"Quạt gió ngừng quay? Một giây ư?"
Lão già đeo kính râu tóc bạc phơ căm tức nói:
"Một giây đồng hồ không chạy mà ngươi cũng đến đây. Chẳng lẽ ngươi không biết ta vội đến mức nào sao? Ta đã sớm nói với các ngươi rồi. Không cần lo lắng. Người bên ngoài căn bản sẽ không biết ở cái nơi mà bọn họ chẳng thèm để mắt này lại có một phòng thí nghiệm. Cũng không thể động đến nơi này! Tử Thần cái gì chứ. Hắn chẳng qua là một đứa nhóc. Biết chút võ công cỏn con. Căn bản không làm được trò trống gì!"
"......"
Lục Minh nghe xong rất khó chịu. Chẳng lẽ mình không đủ lợi hại sao? Lão già kia lại không sợ mình ư?
Nếu như lão già này là một cao thủ, vậy cũng có thể chấp nhận!
Thế nhưng, người này chỉ là một người bình thường. Vậy mà dám coi thường mình đến mức đó. Thật không hiểu hắn dựa vào cái gì mà kiêu ngạo.
Tuy nhiên, điều khiến tâm trạng Lục Minh thoáng tốt hơn là. Không phải ai cũng giống như lão già đeo kính tên Mã lão kia hò hét ầm ĩ. Một nhân viên nghiên cứu đứng cạnh hắn. Nghe thấy cái tên Tử Thần này. Bị dọa đến mức tay run rẩy. Ống nghiệm trong tay
Rầm!
rơi xuống vỡ tan tành.
Lục Minh thầm hài lòng. Xem ra mình vẫn còn chút uy danh!
Một vài nhân viên nghiên cứu khác, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Nhưng không dám lên tiếng. Cả đám giả vờ như đang làm thí nghiệm. Nhưng lỗ tai thì dựng thẳng lên để nghe lén.
Mã lão nhìn đống mảnh vỡ trên mặt đất. Điên cuồng hét lên:
"Thuốc thử số 653 của ta! Đáng chết. Ngươi là tên ngu ngốc sao? Ngay cả một cái ống nghiệm cũng không cầm nổi!"
Nhân viên nghiên cứu kia không kịp trốn. Bị Mã lão một cước đá ngã xuống đất. Bị dọa đến lăn ra chạy trốn. Mã lão vẫn chưa hết giận, cầm lấy một cái cốc hóa chất đang nóng, ném mạnh về phía nhân viên nghiên cứu áo trắng kia, điên cuồng hét lên:
"Lập tức pha chế lại cho ta. Đưa tới đây. Nếu không ta sẽ lột da ngươi. Hủy xương ngươi!"
Đám nhân viên nghiên cứu kia đều lánh đi rất xa. Rất sợ mình cũng bị liên lụy.
Người đàn ông đeo kính cẩn thận tiến đến báo cáo, nói:
"Mã lão, hay là chúng ta kiểm tra một chút đi?"
"Ngươi nghe đây. Nơi này không có Tử Thần nào cả!"
Mã lão nắm lấy cổ áo của người đàn ông đeo kính. Phẫn nộ quát: "Tấm hợp kim bên ngoài cửa dày hơn nửa mét. Không có thẻ của ta, ai cũng không thể tiến vào! Còn về cái lối thông gió chết tiệt mà ngươi nói, ngươi có biết nó cách mặt đất cao bao nhiêu không? Bảy mươi mét đấy. Hơn nữa ở mặt trên cùng ngay cả nắm tay cũng không đút vào được. Trừ phi Tử Thần là một con rắn, một con chuột hoặc là một con muỗi, mới có thể tiến vào! Trong ống dẫn dài 70 mét, có năm máy quạt gió. Ở phía dưới cùng còn có mấy chục máy quạt gió liên tiếp, cho dù là con kiến cũng không thể chui vào. Máy tính của ngươi hiển thị ngừng lại một giây. Có thể là do số liệu sai lầm. Có thể là virus, càng có thể là do ngươi, đồ ngốc, nhìn hoa mắt!"
"Mã lão, tôi không hề nhìn nhầm......"
Người đàn ông đeo kính kinh hoàng thất thố giải thích.
Lục Minh cười thầm. Người này đích xác không hề nhìn nhầm. Tuy nhiên, ai tin lời hắn chứ?
