Lục Minh và Hạ Linh nhanh chóng rời đi, đỗ xe cách xa bãi đỗ xe của khách sạn Kim Hải.
Thấy hai người lái xe đi xa, một bóng người đứng ở cửa quay trở vào trong. Ở chỗ rẽ ngang, Lục Minh và Hạ Linh dừng xe, lặng lẽ chờ đợi. Năm phút đồng hồ trôi qua, tên quản lí Bao bước ra, xách theo chiếc vali da đen. Hắn giơ tay vẫy một chiếc taxi, rẽ vào một con đường khác rồi rời đi.
Hạ Linh nhìn Lục Minh, thấy hắn vẫn điềm tĩnh, trong lòng nàng cũng không khỏi yên ổn phần nào.
Lại qua khoảng ba phút, một bóng người đi ra từ khách sạn Kim Hải.
Đầu tiên, cô ta đứng ở cửa ra vào, nhìn ngó nghiêng khắp nơi. Sau đó, cô ta đến bãi đỗ xe, lấy ra một chiếc xe máy nữ màu tím, chầm chậm hướng về phía quốc lộ nơi Lục Minh và Hạ Linh đang chờ.
Người lái xe máy rất cảnh giác, cực kỳ chú ý tình hình trên đường. Hạ Linh cảm thấy sẽ bị đối phương phát hiện, chuẩn bị lái xe đi. Lục Minh lại duỗi tay ra tỏ vẻ không cần nóng nảy. Quả nhiên, ở chỗ ngã tư đèn xanh đèn đỏ kia, chiếc xe máy rẽ ngang, đuổi theo hướng tên quản lí Bao vừa rời khỏi.
“Làm sao cậu biết hắn sẽ không lại đây?” Hạ Linh biết Lục Minh có dự cảm rất mạnh, nhưng chẳng lẽ cái này cũng có thể cảm ứng được sao?
“Đoán thôi!” Lục Minh nhìn đồng hồ, mỉm cười với Hạ Linh, nói: “Thấy đồng bọn mang đi một triệu. Ai mà chẳng sốt ruột? Trong tình huống không phát hiện nguy hiểm, việc đuổi theo đồng bọn để không cho hắn độc chiếm là tâm lý hoàn toàn bình thường. Thời gian không sai biệt lắm rồi. Chúng ta cứ từ từ ở phía sau đuổi theo thôi! Chiếc xe này không ổn. Đối phương quá cảnh giác. Chúng ta đổi xe.”
Lục Minh và Hạ Linh đổi xe, từ rất xa ở phía sau đi theo chiếc xe máy nữ màu tím kia.
Sau đó, Hạ Linh phát hiện chiếc xe máy này rẽ vào giao lộ. Nếu không dừng lại khẳng định sẽ làm người trên xe hoài nghi, đành phải cho xe dừng lại.
Nàng mang một chút tức giận: “Thật sự là giảo hoạt. Chạy ra vùng ngoại thành bên này. Làm sao bây giờ?” Lục Minh ha hả cười an ủi nói: “Có lẽ đối phương thật sự ở vùng ngoại thành... Chúng ta có thể có biện pháp khác! Nhìn kìa. Nơi đó có một cửa hàng bán đồ thể thao, chúng ta có thể mua ván trượt hoặc giày patin. Cứ như vậy, cho dù người trên xe có nhìn thấy cũng sẽ nghĩ chúng ta là người tập thể thao.”
“Nhưng mà... tôi không biết trượt!” Hạ Linh có chút toát mồ hôi. Chính mình chưa từng thử qua, làm sao bây giờ?
“Tôi dạy cho chị!” Lục Minh khẳng định nói: “Cực kỳ đơn giản!”
Là một bảo tiêu thân có võ công, thân thủ trác tuyệt, Hạ Linh giữ thăng bằng rất tốt.
Bất quá, nàng phát hiện mình chỉ có thể đi giày patin đứng ở trên mặt đất, nhưng không cách nào thuận lợi đi tới hoặc lui về phía sau. Nhìn lại tên nhóc Lục Minh bên cạnh này quả thực lướt như bay. Hắn không chỉ trượt điệu nghệ xung quanh mà còn có thể thực hiện đủ loại động tác khó.
Hạ Linh trong lòng trách hắn cũng không đến chỉ cho mình một phen, chỉ nhìn mình cười nháo. Nàng liền sẵng giọng: “Kẻ địch đã chạy xa rồi! Sao còn không mau đuổi theo!”
