Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 402: CHƯƠNG 402: BƯỚC ĐẦU TIÊN CỦA THÀNH CÔNG, CHIÊU MỘ NHÂN TÀI

Hoắc Vân Dung đang thực hiện hành động táo bạo nhất, vừa nhìn thấy Giai Giai đẩy cửa bước vào đưa điện thoại cho Lục Minh, nàng liền ngây người, không biết phải phản ứng thế nào. Trong lòng vừa thẹn vừa lúng túng, hận không thể tìm được cái lỗ nào chui vào.

Đặc biệt là đôi môi anh còn đang ngậm lấy "đồ tồi" của hắn... Khi nàng ý thức được tình hình, vội vàng lùi lại sau lưng Lục Minh, khoác vội chiếc khăn tắm, không kịp mặc áo ngực, trực tiếp che lại bằng áo khoác ngoài. Đôi gò bồng đảo của nàng vẫn không che lấp được, đẫy đà như trăng tròn, khi chạy trốn khẽ rung, tạo ra những gợn sóng tuyệt đẹp nhất thế gian, đến nỗi Giai Giai dù là nữ nhân cũng không nhịn được mà thầm thở dài: Dung tỷ này, thật đúng là mê người!

Lục Minh tiếp nhận điện thoại, giọng nói của Trầm Khinh Vũ vang lên, cực kỳ hờn dỗi nói:

"Đại sắc lang, cả ngày chỉ biết nghĩ đến chuyện này! Được rồi, ta ở đây vừa nghe được một tin tức từ đại tỷ, có người Nhật Bản tên 'Tương' sẽ tới, ngươi phải cẩn thận chút!"

"Hướng về phía ta mà tới?"

Lục Minh kinh ngạc, người Nhật đi tới, bạo quân trong nhà mà kinh khủng như vậy, sao hắn không đi thu thập chứ?

"Ngươi cũng nên để ý!"

"Tương" này, tựa hồ có vẻ hơi ngông cuồng, hình như hắn cùng hai vị Võ Tôn của Hoa Hạ đã ước định muốn quyết đấu! Bởi vì hắn cùng Tây Võ Tôn "Lạc Nhật" và Tây Bắc Võ Tôn "Đại Mạc Cuồng Phong Sa" ước định luận võ, cho nên chúng ta không tiện xuất thủ, trừ phi hắn tìm tới ngươi, hoặc là tại đất Hán phạm chút chuyện gì khác, bằng không lão gia coi trọng mặt mũi kia, sẽ không chủ động xuất thủ." Trong lời nói Trầm Khinh Vũ ý bảo Lục Minh cẩn thận chút, người tới là đỉnh cấp cao thủ của Nhật Bản, nghìn vạn lần không được sơ ý.

"Cường giả trên cấp Thiên Cẩu Nhẫn sao?"

Lục Minh xưa đâu bằng nay, bây giờ hắn không phải là Công Phu Tiểu Tử cùng Thiên Cẩu Nhẫn đối kháng tại Hồng Kông lúc trước nữa rồi. Hiện giờ, Lục Minh trước đánh Bạch Hạc bị thương, sau lại đánh chết đại tông sư Thôi Toàn Tông, Thôi Lập Tông của Hàn Quốc. Cuối cùng ngay cả Đông Bắc Võ Tôn "Sài Môn Thần" cũng bị chém chết dưới lưỡi của Tần Hoàng Bảo Kiếm. Cao thủ đỉnh cấp "Tương" kia đến đây, Lục Minh không sợ mà trái lại vui mừng. Chỉ cần giết chết tên cường giả đỉnh cấp này, có lẽ cánh tay trái của mình cũng có thể nâng cấp tới Kim Cương Tý cũng nên.

Trầm Khinh Vũ nhắc nhở lại: "Ta đã hỏi đại tỷ. Ở Nhật, phía trên Thiên Cẩu Nhẫn còn có Vô Song Hoàng Nhẫn, Vô Cùng Địa Nhẫn cùng Vô Thượng Thiên Nhẫn. Những kẻ này hơn phân nửa là cường giả cực ác năm đó phản bội đất Hán trốn đi qua. Trong đó tên 'Tương' này chính là một trong số đó. Không rõ thực lực của hắn, nhưng phỏng đoán có thể siêu việt hơn Vô Song Hoàng Nhẫn, ngang tầm với Vô Cùng Địa Nhẫn, tiếp cận gần nhất với Vô Thượng Thiên Nhẫn chỉ tồn tại trong truyền thuyết đã hơn trăm năm không có hiện thân... Đối với việc hắn đến, Tây Võ Tôn cùng Tây Bắc Võ Tôn cũng không có chút chậm trễ. Xem ra hắn đích xác là cao thủ siêu cường."

