Vừa nhắm mắt lại, Lục Minh bỗng cảm thấy một dự cảm chẳng lành dâng lên từ đáy lòng.
Hắn đặt Niếp Thanh Lam đang đỏ mặt vì ngượng xuống đất, dùng truyền âm nhập mật nói: “Đừng nhúc nhích, có người đến!” Niếp Thanh Lam giật mình vì hành động của hắn. Ban đầu, nàng còn tưởng Lục Minh bị mình hấp dẫn đến mức không kìm được. Nhưng khi nghe lời cảnh báo của hắn, nàng lập tức hiểu ra có địch, sự xấu hổ và căng thẳng trong khoảnh khắc liền tan biến, thay vào đó là chiến ý hừng hực. Nàng gật đầu, ôm chặt Lục Minh, nép sau lưng hắn, bế khí nín thở...
Mặc dù nàng tự nhận là một cường giả, có thể tung hoành chiến trường mà không cần ai bảo vệ, nhưng trong lòng nàng, lại cảm thấy đặc biệt thoải mái, một cảm giác an toàn tột độ dâng trào.
Chờ khi bình tĩnh lại, nàng cũng nghe thấy một âm thanh rất nhỏ, đang nhanh chóng tiến đến từ phương xa.
Đến khi cách hơn mười mét, âm thanh mới dần chậm lại.
Thực ra, Lục Minh đã sớm phát hiện kẻ địch đột ngột tiến đến, nhưng chiến trường là vậy, thay đổi trong nháy mắt. Việc hắn vừa rồi có thể cùng Niếp hồ ly như vậy, đã là điều rất khó có được. Lục Minh bảo vệ Niếp Thanh Lam trong lòng, hắn có dự cảm, lát nữa ở đây có thể bùng nổ một trận đại chiến... Mặc dù Niếp Thanh Lam đã mặc “Hy Vọng nữ trang” do hắn đặc chế, nhưng hắn vẫn không muốn thấy nàng chịu dù chỉ một chút tổn thương nhỏ. Chiến trường tàn khốc, lực sát thương của vũ khí nóng hiện đại không giống vũ khí lạnh cổ đại. Súng máy, súng hạng nặng thì không nói, nhưng uy lực của bom, ống phóng rocket, pháo cối khi phát huy, có ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể người, không phải một chiếc áo chống đạn có thể chống đỡ được.
Đám người đang tiến lên, trong thính giác của Lục Minh, hắn phát hiện có ít nhất sáu mươi người, trong đó có bốn năm người bước chân đặc biệt nhẹ, xem ra là tinh nhuệ đã qua huấn luyện.
Những người này ẩn nấp qua lại, luân phiên tiến lên.
Trong đó, hai người dẫm chân lên cạnh buồng trong hốc cây, thậm chí có một người còn nằm trước buồng, lợi dụng bụi cây phía trước làm công sự che chắn.
Lục Minh duỗi tay, hơi kéo khe hốc cây ra, có thể thấy người này như mèo ngồi xổm phía trước, giơ súng nhắm bắn về phía trạm canh gác trên đồi ở phương xa.
Rốt cuộc bọn người kia là ai?
Tại sao bọn họ lại muốn tập kích doanh trại đối diện? Là quân Myanmar sao? Hay là lính đánh thuê có thù oán với doanh trại này?
Lục Minh và Niếp Thanh Lam trong bóng tối khẽ liếc nhìn nhau, đều có chút không hiểu nổi. Thật sự khó hiểu. Trong đêm tối thế này, lại có người đến đánh lén bên ngoài doanh trại.
Một thủ lĩnh dùng tiếng Myanmar thấp giọng ra lệnh. Hai người đàn ông khác chờ khi đèn pha từ trạm canh gác quét qua xong, liền lập tức đồng thời đứng lên, lấy hai khẩu pháo vác vai xuống bắn ra. “Sưu sưu” hai tiếng, gần như đồng thời, hai luồng ánh sáng lớn từ miệng pháo phụt ra.