Lục Minh hướng nàng vươn ra bàn tay to: “Không chạy được đâu. Con đường này rất dài, toàn là đường thẳng. Hơn nữa, đi thẳng phía trước là đường cao tốc. Trên đường cao tốc có một đường phân nhánh, chắc chắn là dẫn đến thôn Cổ Chương hoặc thôn Hải. Đối phương nhất định sẽ đi đến một trong hai thôn này...”
“Nếu như đối phương đi thẳng đường cao tốc thì sao chứ?” Hạ Linh bị hắn kéo tay nhỏ bé. Trong lòng nàng vừa có chút xấu hổ, lại vừa vui mừng, liền che giấu bằng cách khẽ hừ một tiếng.
“Tên họ Bao kia ngồi taxi khoảng cách ngắn, không thể đi thẳng đường cao tốc.” Lục Minh trượt về phía trước, bàn tay to lôi kéo Hạ Linh, làm cho nàng mang chút bối rối khua một tay cố bảo trì cân bằng. Nhanh quá. Làm nàng chật vật ngã sấp xuống. Tên nhóc này nhất định là cố ý! Hạ Linh từ từ thích ứng, phát hiện gió thổi qua bên tai. Chính mình không tốn chút sức nào được hắn lôi kéo đi tới, cảm giác giống như tự do bay lượn. Trong lòng ngọt ngào. Tên nhóc này thật sự là rất nhiều trò. Chẳng trách nhiều cô gái bị hắn lừa như vậy!
Tới chỗ phân nhánh trên đường cao tốc, Lục Minh và Hạ Linh thấy chiếc xe chở tên quản lí Bao kia lượn đi vòng vèo trở về.
Lục Minh rút ra pháp bảo: ba tờ tiền có hình lão nhân.
Không cần niệm “thiên linh linh, địa linh linh, yêu ma quỷ quái mau hiển thân”, cũng chẳng cần lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa. Anh tài xế kia nhận tiền, ngay cả tên cửa hiệu cũng nói đến: “Số 92 khu 6 thôn Hải. Trên tường có dán áp phích "xuân ca", mặt trên viết "Sinh nam sinh nữ đều giống nhau". Rất bắt mắt, các anh chị liếc mắt một cái là nhận ra ngay!”
Lục Minh và Hạ Linh tay cầm tay trượt đến thôn Hải. Không ai để ý đến hai người họ.
Rất nhiều đứa trẻ vẫn nhìn giày patin dưới chân Lục Minh và Hạ Linh với ánh mắt ngưỡng mộ. Những người lớn tuổi thì lười biếng phơi nắng. Đa số họ không để ý tới. Thỉnh thoảng có người nhìn thấy cũng chỉ nghĩ hai người là nam nữ trẻ tuổi đến thôn du ngoạn.
Tấm áp phích "xuân ca" hiện ra ngay trước mắt, trên đó quả nhiên viết "Sinh nam sinh nữ đều giống nhau". Chính là nơi này.
Lục Minh thấy đây là ngôi nhà nhỏ hai tầng. Trên nóc còn có tầng tum nửa. Đừng nói Lục Minh, cho dù là Hạ Linh cũng có thể trong vòng năm giây đi lên. Tới chỗ cầu thang đi xuống cửa ngôi nhà nhỏ, thấy trong sân quả nhiên có chiếc xe máy màu tím đậu ở đó. Mơ hồ nghe thấy có tiếng nam nữ cao hứng cười truyền ra. Hạ Linh thầm cười lạnh. Cứ cười đi. Rất nhanh các ngươi sẽ phải khóc!
Lục Minh mang theo Hạ Linh, tựa như ở nhà mình, rất tự nhiên đi xuống cầu thang.
Hắn hoàn toàn không sợ bị phát hiện!
Hạ Linh lén trợn mắt nhìn hắn một chút, vội vàng đuổi theo.
Chỉ nghe có tiếng người lên lầu, lại nghe tên quản lí kia nở nụ cười dâm đãng nói: “Tiền cuối cùng cũng đếm xong rồi. Tròn một triệu. Không thiếu một xu. Anh Tử, kế hoạch của em quả nhiên hữu hiệu, chỉ một tấm ảnh khỏa thân photoshop mà Hạ Linh đã sợ xanh mặt rồi! Lần sau xem ra chúng ta còn phải nghĩ cách hay hơn nữa để lừa bọn họ thêm lần nữa! Ha ha ha. Một triệu, một triệu dễ dàng đến tay như vậy. Em nói chúng ta nên chúc mừng thế nào đây? Hay là chúng ta làm tình làm cho tối tăm mặt mũi đi. Ba ngày ba đêm làm không ngừng, được không?”
