Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 43: CHƯƠNG 43: QUẢN GIA TẠM THỜI

“Là Giai Giai sao? Tìm anh có chuyện gì?”

Lục Minh biết rõ Giai Giai sẽ không dễ dàng gọi điện cho mình, chắc là lại bị tên biến thái nào đó quấy rầy rồi.

“Không, không có việc gì đâu…”

Lúc đầu Giai Giai có vẻ trầm mặc, sau đó nhẹ giọng phủ định.

“Để tớ nói!”

Nghe thấy vậy, Hoắc Vấn Dung đoạt lấy điện thoại, hướng về phía bên này réo lên: “Lục Minh, anh đang làm gì? Chuyển nhà à? Vậy ngày mai lại đây thăm Giai Giai đi! Có việc gì xảy ra sao? Việc này nói ra thì rất dài dòng, tóm lại là thế này, lúc trước Giai Giai làm ở đài truyền hình, có một tên đáng khinh háo sắc, nghe nói là Phó tổng giám đốc đài truyền hình Lam Hải. Hắn đối với Giai Giai chính là có ý đồ bất lương. Giai Giai vì không chịu nổi sự quấy rối tình dục của hắn, nên đã bỏ việc, làm hắn không còn cơ hội nào nữa… Nhưng tên này thực sự biến thái, chính mình thấy không thể theo đuổi được Giai Giai, liền nghĩ ra một âm mưu độc địa, lần trước cái tên Long Nhị kia chính là do hắn giới thiệu đến đây quấy rầy Giai Giai! Bây giờ Long Nhị đã ít đến quấy rầy, hắn lại tìm một tên khác, nghe nói cũng giống như Long Nhị, đều là “Lam Hải tứ đại sắc lang”, em nghe thủ hạ của hắn gọi hắn là “Hoa Thiểu”. Vừa rồi thiếu chút nữa Giai Giai không thoát ra được, bất quá phía sau còn vài tên quỷ Nhật Bản, hình như có chuyện đại sự gì đó, nên đuổi hết chúng em ra ngoài. Bọn chúng đóng cửa mật đàm, chúng em mới có thể đứng nói chuyện với anh như thế này!”

“Quỷ Nhật Bản?” Lục Minh nghe xong, trong lòng khẽ động, liền hỏi: “Trông bọn chúng thế nào?”

“Khó mà nói rõ được. Em thấy mấy tên Nhật Bản so với mọi người cũng không có gì khác… Bất quá trong đó có một tên thật cổ quái, dáng vẻ âm trầm, tựa như độc xà, nhìn đến người dựng tóc gáy. Về cách ăn mặc thì sao? Hắn mặc vest trắng, đeo cặp kính gọng vàng, tay cứ nhấc lên nhấc xuống không ngừng, nhìn đúng là một tên vừa già vừa cổ quái, quả thực là một tên biến thái! Cái tên Hoa Thiểu kia gọi hắn là Điền Trung Quân, em nghe không rõ lắm.” Lời nói của Hoắc Vấn Dung khiến Lục Minh rất ngạc nhiên, còn có một tên Điền Trung?

Điền Trung Tín Giới chắc chắn đã chết.

Lục Minh tuyệt đối tin tưởng vào đòn ra tay của mình. Động mạch của Điền Trung Tín Giới đã bị cắt đứt, đừng nói là có thể rời bệnh viện, ngay cả khi được đưa lên bàn mổ cũng khó lòng cứu sống.

Xem ra tên Điền Trung mà Hoắc Vấn Dung nói, là một kẻ khác, có lẽ là huynh đệ sinh đôi của Điền Trung Tín Giới không chừng. Nếu còn có một tên Điền Trung, như vậy tổ chức buôn bán nội tạng người vẫn còn sót lại, thậm chí Lam Hải có khả năng chính là căn cứ bí mật thứ hai.

