Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 399: CHƯƠNG 399: ÔM MỸ NHÂN DƯỚI ÁNH TRĂNG

Phương Phỉ Uyển, tầng năm.

"Bà Lăng Tuệ, thẻ khách quý của bà đã làm xong. Cảm ơn bà đã đặt chỗ tại khách sạn Phương Phỉ Uyển của chúng tôi, bà là vị khách đầu tiên đặt chỗ đến nửa năm. Chị Trang đặc biệt dặn dò tôi dành cho bà ưu đãi năm phần trăm. Sau này bất luận bà ở bao lâu, đều có thể dùng mức giá này. Mặt khác, khách sạn chúng tôi có bất kỳ ngày lễ hoạt động ăn mừng nào, bà đều được xếp vào danh sách khách mời." Giai Giai đưa cho mẹ Lăng Tuệ một thẻ khách quý, rồi lại đưa thêm bát "Ngũ Hành Ngưng Mặc Thang" tự mình điều chế, mỉm cười nói: "Bà Lăng Tuệ, hôm nay tôi làm một bát canh, làm được khá nhiều, xin mời bà nếm thử, mong bà đừng chê cười."

"Cô, cô làm cho tôi ư?" Lăng Tuệ sắp sợ ngây người.

"Tôi làm cho vị hôn phu của mình, làm hơi nhiều một chút nên mang đến mời mọi người nếm thử." Giai Giai lễ phép cúi chào một cái, nhẹ giọng nói: "Tôi không quấy rầy bà Lăng Tuệ nghỉ ngơi nữa."

"Chờ một chút, đừng đi vội. Tôi đang buồn, muốn tìm một người để cùng tôi tâm sự, cô có thể ở lại trò chuyện với tôi một lúc chứ?" Lăng Tuệ trong lòng căng thẳng.

"Nếu như là trò chuyện một lát..." Giai Giai khẽ gật đầu: "Bà Lăng Tuệ, vì sao lại một mình trọ ở Phương Phỉ Uyển của chúng tôi? Hơn nữa một lần trọ đến nửa năm. Nếu có khó khăn gì, cho dù chúng tôi không có cách nào hỗ trợ, nói ra để mọi người cùng nghe một chút, có lẽ sẽ cởi bỏ được khúc mắc, tâm trạng của bà Lăng Tuệ sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều."

"Không, tôi không có gì, chỉ là tới Lam Hải, tìm, tìm một người thân." Lăng Tuệ hận không thể ôm Giai Giai khóc lớn một hồi, nói cho nàng sự thật, làm cho nàng rõ ràng nàng chính là đứa con gái thất lạc hai mươi năm của mình, muốn ôm nàng thật chặt, gọi nàng là tâm can bảo bối, hôn nàng.

Nhưng mà làm sao mình mở miệng được chứ?

Người trong nhà không đồng ý, hơn nữa còn có lời ước định kia.

Nếu đã không dám nhận, vậy nói ra sự thật chẳng phải sẽ khiến con gái tan nát cõi lòng sao? Nếu đã không nghĩ đến việc nhận nàng, vậy còn nói chuyện này với nàng để làm gì? Như vậy chỉ càng khiến lòng nàng thêm đau đớn. Đây không phải lần đầu tiên Giai Giai gặp chuyện. Tại trước đó không lâu, nàng bị mẹ nuôi dùng bốn mươi vạn bán... May là, người mua lại là Lục Minh, nam tử mà nàng thương yêu.

Mà khi hai người so sánh, mình có hơn mẹ nuôi, cũng không hơn chỗ nào... Mình chỉ là cho nàng một tính mạng, nhưng mẹ nuôi vẫn dưỡng dục nàng trưởng thành. Tuy rằng tham tiền, thực dụng một chút, trong lòng cũng không có phá hư hạnh phúc của con gái, còn đồng ý gả nàng cho Lục Minh. Hơn nữa cũng coi như là con ruột.

Mẹ nuôi kia tuy rằng có chút thực dụng. Nhưng nàng vẫn là một người mẹ.

Mình thì hèn nhát. Biết rõ nàng là con gái của chính mình, lại không dám nhận. Rất sợ An An thương tâm. Hơn nữa chồng phản đối...

Xấu hổ. Thẹn với đứa con gái nhu thuận này. Lăng Tuệ vừa nghĩ tới đây, thiếu chút nữa rơi nước mắt. Chỉ đành liều mạng dằn xuống nước mắt. Lăng Tuệ sợ mình khóc. Như vậy Giai Giai sẽ phát hiện. Nếu như Giai Giai biết mình không dám nhận nàng...

Vậy trong lòng nàng, đau xót khổ sở đến nhỏ máu đi.

"Người thân này nhất định rất khó tìm phải không? Nếu như bà Lăng Tuệ cần giúp đỡ, có lẽ chúng tôi có thể hỗ trợ."