“Bao, anh đi tắm trước đi. Em đi đổi nội y, cho anh mặc sức chơi đùa!” Chủ nhân xe máy màu tím chính là Anh Tử. Nàng õng ẹo làm nũng.
“Được thôi. Chờ một lát anh sẽ khiến em sướng điên. Sẽ ăn no hàng của em. Nhớ thay cái quần lót chữ T màu hồng kia nhé!” Tên quản lí Bao cười ha hả, “ba” một tiếng đánh lên mông Anh Tử, rồi đắc ý tiêu sái đi vào phòng tắm. Lục Minh ra hiệu ý bảo Hạ Linh trước tiên không cần đi xuống, bảo nàng yên lặng nghe quá trình. Hạ Linh có chút toát mồ hôi. Chẳng lẽ lại để đôi cẩu nam nữ này diễn "phim người lớn" thật sao? Lẽ nào mình và tên nhóc này phải cùng nhau nghe?
Hai phút sau, nàng nghe thấy tiếng bước chân người.
Tiếp theo nghe thấy có một giọng nam nén giận: “Cái tên lợn mập này về mà ngươi cũng không báo cho ta. Ta đành tránh trong phòng kho, thiếu chút nữa nghẹt thở chết mất!”
Lại nghe Anh Tử cười lạnh: “Ngươi nói cái gì vớ vẩn vậy. Mau chuẩn bị đi. Cũng vô ích thôi!”
Tiếp theo, khi tên quản lý đang tắm rửa, nàng nhẹ gõ cửa. Mở cửa hướng về phía bên trong õng ẹo nói: “Lão Bao. Tắm xong chưa? Em không nhịn được nữa rồi! "Thứ kia" của anh đã cứng chưa? Em tới giúp anh "hút" một chút nhé!”
“Được thôi. Anh chỉ biết hàng!” Tên quản lí Bao thân trần truồng tiêu sái đi ra, đắc ý lắc lư cái "thứ nhỏ" mềm nhũn phía dưới, nở nụ cười dâm đãng nói: “Hút đi, cố gắng dùng sức hút cho nó cứng rắn. Nếu không lão tử... A!”
Người đàn ông nấp một bên lấy kìm điện dí vào huyệt thái dương của tên quản lí Bao, trực tiếp giật hắn đến hôn mê, ngã sấp xuống đất.
Anh Tử nhanh chóng mang dây thừng đến cùng người đàn ông trói tên quản lí như heo rồi treo lên.
Lại lấy một lượng lớn băng dính quấn quanh người tên quản lí Bao cho đến khi hết cuộn cuối cùng mới dừng tay. Lục Minh và Hạ Linh nhìn nhau. Không thể tưởng được. Đây thật sự là kết quả không thể tưởng được. Tên quản lí Bao đúng là thằng ngốc, nhưng Anh Tử làm sao lại lợi dụng tên quản lí Bao để lừa gạt Hạ Linh chứ?
“A. Đầu đau quá... Nước... Này là nước tiểu! Ngươi làm gì? Anh Tử. Ngươi. Này... Hắn là ai vậy? Các ngươi muốn làm gì?” Tên quản lí Bao bị người đàn ông kia ấn đầu vào bồn tiểu, tỉnh dậy. Hắn phát hiện mình biến thành con heo trên thớt, mặc cho người ta xâu xé.
“Bao quản lí. Ngươi nghĩ rằng ta thật sự sẽ thích ngươi như vậy sao? Ngươi thật là ngu ngốc!” Anh Tử cười lạnh nói.
“Ngươi lợi dụng ta?” Tên quản lí Bao hiện tại cho dù ngu xuẩn, cũng có thể hiểu được mọi chuyện.
“Lúc trước khi ta vào công ty, ngươi đối với ta như thế nào? Ta không được thành minh tinh, thân mình cũng bị ngươi chơi đùa. Nếu không phải cái tên đầu heo ngươi này còn có một giá trị lợi dụng, ta đã sớm làm thịt ngươi! Nói. Đem tất cả tư liệu minh tinh mà ngươi nắm giữ nói ra hết đi. Ta biết ngươi còn có một ít tư liệu bí mật. Đừng tưởng rằng hành động lén lút của ngươi có thể lừa được ta. Ngươi giấu các tư liệu bát quái cùng với ảnh khỏa thân của minh tinh ở đâu? Nói ra. Ta cho ngươi một trăm ngàn, thả ngươi rời đi. Nếu không, ta sẽ tiễn ngươi đi gặp Diêm Vương!” Anh Tử một bên hỏi, một bên người đàn ông kia quyền đấm cước đá, đánh đập cho miệng tên quản lí Bao hộc máu bắn tung tóe. Máu mũi chảy dài, đau đớn không dứt.