Trong tình huống đó, phỏng chừng ngay cả siêu nhân và người dơi cũng không thể không phá hủy quạt mà đi qua. Cho nên, Mã lão căn bản không tin báo cáo của hắn.
Quả nhiên, Mã lão giận dữ hét lên: "Máy tính hiển thị quạt gió vẫn đang vận chuyển. Đúng không? Ngươi đúng là đồ ngốc, thật sự không nhìn lầm sao? Ngươi không biết ư? Tử Thần hắn cũng là người. Hắn không thể nào có bản lĩnh cao siêu như vậy. Đem cánh quạt gió đang quay tròn vặn tháo ra để nó ngừng lại. Cho dù là có thể tháo ra, cũng không thể trong một giây đi qua rồi sau đó lại lập tức lắp quạt gió trở về! Ta nói cho ngươi biết. Cái quạt gió kia là do Đức chế tạo. Người thường căn bản sẽ không thể tháo dỡ. Bao gồm cả ngươi, đồ ngốc. Ta có cho ngươi một trăm giờ, ngươi cũng không thể nào tháo được cánh quạt đang chuyển động. Dùng đại não của ngươi suy nghĩ một chút đi. Loại chuyện này có khả năng sao? Ta dám nói. Cho dù là kẻ ngốc cũng biết đáp án!"
Lục Minh nghe xong thiếu chút nữa bật cười. Lão già này thật sự rất có tự tin.
Người đàn ông đeo kính bị Mã lão phun nước miếng đầy mặt, tội nghiệp nói:
"Mã lão. Nhưng cấp trên đã nói rồi. Chi tiết nào cũng đều phải coi trọng......"
"Coi trọng cái đầu ngươi ấy! Ta quan tâm tới thí nghiệm của ta. Vừa rồi bởi vì ngươi mà vỡ mất một lọ thuốc thử đặc biệt quý giá. Ngươi làm sao lại không coi trọng? Nghe đây. Ta mặc kệ là mắt ngươi có vấn đề hay là máy tính của ngươi có vấn đề, về sau lỗi trong một giây đừng có nghĩ mà tìm ta. Ta bận rất nhiều việc. Vô cùng bận rộn. Nhất là sau khi bị các ngươi làm vỡ thuốc thử lại càng vội hơn!"
Mã lão trực tiếp ném người đàn ông đeo kính ra khỏi phòng thí nghiệm.
Rầm!
đóng sập cửa. Còn to tiếng chửi bới:
"Nếu như thuốc thử số 653 chính là kết quả thí nghiệm chân chính. Vậy ta sẽ xử lý hắn! Ta chán ghét nói chuyện với kẻ có chỉ số thông minh thấp. Thật sự chán ghét!"
"Mã lão. Mã lão......"
Người đàn ông đeo kính đi chưa đầy hai phút. Lại dẫn tới một người đàn ông râu rậm cao lớn.
"Trước khi ta nổi giận. Các ngươi tốt nhất mau rời đi. Ta không rảnh tiếp đãi các ngươi!"
Mã lão bỏ qua sự quấy rầy của người khác.
"Hay là dùng máy tính kiểm tra một chút đi. Nếu như Tử Thần chưa tới, vậy chúng ta có thể an tâm. Mọi người cũng có thể an toàn làm việc."
Người đàn ông râu rậm cười cười cúi đầu trước Mã lão:
"Thí nghiệm quan trọng như vậy. Không thể để có sơ sót, xin Mã lão giúp đỡ. Dùng quyền hạn của ngài mở ra toàn bộ thiết bị theo dõi. Dùng máy quét nhiệt kiểm tra."
"Kiểm tra cái gì chứ. Ngươi có biết làm như vậy sẽ lãng phí bao nhiêu năng lượng không? Sẽ giết chết bao nhiêu loại vi khuẩn thí nghiệm không? Ngươi có biết làm như vậy sẽ khiến nhóm người này lãng phí bao nhiêu thời gian không?"
Mã lão phẫn nộ rít gào.
"Nếu Tử Thần vào được, nơi này của chúng ta liền nguy hiểm." Người đàn ông râu rậm cười theo, kiên trì phải kiểm tra.
Lục Minh nghe xong, cảm thấy có điểm không ổn.