Hai quả đạn pháo bay tới như hai con rắn, trước sau đánh trúng trạm canh gác đối diện, gây ra một vụ nổ cực lớn. Toàn bộ trạm canh gác đều nổ tung, các mảnh cơ thể người, vụn gỗ, súng máy theo không khí bị bắn tung tóe lên bầu trời. Tháp canh của trạm canh gác gần như bị phá hủy hoàn toàn, chỉ còn lại lửa cháy hừng hực. Lại có một người đàn ông đứng lên nhắm bắn, phóng một quả pháo về phía cửa doanh trại. Lần này hiệu quả kém hơn một chút, chỉ đánh trúng hàng rào gỗ gần cổng doanh trại, trong vụ nổ mạnh, gỗ vụn bị đánh tung bay.
Doanh trại bị tập kích, trong vòng hai phút, bên trong đều lâm vào trạng thái hỗn loạn.
Tuy nhiên, có lẽ do thường xuyên tôi luyện trong chiến sự nhiều năm, người ở trạm canh gác mang đèn pha lập tức quét lại đây, súng máy hạng nặng “đát đát đát” khai hỏa, từng viên đạn bắn lên mặt đất làm cát bụi tung tóe.
“Bắn nổ đèn đi, làm cho súng máy ngừng bắn!” Thủ lĩnh vốn muốn dẫn người xung phong, nhưng bị súng máy ngăn chặn. Thủ hạ của hắn bắn ra tiếng súng mãnh liệt, gây ra tiếng động cực kỳ ầm ĩ, nhưng mục tiêu ở quá xa, không ai có thể bắn trúng đèn pha cũng như tay súng máy kia. Ngược lại, một tên lính sau khi nổ súng bị bại lộ vị trí, di chuyển quá chậm, bị tay súng máy trả thù, trực tiếp bắn cho không còn nửa người.
“...” Lục Minh nhìn mà toát mồ hôi, bọn người kia bắn hơn hai phút, vẫn không làm gì được một tay súng máy.
Hắn không biết thủ lĩnh phe đánh lén trong lòng cũng âm thầm kêu khổ. Đối phương từ trên cao nhìn xuống, có đèn pha trợ giúp, súng máy cũng không phải không có gì, mà có tấm thép phòng ngự. Hai tay bắn tỉa thủ hạ của hắn bắn ra năm phát súng, cũng chưa thể bắn trúng tay súng máy, ngược lại vì tay súng máy trả thù, hao tổn ba gã thủ hạ khi bại lộ mục tiêu.
Đạn hỏa tiễn đều dùng ở trạm canh gác và cửa lớn chính diện. Còn tòa trạm canh gác bên kia nếu không phải khoảng cách quá xa thì sẽ còn gây thương vong lớn hơn nữa.
“Đèn, trước tiên bắn vỡ đèn pha đi!” Thủ lĩnh không còn cách nào, đành phải cho người bắn đèn. Nếu không có ngọn đèn pha, tác dụng của súng máy sẽ giảm đi.
“...” Lục Minh lại nghe thấy âm thanh “bang bang” bắn tiếp gần một phút đồng hồ, mà vẫn chưa bắn vỡ được ngọn đèn kia, không khỏi thầm toát mồ hôi.
Kỹ năng bắn súng của mấy người này cũng quá tệ đi?
Theo tiêu chuẩn của Lục Minh, nhiều người như vậy mà không bắn trúng được cái đèn pha to lớn kia, đương nhiên là kỹ năng bắn súng rất tệ. Tuy nhiên, nếu đặt tiêu chuẩn ở lính đánh thuê bình thường, ở khoảng cách xa như thế, dùng AK47 có độ chính xác không quá cao, lại dưới sự áp chế của súng máy đối phương, muốn bắn nổ đèn pha thì thật sự không dễ dàng. Hơn nữa, đám người tấn công này lại vô cùng khẩn trương, không dám bại lộ thân hình. Viên đạn tuy rằng bắn ra âm thanh sưu sưu tới tháp của trạm canh gác kia, thậm chí xử lý một gã điều chỉnh đèn ở phía sau đèn pha, nhưng ngọn đèn vẫn sáng rực một cách thần kỳ, giữa mưa bom bão đạn mà vẫn bình yên vô sự, làm cho người ta vô cùng chán nản.
Binh lính trong doanh trại đã kịp phản ứng. Trên tường gỗ xuất hiện thêm rất nhiều ngọn đuốc, đạn như hạt mưa bắn lại.