Lục Minh nghe xong liền cau mày, Hoàng Nhẫn và Địa Nhẫn cũng nghe có vẻ đáng gờm. Nhưng nếu như Nhật Bản lại còn có cái Vô Thượng Thiên Nhẫn gì đó. Như vậy thì có chút phiền phức. Có điều là ngoại trừ lão yêu quái cùng Lộ Quá bà bà, thật sự, còn có người có thể sống mấy trăm năm tuổi sao? Nếu như Nhật Bản có Vô Thượng Thiên Nhẫn, lão yêu quái hẳn sẽ nhắc nhở mình chứ? Hắn vẫn chưa có đề cập tới một chữ, xem hẳn là không có, hắn cùng Lộ Quá bà bà chỉ là ngoại lệ, kỳ tích của hai người bất tử!

"Nói thêm về Tương đi, hắn có đánh qua với ai không?" Lục Minh lại hỏi:

"Trước kia 'Tương' này đã từng giết rất nhiều cường giả tại đất Hán, nhưng đã bị Hoa Hạ đệ nhất Võ Tôn đánh cho bị thương nặng, mai danh ẩn tích vài chục năm qua, lúc đầu mọi người tưởng rằng hắn đã chết, không nghĩ tới tên yêu nhân vẫn còn sống. Lục Minh, ngươi biết 'Tương' có ý gì không? Nó không phải tên Nhật, mà là quái vật của người Hán cổ đại, cũng chính là thủ hạ của Cộng Công, chín đầu chia ra chín phương, nơi nào nó đi qua, nọc độc phun ra có thể đem đồng bằng ô nhiễm thành ao đầm tanh tưởi. Tương là thượng cổ hung thần... Đương nhiên yêu nhân kia không phải là quái vật, bởi vì thủ đoạn của hắn hung ác cùng khủng bố, cực độ tàn hại võ giả của Hoa Hạ cùng các quốc gia khác, cho nên mới bị võ giả Hoa Hạ gọi là 'Tương' làm tên hiệu, hơn nữa tên kẻ biến thái này khi có danh hiệu này, đắc chí, làm việc càng tệ hại hơn, càng cố hết sức bắt chước hành vi của thượng cổ hung thần 'Tương'... Trầm Khinh Vũ mang chút ngưng trọng nhắc nhở Lục Minh cẩn thận, gặp phải loại kẻ biến thái tâm lý này có thể chiến thì chiến, không chiến thì chuồn."

"Nếu như ta muốn đi, không ai ngăn cản được ta!"

Lục Minh đối với lực lượng tự bảo vệ có lòng tin cực lớn, nếu như mình muốn chạy trốn, cho dù nhiều cường giả hơn cũng chẳng giữ được.

"Ta không lo lắng cho ngươi, nhưng chỉ sợ các nàng Cảnh Hàn, Thanh Lam, Giai Giai..." Trầm Khinh Vũ hơi than thở nhẹ.

"Yên tâm, có Lộ Quá bà bà ở đây."

Lục Minh cảm thấy nếu như không gian trữ vật của mình có thể chứa vật còn sống thì tốt rồi, khi mình gặp nguy hiểm thì có thể đem các nàng cất vào, đáng tiếc bây giờ không gian trữ vật chỉ có thể chứa vật phẩm không có sự sống.

Càng kỳ quái hơn, ngọc bội phỉ thúy mà Cảnh Hàn tặng, tính mạng thần bí bên trong cũng là tính mạng chứ, làm sao có thể tùy tiện cất nó vào? Xem ra khẳng định có biện pháp đem vật còn sống cất vào, chỉ là mình không hiểu, không nắm giữ được kỹ xảo tương xứng, lại hoặc là chưa tới cảnh giới đó.

Bây giờ không được, sau này đề thăng tới một cảnh giới nào đó, hoặc là lĩnh ngộ cái tri thức mới, có lẽ có thể đem tính mạng cất vào, thực hiện được việc chúng nữ có nguy hiểm thì đem các nàng cất vào không gian trữ vật, bảo hộ an toàn nhất.

Trầm Khinh Vũ cùng Lục Minh hàn huyên một lúc, rồi lưu luyến kết thúc cuộc trò chuyện.

Chờ khi Lục Minh đi ra ngoài, Hoắc Vân Dung đã mặc quần áo, hơn nữa cấm anh ta lại gần mình trong vòng một mét.