Nếu như thật sự có cái máy quét nhiệt gì đó có thể kiểm tra toàn bộ phòng thí nghiệm, thì mình rất có khả năng sẽ bị bọn họ phát hiện.
Làm sao bây giờ? Nhanh chóng rút lui. Hay là liều mạng?
Trong lòng Lục Minh có ngàn vạn ý niệm xẹt qua. Đi hay ở lại. Một mặt sợ đối phương phát hiện thì đánh rắn động cỏ, mặt khác lại cảm giác bây giờ rời đi thì quá lãng phí.
Rốt cuộc nên đi, hay là nên ở lại?
Bây giờ phải đưa ra quyết định!
"Các ngươi đừng cho rằng Tử Thần to gan đến thế. Hắn không phải thần. Không thể nào tùy tiện xâm nhập vào nơi này của chúng ta...... Tuy nhiên. Ngươi đã muốn kiểm tra, vậy ta cũng không thể phản đối. Nhưng nếu có bất kỳ tổn thất nào, các ngươi phải chịu toàn bộ trách nhiệm!"
Mã lão quẹt thẻ. Đi đến một bên vách tường. Đem vách tường ngụy trang nâng cao lên. Lộ ra một căn phòng thật lớn cùng với bàn phím máy tính trước mặt. Mặt trên có đủ các loại dụng cụ nhiều kiểu dáng, chi chít các chốt mở. Hắn dùng thẻ, nhẹ nhàng quẹt qua trên một cái rãnh. Ngón cái tay phải đặt lên một cái nút cảm ứng màu đỏ. Đặt mắt xuyên qua một cái kính hiển vi. Bên trái đồng thời đưa vào hơn mười mật mã khác nhau. Lại hướng về phía microphone nói:
"Mở cửa. Ta là Mã viện trưởng."
Máy tính lóe lên. Vô số đồ án hình học không gian chớp động. Một âm thanh tổng hợp phát ra từ loa khuếch đại: "Mật mã chính xác. Tần số âm thanh chính xác. Dây thần kinh dưới tròng mắt chính xác. Chấp thuận cho quyền hạn cấp A."
Hai tay Mã lão lia lịa trên bàn phím. Thỉnh thoảng ấn động các loại chốt mở.
Lục Minh cảm thấy không chỉ ống dẫn thông gió, mà ngay cả trong phòng thí nghiệm phía dưới, nhiệt độ đều nhanh chóng tăng lên. Cứ cho là không nhiều lắm, nhưng hắn vẫn lập tức vận dụng Quy Tức Pháp. Khiến toàn thân mình biến thành một vật thể như tảng đá, chân khí còn lưu động bên ngoài cơ thể hình thành một tầng màng bảo hộ. Mã lão đã chuyển hình ảnh của tất cả ra, cho thấy một phòng thí nghiệm cao ba tầng. Tất cả sinh mệnh đều biến thành điểm đỏ.
Khi Mã lão đưa ra toàn bộ hình ảnh của phòng thí nghiệm. Từng phòng đều bị camera quay chụp, đều tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng.
Bất cứ điểm đỏ đại diện cho sinh mệnh nào, cũng đều không bị bỏ qua.
Có một số điểm đỏ hắn thậm chí cố ý dùng camera để nhìn rõ mặt của nhân vật, trừ hình ảnh vài phòng bí mật không được điều tra. Tất cả điểm đỏ đều được kiểm tra một lần.
"Cảm ơn Mã lão đã giúp đỡ. Tử Thần không xâm nhập, bây giờ tôi yên tâm rồi."