Mấy viên đạn lạc lại bắn trúng phía trước hốc cây. Niếp Thanh Lam kinh ngạc nhìn thấy hốc cây có thêm ba vết đạn, nhưng viên đạn lại không biết tung tích. Ngẩng đầu nhìn, thấy Lục Minh tựa như cười mà không cười, một vẻ mặt vô cùng đắc ý nhìn mình, trong lòng không khỏi dâng lên từng đợt ngọt ngào. Dưới sự bảo hộ của hắn, nàng cảm thấy vô cùng an toàn.
Lại có một viên đạn pháo từ phía doanh trại bên kia phóng tới. “Ầm ầm ầm” nổ ở phía trước hốc cây mấy mét, bùn đất điên cuồng bắn tung tóe, cả mặt đất đều bị chấn động.
Tên lính nấp phía trước hốc cây thiếu chút nữa bị bùn đất vùi lấp, miệng chật vật phun ra bùn đất.
Một người ẩn nấp gần đó bị đạn pháo bắn nổ bay lên giữa không trung, bay thẳng đến trước hốc cây, “Ba” một cái đập mạnh xuống bên cạnh tên kia, khiến tên kia sợ tới mức run rẩy.
“...” Lục Minh cảm thấy, nếu mình không ra tay giúp đỡ, mấy tên đánh lén này sớm hay muộn cũng sẽ bị hỏa lực hạng nặng của doanh trại bắn chết hết thôi.
Hắn lấy ra súng bắn tỉa, trước tiên hướng khẩu súng máy đang điên cuồng phun đạn ở phía xa xa kia mà “pằng” buông ra một phát súng.
Súng máy hạng nặng bốc cháy.
Phanh!
Tiếp theo, đèn pha bị dập tắt.
Tên đứng bên ngoài hốc cây kia lúc đầu không ý thức được là người phía sau bắn, nhưng sau phát súng thứ hai đã biết là Lục Minh bắn. Hắn kích động quay người lại, hướng về phía Lục Minh đang bưng súng bắn tỉa ngắm về phía trước mà giơ ngón tay cái, nói một tràng tiếng Myanmar.
Phỏng chừng hắn đang tán thưởng kỹ năng bắn súng của Lục Minh, đáng tiếc hắn nói quá nhanh, Lục Minh căn bản không nghe hiểu.
Phanh!
Lại một phát súng, tên binh sĩ đang khiêng ống phóng rocket nhắm ra phía ngoài bỗng ngửa mặt lên trời ngã xuống... Thấy điều này, tất cả những kẻ đánh lén đều hưng phấn kêu to lên. Thủ lĩnh kia lại càng kích động rống to, bảo thủ hạ nhân cơ hội xông vào. Lục Minh lại thầm toát mồ hôi, địch nhân đang tăng binh, một đám hỏa lực từ trong doanh trại đang tuôn ra, hiện tại xung phong chẳng phải là muốn chết sao?
Rất nhanh, Lục Minh phát hiện không chỉ phe đánh lén này, mà kỹ năng bắn súng của lính đánh thuê ở bên doanh trại kia cũng thực sự quá tệ. Nào có cái kiểu bắn thần chuẩn một viên đạn tiêu diệt một địch nhân như trong phim chứ?
Không chỉ nói bản thân mình, cho dù so sánh với đám binh lính đặc chủng như tiểu đội Đặc Cần, Huyết Nhận, họ cũng kém xa!
Nếu như những người này biết Lục Minh so sánh họ với bộ đội đặc chủng tinh nhuệ của quân đội Trung Quốc, nhất định sẽ khóc chết. Thế gian làm sao lại có nhiều tay súng thiện xạ như vậy được? Trung Quốc là bởi vì quân nhân đủ nhiều, bộ đội đặc chủng là trong vạn người tuyển chọn ra một người. Tiểu đội Đặc Cần lại là trong một ngàn bộ đội đặc chủng chọn ra một người. Kỹ năng bắn súng của họ mà đặt vào giới lính đánh thuê, gần như bất cứ ai cũng có thể sắp xếp vào hai mươi vị trí đầu. Những người như nam tử lãnh khốc số 2 và tay súng bắn tỉa số 9, mà đặt vào giới lính đánh thuê, kỹ năng bắn súng tuyệt đối là những người xuất sắc ở năm vị trí đầu.
Về phần “Súng Thần” như Lục Minh, đó căn bản không phải là điều họ có thể tưởng tượng...