Khuôn mặt của nàng hồng như trái táo, bởi vì làm chuyện xấu hổ trước mặt Giai Giai, càng làm cho nàng xấu hổ và lúng túng đến không thể kìm nén, may là Giai Giai cũng không nói gì xấu hổ, bằng không nàng không trốn đi không xong.

"Em cùng Giai Giai đi ghi chép sổ sách, nếu như đại sắc lang anh buồn chán, thì ngủ ngay tại đây đi!"

Hoắc Vân Dung cho dù bực tức hắn, trong lòng vẫn yêu thương hắn. Vừa nãy anh ta đã "xông pha chiến đấu" một trận mạnh mẽ như vậy, tuy rằng chưa phát tiết được, nhưng chắc hẳn cũng sẽ có chút mệt mỏi! Hoắc Vân Dung vừa nghĩ đến hắn dùng sức chạy nước rút, chân vẫn còn hơi mềm nhũn.

Nàng ném vào mặt Lục Minh chiếc gối thơm ngọt, mặt ngoài rất tức giận, nhưng trong lòng cũng rất chăm sóc hắn, mong muốn hắn nghỉ ngơi một hồi tại trên giường của mình. Lục Minh tiếp lấy cái gối, cũng không khách khí, cả người mềm nhũn ngã vật lên chiếc giường lớn, tứ chi xòe ra nằm dài. Khi sắp ra khỏi cửa thì Hoắc Vân Dung quay đầu lại thoáng nhìn thấy, cái "đồ tồi" phía dưới của Lục Minh vẫn còn đầy sức sống, đội chiếc quần lót lên cao, lộ ra, trong lòng không khỏi gắt: thực sự là một con hổ đói chưa được thỏa mãn, may là còn có nhiều nữ nhân như vậy, nếu như chỉ có một mình, không bị hắn làm chết mới là lạ!

Lục Minh thoải mái mà nghỉ ngơi một lát, đang chuẩn bị ra đi quấy rối Hoắc Vân Dung cùng Giai Giai, đem cả đại tiểu mỹ nhân ôm về giường, làm mỹ nhân dịu dàng.

Bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, vừa nhìn số, là Hạ Linh.

"Nhớ tôi sao?"

Lục Minh vẫn phi thường thích Hạ Linh, nàng càng phản kháng cự tuyệt, trêu đùa càng vui.

"Nhớ!"

Nếu như là Hạ Linh, khẳng định sẽ nói ngươi là một tên quỷ sứ đầu to! Nhưng mà người ở bên kia điện thoại di động không phải là nàng, mà là Ngu Thanh Y Ngu mỹ nhân, nàng cười ngọt ngào, dịu dàng nói:

"Mỗi ngày em đều nhớ anh, ban ngày nhớ, ban đêm nhớ, còn anh?"

"Tôi, tôi không rảnh." Lục Minh nói ra một câu rất thành thật. Đích xác như thế, bởi vì có các nàng Cảnh Hàn, Niếp Thanh Lam, Giai Giai, Nhan Mộng Ly ở bên người, sắp tới lại sinh thêm nhiều chuyện như vậy, hắn thật đúng là không rảnh suy nghĩ tới Ngu mỹ nhân cùng Hạ Linh. Lần trước Hạ Linh nói qua thái tử cùng các anh em trong kinh, các loại thế lực quyền quý dùng thế lực "đóng băng" Ngu Thanh Y, trong lòng ngẫu nhiên cũng có chút nghĩ về nàng. Lục Minh nói không rảnh, không muốn nàng, đổi thành cô gái khác, khẳng định sẽ tức giận, ghen, nói không chừng còn có thể ném điện thoại. Ngu Thanh Y thì không. Nàng có trí tuệ mà cô gái bình thường không có! Ngu mỹ nhân không những không tức giận với Lục Minh mà còn kiều diễm cười rộ lên:

"Lần sau em tặng anh một cái tủ quần áo, lúc rảnh rỗi anh hãy mở ra nhìn, nói không chừng có thể thấy em trốn ở bên trong nhớ anh!"

Vừa nói tủ quần áo, trong lòng Lục Minh có chút xúc động.

Hắn nhớ rõ tình hình lúc Ngu Thanh Y trốn trong tủ quần áo, nàng kỳ thực cũng là một cô gái đáng yêu, ai cũng yêu thương. Nàng từ thuở nhỏ đã không cha không mẹ, chỉ cùng Hạ Linh hai người sống nương tựa lẫn nhau lớn lên, nếu không có lão yêu quái vẫn âm thầm trông chừng, chỉ dựa vào Hạ Linh, e rằng đã sớm rơi vào cuộc đời bi thảm rồi. Bởi vì địa vị của các nàng Cảnh Hàn, Niếp Thanh Lam, Giai Giai trong lòng mình quá nặng chút, hơn nữa đối với sự an toàn của các nàng cũng không cần lo lắng, nên mình nghĩ, những gì mình làm cho các nàng là ít nhất.