Người đàn ông râu rậm còn khẽ lau đi mồ hôi lạnh, thở phào nhẹ nhõm một hơi. Hắn thà rằng thấy kết quả như thế này. Nếu như Tử Thần thật sự xâm nhập vào nơi này, vậy mình liền xong đời rồi. Mã lão nhanh chóng đóng máy tính lại. Đem vách tường bí mật khôi phục thành vách tường ngụy trang ban đầu. Sau đó vẻ mặt bình tĩnh nhìn chằm chằm người đàn ông râu rậm:
"Ngươi nghe đây! Ta hiện tại lo lắng. Bởi vì vừa dùng máy quét nhiệt kiểm tra vừa rồi. Ta hoài nghi đám vi khuẩn mà ta nuôi dưỡng bởi vì độ ấm đột nhiên thay đổi và bị tia hồng ngoại chiếu xạ mà đã chết hơn phân nửa. Còn có một số thuốc thử hóa học mẫn cảm cũng có thể biến chất! Các ngươi lo buồn vô cớ làm ra hành động như vậy. Khiến thí nghiệm của ta sinh ra sai sót không thể lường trước...... Đừng giải thích với ta. Ta không cần sự giải thích ngu xuẩn của các ngươi! Điều duy nhất các ngươi phải làm. Chính là cút ra khỏi tầm mắt của ta. Tốt nhất là vĩnh viễn đừng để ta nhìn thấy. Nếu như thí nghiệm của ta thất bại, vậy các ngươi đều phải chịu toàn bộ trách nhiệm. Ta sẽ đem tất cả đám ngu ngốc các ngươi đưa lên bàn thí nghiệm. Biến các ngươi thành vật thí nghiệm mà ta muốn. Hay là thành một khối xác chết thối rữa!"
Nguy hiểm đã được giải trừ. Lục Minh chậm rãi mở mắt ra.
May mắn là mình đã học được Quy Tức Pháp. Nếu không thì không thể không bại lộ thân phận.
Xem ra lão già ở phía dưới này là một nhân vật quyền uy về mặt nào đó. Nhìn bộ dáng vênh váo tận trời mắng chửi thủ hạ của hắn, đã biết hắn là một người cực kỳ lợi hại. Lục Minh thầm ghi nhớ bộ dáng của lão già này. Chuẩn bị sau khi trở về, lén nói với nhóm Trương lão, Lô lão. Xem bọn họ có biết lão gia hỏa này hay không. Hoặc là mượn mạng lưới tình báo của quân đội điều tra một chút. Để xem lão già này là thần thánh phương nào.
Mã lão mắng người đàn ông râu rậm và người đàn ông đeo kính một trận. Lại cầm một bản báo cáo số liệu thí nghiệm xem xét.
Sau đó hướng về phía thủ hạ quát: "Mở phòng thí nghiệm số 3 ra. Quan sát các loại phản ứng và ghi chép lại. Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi...... Nhanh lên một chút. Ta chưa từng thấy trợ thủ nào chậm chạp như các ngươi!"
Thấy một đoàn nhân viên nghiên cứu áo trắng ở phía dưới theo chân Mã lão đi tới một gian phòng thí nghiệm bên ngoài. Lục Minh cũng lặng lẽ vòng qua ống dẫn dài hơn trăm mét. Vô thanh vô tức đi đến gần phòng thí nghiệm số 3 kia. Tìm được một cái cửa thông gió. Nhưng khe hở vô cùng kín mít. Lục Minh không thể thấy rõ phía dưới có đồ vật gì. Chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ.
Trong chốc lát, vài nhân viên nghiên cứu mặc áo trắng cùng khiêng một cái lồng nhựa hình trụ bằng thủy tinh trong suốt được đậy kín lại đây.
Cảnh tượng trước mắt Lục Minh bị che khuất một nửa.
Tuy nhiên, Lục Minh vừa nhìn đã rùng mình...... Trong lồng thủy tinh trong suốt kia chứa một quái vật có làn da xanh biếc! Nếu người thường nhìn, thật đúng là sẽ nghĩ đến đó là yêu quái. Tuy nhiên. Lục Minh có thị lực cực kỳ mẫn tuệ, trong nháy mắt đã thấy rõ ràng. Đó là một người!
Hơn nữa, quái vật có làn da màu xanh biếc kia, hay nói đúng hơn là người kia, vẫn còn sống! Chỉ là, đã hấp hối.
Là cái thí nghiệm gì mà biến một người thành bộ dạng quái vật như vậy chứ? Khó trách Mã lão lại phải nghiên cứu trên cơ thể người như vậy? Không thể nào, có lẽ là Mã lão đang nghiên cứu cái vi khuẩn gì đó. Giống như thí nghiệm tạo ra chiến sĩ mất sạch tính người của Anh Quốc chăng?
Lục Minh trong lòng hơi run rẩy. Chơi với vi khuẩn sao? Xem ra lần này mình đến đây là đúng rồi. Bên cạnh đập chứa nước Bạch Dũng này, thật sự có một đại bí mật kinh thiên!