Cho nên, phe đánh lén tấn công và phe bảo vệ doanh trại tuy rằng bắn tới thật ầm ĩ, nhưng người chết cũng không nhiều. Phe đánh lén bị chết năm sáu người, phe doanh trại chỉ chết bảy tám người, trong đó ba người là bị đạn hỏa tiễn nổ chết, hai người là Lục Minh bắn chết. Phe đánh lén bên này, kỳ thật chỉ bắn chết bên bảo vệ doanh trại chỉ có hai ba người thôi.
Phanh! Lục Minh lại một phát súng xử lý một tên đang dựng súng máy ở cổng doanh trại, khiến tên ở phía trước quay đầu lại liên tục giơ ngón tay cái về phía Lục Minh.
Hắn căn bản không nhận ra Lục Minh không phải người của bọn họ, thậm chí không thấy rõ Lục Minh đang ẩn nấp trước hốc cây.
Người này còn tưởng rằng Lục Minh mai phục quá tốt, chọn một lùm cây thật sự rất khéo léo, toàn bộ thân mình đều có thể ẩn nấp kín. Hắn vừa nghe thấy tiếng súng, ở phía đầu tường của hàng rào gỗ đối diện bỗng nhiên lại có người ngã xuống, khiến hắn mừng rỡ thiếu chút nữa hoa chân múa tay nhảy lên vui sướng... Thực ra không chỉ có hắn, tên thủ lĩnh đang chỉ huy cũng vô cùng kích động. Hắn không biết là người huynh đệ nào đột nhiên bùng nổ tài năng, không trượt phát nào. Hắn chỉ biết là, hiện tại đã bắn cho phe bên doanh trại kia tan tác.
Thủ lĩnh ra lệnh cho mười mấy binh lính xông lên. Dưới tình huống Lục Minh liên tiếp bắn chết tay súng máy ở cửa doanh trại, không còn ai dám mang súng máy ra nữa.
Mười mấy binh lính ném hai ba quả lựu đạn về phía tường bao quanh, gây ra tiếng nổ “ầm ầm ầm” vang dội.
Có một binh lính còn đang ném bom tại hàng rào gỗ, một đám người liền nhanh chóng chạy về. Trong đó có một người chạy trốn hơi chậm, bị cột gỗ vụn do bom bắn tung tới đập trúng đầu, toàn bộ đầu đều vỡ nát.
“Sơn Đức, tên chuột nhắt nhà ngươi, mau thả người của chúng ta ra, nếu không, lão tử sẽ hỏa thiêu doanh trại của ngươi một phen!”
Thủ lĩnh kia đặt loa lớn lên miệng mình, nấp sau cây cối, lớn tiếng kêu nói. Lục Minh và Niếp Thanh Lam lúc này mới hiểu được, hóa ra đám người đánh lén này là tới cứu người. Trách không được dù súng bắn như tiếng sấm, nhưng vừa thấy đã kích được doanh trại liền dừng tay. Hóa ra bọn họ chỉ là muốn thông qua chiến đấu để uy hiếp, chứ không phải toàn lực đánh nhau với người trong doanh trại.
Ngẫm lại cũng hợp lý, chỉ có năm sáu chục người, nếu muốn chiếm trọn cả doanh trại này căn bản là không có khả năng. Nhưng nếu chỉ quấy rầy địch nhân, vậy cũng có đủ thực lực rồi.
Câu trả lời của bên doanh trại với tên thủ lĩnh, là một trận pháo cối ầm ầm bắn trả.
Đạn pháo gào thét bắn tới, cho dù bên kia tính điểm đạn rơi rất kém cỏi, nhưng cũng làm cho đám người đánh lén bên ngoài sợ tới mức run cả da đầu. Xem ra bên doanh trại có chừng hơn mười cửa bắn pháo cối, ánh sáng sắc bén màu đỏ của đạn pháo trong nháy mắt bắn xuống. May mắn tính độ lệch thật sự rất tệ, nếu không phe đánh lén sẽ là toàn quân bị diệt... Đạn pháo nổ lên, chấn động khiến mặt đất nứt ra mảng lớn. Không ít người đều bối rối né tránh.