Nếu như nói, đến bây giờ Lục Minh còn không hiểu tình cảm của Ngu Thanh Y và Hạ Linh dành cho mình, vậy hắn đúng là một tên ngốc lớn.

Từ sau chuyến đi tới Hồng Kông, thậm chí trong vụ cướp ở building Ngân Phong hắn đã mơ hồ cảm thấy Ngu mỹ nhân đối với mình có chút khác lạ... Chỉ là lúc đó trong lòng hắn đã có Giai Giai, cũng có Cảnh Hàn cùng Niếp Thanh Lam ở đó, không nghĩ đến việc tiếp nhận nàng và Hạ Linh...

Bây giờ nếu như mình cự tuyệt, sợ rằng bất công với các nàng, hơn nữa các nàng tuy có chút ghen, nhưng địch ý với Ngu Thanh Y và Hạ Linh cũng không lớn. Trong rất nhiều đau khổ, Ngu mỹ nhân cùng Hạ Linh, cũng cùng các nàng giúp đỡ cùng nhau vượt qua.

"Tặng anh một tủ quần áo đi, nhớ kỹ hãy cất em vào!" Lục Minh trong lòng kích động thốt ra.

"Vâng, em nhất định sẽ." Ngu Thanh Y nghe xong ngây người hồi lâu, mới mang chút nức nở nói:

"Thầy tướng số nói em là Thiên Sát Cô Tinh, khắc chồng, tối đa em cũng chỉ có thể tặng anh một cái tủ quần áo..."

"Thầy tướng số nói sao có thể tin, hơn nữa, hắn nói cũng chưa chắc đã chuẩn, lần sau anh mang em đi tới gặp Thiết Thủy Thần Toán ở đầu phố Phúc Tín, lợn nái cũng có thể nói thành Điêu Thuyền, bảo đảm em vừa nghe, sẽ phát hiện mình là tiên nữ hạ phàm!" Lục Minh cười ha ha, lời của thầy tướng số linh tinh, cũng có thể tin sao? Thông thường thầy tướng số đều là giả bộ, trước tiên là nói về tốt, rồi tiếp là không tốt, đe dọa khách nhân, chờ khi khách nhân sợ, thì nói có thể hóa giải, nhưng phải như thế nào... rồi làm sao, chờ khi thu được lượng tiền lớn thù lao, thì ngay cả quả phụ khắc chồng nhất thế gian, hung thần "Sát Trư Án Thai Mạng" cũng có thể biến thành phu nhân "Vượng Phu Ích Tử".

"Vậy lần sau anh mang em đi coi bói, nếu nói không tốt, em sẽ khóc đấy." Ngu Thanh Y hướng về phía Lục Minh làm nũng.

"Chờ anh trở về, khoảng thời gian này em cứ hãy nghỉ ngơi thật tốt trước đi! Hay tối nay đến ăn bữa cơm được không?" Lục Minh vốn định đi an ủi nàng, nhưng nghĩ thầm bỏ qua Giai Giai đi gặp Ngu mỹ nhân, thật có chút không thể nói nổi, nếu như nàng hào phóng đến đây, trái lại rất tốt.

"Anh bồi tiếp Giai Giai đi, lúc nào ăn cũng được, ngày mai anh không phải muốn đi trộm mộ tầm bảo sao? Em không sao, bây giờ mỗi ngày ngủ rất được giấc, tựa hồ béo ra một chút, ha hả, lần sau anh thấy em, đừng cười em giống heo con là được." Xem ra tâm tình Ngu Thanh Y rất tốt, nàng thậm chí cùng Lục Minh bắt đầu đùa giỡn. Hai người hàn huyên một lúc, trước khi dập máy Ngu mỹ nhân còn yêu sách nói:

"Tối hôm qua em nghe chị Hạ nằm mơ gọi tên anh đó! Còn nghe nàng nói 'Đừng sờ, đừng sờ', ngày đó anh bắt nạt nàng sao?"

"Không có, anh nào dám!" Lục Minh nghe xong điên cuồng toát mồ hôi, cho dù là sự thực, hắn cũng sẽ không thừa nhận.

"Anh còn có cái gì không dám làm sao? Anh cùng Hoắc Vân Dung yêu đương vụng trộm trên Hắc Phong Sơn thì sao?" Ngu Thanh Y tuyệt đối chỉ là suy đoán, có điều là thật đúng là làm cho nàng đoán được rồi.

