Hai phát súng bắn vỡ đầu hai kẻ địch. Trong lòng Lục Minh vẫn không hài lòng, hắn biết mình thực ra còn có thể làm tốt hơn. Nhưng hắn vẫn chưa đủ khả năng khống chế trạng thái bán huyền diệu. Vì vậy, hắn cảm thấy chưa thỏa mãn, mong muốn có thể nắm trong tay và nâng cao hơn nữa, đưa đường đạn bắn tới vị trí chuẩn xác hơn. Đương nhiên, Lục Minh không biết một phát súng vừa rồi đã là kinh thế hãi tục, có một không hai đến mức nào. Dựa theo tiêu chuẩn trong lòng Lục Minh, mình chỉ là miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn. Có điều, đối với người bình thường mà nói, đây đã sớm là giấc mộng của thuật bắn súng.
Trong lòng Niếp Thanh Lam cực kỳ khiếp sợ. Nhưng nàng đã quen với những biểu hiện siêu phàm của Lục Minh nên nhanh chóng bình tĩnh lại.
Nàng nói cho Lục Minh biết, thuật bắn súng này đã là vô song trên thế gian.
Trái lại, khi Lục Minh tiếc nuối nói hắn vốn định bắn vào mi tâm nhưng lại lệch một chút, chỉ bắn trúng mũi của địch nhân, Niếp Thanh Lam đè nén sự kích động khiến tim đập nhanh, nén lại nụ cười thầm trong lòng, nhỏ giọng an ủi: "Anh chưa từng được huấn luyện xạ kích cự ly xa. Lệch một chút là bình thường." Niếp Thanh Lam không hề nói dối Lục Minh. Mục tiêu cách xa hơn một nghìn tám trăm mét, độ lệch ít nhất so với mục tiêu nhắm vào phải hơn một mét. Người thường làm sao có thể bắn trúng.
Không nói tới Lục Minh có thể bắn trúng, mà tinh chuẩn đến mức độ đó, nàng không cách nào tưởng tượng.
Đặc biệt là có một ngọn núi chắn ở giữa. Từ vùng lặng gió đến thung lũng đầy gió lớn rồi lại đến vùng lặng gió ở phía đối diện bên kia. Người thường bắn, e rằng đạn chẳng biết bay đến đâu rồi. Lục Minh hoàn toàn không trải qua bất kỳ sự ngắm bắn nào, cũng không ai hỗ trợ. Trực tiếp giương súng, một phát giết chết đối phương chỉ vừa thò đầu ra. Loại lực phản ứng cùng lực khống chế này, quả thực tựa như kỳ tích trong thần thoại. Nếu không phải tiểu tử này chính là người yêu của mình, nếu không phải đã thấy hắn sáng tạo ra vô số kỳ tích, nếu không phải sự thật xảy ra trước mắt, Niếp Thanh Lam cũng sẽ không tin tưởng có loại khả năng này.
"Đối diện còn mấy người nữa?" Thị lực của Niếp Thanh Lam cũng không tồi nhưng nàng không có ống nhòm thì không thể thấy địch nhân, chỉ có thể nhìn thấy một mảng xanh lục.
"Còn năm người. Một người râu quai nón, một người gầy gò. Lại có hai người nữa trốn trong lùm cây. Một người phục ở chỗ mảng cỏ kia." Nhãn lực của Lục Minh không cần công cụ hỗ trợ, trực tiếp có thể nhìn thấy, hơn nữa nhìn thấy rất rõ ràng.
"Anh còn có thể giết chết một người trong bọn họ hay không? Em cảm thấy địch nhân còn chưa rối loạn. Chứng tỏ bọn họ đều là lính đánh thuê chuyên nghiệp đã quen với sinh tử, bây giờ còn chưa khủng hoảng. Chúng ta phải giết chết thêm một hai người nữa. Như vậy, tổn thất nặng nề sẽ khiến bọn họ chọn đào tẩu. Sau đó chúng ta một đường theo đuôi." Niếp Thanh Lam quyết định dọa chạy địch nhân, sau đó theo đuôi. Chờ địch nhân tìm được đại đội, lại nhân cơ hội săn giết. Nếu như có thể tìm được sào huyệt của chúng, vậy thì rất tốt.
"Địch nhân đều rất cảnh giác, toàn bộ núp vào, bây giờ không thể bắn trúng." Lục Minh nhỏ giọng nói: "Thanh Lam, em trốn vào sau cây cổ thụ kia đi. Anh chạy ra đi vào trong kia có một sườn núi nhỏ. Nếu như anh đứng trên đó, địch nhân sẽ không cách nào ẩn nấp."