Lục Minh thì không, hắn dịu dàng che lỗ tai của Niếp Thanh Lam, lẳng lặng chờ đợi tiếng pháo kích chấm dứt.
Niếp Thanh Lam trong lòng vô cùng ngọt ngào, tên bại hoại này thực sự ôn nhu, còn dùng hai tay che lỗ tai của mình. Nàng rất kích động, rốt cuộc bất chấp rụt rè, hai tay cũng che lên hai lỗ tai của hắn. Đôi môi anh đào đỏ mọng tiến lên, khẽ hôn lên môi hắn, lại đúng lúc hắn mút vào, đồng thời đưa chiếc lưỡi nhỏ thơm tho của mình cho hắn...
Bên ngoài, tiếng pháo ầm vang, mặt đất chấn động rung chuyển.
Mà bên trong cái buồng, hai người lại đang hôn môi với tình cảm mãnh liệt, triền miên vô tận, giống như trời đất cũng không còn tồn tại.
Tình yêu của Lục Minh và Niếp Thanh Lam, trong tiếng pháo lại thăng hoa. Trên chiến trường nguy hiểm, tình yêu của hai người càng thêm xinh đẹp, càng thêm nồng cháy! Tuy rằng tiếng pháo ù ù nổ mạnh, nhưng lại trở thành thời gian ngọt ngào hạnh phúc nhất của hai người...
Đang hôn, khuôn mặt nhỏ nhắn của Niếp Thanh Lam bỗng nhiên chảy nước mắt.
Lục Minh cảm thấy nước mắt nóng hổi, mang chút mằn mặn tiến vào môi của hai người. Trong lòng kinh ngạc, hắn sinh ra ý đau lòng, khẽ hỏi: “Sao lại khóc?”
“Đứa ngốc, đó là em vui vẻ!” Niếp Thanh Lam rơi lệ, là bởi vì nàng nghĩ lúc trước trên cao hai mươi lăm tầng, nụ hôn mãnh liệt cùng Lục Minh sẽ trở thành ký ức hôn môi đẹp nhất trong suốt cuộc đời nàng. Ban đầu cho rằng không thể có ký ức nào khó quên hơn, không ngờ, lúc này đây trong lửa đạn thế này, lại cùng hắn ôm hôn, càng thêm ngọt ngào, càng thêm khắc cốt ghi tâm...
“Ngoan, không khóc!” Lục Minh ôm chặt hồ ly mỹ nhân vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên vết lệ trên mặt nàng.
Niếp Thanh Lam thấy hắn ngốc nghếch an ủi, càng cảm động. Đôi môi anh đào lại gần, cùng hắn kích động hôn. Vị mặn nước mắt trên môi hai người biến hóa, dần dần bị vị ngọt ngào bao phủ. Sau đó, hai người càng cảm thấy một sự giao hòa tâm hồn tuyệt vời!
Hôn môi, thật lâu chẳng phân biệt được.
Ý tình triền miên vô tận.
Trong phòng làm việc của doanh trại, tư lệnh Sơn Đức căm tức vỗ mạnh bàn mắng to.
Vừa bị tập kích, lúc đầu hắn sợ đến giật mình. Thật sự tưởng súng thần của quân đội Trung Quốc kia đã tới, thiếu chút nữa tè ra quần. Không ngờ, lại là đối thủ một mất một còn Bác Lao kia. Cũng không biết người này kiếm đâu ra được vài viên đạn hỏa tiễn, đem tháp trạm canh gác của mình đều bắn nổ tung. Đây cũng không phải việc làm hắn căm tức nhất. Điều làm hắn thống hận, là tên quỷ nghèo Bác Lao kia chẳng biết làm sao có thể mời được mấy người lính đánh thuê có kỹ năng bắn súng tinh chuẩn, đem mấy tay súng máy của mình giết chết. Phải biết rằng huấn luyện ra được một tay súng máy tốt chính là phải lãng phí vô số đạn. Bây giờ bị hắn một lần liền giết chết năm người. Nói không đau lòng đó là giả!
“Cậu đi nói cho tên ngốc Bác Lao kia rằng, nếu hắn còn dám ở bên ngoài điên khùng đùa giỡn, lão tử sẽ dùng pháo cối bắn cho hắn nổ thành bùn nhão!” Tư lệnh Sơn Đức đập bàn mắng to.
