Niếp Thanh Lam tìm đến Lộ Minh, đương nhiên là có nguyên nhân.
Vốn dĩ, nàng vẫn luôn xem Lộ Minh chỉ là một "tên nhóc kỳ quái". Ban đầu, nàng cho rằng hắn chỉ có vẻ ngoài ưa nhìn, chơi bóng rổ không tệ, đủ nhiệt huyết, khi gặp nguy cấp lại tỏ rõ khí khái nam nhi, có gan làm, không giống những tên đàn ông khác khiến người ta chán ghét. Vì vậy, nàng tìm hắn làm bạn trai thế thân để ứng phó với "nhiệm vụ tình yêu" của mẫu thân. Nhưng nàng vẫn luôn có trực giác mách bảo rằng có gì đó không đúng, cảm giác như đã xem nhẹ điều gì đó.
Ban đêm là khoảng thời gian khiến người khác hoài nghi. Nếu tên nhóc này không có bản lĩnh nhất định, Cảnh Hàn làm sao lại… đến tận nhà tìm hắn?
Cảnh Hàn là ai? Nữ phi tặc Yến Tử môn mắt cao hơn đầu, người thường nàng căn bản khinh thường không thèm liếc mắt một cái. Thế nhưng, nàng nhiều lần tìm Lộ Minh, thần thần bí bí, lại còn đưa tiền cho hắn để trả tiền thuốc men cho phụ thân. Hành động này căn bản không giống nàng chút nào... Nếu chuyện này cần một lời giải thích, vậy có thể suy đoán ra, tên nhóc Lộ Minh này không phải người thường!
Trong lòng Niếp Thanh Lam có rất nhiều nỗi băn khoăn, nhưng tạm thời vẫn chưa thể xâu chuỗi lại với nhau. Chứng cứ nàng cần cũng không thể tiến thêm một bước để chứng minh Lộ Minh là đối tượng hoài nghi.
Nhưng Niếp Thanh Lam bỗng nhiên có một cảm giác, tra hỏi tên nhóc này, có lẽ vụ án của nàng sẽ có đột phá lớn... Nhất là khi thấy khối ngọc bích của Đằng Tỉnh Trai Lâu nằm trên bàn, nàng cũng có một cảm giác kỳ lạ, khối ngọc bích này rất quen thuộc, giống như đã từng gặp ở đâu đó.
- "Ông xã, sao giờ này mới về, người ta đã chờ nửa ngày rồi đó."
Niếp Thanh Lam phát hiện Cảnh Hàn rất có địch ý, rất khác so với trước kia. Nàng chẳng những không chạy trốn, còn mơ hồ ngấm ngầm có ý bảo hộ Lộ Minh. Trong lòng Niếp Thanh Lam nhất thời hiếu kỳ, tên nhóc này thật sự đáng giá như vậy sao? Cảnh Hàn thân là truyền nhân Yến Tử môn, không thể nào yêu đương, kết hôn sống chết với một nam tử, sao lại giữ gìn Lộ Minh như thế? Niếp Thanh Lam là người thông minh, biết dùng cứng rắn khẳng định không được. Tính tình Lộ Minh nàng đã hiểu đại khái, tính cách Cảnh Hàn nàng lại hiểu rõ mười mươi. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiện thể nở một nụ cười ngọt ngào mê hoặc, tiến lên ôm tay Lộ Minh, giống như bình thường, làm như không thấy Cảnh Hàn ở đó.
- "Ta không phải ông xã của ngươi, đừng có kêu thân thiết như thế..." Lộ Minh thầm kêu không ổn. Hai cô gái gặp nhau, e rằng lại sắp có một trận long tranh hổ đấu.
- "Ông xã, hôm nay đi đâu tìm việc làm? Ngươi thật vất vả, ta cho ngươi tựa vào bờ vai của ta này!" Niếp Thanh Lam kéo Lộ Minh vào nhà, cố ý như vô tình liếc nhìn Cảnh Hàn một cái.
Cảnh Hàn vừa thấy Niếp Thanh Lam, vốn lập tức nghĩ ngay đến việc rời đi, nhưng trong lòng nàng hiện lên dự cảm chẳng lành nào đó.