Điều Lục Minh lo lắng nhất chính là mình phải rời đi, không ở bên cạnh nàng, không thể bảo vệ an toàn cho nàng.
Vạn nhất có sát thủ siêu cấp nào đó có thể tránh được cảm ứng của hắn, vậy thì nguy rồi.
Niếp Thanh Lam thấy Lục Minh nói thế, lại chậm chạp không hành động. Trong lòng rõ ràng hắn đang lo lắng cho mình, nàng cảm thấy ngọt ngào. Đến gần hôn hắn một cái: "Yên tâm. Em cũng không phải trẻ con. Em đã từng được đánh giá xuất sắc trong huấn luyện sinh tồn tại rừng rậm. Em ở chỗ này chờ anh. Chỉ là anh cẩn thận một chút."
Nàng nhìn thấy phiến sườn núi kia có địa hình không tồi. Nhưng quá gần, một khi lộ diện, tay súng bắn tỉa của địch nhân cũng dễ phát động bắn trả.
Có điều là, nàng cảm thấy tay súng bắn tỉa có thể giết chết Lục Minh, e rằng còn chưa ra đời.
Hơn nữa trên người hắn còn mặc bộ trang phục "Hy Vọng". Cho dù là vạn nhất bất hạnh trúng đạn, cũng sẽ không có nguy hiểm tới tính mạng. Dưới sự bắn tỉa của Tam Vĩ Ngân Hồ, ngay lúc đó hắn đã có thể trốn tránh đồng thời cứu mình cùng Nhan Mộng Ly và Lâm Vũ Hàm. Hắn bây giờ đã có những tiến bộ vượt bậc hơn nữa. Một khẩu súng bắn tỉa, sợ rằng không uy hiếp được tới sự an toàn của hắn. Niếp Thanh Lam rất tự tin. Nàng hoàn toàn tín nhiệm Lục Minh. Bởi vì hắn là người yêu không gì không làm được của mình.
Nàng nhẹ nhàng ôm Lục Minh một cái, rồi lui lại nấp sau cây cổ thụ.
Lục Minh nhẹ nhàng như làn khói tiến vào trong rừng cây, nhanh chóng hướng sườn núi bên kia mà chạy tới.
Ở thung lũng đối diện. Dũng ca vừa ổn định tâm thần, lặng lẽ thăm dò nhìn sang. Phát hiện đối diện tại sao lại không có ai? Hắn thu đầu lại, hỏi đồng bọn trốn trong lùm cây: "Ngưu, người đâu rồi?"
"Hắn chạy tiến vào rừng cây không thấy nữa." Ngưu còn chưa nói hết, tay súng bắn tỉa gầy gò la hoảng lên: "Sườn núi bên kia có động tĩnh. Hắn đang ở sườn núi."
"Địa hình sườn núi khá cao. Nếu như để hắn chiếm được. Như vậy chúng ta sẽ rất nguy hiểm." Tên đồng bạn sốt ruột hô: "Làm sao bây giờ?"
"Đi. Lập tức rời đi." Dũng ca cũng nóng nảy.
Nếu như để cho tay súng bắn tỉa có thuật bắn súng tựa thần thoại kia khống chế điểm cao của thung lũng, như vậy cả tiểu đội sẽ mất mạng, bất cứ ai rời khỏi đều sẽ bị hắn bắn chết từng người một. Bây giờ nhân lúc hắn còn chưa lên đến sườn núi thì rời đi. E rằng trong lúc trốn sẽ có nguy hiểm tính mạng, nhưng ít nhất sẽ không bị diệt vong cả đội. Nam tử gầy gò lại nhìn về phía Dũng ca, đôi mắt đỏ rực như sói, gầm gừ nói khẽ: "Dũng ca. Hãy nghe tôi nói. Khoảng cách từ sườn núi tới chúng ta rất gần. Chỉ cần có người dứt khoát yểm hộ tôi. Lại có một người giúp tôi đo đạc. Tôi tự tin bắn chết địch nhân. Đó là một cơ hội. Nếu như không giết hắn, cho dù chúng ta nhiều người hơn cũng sẽ không ai sống sót."
Dũng ca trong lòng cũng đã từng nghĩ đến cách này, nhưng lập tức phủ định.
Hắn biết, một tay súng bắn tỉa bắn chết mục tiêu ở ngoài một nghìn năm trăm mét khó khăn đến bao nhiêu. Vạn nhất bên mình thất bại, như vậy sẽ là toàn quân bị diệt.