Giai Giai nghe xong hơi trầm tư, cuối cùng mỉm cười nói.

"Không, không cần, tôi từ từ, chậm rãi tìm là được." Lăng Tuệ trong lòng đau xót, con gái ngay trước mặt, còn chạy đâu tìm nữa?

"Tôi rất ít tới Phương Phỉ Uyển. Nếu như bà Lăng Tuệ bình thường buồn chán, có thể tìm chị Dung hoặc là em Cam Điềm trò chuyện." Giai Giai nhìn thời gian một chút, lại hướng Lăng Tuệ hơi cúi người nói: "Vị hôn phu của cháu có lẽ đã về nhà, cháu phải về nấu cơm cho anh ấy. Bà Lăng Tuệ, lúc rảnh rỗi chúng ta lại trò chuyện! Bà thích món ăn gì, có thể bảo nhà bếp làm cho bà. Đối với quý khách, chúng tôi sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của bà." "Nhanh như vậy đã muốn đi sao?" Lăng Tuệ trong lòng không muốn, nàng vẫn muốn cùng con gái bảo bối trò chuyện cả ngày, ngắm nhìn thân hình mềm mại của nàng cho thỏa, nhưng có lý do gì để giữ con gái lại đây chứ?

"Bà Lăng Tuệ, hẹn gặp lại." Giai Giai mỉm cười xua tay.

"Cô ơi, vị hôn phu của cô có phải là Lục Minh hay không? Chính là ông chủ của Phương Phỉ Uyển, đúng không?" Lăng Tuệ đuổi theo ra cửa, hỏi.

"Đúng vậy, bà cũng đã gặp qua anh ấy sao?" Giai Giai dừng bước.

"Thằng bé không tồi, hình như là một bác sĩ?" Lăng Tuệ thực sự muốn hỏi, cũng không phải điều này. Nàng loáng thoáng cảm thấy thái độ của các cô gái xung quanh đối với Lục Minh đều có chút khác biệt, đặc biệt là Hoắc Vấn Dung, người làm kế toán, thu chi, một mình quản lý tầng ba. Nếu như nàng ta không có chút quan hệ nào với hắn, làm sao có thể giao tất cả tài chính cho nàng ta được? Vấn đề là, con gái mình mới là vị hôn thê của hắn, sao nàng chỉ lo ở nhà nấu cơm cho hắn mà không giúp hắn trông coi Phương Phỉ Uyển?

"Anh ấy biết rất nhiều thứ, nhưng không có một hình mẫu cụ thể, tựa như một đứa trẻ lớn xác... Anh ấy đối với cháu rất tốt." Giai Giai mỉm cười: "Bát canh này cũng là anh ấy dạy cháu làm, mùi vị cũng không tệ lắm, nhân lúc còn nóng bà thử xem trước đi, cháu đi đây!"

"Nói chuyện phiếm với cô, tôi rất hài lòng, chừng nào thì cô quay lại?" Lăng Tuệ mang chút mong đợi hỏi.

"Cháu không thường tới đây, nhưng tới nơi này chủ yếu là cùng chị Dung ghi chép. Bình thường cháu muốn ở lại trong nhà cùng anh ấy. Sắp tới anh ấy có việc phải đi, hơn nữa chị Dung đang luyện tập trù nghệ để tham gia Đại hội Thực Thần, có lẽ cháu sẽ đến tranh tài." Giai Giai lần thứ ba hơi khom người, mỉm cười nói: "Bà Lăng Tuệ, tạm biệt, hẹn gặp lại!"

"Tạm biệt!" Lăng Tuệ nhìn Giai Giai đi ra hơn mười mét, bỗng nhiên lau lệ ngân trên khóe mắt, đuổi theo đi tới, lớn mật kêu một tiếng: "Giai Giai..."

"Ơ?" Giai Giai quay đầu lại, nhìn Lăng Tuệ, thần sắc kinh ngạc.

"Có thể gọi là dì được chứ?" Lăng Tuệ run giọng hỏi: "Đừng gọi nữ sĩ, gọi dì Lăng Tuệ, có thể chứ?"

"Dì Lăng Tuệ!" Giai Giai cười ngọt ngào, gật đầu: "Nếu như dì thích canh cháu làm, nếu như cháu làm nhiều, như vậy sẽ mang cho dì một chút, để dì chỉ điểm cho trù nghệ của cháu đi. Nói chuyện phiếm với dì, cháu cũng thật sự rất vui, dì rất thân thiết, tựa như trưởng bối, lúc rảnh rỗi chúng ta lại trò chuyện."

"..." Nhìn bóng dáng con gái bảo bối rời đi, nhìn thân hình xinh đẹp của nàng tiến vào thang máy, Lăng Tuệ cũng không cầm được nước mắt nữa, lệ rơi đầy mặt.