"Oan uổng, ở đó đông người như vậy, làm sao anh có thể... Em cả đêm không ngủ, lại nghe trộm động tĩnh của anh sao?" Lục Minh phản kích, Ngu Thanh Y cười khẩy một tiếng. "Em ngủ, chỉ là trước khi ngủ nghe anh làm ẩu, mà không chịu thừa nhận, lần sau em hỏi Giai Giai sẽ biết."

"Em hỏi đi, thuận tiện đưa cho anh một cái tên trong sạch." Lục Minh nghe xong, lập tức an tâm, nàng còn muốn đi hỏi Giai Giai, đó chính là cái gì cũng không nghe được! Hơn nữa làm sao Giai Giai có thể đem những thứ đó nói cho nàng? Giai Giai là người vợ nhỏ ngoan nhất của mình, đối với việc giữ gìn mình cực kỳ kỹ lưỡng, tuyệt đối không có khả năng làm hỏng hình tượng của mình.

Sau khi cùng Ngu Thanh Y kết thúc trò chuyện chưa đầy một phút, Vương Đổng lại gọi điện tới:

"Huynh đệ, lần trước thực sự là cảm tạ chú, sau khi làm khách quý bình phẩm ẩm thực, uống Ngũ Hành Ngưng Mặc Thang, vợ anh về nhà vô cùng hưng phấn, đẩy anh ngã lên giường, hầu hạ anh một đêm, khiến anh suýt nữa sướng chết. Bây giờ, cuối cùng anh không cần van xin quỳ gối dưới chân giường nữa, vợ anh đối xử với anh như lúc tân hôn, khiến anh như được hưởng thêm tuần trăng mật thứ hai."

"Chúc mừng. Ngoài việc than thở hạnh phúc với tôi, còn có chuyện gì nữa không? À, tôi hiểu rồi, anh 'một rồng hai phượng', ở nhà có vợ, bên ngoài có minh tinh kiêu ngạo Lan tỷ, anh bị cạn kiệt tinh lực, muốn tìm tôi phối thuốc tráng dương sao?" Lục Minh biết Vương Đổng cùng Lan tỷ kia có một chân, hơn nữa ngoại tình nồng cháy.

"Khụ khụ, anh cùng với nàng chỉ là gặp gỡ thì làm, mọi người đều có nhu cầu sinh lý mà thôi. Anh, anh vẫn yêu vợ của mình." Vương Đổng cười ha hả: "Lúc này anh tìm chú, là muốn hỏi chú, có thể từ chi nhánh ở Hồng Kông hoặc quốc gia nào đó, điều thêm mấy người tài giỏi, cho anh mượn dùng. Chú biết đấy, bây giờ anh phải quản rất nhiều chuyện, Thiên Kiêu Thời Đại, Phượng Phi Uyển, xí nghiệp thuốc ở Hồng Kông, còn có sắp tới có một công ty góp vốn đưa ra thị trường... Cha đã nhìn anh bằng con mắt khác xưa, nhưng lúc này anh muốn nỗ lực một phen, từ chức rồi, bảo tiêu càng vắng mặt nhiều hơn, bây giờ anh ra khỏi cửa đều cẩn thận gấp đôi..."

"Bảo tiêu không cần nói, tôi sẽ bảo số 2 mời cho anh mấy người bộ đội đặc chủng xuất ngũ." Lục Minh vừa nghe nở nụ cười: "Về phần quản lý cùng kế toán viên cao cấp, tôi cũng thật sự biết một người, ngay ở Lam Hải, nhưng hình tượng không tốt lắm, chỉ là chẳng biết anh có dám dùng hay không."

"Chú đề cử, cho dù hắn là một tên ăn mày, anh cũng dám dùng!" Vương Đổng vội la lên. "Huynh đệ, nhanh giúp đỡ, anh lái xe tới, chú dẫn anh đi gặp người."

"Được rồi, Trầm Khinh Vũ nha đầu nói tôi không biết dùng người, tôi liền chiêu mộ người mới, dùng cho nàng xem!" Sau khi Lục Minh buông điện thoại di động, suy nghĩ một chút, cũng hào khí dâng trào, trong lòng phát sinh cực lớn, nếu như mình muốn làm cái gì, tuyệt đối sẽ không thua bạo quân! Bất luận võ công hay thành tựu ở mặt khác, mình tuyệt đối sẽ không thua hắn. Mình đối với việc buôn bán không có hứng thú, nhưng thương nhân thành công, có thể không cần tự mình buôn bán, chỉ cần hiểu được cách dùng người là được. Ừm, xem ra bước đầu tiên để thành công của mình, chính là chiêu mộ nhân tài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!