Đối mặt với thỉnh cầu của tay súng bắn tỉa trong đội, tiểu đội trưởng hắn lần đầu tiên lắc đầu cự tuyệt. Hắn không thể làm cho toàn bộ người trong đội mạo hiểm tính mạng như vậy. Nhưng mà lính đánh thuê Ngưu trốn trong bụi cây lại đồng ý nói: "Lâm. Ba Cát cùng Dũng ca giúp mày đo đạc. Bàn Đầu Ngư làm yểm hộ. Tao tới làm mồi nhử."
"Không. Điều này không được." Dũng ca lớn tiếng phản đối.
Nếu như là tay súng bắn tỉa bình thường, Ngưu đi làm mồi nhử cũng là cực kỳ nguy hiểm.
Bây giờ đối mặt một thiện xạ căn bản không cần nhắm thuận tay liền bắn chết người. Ai đi làm mồi nhử, cũng đều là chịu chết vô ích.
Lâm tuy rằng là tay súng bắn tỉa giỏi nhất sau Lục Vĩ lão đại nhưng ít nhất phải cần hai phát súng. Phát súng đầu tiên là để đo đạc. Không đo đạc tốc độ gió và góc lệch của đường đạn, không trải qua hai phát súng hiệu chỉnh căn bản là không có khả năng bắn trúng địch nhân. Nhưng mà, giữa phát súng thứ nhất và thứ hai, Lâm tuyệt đối không thể bị bại lộ. Điều này có nghĩa là, hắn cần một mồi nhử đánh lạc hướng địch nhân. Hắn muốn cho địch nhân chú ý tới mồi nhử, mà không phải mình.
Đối mặt với tay súng thiện xạ nhấc tay một cái là có thể giết người, Ngưu đi làm mồi nhử thì chín mươi chín phần trăm sẽ bị đối phương một phát bắn nổ đầu.
"Dũng ca, nếu như đối phương không chết, chúng ta ai cũng không sống được." Ngưu khẽ cắn môi, nói: "Nếu tôi trúng đạn, mọi người hãy giúp tôi gửi tiền về cho mẹ tôi. Nhanh lên, tốc độ tên kia rất nhanh. Chờ khi hắn đi lên cao phát hiện chúng ta thì chúng ta ai cũng không sống được."
"Đát đát đát đát đát đát" Bàn Đầu Ngư trong bụi cỏ nổ súng bắn phá về phía đối diện.
Tiếng súng vang vọng có thể hù dọa địch nhân.
Nhưng mà người bắn tỉa mặt còn trẻ kia cũng không nằm phục xuống mà là giương súng tìm kiếm mục tiêu. Bàn Đầu Ngư lăn mình rời khỏi, sợ đến toát mồ hôi hột. May là bên cạnh có một hố nhỏ có thể ẩn nấp, bằng không mình tiêu đời rồi.
Hành vi của đối phương không giống một tay súng bắn tỉa. Trong giới bắn tỉa, không ai chủ động lộ diện trước mục tiêu, cũng sẽ không đứng yên tại chỗ tìm kiếm địch nhân.
Có điều là, tất cả nhược điểm trí mạng của tay bắn tỉa, trên người hắn cũng không còn là nhược điểm.
Đối với một nam tử khủng bố dùng súng bắn tỉa có thể bắn như súng lục như vậy, ai cũng không dám lộ diện.
Một khi để lộ đều có khả năng bị giết chết, đối mặt với đối thủ như vậy, cho dù là lính đánh thuê chuyên nghiệp cũng lạnh sống lưng.
"Ba Cát. Nổ súng yểm hộ giúp tôi. Dũng ca. Giúp tôi đo đạc tốc độ gió cùng góc lệch." Nam tử Lâm gầy gò chậm rãi dùng súng bắn tỉa nhắm ngay vào nam tử trẻ tuổi đối diện. Ba Cát trong rừng liên tục "đát đát đát" nổ súng. Thừa dịp súng vang lên, Lâm "pằng" bắn ra một súng. Bọn họ đều là lính đánh thuê chuyên nghiệp, đã cùng làm việc nhiều, tâm linh tương thông, phối hợp ăn ý. Sự thể hiện của Dũng ca, Lâm và Ba Cát có thể nói là ăn khớp đến một trăm phần trăm.
Ba Cát cùng Lâm sau khi tiếng súng vang lên, song song lăn lộn rời khỏi chỗ.