Không biết tại sao, sau khi đi vào thang máy, vành mắt Giai Giai đỏ lên.

Tại trước khi xuống đến lầu một, Giai Giai khẽ lau khóe mắt, cố gắng khôi phục tâm trạng vui vẻ bình thường, vẫy tay chào tạm biệt các chị em, trở lại Phong Đan Bạch Lộ, trở về bên cạnh hắn. Chỉ có tại trong vòng tay của hắn, tại trong sự che chở ấm áp của hắn, mình mới là một tiểu bảo bối có người thương yêu. Có điều là bất kể thế sự ra làm sao, mình cũng chỉ là Giai Giai, vợ của hắn... Về phần cái khác, mình đều không quan tâm. Người mẹ ở thành phố Xa Thủy kia đã dùng bốn mươi vạn bán mình cho hắn. Cho dù như vậy, mình đều không quan tâm, vậy cái khác, mình lại càng không cần quan tâm.

Có một số việc, không biết rõ, mới là tốt nhất.

Hơn nữa, đối với mình mà nói, quan trọng nhất là hắn, là người yêu của mình.

Phong Đan Bạch Lộ, Giai Giai về đến trong nhà, phát hiện Avrile đang ngồi trong sảnh không ngừng cười trộm, lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn mặt không biểu tình, ngồi trên sô pha.

"Em Cảnh Hàn về rồi, Lục Minh đâu?" Giai Giai kỳ lạ, bình thường nếu như Cảnh Hàn ngồi tại đại sảnh, Lục Minh khẳng định chạy xuống để gặp nàng, làm sao ngày hôm nay không thấy người đâu? Chẳng lẽ hắn đang chế thuốc? Hay là luyện công?

"Tắm." Cảnh Hàn vừa nói thế, Giai Giai rất đỗi kỳ lạ, ban ngày tắm rửa làm gì? Có điều là nhìn vẻ mặt cười trộm của Avrile, chợt rõ ràng, khẳng định là tên sắc lang Lục Minh động lòng, muốn giở trò với Avrile, bị Cảnh Hàn tình cờ bắt gặp, khó nhịn lửa giận trong lòng, lại cực kỳ xấu hổ, mới chạy đi tắm sao? Trong lòng nàng âm thầm buồn cười, khẽ nói một tiếng: "Em đi gọi anh ấy xuống ăn!"

Cảnh Hàn biết Giai Giai gọi Lục Minh xuống ăn là giả, nàng tự tạo cho mình cơ hội cùng Lục Minh hóa giải sự ngượng ngùng.

Trong lòng không khỏi ấm áp, người vợ nhỏ này, quả thực rất đáng yêu.

Đối với Giai Giai, Cảnh Hàn rất thân thiện, nhưng đối với Avrile, người vừa đến đã nằm trên giường Lục Minh dụ dỗ hắn giở trò. Cảnh Hàn chính là không có vẻ hòa nhã. Có điều là trước khi Avrile tới, hiển nhiên đã tìm hiểu tính cách của các nàng rõ ràng, biết là muốn làm cho mỹ nhân mặt lạnh này yêu thích thì không dễ dàng, nàng không để ý.

Chỉ khi nàng ở yên ấm một thời gian dài, từ từ dung nhập vào đại gia đình này, vậy chắc chắn sẽ được chấp nhận. Muốn thoáng cái mà được người ta vỗ tay hoan nghênh thì không thể nào.

Hơn nữa, đổi lại là mình, tình địch từ xa ngàn dặm đến đây, sợ rằng sẽ cho nàng ta nhiều vẻ mặt khó chịu hơn nữa.

"Lục Minh, anh tắm lâu chưa? Em Cảnh Hàn đã không còn giận nữa, anh có thể ra rồi!" Giai Giai nhẹ nhàng kéo mở cửa, mang quần áo của Lục Minh tiến lại gần: "Thay quần áo sạch sẽ đi, buổi tối không cần tắm nữa!"

"Anh vừa mới vào, Giai Giai, vào giúp anh chà lưng đi!" Lục Minh bình thường không kiêng dè gì nhất chính là với Giai Giai, khi tắm thường gọi nàng hỗ trợ kỳ lưng, hưởng thụ sự hầu hạ của mỹ nhân. Chỉ là Giai Giai xấu hổ, bình thường rất ít khi đáp ứng, vừa nghe Lục Minh đưa ra yêu cầu, hơn phân nửa là sẽ quay đầu bỏ đi ngay. Lục Minh cũng chỉ thuận miệng đùa nàng. Không ngờ Giai Giai thực sự bước vào, không để ý hắn đầy người là nước, ôm chặt lấy hắn không buông.