“Không. Không có. Có gì ngươi cũng biết. Thật sự là không có. Van cầu ngươi. Thả ta. Ta lập tức cút...” Tên quản lí Bao đau khổ cầu xin.
“Cắt "thứ kia" của hắn đi. Rồi cắt cả lưỡi hắn nữa. Để hắn "ha ha" nhìn!” Anh Tử lãnh khốc hừ nói.
“Không cần. Ta nói. Ta giấu ở dưới gối phòng 912 khách sạn Đức Long Hưng. Không cần cắt. Không cần. Thả ta. Các ngươi muốn ta làm cái gì, ta đều sẽ nghe theo. Trong túi đồ của ta có ảnh khỏa thân của mười mấy minh tinh cùng với tin tức về tình nhân, con riêng của một số minh tinh. Còn có một ít đĩa CD "tình ái". Ngươi thả ta. Chúng ta hợp tác, cùng nhau vơ vét tài sản của bọn họ. Ta cam đoan sẽ nghe lời!” Tên quản lí Bao thấy người đàn ông cầm một con dao nhỏ chói lọi, lập tức bị dọa đến hồn vía lên mây, đem tất cả gì đó đều nói ra.
“...” Lục Minh và Hạ Linh liếc nhau. Rốt cục nghe được tin quan trọng nhất.
“Ngươi nói đều là sự thật?” Anh Tử bỗng nhiên dùng băng dính dán kín miệng tên quản lí Bao lại, cười lạnh đứng lên: “Họ Bao. Trước khi tiễn ngươi đi, ta cho ngươi một món quà nữa!”
Nàng cởi quần áo. Cùng người đàn ông kia ôm nhau điên cuồng hôn. Nàng lại dùng miệng "mút" lấy "thứ kia" của người đàn ông. Rồi cong thắt lưng xuống, mông nâng lên cao.
Người đàn ông kia lưng kích động, tiến công, đánh thẳng vào làm vang lên âm thanh “ba ba”.
Anh Tử dâm đãng kêu lên, lại hướng về phía tên quản lí Bao nói: “Thấy không? Thấy người ta lợi hại như vậy. Ngươi không phải thật sự tự ti đó chứ? Ngươi có bản lĩnh thì cũng cứng rắn lên đi! Có muốn ta giúp ngươi không? Đến đây. Ngươi cứng rắn đi. Ngươi có phải rất hận ta không? Ngươi có phải rất muốn "chơi" ta không? Ta càng hận ngươi. Cả đời ta bị hủy hoại dưới thân cái tên đầu heo nhà ngươi!” Anh Tử dùng hết sức giật mạnh một cái vào "phía dưới" của tên quản lí Bao. Tên quản lí Bao lập tức thống khổ kêu to, cả người cong gập run rẩy.
Hạ Linh không dám nhìn, nhưng vẫn là có thể nghe được âm thanh. Nàng xấu hổ không thôi, dùng sức nhéo nhéo Lục Minh, bảo hắn đi.
Lục Minh quay đầu lại mỉm cười, làm cho thân mình Hạ Linh mềm nhũn hơn phân nửa.
Hai người không quản trong phòng sẽ phát sinh cái gì. Ân oán, xung đột của người khác hoàn toàn không liên quan gì đến mình. Lục Minh và Hạ Linh từ từ đi xuống dưới, lặng yên không một tiếng động rời đi, tựa như hoàn toàn chưa từng xuất hiện.
Hạ Linh mềm nhũn cả người. Mãi đến khi ra khỏi cửa thôn, một làn gió mát thổi tới, nàng mới cảm thấy khá hơn một chút.
Nàng giận dữ trừng mắt nhìn Lục Minh. Đều là hắn kéo mình. Nếu không làm sao lại phải nghe được "phim người lớn" xấu hổ như vậy chứ. Tên nhóc này thật sự hư hỏng. Hắn thích mạnh mẽ kéo mình theo!
“Bây giờ chúng ta đi khách sạn Đức Long Hưng đi?” Lục Minh hỏi.
Hắn cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Nhưng Hạ Linh lại thấy nụ cười của hắn thật kỳ quái, giống như một tên sắc lang!
Chẳng lẽ, đây là ảo giác sao?