Lần này, Niếp Thanh Lam đến đây với ý đồ không tốt, cũng không phải vì mình, mà dường như là nhắm vào Lộ Minh.
Có lẽ vì chính mình đã liên lụy đến Lộ Minh. Mình nhiều lần tìm hắn, xảy ra sự bất thường, khiến nàng bắt được sơ hở nào đó, hiện tại có thể là tìm tới hỏi tội. Cảnh Hàn trong lòng thấp thỏm không ngừng. Nghĩ đến Lộ Minh giúp mình giám định ngọc thạch, bóng dáng vội vàng chạy đến từ phía đèn đỏ, trong lòng cảm thấy hơi ấm áp. Mình hiện tại không thể bỏ mặc hắn. Mình và hắn tuy rằng không có bất cứ quan hệ nào, nhưng Niếp Thanh Lam một khi tra được hắn có khả năng nhận biết ngọc, có thể mang hắn lên thành phố, bỏ tù để từ từ nghiên cứu...
Cảnh Hàn nhìn thấy bên trong, trên mặt bàn đặt một khối bạch ngọc bích, ánh mắt càng trở nên lạnh như băng giá.
Quả nhiên, Niếp Thanh Lam không có ý tốt, dưới khuôn mặt tươi cười của nàng, bụng dạ khó lường. Nghĩ vậy, Cảnh Hàn đưa tay đặt lên súng lục, bước chân theo vào trong phòng, chuẩn bị tùy thời ra tay cứu Lộ Minh.
- "Ta ở công trường xây dựng hồ Nguyệt Tân Thành cần tìm người làm thuê, vác bao xi măng. Sau đó ngươi đi nơi đó tìm ta, đêm nay ta sẽ dọn vào công trường xây dựng. Mấy đồng chí cảnh sát bận bịu với án kiện, ta không dám ở lâu, mời ngươi đi cùng, được không? Đi chứ?" Lộ Minh biết rõ Niếp Thanh Lam không dễ dàng mời đi như vậy, đang suy nghĩ lý do thoái thác, vô tình thấy khối bạch ngọc của mình trên bàn, tay sợ đến mức run lên. Khối bạch ngọc này đương nhiên hắn quen thuộc. Ban ngày ở Đằng Tỉnh Trai Lâu nằm trên mặt bàn, hắn lại cảm thấy có phần do dự, nên hay không hấp thu hết năng lượng bên trong? Nhưng lại sợ lưu lại đầu mối gì, để cảnh sát truy ra mình, cuối cùng đành đau lòng buông tha. Hiện tại, nó lại xuất hiện trên mặt bàn của mình, chẳng lẽ mỹ nhân hồ ly tra được mình chính là truyền nhân ma thần?
- "Phải không?" Niếp Thanh Lam vẫn lưu ý quan sát biểu cảm trên mặt Lộ Minh, đối với phản ứng kinh ngạc của hắn cũng không vạch trần.
Nàng quay mặt lại, hướng Cảnh Hàn mỉm cười, nói: "Cảnh nữ hiệp, ban ngày cùng với ông xã nhỏ của ta hẹn nhau đi đâu vậy? Ngươi là cướp của người giàu chia cho người nghèo, là hiệp nữ trừ bạo giúp kẻ yếu, phải chú ý giữ gìn hình tượng nhiều mới tốt chứ!"
Sắc mặt Cảnh Hàn lạnh lùng càng thêm lạnh lẽo, hừ nhẹ một tiếng: "Không liên quan tới việc của ngươi, Lộ Minh, chúng ta đi!"
Lộ Minh nghe vậy, lập tức bước đi. Mỹ nhân hồ ly tuy đẹp, nhưng nàng luôn lừa gạt mình, lấy mình làm tấm chắn. So với Cảnh Hàn, thì mỹ nhân lạnh lùng này còn đáng yêu hơn. Hiện tại nếu phải chọn một trong hai người, vậy hắn tình nguyện đi cùng Cảnh Hàn. Niếp Thanh Lam duỗi tay ra cản lại, mỉm cười nói: "Khoan đã, đừng lo lắng, ta hôm nay không phải đến đối địch với nàng. Ta chỉ là muốn biết rõ ràng một việc... Lộ Minh, những lời này của ta không phải vì chính mình, ta vì cái mũ cảnh sát trên đầu mà hỏi, ngươi có bản lĩnh đặc biệt gì? Ta chỉ hỏi một câu này thôi!"