Hắn cùng Ngưu hỗ trợ đo đạc tốc độ gió và độ lệch của đường đạn. Tất cả đều rất thuận lợi... Chỉ là, sát thần đáng sợ ở phía đối diện kia, hắn lại giương súng lên. Trời ạ. Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra mình cùng Ngưu? Điều này làm sao có thể? Mình cùng Ngưu đang chuẩn bị làm mồi dụ căn bản không nhúc nhích mà.
Phanh!
Tiếng súng vang lên, vọng lại trong núi ngân nga không dứt.
Ba Cát lăn lộn tiến vào trong bụi cây. Bỗng nhiên bị đối phương bắn ra một viên đạn giữa sọ. Từ khuôn mặt trở lên không thấy rõ hình gì nữa.
Chỉ là vừa lăn lộn ra, hắn cũng đã bị đối phương nhìn chằm chằm, bị một phát súng nổ đầu. Đối phương có loại con mắt gì chứ? Trận này không thể đánh. Đối đầu với người này, căn bản không thể thắng. Cho dù nhiều người nữa, cũng chỉ có số phận chịu chết. Thuật bắn súng của nam tử này so với tay bắn tỉa còn đáng sợ hơn gấp một trăm lần. Hắn là Súng Thần. Cùng hắn đối chiến, kết quả chỉ có thể là bị hắn một phát súng nổ đầu.
Dũng ca cảm thấy da đầu tê dại, lưng toát mồ hôi lạnh, tay không tự chủ run rẩy.
Loại thuật bắn súng này, cho dù là Lục Vĩ lão đại đối đầu, e rằng cũng chỉ có chết. Hắn nhìn Lâm cùng Ngưu trốn ở một bên, sắc mặt hai người cũng tái nhợt như tro tàn.
"Liều mạng. Tôi tới làm mồi nhử." Dũng ca tuyệt vọng. Bỗng nhiên ý thức được bây giờ không có khả năng lựa chọn. Đã biết mình chỉ có một cơ hội. Đó chính là tiêu diệt đối thủ.
Nếu như đối thủ không chết, tất cả bốn người còn lại bên mình sẽ mất mạng. Hắn vừa muốn đứng dậy dụ địch. Ngưu bỗng nhiên kêu lên: "Chờ một chút." Hắn chậm rãi đi tới, ghé vào tai Lâm nói nhỏ vài câu. Sau đó lại từ từ di chuyển đến phía trước một cái hố nhỏ. Nhỏ giọng nói: "Tôi đếm ba tiếng. Khi địch nhân bị tôi thu hút sự chú ý, Lâm liền nổ súng."
"Một." Ngưu khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt.
"Hai." Hắn run rẩy đem hai tay vỗ lên mặt, làm bộ ngắm bắn.
"Ba." Cả người Ngưu nhảy lên giữa không trung, đồng thời giương súng làm ra vẻ nhắm bắn. Bên kia, Bàn Đầu Ngư nằm trong hố nhỏ, "đát đát đát" nổ súng lên trời, giúp hắn che giấu đồng thời phân tán sự chú ý của địch nhân. Làm như vậy có thể đánh lạc hướng địch nhân. Trước khi địch nhân phán đoán, vừa vặn bị Lâm một phát súng bắn chết. Lâm vừa rồi đã ước lượng được tốc độ gió cùng độ lệch của đạn. Hắn đem tâm ngắm trong ống kính dịch chuyển về phía người ở đối diện kia, lại làm ra điều chỉnh rất nhỏ.
Ngón tay chậm rãi hướng cò súng.
Mặc dù trong lòng cực kỳ khẩn trương cùng kích động làm cho cả người vô cùng cứng ngắc. Nhưng ngón tay vẫn ổn định như cũ. Chỉ cần một phát, địch nhân sẽ chết đi. Hẹn gặp lại, tên có thuật bắn súng tựa thần thoại kia. Thuật bắn súng của ngươi không tồi, nhưng làm một tay súng bắn tỉa mà quá kiêu ngạo thì không thể không vi phạm điều lệ sinh tồn cơ bản nhất: sau khi bắn, nhất định phải rời khỏi vị trí cũ, bằng không sẽ bị bắn trả.
Hắn trong nháy mắt bóp cò súng, khóe môi nở nụ cười hưng phấn.
Một giây này, trở thành hình ảnh dừng lại vĩnh hằng.