Có lẽ mấy tên quỷ Nhật Bản kia, chính là kẻ chủ mưu đứng sau không chừng.

Nếu như chính mình lại ra tay, có thể vì Giai Giai xuất đầu, lại có thể âm thầm trừ diệt tổ chức hắc ám buôn bán nội tạng người, như thế gọi là nhất tiễn hạ song điêu.

Lam Hải chắc chắn sẽ là địa bàn của mình trong tương lai, bọn Nhật lùn dám gây sóng gió ở đây, vậy chính là tự tìm đến cái chết!

Lục Minh thoáng liếc qua Niếp Thanh Lam, nghĩ thầm mình thật vất vả mới giấu diếm được, hành động lần này càng phải cẩn thận hơn, đừng làm cho mỹ nhân hồ ly này phát hiện được thân phận thật của mình.

Niếp Thanh Lam chẳng thèm để ý đến Lục Minh. Nàng đang xem Cảnh Hàn vẫy tay gọi một chiếc taxi, biết Cảnh Hàn sẽ không chịu ngồi chiếc Hãn Mã của mình, rõ ràng là ném mấy chiếc túi lớn nhỏ của Lục Minh lên taxi, sau đó ngồi lên, rồi ngoắc ngoắc Lục Minh. Hai mỹ nhân tuy rằng ngồi chung ghế sau, nhưng kẻ thì lắc lắc đầu, người kia lại nhìn một bên. Lục Minh ước hẹn ngày mai đến Phương Phỉ Uyển, vừa cúp điện thoại, hắn phát hiện đồ đạc bên người đã được dọn sạch sẽ, trống trơn.

“À, em không đi chiếc Hãn Mã của mình sao?”

Lục Minh thật ra muốn cùng Cảnh Hàn ngồi ở ghế sau, đáng tiếc Niếp Thanh Lam tuyệt sẽ không để loại tình huống này phát sinh.

Nàng cười ngọt ngào, khuôn mặt nhỏ nhắn thản nhiên đáp:

“Em cùng anh ngồi taxi thôi, để chiếc Hãn Mã lại, cho người ta trộm đi!”

Lục Minh toát mồ hôi hột.

Mấy tên trộm vặt ở trong thôn tuy càn rỡ, nhưng bọn chúng không có ngốc, ai dám trộm chiếc Hãn Mã của nàng? Chỉ cần riêng cái biển số xe thôi cũng đủ dọa chết người rồi. Dám trộm xe của nàng, chắc là nên chuẩn bị tang lễ cho mình đi là vừa? Hơn nữa kẻ nào dám mua xe của nàng?

Chiếc Hãn Mã của Niếp Thanh Lam đặt ở chỗ này, chẳng những không ai dám ăn trộm, phỏng chừng thủ lĩnh của bọn trộm cắp này còn phải phái người đến trông coi! Chiếc Hãn Mã này mà có xảy ra chuyện gì, chẳng những không mang lại tài lộc, trái lại còn rước họa vào thân, ngàn vạn lần đừng làm chuyện ngu ngốc đó. Nếu không trong thôn tất cả tiểu tặc cũng sẽ không có lấy một ngày yên lành.

Taxi chở ba người đến khu biệt thự Phong Đan Bạch Lộ, tài xế dọc đường đi, thỉnh thoảng làm như vô tình nhưng cố ý nhìn vào kính chiếu hậu.

Hắn tuy đã gặp rất nhiều cô gái, nhưng những tuyệt thế mỹ nhân như Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn thì hắn chưa từng thấy qua mấy người.

Lục Minh rất muốn lấy cái cờ lê đập nát cả kính chiếu hậu lẫn cái đầu của tên tài xế… May mắn là bảo an bên ngoài đã ngăn cản Lục Minh, với bộ dạng giống người làm công mà lại ra tay hành hung người khác thì chắc chắn sẽ không cho hắn vào. Nếu không phải nhìn thấy Niếp Thanh Lam mặc cảnh phục, bảo an đã chẳng cần hỏi han mà bắt ngay Lục Minh lại. Người làm công bình thường có thể ra vào nơi này sao?