"Làm sao vậy?" Lục Minh có chút kỳ lạ, Giai Giai ngày hôm nay làm sao thế?

"Đừng nhúc nhích, em muốn ôm anh thật chặt một cái!" Giai Giai đem đầu gối trên vai hắn, nhẹ giọng thì thào.

Lục Minh đầu tiên là ngạc nhiên, đem nàng ôm chặt, thật lâu.

Giai Giai ôm lấy Lục Minh, bỗng nhiên đôi mắt với hàng mi dài của nàng mở ra, ánh lên ý cười: "Em giúp anh cọ lưng đi! Ngồi xuống, em gội đầu cho anh trước!"

Trải qua một hồi vô cùng thân mật, Giai Giai khôi phục lại vẻ vui sướng cùng ngọt ngào trước đây, tự mình cọ rửa cho Lục Minh xong, sau khi mặc quần áo cho hắn hoàn tất, cao hứng khẽ hôn lên mặt hắn một cái. Lục Minh thấy nàng kiều dung như phấn, trong lòng chấn động mạnh, quyết định đùa người vợ nhỏ, nói muốn hầu hạ nàng vào tắm, cái tay hư sờ loạn trên dưới. Giai Giai e thẹn đẩy cái tay hư của hắn ra, mặt đỏ hồng chạy trốn mất.

"Giai Giai... Cô ấy làm sao vậy?" Lục Minh gọi điện thoại đến Phương Phỉ Uyển hỏi Hoắc Vấn Dung.

"A, có thể là nàng có phát hiện gì đó hay không? Nàng khóc?" Hoắc Vấn Dung không có nghe được Giai Giai cùng Lăng Tuệ nói chuyện, cũng không rõ ràng lắm chuyện đã xảy ra.

"Không khóc, nhưng giống như có tâm sự." Lục Minh không hy vọng trong lòng Giai Giai có một tia không hài lòng, hắn đang muốn tìm một thời gian cùng Giai Giai nói chuyện. Hoắc Vấn Dung tại trước khi dập máy nói thêm một câu: "Tên đại xấu xa, anh không thấy buổi tối ôm mỹ nhân dưới ánh trăng rất lãng mạn sao?"

"Cảm ơn Tiểu Mật, nếu như vợ nhỏ giải được khúc mắc, lần sau anh cũng ôm em dưới ánh trăng." Lục Minh đại hỉ.

"Anh muốn mang em lên nóc nhà làm chuyện hư hỏng đó sao?" Hoắc Vấn Dung rất hoài nghi.

"Vậy một bên phơi mình dưới ánh trăng một bên làm chuyện hư hỏng..." Lục Minh xấu xa cười rộ lên.

"Đại sắc lang!" Hoắc Vấn Dung nghe xong mắt trợn trắng. Có điều là ngẫm lại nếu như hắn thật sự mang mình lên nóc nhà một bên phơi mình dưới ánh trăng một bên làm mấy chuyện hư hỏng... Hoắc Vấn Dung phát hiện trong lòng thật sự có chút chờ mong, hai chân trào ra thủy triều nóng, tim cũng đập nhanh, vội vàng khẽ hừ một tiếng, dập máy, bằng không liền không nhịn được muốn hắn qua đây.

Buổi tối, Lục Minh thật sự đã thực hiện "hành động tắm trăng".

Chờ Giai Giai tắm rửa xong, xoa tóc đi ra, hắn ôm lấy cổ cô gái nhỏ, khi nàng còn đang la hoảng, hôn lên môi anh đào của nàng.

Sự ngọt ngào ập tới, trong lòng hạnh phúc dâng trào.

Giai Giai biết đó là chuyện hư hỏng, hai tay vòng qua ôm cổ hắn, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của hắn. Đợi khi thần trí nàng thoáng tỉnh táo lại, nàng phát hiện mình đã bị hắn ôm lên nóc nhà rồi... Trên bầu trời mặt trăng cong cong, vài vì sao lấp lánh, cảm giác dưới bầu trời đêm vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái, gió nhẹ thổi tới, trong gió mang theo sự tươi mát của thiên nhiên. Cảnh tượng ánh đèn vạn nhà dưới chân núi đều thu vào tầm mắt, không sót một chi tiết nào... "Đáng tiếc, đêm nay không phải mười lăm, ánh trăng không tròn!" Lục Minh hơi cảm thấy tiếc nuối.

"Không, đây là đêm đẹp nhất!" Đôi mắt đẹp của Giai Giai động tình, nép mình sâu trong lòng hắn, cánh tay ngọc ôm lấy cổ hắn, cùng hắn ôm nhau thật chặt, dâng lên đôi môi hồng ngọc cho hắn, không ngừng ngọt ngào hôn tới tấp: "Em thật sự rất vui, Lục Minh, em yêu anh..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!