Dũng ca nhìn thấy. Một luồng sức mạnh xé nát không khí xuyên qua ống ngắm của Lâm, xuyên vào mắt hắn, rồi bắn tóe ra hoa máu cùng mảng lớn não óc về phía sau.
Phanh.
Phanh.
Hai tiếng súng hạng nặng vang vọng kẻ trước người sau. Chúng gần như vang lên cùng lúc.
Nhưng mà kết quả hoàn toàn bất đồng.
Ở sườn núi đối diện, nam tử khủng bố kia còn đứng. Mà Lâm khóe môi lộ vẻ mỉm cười thành công thì bị bắn chết ngay lúc hắn đang đắc ý nhất. Nước mắt Dũng ca cũng chảy xuống. Lục Vĩ lão đại phái mình mang đội đi tập kích trạm canh gác của quân đội Trung Hoa là sai lầm lớn nhất. Sự trả thù của quân đội Trung Hoa đã lập tức đến rồi, hơn nữa còn có một Súng Thần đáng sợ như vậy.
Lâm đã chết. Hắn còn trẻ tuổi như thế lại có thiên phú bắn súng như vậy. Hắn vốn có thể trở thành lính đánh thuê giỏi nhất.
"Phanh."
Lại một tiếng súng vang lên. Bàn Đầu Ngư trốn trong hố nhỏ bị đạn xuyên qua bùn đất bắn trúng. Trán bị khoét bay một mảng lớn, hoa máu cùng bùn đất bắn tung tóe.
Dũng ca trong lòng hoàn toàn tuyệt vọng. Đối phương đã sớm biết chỗ ẩn nấp của người bên mình. Hắn chỉ muốn dụ Lâm, tay súng bắn tỉa ra để giết. Vừa rồi nếu như đi ra, có lẽ là còn có thể chạy được một hai người. Bây giờ, tất cả mọi người sẽ mất mạng.
Đạn bay tới, cướp đi tính mạng, chỉ là vấn đề thời gian.
Dũng ca bỗng nhiên nhìn thấy Ngưu đứng lên. Tiểu tử xảy ra chuyện gì; hắn muốn chết sao?
"Anh hãy nghe tôi nói, Dũng ca. Chỉ có duy nhất anh không bị bại lộ. Anh phải sống sót trở lại, đem chuyện này báo cáo cho Lục Vĩ lão đại. Còn có, giúp tôi đưa tiền về nhà." Ngưu nhỏ giọng nói câu. Rồi chợt rống lớn kêu lên: "Là ai? Làm cho ta được chết rõ ràng. Trước khi ngươi bắn chết ta, có thể nói cho ta biết tên của ngươi hay không?"
"Ngươi chết không xứng biết tên của ta." Thanh âm của Lục Minh từ rất xa ở sườn núi bên kia truyền tới, nhưng lại như tại bên tai nói rõ ràng: "Có điều là, lần này ta có thể tha cho hai người các ngươi một con đường sống. Các ngươi trở lại, nói với thủ lĩnh của các ngươi rằng: xúc phạm tới người Hán mạnh mẽ, mặc dù ở xa cũng nhất định bị diệt."
Dũng ca cùng Ngưu nghe xong, mới biết được hóa ra đối phương ngay cả Dũng ca vẫn ẩn nấp bất động cũng biết được.
Đối phương có đôi mắt lợi hại hơn mình, thảo nào không cần ngắm cũng có thể một phát nổ đầu.
Nghe được "Xúc phạm người Hán mạnh mẽ, mặc dù ở xa cũng nhất định bị diệt”, Dũng ca cùng Ngưu run rẩy, ở nhiều năm trước, bọn họ cũng là người Hán của Trung Quốc. Thế nhưng hôm nay, bọn họ lại trở thành địch nhân của người Hán.
Chân có chút run run. Dũng ca cũng đứng lên.
Hắn trong lòng khẽ động, rống to hơn: "Ngươi là Trung Hoa Tử Thần phải không? Ta nghe Lục Vĩ lão đại nói qua về ngươi. Hắn nói Trung Hoa mới xuất hiện một Tử Thần. Là tồn tại vô địch trên thế gian. Ngươi có đúng là Trung Hoa Tử Thần hay không?"