“Tư lệnh, không bằng đem người của Bác Lao trả lại cho hắn đi. Bằng không đấu tiếp như vậy nữa, chúng ta cũng rất tổn thương nguyên khí.” Sĩ quan phụ tá cẩn thận hỏi.
“Bọn họ cả một phân tiền tiền chuộc cũng không chịu cho. Muốn lão thả người, đó là không có khả năng!” Tư lệnh Sơn Đức biết Bác Lao gần đây kiếm được một lượng ngọc thạch, hẳn là có thu vào được chút tiền phi nghĩa. Không ép lấy một chút, thế thì thật đúng là phải xin lỗi mình. Ngừng một chút, hắn lại phất tay nói: “Tùy tiện thả mấy người trở lại đi. Để cho bọn họ tiện thể nhắn cho tên Bác Lao kia, nếu như hắn còn đánh, không giao tiền chuộc người, vậy lão tử sẽ đem tất cả phụ nữ và trẻ em bắn chết. Đừng bức lão phải làm quá tuyệt tình!”
“Rõ, tư lệnh anh minh.” Sĩ quan phụ tá đợi hồi lâu, chính là những lời này.
Nếu không thả vài người trở lại, tên Bác Lao kia chịu đi mới là lạ.
Bây giờ cách hừng đông còn vài tiếng đồng hồ nữa, buổi tối ai cũng không dám đi ra ngoài phản kích. Cố thủ lại dù ngộp thở, pháo cối bắn là có chút uy hiếp, nhưng đạn pháo cũng phải có tiền mua chứ. Thủ hạ của Bác Lao đều là những kẻ mạng rẻ rúng, bị nổ chết, còn giúp Bác Lao tiết kiệm một khoản tiền thuê đó!
Sĩ quan phụ tá mang mười tù binh trong doanh trại thả ra, đuổi ra khỏi doanh trại, làm cho những người đói chết bước đi cũng không vững này truyền lời tới cho Bác Lao.
Suy nghĩ một chút, hắn lại cho thả vợ bé đầy đặn của Bác Lao kia ra, đưa đến phòng làm việc của tư lệnh Sơn Đức.
Tư lệnh Sơn Đức rất thỏa mãn. Hắn bị chồng của ả đàn bà này, một cục tức không có chỗ trút ra, vừa vặn trên người người phụ nữ này báo thù lại mối thù một súng đi.
Hắn lập tức cởi dây lưng, chuẩn bị ấn người phụ nữ kia xuống. Người phụ nữ kia đã sớm bị tư lệnh Sơn Đức cưỡi qua vô số lần, căn bản không phản kháng, chỉ là chạy như cướp đến trước bàn, đem táo và bánh quy liều mạng nhét vào miệng.
“Con mẹ nó, ngươi ăn cái gì! Trước tiên, chờ lão tử sảng khoái xong, ngươi lại ăn!” Tư lệnh Sơn Đức rất căm tức cởi quần, một bên dùng lực vuốt cái mông trắng nõn của người đàn bà kia.
“A đừng a!” Người phụ nữ kia tranh thủ gọi hai tiếng, cúi xuống trước bàn liều mạng cầm lấy bánh quy, nuốt đến mức quá gấp, lại bị tư lệnh Sơn Đức đùa cho lợi hại, nghẹn đến thẳng mắt trợn trắng. Nàng muốn nắm chặt thời gian ăn cho no, bằng không, chờ khi vợ của tư lệnh Sơn Đức vừa ra tới, khẳng định vài ngày cũng không có thứ gì ăn. Mụ đàn bà kia là một người ghen tuông cực độ, nếu không còn chút sợ Bác Lao trả thù, mụ ấy đã sớm giết mình.
Vài phút sau, trong tiếng pháo, Sơn Đức run rẩy một hồi, thỏa mãn nằm dài trên người người phụ nữ kia thở dốc.
Chờ khi thở hổn hển qua đi, hắn lại duỗi tay đánh một cái lên mông của người đàn bà kia: “Cút, chờ lão tử bắt được Bác Lao, lại hảo hảo chơi đùa ngươi trước mặt hắn!” Trong lòng người phụ nữ kia cười nhạt, có điều bề ngoài lại cúi đầu, đồng thời lúc kéo quần lên, đem mấy quả táo và một bao bánh quy nhét vào trong lòng.