“Mẹ khiếp, không phải vừa mới nói sao? Ta ở đây, nhà ta ở đây, các ngươi dám không tin?”

Lục Minh giận dữ quát lên.

“Đừng nói bọn họ, đến em cũng chẳng dám tin.”

Niếp Thanh Lam che cái miệng nhỏ nhắn cười trộm.

“Khụ, ngậm miệng lại, chúng ta không thể để các người đi vào…”

Vài tên bảo an thấy Niếp Thanh Lam nhoẻn miệng cười, đều hơi nói lắp, nhưng bọn hắn cuối cùng vẫn nhớ rõ nhiệm vụ của mình, không chịu cho qua, lại gọi đội trưởng đội bảo an cùng với nhân viên quản lý.

Đội trưởng đội bảo an lái một chiếc xe nhỏ chạy như bay đến, thấy Niếp Thanh Lam, vẻ mặt ngạc nhiên.

Hắn cúi chào ba lần, lại hỏi:

“Giáo quan, sao người lại tới đây?”

Niếp Thanh Lam thấy đội trưởng đội bảo an khôi ngô cúi chào mình, cảm thấy bối rối, hồi lâu mới nhớ:

“Ngươi là Đao số 1937? Hay là Dao găm đột kích 191? Nhìn ngươi rất quen, bất quá ta không nhớ tên ngươi… Ngươi là Đao số? À, sao lại thế này, ngươi làm sao lại xuất ngũ đến đây làm bảo an? Ngươi chính là tinh anh, hẳn là sẽ lên sĩ quan chứ, thật đáng tiếc!”

Đội trưởng đội bảo an nghe xong, vẻ mặt hổ thẹn, lại cúi chào ba lần nữa, cũng không nói tại sao lại xuất ngũ, hiển nhiên là có điều khó nói.

Tuy rằng vấn đề đã thông qua, nhưng Lục Minh không biết nhà của mình là nằm ở chỗ nào.

“Có giấy tờ để chứng minh, nhưng ta đã quên không mang theo…”

Lời nói của Lục Minh khiến mọi người toát mồ hôi. Người này, ngay cả nhà mình ở đâu cũng không biết mà dám đến đây ở, thật là lợi hại.

“Không việc gì, để ta gọi điện thoại tìm người, hắn chắc chắn biết!”

Lục Minh nhớ rõ Hình gia gia nói qua, dọn đến Phong Đan Bạch Lộ, rồi gọi điện thoại cho một người tên Trang Thần, hắn có thể an bài hết thảy.

Mười giây sau, có một lão nhân thân mặc áo đuôi tôm, trên mũi có một chiếc kính một mắt hướng bên này đi tới. Lão nhân này tóc bạc như sương, lại tỉ mỉ cẩn thận, nơ bướm ngay ngắn, đôi giày da dưới chân bóng loáng đến mức có thể soi gương được. Lão nhân từ bên trong khu biệt thự Phong Đan Bạch Lộ từng bước một đi ra, lưng thẳng tắp, bước đi vững vàng, ổn định, động tác khoan thai, nhàn nhã, thái độ không giận không nóng…

Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, lão nhân tự nhiên, chậm rãi bước đến trước mặt Lục Minh, cúi chào theo kiểu thân sĩ phương Tây, giọng nói trầm ấm, đầy từ tính:

“Thiếu gia Lục, tôi là Trang Thần, quản gia tạm thời của ngài. Nếu có bất cứ chuyện gì, xin ngài cứ phân phó.”

Cằm Lục Minh như muốn rớt xuống đất.

Hình gia gia sao lại tìm cho mình một quản gia, hơn nữa lại còn là một ông lão cổ điển như vậy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!