Lục Minh vừa rồi giương nanh múa vuốt vồ tới, nếu như không có Ôn Nhu đánh vỡ, bây giờ, có lẽ hắn đã đè mình xuống đất rồi? Vừa nghĩ điều này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Giai Giai nổi lên hai đám mây hồng.
Phía sau vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Giai Giai nhìn lại, là Ôn Hinh phu nhân cùng Avrile. Nàng vội vàng kéo ghế, vốn định để các cô nói chuyện với Lục Minh nhưng Niếp Thanh Lam cùng Cảnh Hàn cùng vào, hơi do dự, rồi ở lại không đi.
"Thế nào? Con ổn chứ? Tối hôm qua con làm ta sợ chết khiếp." Ôn Hinh phu nhân ngồi ở trên ghế, giơ tay nhẹ nhàng xoa trán Lục Minh, mỉm cười nói: "Dường như không có việc gì, ta còn tưởng rằng con lại ngủ li bì hai ba ngày như lần trước!"
Ôn Nhu ở phía sau nàng thầm hừ một tiếng, hắn có việc gì đâu, vừa rồi còn giống như tên háo sắc đuổi theo chị Giai Giai, nếu mình không đến nhanh, bây giờ chị Giai Giai chắc đã bị hắn "ăn tươi nuốt sống" rồi.
"Cảm ơn, tôi biết, anh nhất định sẽ đến…" Avrile nhắc lại chuyện tối hôm qua, mắt nàng vẫn còn hơi đỏ.
Có điều là trước mặt Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn, nàng không lao vào lòng Lục Minh giống như tối hôm qua.
Cũng không giống người phương Tây gặp mặt là ôm hôn, mà là ngồi vào mép giường, dùng bàn tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay to của Lục Minh. Lục Minh vừa nhìn thấy tóc nàng dường như đã được cắt, hóa ra là do phần tóc bị cháy đã được cắt bỏ, chỉ là thái dương còn dán một miếng băng nhỏ, tinh thần trông rất tốt. Hắn chỉ vào vết thương của nàng hỏi: "Thế nào, vết thương vẫn chưa lành sao?"
"Đã tốt rồi, thuốc rất thần kỳ, nhưng da non còn khá mềm, màu sắc cũng chưa đều, nên phải bôi thuốc rồi dán băng lại." Avrile mấy tháng không gặp, tiếng Hán đã trôi chảy hơn rất nhiều. Lục Minh vừa nhìn thấy Niếp Thanh Lam cùng Cảnh Hàn tới, ngồi xuống, lấy ra cái vali màu đen có chút bị cháy xém. Ngay cả mật mã cũng lười phá giải, trực tiếp bật mở ra. Bên trong còn có một cái hộp nhỏ, sau khi mở ra, thấy một cái túi da trâu, bên trong không phải tài liệu, mà là một viên hạt châu kỳ lạ.
"Là kỹ thuật điêu khắc?" Lục Minh tập trung nhìn kỹ bên ngoài hạt châu, phát hiện trên mặt nó có khắc chi chít đầy chữ Hán, bề mặt lại như một loại hoa văn. Vật nhỏ này chính là tài liệu mật mà hơn 31 đặc công đã hy sinh tính mạng mới lấy được sao? Trên đó viết gì vậy? Lục Minh đang chuẩn bị đưa hạt châu cho Niếp Thanh Lam, bảo cô ấy giao cho quốc gia, không nghĩ tới Niếp Thanh Lam xua tay nói:
"Trương lão và Lô lão đã gọi điện suốt đêm, bảo giao cho anh bảo quản. Bọn họ nói thứ này là bí mật tối quan trọng của quốc gia, là bị kẻ phản bội trong nội bộ đánh cắp ra. Đáng sợ nhất là, bí mật tối quan trọng này bị đánh cắp hơn một tháng sau mới bị phát hiện. Cho nên, bọn họ cảm thấy trước tiên nên quét sạch nội gián, có lẽ ở trong tay anh là an toàn nhất."
"Bọn họ coi tôi như két sắt…" Lục Minh toát mồ hôi lạnh, có điều thứ này chỉ là một hạt châu, cũng không phiền lắm.
"Một món quốc bảo khác là cái gì?" Cảnh Hàn lại hứng thú nhất với bảo vật.
"Không biết, anh cũng không tìm thấy món bảo vật kia, chẳng lẽ nó đã ở trong vali?" Lục Minh vừa nhìn cái vali rỗng tuếch, làm gì có bảo vật nào?
"Tên kia nói quốc bảo và tài liệu mật đặc biệt ở cùng một chỗ, không thể nào lại không có!" Niếp Thanh Lam cũng cảm thấy kỳ quái, cái vali này vừa mở ra, chẳng lẽ quốc bảo đã sớm bị người ta đánh tráo rồi sao?
"Đáy cái vali này hình như có chút cổ quái." Cảnh Hàn giơ tay nhẹ nhàng gạt các cô gái ra, các cô gái thấy có khe hở, đều xúm lại nhìn. Không nghĩ tới, phía dưới cũng trống rỗng. Giữa lúc mọi người đang thất vọng và nghi hoặc, Cảnh Hàn lại dùng ngón tay nhẹ nhàng vê một cái, dường như nhấc được vật gì đó lên… Cô ấy làm gì vậy? Chẳng lẽ có sợi tóc nào sao? Các cô gái đang thắc mắc, bỗng nhiên Lục Minh kinh ngạc thốt lên:
"Mẹ kiếp, đây là chủy thủ! Cái chuôi chủy thủ này lại trong suốt!"
Lục Minh lấy ra một sợi tơ, ngón tay nhẹ nhàng phóng ra một sợi tơ về phía Cảnh Hàn.
Các cô gái thấy sợi tơ khẽ bay ra rồi rơi xuống, bỗng nhiên bị vật gì đó chặn lại, lơ lửng giữa không trung, hai đầu sợi tơ chậm rãi rơi xuống. Sau đó dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, hai đầu sợi tơ như bị một chiếc kéo vô hình cắt đứt, sợi tơ bị cắt thành ba đoạn, lơ lửng một lát giữa không trung, hai đầu sợi tơ tiếp tục chậm rãi rơi xuống. Lục Minh cho rằng mọi người còn chưa thấy rõ, lấy ra cái chén, vẩy một ít nước vào tay Cảnh Hàn.
Nhất thời, một vật có hình dạng chủy thủ hiện ra.
Vô cùng tinh xảo và mỏng manh, như thể không tồn tại.
Một giọt nước nhanh chóng lăn xuống từ trên chủy thủ, thì thân chủy thủ dường như còn hơi chùng xuống vì chút trọng lượng đó, khẽ rung động.
"Chủy thủ sắc bén trong suốt… Quả nhiên là bảo bối!" Niếp Thanh Lam lúc đầu đối với bảo vật cũng không thèm để ý, nhưng bây giờ vừa nhìn lại, phát hiện chiếc chủy thủ này quả là thần kỳ, nếu như dùng nó để ám sát, tin tưởng đó thực sự là hung khí số một thiên hạ.
"Anh nhìn xem đây là cái chủy thủ gì!" Cảnh Hàn đưa chủy thủ cho Lục Minh, nàng biết, trên đời này, nếu có ai biết tên của chiếc chủy thủ trong suốt này, thì chắc chắn là Lục Minh. Dưới sự nhắc nhở cẩn thận của các cô gái, Lục Minh tiếp nhận chiếc chủy thủ trong suốt này, mới vừa vào tay, trong đầu lập tức hiện lên một cái tên, khiến hắn không khỏi thất thanh kêu lên:
"Ngư Tràng?"