- "Ta, ta biết phân biệt ngọc." Lộ Minh thấy Niếp Thanh Lam biểu cảm như cười như không, trong lòng thầm đánh giá, mỹ nhân hồ ly này khẳng định đã điều tra mình. Nếu câu hỏi này mình không trả lời thật, khẳng định không lừa được nàng. Hiện tại, chỉ có thể dời sự chú ý sang nơi khác, hy vọng có thể khiến nàng từ bỏ ý định truy hỏi đến cùng, để nàng xem mình là kỳ nhân biện ngọc, chứ không phải truyền nhân ma thần.
- "Thật sự là bé ngoan, ta thích nghe ngươi nói lời nói thật." Quả nhiên, Niếp Thanh Lam vừa nghe, cao hứng ra mặt, nhìn Cảnh Hàn, ôm lấy cánh tay Lộ Minh, dùng đôi môi anh đào như chuồn chuồn đạp nước hôn nhẹ lên hai gò má Lộ Minh một cái. Nàng quay mặt lại về phía Cảnh Hàn chậm rãi nói: "Hôm nay ta gọi điện thoại cho Tuyết cô, vốn muốn tìm ngươi, nhưng không nghĩ tới, lại để ta nghe được một tin tức đáng ngạc nhiên. Vương tổng ngày hôm qua đấu giá đá thất bại, ném 60 vạn mua một tảng đá. Hôm nay, hắn mời một vị cao nhân, lấy 20 vạn mua được cực phẩm Phỉ Thúy có giá 800 vạn... Cảnh nữ hiệp, ngươi biết Lộ Minh có khả năng nhìn ngọc từ lúc nào? Ngươi không nói, ta cũng biết, chính là lần trước! Ta nói Cảnh nữ hiệp gần đây sao ra tay đều là hàng thật, hóa ra là công lao của ông xã nhỏ của ta!"
- "Ngươi muốn mang hắn đi, hãy hỏi súng của ta trước đã." Cảnh Hàn hai khẩu súng trên tay, chỉ vào Niếp Thanh Lam, lại ra hiệu cho Lộ Minh: "Đi mau!"
- "Yên tâm." Niếp Thanh Lam bỗng nhiên cởi mũ cảnh sát ra, đặt trên bàn, hướng Lộ Minh và Cảnh Hàn cười ngọt ngào, nói: "Tan tầm rồi, ta hiện tại không còn là cảnh sát nữa. Ta hiện tại đại diện cho chính mình, lấy thân phận bạn bè, mời ngươi giúp ta xem khối ngọc bích này là thật hay giả?"
- "Năng lực nhìn ngọc của ta lúc linh lúc không..." Lộ Minh tiếp nhận ngọc bích, phát hiện ngọc bích năng lượng tràn đầy, hẳn là một cặp với khối ngọc bích của Cảnh Hàn lần trước. Hắn nghĩ thầm rằng, nếu nói ngọc bích này là thật, thì Cảnh Hàn khẳng định sẽ nghi ngờ. Nếu nói là giả, thì mình còn có thể làm chút trò. Hơn nữa, ban ngày mình dẹp yên căn cứ tổ chức buôn bán nội tạng người, còn chưa nhận được thù lao, hiện tại năng lượng khối bạch ngọc bích này vừa vặn bù đắp một phần cho mình. Lộ Minh đầu tiên là nhìn Niếp Thanh Lam, phát hiện trong mắt nàng vẻ như cười như không, càng kiên định ý nghĩ của mình, tuyệt đối không thể để nàng nhìn ra sơ hở gì...
- "Đây là giả!" Lộ Minh quyết ý lừa dối, vụng trộm hấp thu hết năng lượng ngọc bích, lại dùng lực ném bạch ngọc bích "Phanh" xuống mặt đất.