"Trung Hoa rộng lớn, không phải những con kiến hôi như các ngươi có thể tưởng tượng được. Trung Hoa có rất nhiều tồn tại còn cường đại hơn ta. Trở lại nói cho Lục Vĩ lão đại của các ngươi. Ai giết binh sĩ tuần phòng cùng cư dân biên giới của Trung Hoa chúng ta, nợ máu sẽ đòi lại gấp một trăm lần. Hai năm trước, chủ tịch của chúng ta đã từng ban bố câu danh ngôn "Xúc phạm người Hán mạnh mẽ, mặc dù ở xa cũng nhất định bị diệt” để cảnh cáo những kẻ hề trên thế giới. Nhưng mà cho đến ngày nay, vẫn có người dám gây hấn với uy phong lẫm liệt của người Hán Trung Hoa." Lục Minh lãnh khốc âm trầm hừ nói: "Các ngươi tác oai tác quái đã đến giới hạn chịu đựng của chúng ta. Các ngươi hãy chờ sự trả thù như bão tố đi."
Lục Minh nói xong. Không hề để ý tới Dũng ca cùng Ngưu toàn thân run rẩy ở bên kia, xoay người rời khỏi.
Niếp Thanh Lam sớm ở dưới chân núi kiên nhẫn chờ hắn. Nàng thích nhất nhìn hình dáng oai hùng lẫm liệt khiến đám người xấu trên thế gian phải run rẩy. Bây giờ, chỉ cần lặng lẽ theo đuôi hai người kia. Tin tưởng có thể tìm được Lục Vĩ Ngân Hồ.
Có tin tức của hai người lính đánh thuê sợ vỡ mật mang về, Lục Vĩ Ngân Hồ cùng lính đánh thuê thủ hạ của hắn, còn có lính đánh thuê của các tổ chức khác, phỏng chừng đều sẽ khủng hoảng đại loạn đi. Tất nhiên, sau khi Lục Minh cùng Niếp Thanh Lam ẩn vào rừng núi, Dũng ca râu quai nón cùng Ngưu bị dọa tới vội vàng bỏ chạy. Điên cuồng chạy trốn về phía thung lũng bên kia. Lục Minh cùng Niếp Thanh Lam nhìn thấy thế thì nhìn nhau cười.
Sau mười lăm phút đồng hồ, hai người hiện thân, đi qua thung lũng bên kia, vẫn theo đuôi đi tới.
Cuộc săn bắn của Tử Thần, bây giờ chỉ vừa mới bắt đầu.
Lục Minh cùng Niếp Thanh Lam dưới nắng chiều gay gắt đi vào trong thung lũng hơn một km, mới phát hiện có một doanh trại rất lớn.
Nơi này vốn là một cái làng. Một bên sát ven sông, một bên được quây bằng hàng rào gỗ.
Có ba trạm gác cao bằng gỗ, phân bố ở các cửa vào phía Nam, Tây, Bắc. Còn phía Đông hơn nửa là sông. Trong đó ở khúc quanh sông còn có một bến tàu nhỏ. Cũng không biết ngồi thuyền có thể đi thông tới nơi nào. Sông cũng không lớn. Thuyền trên bến tàu cũng không phải thuyền lớn, mà là bè gỗ với loại thuyền nhỏ chạy bằng động cơ dầu diesel. Lục Minh cùng Niếp Thanh Lam tỉ mỉ quan sát từng trạm canh gác, có ít nhất ba người canh gác, lại còn trang bị súng máy.
Cách mỗi vài phút đèn pha lớn trong doanh trại lại quét qua dò xét một lần.
Ở mặt đất bên ngoài, đầy chông sắt, khoảng mười lớp. Người thường muốn lén lút tiếp cận doanh trại một trăm bước cũng không dễ dàng.
Quả thật nếu muốn xé lưới sắt lén lút lẻn vào, kết quả hơn nửa là bị đèn pha phát hiện, sau đó bị súng máy bắn nát như tổ ong... Ở cửa doanh trại có một lối đi nhỏ ra ngoài. Lục Minh trong lúc cửa doanh trại mở ra phát hiện có xe jeep cùng máy phát điện.
Niếp Thanh Lam tính toán một chút. Cái doanh trại này, ước chừng có hơn một trăm tên lính đánh thuê.
Nàng định hai người mình cùng Lục Minh san bằng nó. Nàng mặc bộ trang phục "Hy Vọng" do Lục Minh đặc biệt chế tạo cho nàng. Trong lòng thầm nghĩ phải thể hiện tài năng, cho hắn thấy sức chiến đấu của mình. Đại Tướng Quân Lệnh mỗi ngày đều tiến bộ. Niếp Thanh Lam duy nhất đau khổ là không tìm được đối thủ thích hợp để ước lượng chính xác chiến lực của mình rốt cuộc đã tăng lên bao nhiêu.
⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Cộng đồng dịch AI